Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 4 Bỏ Qua Đích Chờ Đợi - Chương 4

Bạn đang đọc Bỏ Qua Đích Chờ Đợi của Ôn Nhu Đích Hạt Tử

Phiên bản Dịch · 4587 chữ · khoảng 16 phút đọc

Nhìn bức ảnh trắng đen, gầy yếu, trì độn là đánh giá đầu tiên của tôi đối với em!

Khi đó tôi cảm thấy rất kỳ lạ, Đinh gia lấy mỹ mạo xuất sắc cùng trí tuệ nổi danh, không có bề ngoài xuất sắc, không có đầu óc thông minh, thậm chí thân thể cũng không tính tốt nhất, như thế nào sinh tồn trong đại gia đình này?

Giả mạo là bạn học trung học của em, lại phát hiện em đối với bạn học của mình căn bản không biết.

Cố ý tiếp cận em, em cũng vẻ mặt thụ sủng nhược kinh!

Tôi thậm chí hoài nghi em không phải là Đinh gia tam thiếu gia mà tôi phải tiếp cận, Đinh Kì Thụ!

Đúng vậy, tôi là vì việc thu mua thành công một năm sau mà tiếp cận Đinh Kì Thụ. Chỉ là tôi không biết sự tình lại phát triển thành như vậy. Kế hoạch dự định làm cho Đinh Kì Thụ bán đứng Đinh gia, tại đêm xảy ra nụ hôn đó lại bắt đầu biến chất.

Quả thật, ngay từ đầu tiếp cận, đối với người mộc mạc thậm chí có chút ngu xuẩn như em mà nói, nụ cười của tôi có chút gượng ép, đối diện với nam nhân bình thường này, tôi bắt đầu hoài niệm nơi phồn hoa của tôi!

Ngày đó tôi say, lần đầu tiên say, chỉ là tôi thanh tỉnh.

Em dìu tôi về phòng, giúp tôi bỏ đi quần áo dơ bẩn. Tôi cảm giác được em yên lặng nhìn tôi.

Khi đó, tôi đột nhiên phát hiện tầm mắt người con trai bình thường này thật nóng.

Chạm vào môi của tôi, tay em có chút run rẩy cùng lạnh lẽo.

Có lẽ là say, tôi bắt đầu thích em cứ như vậy chạm vào.

Mỗi lần về nhà, tôi đều phát hiện em cuộn mình trên sofa ở phòng khách. Thời điểm tôi vào cửa đều đụng vào ánh mắt chờ mong kia. Tôi không biết sự chờ mong kia là vì cái gì, bởi vì mỗi lần em đều mỉm cười nói với tôi chúc ngủ ngon, sau đó yên lặng quay về phòng mình.

Tôi bước vào phòng em, thật sạch sẽ, chính là nơi giắt ảnh chụp. Tôi từng hỏi qua tại sao bên trong chỉ có một người là em? Khi đó em chỉ cười cười, không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng rời đi.

Nụ hôn thình lình xảy ra kia làm cho tôi giật mình. Tôi đột nhiên ý thức được em muốn hôn tôi. Thật ghê tởm là tôi nói với em. Quả thật, trong quá khứ, tôi cũng chưa từng nghĩ tới sẽ bị một người đàn ông hôn. Thậm chí là một người đàn ông bình thường như vậy!

Tôi nhớ rõ ngày đó thân thể em run rẩy kịch liệt, lưu hải (tóc mái) quá dài che khuất ánh mắt, không biết tại sao, tôi biết em khóc.

Em vẫn cúi đầu theo thói quen, run rẩy nói xong thật xin lỗi. Sau đó hốt hoảng rời đi, trở lại phòng mình.

Có lẽ ai cũng không biết, ngay cả chính bản thân tôi cũng không biết tại sao, đêm hôm đó tôi cư nhiên đứng trước cửa phòng em, lẳng lặng nghe âm thanh nức nở bên trong, thẳng đến âm thanh kia biến mất, tôi mới phát hiện tôi đã đứng suốt một đêm.

Rời đi, có lẽ là điều duy nhất vào thời điểm đó tôi có thể làm. Tôi cần thời gian sắp xếp lại suy nghĩ của mình. Tôi phát hiện thời gian nửa năm đã làm cho tôi quen với sự tồn tại của em!

Vài ngày, vài ngày qua tôi suy nghĩ rất nhiều. Kỳ thật tôi lưu luyến nụ cười của tiểu Thụ, nhưng tôi không muốn buông tha kế hoạch thu mua hoàn mỹ của mình, bởi vì nếu kế hoạch thành công, tôi sẽ có được tài phú vô tận!

Tôi không muốn mất đi tài phú của tôi, lừa gạt là tất nhiên, hy sinh cũng là tất nhiên. Tôi tin tưởng tôi có thể không quyến luyến nụ cười của tiểu Thụ, cho nên tôi quyết định tiếp tục nói dối!

Trở về nhà trọ của em, mở cửa, không có thân ảnh em, mất mát khó hiểu, có phải em đã đề phòng tôi?

Tầm mắt của tôi và em giao nhau, tôi mới phát hiện trong mắt em có lệ!

“Tôi trở về lấy đồ đạc!” Tôi đánh vỡ yên tĩnh.

“…..” Em chỉ lẳng lặng đứng ở nơi đó, nhìn mặt em tái nhợt, đau lòng khó hiểu.

“Cậu còn có việc sao?” Em chỉ hơi hơi lắc đầu, sau đó vẫn lẳng lặng đứng yên tại chỗ. Tôi đột nhiên biết em thật bất lực.

“Tìm, tìm được phòng ở?” Em đã cho tôi phải rời khỏi.

“Phòng ở? Không có!” Đột nhiên tôi phát hiện nam nhân bình thường này thực yếu ớt.

“Cậu thích tôi sao?”

“…..”

“Cậu có thể không trả lời, chỉ là tôi muốn nói, tôi không phải gay!” Tôi không phải, đây là sự thật.

“Thế nhưng tôi thích ở bên cạnh cậu!” Cho nên tôi chọn tiếp tục lừa gạt, tiếp tục có được nụ cười em.

Lần đầu tiên chân chính thấy em khóc, nước mắt lướt qua khuôn mặt em, tôi cư nhiên cảm thấy mĩ lệ!

Chỉ là khi tôi ôm lấy em, tôi nói với chính mình sự lưu luyến trước kia, cũng không đại biểu bản thân tôi yêu thương em!

Em thực yếu ớt, khi tôi thấy vết sẹo trên ngực em mới biết em từng phẫu thuật, lòng bắt đầu có chút dao động, “ Khỏi hẳn chưa?”

Em hơi hơi gật đầu, tôi biết mặc cảm tội lỗi làm cho tôi không dám xuống tay, nhưng tôi không tiếp tục truy vấn. Tôi sợ chính mình thật sự không thể động tay. Nếu tôi tiếp tục truy vấn, có lẽ hết thảy cũng sẽ không phát sinh!

Em thực tự ti, thậm chí nghĩ đến bản thân là gánh nặng của tôi, thấy em mỗi ngày liều mạng phiên dịch tài liệu, phát hiện em mỗi cuối tuần đều phải đi đến nơi rất xa để giao bài, “Tôi đưa cậu đi!”

Em vẫnthụ sủng nhược kinh. Tôi bắt đầu hoài nghi em không phải là tiểu hài tử của gia đình có tiền.

Có lẽ tôi sai lầm rồi, ngay từ đầu đã sai lầm rồi, không nên cho em sự quan tâm, không nên đối với em ôn nhu, như vậy đối với sự lừa dối của tôi, em sẽ có khả năng phòng vệ!

Tôi không có khả năng buông tha kế hoạch của mình, cho nên tôi chỉ còn biết tổn thương em!

Tôi chưa bao giờ biết chờ đợi một người lại khó khăn như thế. Lễ Giáng Sinh hôm đó, tiễn bước bí thư đáng ghét, tôi phát hiện em vẫn không trở về. Tôi lo lắng chờ đến mười giờ, rồi đợi đến mười một giờ.

Thời điểm đó tôi rất lo lắng em xảy ra chuyện, lo lắng em gặp chuyện gì, hơn nữa gọi điện lại phát hiện em đã tắt máy.

Mờ mịt trong xe nhìn ra bên ngoài, tôi căn bản không biết đi đâu,chỉ là tôi xác định em không có bằng hữu!

Tôi không biết tại sao tôi trở về dưới gốc cây kia. Khi tôi thấy em cuộn mình dưới tàng cây, nhìn thấy rất nhiều ngọn nến, tôi phát hiện tảng đá lớn trong lòng tôi rơi xuống, nhưng không biết cái gì làm ngực trướng đau.

Đên hôm đó, ôm thân thể lạnh như băng, ngủ trong phòng của tôi, thế nhưng tôi ngủ không được.

Ánh trăng hơi hơi xuyên thấu qua, tôi phát hiện tôi bắt đầu luyến tiếc nam nhân trong lòng ngực này. Ngày đó tôi hỏi chính mình, còn muốn tiến hành kế hoạch không?

Nếu ngày đó tôi trả lời không, có lẽ hết thảy cũng sẽ không mất đi. Tiểu Thụ có lẽ còn có thể ở bên cạnh tôi.

Tôi tham lam, khi thấy em bi thương đứng ở cửa nói với tôi, “Anh gạt em!” thời điểm đó, tôi phát hiện tôi quả thật đã yêu em.

Tôi muốn ôm lấy em. Tôi muốn nói sự tình không phải như em nghe thấy, sau đó thì sao? Sau đó làm sao bây giờ? Tiếp tục lừa gạt?

Tôi lần đầu tiên mờ mịt nhìn em cuộn mình trên mặt đất. Tôi vô lực giải thích bất cứ cái gì, vì đó là sự thật!

Tôi muốn trốn, thoát đi nơi có em, tôi sợ lại chứng thật tôi yêu em.

Tôi không biết nguyên lai mình cũng có thể chật vật như thế, chật vật rời đi, chật vật đem bản thân giấu đi, càng sợ hãi chính mình lại yêu thượng một người nam nhân.

Từng cùng hắn dây dưa trên giường. Tôi chưa bao giờ nghĩ tới tôi có yêu thương nam nhân này không!

“Anh tiếp cận em vì có mục đích sao?” Bên tai là tiếng thét chói tai điên cuồng của em, tôi vô lực trả lời em, yêu em, thế nhưng em là nam, cho nên tôi không mở miệng được!

Sa sút tiến đến quán bar vẫn thường đi, uống xong rượu của người đàn bà kia, thân thể bắt đầu nóng lên, tôi biết ả động tay động chân trong rượu, dù vậy đối với tôi cũng không có gì quan trọng.

Thời điểm đưa ả về nhà, tôi theo bản năng cùng ả về nhà trọ của em.

Không ai, bên trong nhà trọ không ai!

Cùng người đàn bà kia dây dưa trên cái giường đã từng cùng em gắt gao ôm nhau, vuốt ve thân hình ả, tại sao lại thấy chính là em?

Chẳng lẽ tôi đã yêu em sâu đậm như vậy?

Dù vậy tôi không thừa nhận, bởi vì tôi biết ả không phải em, cho dù trên người ả đã muốn lây dính hương vị quen thuộc!

Đinh Kì Thụ, nếu em là ả thì thật tốt, tôi sẽ đối với em ôn nhu trước sau như một!

“Có muốn ăn bữa sáng không?” Nhìn em mỉm cười, em không cần sao? Em yêu tôi. Em không quan tâm tôi cùng người đàn bà khác ở bên nhau sao? Như vậy tình yêu của em đại biểu cái gì?

“Cậu rốt cuộc muốn như thế nào?” Tôi phẫn nộ nhìn em. Tôi biết em miễn cưỡng cười vui, bởi vì thân thể em đang run rẩy. Thế nhưng tôi không tưởng tượng được tại sao em có thể dễ dàng tha thứ tôi cùng người khác triền miên, rất muốn hỏi em rốt cuộc có yêu tôi sâu đậm, nhưng tôi biết tôi không thể. Nếu hỏi, em sẽ cho tôi vẫn cho em hy vọng, không muốn tiếp tục lợi dụng em, bởi vì tôi sẽ không cùng một người nam nhân vĩnh viễn ở bên nhau, từng là bởi vì cần cho kế hoạch, hiện tại đã không còn giá trị lợi dụng, cho dù tôi thừa nhận tôi thương em!

Nhìn thân ảnh em đi vào phòng bếp, rất muốn nói với em, nếu em không ngại, em có thể vĩnh viễn ở bên tôi. Thế nhưng vì vậy em sẽ trở thành một con chuột vĩnh viễn không thể nhìn thấy thái dương. Bởi vì tôi sẽ không cho em phá hư kế hoạch của tôi. Tôi phải đi lên đỉnh của công ty Quỳnh Diên. Tôi sẽ là người thừa kế tiếp theo, điều kiện tiên quyết là tôi phải thú con gái của chủ tịch, Liêu Tấn.

Phẫn nộ đẩy cửa đi ra, tôi không biết chính mình tức giận cái gì, là em quá dễ dàng tha thứ, hay là vì bản thân tôi yêu phải một người không nên yêu!

“Tiểu Phong, chúng ta đi tàu lượn vòng siêu tốc đi!”

“Cậu bệnh thần kinh à! Đô ~”

“Tiểu Phong, cậu dẫn tôi đi tàu lượn vòng siêu tốc nha!”

“Đô ~!”

“Tiểu Phong, tôi ~!”

“Đô ~!”

“Tiểu ~!”

“Điện thoại đã đóng, thỉnh ~!”

Nhìn mưa thật to ngoài cửa sổ, bắt đầu lo lắng thân thể em, trường kỳ ở chung, tôi biết thân thể em cũng không tốt.

Tàu lượn vòng siêu tốc, em muốn đi tàu lượn vòng siêu tốc nổi danh kia sao?

Có lẽ tiến một bước sẽ lại làm cho tôi khó thoát khỏi em, ngay sau đó tôi lại lo lắng an nguy của em!

Ngồi ở trong xe, giọt mưa điên cuồng gõ lên mặt kính. Tôi yêu em, thế nhưng tôi không thể cho em bất cứ cái gì!

Tiểu Thụ, tôi muốn thoát đi bóng ma của em, vậy mà tại sao em vẫn đuổi theo không bỏ!

Không che dù, tôi sợ tôi sẽ không kịp. Tôi sợ em thật sự dùng tính mạng mình ngồi lên tàu lượn vòng siêu tốc…

Quả nhiên thấy mặt em đứng ở trong đám người, quần áo ướt đẫm dính vào người, khuôn mặt tái nhợt, em gầy!

Dùng sức lôi kéo em, ở trong xe muốn nói thiên ngôn vạn ngữ, ôn nhu khuyên em buông tha, tới trong miệng cũng chỉ một câu “Tôi phải kết hôn!”

Em dần dần lui khỏi tầm mắt tôi, tôi biết em thực thương tâm, thế nhưng ai có thể cứu chữa được ai?

Nếu lừa dối bị phán là thương tổn em, tôi đây yêu không dám yêu lại là cái gì?

Tôi thừa nhận tôi yếu đuối. Tôi thừa nhận không có can đảm. Tôi thừa nhận vì danh lợi tôi có thể cái gì cũng không chừa. Có ai biết được tôi là như thế nào đi từng bước đến nay?

Không có hậu thuẫn vững chắc, những thứ tôi có so với người khác đều là vất vả đổi lấy, tôi không muốn buông tha tất cả thành quả. Tôi không muốn!

Cho dù tôi muốn đuổi theo, muốn giữ lại người trong lòng tôi yêu.Thế nhưng đối với danh lợi, tôi lại có thể nào buông tha? Đó là giấc mộng của một đứa trẻ nghèo hèn tranh nửa miếng bánh mì cùng cho hoang!

Tiểu Thụ, em có lẽ rồi sẽ quên tôi, tôi cũng sẽ quên em!

Rời đi, về nhà, quay về nhà trọ của mình, nơi đó có vị hôn thê của tôi, người phụ nữ tôi không thương!

Thế nhưng người phụ nữ này cho tôi tài phú, địa vị, cho nên tôi về nơi đó!

Liêu Tấn rất đẹp, chỉ là tôi không thương nàng!

Cuộc sống không có em, tôi mới phát hiện tôi thương em rất nhiều. Tôi bắt đầu điên cuồng công tác. Tôi sợ dừng lại sẽ hồi tưởng nụ cười của em, lại nhớ tới ánh mắt tuyệt vọng của em.

Bảy ngày, tôi rời đi em bảy ngày, mỗi ngày công tác làm cho tôi không thở nổi.

Thời gian bảy ngày, không làm cho tôi tìm được trên mặt nữ nhân tôi không thương một điểm gì giống như em, chẳng sợ cho dù chỉ là nếp nhăn giống nhau.

Ngày thứ bảy, chúng tôi hướng công chúng tuyên bố hôn sự của tôi, hơn nữa làm sáng tỏ chuyện xấu, “chuyện xấu” của tôi và người tôi yêu!

Tôi không biết em có thấy thanh minh của tôi không, đều tôi biết là thời điểm tôi thanh minh, tôi đau đến tê tâm liệt phế. Tôi hỏi chính mình tôi hối hận sao?

Tôi không thể trả lời!

Ngày thứ tám, ngày thứ tám nhận được điện thoại của em. Tôi không có dũng khí nói chuyện với em. Tôi sợ tôi sẽ hối hận. Tôi sẽ mất đi những gì tôi theo đuổi nhiều năm!

“…. Thỉnh ngài để lại lời nhắn sau tiếng bíp!”

“Tiểu Phong ~!” Khi tôi nghe thấy thanh âm của em, tôi cảm giác được sự tiều tụy của em, bi ai của em. Hai chân tôi bắt đầu vô lực. Tôi quỳ trên mặt đất khẩn cầu em không cần nói nữa! “Thật xin lỗi, tôi biết tôi không nên gọi cho cậu, chính là, tha thứ một lần tùy hứng cuối cùng của tôi!”

“Tôi biết cậu không yêu tôi, kỳ thật thời điểm cậu nói thích tôi tôi cũng giật mình. Chỉ là tôi không có năng lực kháng cự hạnh phúc đã đến. Tôi đã cho tôi có thể có được ~ ha ha, thực ngu ngốc đi!” Tôi khóc, tôi muốn nói với em tôi yêu em. Tôi thậm chí muốn lập tức ôm lấy em.

“Kỳ thật cậu cứ cười tôi khờ, cười tôi xuẩn đi, cười tôi con cóc còn tưởng rằng thật sự có thể ăn đến thịt thiên nga, ha ha, kỳ thật hết thảy đều đã qua, tôi biết, cậu không thương tôi, tôi cũng biết, chỉ là tôi có thể hướng cậu đề một yêu cầu cuối cùng không?”

“…..” Nước mắt rơi trên sàn nhà, từng giọt từng giọt kể ra tình yêu của tôi đối với em. Tôi không cam lòng uổng phí thành quả mà tôi cố gắng. Tôi không cam lòng vĩnh viễn chỉ có thể giống như con chó bị kêu đến hét đi. Tôi không cam lòng!

“Có thể gặp tôi một lần cuối cùng không, tôi biết cậu muốn đi Mĩ!” Kinh ngạc nhìn cái điện thoại màu đỏ.

“Tôi muốn tặng cậu một phần lễ vật, chúc mừng tân hôn của cậu! Ngày cuối cùng trước khi cậu đi, có thể gặp tôi một lần nữa không?

“… Tôi biết cậu không muốn gặp tôi, thế nhưng tôi sẽ ở dưới tàng cây chờ cậu…!” Nhịn xuống nước mắt điên cuồng, tôi thống khổ nghĩ, thế nhưng lại sợ em nghe thấy, cho dù tôi biết em sẽ không nghe thấy, nhưng tôi vẫn sợ hãi!

“… Em chờ anh…”

“Cám ơn ~!”

Điên cuồng dùng đầu đánh mạnh xuống đất, tôi nên làm gì bây giờ? Tôi đã muốn điên rồi. Tình yêu, quyền lực, tài phú, tôi nên chọn cái nào!

Khôi phục bình tĩnh, đã là ba giờ sáng, nhìn đồng hồ báo thức một vòng một vòng đi tới, tôi nên làm thế nào cho phải!

Đợi không được tôi sẽ rời đi phải không?

Tôi không xuất hiện có phải sẽ chết tâm?

Thời gian có phải có thể đem hết thảy trở nên nhạt nhòa?

Bốn giờ, cách thời gian lên phi cơ còn có sáu giờ, nếu hiện tại đuổi theo gặp em một lần, có lẽ tới kịp!

Cầm lấy một bên quần áo, đi xuống dưới lầu, ngồi lên xe, không có phát động, chỉ là nhìn chiếc ghế em từng ngồi bên cạnh.

Em biết không, tôi sợ tôi sẽ đi không được. Tôi sợ tôi sẽ vì tình yêu mà buông tha cho tất cả cố gắng của mình!

Sáu giờ, tôi ngồi trong xe hai giờ, cái gì cũng không làm, chỉ nhìn vị trí lạnh như băng gần bên. Nơi đó từng thực ấm áp, bởi vì em sẽ ngồi ở đó!

Bảy giờ, tôi vẫn không có dũng khí gặp em!

Tám giờ, tôi ngồi trong xe hướng sân bay chạy đi, bên người là vị hôn thê của tôi, thế nhưng tôi không yêu nàng!

Lướt qua ngoài cửa sổ là một loạt rừng phòng hộ, thật xanh, rất cao lớn, giống như đại thụ chúng ta ước hẹn kia!

Tám giờ năm mươi, tôi vẫn nhìn cây cối này, bởi vì kẹt xe mà phải dừng lại tại chỗ.

Em còn ở dưới tàng cây chờ tôi không?

Xe thong thả chạy đi!

“Em chờ anh, đến thời khắc trái tim em ngừng đập!” Gió nhẹ theo bên cạnh em xuyên qua, thản nhiên trong quần áo màu tuyết trắng. Em nhỏ bé vẫn ở dưới tàng cây chờ tôi!

“Dừng xe!”

Nếu tôi đi Mĩ, tôi sẽ có được tài phú của mình, thế nhưng tôi sẽ mất đi em. Tôi không muốn!

Không muốn mất đi em, tiểu Thụ!

Tôi biết cái tôi thấy không phải ảo giác. Cho dù chúng ta cách nhau rất xa, nhưng tôi biết em vẫn đang đợi tôi!

Xuyên qua một hàng dài xe trên đường, trong đầu chỉ có thân ảnh tiểu Thụ mỉm cười đứng chờ dưới tàng cây.

Chín giờ năm mươi, lo lắng nhìn xe taxi ngoài ngã tư đường, tôi bắt đầu sợ hãi tiểu Thụ của tôi đã không còn chờ đợi tiểu Phong của hắn!

Mười giờ, mười giờ, tôi đi tới hoa viên nhỏ của tôi và em, lại phát hiện tôi tới là cửa sau!

Chạy như bay đến gốc đại thụ em đứng chờ tôi, thế nhưng hết thảy đều trống rỗng.

Cây vẫn còn đó, nhưng không có em dưới tàng cây!

Hôm nay dị thường ồn ào náo động, con đường đối diện tầng tầng lớp lớp người. Có lẽ có chuyện không may, thế nhưng tôi không có tâm trí nhìn, bởi vì tiểu Thụ của tôi đã không còn ở dưới tàng cây chờ tôi!

Đi ngang qua những người đó, có thể nghe thấy có người bị tan nạn xe cộ, thấy xe cứu thương đem người mang đi, thế nhưng tôi đã không còn tâm trí quan tâm người đáng thương kia!

Tùy tiện gọi xe, tôi phải về nhà, em sẽ có ở nhà. Nếu em không ở dưới tàng cây, em chỉ có thể ở nhà. Tôi phải về nhà tìm em, nói cho em biết tôi yêu em!

Tôi buông tha hết thảy để yêu em!

Gió nhẹ thổi qua, có thể truyền đi tình yêu của tôi đối với em không!

Đêm yên tĩnh, tôi vẫn về tới nơi từng có em.

Đứng ở cửa, ảo tưởng em có phải hay không đã ở đó.

Mở cửa ra, hy vọng thấy em mỉm cười nói với tôi, “anh đã trở lại”.

Bảy năm, sợ em trở về không nhìn thấy tôi, bất luận vội bao nhiêu, tôi cuối cùng vẫn trở về nhìn xem.

Bảy năm, tôi không đem chìa khóa cửa phòng thay đổi, sợ em không có chìa khóa vào cửa không được, cho dù khoá cửa đã muốn biến chất.

Bảy năm, tiểu Thụ, tôi chờ em bảy năm. Tại sao em vẫn không chịu trở về gặp tôi!

Ngày đó khi đuổi tới nơi này, hết thảy như trước, cái gì cũng không thay đổi, phòng bếp còn có tạp dề em thường xuyên mặc, tủ lạnh vẫn có sữa còn chưa uống xong, bên trong tủ của em vẫn còn quần áo em lưu lại, tất cả đều nói cho tôi biết, em sẽ trở về!

Cái gì cũng không thiếu, chỉ thiếu ảnh chụp trong phòng em.

Cái gì cũng không thêm, chỉ thêm một phong thư em để lại trên bàn!

Tiểu Phong

Chúc anh tân hôn khoái hoạt!

Em cái gì cũng không có, không có tài phú anh cần, địa vị anh muốn. Thậm chí em là một phế vật chuyện gì cũng không thể làm. Em không có gì có thể cho anh. Nhà trọ này em đã mua rồi. Em biết ngôi nhà này đối với anh không đáng kể chút nào, nhưng đây đã là tất cả của em.

Giấy chuyển nhượng em đã ký tên. Anh chỉ cần ký tên là có thể có hiệu lực!

Em không có dũng khí tự mình giao cho anh, cho nên thời điểm đứng chờ anh, em không mang theo. Có lẽ em còn muốn gặp anh một lần nữa!

Anh đừng giận, cho dù gian nhà trọ này từng là của em, thế nhưng, em cam đoan về sau sẽ không xuất hiện!

Tiểu Phong, em không hối hận đã gặp anh, không hối hận chờ anh, gặp anh là khoảng thời gian tối hạnh phúc cả đời của em. Cám ơn tất cả những gì anh cho em!

Cám ơn!

Cuối cùng chúc anh tân hôn khoái hoạt, vợ của anh rất đẹp, hai người thật xứng đôi!

Tiểu Thụ đúng như lời em đã hứa, bảy năm qua em chưa từng xuất hiện, bất luận tôi cố gắng tìm kiếm cỡ nào, vẫn không thấy bóng dáng của em!

Tiểu Thụ, tôi vẫn ở dưới gốc cây đợi em, chờ em trở về. Sau đó tôi sẽ nói với em, tôi yêu em!

Tôi không kết hôn, buồn cười chính là cho dù không đi Mĩ, tôi cũng không thể gặp em. Có lẽ là ông trời trừng phạt, trừng phạt tôi lừa gạt người tôi yêu nhất!

Tôi biết tôi thật ích kỷ. Ích kỷ có được tình cảm của em lại lựa chọn trốn tránh. Ích kỷ chỉ vì ham muốn của chính mình. Tiểu Thụ, tôi hối hận. Tôi biết sai rồi. Em trở về được không!

Tiểu Thụ, tôi vẫn ở công ty Quỳnh Diên, thời gian bảy năm làm cho tôi thăng lên làm tổng tài khu vực châu Á. Đó đã là cực hạn của tôi, bởi vì tôi báo tin cho tổng tài, không muốn thú con gái bảo bối của nàng. Ai cũng nói đây là một cuộc hôn nhân chính trị!

Tiểu Thụ, em biết không, tôi mỗi ngày đều cầu mong em nhanh trở về. Tôi sẽ không lại lừa dối em. Về sau sẽ không nói tôi không thương, tôi sẽ không, em trở về được không!

Nằm ở nơi ngày xưa em đã từng ngủ qua. Nơi đó vẫn còn hương vị của em. Thế nhưng theo thời gian trôi qua, hương vị càng lúc càng mờ nhạt. Hiện tại tôi thậm chí ngửi không thấy hương vị của em. Làm sao bây giờ? Tiểu Thụ, tôi nên làm thế nào mới có thể tìm được em?

Sao trời bên ngoài vẫn như trước, mà tôi đã mất đi em bảy năm!

Tiểu Thụ, tôi mua cho em bảy phần lễ vật, thế nhưng tôi tìm không thấy người nhận lễ vật a!

Tiểu Thụ, tôi mỗi ngày dưới tàng cây chờ em, thế nhưng tôi nhìn không thấy nụ cười của em!

Tiểu Thụ, số điện thoại di động của tôi không hề đổi, thế nhưng từ bảy năm trước nó lại không còn vang lên.

Ngày mai hẳn là thời tiết tốt, tiểu Thụ, ngày mai tôi phải đi công tác. Tôi sẽ cho người chờ ở nơi đó. Tôi sẽ nói cho bọn họ, nếu có một người trẻ tuổi cười rộ lên thật ôn nhu dừng lại dưới tàng cây, thì đó là người tôi yêu!

Tôi sẽ nói cho bọn họ, tôi yêu người thanh niên bình thường này. Hắn là người tôi cả đời này yêu nhất!

Hắn là người vợ tôi bỏ qua bảy năm!

Tôi yêu em, tiểu Thụ!

Cố gắng tìm kiếm tin tức của em, đó là bảy năm qua tôi kiên trì chờ đợi!

Tiểu Thụ, tôi sẽ dùng cả đời này chờ đợi em đến!

============

Bạn đang đọc Bỏ Qua Đích Chờ Đợi của Ôn Nhu Đích Hạt Tử
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 1

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự