Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 5 Bỏ Qua Đích Chờ Đợi - Chương 5

Bạn đang đọc Bỏ Qua Đích Chờ Đợi của Ôn Nhu Đích Hạt Tử

Phiên bản Dịch · 4819 chữ · khoảng 17 phút đọc

Sở Lăng Phong, tổng tài khu vực châu Á của công ty Quỳnh Diên, bảy năm trước bởi vì hối hôn bị chủ tịch công ty Quỳnh Diên “đông lạnh” một năm, nhưng vì năng lực nhất lưu, cuối cùng kế nhiệm chức vụ ban đầu, hơn nữa trở thành tổng tài khu vực châu Á.

“Tổng tài, giám đốc ở bên trong chờ ngài ~”

Xe dừng ở cửa viện an dưỡng Vận Thị, xuống xe chính là Sở Lăng Phong!

Vẫn tiêu sái, ổn trọng, chỉ là thiếu một phần sức sống hắn nên có, cho dù hắn đã có được rất nhiều!

Xuyên qua hàng cây xanh biếc trên đường, ánh sáng ấm áp đem hết thảy trang điểm thật xinh đẹp.

Một bên là bãi cỏ rộng lớn, bên trong có một ít người đến an dưỡng.

Đối với tất cả những thứ này, Sở Lăng Phong rất để ý, bởi vì hắn nghĩ muốn giải quyết thật nhanh chuyện chính yếu để về nhà, trong tay là chiếc điện thoại bảy năm qua chưa từng vang lên!

Kéo nhẹ trang phục nhằm che dấu những bước chân lo lắng.

“Cẩn thận ~!”

Thanh âm thật nhỏ từ xa truyền đến, dội mạnh vào trái tim hắn!

Thanh âm từng tưởng niệm qua vô số lần, thanh âm cho dù quên lãng chính mình cũng sẽ không bao giờ quên!

Quay đầu lại, nơi đó có một thân ảnh màu trắng…

Yên lặng tới gần, thấy người nọ bình yên ngồi trên xe lăn, trên mặt là nụ cười quen thuộc…

Hình như hắn gầy đi, không chịu ăn uống tốt sao?

Có thể nghe thấy tiếng trái tim loạn nhịp, có thể cảm giác được gió nhẹ mơn trớn hai má mềm mại, Sở Lăng Phong biết, hắn đã tìm được người hắn chờ đợi bảy năm!

Muốn đưa tay bắt lấy hắn, ôm chặt hắn, nói cho hắn nỗi tương tư đối với hắn bảy năm qua!

“Cậu tới làm gì?”

Người trước mắt căm tức Sở Lăng Phong, ngăn đôi tay muốn vội vàng chạm đến vợ của hắn!

Nàng là chị gái Đinh Kì Thụ – Đinh Kì Tề, một nữ nhân thập phần xinh đẹp!

“Tôi muốn rướt em ấy về nhà!” Tìm được tiểu Thụ nỗi hưng phấn tràn ngập cơ thể Sở Lăng Phong.

“Rướt nó về nhà? Cậu hại nó còn chưa đủ sao?” Phẫn nộ rích gào, chính người đàn ông này đem tiểu Thụ hại thành như vậy, là hắn!

“Tôi, thật xin lỗi, nhưng mà tôi thương em ấy!” Đau đớn nhìn người phụ nữ như sư tử mẹ ra sức bảo vệ con trước mắt, “Tôi biết tôi có lỗi với em ấy, thế nhưng, tôi cam đoan, tôi sẽ đối em ấy thật tốt!”

“Ha ha, Sở Lăng Phong, tôi nói cho cậu biết, không chỉ nói tiểu Thụ điên rồi, cho dù nó không điên, tôi cũng không đem nó giao cho cầm thú như cậu!” Thô bạo ngăn trở tầm mắt Sở Lăng Phong, Kì Tệ hận người đàn ông này, là hắn đem tiểu Thụ bức điên, là hắn!

“Điên rồi?” Những lời Kì Tề nói giống như lưỡi đao đâm thẳng vào trái tim Sở Lăng Phong, tiểu Thụ của hắn điên rồi!

Nhìn xuyên qua Kì Tề, thấy tiểu Thụ vẫn như trước tươi cười, không thể tin được đó là sự thật, “Không, sẽ không, chị gạt tôi!”

Vượt qua Kì Tề, vọt tới trước mặt người kia, “Tiểu Thụ, là anh, anh tới đón em về nhà!” Bổ nhào vào người kia, hy vọng chứng thật những lời Kì Tề nói là lừa hắn.

“Tiểu Thụ, nói chuyện đi ~!” Điên cuồng bắt lấy đôi tay lạnh như băng kia, hy vọng hắn vẫn như cũ nói chuyện với mình, nói cho mình biết hắn thật cao hứng cùng mình về nhà!

“Vô dụng thôi, từ sau khi xảy ra tai nạn giao thông, nó rất ít khi mở miệng, mấy tháng mới nói mấy câu!” Kì Tề bất đắc dĩ nhìn em trai ngồi trên xe lăn, đau lòng không gì sánh nổi, tiểu Thụ, người em yêu đến rồi, tại sao em còn không tỉnh?

“Tai nạn giao thông?” Giật mình nhìn tiểu Thụ tiều tụy, tái nhợt.

“Ha ha, không phải nhờ cậu ban tặng sao!”

Đẩy ra người đàn ông vẫn quỳ gối trước mặt tiểu Thụ, “Sở tổng tài, ngài tới không phải là để an dưỡng đi, ngài không sợ vứt bỏ sự nghiệp của ngài?”

Khinh miệt bỏ lại người đàn ông kia, phụ giúp tiểu Thụ trở về phòng bệnh.

Nếu là trước đây, Sở Lăng Phong sẽ không chút do dự đi tu bổ cho sự nghiệp, chỉ là, hiện tại thì sao?

Hắn sợ. Hắn sợ nếu rời đi. Hắn sẽ vĩnh viễn mất đi cơ hội gặp tiểu Thụ!

Đi theo Kì Tề đến phòng tiểu Thụ, không phải phòng bệnh cao cấp, phòng bệnh bình thường, hết thảy đều là màu trắng đáng sợ.

“Tại sao không ở phòng tốt một chút?” Đau lòng tiểu Thụ của mình.

“Ha ha, nếu tiểu Thụ là tam thiếu gia của Đinh thị như trước kia thì có thể có năng lực ở, thế nhưng, Sở tổng tài, ngài không biết nó đã không còn sao?” Châm chọc bén nhọn, Kì Tề không chút lưu tình kể ra sự thật, không có Sở Lăng Phong, tiểu Thụ sẽ không như vậy, cho dù lúc xưa cũng chưa từng được mọi người trong nhà quan tâm, thế nhưng ít nhất cũng nhận được trị liệu tốt nhất, sẽ không giống hiện tại, gần như dựa vào tiền lương của nàng để duy trì trị liệu cấp thấp như vậy!

Không lời nào để nói, đây là sự thật!

Nhìn thấy Kì Tề khó khăn ôm tiểu Thụ lẳng lặng lên giường, đau lòng trợ giúp, quả thật hết thảy mọi chuyện là do hắn mà nên, là hắn hủy đi tất cả của tiểu Thụ, “Tôi, tôi giúp chị!”

Yên lặng đem tiểu Thụ lên giường, đột nhiên phát hiện tiểu Thụ lại nhẹ như vậy, hương vị quen thuộc, con người quen thuộc, chỉ là hắn đã không còn muốn tôi, tiểu Thụ của tôi!

Chất lỏng ấm áp trong mắt lưu chuyển, chậm rãi đắp chăn, nhìn thấy hắn an nhàn nhắm mắt lại, nguyên lai chính mình đã bỏ qua nhiều lắm!

“Cậu là người cả đời này nó yêu nhất!” Nhìn người đàn ông anh tuấn kia, nhìn người đầy cõi lòng quan ái vì tiểu Thụ chăm sóc kia, có lẽ hắn nói không sai. Hắn sẽ đối xử tốt với tiểu Thụ.

“Nhưng tôi lại lừa em ấy!” Vuốt ve mái tóc vẫn mềm mại như cũ, nhìn gương mặt say ngủ của hắn, “Thật xin lỗi!”

“Hãy để cho nó ngủ đi!”

Rời khỏi phòng, lại vẫn lưu luyến không rời.

“Chúng ta xuống nhà ăn dưới lầu đi. Tôi sẽ nói cho cậu chuyện bảy năm qua cùng bệnh tình của nó. Chính là bệnh tình tiểu Thụ đã giấu diếm cậu!”

Trầm mặc rời đi, lưu lại Sở Lăng Phong vẫn như cũ nhìn cánh cửa cách trở hắn cùng tiểu Thụ, hy vọng tiểu Thụ bởi vì hắn sẽ tốt lên, dù sao hắn cũng là người tiểu Thụ yêu!

Nước mắt chảy xuống, tôi yêu em, tiểu Thụ, bất luận em như thế nào, tôi vẫn yêu em!

Xoay người, rời đi hành lang u ám, cuối hành lang có một song cửa sáng ngời, chiếu xuống hành lang nguyên bản tối đen!

Tôi sẽ chữa khỏi cho em, vì sai lầm tôi từng mắc phải, vì tình yêu tôi đối với em, vì sự chờ đợi của tôi!

Nhà ăn im lặng, một người phụ nữ xinh đẹp, một người đàn ông trầm mặc, ai cũng không mở miệng, chỉ là duy trì yên tĩnh.

“Cậu bây giờ còn có thể đi, sự nghiệp của cậu có lẽ còn có thể giữ lại!” Thản nhiên nâng ly cà phê đắng ngắt lên miệng, không nhìn người đàn ông đối diện, quay đầu nhìn về bên ngoài.

“Không đi!” Hơi hơi tự giễu lắc đầu.

“Cậu thương nó?” Buông tách cà phê.

“Yêu, yêu bảy năm!” Bi ai nhìn ngoài cửa sổ, “Cũng đợi bảy năm!”

“Cậu thật ủy khuất?” Khinh miệt nở nụ cười, trên gương mặt xinh đẹp là một mạt khinh thị.

“Không, tôi biết đây là trừng phạt đúng tội, cho nên ~!” Chân thành nhìn người phụ nữ kia, chị gái của người kia, “Hãy cho tôi tiếp tục chiếu cố em ấy, tôi sẽ tìm bác sỹ tốt nhất trên thế giới, tôi sẽ chữa khỏi cho em ấy!”

Nhìn người đàn ông kích động, hơi mỉm cười, trên mặt thản nhiên xuất hiện má lúm đồng tiền.

Thanh âm rất nhẹ, nhưng có thể cảm nhận được nỗi bi ai của người kể ra, “Tiểu Thụ thật bình thường, bình thường đến nổi làm cho mọi người trong nhà chúng tôi đều bỏ qua, thậm chí khinh thị!”

Tựa vào ghế, hơi hơi nhắm mặt lại, tựa hồ tất cả mọi chuyện đều ở trước mắt, “Tôi nhớ rất rõ năm ấy nó sinh ra, tôi năm tuổi, vốn dĩ tiểu Thụ phải được người nhà sủng ái lại bị bác sĩ “tuyên án tử hình”, tâm thất tổn hại, mọi người đều biết, ba tôi là chủ tịch Đinh thị, sao có thể yêu thương một đứa nhỏ không được ai yêu mến. Việc kia chỉ làm ông càng thêm thẹn. Huống chi, chúng tôi là con của vợ nhỏ, mẹ cả căn bản sẽ không quan tâm chúng tôi, thậm chí chán ghét chúng tôi!”

Nhìn người đàn ông đối diện vẫn nhìn mình, “Tiểu Thụ mới trước đây rất thích khóc, đương nhiên cũng thật thích cười. Tuy rằng nó không có dung mạo tuấn tú như ba thậm chí không xinh đẹp như mẹ. Thế nhưng tôi vẫn cảm thấy nó cười nhìn rất đẹp, thật ôn nhu, làm tôi cảm thấy rất ấm áp khi ở trong ngôi nhà lạnh như băng đó! Ha ha, tuy rằng khi khóc thực phiền!”

Nuốt nhẹ nước miếng, không có tiếng trần thuật của người phụ nữ xinh đẹp, hết thảy vẫn yên tĩnh như cũ, không phải người đàn ông đối diện không nghe, mà là không biết nên nói như thế nào.

“Thế nhưng, không biết từ lúc nào, tiểu Thụ dừng khóc, nhưng cũng không còn cười nữa. Mỗi lần muốn tìm thân ảnh nho nhỏ kia, tôi cuối cùng luôn phát hiện nó đứng ở nơi cách mọi người xa nhất, trộm đánh giá hết thảy, những người nó gọi là người thân!”

“Khi đó tôi đột nhiên phát hiện tôi bắt đầu không hiểu đứa em trai này. Tôi thậm chí sợ hãi nhìn ánh mắt tự ti của nó, thân ảnh luôn cúi đầu. Nhưng vì tôi hy vọng có thể hiểu nó, cho nên tôi xem trộm nhật kí của nó!”

Cười nhìn người đàn ông đối diện, “Rất buồn cười có phải không?”

Lắc đầu, có lẽ xem trộm nhật ký cũng không phải là phương pháp tốt gì, thế nhưng, tôi thậm chí ngay cả một chút thói quen viết nhật ký của tiểu Thụ cũng không biết. Sở Lăng Phong bi ai nhìn về phía người phụ nữ kia!

“Cậu cho rằng tiểu Thụ thật ngốc, rất không thông minh đúng không? Cậu nhất định cho là như vậy. Bởi vì nó ngay cả đại học cũng chưa tốt nghiệp liền bỏ học, nói vậy cậu trước khi tiếp cận nó đã điều tra qua đi!”

“Đúng vậy, chính là, tiểu Thụ không ngu ngốc, chỉ là ~” tìm kiếm từ ngữ có thể hình dung tiểu Thụ, “Em ấy bình thường!”

“Đúng vậy, bình thường, ha ha, nhưng cậu có biết không, tiểu Thụ từ nhỏ đến lớn, chỉ cần nó tham gia cuộc thi, chưa từng thấp hơn 95 điểm. Cho dù nó mỗi học kỳ chỉ học không quá một tháng, cho dù tất cả những thứ đó đều là nó tự mình đọc sách tự mình học!”

Vừa lòng nhìn thấy trong mắt người đàn ông kia là kinh ngạc, “Thật kinh ngạc đi, cậu có biết không, ngay cả thi vào trường đại học, tiểu Thụ cũng đậu với điểm rất cao. Cậu nhất định cảm thấy kì lạ, tại sao nó như vậy lại không được coi trọng!”

“Bởi vì nó có một em trai nhỏ hơn nó một tháng, do mẹ cả sinh. Mỗi lần tiểu Thụ cao hứng cầm bài thi của nó muốn được người nhà tán thưởng, đứa em trai đó của nó cũng đã chiếm được ca ngợi vốn nên thuộc về nó, mà khi nó xuất ra bài thi thấp điểm hơn so với em mình, ai còn coi trọng đứa nhỏ bị thượng đế vứt bỏ này! Chỉ có trời mới biết mỗi ngày tiểu Thụ cố gắng như thề nào!”

“Mười hai năm ngắn ngủi, năm lần phẫu thuật làm cho tiểu Thụ càng thêm trầm mặc. Thậm chí đã muốn thoát ly gia đình chúng tôi! Ai cũng không biết cố gắng của tiểu Thụ, năng lực của nó. Thậm chí ngay cả trúng tuyển đại học cũng bị người ta nói dựa vào quan hệ mới được vào!”

“Cho nên em ấy ly khai?” Người đàn ông tới giờ vẫn thủy chung không nói gì mở miệng nói chuyện, đánh vỡ câu chuyện người phụ nữ một mình tự thuật.

“Đúng vậy, bỏ học, rời đi có lẽ chính là phương pháp duy nhất tiểu Thụ tìm được. Thế nhưng đối với sự ra đi của nó, ai cũng không có phản ứng, thậm chí có thể nói là giải thoát!”

“Sở Lăng Phong, cậu biết không, năm năm, năm năm sau khi nó rời nhà đi lần đầu tiên nó cười nói với tôi rằng nó rất khoái nhạc, tâm tình của tôi ra sao, cậu biết không? Khi nhìn thấy nó khoái hoạt nói với tôi nó rất hạnh phúc, tôi nghĩ đến thượng đế rốt cuộc thấy thương nó. Tôi nghĩ đến ~!”

Buông chén cà phê trong tay, phẫn nộ nhìn chằm chằm ác ma nguyên tưởng rằng thượng đế, “Tôi nghĩ đến cậu sẽ cho nó hạnh phúc. Thậm chí cổ vũ nó nắm chắc cơ hội, thế nhưng cậu lại đem nó đánh nhốt vào địa ngục!”

“Thật xin lỗi, thật xin lỗi ~!” Vô lực đối diện sự phẫn nộ của nàng, bi thương không dám nhìn nàng!

“Sở Lăng Phong, tại sao cậu đối với nó nhẫn tâm như vậy? Cậu có biết không, sau khi đoạn tuyệt quan hệ, tiểu Thụ ngay cả tiền thuốc tối thiểu cũng vô lực gánh vác, từng tháng bác sĩ điều trị đều phải gởi thuốc qua bưu điện cho nó!”

“Em ấy không phải khỏi hẳn rồi sao?” Đột nhiên ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn người phụ nữ trước mặt.

“Khỏi hẳn? Tiểu Thụ nói cho cậu sao? Nó mỗi ngày đều phải uống thuốc, bệnh tim của nó là bẩm sinh, trừ khi cần thiết, không có khả năng bỏ thuốc một ngày!”

“Em ấy không nói cho tôi biết ~!” Uể oải cuối đầu, “Nếu tôi biết, tôi ~!”

Cười cười, “Nếu cậu biết cậu sẽ buông tha kế hoạch của mình sao?”

“Tôi ~!” Muốn nói tôi sẽ buông tha, thế nhưng thật sự có thể buông tay ra sao? Sở Lăng Phong bắt đầu mê mang, thật sự sẽ buông tha địa vị tài phú theo đuổi đã lâu sao?

“Tôi không biết tại sao cuối cùng cậu không lây Liêu Tấn, nhưng cậu sẽ không biết tiểu Thụ vì chờ cậu, bị xe đụng phải!” Ánh mắt sắc bén dày dạn kinh nghiệm thương trường của Kì Tề nhìn người đàn ông kia, muốn dùng biểu tình sám hối của hắn để an ủi trái tim từng cực kì bi thương, “Cậu sẽ không biết trái tim nó từng đình chỉ nhịp đập ba lần. Cậu sẽ không biết nó ở trên giường hôn mê chín tháng. Cậu lại càng không biết nó vì cậu, không tiếc mấy tháng không uống thuốc, mua quyền sở hữu căn phòng cho cậu. Thậm chí cậu vĩnh viễn sẽ không biết nó hiện tại bởi vì ngừng thuốc, hệ tuần hoàn nữa bên trái, đã bắt đầu héo rút. Cậu sẽ không biết gì hết ~!”Nước mắt bắt đầu tràn ra, đồng tình em trai của mình, không thể cho nó một phần hạnh phúc bình thường!

Không nói gì chống đỡ, đối với sự lên án của Kì Tề, vô lực vì chính mình biện giải, càng vô lực tiếp nhận sự thật như vậy.

Lau đi nước mắt, “ Cậu sẽ không biết một chút gì. Cậu sẽ không biết nó yêu cậu bao nhiêu. Cậu sẽ không biết cảm giác cõi lòng tràn đầy hi vọng ngược lại biến thành tuyệt vọng. Cậu sẽ không biết!”

“Không, tôi biết, tôi biết!” Kích động lôi kéo tay người phụ nữ kia, “Tôi biết. Tôi biết em ấy yêu tôi. Tôi biết. Thật xin lỗi. Thật xin lỗi, là tôi, đều là tôi sai, vì chuộc tội, xin cho tôi chiếu cố em ấy. Tôi có thể tìm bác sĩ tốt nhất cho em ấy, cho mọi thứ tốt nhất. Tôi van cầu chị!” Bi thương kể ra, hy vọng nàng có thể đồng ý.

“Ba đã phong tỏa kinh tế của tôi. Tôi có thể nói cho cậu biết, cho tiểu Thụ ở phòng bệnh bình thường này đã là cố gắng lớn nhất của tôi. Nếu cậu thật tâm giống như lời cậu nói, vậy cậu hãy giúp tiểu Thụ đổi phòng bệnh.

“Không ~!”

“Cậu không giúp?”

“Không, tôi muốn dẫn em ấy về nhà, quay về nhà của chúng tôi!” Trả lời rõ ràng.

“Thế nhưng nó không phải người bình thường, tuy rằng nó rất im lặng, nhưng nó cần chiếu ~!”

“Tôi sẽ chiếu cố em ấy, tôi sẽ!”

Có lẽ từng hận qua người đàn ông này, có lẽ về sau vẫn hận như cũ, chỉ là tại thời khắc này, nàng nhìn thấy quyết tâm của hắn, thật tâm của người đàn ông từng rất tham lam này. Kì Tề yên lặng nhắm mắt lại. Tiểu Thụ,em nguyện ý đi theo người đã từng lừa gạt em sao? Tiểu Thụ, tha thứ chị tự chủ trương. Chị đã muốn sức cùng lực kiệt, tha thứ cho chị!

“Tôi có thể cho tiểu Thụ trở về với cậu, nhưng cậu phải đáp ứng tôi, không thể ~!”

“Không, sẽ không, tôi sẽ chiếu cố em ấy thật tốt!”

Hết thảy khôi phục bình tĩnh, hai người yên tĩnh ngồi ở nhà ăn sáng ngời, một người im lặng nằm trong thế giới màu trắng. Yêu cùng được yêu, chờ đợi cùng được chờ đợi, có lẽ chỉ cách nhau một khoảng rất gần!

Tôi đã đánh mất em!

Bóng đêm mông lung, phồn hoa như trước, duy mình người đàn ông bên trong xe lo lắng nhìn xung quanh bốn phía.

Không thấy tiểu Thụ!

Có lẽ bởi vì chuyện trước kia, tiểu Thụ sau khi được đưa về nhà, biểu hiện thật sự bất an. Thậm chí Sở Lăng Phong tới gần cũng là run rẩy không thôi.

Không có biện pháp, Sở Lăng Phong chỉ có thể tìm hộ công hỗ trợ, phân phó người đó trong lúc hắn đi làm không rời tiểu Thụ nửa bước!

“Tổng tài, tôi, tôi lái xe đi mua đồ vật này nọ. Ai biết xe bị trộm. Đinh thiếu gia ngủ ở bên trong!”

Nhảy xuống xe, ở phụ cận nơi tên trộm đem tiểu Thụ vứt ra khỏi xe tìm kiếm, xuyên qua ngã tư đường phồn hoa, tìm kiếm thân ảnh giống như hắn!

Đem nhiều người đi đường đánh ngã, đổi lấy tiếng chửi rủa phẫn nộ, đem nhiều thân ảnh với cõi lòng đầy hy vọng giữ chặt, lại phát hiện người nọ không phải tiểu Thụ của hắn, chật vật chạy trốn, mong mỏi từ trong đám người tìm được tiểu Thụ của hắn!

“Xin hỏi có thấy một người hành động không được linh hoạt, mặc áo sơ mi trắng khoảng chừng hai mươi mấy tuổi không?”

“Thật xin lỗi, không biết!”

“Xin hỏi có thấy một người ~”

“Thật xin lỗi!”

“Xin hỏi ~!”

“Không biết!”

…….

Mù quáng tìm kiếm, tây trang không biết từ khi nào đã không hoàn chỉnh, mồ hôi tẩm thấp hết quần áo, gió nhẹ thổi qua, có thể cảm thấy gió mát nhè nhẹ tỏa ra trong không khí.

Tiểu Thụ, em có lạnh không?

Tiểu Thụ, em bây giờ còn khỏe không?

Tiểu Thụ, tôi sẽ tìm được em!

Tiểu Thụ, em ở nơi nào?

Tiểu Thụ…

Xuyên qua ngã tư đường vẫn luôn bận rộn, mọi người đã dần dần tản đi, cửa hàng cũng chầm chậm đóng cửa, nguyên bản ngã tư đường ồn ào náo nhiệt, trở nên yên tĩnh!

Trong bóng đêm, tìm kiếm thân ảnh quen thuộc, bất an chiếm cứ toàn thân Sở Lăng Phong.

Trái tim hắn không tốt, có thể hay không ~?

Hắn hành động không linh hoạt, qua đường có thể hay không ~?

Hắn không giống người bình thường, có thể hay không bị khi dễ, có thể hay không ~?

Càng thêm điên cuồng tìm tòi thân ảnh tiểu Thụ, có phải tôi đã sai khi đưa hắn về nhà không?

Nếu không phải rời khỏi trại an dưỡng, tiểu Thụ sẽ không bởi vì về nhà mà bất an!

Nếu không phải gặp tôi, tiểu Thụ sẽ không thay đổi thành như vậy!

Nếu không phải bởi vì tình yêu ích kỷ của tôi, tiểu Thụ sẽ vẫn sinh hoạt bình an!

Là tôi sai lầm rồi sao? Thượng đế!

Chẳng lẽ ngài là vì nói cho tôi biết, hết thảy những gì tôi làm là sai, mới làm cho tôi lại một lần nữa đánh mất tiểu Thụ!

Nếu thật là như vậy, tôi có thể rời xa hắn. Tôi có thể không hy vọng xa vời cùng hắn sớm chiều ở chung. Thậm chí tôi có thể không gặp hắn, van cầu ngài, thượng đế, thỉnh cầu ngài đừng cho tiểu Thụ gặp chuyện không may!

Vô lực ngã ngồi trên mặt đất, thống khổ thở dốc, từ buổi sáng đến bây giờ đã mười mấy giờ không ngừng tìm kiếm, cái gì cũng không ăn, sợ mất đi cơ hội tìm thấy tiểu Thụ.

Cố gắng đứng lên, đi về phía ngõ tắt nhỏ tối đen, cơ hồ đã tìm qua tất cả mọi nơi ở đây, thậm chí ngay cả ngõ tắt thật nhỏ cũng không buông tha!

Hết thảy dơ bẩn, mèo hoang trong góc tranh đoạt thức ăn, thanh âm thê lương tràn ngập ngõ tắt nhỏ, giống như tiếng hú của lệ quỷ.

“Tháp tháp ~!” Mơ hồ có thể nghe thấy thanh âm nước rơi xuống, trừ bỏ thanh âm chứng minh sự tồn tại của khu vực đơn bạc này, chỉ còn lại tiếng giày da của bản thân!

Sở Lăng Phong khóc!

Thấy người kia cuộn mình ở bên cạnh thùng rác dơ bẩn, áo sơ mi tuyết trắng đã trở nên bấn loạn không thôi, thân thể run rẩy chứng minh sự bất an của hắn, rét lạnh của hắn!

Bốn mắt nhìn nhau, người đang cuộn mình trong góc dùng một ánh mắt hoảng sợ nhìn chăm chú vào người người đàn ông giống như từng quen biết, không dám tới gần, nhưng cũng không dám rời đi!

Ôm chặt lấy người đang run rẩy, gắt gao ôm, có thể cảm giác được sự run rẩy của thân thể!

“Thật xin lỗi, thật xin lỗi ~!” Ở trên bờ vai mảnh khảnh của tiểu Thụ vừa khóc vừa nói thật xin lỗi, cảm thụ được nhiệt độ cơ thể của người mình vừa đánh mất nay tìm lại được, hẳn là nên cảm tạ thượng đế làm cho hắn bình yên vô sự!

Tay trái không quá linh hoạt, bắt lấy quần áo người đàn ông đang ôm lấy mình, gắt gao bắt lấy, không nghĩ buông ra, không muốn buông ra, vĩnh viễn không buông ra!

Chậm rãi ôm lấy tiểu Thụ nhỏ gầy, “Tiểu Thụ, đến, uống thuốc, uống thuốc xong chúng ta về nhà!”

Đem thuốc tùy thân mang theo cho hắn uống, không bất an giống khi vừa mới ra khỏi trại an dưỡng, không trốn tránh cánh tay Sở Lăng Phong uy thuốc, im lặng uống thuốc!

Xuyên qua ngã tư đường im lặng, có người quay đầu nhìn với ánh mắt quái dị, thế nhưng, tất thảy đều đã không trọng yếu, quan trọng là… Tiểu Thụ của hắn đã tìm được rồi!

Im lặng nằm trong cánh tay dày rộng, nhiệt độ cơ thể ấm áp, nhiệt độ cơ thể quen thuộc, liền ngay cả nhịp độ trái tim cũng thật an tâm, tay trái bên kia vẫn như cũ gắt gao bám lấy áo sơ mi của người đàn ông. Tuy rằng không biết hắn là ai, đầu óc cũng tựa hồ đình chỉ suy nghĩ, thế nhưng có thể có một chút khẳng định, hắn muốn giữ lấy người này, không nghĩ rời đi, không muốn rời đi!

Gắt gao bắt lấy hắn, cố gắng, ở nơi hắn không cảm giác, nắm chặt!

“Tôi nghĩ tôi không có năng lực chiếu cố em ấy tốt nhất ~!” Bi ai nhìn người phụ nữ vừa vội vàng tới.

“Cậu buông tha sao?”

“Không, tôi sẽ tiếp tục cung cấp những thứ tốt nhất cho em ấy, chỉ là, chỉ là em ấy cũng không cần một người đã từng thương tốn em ấy như tôi!” Thê thảm kể ra, tiểu Thụ đối hắn bất an, đối hắn bài xích, làm cho hắn cảm thấy thất vọng trước nay chưa từng có, thậm chí tuyệt vọng!

“Tôi không có tự tin cho em ấy thứ em ấy muốn ~!”

“Nhưng mà theo ý tôi người nó muốn ở bên cạnh nhất là cậu!” Người phụ nữ mỉm cười nói, nhìn em trai im lặng đứng cách đó không xa, còn có người đàn ông bị em mình hủy diệt tất cả tự tin khi đứng trước mặt nó!

Đột nhiên ngẩng đầu, không thể tin nhìn người phụ nữ xinh đẹp trước mắt!

“Cậu không có phát hiện, từ lúc cậu bắt đầu tới gần nó, nó không hề buông cậu ra sao?” Mỉm cười nhìn tay em trai mình, có lẽ để cho nó đi cùng người đàn ông này, là một lựa chọn rất tốt!

Yên lặng lưu ý phía sau, phát hiện cánh tay gầy yếu đang cầm lấy góc áo mình, gắm gao cầm, chính mình không có phát hiện, là bởi vì mỗi lần nhìn về phía con người im lặng này, hắn luôn luôn lén lút buông tay, giống như tính cách của hắn, luôn ở nơi mọi người không nhìn thấy mà cố gắng, ai cũng nhìn không thấy hắn vất vả, hắn trả giá!

“Bảy năm, đây là lần đầu tiên nó chủ động!” Yên lặng thối lui, lại liếc mắt một cái nhìn hai tên “ngu ngốc”. Có lẽ tôi nên chân chính đem đứa em trai tôi yêu nhất phó thác cho người đàn ông suy sút bởi vì em trai tôi mất tích này!

Đóng cửa lại, rời đi không gian thuộc về bọn họ!

“Em còn muốn anh phải không!” Cánh tay run rẩy giữ chặt cánh tay gầy yếu kia, cảm thụ được sự lạnh lẽo của hắn.

Tiểu Thụ ngồi ở xe lăn lẳng lặng nhìn hắn, không trốn tránh ánh mắt hắn, lại phát hiện trên mặt người đàn ông này có nước chảy xuống.

Run rẩy lấy tay chạm nhẹ chất lỏng trong suốt kia, chậm rãi để lên môi mình, muốn cảm nhận hết thảy của hắn.

Cánh tay để trên môi bị nắm lấy, bị ôm trong một vòng tay ấm áp, không có giãy giụa, từ đáy lòng tiểu Thụ đã muốn thừa nhận người đàn ông đang khóc này.

Vẫn nắm chặt góc áo hắn, làm cho hắn ôm lấy mình, làm cho hắn ở bên tai mình khóc, có cái gì đó dần dần tiến nhập tâm linh bị phong bế, là cái gì?

Ai sẽ biết!

=============

Bạn đang đọc Bỏ Qua Đích Chờ Đợi của Ôn Nhu Đích Hạt Tử
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự