Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)
Truyện chưa được công bố

Chương 14

Bạn đang đọc Cách Cách Bất Nhập - Vu Triết (Edit) của Vu Triết

Phiên bản Dịch · 4204 chữ · khoảng 15 phút đọc

Hạng Tây không biết hai ông chú nằm bên kia là làm sao mà đi bụi được đến từng tuổi này, đầu tóc cũng đã dơ bết thành tóc giả rồi, vậy mà lại không có lấy một mẩu ý thức tự vệ nào, bên ngoài mấy người kia cười nói mắng chửi sắp nhào vô tới nơi rồi, hai người bọn họ cư nhiên vẫn nằm ngủ không nhúc nhích.

"Aiiz," Hạng Tây biết lúc này trực tiếp chạy ra là chỉ có bị ăn đập, đành phải nhảy qua đá cho hai gã kia hai phát, hạ giọng hô một tiếng, "Dậy!"

Bên ngoài có tộng cộng bốn người, nhìn bộ dáng có lẽ là say rượu, trong đây tuy có ba người nhưng sức chiến đấu thật sự là không đấu lại.

Hai ông chú bị hắn đá hai phát choàng tỉnh cũng ngồi dậy, nhưng đến khi tên cầm chai bia loạng choạng tiến vào, hai người bọn họ đều mê mang sững sờ tại chỗ.

Đậu má.

Hạng Tây ở trong lòng mắng một câu, này tỉnh cũng như không, hắn nhanh chóng đem dao úp sau mu bàn tay, nhét vào trong tay áo.

Sau đó nhanh chóng ôm đầu lủi vào ngồi một góc, đem ba lô giấu phía sau mông ngồi lên.

Bây giờ chuyện hắn có thể làm được chỉ là đầu hàng tự vệ, mà bị đánh cũng không quan trọng, trọng yếu nhất là ba lô không thể bị lấy đi. Tuy lúc hai ông chú ngủ hắn đã lặng lẽ nhét tiền vào trong quần lót, nhưng trong ba lô vẫn còn vài món đồ nhỏ vụn vặt của hắn, quá khứ của hắn.

Mấy người nọ cười đến gần, cầm chai rượu đập lung tung lên tường cùng cửa kính.

Hạng Tây không lên tiếng, một mực ôm đầu nhìn chằm chằm mặt đất, có chút khẩn trương nhìn mấy đôi chân đi bên cạnh.

Mấy hôm trước ở trong bệnh viện có xem thời sự đưa tin một người say rượu đánh người vô gia cư đến trọng thượng phải nhập viện, bây giờ nếu mình mà lại bị đánh đến nhập bệnh viện...... Tốt nhất cũng đừng vào bệnh viện của Trình Bác Diễn, nếu không Trình Bác Diễn đời này cũng không muốn gặp lại hắn nữa.

"Bé con này là cãi nhau với người nhà chạy ra đây à?" Có người lấy cái chai gõ gõ vài cái lên đầu hắn, "Ăn mặc đẹp nha."

Hạng Tây không lên tiếng, trầm mặc ôm đầu.

Mấy người này vậy mà cũng không có ra tay tàn nhẫn đánh người, chỉ là ở bên trong đập phá một hồi, lại đá đá hai ông chú kia mấy cái, sau còn có người đứng ở bên cạnh Hạng Tây, mặt đối mặt cây ATM mà "xả lũ".

Hạng Tây liều mạng nín thở, này mà đổi thành Trình Bác Diễn ngồi đây khẳng định dùng cồn sát khuẩn tắm rửa luôn...... .

"Trong ba lô có cái gì đó?" Mấy người kia thấy Hạng Tây không lên tiếng, có người khom lưng nắm lấy ba lô dưới mông hắn kéo kéo hỏi.

"Không có." Hạng Tây trầm giọng trả lời, cố hạ mông đè chặt lên.

"À, lấy đưa tao coi." Người nọ lại nhịp lên kính, nắm ba lô kéo ra một nửa.

"Đừng đụng vào túi của tôi." Hạng Tây vẫn luôn ôm đầu liền buông ra bắt lấy cánh tay người nọ.

Người nọ ngẩn người, tựa hồ là không nghĩ tới Hạng Tây vậy mà cũng dám phản kháng, gã cầm cái chai gõ gõ vài cái mạnh hơn lên đỉnh đầu Hạng Tây: "Mẹ nó mày nói cái gì?"

"Tao nói," Hạng Tây đứng lên, đem ba lô đeo lại lên lưng, "Đừng, động, vào, túi, của, tao."

"Đ*!" Người nọ kịp phản ứng, đẩy Hạng Tây một cái, "Mẹ nó mày là tìm chết đúng không?"

Hạng Tây bị gã đẩy một cái đụng vào cửa kính phía sau, ngay lúc gã giơ chai bia lên định hướng đầu hắn đập xuống, Hạng Tây nâng cánh tay, một nửa đoạn dao nhỏ giấu trong cánh tay trượt ra, hướng mũi đao đỉnh ngay trên yết hầu người nọ.

Người nọ vung chai rượu đến giữa không trung nhất thời dừng lại, mắt trừng đến muốn rớt ra, rống lên một tiếng: "Tao thao trên tay còn có dao à!"

"Mẹ nó!" Có người mắng một câu, bắt lấy vai người nọ vặn về sau, đem gã kéo ra.

Hạng Tây thu dao, đang muốn khom lưng từ khe hở mấy người họ lướt ra ngoài, một người trong số đó chụp một cái đã bắt được cánh tay hắn: "Tiểu Triển?"

"Hả?" Hạng Tây bị chụp lại theo bản năng muốn phản kháng, lại nghe thấy giọng nói này, hắn dừng lại, quay mặt qua liền thấy được một khuôn mặt quen quen, "Đàm...... Tiểu Khang?"

"Thật là mày à! Tiểu Triển?" Người này đột nhiên có chút kích động, túm hắn kéo đến trước mặt mình, "Tao thao, mày sao lại ở chỗ này a!"

Hạng Tây rất ngoài ý muốn, hắn không nghĩ tới dưới tình huống như vậy còn sẽ gặp phải người quen, tuy rằng đã hai ba năm không gặp mặt, nhưng Đàm Tiểu Khang thật sự là người quen của hắn, thằng hàng xóm ở khu Đại Oa Lý.

Quan hệ giữa Đàm Tiểu Khang cùng hắn cũng không thể nói là thân, bọn hắn không phải là người chung một đường.

Triệu Gia Diêu tuy nói là nơi dơ bẩn nhơ nhớp, nhưng cũng sẽ có tầng lớp bét chót là những người dân sống bình thường, tỷ như bà nội của Đàm Tiểu Khang.

Thằng nhãi này cùng bà nội nó đó giờ đều sống ở Đại Oa Lý, không có theo chân bọn hắn hỗn loạn làm càn, nhưng cũng không phải là cái "trym" tốt lành gì. Hai ba năm trước bà nội Đàm mất, Đàm Tiểu Khang liền dọn đến chỗ ba mẹ hắn ở.

Hạng Tây thấy hắn ta liền phiền, nhão dính dính, nói chuyện rất thích dán sát lên người người ta, ôm vai các kiểu, nói chuyện cũng phải thổi khí bên lỗ tai người ta mới chịu.

Thật không nghĩ tới sẽ gặp lại nhau dưới tình huống như này.

"Mày......" Đàm Tiểu Khang còn muốn hỏi gì đó, nhưng lại nhìn nhìn người bên cạnh rồi không nói nữa, chỉ khoác vai Hạng Tây ôm một cái, hướng mấy người kia phất phất tay, "Này là anh em mấy năm không gặp của tao, hiểu lầm hiểu lầm thôi, giải tán giải tán giải tán......"

Hạng Tây bị Đàm Tiểu Khang ôm vai túm ra khỏi cây ATM, giãy vài cái mới tránh được cánh tay hắn ta.

Nhìn mấy người kia rời đi xong, lúc hắn cũng định nói câu tạm biệt rồi bỏ của chạy lấy người, Đàm Tiểu Khang lại kéo tay hắn: "Đi đâu?"

"Không đi đâu hết." Hạng Tây nói.

"Mày có phải cùng bọn Bình thúc Nhị Bàn trở mặt rồi không? Không còn chỗ nào đi?" Đàm Tiểu Khang lấy điện thoại ra nhìn giờ, "Cũng còn lâu...... Qua chỗ tao ở một đêm đi, lạnh chết mẹ."

Lúc Trình Bác Diễn nửa đêm tỉnh dậy, phát hiện cả người ướt một thân mồ hôi như vừa mới rơi xuống nước.

Mơ mơ màng màng ngồi dậy mở đèn, cũng không biết là mơ thấy cái gì, ra được một thân mồ hôi như này hẳn là phải mơ thấy đi cày ruộng, mà có khi cũng không phải là trâu kéo mà là chính mình cõng lưỡi cày cũng nên......

Anh xuống giường vào phòng tắm, lấy khăn lông đem mồ hôi lau đi, lại thay một bộ áo ngủ mới, lúc đi ra ngồi trên giường cư nhiên lại ngủ không được.

Trình Bác Diễn thở dài, đứng lên đi lại hai vòng, cảm giác cơ thể có chút lạnh, do dự một chút bèn kéo ngăn đựng thuốc ra cầm nhiệt kế ngồi trước bàn đo thử.

Có hơi sốt, cũng không cao, Trình Bác Diễn nhíu nhíu mày, không hiểu sao bản thân tự nhiên lại phát sốt.

Điện thoại ném ở trên bàn lóe sáng lên, anh lấy đến nhìn thoáng qua, là tin nhắn chưa đọc.

Tin nhắn là của Lâm Hách gửi tới, nói siêu thị thứ bảy này khai trương, có rảnh thì đến ủng hộ, không rảnh thì hôm khác đến đưa tiền cũng được.

Anh cười cười, Lâm Hách đã có công việc đàng hoàng rồi, siêu thị này phỏng chừng là do bạn trai hắn phụ trách, chỉ là cách đây không lâu vừa mới đề ra chuyện này thôi, giờ nói làm liền làm, chưa tới mấy tháng mà đã thật sự mở được một cái.

Trình Bác Diễn nhìn nhìn nhiệt kế 38 độ, cảm khái Lâm Hách vậy mà cũng đã tính toán an bề gia thất rồi, thật đúng là rất đáng hâm mộ.

Chính mình giờ ngồi đây nửa đêm phát sốt cũng không có người đến để kể khổ, tuy là bản thân cũng không cần kể khổ lắm, nhưng kể hay không kể là một chuyện, có người hay không có người lại là chuyện khác.

Vẫn là không ngủ được, anh kéo ngăn kéo ra, buồn chán lấy ra một cây bút lông màu, đem chân gác lên bàn, cúi đầu vẽ lên đầu gối một cái mặt cười.

Lúc đem bút ném vào lại trong ngăn kéo liền thấy được bên trong lộ ra một miếng băng cá nhân hoạt hình, đại khái là trong cái bọc nhỏ kia của Hạng Tây rớt ra.

Anh cầm lên xé mở, đem băng dán xuống dưới cái mặt cười kia.

"Aiz......" Nhắm mắt lại duỗi lưng, nửa đêm không ngủ được đúng là nhàm chán mà.

Ngồi nghịch một hồi, anh đứng dậy trở về phòng ngủ, từ kệ sách lấy xuống quyển tư liệu ngồi lên giường bọc chăn bắt đầu xem.

"Biết mày không muốn nói, không nói thì thôi," Đàm Tiểu Khang móc chìa khóa ra mở cửa phòng, "Bây giờ tao ở một mình, mày ở chỗ tao cũng không thành vấn đề."

"Không phải mày ở chung với mẹ à?" Hạng Tây vào phòng, nhà này của Đàm Tiểu Khang đã cũ lắm rồi, gạch men trên sàn đều đã nát không ít, cũng không biết phải nằm kiểu gì, như so với cây ATM tất nhiên vẫn là mạnh hơn mấy chục lần.

"Tao đi làm ở bên này, cách nhà xa quá nên tự thuê phòng trọ ở," Đàm Tiểu Khang cười ôm vai hắn kéo vào trong phòng, "Ở một mình cũng tự do tự tại đúng không...... Đây là phòng ngủ, buổi tối tụi mình ngủ chung là được."

"Tao ngủ sô pha đi." Hạng Tây nói, đó giờ hắn chỉ toàn chen chung với có mình Man Đầu, cũng không được thoải mái, cùng Đàm Tiểu Khang chen lại càng không thoải mái.

"Đừng mà," Đàm Tiểu Khang tiến đến bên tai hắn nói, "Hai ta cũng tính là lớn lên cùng nhau, mày khách khí với tao làm gì, ngủ chung còn có thể tán gẫu nữa."

Hạng Tây thật sự không muốn "cuộc sống mới" của mình bắt đầu từ Đàm Tiểu Khang, nhưng lại có một số việc bản thân không thể quyết định mà được.

Hắn không có chỗ để đi, cũng không có con đường an cư lạc nghiệp, hắn chỉ có thể nằm ở trên giường nghe Đàm Tiểu Khang nằm bên cạnh dong dài nói chuyện mấy năm nay đã trải qua.

"Mệt à?" Đàm Tiểu Khang nói nửa ngày mới phát hiện hắn không đáp lại, hỏi một câu.

"Mày không phải là mới uống rượu, mày chắc chắn là mới cắn thuốc," Hạng Tây cười cười, "Không buồn ngủ à?"

"Buồn ngủ," Đàm Tiểu Khang cũng nở nụ cười, duỗi tay tắt đèn, "Thôi ngủ đi, ngày mai tao còn phải đi làm nữa."

"Mày làm ở đâu?" Hạng Tây hỏi.

Đàm Tiểu Khang tốt nghiệp sơ trung xong liền không đi học nữa, tuy không có lăn lộn hỗn tạp nhưng vẫn luôn cà lơ phất phơ. Người như vậy còn được đi học, có thể kiếm ra tiền đàng hoàng tự nuôi sống bản thân, Hạng Tây thật sự rất hâm mộ.

"Phong Ba trang*, học việc thôi," Đàm Tiểu Khang gối lên cánh tay, "Aiz Tiểu Triển, mày có phải không cùng Bình Thúc lăn lộn nữa đúng không?"

*( Thật ra đây là một nhà hàng theo phong cách cổ trang, trang ở đây là nơi mà có trang chủ đứng đầu í tui không nhớ gọi là cái gì nữa)

"Sao có thể chờ cả đời ở Đại Oa Lý chứ." Hạng Tây không nói rõ, tuy Đàm Tiểu Khang không có liên quan gì đến bọn người Bình thúc, nhưng dù sao cũng là người lớn lên ở Triệu Gia Diêu, Hạng Tây không tin được.

Ai hắn cũng tin không nổi.

Không, vẫn có tin được một người, nhưng mà hắn tin người ta chưa chắc người ta đã tin tưởng hắn......

"Vậy mày có tính toán gì không?" Đàm Tiểu Khang nhích nhích đến gần hắn.

"Không biết," Hạng Tây lùi vào trong một chút, "Chỗ đó của tụi mày...... Tao có thể qua làm không?"

"Mày muốn làm? Muốn làm thì để tao qua hỏi thử cho, tao ở bên đó lăn lộn cũng quen," Đàm Tiểu Khang rất tích cực nói, xoay xoay cánh tay nhìn hắn, "Nhưng mà, mày không có kinh nghiệm, đi phỏng chừng......"

"Không sao, làm gì cũng được." Hạng Tây nói.

"Để tao hỏi giùm mày một chút, mày có chứng minh thư rồi đi?" Đàm Tiểu Khang lại hỏi.

"Triển Hoành Đồ." Hạng Tây trả lời.

"...... Chắc là dùng được, người quen giới thiệu chắc sẽ không kiểm tra, mà có kiểm tra thì chạy," Đàm Tiểu Khang cười cười, "Nếu có thể làm, mày định như thế nào cảm ơn tao đây?"

"Xin đi làm được đi rồi tính sau." Hạng Tây xoay người đối diện tường, không nói chuyện nữa.

Hạng Tây trước đây không nghĩ tới việc bắt đầu sinh sống như một "người bình thường" là khó khăn như thế nào, bây giờ tự mình trải nghiệm thật sự rất chân thật.

Lúc đó cho rằng chỉ cần thoát khỏi Bình thúc, rời khỏi Triệu Gia Diêu liền có thể vứt bỏ quá khứ, bắt đầu một cuộc sống mới chân chính thuộc về mình.

Bây giờ chứng minh thư không có, dấu vết tồn tại của bản thân cũng chỉ có một mình mình biết......

Nhưng có thể làm sao đây, một bước này đã đi rồi, có hối hận cũng không được nữa, bất kể thế nào cũng chỉ có thể tiếp tục bước đi, còn đi được như thế nào thì lại là chuyện khác.

Trình Bác Diễn thứ bảy không có thời gian đến ủng hộ siêu thị Lâm Hách, anh thứ bảy này phải trực ban, chưa kể ngày đó phát sốt tuy có hạ nhưng cổ họng vẫn luôn đau, ca chiều còn nghĩ muốn về nhà nằm không đi nữa.

Lúc tan tầm mới vừa đi ra đến cổng bệnh viện Lâm Hách liền gọi tới.

"Hai ngày nữa hẹn ăn bữa cơm đi, bọn tôi đến bệnh viện đón cậu, ăn xong rồi đưa cậu về luôn," Lâm Hách nói, "Này cũng nên nể mặt đồng ý đi chứ hả!"

" Được được được," Trình Bác Diễn cười nói, "Không cần đưa đón, hai người làm ơn rút ngắn bữa cơm lại là được, tôi còn phải về ngủ."

"Không thành vấn đề!" Lâm Hách nói.

Mới vừa cúp máy, chưa đi đến bãi đỗ xe điện thoại lại vang lên, Trình Bác Diễn thở dài lấy điện thoại ra, hôm nay bên khoa bọn họ bệnh nhân rất nhiều, sợ là chưa đến bãi đỗ xe lại bị kêu về hỗ trợ.

Màn hình hiển thị một dãy số lại, hẳn là không phải người bên bệnh viện, anh tiếp điện thoại: "Xin chào."

"Có phải Trình Bác Diễn không?" Bên kia truyền đến giọng nói có chút quen thuộc, "Bác sĩ Trình?"

"Phải, cậu là......" Trình Bác Diễn dừng một chút, "Hạng Tây?"

"Phải! Là tôi!" Hạng Tây bên kia cười trả lời, "Đây là...... mới......"

Tín hiệu bên Hạng Tây rất yếu, nửa câu sau nói cái gì Trình Bác Diễn cũng không nghe rõ được, âm thanh cứ rẹt rẹt đứt quãng, anh dừng lại bước chân: "Alo? Nghe không rõ."

"Tôi thay số mới," Hạng Tây kêu lên, "Trời má cái điện thoại rách nát này tín hiệu không tốt, Alo! Alo? Ca? Có nghe được không?"

"Nghe được," Trình Bác Diễn nói, "Chân cậu sao rồi?"

"Khá tốt," nghe giọng Hạng Tây hẳn tâm tình có vẻ không tệ, "Thấy bình thường, tôi cũng không có chạy...... Liền...... Sau lại......"

"Tín hiệu điện thoại cậu cũng tốt ghê," Trình Bác Diễn thực bất đắc dĩ, "Chắc chắn là quốc an cục thiết mật mã chuyên dụng."

"Lại nghe không rõ à? Alo!" Hạng Tây vẫn nói, "Tôi gọi báo cho anh một tiếng, chân tôi khá tốt rồi, bây giờ tôi đi làm thuê ở một nhà hàng...... của bạn...... lương không nhiều lắm, bất quá......"

"Hạng Tây, Hạng......" Trình Bác Diễn cảm thấy gọi xong cuộc này chắc cổ họng lại đau thêm, vừa định nói nghe không rõ, bên kia Hạng Tây vậy mà đột nhiên lại im lặng, tiếp theo liền ngắt máy. Anh nhìn nhìn màn hình, "Cậu lấy cái điện thoại gì vậy......"

Trình Bác Diễn đợi một hồi, muốn chờ Hạng Tây gọi lại thì nhắc hắn nhớ đến chuộc đồ, nhưng chờ một hồi điện thoại vẫn không nhúc nhích. Anh sợ lát nữa đang lái xe thì Hạng Tây lại gọi đến, bèn mở điện thoại gọi qua bên kia.

Xin chào, số máy quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi......

"Aiz!" Trình Bác Diễn cạn lời đem điện thoại thả lại trong túi, đi vào bãi đỗ xe.

"Mày không phải là mua được máy mới nên mới muốn thay cái này," Hạng Tây ngậm thuốc lá nhìn Đàm Tiểu Khang, "Mày là không dùng được cái quỷ này nữa mới phải mua cái mới!"

"Dùng được là được rồi, bày đặt ghét bỏ nữa!" Đàm Tiểu Khang chậc một tiếng.

"Dùng được cái rắm," Hạng Tây thở dài, giơ điện thoại lên quơ quơ, "Không có tín hiệu thấy không? Tao gọi được có một nửa, người ta không biết còn nghĩ tao bất lịch sự."

"Nhận lương thì mua một cái đi," Đàm Tiểu Khang cười nửa ngày, "Đi vào làm việc đi."

"Ừ." Hạng Tây dập thuốc, đem điện thoại cất xong mới từ cửa sau chạy vào trong tiệm.

Đây là công việc đầu tiên của Hạng Tây, làm tạp vụ tiệm cơm, dọn bàn, lau sàn, rửa chén, đổ rác, chỉ cần là công việc không có yêu cầu về kỹ thuật cùng kinh nghiệm thì toàn là của hắn.

So với cái "nghề" trước đây hắn làm mười năm trời, công việc này thật sự vừa vất vả vừa buồn tẻ, hơn nữa lương còn ít. Trước kia Hạng Tây chỉ cần tùy tiện "làm" một chút là có thể kiếm được một khoản bằng cả tháng lương ở chỗ này. Bây giờ thành thật mà nói Hạng Tây chịu không nổi, sáng phải dậy sớm, bận rộn cả một ngày, vừa dơ vừa mệt, lại còn bị quản lý lật tới đảo lui mà mắng. Hắn lớn đến từng này vẫn chưa trải qua mệt mỏi kiểu này bao giờ, ngoại trừ Bình thúc, trước giờ cũng không có ai dám chỉ thẳng vào mặt hắn mắng te tua như vậy. Nếu mà là lúc trước hắn sớm đã vung một đấm qua rồi, nhưng bây giờ cũng chỉ có thể cắn răng nhẫn nhịn.

Vậy mà nhịn một cái cũng nhịn được mấy ngày.

"Triển Hoành Đồ!" Quản lý vừa thấy hắn liền chỉ vào hô một câu, "Có chút tinh thần làm việc nào không! Làm việc để mắt một tí được không! Bên Cái Bang khách đi rồi cũng không biết chạy qua phụ thu dọn à!"

" Đi ngay đây." Hạng Tây lấy giẻ lau chạy ra ngoài.

Trên bàn chén đũa đã được dọn đi, hắn qua đem bàn lau khô, quét xương xẩu cùng khăn giấy dưới đất xong lại chạy về sau bếp phụ rửa chén.

"Mấy vị anh hùng mời vào trong!" Bên ngoài truyền đến tiếng mấy tiểu nhị đang đón khách.

Hạng Tây nhỏ giọng nói tiếp bên ngoài một câu: "Xin hỏi ngài là muốn ở trọ hay là nghỉ chân?"

Rất thú vị, Hạng Tây rất hâm mộ mấy người phục vụ ở đại sảnh, ăn mặc giống như đi đóng phim vậy, xưng hô cũng nghe rất giang hồ, chơi có vẻ vui lắm.

Nhưng lúc Đàm Tiểu Khang giới thiệu hắn chỗ này lại không thiếu phục vụ, mà nếu có thiếu phục vụ thì loại không kinh nghiệm như hắn người ta cũng không cần. Đến cả giấy khám sức khỏe hắn cũng không có, toàn phải dựa vào Đàm Tiểu Khang cùng quản lý nói lời hay ý đẹp, hắn mới được tạm thời làm tạp vụ trước.

"Nghỉ chân," Lâm Hách cùng tiểu nhị nói một câu, lại quay đầu nhìn Trình Bác Diễn, "Võ Đang hay là Thiếu Lâm?"

"...... Thiếu Lâm đi." Trình Bác Diễn cười cười, không biết sao lại nhớ tới quả đầu trọc của Hạng Tây, nói chọn Thiếu Lâm.

Tiểu nhị dẫn bọn họ đến chỗ ghế dài đề Thiếu Lâm Tự, tiếp theo lại bưng lên một cái vỉ hấp nhỏ, bên trong là ba cái bánh nếp bọc thịt viên, cái nào cũng rất lớn.

"Tăng lực đan của gia trang chúng ta bí chế," Tiểu nhị giới thiệu tên món ăn, "Ăn ngon làm tăng nội lực, nhân lúc còn nóng mời chư vị dùng thử!"

"Cái này ăn ngon này," Lâm Hách gắp một viên vào chén Trình Bác Diễn, "Tôi với Tống Nhất tới chỗ này ăn cơm cũng là vì cái viên này đó."

"Bên trong có lòng đỏ trứng muối," Tống Nhất cười nói, "Thật sự ăn rất ngon."

"Cái này thì kêu Lâm Hách cho cậu một sọt trứng muối là xong chứ gì." Trình Bác Diễn nói.

"Aiz tôi phát hiện cái bệnh này của cậu đáng ngại thật," Tống Nhất nói, "Hôm nào qua bên chỗ tụi tôi lột một sọt trứng muối cho cậu ăn."

"Không đi," Trình Bác Diễn lắc đầu, từ trong cặp lấy ra một chai nước rửa tay nhỏ, đổ một ít lên tay chậm rãi xoa xoa, "Tôi nhìn hai người các cậu mắt qua mày lại phát ngấy rồi."

"Muốn rửa tay à, khăn giấy ướt được không?" Tống Nhất nhìn anh, chuẩn bị lấy khăn giấy ướt đưa qua.

"Không được." Trình Bác Diễn nói.

"Xoa xong bắt buộc phải đến vòi nước rửa một trận, rửa xong rồi về còn phải xoa lại một chút nữa." Lâm Hách thở dài.

"Ừ, phiền vậy đó," Trình Bác Diễn cười đứng lên, "Làm sao bây giờ."

"Nhanh tìm người trị đi." Tống Nhất vẫy vẫy tay.

"Người bình thường trị không được hắn." Lâm Hách nói.

Trình Bác Diễn không để ý đến hai người bọn họ, cười đi ra phía sau, phục vụ thấy liền chỉ cho anh chỗ bồn rửa tay.

Anh đi qua một cánh cửa nhỏ thấy được bồn rửa tay, mới vừa đi đến bên cạnh bồn, liền nghe được bên trong có người kêu: "Triển Hoành Đồ! Rác đầy rồi sao còn chưa dọn nữa!"

Trình Bác Diễn ngẩn người, Triển Hoành Đồ? Cái tên vừa nghe liền thấy quen thuộc cùng ngũ vị tạp trần này!

" Đi liền đây!" Phía sau lập tức truyền đến giọng nói nghe còn quen hơn cả cái tên Triển Hoành Đồ, Trình Bác Diễn quay đầu lại, nhìn thấy bóng dáng mặc quần áo tạp vụ nhà hàng chạy đến liền ngẩn người: "Hạng Tây?"

"Vị anh hùng này lưu ý dưới chân......" Hạng Tây theo thói quen nhắc nhở một câu, tiếp theo cũng sửng sốt, "Bác sĩ Trình? Ca? Anh sao lại ở đây? Tới ăn cơm à?"

Tác giả có lời muốn nói:

Ngày mai tiếp tục.

Phong Ba trang chỉ là tùy tiện lấy tới dùng một chút ha, cảm giác phân đà rất nhiều, hẳn là có người cũng giống tôi siêu cấp thích ăn Tăng lực đan chỗ đó đi, ha ha ha ha ha.

Bạn đang đọc Cách Cách Bất Nhập - Vu Triết (Edit) của Vu Triết
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi 青玄412
Phiên bản Dịch
Thời gian

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự