Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)
Truyện chưa được công bố

Chương 15

Bạn đang đọc Cách Cách Bất Nhập - Vu Triết (Edit) của Vu Triết

Phiên bản Convert · 4712 chữ · khoảng 23 phút đọc

Hôm nay nhà hàng rất đông khách, tiếng tiểu nhị đón khách vang lên hết lượt này đến lượt kia, đại hiệp nữ hiệp anh hùng gọi một hồi, lại trang bị cho nhà hàng các loại tranh ảnh võ hiệp cùng các ca khúc theo chủ đề, nhìn rất có không khí.

Trình Bác Diễn ăn cũng không nhiều lắm, phát sốt xong mấy ngày nay tinh thần đều không tốt, cổ họng cũng không được trơn tru nhanh nhẹn, mỗi ngày còn phải từ sớm đến tối nói không ngừng, cũng may Lâm Hách cùng Tống Nhất rất phối hợp, biết Trình Bác Diễn từ lúc còn đi học đối với tiệc tùng không có hứng thú, cho nên hôm nay hai người bọn họ cũng không gọi rượu, mục đích chính là ăn cơm, tùy tiện ăn uống trò chuyện một chút đến tám giờ liền xong.

Lúc tính tiền xong Trình Bác Diễn hướng sau bếp nhìn thoáng qua, ăn bữa cơm có một lúc đã nhìn thấy Hạng Tây chạy ra chạy vào rất nhiều lần, quét tước vệ sinh, lau bàn dọn chén đũa các kiểu.

Chân Hạng Tây có thể hoạt động được bình thường, nhưng bây giờ hắn làm công việc này, chạy tới chạy lui không có thời gian ngồi nghỉ, kiểu này chân chắc chắn chịu không nổi.

Thanh toán xong ra khỏi nhà hàng, Trình Bác Diễn cũng không gặp được Hạng Tây. Lâm Hách đem xe lái đến, Trình Bác Diễn nghĩ nghĩ nói: "Hai người đi trước đi, tôi còn có chút việc."

"A?" Tống Nhất ngẩn người, "Không phải cậu không thoải mái muốn nhanh về ngủ à?"

"Tôi......" Trình Bác Diễn trở tay lại chỉ chỉ tiệm cơm, "Muốn tìm người nói mấy câu."

"Ai vậy?" Lâm Hách hạ kính xe hỏi, "Trong nhà hàng?"

"Ừm, là một...... bệnh nhân," Trình Bác Diễn do dự một chút, "Là thằng nhóc lần trước nói với cậu đó."

"Cái người gọi cậu là ca?" Lâm Hách có chút giật mình, "Ở đây? Làm công à?"

"Ừ," Trình Bác Diễn gật gật đầu, "Chân cậu ta còn đang cố định đinh thép, tôi thấy cậu ta chạy tới chạy lui nhiều như vậy...... Hai người đi trước đi, lát tôi tự gọi xe về được rồi."

"Y giả nhân tâm* a!" Tống Nhất kéo mở cửa xe, "Cậu nhìn qua đâu phải loại người sẽ quản nhiều vậy, trên mặt lúc nào cũng hiện rõ 'chuyện không liên quan đến tôi'."

*( Ý chỉ người bác sĩ có tấm lòng y đức)

"Cậu ta thật chính là người như vậy," Lâm Hách chậc một tiếng, "Từ hồi bọn tôi học cao trung cậu ta cũng như vậy, tôi chưa nói với anh à, có lần leo núi nhìn thấy một ông lão mập mạp té ngã đến toàn thân đầy máu, mọi người ai cũng bị dọa đến choáng váng, chính Bác Diễn đã cõng ông lão xuống núi, lúc xuống rồi nửa tiếng sau chân vẫn còn nhức đến không đi được."

"Aiz thật là......" Tống Nhất cảm thán.

"Lúc đó một mình tôi là nam tôi không cõng ai cõng," Trình Bác Diễn thở dài, đem Tống Nhất đẩy lên xe đóng cửa lại, "Được rồi hai người về nhà chơi đi."

Hạng Tây vẫn luôn cảm thấy có công ăn việc làm đàng hoàng là rất tốt, vì vậy cũng muốn bản thân có thể có được một công việc, nhưng đối với công việc trước mắt này thực sự có chút thích ứng không được.

Cửa sau nhà hàng có vài cái thùng rác lớn, hắn đem rác rưởi thu dọn xong mang ra, canh súp nước nông gì đó thì đổ vào thùng đồ ăn thừa, những thứ khác thì đổ vào thùng khác, không cẩn thận làm cho quần cùng giày đều bị vấy bẩn. Đàm Tiểu Khang có cho hắn một đôi găng tay, mới mang có hai lần rồi quăng ở đâu mất tiêu luôn.

Đang bận rộn với mấy cái thùng rác, Hạng Tây nghe được bên cạnh có người đi tới, nghĩ khách phỏng chừng lại là tìm WC đi lạc, đầu cũng không quay nói một câu: "Đại hiệp là muốn "bế quan tu luyện" sao, bế quan trong phòng......"

Lời còn chưa nói xong, người nọ đi tới một chân liền dẫm vào vũng nước, hô một tiếng: "Ai! Bế cái gì quan!"

"Ca?" Hạng Tây kinh ngạc mà quay đầu lại, nhìn thấy Trình Bác Diễn cau mày đang cúi đầu nhìn giày, hắn cầm miếng giẻ lau chạy tới, " Để tôi lau lau cho anh...... Anh sao lại chạy tới chỗ này? WC ở bên trong mà!"

"Tôi tự lau," Trình Bác Diễn thấy Hạng Tây ngồi xổm xuống muốn lau giày cho mình liền nhanh thối lui, duỗi tay lấy giẻ lau, "Cậu...... A? Aiz!"

"...... Đã nói tôi lau cho anh," Hạng Tây nhìn thấy tay anh mới vừa gặp phải giẻ lau liền rụt trở về, nhất thời vui vẻ, "Chỗ này cũng không có nước rửa tay đâu."

"Khỏi lau, cậu đứng lên," Trình Bác Diễn túm lấy cánh tay đem hắn kéo lên, "Chân cậu không thể chịu được lực như này, tôi không phải đã nói với cậu về nhà tĩnh dưỡng cho tốt à!"

"Anh nói đừng chạy trốn đừng ăn vạ, tôi không phải đều nghe lời làm theo sao," Hạng Tây cười cười, đem giẻ lau giắt lên một bên, "Tôi đây là đang làm việc mà."

"Cậu trước nghỉ ngơi cho tốt xong rồi làm, công việc này của cậu mấy tiếng đồng hồ chạy ra chạy vào, kiểu này khẳng định không được," Trình Bác Diễn cau mày, "Cậu làm ở chỗ này bao lâu rồi? Không được, ngày mai đi đến bệnh viện chụp tấm phim......"

"Ca, ca, bác sĩ Trình," Hạng Tây cười đánh gãy lời anh, "Cảm ơn anh, thật sự cảm ơn, tôi thật không nghĩ tới anh sẽ đặc biệt chạy đến đây nói với tôi chuyện này."

"Nói nhảm cái gì, không cần cảm ơn," Trình Bác Diễn có chút bất đắc dĩ, " Đổi lại là bác sĩ nào nhìn thấy bệnh nhân của mình như vậy cũng sẽ làm thế thôi."

"Nhưng tôi phải làm việc mà, không làm việc tôi lấy cái gì ăn chứ, tôi còn đang nợ tiền anh đây này." Hạng Tây nói.

"Đừng!" Trình Bác Diễn lập tức chỉ vào hắn, "Tôi không ép buộc cậu trả liền, cái này không phải lý do."

"Ca, tôi cùng mấy bệnh nhân khác hoàn cảnh không giống nhau," Hạng Tây thở dài, cảm giác bản thân không có cách nào giải thích rõ ràng cho Trình Bác Diễn được, "Tôi trên người không có bao nhiêu tiền, không làm việc thì tiền cũng không trụ được bao lâu nữa, lúc đó ai nuôi tôi đây?"

"Ba cậu...... đâu? Thật sự không có mẹ?" Trình Bác Diễn bị hắn nói không nhịn được bật ra lời này, liền không thể không một lần nữa tự hỏi mấy câu nói dối Hạng Tây từng nói qua, rốt cuộc thật giả trong đó chiếm tỉ số bao nhiêu?

"Hiện tại tôi sống một mình, trước giờ cũng không có ba mẹ," Hạng Tây dựa lưng lên tường, "Tôi nếu không trộm cắp không lừa gạt không cướp giật, cũng chỉ có thể làm như vậy tự nuôi sống chính mình."

"Cậu dựa lên cái giẻ lau rồi kìa." Trình Bác Diễn vốn dĩ muốn nói cái khác, nhưng lúc thấy Hạng Tây dựa lên tường vừa lúc lại dựa lên miếng giẻ lau hắn giắt trên cửa sổ sau lưng, thật sự không thể chịu được.

"A? Bác sĩ Trình đôi khi tôi thật sự rất......" Hạng Tây trở tay ra sau lưng giật miếng giẻ lau quăng qua bên cạnh, "Chịu không nổi tật xấu này của anh đó."

"Trên người cậu tật xấu gì tôi đều chịu không nổi," Trình Bác Diễn cau mày, ngừng một chút lại thử hỏi một câu, "Nếu không...... Cậu nói cái bông tai kia là của cậu đúng không? Nếu cậu xác định là của cậu, tôi có thể tìm người giúp cậu thẩm định giá......"

"Không! Không không không không không," Hạng Tây nhất thời nóng nảy, xua tay một hồi, "Ca, đừng! Đừng đừng đừng đừng, bông tai không thể đụng tới!"

"Không đụng không đụng," Trình Bác Diễn thấy hắn gấp thành như vậy liền nhanh nói, "Cậu không đồng ý tôi sẽ không động vào bông tai kia của cậu, chỉ là cho cậu một cái kiến nghị thôi."

"Bông tai kia thật sự không thể động, thật sự là...... là món đồ rất rất quan trọng đối với tôi." Hạng Tây cúi đầu.

Trình Bác Diễn im lặng. Việc anh luôn để tâm đến bệnh nhân là không giả, nhưng trường hợp này của Hạng Tây cũng thật sự làm anh có chút đau đầu, từ khoảnh khắc xuất hiện kia cứ thật thật giả giả vây trong sương mù, chưa kể đến từ mặt mũi biểu cảm cùng cử chỉ lời nói đều không thể phân biệt rõ được điều gì, vĩnh viễn cứ trưng ra một bộ thành ý chân thật.

Trình Bác Diễn có thể nguyện ý tin tưởng những lời Hạng Tây nói trước mắt đều là thật, nhưng tiền đề là phải không nghĩ đến việc Hạng Tây trước đây cũng đã từng dùng bộ dáng khiến người ta không đành lòng này nói về chuyện ba hắn.

"Tôi sẽ chú ý mà," Hạng Tây trầm mặc trong chốc lát ngẩng đầu nói, "Tôi sẽ cố không chạy, tôi làm việc nhất định sẽ chú ý. Nói thật trước giờ chưa từng có ai quan tâm tôi như vậy, thật sự cảm ơn anh, bác sĩ Trình, tôi nhất định sẽ chú ý."

Trình Bác Diễn nhìn chằm chằm hắn một hồi: "Có chỗ nào cảm giác không thoải mái, đau hay nhức đều phải tới bệnh viện tìm tôi, hoặc là gọi cho tôi cũng được...... Thôi có việc cứ trực tiếp đến tìm tôi đi, cái điện thoại kia của cậu thật chịu không nổi, nhặt được à?"

"Bạn không dùng nữa cho tôi," Hạng Tây nở nụ cười, "Tháng này phát lương rồi tôi đi mua một cái, cũng không còn mấy ngày nữa."

Trình Bác Diễn đi rồi, Hạng Tây đứng cạnh thùng rác một lúc lâu mới tiếp tục đem rác rưởi thu dọn, sau đó trở vào nhà bếp xem có gì cần giúp không.

Rất cảm động.

Trình Bác Diễn là người tốt.

Tuy rằng Trình Bác Diễn đơn thuần chỉ là xuất phát từ đạo đức y bác sĩ, hoặc là từ chứng ám ảnh cưỡng chế đạo đức nghề nghiệp gì đó, nhưng đối với Hạng Tây mà nói, có một người đặc biệt chạy tới nói với hắn phải chú ý thương thế trên đùi làm hắn thật đúng là cảm thấy trong lòng ấm đến phát hỏng.

Thời điểm thu dọn buổi tối bị quản lý nói động tác chậm chạp hắn cũng không để ý tới.

Lúc trở về chỗ Đàm Tiểu Khang đã sắp 12 giờ, cảm giác toàn thân vừa mệt vừa buồn ngủ, chân cẳng vậy mà lại không có cảm giác gì lạ. Bất quá ngày thường hắn đi cầu thang đều là chạy rầm rầm, hôm nay lại cẩn thận từng bước một, không phải Trình Bác Diễn đã nói sao, phải chú ý a.

Đàm Tiểu Khang không đánh chìa khóa cho hắn, hắn mỗi lần trở về đều gõ cửa, sau đó chờ Đàm Tiểu Khang từ trên giường bò dậy mở cửa.

Hắn cũng không hỏi Đàm Tiểu Khang làm chìa khóa, chỉ là ở tạm mà thôi, bất quá qua mấy ngày nữa có lẽ phải đến cùng Đàm Tiểu Khang thương lượng một chút chuyện thường trú này mới được.

Này căn bản là một khu dân cư cũ, tiền thuê nhà rất mềm, hắn vốn là định dàn xếp ổn thỏa xong liền hỏi thăm một chút bên phụ cận còn có phòng ở phù hợp không để tự mình thuê. Kết quả hai ngày nay tính sơ sơ lại, Hạng Tây bi thương phát hiện, một phòng đơn cũng phải vài trăm một tháng, hắn không đủ sức.

Tuy rằng thực sự rất không tình nguyện, hắn vẫn là phải suy xét đến việc cùng Đàm Tiểu Khang thuê chung, đương nhiên, còn phải được Đàm Tiểu Khang đồng ý mới được.

"Có chuyện muốn bàn với mày." Hạng Tây tắm rửa xong, mặc cái quần thể dục đi vào phòng ngủ. Quần thể dục này là Trình Bác Diễn mua cho hắn, vừa mềm mại vừa bền chắc, mặc đặc biệt thoải mái, hắn mỗi ngày về đều thay đi ngủ.

"Nói, chuyện gì?" Đàm Tiểu Khang từ trên giường ngồi dậy, nhìn chằm chằm hắn từ trên xuống dưới.

"Cái kia, ừm, mày thuê phòng này bao nhiêu tiền?" Hạng Tây hỏi, "Hai ngày nay tao hỏi thăm qua một chút rồi, bên phụ cận không có phòng thích hợp......"

"Muốn ở lại?" Đàm Tiểu Khang duỗi lưng, "Phòng này là thuê lại của người khác, nó thuê trước giao luôn hai năm tiền thuê cho nên cũng rẻ."

"Nếu không......" Hạng Tây có hơi do dự. Nói thật là hắn từ nhỏ đến lớn chưa từng cùng ai bàn qua chuyện này. Đừng nói phải xin xỏ người ta, hắn không muốn cầu xin ai cả, tuy rằng lúc trước đi lừa gạt câu "Làm ơn" cũng nào cũng mắc sẵn trong cổ họng, nhưng cùng với hiện tại lại không giống nhau.

"Mày ở thì ở đi," Đàm Tiểu Khang nở nụ cười, duỗi tay sờ soạng lưng hắn một phen, lại vỗ vỗ, "Với tao còn bàn cái gì mà bàn, ở đi!"

"Tao là hỏi tiền thuê bao nhiêu, tao mày có thể cưa đôi." Hạng Tây trốn một chút, hắn rất phiền Đàm Tiểu Khang như vậy, lúc nói chuyện nếu không phải là treo trên người người ta thì chính là sờ sờ soạng soạng.

"Tiền thuê mày không cần quan tâm, tao mới giao nửa năm rồi," Đàm Tiểu Khang nói, vỗ vỗ giường, "Mày không ngủ à?"

"Ngủ," Hạng Tây lên giường nằm vào chỗ trống bên trong, "Ý của tao là nếu tao ở, thời gian có thể sẽ lâu dài, tiền nhà tiền nước tiền điện gì đó......"

"Tiểu Triển," Đàm Tiểu Khang nhích nhích lại gần, đưa tay sờ sờ cánh tay hắn, "Bây giờ mày tiền nong cũng không phải là dư dả, chuyện tiền bạc này trước để đó đi, đổi lại là người khác tao chắc chắn không dễ nói chuyện như vậy, với mày tất nhiên phải khác, hai đứa mình đã là quan hệ gì rồi, mày nói xem có đúng không?"

"Hai đứa mình là quan hệ gì?" Hạng Tây nâng nâng cánh tay, bị Đàm Tiểu Khang sờ vài cái đến nổi da gà, "Hàng xóm thôi."

"Cái từ này nghe xa lạ quá đi," Đàm Tiểu Khang chậc một tiếng, nhỏm dậy nghiêng người áp lên người Hạng Tây, "Tiểu Triển......"

"Đàm Tiểu Khang!" Hạng Tây đột nhiên ngồi dậy, một phen đè lại tay Đàm Tiểu Khang đang lần vào trong chăn sờ hắn, "Mẹ nó mày rốt cuộc là cái tật xấu gì đây!"

Đàm Tiểu Khang ngẩn người nở nụ cười, trở tay bắt được tay hắn: "Mày sao lại nói thế, tao thích mày thì tính là tật xấu gì đây?"

"Thao cả nhà mày." Hạng Tây rút ra tay, xốc chăn muốn nhảy xuống giường.

"Thao đi," Đàm Tiểu Khang thu lại tươi cười, đột nhiên nhẹ nâng chân ngăn cản Hạng Tây, tiếp theo bắt lấy cánh tay hắn, "Để tao xem mày thao như nào."

Hạng Tây cảm thấy lúc bản thân ở nhà hàng làm việc cánh tay cẳng chân cũng linh hoạt không có việc gì, nhưng lúc này bị Đàm Tiểu Khang như vậy túm một cái, hắn mới phát hiện bản thân mình thật sự vẫn là người bị đóng đinh thép cố định nằm ba tháng, cư nhiên bị quật một cái liền ngã trở lại trên giường.

Không chờ hắn bật dậy, Đàm Tiểu Khang đã xoay người đè lên ngăn chặn hắn.

"Tao chỉ muốn sờ mày một chút," Đàm Tiểu Khang ấn cánh tay Hạng Tây, hạ người đem mặt chôn ở cổ hắn, thanh âm trầm thấp dồn dập, "Để anh sờ sờ đi, tốt xấu gì cũng đã giới thiệu việc làm cho em mà, còn cho em ở nhờ nữa, cũng không thể để anh lỗ vốn như vậy chứ."

" Mẹ nó thằng ngu này cút!" Hạng Tây rống lên một tiếng, giãy giụa muốn bật dậy, nhưng Đàm Tiểu Khang so với hắn thật sự khỏe hơn, ép lên người hắn đến không động đậy được. Nghe thấy tiếng Đàm Tiểu Khang ở bên tai mình thở dốc, hắn quả thực tức giận đến nổ phổi, "Mẹ nó mày vậy mà cũng làm cái chuyện nhân lúc cháy nhà đi hôi của này, mẹ nó đừng có nói tao tự xem lại mình, mày mẹ nó cũng tự xem lại mày đi, lăn mẹ mày đi! Mày mẹ nó còn cùng tao nói lỗ vốn với không lỗ vốn, có cho không tao mẹ nó cũng chán ghét!"

"Thao!" Đàm Tiểu Khang đột nhiên chống thân nhỏm dậy, quăng một cái tát lên mặt Hạng Tây, "Mày mẹ nó có phải còn tưởng có Bình thúc chống lưng cho mình sao? Kiêu ngạo con mẹ gì! Hôm nay ông đây làm mày mày tin không!"

"Làm!" Hạng Tây chỉ vào hắn, "Đàm Tiểu Khang, hôm nay tao cũng muốn nhìn xem mày có bao nhiêu bản lĩnh lớn như vậy! Hạng Tây tao lớn chừng này chưa từng sợ ai, hôm nay mày mà không làm chết tao, để xem lão tử làm mày có ra được cửa không!"

"Mày nghĩ tao sợ mày à? Bày đặt dọa tao?" Đàm Tiểu Khang trừng mắt hắn.

"Không sợ thì mày thử xem," Hạng Tây  khẽ híp mắt, "Lời tao nói ra nói được làm được."

Đàm Tiểu Khang nhìn chằm chằm hắn một lúc lâu, cuối cùng chỉ ngón tay sát mắt hắn: "Hạng Tây, đừng tưởng rằng ông đây không biết là mày trốn ra từ chỗ Bình thúc."

Hạng Tây khẽ cười lạnh, không nói chuyện.

Đàm Tiểu Khang cũng không nói nữa, buông hắn ra nhảy xuống giường mặc quần áo, lại cầm lấy điện thoại Hạng Tây để trên bàn nhét vào túi, đóng sầm cửa phòng ngủ đi ra ngoài.

Hạng Tây đi theo nhảy xuống giường, lúc bổ nhào đến cạnh cửa liền nghe được tiếng khóa cửa vang lên, cửa phòng ngủ bị khóa trái bị khóa trái.

Lúc hắn xoay người chuẩn bị đi lấy ghế phá cửa, nghe được bên ngoài phòng ngủ cửa sắt cũng vang lên một tiếng đóng lại.

"Đ*t con mẹ mày." Hạng Tây cắn răng chửi một câu.

Phòng Đàm Tiểu Khang thuê có hai gian, một gian Đàm Tiểu Khang làm phòng ngủ, một gian khác để đồ đạc của chủ nhà trước, bởi vì trước kia là hai người cùng thuê cho nên hai gian phòng đều được lắp cửa sắt chống trộm riêng biệt, vậy cái cửa sắt vừa đóng nhốt mình hẳn là cái đó.

Cửa sắt đó một khi đóng lại, dù Hạng Tây đập phá được cửa phòng ngủ cũng mở không ra cửa sắt bên ngoài.

"Tối nay cho mày một mình một giường, mày không phải không thích cùng tao ngủ chung sao, ngủ một mình đi." Đàm Tiểu Khang ở bên ngoài nói.

Hạng Tây không lên tiếng, xoay người đi đến bên cửa sổ, trên cửa sổ cũng có lắp lưới chống trộm, còn là loại kiểu cũ bị hàn chết, hắn mở cửa sổ ra nắm lắc lắc, còn rất rắn chắc.

"Mẹ nó nếu còn dám khiêu khích tao nữa," Đàm Tiểu Khang ở bên ngoài tiếp tục nói, "Mày mẹ nó không hộ khẩu không chứng minh thư, cảnh sát cũng không biết mày có tồn tại đâu! Ông đây bây giờ đem mày nhốt đói chết ở trong phòng cũng không có ai đi tìm! Mịe!"

Hạng Tây ở trong phòng đứng một lúc, đi trở về mép giường nằm xuống.

Đàm Tiểu Khang ở phòng khách chửi một lát liền không còn động tĩnh gì, phỏng chừng là ngủ trên sô pha rồi.

Hạng Tây trừng mắt nhìn trần nhà, bỗng nhiên cảm thấy bình tĩnh lại.

Thật mắc cười a.

Hạng Tây, đây là cuộc sống mới của mày à, con đường mới sao?

Mỗi một bước, mỗi một bước, đều mang theo dấu vết cuộc sống cũ, những ngày tháng đen tối đó tựa như rễ cây thi nhau chui vào trong thân thể, thẩm thấu vào từng hơi thở bên trong hắn, như hình với bóng có trốn cũng không thoát.

Dạng người nào, thì tiếp xúc với dạng người đó, ở cùng cái dạng người nào, sẽ có cái dạng cuộc sống đó.

Hạng Tây nở nụ cười.

Thật khôi hài, tựa như một cái ngõ cụt, đi như thế nào, đều không thể đi ra.

Bởi vì mày chính là hạng người như vậy, cũng chỉ xứng cùng những ngày tháng như vậy dây dưa không dứt.

Hạng Tây ngủ rồi, năng lực thích nghi của hắn đối với cuộc sống cùng hiện thực chính là phát huy vào lúc này đây, ở gian nhà này. Trước lúc Đàm Tiểu Khang một lần nữa mở cửa ra, hắn tạm thời không còn cách nào đi ra ngoài.

Cho nên bây giờ không muốn nghĩ nhiều, trước ngủ đã, ít nhất cũng dưỡng thần.

Buổi sáng lúc tỉnh lại, hắn còn cảm thấy một giấc này ngủ cũng không tệ, không mộng không mị, thoải mái một giấc ngủ tới hừng đông.

Ngoài phòng khách có động tĩnh, Đàm Tiểu Khang cũng dậy rồi, Hạng Tây xuống giường, đứng ở sau cửa nghe ngóng nhất cử nhất động của Đàm Tiểu Khang. Sau khi phỏng chừng hắn đã đem áo khoác mặc vào xong, Hạng Tây mới gõ gõ cửa phòng ngủ: "Tao muốn uống chút nước."

Đàm Tiểu Khang trầm mặc một chút, cách cánh cửa sắt mở ra cửa gỗ phòng ngủ.

Hạng Tây đứng ở trong, nhìn Đàm Tiểu Khang mặt mày xanh mét: "Cho ly nước."

Đàm Tiểu Khang xoay người đi rót nước nước, từ chỗ khe song sắt đưa vào.

"Cảm ơn." Hạng Tây đỡ lấy ly.

Ngay khoảnh khắc Đàm Tiểu Khang chuẩn bị đem cánh tay rụt trở lại, Hạng Tây cầm ly nước đột nhiên hất lên mặt Đàm Tiểu Khang, tiếp theo nhanh chóng bắt lấy tay Đàm Tiểu Khang, đặt trên mắt xích song sắt ấn xuống một cái.

"A ——" Đàm Tiểu Khang đau đến rống lên một tiếng.

Hạng Tây cắn răng ấn giữ không buông, tay chui qua mắt xích song sắt duỗi ra, nắm lấy quần áo hắn ta sờ soạng tìm kiếm.

Vài giây sau, Đàm Tiểu Khang rút cánh tay ra, vừa huơ huơ tay vừa chỉ vào Hạng Tây: "Mày mẹ nó chết đi! Mày chờ chết đi!"

Hạng Tây im lặng, trở lại mép giường ngồi xuống.

"Tìm chìa khóa à!" Đàm Tiểu Khang đi đến cạnh cửa, trong tay cầm một chuỗi chìa khóa hướng hắn rống giận, " Đây nè!"

Hạng Tây đút tay vào túi, vẫn không nói chuyện, cũng không nhìn Đàm Tiểu Khang.

Mẹ nó ai muốn chìa khóa, dùng cách này đi lấy chìa khóa là thiểu năng.

Hạng Tây sờ sờ điện thoại trong tay.

"Hạng Tây! Tao có ý tốt thu lưu mày, mày mẹ nó vẫn luôn một mặt khó ở, sờ mày có hai cái mà làm như trinh nữ thủ tiết không bằng," Đàm Tiểu Khang nói, "Mày có tin hồi nữa tao gọi cho Bình thúc, lúc đó nhìn xem ai mới là người không bước ra được cửa!"

Hạng Tây nhướng mày, vẫn là một mực trầm mặc.

Đàm Tiểu Khang sẽ không làm việc cho Bình thúc. Có những người bị nhìn nhiều một chút liền muốn xả dao vào mặt người ta, nhưng khẳng định sẽ không phải là Đàm Tiểu Khang, chỉ vì giở trò lưu manh bất thành mà đẩy người ta vào chỗ chết, Đàm Tiểu Khang vẫn chưa cuồng bạo đến trình độ này.

Nhưng bản thân hắn ta lại có tính hung hăng trọng mặt mũi, chính mình cũng sẽ không có khả năng dễ dàng thoát thân như vậy.

Đàm Tiểu Khang ở trong phòng khách hùng hùng hổ hổ đá bàn đạp ghế vài cái, lúc sau đóng sầm cửa đi ra ngoài.

Bộ tứ Bát Bát lầu đối diện không biết vì sao lại chết một con, người chủ nuôi đem nó chôn trong một cái chậu hoa ở ban công, bên cạnh có một cô bé cũng đứng khóc được nửa tiếng rồi.

Trình Bác Diễn bưng một ly trà la hán quả thở dài, bỗng nhớ tới đứa cháu ngoại gái Tiểu Khê. Chị họ ở trên ban công cũng có lần tiện tay cắm xuống mấy củ hành tây, mọc ra không ít lá hành, kết quả lúc Tiểu Khê phát hiện hành lá bị mẹ con bé ngắt đem đi nấu, cũng là đứng bên chậu hoa khóc cả ngày như vậy.

Điện thoại ở phòng khách vang lên, Trình Bác Diễn buông ly bước nhanh qua cầm lấy điện thoại.

Hôm nay anh được nghỉ, nhưng giờ bệnh viện đang có việc, anh tùy thời đều có thể bị triệu hồi qua bên đó hỗ trợ.

Trên màn hình hiện lên dãy số vừa quen mắt vừa xa lạ, hình như đã từng thấy trong nhật ký cuộc gọi, Hạng Tây?

"Xin chào." Trình Bác Diễn tiếp điện thoại.

"Ca!" Bên kia truyền đến giọng Hạng Tây cùng âm thanh roẹt roẹt ngắt quãng, "Ca nếu anh đi làm...... Tôi...... Không vội nói......"

"Cái gì?" Trình Bác Diễn cau mày, "Chân cậu không thoải mái à? Hôm nay tôi được nghỉ, cậu đến bệnh viện cứ trực tiếp tìm bác sĩ Lưu là được, để tôi nói với anh ta một chút."

"Không phải chân! Tôi bị khóa...... Đừng......" Âm thanh Hạng Tây không thể nghe được rõ, nhưng từ ngữ khí có thể nghe ra là đang rất sốt ruột, "Ca anh cứu......"

"Cậu làm sao vậy?" Trình Bác Diễn đứng thẳng dậy, hai từ "khóa" cùng "cứu" này trong nháy mắt làm anh có chút khẩn trương, "Cậu ở đâu? Đã xảy ra chuyện gì?"

(Tác giả có lời muốn nói:

Thương lượng chuyện này, là cái dạng này, thứ năm muốn nhập V, sau đó đâu, nhập V muốn càng tam chương.

Cái này tình huống áp lực liền có điểm đại, nếu ngày mai cũng đổi mới, ta đây từ đêm nay đến ngày mai trong vòng muốn mã ra bốn chương tới, ta này chu nghỉ bệnh đã tiêu lợi hại đi làm, lại còn ở điếu thủy, ấn một chương 5000 số lượng từ nói, thời gian thượng có chút không kịp, nếu ngày mai đình một ngày, thứ năm canh ba nói, liền sẽ tốt một chút, các ngươi có thể nhẫn một chút ngày mai đình một ngày sao?

Ai ta hôm nay vì cái gì như vậy mềm, nhất định là điếu thủy điếu tám ngày có điểm phao mềm!

Kỳ thật ta chính là tưởng nói ta mã không kịp cho nên ngày mai muốn đình một ngày, giả ý cùng các ngươi thương lượng một chút kỳ thật các ngươi không đồng ý ta cũng mã không ra...... Chính là như vậy thiếu trừu!)

Bạn đang đọc Cách Cách Bất Nhập - Vu Triết (Edit) của Vu Triết
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi 青玄412
Phiên bản Convert
Thời gian

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự