Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 3 Bỏ Qua Đích Chờ Đợi - Chương 3

Bạn đang đọc Bỏ Qua Đích Chờ Đợi của Ôn Nhu Đích Hạt Tử

Phiên bản Dịch · 3355 chữ · khoảng 12 phút đọc

Đần độn ở bệnh viện vài ngày, nghe thật lâu những dặn dò chưa từng nghe qua, mờ mịt nhìn bác sĩ tiến tiến xuất xuất, bên tai vẫn có chị gái khuyên bảo, mà em chỉ có thể hơi hơi mỉm cười, sau đó là gật đầu.

“Tiểu Thụ, đây là một trăm vạn, em giữ mua thuốc, dùng hết cho… em nữa, em có biết, ba ba ông ~!” Trước khi xuất viện một ngày em cố gắng khuyên chị đừng tới gặp em, trước khi đi nàng lại đưa cho em chi phiếu.

Đúng vậy, vô dụng như em, tuy rằng đã rời nhà đi thật lâu, nhưng mỗi ngày uống thuốc đều là trong nhà chuẩn bị tốt cho em. Tiền phiên dịch căn bản không có khả năng trả được tiền thuốc, nhưng đã đoạn tuyệt quan hệ, vậy thuyết minh em đã không còn tiền để mua thuốc!

Thong thả tiêu sái đi trên đường, không nghĩ ngồi xe, chỉ nghĩ muốn thong thả mà đi.

Đi qua ngã tư đường xa lạ, đi ngang con đường quen thuộc, nhìn những tòa nhà xa lạ, nhìn những mái nhà quen thuộc, em vẫn dừng lại dưới tàng cây, vuốt ve vỏ cây thô ráp quen thuộc. Tựa hồ hết thảy đều giống như quá khứ, cái gì cũng không thay đổi, anh chưa từng nói dối em.

Chỉ là tất cả đều là nếu, em có thể dưới tàng cây chờ anh, mà anh đã không còn lý do gì đến dưới tàng cây tìm em!

Những cảnh vật trước mắt này đã từng chạy qua, khi đó anh ở bên tai em nói đây là tốc độ, còn em sẽ mỉm cười với anh.

Đêm khuya tối tăm, em đứng dưới lầu nhà mình, nhìn thấy ngọn đèn, trái tim kịch liệt nhảy lên. Em ngu xuẩn nghĩ đến anh ở trong nhà chờ em, chờ con mồi anh từng lừa gạt đến bây giờ trái tim vẫn ngu ngốc đập mạnh vì anh.

Bước nhanh vào đại lâu, anh có phải đã đợi thật lâu?

Lo lắng đi lên đại lâu, em thậm chí cảm thấy được thang máy ở lầu ba quá chậm, muốn chạy lên lầu.

Em lo lắng bước thật nhanh vào trong, em sợ em chậm một chút sẽ mất đi cơ hội gặp anh.

Hành lang yên tĩnh, em chỉ có thể nghe thấy âm thanh rộn ràng của trái tim. Anh biết không, em rất khẩn trương, khẩn trương đến ngay cả cái chìa khóa đều bắt đầu run rẩy, khó khăn đem đại môn mở ra, ở cửa là giày da của anh.

Em biết anh còn chưa đi, em biết anh tới thăm em!

Rất nhanh tiêu sái đến phòng khách, nghe thấy âm thanh loáng thoáng.

Anh có phải rất khoái nhạc? Thế nhưng người làm cho anh khoái hoạt không phải là em!

Anh có phải thật thỏa mãn? Thế nhưng người làm cho anh thỏa mãn vẫn không phải em!

Trên cái giường anh và em từng dây dưa, đã không còn thân ảnh của em, có chính là một người phụ nữ với dáng người nóng bỏng.

Che ngực, che miệng lại, em sợ quấy rầy chuyện tốt của anh!

Rời xa cửa phòng, lui về phòng khách tối đen, không nghĩ trở về phòng, bởi vì nơi đó đều là khuôn mặt tươi cười của anh.

Theo thói quen cuộn tròn thân thể, chỉ là em không khóc, lẳng lặng mỉm cười với ánh trăng ngoài cửa sổ!

Em đã sớm biết như vậy, không phải sao?

Thế nhưng tại sao trái tim vẫn cảm thấy đau đớn, tại sao?

“Không thể khóc, đừng khóc!” Em nói với chính mình đừng khóc, nói cho bản thân không thể khóc. Tiếng khóc sẽ quấy rầy bọn họ. Em thương anh, sao có thể quấy rầy anh, sao có thể!

Cắn chặt tay mình, không cho nước mắt tràn ra!

Đêm vẫn yên tĩnh, tối đen một mảnh, giống như chung quanh em!

“Có muốn ăn bữa sáng không, tôi làm ba phần!” Em mỉm cười nhìn anh từ trong phòng đi ra, phát hiện sự kinh ngạc trên mặt anh, em biết anh nghĩ chúng ta cãi nhau, em sẽ không trở về. Dù vậy em cũng không có bất cứ quyền gì, bởi vì anh căn bản không cần, không phải sao?

“Không được, tôi đi trước!” Người phụ nữ xinh đẹp, nàng là người tình mới của anh sao?

“Cậu muốn thế nào?” Anh lãnh đạm nói, em mỉm cười lắc đầu. Em không dám nhìn anh. Em sợ em sẽ không khống chế được chính mình. Em sợ em sẽ nói với anh em yêu anh. Em sợ em sẽ cầu xin anh đừng rời xa em.

“Cái gì thế nào chứ, mau ăn bữa sáng đi!”

Cho anh ly sữa, bánh mì đã nướng kỹ.

“Tôi không yêu cậu!” Nghe thấy thanh âm rõ ràng của anh, trái tim truyền đến chính là đau đớn.

“Tôi đi cho thêm đường, sữa thật nhạt!” Rời đi chỗ ngồi, trốn vào phòng bếp, em sợ em sẽ không khống chế được!

“Tôi không yêu cậu, cậu có nghe thấy không, tôi không yêu cậu!”

Em nghe thấy được, nghe thấy được, nghe thấy được anh nói không thương em. Em nghe thấy anh phẫn nộ đá cửa đi ra. Em đều nghe thấy được, chỉ là những điều anh nói em đều biết, em đều đã biết, thế nhưng em không cần, thật sự không cần!

Dù vậy tại sao tay lại sái đường không được? Em dùng sức muốn bỏ vào, lại làm ngã ly sữa!

Nhìn thấy sữa chảy xuống, không thể hét lên!

Cười nhìn dòng sữa, em nghĩ sẽ lau khô, lại phát hiện có chất lỏng ấm áp chảy xuống!

“Em biết em biết, em đều biết, chỉ là em không xa cầu tình yêu của anh, em chỉ muốn ở lại cạnh anh, như vậy cũng là sai sao? Có sai sao?”

Em biết em điên rồi, em biết!

Đối với căn phòng không một bóng người kêu to, em điên cuồng đem ly sữa ném đi, chính là lúc cái ly rơi xuống đất, âm thanh biến mất, còn lại vẫn chỉ là mình em trong căn phòng yên tĩnh, sẽ không có người thứ hai xuất hiện, sẽ không!

Ngồi bệch xuống đất, lắng nghe trái tim mình nhảy lên.

Em yêu anh, Sở Lăng Phong, cho dù anh từng lừa gạt em, lợi dụng em!

Sở Lăng Phong, em không xa cầu tình yêu của anh, chỉ hy vọng anh cho em ở lại cạnh anh, cho em có thể thấy anh, cho đến khi trái tim em ngừng đập.

Chẳng lẽ yêu cầu của em quá cao sao?

“Tiểu Phong, chúng ta đi tàu lượn vòng siêu tốc đi!” (ta chém, ta thật sự không biết trò này, ai biết chỉ giùm cái, =.=)

“Cậu bệnh thần kinh à! Đô ~”

“Tiểu Phong, cậu dẫn tôi đi tàu lượn vòng siêu tốc nha!”

“Đô ~!”

“Tiểu Phong, tôi ~!”

“Đô ~!”

“Tiểu ~!”

“Điện thoại đã đóng, thỉnh ~!”

Em điên rồi, em biết, nhìn điện thoại trong tay, bên trong là tin tức anh tắt máy.

Đứng ở hướng vào công viên trò chơi, không còn nhiều người lui tới nữa, sự ồn ào náo nhiệt hiện tại cũng không có, bởi vì bây giờ trời đang mưa!

Ném xuống di động trong tay, hắn đã không cần không phải sao?

Từng có người nói qua, ngồi trên tàu lượn vòng siêu tốc có thể làm nước mắt lưu trở về!

Cho nên em muốn ngồi thử, chỉ là trái tim không thừa nhận được!

Nhìn thấy tàu lượn vòng siêu tốc trong mưa, đã được xây dựng rất nhiều năm, bởi vì đây là “tàu lượn vòng siêu tốc” rất nổi tiếng.

Mờ mịt đứng sau đội ngũ xếp hàng, nhìn tàu lượn vòng siêu tốc, anh không đến ngồi cùng em sao?

Không có mang dù, chung quanh là ánh mắt tò mò, mà em chỉ có thể cố gắng không cho nước mắt tràn ra, lẳng lặng đứng đợi.

Cúi đầu, theo đội ngũ đi tới, em biết rất nhanh sẽ đến phiên em!

Tiểu Phong, em sẽ không khóc, ngồi xong tàu lượn vòng siêu tốc lần này em sẽ không khóc nữa!

Anh yên tâm, thật sự, em sẽ không tiếp tục quấy rầy anh!

“Cậu điên rồi sao!” Cổ tay bị người giữ chặt, cường ngạnh thoát ly đám người, em biết là anh, anh tới đi với em!

“Tiểu Phong, tôi biết cậu sẽ đến, tôi mua hai tấm vé!” Em vui sướng quơ quơ tấm vé trong tay.

“Cậu nháo đủ chưa?” Nhìn thấy ánh mắt phẫn nộ của anh, em vẫn mỉm cười như cũ.

“Tôi không yêu cậu!”

Em biết, anh đã nói vài lần, sao mỗi lần đều phải nói ra, “Tôi biết, chúng ta đi tàu lượn vòng siêu tốc đi!”

Muốn lôi kéo tay anh, lại bị anh hất ra, chỉ là em vẫn cố chấp níu lấy đôi tay dày rộng ấm áp kia của anh.

“Tôi phải kết hôn!”

Tay dừng lại ở khoảng không sắp chạm vào anh, em buông thỏng tay nhìn anh.

“Tôi sẽ quay về Mỹ định cư, vĩnh viễn không trở lại!”

Thu hồi ý nghĩ muốn đụng vào tay anh, em phát hiện nó thật bẩn.

Em không biết em nên nói cái gì. Em chỉ có thể từng bước lui về phía sau, từng bước rời đi. Em biết ngay cả quyền được ở lại bên cạnh anh, em cũng không có!

“Tôi đưa cậu về!”

Em mỉm cười lắc đầu, lần này em dũng cảm nhìn anh. Em phát hiện anh cũng ướt, nhìn mái tóc và khuôn mặt ướt đẫm của anh, em lại cảm thấy anh vẫn tiêu sái như vậy. Thê tử của anh nhất định rất được đi, mà em chỉ là một con mồi ngu xuẩn bên lề cuộc sống của anh, một công cụ không có tác dụng gì, không hơn!

“Không cần, tôi có thể tự mình trở về! Cám ơn ngài, Sở tiên sinh!” Mỉm cười xoay người đi, trên mặt tràn ngập nước mưa, nhưng lại bị em nuốt cạn.

Nguyên lai không phải anh đến đi tàu lượn vòng siêu tốc với em. Nguyên lai anh không phải đến ngăn cản em tự sát.Nguyên lai anh chỉ đến nói cho em biết tin anh sắp kết hôn. Nguyên lai anh sắp rời đi thành phố có em!

Đi qua con đường giàn giụa nước mưa, bên người là tiếng xe gào thét chạy qua. Mưa to điên cuồng tập kích em, bọt nước xe tiên khởi( xe chạy ngang làm văng nước lên) cũng không buông tha em. Trái tim truyền đến đau đớn làm cho em biết em vẫn tồn tại trên thế giới này!

Anh phải kết hôn, em hẳn là nên chuẩn bị hạ lễ kết hôn cho anh?

Ngẩng đầu, nhìn những hạt mưa khó phân định trong bầu trời đêm đen tối, hé miệng, có thể cảm giác được nó rơi vào trong miệng lạnh như băng!

Em sẽ cho anh một phần lễ vật tân hôn, cho dù nó đối với anh không tính là gì, nhưng em sẽ cho anh toàn bộ những gì còn sót lại của em.

Bởi vì em yêu anh, cho đến thời khắc trái tim em ngừng đập!

Mà cái yêu cầu không cao kia, em đã không muốn hy vọng xa vời!

Rời đi ngày mưa kia đã một tuần!

Em đã bảy ngày không trông thấy anh!

Kim Đồng Ngọc Nữ, thực xứng một đôi, nhìn thấy anh cùng nàng trên TV, không khí tràn ngập niềm vui, tâm tình anh lúc này rất vui sướng đi!

Mà em vẫn chỉ là một người không ai cần!

Mỉm cười nhìn khuôn mặt tươi cười của anh, mỉm cười nhìn anh ôn nhu kéo nữ nhân xinh đẹp kia.

“Tổng giám đốc công ty Quỳnh Diên Sở Lăng Phong cùng vị hôn thê Anda tiểu thư mười giờ sáng ngày hai mươi tám tháng chín sẽ đáp phi cơ, đến nước Mĩ thành hôn ~!”

Thật nhanh, không phải sao?

Sau khi anh tuyên bố kế hoạch của anh thành công, mới hơn một tháng a, anh liền sắp đi trên thảm đỏ, mà em chỉ có thể nhìn anh rời xa!

Hờ hững đứng lên, dọn dẹp lại căn phòng đã lâu không được lau chùi, hơn một tháng chưa từng giao bài công tác, hẳn là đã bị sa thải đi!

Buông văn kiện phiên dịch trước bàn máy tính, nhìn thấy địa chỉ liên lạc rõ ràng phía trên! Em chỉ có thể nhìn nó mỉm cười!

Em sẽ tặng anh lễ vật tân hôn, em sẽ!

Cho dù anh không hề cần nó!

Ngày thứ tám sau khi anh rời đi, em gọi điện thoại cho anh!

Em tinh tường nhớ rõ đó là một đêm bầu trời thoáng đãng. Bầu trời đêm không sao là tịnh mịch như vậy!

Chỉ có ánh trăng treo trên trời, có phải nó cũng cần một người làm bạn?

“… Thỉnh ngài nhắn lại sau tiếng bíp!” Em biết anh không có nhà, cho nên em mới dám gọi điện thoại cho anh.

“Tiểu Phong ~!” Ngồi trên mặt đất lạnh băng, nhìn ảnh chụp chung của em và anh, khi đó anh cười đến thật hạnh phúc, hạnh phúc làm cho em đã quên thân phận chính mình, “Thật xin lỗi, tôi biết không nên gọi cho cậu, chính là, tha thứ lần tùy hứng cuối cùng của tôi!”

“Tôi biết cậu không thương tôi, kỳ thật vào thời điểm cậu nói thích tôi tôi cũng giật mình. Thế nhưng tôi không có năng lực kháng cự hạnh phúc đã đến. Tôi đã cho tôi có thể có được ~ ha ha, thật ngu ngốc đi!” Cố gắng làm cho chính mình không khóc, “ Kỳ thật, cậu cứ cười tôi khờ, cười tôi xuẩn đi, cười tôi con cóc còn tưởng rằng thật sự có thể ăn đến thịt thiên nga, ha ha, kỳ thật hết thảy đều đã qua, tôi biết, cậu không yêu tôi, tôi cũng biết, chỉ là tôi có thể hướng cậu đề một yêu cầu cuối cùng không?”

“…..”

“Có thể gặp mặt tôi lần cuối không? Tôi biết cậu muốn đi Mĩ!”

“Tôi muốn tặng cậu một phần lễ vật, chúc mừng tân hôn của cậu! Ngày cuối cùng trước khi cậu đi, có thể gặp tôi một lần nữa được không?”

“… Tôi biết cậu không muốn gặp tôi. Dù vậy tôi sẽ ở dưới tàng cây chờ cậu…!”

“… Em chờ anh…”

“Cám ơn ~!”

Cắt đứt điện thoại, vẫn nhìn điện thoại thật lâu, em không biết anh có đến không, càng không biết anh có nghe thấy đoạn ghi âm điện thoại này hay không.

Anh sẽ đến phải không?

Tiểu Phong?

Anh có thể cho em gọi anh như vậy không?

Có phải anh đối với em có một tia cảm tình, cho dù đó không phải tình yêu, cho dù đó chỉ là đồng tình?

Anh sẽ đến phải không?

Đóng cửa phòng, yên tĩnh bao phủ hết thảy!

Em sẽ ở dưới tàng cây chờ anh!

Ngày thứ chín khi anh rời đi, em ở dưới tàng cây chờ anh!

Chờ đợi, thế giới có phải chỉ còn lại chờ đợi?

Chờ đợi dưới tàng cây, giống như thời điểm sinh nhật ngày hôm đó.

Chỉ là ngày đó em cũng không hy vọng xa vời anh sẽ đến, mà anh lại xuất hiện, mở ra cánh cửa xe thể thao màu lửa đỏ đón em về nhà!

Mà hôm nay, em chờ mong sự xuất hiện của anh, theo con đường quen thuộc kia xuất hiện!

Nhìn những chiếc xe xuôi ngược, em cuộn mình dưới gốc cây.

Em không dám nhắm mắt lại, sợ anh sẽ tìm không được người nhỏ gầy như em.

Trong ngực là chiếc rương nhỏ chứa ảnh chụp chung của em và anh. Em hy vọng em lúc nào cũng có thể khắc khắc mang nó theo. Em hy vọng nó có thể chứng minh anh vẫn có cảm tình với em. Em hy vọng nó có thể cho em vận may. Em hy vọng anh có thể xuất hiện, bởi vì bên trong mỗi khuôn mặt đều cười!

Nhìn thấy xe cộ trên đường dần dần thưa thớt, nhìn thấy bầu trời không sao càng ngày càng tối đen.

Em vẫn chờ dưới gốc cây, ôm chặt kỹ niệm giữa anh và em!

Vẫn không dám ngủ, vẫn không dám rời mắt khỏi ngã tư đường nơi anh có thể xuất hiện.

Chỉ là ngã tư đường vẫn trống trơn, và trái tim của một người vẫn chậm chạp vỗ từng nhịp đập!

Anh sẽ đến, phải không?

Em biết anh sẽ đến!

Em biết!

Có lẽ chỉ có lừa gạt chính mình mới có thể có dũng khí chờ đợi. Em biết em dùng lời nói dối lừa gạt bản thân, thế nhưng em vẫn muốn tin tưởng lời nói dối của mình!

Anh đón em trở về. Anh sẽ đón em trở về. Sau đó em sẽ cho anh, em đưa lễ vật cho anh. Anh sẽ đến!

Em biết!

Ngày thứ mười khi anh rời đi, em dưới tàng cây nghênh đón những luồng hào quang rực rỡ đầu tiên của thái dương!

Anh chưa đến!

Nhìn đồng hồ trên tay, bảy giờ!

Có lẽ buổi tối anh không rãnh, có lẽ buổi sáng anh sẽ đến!

Một vòng ~

Kim giây qua một vòng, anh chưa đến!

Hai vòng, ba vòng ~

Kim phút qua một vòng, anh vẫn chưa đến!

Bốn vòng, năm vòng ~

Kim đồng hồ qua một vòng, anh vẫn chưa đến!

Anh sẽ đến đúng không?

Anh sẽ đến gặp em đúng không?

Chẳng lẽ anh không đồng tình với em nữa sao?

Nhìn thấy kim đồng hồ lại qua một vòng!

Chín giờ, anh không trở lại sao?

Yên lặng đứng lên, nhìn ngã tư đường mờ mịt, hai chân chết lặng đã không còn cảm giác!

Đây không phải giống quan hệ của em và anh, một giây trước em căn bản không biết cái gì gọi là đau, giây tiếp theo lại cảm giác được nỗi đau thẳng nhập nội tâm!

Mười giờ, anh sẽ không đến đây, em biết!

Mờ mịt nhìn không trung, anh có phải đã ly khai thành phố có em!

Đột nhiên thấy đối diện một chiếc xe thể thao màu lửa đỏ chạy như bay đến.

Anh đã đến rồi, anh đã đến rồi, em biết anh sẽ đến gặp em, em biết!

Em biết em tươi cười chạy đến. Em biết em không khóc chạy đến. Anh ngay tại con đường đối diện. Anh sắp đứng trước mặt em, sau đó đón em về nhà!

Không muốn để anh chờ đợi, em chạy vội qua!

Ảnh chụp tung bay, bên trong là anh cùng em tươi cười.

Xe ngừng, chiếc xe màu đỏ ngừng trước người em, thế nhưng em lại bắt đầu tung bay ~

Bầu trời màu lam, mây màu trắng, xe màu đỏ ~

Anh không xuất hiện!

Người xuống xe không phải là anh!

Vào thời điểm em nhắm mắt, anh vẫn không xuất hiện!

Dưới tàng cây không có em chờ anh, em không đợi!

Mỉm cười nhắm mắt lại!

Không đợi, không hề đợi!

Tiểu Phong, em vĩnh viễn đợi không được anh, bởi vì em là một gốc cây vĩnh viễn sẽ không đi, mà anh là cơn gió cũng sẽ không dừng lại!

Thụ không đợi được phong, mà em chờ không được anh!

=============

Bạn đang đọc Bỏ Qua Đích Chờ Đợi của Ôn Nhu Đích Hạt Tử
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 1

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự