Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)
Truyện chưa được công bố

Chương 1

Bạn đang đọc Cách Cách Bất Nhập - Vu Triết (Edit) của Vu Triết

Phiên bản Dịch · 5475 chữ · khoảng 19 phút đọc

Trình Bác Diễn nhìn lên đồng hồ treo trên tường, năm giờ rưỡi.

Bên ngoài trời đã tối rồi, cách cửa sổ có thể nhìn thấy những nhánh cây trụi lủi, bị gió Bắc thổi trúng liền cùng nhau hướng lên trời run rẩy, lại như phải đến năm trăm năm sau mới loạng choạng đứng vững.

Dự báo thời tiết đưa tin trời có tuyết, xem tình hình này, phỏng chừng tối nay liền rơi.

Cách vách phòng khám bệnh, viện trưởng Lưu đang vừa gào vừa nói với một bệnh nhân bị lãng tai, một câu nói gần nửa ngày, lúc này lại đang rống một trận, giọng nghe như sấm.

Trình Bác Diễn nhanh lấy một viên kẹo ngậm nhét vào trong miệng, gọi bệnh nhân tiếp theo đang chờ bên ngoài vào.

Một bác gái được đỡ tiến vào ngồi xuống, một chân không thể chạm đất, "ai da ai da", trên mặt biểu tình rất thống khổ.

Bác gái vừa ngồi xuống liền nhìn chằm chằm Trình Bác Diễn trong chốc lát, lúc anh chuẩn bị mở miệng thì chặn trước hỏi: "Vị bác sĩ bên cạnh có đang bận không? Ta có thể đổi ông ta khám không?"

"Ông ấy bên kia cũng đang có bệnh nhân, bác muốn chọn bác sĩ thì phải hẹn trước" ,Trình Bác Diễn cười cười, "Bác là bị thương ở chân?"

"Không thể đổi sao, ta cũng không ngờ chỉ mới vài ngày thôi mà chân đã như muốn đứt ra a!" Bác gái chỉ chỉ mình chân, "Không thể đổi vị kia à, ta cũng đã lớn tuổi, không thể để như vậy mãi, chẳng phải đổi một vị lớn tuổi hơn sẽ có kinh nghiệm hơn sao?"

Trình Bác Diễn có chút bất đắc dĩ: "Hay để tôi xem trước cho bác đi? Bác gái đừng để chậm trễ cái chân này nữa."

Bác gái đánh giá nhìn Trình Bác Diễn, chắc là cũng đã đau đến khó chịu, đành không nói thêm gì nữa: "Vậy phiền cậu khám cho ta trước đi."

"Bác gái," Trình Bác Diễn đứng lên, đi đến ngồi xổm trước mặt bác gái , "Là cẳng chân đau à?"

"Phải," bác gái nhíu mày, "Cậu nói xem có xui hay không, ta chỉ vừa xem TV, ngồi ngốc đó xem thôi mà khớp chân đã muốn nứt ra! Này là chuyện gì chứ!"

"Bác thấy thế nào?" Trình Bác Diễn ngây người, là rất xui, hắn duỗi tay ấn nhẹ, đem ống quần bác gái đẩy lên nhìn thử xem, nhưng bác gái mặc nhiều quá, không thể kéo được.

"Ta đem chân để trên bàn trà, lúc xem xong chương trình Trung ương hôm nay, định ngủ một lát rồi dậy sẽ liền ra ngoài mua đồ ăn đi, trong nhà không có đồ ăn, phải đi mua, làm tốt rồi lại hầu hạ mấy cái đồ tham ăn......"

"Bác gái," Trình Bác Diễn không thể không đánh gãy lời bác gái, "Ngủ một lát, sau đó thì sao?"

"Sau đó? Không có sau đó, ta vừa nhấc chân," bác gái nói, hướng trên bàn đập xuống một cái, "Răng rắc! Gãy chân! Không chạm được đất! Chờ con gái ta về nhà liền đưa ta vào đây, aii đau chết mất cậu bác sĩ này mau khám cho ta đi."

Trình Bác Diễn hiểu được chuyện gì xảy ra, trước tiên qua một bên nói chuyện với cô con gái, sau đó viết giấy thực hiện chụp X-quang cho bác gái.

"Cậu bác sĩ, cậu nói xem ta đây là bị làm sao vậy? Mỗi ngày ta sáng sớm còn có thể đánh quyền múa gậy, loảng xoảng loảng xoảng! Như thế nào nâng cái chân lên là có thể gãy? Cậu nhìn thấy ta sẽ như vậy sao? Này cũng phải là trường hợp cá biệt đi?" Bác gái thực sự không hiểu tình trạng của mình là thế nào.

"Tuổi lớn, xương khớp xốp hơn, trường hợp như bác cũng không phải hiếm thấy," Trình Bác Diễn cười cười, cúi đầu múa bút viết nhanh kết quả chẩn bệnh, "Buổi sáng có chị gái kia lúc trở mình rời giường còn tự làm gãy xương đùi, bất quá ngày thường bác cũng phải chú ý một chút, đánh quyền múa gậy kia... Còn loảng xoảng loảng xoảng, cũng đừng tập nữa, lấy cái này đi chụp phim là được."

Bác gái nhận lấy giấy ra ngoài, Trình Bác Diễn khám thêm cho mấy bệnh nhân nữa, thoắt cái đã đến giờ tan tầm, anh nhìn nhìn thời gian, hôm nay đã nói sẽ đến nhà bà nội ăn cơm, chắc lúc này cơm cũng đã đều làm xong rồi.

Anh chỉ có thể dành ra ít phút, nhắn cho mẹ một tin nhắn báo về trễ.

Cũng may thời gian này người chụp X-quang không nhiều lắm, bác gái phong độ khi nãy ra tới, Trình Bác Diễn nhìn nhìn tấm phim, gãy xương như này cũng không tính quá nghiêm trọng, băng bó cố định bên ngoài liền xong.

"Cậu bác sĩ," bác gái ngồi trong phòng trị liệu nhìn Trình Bác Diễn, "Trễ giờ cậu tan tầm rồi phải không?"

"Không có việc gì, băng bó tốt cho bác gái xong tôi liền tan tầm," Trình Bác Diễn nhìn nhìn bà, "Tôi phải để bác...."

"Ta biết ta biết, cậu chờ ta cởi," bác gái lập tức vẫy tay một cái, cô con gái lại giúp bà đem quần cởi xuống dưới, "Ta mà biết rằng xem TV còn có thể xem đến gãy xương, khẳng định không mặc cái quần này."

Bác gái nói rất nhiều, lúc Trình Bác Diễn im lặng băng bó cố định, bà vẫn luôn đặt câu hỏi: "Cậu bác sĩ, bao lớn rồi?"

"Sắp ba mươi." Trình Bác Diễn trả lời.

"Chậc, cũng không còn nhỏ, mà nhìn không tới, nhìn cũng chừng hai tám hai chín." Bác gái nói.

"...... Đúng không." Trình Bác Diễn cười cười.

"Kết hôn chưa?" Bác gái lại nhìn chằm chằm hắn, hỏi.

"Chưa." Trình Bác Diễn đem cái nẹp cố định dựng lên.

"Bạn gái đâu?" Bác gái thực nhiệt tình nói, "Thanh niên như cậu vậy mà còn không vội, khẳng định là không có kinh nghiệm yêu đương đi?"

Trình Bác Diễn sợ nói thêm gì nữa bác gái sẽ nhiệt tình mà đem một cọc hôn sự nhét vào tay mình, vì thế trả lời: "Có bạn gái rồi."

"Úi....." Bác gái có chút thất vọng mà liếc nhìn con gái nhà mình, "Này con gái nhà lão Trần kế bên xem như hết hi vọng a, cậu bác sĩ này lớn lên đẹp trai như vậy."

"Người ta không bạn gái cũng không già, con gái nhà lão Trần thì hi vọng gì chứ," Cô con gái thực bất đắc dĩ, "Mẹ đừng hỏi nữa, như vậy không tốt lắm đâu, bác sĩ đang tập trung đấy."

Khó khăn đem bác gái nhiệt tình này tiễn đi xong, Trình Bác Diễn nhẹ nhàng thở ra, thay đổi quần áo khóa kỹ cửa phòng, bước nhanh đi ra cổng lớn bệnh viện.

Đi đến bãi đỗ xe anh liền gọi cho mẹ: "Bây giờ con đi qua đây."

"Ừ, đến cửa siêu thị mua mấy chai dầu đi, bà nội anh vẫn là thích ăn dầu mỡ, nói bà cũng vô dụng, anh mua cho bà rồi mang lại đây." Lão mẹ ở trong điện thoại lại bắt đầu dài dòng.

Lão mẹ ngày trước là chuyên viên dinh dưỡng, nơi đi đến đều sẽ bị kiểm kê một lần, nhà bà nội mỗi lần đều là trọng điểm trận địa.

"Đã biết." Trình Bác Diễn kéo kéo cổ áo, gió thật lớn.

Gió Bắc thổi thực mạnh, gấp gáp như vội đi đầu thai quét qua người, quét đến trên mặt cũng đau rát.

Xem chừng nhanh chóng liền sẽ rơi tuyết, hôm nay trời tối sớm, còn chưa có qua 6 giờ đã như trong rạp phim, bây giờ cũng đã hoàn toàn tối đen.

Hạng Tây dựa vào ven tường, nhìn chằm chằm vài chiếc xe lướt qua trên đường, cảm thụ cảm giác từng cơn gió Bắc rót đầy cổ áo, đem người thổi lộng, trong lòng không hiểu sao lại hốt hoảng.

Còn một tháng nữa liền ăn tết.

Lại một năm nữa a.

"Mau chuẩn bị ăn tết đi?" Man Đầu vẫn luôn ngồi xổm bên chân hắn tránh gió, nhạy bén dò hỏi một câu.

"Ừ." Hạng Tây lên tiếng, cúi đầu nhìn thoáng qua tên kia ngoài miệng còn ngậm mẩu thuốc đã sớm tắt.

Hạng Tây duỗi tay hất ra, tàn thuốc từ trong miệng Man Đầu bay đi thật xa.

"Còn bao lâu nữa ăn tết?" Man Đầu đứng lên, rụt cổ, "Chúng ta phải chuyển đến đâu đây?"

"Không biết." Hạng Tây lôi kéo cổ áo, xoay người ngược hướng gió bước đi.

"Không biết? Mày là không biết khi nào ăn tết hay là không biết phải chuyển đến chỗ nào?" Man Đầu khập khiễng đi theo phía sau hắn.

Chân của Man Đầu kỳ thật cũng không phải què quặt đáng sợ, đi đường đàng hoàng cũng chỉ hơi có chút khập khiễng mà thôi, nhưng hắn ta lại nguyện ý nỗ lực đi đường nhìn càng què càng tốt.

Như vậy thoạt nhìn tương đối thảm, Man Đầu từng nói, lỡ lúc hành sự bị tóm được người ta ít nhiều cũng sẽ mềm lòng.

"Cũng không biết." Hạng Tây không nói chuyện, một là vừa há miệng liền bị đổ đầy gió, hai là hai ngày nay chưa "thu hoạch" được gì, tối nay không có "lấy" được tiền, hắn sẽ còn phải ở bên ngoài lắc lư một đêm, nếu không trở về chắc chắn sẽ bị Bình thúc làm thành thịt khô.

Tâm tình không mấy tốt đẹp.

Dọc theo phố đi một đoạn, Hạng Tây rẽ vào, khu này hắn cũng không rành, chỉ mới tới, đi thêm một chút liền không phải địa bàn của Bình thúc nữa, phạm vào dễ chọc lấy phiền toái.

Nhưng hôm nay bắt buộc phải mạo hiểm, bên này khu dân cư đều đã cũ, rất nhiều căn không phải bên bất động sản, cả tường rào vây quanh cũng không có, ra vào rất dễ dàng.

Loanh quanh hai vòng ngoài khu dân cư cũ, toàn là vài ba bình xe điện đã cũ, không có giá trị. Lúc đi ngang qua một khu nhà chứa vật dụng, Hạng Tây dừng lại, liếc nhìn vào.

Man Đầu không nói chuyện, đi qua dựa lại gần cái cửa nhìn nhìn, ở trong là một tấm cửa kéo hạ, từ trong túi móc ra cái kìm, 'lách cách' hai tiếng liền đem khóa cửa kéo hạ vứt xuống đất.

"Há." Man Đầu đẩy mở cửa, rất vui vẻ thấp giọng hô một tiếng.

Bên trong có một chiếc xe điện mới tinh, nhưng khóa rất kỹ, chỉ có thể lấy bình điện.

Hạng Tây nhìn nhìn hai bên, lại ngẩng đầu nhìn lên lầu trên phía sau quan sát, đều đã đóng cửa cả, qua khe cửa sổ lọt ra ánh đèn làm Hạng Tây có loại cảm giác mất mát khó diễn tả.

Thật mẹ nó làm ra vẻ.

Kỹ thuật gỡ bình điện của Man Đầu không bằng Hạng Tây, nhưng hôm nay Hạng Tây trên tay lại bị thương, vì vậy Man Đầu đành đứng ra lãnh luôn vụ này.

Xa xa nhìn thấy được vài bóng đèn đường lập lòe như ngọn nến, Hạng Tây nhìn Man Đầu chổng mông loay hoay cả buổi ở cửa kho vật dụng, động tác rề rà đến không thể nhìn thẳng , cái mông nãy giờ đã ngoáy nửa ngày rồi mà vẫn chật vật chưa xong.

Lại đợi thêm mười giây, Hạng Tây thật sự là không nhìn được nữa, chuẩn bị đi qua đổi cho mình hành sự.

Bây giờ đang là giờ cơm chiều, gió Bắc lại gào thét thê thảm như thể cha chết, trên lý thuyết sẽ không có người tới. Nhưng Hạng Tây không muốn mạo hiểm, hắn vẫn chưa ăn cơm, trên người đã bị gió ướp đến đông lạnh, thật sự cảm thấy vạn nhất nếu bị người phát hiện đuổi theo, hắn sẽ phải vừa chạy vừa giả què hết sức thê thảm giống Man Đầu mới mong thoát được.

Mới vừa đi qua vài bước, phía sau hàng hiên liền truyền tới tiếng bước chân, nghe còn rất gấp, không giống như đi ra cửa bình thường.

"Đi!" Hạng Tây không nghĩ nhiều, bước nhanh tới nắm lấy cổ áo Man Đầu liền hướng đầu hẻm chạy!

"Bắt trộm!" Giọng một người đàn ông ở phía sau vang lên, tiếng hét to trung khí mười phần, "BẮT TRỘM!"

Hạng Tây không cần quay đầu lại, chỉ bằng thanh âm liền biết, người này chắc chắn cao to lực lưỡng, chính mình nhào lên mười Hạng Tây cũng không bằng người ta dùng một tay.

" Đuổi theo! Xem có đánh chết chúng nó không!" Một giọng khác rống lên một tiếng, "Hôm qua không bắt được, hôm nay còn dám mò tới!"

Trời địu! Hạng Tây lảo đảo một chút, cư nhiên còn là hai người!

"Tách ra?" Man Đầu giữa chừng chạy như điên hỏi một câu.

"Lát nữa." Hạng Tây nói, quay đầu nhìn thoáng qua, hai người kia vậy mà trên tay còn cầm gậy gộc. Vậy là không phải hành sự bị bắt quả tang, mà là người trên lầu canh nhìn xuống, cầm theo gậy đuổi tới.

Nghe thì cũng nghiệm ra được, hôm qua đã có thằng nào ngồi xổm ở đây bị bắt quả tang rồi.

Con mịa nó cũng thật xui ha.

Hạng Tây liếc nhìn qua Man Đầu chạy bước cao bước thấp bên cạnh liền thở dài.

Địa thế ở khu này tương đối cao, nhà phía dưới là căn cao nhất, muốn chạy xuống phải nhảy qua mấy bậc thang mới tới đất bằng.

Sau khi hai người quẹo qua căn nhà cao tầng phía trước, Hạng Tây đột nhiên chạy chậm lại, xoay tay lại đem Man Đầu đẩy xuống căn phía sau, đè thấp giọng nói: "Mày lát nữa chạy theo sau đi."

Man Đầu như cái bao tải bị hắn đẩy xuống.

Hạng Tây nhìn lướt qua, đài không cao, nhưng nếu là ngồi xổm cũng có thể tránh thoát, hắn quay đầu liền chạy thẳng.

Tuy rằng đánh nhau cùng chịu đòn đều không phải sở trường của Hạng Tây, nhưng chạy bộ thì phải. Hai người vẫn luôn đuổi theo phía sau rõ cố chấp, đuổi ra đến tận mặt tiền mới từ bỏ.

Hạng Tây tìm một góc khuất gió dựa vào thở hổn hển nửa ngày, giờ thì không lạnh nữa rồi, trên người toàn một thân mồ hôi, cổ họng khát đến khô khốc.

"Trời má, đồ còn chưa cầm mà mẹ nó đuổi rát vậy!" Man Đầu tập tễnh chạy đến chỗ hắn, "Mày không sao chứ?"

"Không sao," Hạng Tây nhìn hắn một cái, chắc là từ lúc bị đẩy xuống tới lúc này đều chạy, Man Đầu trên mặt mướt mồ hôi, hắn bỏ tay vào trong túi, "Đi thôi."

" Đi đâu?" Man Đầu nhổ xuống một bãi nước bọt, móc ra hộp thuốc nhìn nhìn, không còn. Hắn có chút khó chịu đem vỏ hộp thuốc bóp dẹp ném đi, "Có thuốc không?"

"Không," Hạng Tây vùi đầu đi về phía trước, "Ăn chút gì đã."

"Ăn cái gì? Không làm nữa à? Giờ đi về?" Man Đầu vỗ vỗ ống quần bẩn thỉu, " Giờ cứ vậy mà về tao với mày chắc chắn không có ngày lành, hôm nay lúc ra ngoài tao nhìn mặt Bình thúc không tốt đẹp gì...... Aiiz~ Tao nói chứ, Tiểu Triển mày dạo gần đây như nào mà phong độ sa sút vậy, trước kia cũng không như vậy, hai ngày rồi mà vẫn chưa có "thu hoạch" hình như đâu phải mày...... Còn kiệm lời hẳn."

"Hút thuốc không?" Hạng Tây từ trong túi móc ra hộp thuốc đưa tới mặt Man Đầu.

"Ha!" Man Đầu nhón lấy hai điếu, một điếu để sau tai, một đem châm lên, "Không phải mày nói không có sao."

"Nói nhiều quá, làm một điếu cho lưỡi nghỉ ngơi đi," Hạng Tây nói, "Tao gần đây đổi phong cách âm trầm đạm mạc, mày phối hợp một chút được không?"

Tiểu Triển là nhũ danh Bình thúc đặt cho Hạng Tây lúc mới nhặt hắn về.

Các bọc chăn nhỏ quấn quanh hắn, bên trong còn được nhét thêm mảnh giấy ghi ngày sinh tháng đẻ cùng cái họ, Bình thúc lúc nhặt về cứ vậy lấy họ ghép bừa một cái tên đặt cho hắn.

Họ Hạng, nhặt được ở phía Tây.

Còn đặt thêm cho hắn một cái nhũ danh, gọi là Đại Triển Hoành Đồ.

Hạng Tây không được học nhiều, Đại Triển Hoành Đồ có nghĩa là gì hắn không biết, lớn lên một chút mới được lão thầy bói rởm giả mù cách vách chuyên đoán mệnh lừa gạt trêu ghẹo phụ nữ giải thích cho nghĩa từng chữ, hắn mới hiểu được.

Vậy mà vui vẻ cả một đêm.

Đại Triển Hoành Đồ?

Vậy thì phải gọi là Đại Triển rồi.

Lại nói cái kiểu "nghề" này của hắn, còn mong sự nghiệp đại triển sao?

"Mày sao không ăn đi?" Man Đầu một bên ăn cơm đĩa một bên nhìn Hạng Tây.

"Không muốn ăn." Hạng Tây lấy đũa chọt chọt cơm vài cái, gắp miếng thịt lên lại buông xuống.

"Hồi nãy hứng gió nhiều đau dạ dày rồi?" Man Đầu nhíu mày, "Nếu không gọi cháo đi, ăn dưỡng dạ dày."

"Không việc gì, ăn của mày đi." Hạng Tây dựa vào tường, cũng không phải thuốc tiên, ăn một chút là có thể khỏe được.

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, cách một lớp kính dày còn phủ thêm hơi nước li ti, cảnh tượng thành phố về đêm lúc này không khác gì vùng đất quỷ tối tăm, chỉ còn lại vài vùng sáng cùng bóng đen trên đất.

"Tiểu Triển," Man Đầu nãy giờ vẫn cúi đầu ăn, buông đũa nhìn Hạng Tây, "Vừa rồi...... Cảm ơn mày, mày thật tốt."

Hạng Tây cong khóe miệng cười cười: "Đừng suy nghĩ nhiều, tao cũng không phải vì mày."

Man Đầu không lên tiếng, cầm lấy đũa tiếp tục ăn.

"Mày chạy trốn quá chậm, tao kéo mày theo chắc chắn chạy không thoát." Hạng Tây uống hớp trà nóng, cảm giác như có người dùng đao cùn cứa từng cái vào dạ dày.

"Mày...... Mày nói như vậy thì là như vậy," Man Đầu hắc hắc cười hai tiếng, "Vậy sao mày không xuống trốn chung với tao, mà phải đem người dẫn đi?"

" Đầu óc mày có phải bị giày trượt mài nhẵn rồi không," Hạng Tây thở dài, nắm tay nhấn nhấn xuống dạ dày, "Hai con người vừa quẹo một cái liền không thấy đâu, chắc chắn chỉ có trốn xuống dưới đài thôi, đầu óc mày như vậy, Nhị Bàn có thể nuôi mày đến bây giờ cũng là không dễ dàng."

Nhị Bàn cùng Bình thúc là anh em kết nghĩa, Man Đầu xem như là người của lão ta.

Man Đầu vừa nghe đến tên Nhị Bàn, sắc mặt lập tức có chút khó coi.

Bình thúc là lão đại, Nhị Bàn hầu như rất nể trọng lão, bất quá người này tàn nhẫn, ra tay rất ác, chân Man Đầu chính là bị Nhị Bàn đá gãy, suýt nữa thành tàn phế, Man Đầu vì vậy rất sợ Nhị Bàn.

Tựa như Man Đầu vừa nhắc tới Nhị Bàn liền run bắn cả người, Hạng Tây cũng sợ Bình thúc y như vậy. Bình thúc thường ngày bày ra vẻ mặt vui vẻ, gặp người liền cười, thế nhưng bụng dạ hiểm ác, Hạng Tây từ nhỏ lớn lên cạnh lão, vậy mà nhiều lần vẫn không nhìn ra được tâm tình lão tốt xấu như nào.

"Tiểu Triển," Man Đầu ăn xong, trầm mặc nhìn hắn, "Tao có chuyện nói với mày."

"Đừng nói với tao," Hạng Tây đứng lên lấy áo khoác xoay người muốn đi, "Tao không muốn nghe."

Biểu tình này của Man Đầu Hạng Tây chưa từng thấy qua, hắn biết chắc Man Đầu có chuyện lớn muốn nói, nhưng hắn không muốn biết, chuyện lớn của Man Đầu có thể sẽ liên quan đến Nhị Bàn Bình thúc, hắn cũng biết rằng, nghe rồi chính mình cũng chọc phải phiền toái.

"Tao chịu hết nổi rồi," Man Đầu vươn tay bắt lấy tay hắn, "Tao phải nói cho mày biết."

"Bây giờ mày nói với tao," Hạng Tây nhìn chằm chằm mặt hắn ta, "Về tao sẽ nói lại với Nhị Bàn."

"Tao phải đi," Man Đầu khẽ cắn môi, đem lời nói ra, sau đó buông lỏng tay, thả người xuống ghế, "Đi nói cho Nhị Bàn đi."

Kêu đừng nói mà vẫn nói, dựa theo tính tình Hạng Tây thì giây tiếp theo sẽ phi ngay qua đánh người thành đầu heo.

Nhưng Hạng Tây không nhúc nhích, vẫn trừng mắt nhìn hắn ta, qua vài giây mới rít khẽ một câu: " Đ*t con mẹ mày."

Man Đầu cùng Hạng Tây không giống nhau, Hạng Tây là mới mấy tháng đã bị Bình thúc nhặt về liền lăn lộn sống tới bây giờ , còn Man Đầu bảy tám tuổi mới bị Nhị Bàn mang về.

Nhị Bàn trong lần đi phía nam "công tác" thì gặp phải, lúc mới tới Hạng Tây còn nghe không hiểu Man Đầu nói gì.

Man Đầu khăng khăng nói hắn ta không phải là bị lừa bán đi mà là chính mình rời nhà trốn đi, đã từng kiên định mà tỏ vẻ không bao giờ muốn về nhà nữa.

"Mày chán sống rồi?" Hạng Tây ngồi trở lại trên ghế.

"Tao chịu không nổi," Man Đầu cắn cắn môi, có chút kích động vén tay áo lên, lại đem ống quần kéo lên, vỗ 'bạch bạch' lên cánh tay cẳng chân mình, "Chịu bao nhiêu vết thương rồi? Đừng nói mày không biết, chính tao cũng không đếm hết, tao mà còn ở lại thì chỉ có chết!"

Hạng Tây híp mắt không nói chuyện, ai trong bọn hắn mà trên người không có vết thương, Man Đầu nhiều năm như vậy cũng không nói gì, lúc này sẽ không bởi vì cái này muốn đi.

"Tao muốn đi phía nam," Man Đầu đổ hai hớp trà vào miệng, "Tao muốn về nhà."

Hạng Tây nhướng mày, những lời này của Man Đầu làm hắn cảm thấy có chút không thể tưởng tượng nổi, triệt để bị làm giật mình, lông mày nhướng lên cũng quên thả lại chỗ cũ.

"Tao biết mày không tin, chuyện muốn rời đi tao cũng không dám tin, tao mà dám chạy, Nhị Bàn tìm được tao tao liền chết chắc, hơn nữa tao cũng không có tiền chạy......" Man Đầu thanh âm rất thấp, nói tới đây lại giương mắt nhìn Hạng Tây, đôi mắt sáng lấp lánh, "Nhưng giờ tao có tiền."

Hạng Tây không nói gì.

"Nhị Bàn có ba vạn tiền mặt để ở trong phòng, tao..... biết ở đâu." Man Đầu nói.

Hạng Tây như là bị thứ gì thọc một cái, từ trên ghế nhảy dựng lên, bắt lấy áo khoác xoay người liền đi ra ngoài.

Trên đường đã không còn người, Hạng Tây định đến phía trước đi ngồi tàu điện ngầm. Rụt cổ đi được một đoạn, phía trước siêu thị đi ra một người, Hạng Tây nhìn thoáng qua, nhanh chóng quay đầu lại, Man Đầu đang ở phía sau hắn vài bước khập khiễng đi theo.

Người này đi ra từ siêu thị, một tay cầm theo hai cái túi, một tay cầm điện thoại đang gọi.

Không đeo túi, mặc quần bó, có thể nhìn ra trong túi quần không có gì, ví tiền để ở túi trong áo khoác, mà bởi vì mới từ siêu thị có máy sưởi ấm áp bước ra, áo khoác cũng không có kéo lại.

Hạng Tây hướng Man Đầu huýt sáo.

Man Đầu đi lên phía trước nhìn thoáng qua, lập tức hiểu được, khập khiễng đi đến, trong miệng kêu: "Ais cái thằng ngu này đi chậm chút chờ tao! Làm gì nhanh vậy!"

"Ngu chết con mẹ mày......" Hạng Tây nói một câu, hướng bên cạnh người kia bước nhanh qua.

"Đừng chạy chứ," Man Đầu cũng chạy tới, nghiêng ngả lảo đảo đẩy hắn một cái, "Uống rượu đi!"

Hạng Tây được đà lảo đảo đụng mạnh lên người người nọ.

"Mua rồi đây, mua ở siêu thị đầu phố," Trình Bác Diễn cầm di động nói với lão mẹ, "Lát nữa con....."

Nói còn chưa dứt lời, liền cảm giác phía trước có người nhào tới, giương mắt còn chưa thấy rõ, đã bị người ta đụng thẳng vào lồng ngực một cái , anh nhíu nhíu mày: "A!"

"Mẹ nó đi đứng cho đàng hoàng!" Người này hướng tên đẩy hắn quát một cái, lại quay đầu nhìn anh cười cười, "Thực xin lỗi anh trai, ngại quá."

"Làm sao vậy?" Di động truyền ra tiếng lão mẹ hỏi.

"Không," Trình Bác Diễn lách qua hai người kia, tiếp tục đi phía trước, "Bị người va trúng thôi, Lát nữa con...... Từ từ, mẹ lát nữa con gọi lại."

Trình Bác Diễn cúp điện thoại, sờ sờ trong ngoài túi áo khoác một phen.

Quả nhiên không còn.

Anh quay đầu lại, hai người lúc nãy đụng mình đã không thấy bóng dáng.

Người què có thể chạy nhanh như vậy cũng thật lợi hại.

Đứng trầm mặc vài giây, Trình Bác Diễn xách đồ tiếp tục đi về phía trước, gọi mấy cuộc điện thoại báo mất thẻ ngân hàng cùng chứng minh thư xong, lão mẹ lại gọi tới: "Làm sao vậy?"

"Mới đi ra từ siêu thị, vừa ra...... liền bị móc túi." Trình Bác Diễn thở dài.

"Móc túi?" Lão mẹ có chút giật mình.

"Vâng, mới tức thì." Trình Bác Diễn quay đầu nhìn lại, vắng hoe.

"Chứng minh thư cũng mất luôn rồi đi?" Lão mẹ thở dài, "Nói bao nhiêu lần rồi, đừng đem chứng minh thư để trong ví tiền a."

"Con sai rồi," Trình Bác Diễn cười cười, "Hôm nay có việc cần dùng, tiện tay nhét vào đó."

" Được rồi, về trước đã," lão mẹ không nói thêm nữa, "Bà nội con chờ đến sốt ruột rồi."

"Vâng." Trình Bác Diễn cúp điện thoại, đem áo khoác kéo kéo lên.

Hạng Tây mở ví ra, rút tiền đếm đếm, hơn bốn ngàn tệ.

"Trời mẹ, câu được cá lớn rồi." Man Đầu ở một bên khịt mũi mấy cái.

Hạng Tây đem tiền nhét hết vào tay hắn ta: "Của mày hết."

"Tiểu Triển......" Man Đầu ngẩn người, không cầm tiền.

Hạng Tây đem tiền nhét vào túi hắn, xoay người đi về phía trước: "Chuyện kia đừng nhắc lại với tao nữa, mày muốn thế nào thì là thế đó, không cần nói với tao, tao cái gì cũng không biết."

"Không uổng công tao coi mày là bạn tốt mà." Man Đầu đột nhiên nghẹn ngào nói.

"Ai bạn bè với mày?" Hạng Tây cau mày quay đầu lại nhìn hắn ta, "Bị ngu à?"

Im lặng tiếp tục đi về phía trước, Hạng Tây đem đồ còn dư trong ví lấy ra, mấy cái thẻ ngân hàng đều không dùng được, còn có chứng minh thư, Hạng Tây rút ra nhìn nhìn, Trình Có Lệ*.

Cái tên rách nát gì đây.

*( Chắc chữ 'Có lệ' với chữ 'Bác Diễn' viết giống nên bạn Tây Tây bị nhầm)

Khó thấy được ảnh thẻ chứng minh thư lại có thể chụp đến đẹp trai như vậy, Hạng Tây 'chậc' một tiếng, khi quẹo qua cục bưu điện ở góc phố liền nhét chứng minh thư vào hòm thư, những thứ linh tinh còn lại đều ném vào thùng rác.

Ví tiền vừa sờ liền biết là da chất lượng, hơn nữa còn rất mới, vậy thì giữ lại.

Đi được hai bước hắn lại dừng, Trình Có Lệ?

Hay là Trình Bác Diễn?

Hạng Tây không được đi học, chữ đều là hắn tự học nhận biết ở nhà tên thầy bói giả mù qua sách báo, đối những chữ đơn giản hắn có thể nhớ rõ các nét, phức tạp hơn thì chỉ nhớ sơ sơ hình dạng.

Vậy rốt cuộc là 'Có lệ' hay là 'Bác Diễn' a?

Hắn xoay người đi trở lại bên cạnh hòm thư, nhìn vào miệng hòm tìm tìm, còn duỗi tay vào bên trong đào đào.

"Mày làm gì vậy?" Man Đầu ở một bên khó hiểu nhìn hắn.

" Địu," Hạng Tây vòng quanh nhìn hòm thư hai vòng, giơ chân đá một cái, "Thôi, đi."

Trình Bác Diễn.

Ai sẽ đặt tên cho con mình là ' Có Lệ' chứ, nghe cũng quá có lệ rồi.

Bởi vì đã có "thu hoạch", hai người liền bắt xe trở về.

"Triệu Gia Diêu." Hạng Tây ở ghế sau báo địa chỉ.

Tài xế quay đầu lại nhìn hai người bọn họ vài lần, sau đó bồi thêm một câu: "Chỉ tới đầu đường thôi đó."

"Biết rồi." Hạng Tây có chút không kiên nhẫn nói.

Triệu Gia Diêu là một khu đang đô thị hóa, địa bàn rất lớn, là nơi ở của bọn "lưu manh thật", nơi hỗn loạn nhất thành phố, mỗi ngày trên đường đều có các loại thành phần bất hảo diễn tiết mục "Xem ông đây có đánh chết mày không" rất chi là chuyên nghiệp.

Vì vậy mỗi lần bắt xe trở về, tài xế đều sẽ đệm trước một câu, chỉ tới đầu đường thôi.

Ở đầu đường cắm một cái cột trắng làm mốc đường, mặt trên là tên phố, phía dưới còn có tấm bảng màu xanh viết ba chữ, 'Phố nghiêm quản'.

Xe dừng ngay dưới tấm biển xanh, Hạng Tây mở cửa xe liền nhảy xuống.

Tấm bảng này có từ khi nào hắn không biết, bất quá công dụng của nó ngoài cảnh báo mọi người nơi này rất nguy hiểm, ngoài ra cũng không có tác dụng gì khác.

Hơn nữa đâu chỉ ở cái phố này, hẳn là phải đổi luôn thành 'Quận nghiêm quản'.

Man Đầu trả tiền xe, đếm đếm một chút, tựa hồ còn muốn thương lượng cùng Hạng Tây vụ chia bốn ngàn tệ kia, Hạng Tây không thèm để ý đến hắn ta, bỏ lại một câu "Đừng đụng đến tiền của Nhị Bàn" liền xoay người đi vào trong.

Triệu Gia Diêu gần như không có đèn đường, các loại dây điện mắc ngang dọc đan xen chằng chịt đến độ có thể đem trăng tròn cắt nát bét nhưng chỉ để trang trí, muốn thì chỉ có thể dựa vào ánh đèn lộ ra từ các căn nhà xây trái phép nằm rải hai bên đường, yếu ớt mập mờ không rõ, đôi khi còn có thể nghe được đâu đó truyền đến tiếng chửi bậy cùng tiếng khóc kêu gào cao vút thình lình xuất hiện.

Với cái bầu không khí này, đừng nói đi vào, chỉ cần đứng ở đầu đường thôi cũng đủ bị dọa sợ.

Bình thúc ở ngay mảnh đất trung tâm tự xây lên nhà lầu hai tầng, số 17 Đại Oa Lí Triệu Gia Diêu, còn có một cửa hàng mặt tiền cùng một dãy nhà cho thuê, đều là xây trái phép.

Hạng Tây là tại "căn nhà" này sống mười năm.

Quẹo vào con hẻm nhỏ là con dốc đi xuống, tựa như có ma lực lôi kéo con người ta hãm sâu, càng đi càng khó thở.

Khi còn cách căn số 17 khoảng mười mét, lầu hai của ngôi nhà bên cạnh truyền đến một tiếng thét chói tai ngắn ngủi, tiếp theo là tiếng rống của một người đàn ông: "Cút mẹ mày đi!"

Không chờ Hạng Tây ngẩng đầu lên, một thân ảnh nhỏ gầy từ lầu hai bay ra, rớt xuống ngay trước mặt Hạng Tây và Man Đầu.

Tác giả có lời muốn nói:

Một!

Bạn đang đọc Cách Cách Bất Nhập - Vu Triết (Edit) của Vu Triết
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi 青玄412
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 1

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự