Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 4 Chương 4

Bạn đang đọc Bồ Công Anh Bất Tử của Chi Chan

Phiên bản Dịch · 2968 chữ · khoảng 10 phút đọc

Nước xối xả từ vòi. Shin vục mặt xuống bồn rửa, rửa trôi khuôn mặt đầy những mồ hôi và nhúng luôn suy nghĩ rối bời xuống làn nước mát. Vài nam sinh cũng tới vòi nước bên cạnh và xả nước, giọng đùa hồi hả. Đã cảm thấy dễ chịu hơn, Shin bước khỏi khu vực bể nước… Cậu vừa học thể chất vào, bộ đồng phục thể thao xanh nhạt đẫm mồ hôi mặn.

Shin rảo bước trên lối đi từ sân thể thao trở lại giảng đường. Gần trưa, nắng thu trở nên rực rỡ, làm ánh lên những giọt nước rớt từ mặt và cổ chàng trai trẻ. Shin bất giác hướng tầm mắt ra sân cỏ lớn. Vắng tanh. Bấy giờ các sinh viên học việc đã rục rịch tới canteen, chuẩn bị dùng bữa trưa. Sân cỏ mênh mang. Nắng dệt thành tấm thảm lụa bồng bềnh trôi trên mặt cỏ xanh rì, đan nhau, đan mãi. Giữa khoảng không lặng như tờ và rạng rỡ sắc ánh vàng, một mái tóc trắng khe khẽ bay, một vạt áo trắng khe khẽ đưa. Shin nheo mắt, dãy quang phổ trượt xuống, cậu sợ mình đang tự tưởng tượng. Nhưng không, cô gái ấy đang ở đó, cách cậu tới nửa km nhưng cả cơ thể vẫn như tỏa ra một luồng ánh sáng gấy bắt mắt khó tả.

Nắng trườn trên những lọn tóc sống động, chảy dài trên vạt váy, nắng bị hút vào đôi mắt biếc rờn. Đôi bàn chân trần di chuyển trên thảm cỏ, run rẩy và non xanh, từng bước, từng bước dịu dàng. Bàn tay nhỏ và trắng nõn đưa lên, ngửa ra, hứng đầy những nắng ấm. Cô gái hoàn toàn chìm đắm trong cơn say ngợp nắng. Mùi nắng, vị nắng len trong từng hơi thở. Đằng sau cô, luôn theo sát, Zan đang cầm trên tay đôi giày cao gót. Cậu có thói quen đặc biệt ấy, ngắm nhìn Nữ hoàng say.

Bất chợt, bàn chân trần dừng lại. Sara quay đầu, cô biết chắc điều ấy, Zan ở ngay sau.

- Không đi ăn sao?

- Tôi không đói, cô chủ.

Đôi lông mày mảnh và dài khẽ trau lại, ánh mắt lãng đãng nhìn ra khối màu sáng vàng rực lửng lơ giữa sân cỏ.

- Nói dối! Ngươi đã không ăn gì từ hôm qua.

- Tôi thật sự không đói!

- Nhưng… ta đói rồi! – Cùng lúc, ánh mắt đầy hấp lực chiếu thẳng vào mắt Zan, và một bàn tay vươn ra tóm lấy dây caravat đen mảnh của cậu, giật mạnh lại. Cơ thể Zan kề sát chiếc váy voan trắng.

Ở khoảng cách gần, đôi măt Sara buộc phải ngước lên nhìn “chàng vệ sĩ” – ánh mắt đã sát lại và đầy quyền lực. Bàn tay cô kéo chiếc caravat xuống, xuống thấp hơn. Nhưng vẻ như Zan cố tình chủ động. Cậu luồn những ngón tay vào những lọn tóc dài sau gáy cô gái và cúi xuống. Trong khoảnh khắc, môi chạm môi. Một cảm giác rất nhẹ và rất “bay”. Như sương.

Qua hàng mi cong rợp, mắt biếc nhìn thấy đôi mắt nâu đang khép lại. Rời khỏi môi Zan, cô gái khẽ nghiêng đầu, thì thầm vào tai cậu.

- Sao ngươi nhắm mắt?

- Cô chủ sẽ hiểu, khi cô chủ yêu.

Sara cúi xuống, dựa mặt vào khuôn ngực vạm vỡ. Đôi mắt khép lại cảm nhận, không phải nắng nhưng cơ thể Zan có mùi của nắng, an toàn và ấm áp.

- Yêu? Yêu… là gì?

Bàn tay Zan vuốt nhẹ những lọn tóc dài....

- Này! Ma nhập à Shin?

Shin giật mình vì tiếng gọi đột ngột của thằng bạn. Cậu đang mải chìm trong câu chuyện không cách lí giải, nhưng trong cậu rõ ràng đang nhen lên một cảm giác khó chịu.

- Mày nhìn gì thế?

- Không! Tao nhìn gì đâu!- Shin chối phăng

- Chém à, mày đang nhìn ra sân cỏ….- Ánh mắt Kein đưa đi như tìm một sự thật rõ ràng.

- Kein! Em Mun kìa!

- Đâu? Đâu?...

Shin vội vàng kéo thằng bạn sềnh sệch đi… một thoáng cậu liếc về phía khoảng sân thể thao rộng, tim khẽ thắt lại.

Người con gái ấy cho Shin cảm giác mơ hồ, mong manh thật khó nắm bắt. Mười năm trước, và cả hây giờ. Đôi lúc, trong cậu dội về hàng vạn câu hỏi, hàng vạn nghi hoặc, nhưng chỉ cần nhớ đến khuôn mặt ấy, ánh nhìn ấy, tất cả hồ nghi tan biến, chỉ còn lại con tim cồn cào như sóng biển. Dẫu hình ảnh người con gái ấy trước đây, lúc này với cậu đều vời vợi xa.

Bộp!

Chiếc balo xám xanh to kềnh đáp đất, thanh động đám cỏ và hoa xuyến chi non. Liền sau đó, chàng trai trẻ cũng nhảy phóc qua bức tường và đáp đất an toàn. Shin thích vào trường bằng cách này, bởi từ đây tới khu kiến trúc khá gần, còn từ cổng chính vào, sinh viên đông đúc, lũ lượt và ồn ã như dòng chảy.

- Anh Shin!

Mun cười toe đứng chờ Shin trước cửa giảng đường. Đôi mắt lấp lánh và vui nhộn như sao xa.

- Sao biết anh có tiết ở phòng này?

- Em mà, cái gì chẳng biết!

- Có chuyện gì không?

- Cứ có chuyện mới tìm anh được à? Hai ngày nghỉ lễ không gặp, nhớ thì sao?

Shin liếc nhìn đồng hồ.

- Còn 5 phút nữa, em về khoa đi

- Anh…

Nhìn Shin bước nhanh vào trong giảng đường, mặt Mun xịu xuống. Cô vẫn biết từ nhỏ Shin đã hờ hững với mình. Cô cũng đủ nhạy bén để hiểu việc giữ khoảng cách của Shin một phần vì Kein. Nhưng tình cảm thì có lúc nào nghe theo lí trí?

Chiếc balo rơi xuống mặt bàn, Shin ngồi xuống ghế.

Cậu kéo khóa balo, định lấy ra sách vở. Nhưng bất giác, cậu khựng lại. Dưới mặt bàn, bị khuất lấp bởi chiếc quai đen của balo, Shin chợt thấy vài nét chữ tím than. Shin đẩy chiếc balo ra, đập vào mắt cậu là một dòng chữ ngay mép bàn, nét chữ nghiêng, sắc và gãy gọn, màu tím than, dường như Shin đã thấy đâu đó rồi. Và điều làm cậu tò mò hơn, đó là một dòng chữ kì quặc:

“Ihre seele ist mein!”

Shin ngờ ngợ là tiếng Ý, hoặc Đức, phải lẽ? Thêm một dấu mũi tên hướng xuống, như kí hiệu chỉ đường. Shin chau mày, cậu từ từ cúi xuống… Phía trong hộc bàn, một mảnh giấy được kẹp giữa khe nứt. Cẩn trọng, Shin lôi nó ra. Lại là những con chữ tím than.

“5 giờ chiều. Sân thượng dãy B.”

Shin nhận ra mình đã bị đẩy vào một cuộc chơi vô ý thức. Nếu sợ hãi, cậu hoàn toàn có khả năng trốn tránh hay bỏ chạy. Nhưng một ma lực đáng sợ và cũng hấp dẫn khôn cùng khiến Shin không thể cưỡng lại… Phải chăng, cuối con đường hầm tối, ẩn số sẽ được tìm ra? Và Nữ hoàng là điều Shin mong đợi.

Nhưng trong cuộc chơi này, kẻ giấu mặt nào mới thực sự là người điều khiển những nước cờ?

Sân trường vắng lặng. Và u ám. Sự u ám tỏa ra, giàn trải từ chính suy nghĩ của Shin. Sự u ám tràn tới theo những ngọn gió xanh tái, lẩn khuất trong lùm cây thẫm xanh thì thào. 5 giờ kém 5. Học viện đã tan.

Shin đang đứng dưới sân học viện trước dãy nhà B. Năm ngày trước, ngay tại chỗ này, cái xác kinh hãi đã biến mất trong phút chốc. Tiếng hét man rợ như vẫn còn bám riết lấy từng phân tử trong không khí. Mảnh giấy trên tay Shin y hệt mảnh giấy của kẻ xấu số. Hay mảnh giấy của kẻ xấu số chỉ là dấu hiệu cảnh báo cho kẻ liều lĩnh là Shin? Hay mọi kẻ xấu số mất tích trong học viện đều biến mất ngay chỗ này, dưới chân cậu? Và Shin, cậu là kẻ xấu số được chỉ đích tiếp theo?!

Sân thượng tầng 5.

Gió thốc mạnh vào mặt Shin, thổi tung mái tóc rũ xuống trán. Chiếc sơmi trắng phập phồng. Ở độ cao gần 40m, trời như ở ngay trên đỉnh đầu và ở ngay trước mặt, mênh mông, sâu hút. Vài vệt mây xam xám lửng lơ. Không gian như trải rộng ra tới tận sông Ngân Hà.

Shin đang đứng ở ngay mép sân. Nhìn xuống như đứng từ đỉnh núi cao rọi xuống vực sâu hun hút. Tiếng hét hãi hùng vọng về trong tâm trí cậu. Làm gió lạnh thấu qua da. Rùng mình, Shin bước lùi lại…

- Rất đúng giờ!

Một giọng nói trầm mặc chợt vang lên, âm sắc rơi vào gió, trĩu nặng và u uất. Shin quay người. Đúng như cậu nghĩ, Zan Katou. Nhưng một điều làm Shin hơi hẫng, Sara không đi cùng!

Hai kẻ đàn ông cao lớn và vững chãi, mặt đối mặt.

Một kẻ với gương mặt bình nhiên và bất cần, trải đời cho cậu cả sự liều lĩnh.

Một kẻ với khuôn đầu cương nghị, đôi mắt sẫm nâu đầy quyền lực, và cả độc tàn.

Hai ánh nhìn ghim vào nhau, dò xét. Không khí xung quanh như đông đặc. Rốt cuộc, một kẻ cũng mở lời.

- Ngươi dám tới đây? Ngươi nghĩ có thể sống sau khi đã chạm - vào - Nữ - hoàng?

Từng chữ vang lên rõ và sắc, ẩn sau nỗi giận dữ và phẫn nộ. Trả lời lại là một giọng bình thản.

- Còn ngươi nghĩ mình có quyền được phán xét sự sống kẻ khác?

- Kẻ nào chạm tới Nữ hoàng, kẻ đó phải chết!

- Nữ - hoàng? Sara thực chất cũng chỉ là một cô gái!

- Câm ngay!! – Lời Shin chưa dứt, tiếng rít lên qua kẽ răng của Zan đã xé toạc gió, đâm xuyên qua mảnh trời. Đầy cuồng nộ! Đôi mắt nâu sẫm hằn lên vài tia đỏ, thiếu chút Zan đã lao đến.

- Không - được - gọi - tên - Nữ - Hoàng !

Như ra lệnh, nhưng trong câu lệnh đầy nỗi đe dọa. Nhận ra sự phẫn nộ trong Zan, nhưng Shin không thủ thế tấn công, cậu thận trọng dò xét nét mặt kẻ đối diện.

- Ngươi là gì, với Nữ hoàng?

- Còn muốn sống, lập tức biến mất khỏi nơi này!

- Ta chắc chắn muốn sống. Nhưng ta chắc chắn cũng không rời khỏi nơi này!

- Ý định cuối cùng của ngươi là gì?

- Lúc này, ta chỉ muốn biết, quan hệ của ngươi và Nữ hoàng!

Vài nốt lặng. Vài giây nhưng ngỡ ngàn thế kỉ.

- Ta yêu người con gái ấy, hơn bất cứ ai trên thế gian này.

Lòng Shin chợt như trải ra, thứ gì đó le lói, không định dạng.

- Và đó là lí do ngươi giết tất cả những kẻ muốn tiếp cận cô gái ấy?

- Trong đó có ngươi!

Nhanh như tia chớp thần tốc, Zan nhoài người lao tới. Cú khoát tay của cậu rạch đôi khối không khí như ngưng tụ, tạo nên luồng dao động dữ dội từ đầu mũi dao sáng loáng. Lưỡi dao đang nằm gọn trong tay Zan! Chỉ tích tắc, lưỡi dao sượt qua cổ Shin. Thiếu 1cm là cắt ngang động mạch. Nhưng Shin, bằng phản xạ nhạy bén tràn đầy từ sức mạnh tuổi trẻ, đã xoay người nhanh như phi tiêu. Dẫu tránh được lưỡi dao đoạt mạng, Shin cũng nhận ra sức mạnh khác thường của đối thủ. Zan di chuyển nhanh tới mức tưởng như mũi giày lướt trên không trung và lực lao đi của cậu mạnh như làm vỡ toang không khí. Không có thời gian nhiều hơn cho Shin suy nghĩ, cậu không thể để Zan ra đòn thứ hai.

Shin quay ngoắt, xoay chéo và tung một cú đá cao, hướng thẳng vào lồng ngực Zan. Lực đá đủ mạnh để cho Zan một đòn đau và hiểm. Cậu bật về phía sau một đoạn.

Sau cú đá thắng thế, chất adrénalone rạo rực lan tỏa, làm nóng hực các mạch máu dưới da, Shin đang trong trạng thái kích thích cực độ. Nhưng cậu cũng lập tức nhận ra, Zan hoàn toàn không hề hấn và dường như, Zan đã cố tình lãnh cú đá hiểm hóc ấy!

Trong tư thế không phòng thủ, Shin thấy Zan lao tới, một tích tắc, hoặc ít hơn… một cú đấm như trời giáng trúng giữa mặt Shin khiến đầu cậu xoay 90o, máu rỉ ra từ khóe miệng. Đầu váng vất nhưng Shin nhanh chóng nhận ra lưỡi dao trên tay Zan lại đang lao tới, xé gió…

Phặc.

Cánh tay Shin đỡ lấy cô tay Zan, lực chống trả ngang ngửa sức ra đòn. Trong giây lát, hai ánh mắt gằm ghè ghim vào nhau những tia lửa điện. Shin lấy lại thế tấn công, cậu lên gối thúc vào mạng sườn đối thủ. Zan lùi về sau. Ngay lúc ấy, nắm đấm của Shin lại giơ lên lao đến. Nhưng lần này, Zan nhanh hơn, hai ngón tay cậu chĩa ra, một động tác nhanh tới mức đôi mắt nhạy bén của Shin không thể bắt kịp, chỉ thấy một vật gì mảnh từ kẽ tay Zan vút đến…

Một tiếng hét đột ngột phát ra từ cổ họng Shin. Cậu khựng người và nhìn sang vai phải. Dường như có hai lưỡi dao mảnh và sắc vừa sượt qua bên vai cậu, để lại hai đường rạch trên áo sơmi. Máu bắt đầu túa ra, đỏ thẫm. Shin chợt nghĩ không biết đối thủ mang bao nhiêu thứ vũ khí trong người. Chỉ một giây xao nhãng, Shin đã ăn trọn thêm một cú đấm long trời từ Zan… Máu lại bật ra từ khóe môi. Zan không để kẻ đối diện có thêm cơ hội chống trả. Cả cơ thể cậu nhảy chồm tới.

Rầm…

Đầu Shin đập xuống sàn betong, trượt thêm một đoạn, váng vất. Cậu chắc một thân hình cao lớn đang đè lên cậu và quan trọng hơn, đầu cậu lúc này… không có điểm tựa! Shin mở choàng mắt. Cánh tay rắn chắc như đá của Zan đang ghì lấy lồng ngực cậu, lực đè nặng như đá tảng. Và Shin nhận ra, gần ½ cơ thể cậu đang nhoài hẳn ra mép sân!

Shin cố gồng người phản kháng nhưng càng bị Zan đè xuống. Khi một phần lưng không có điểm tựa, việc chống trả khó khăn hơn gấp bội. Shin chợt thấy cơ thể đang trượt đi, từng chút, chút một. Phần cơ thể lơ lửng bên ngoài ngày càng chênh vênh. Khuôn đầu Shin quay nghiêng, đôi mắt cậu choáng váng khi nhìn xuống dưới, sâu hút. Bất giác, hình ảnh cái xác sóng soài hiển hiện trên sàn betong, mắt như lồi ra nhìn trừng trừng Shin. Cậu nuốt khan… hãi hùng như nhìn thấy hình ảnh chính mình.

- Những kẻ ngu xuẩn thường phải chết! – Giọng Zan phát ra thản mặc, cậu chỉ cần thêm sức đẩy thân người Shin ra nữa, nó sẽ rơi xuống không trung – Game over!

Máu thấm đẫm vai áo Shin, một giọt rơi xuống, bay trong không trung và đáp đất. Tay Zan nắm chặt cổ áo Shin và…

- Z…Zan…nn…!!

Bỗng chợt, một giọng hét ngân trong khối óc Zan, dài và đầy sợ hãi, đầy run rẩy. Âm sắc mang tần số cao tới mức dường như tai người không thể nghe mà chỉ thanh động những phiến lá xanh thẫm, khiến chúng rung nhè nhẹ.

Chỉ trong một tích tắc, Zan bật dậy và lao đi như một cơn lốc. Đầu cậu chỉ còn một hình ảnh duy nhất: Nữ hoàng!

Shin bất ngờ bị buông ra, cả phần trên của cơ thể dúi xuống… Và theo quán tính, cả thân người cậu bắt đầu nghiêng và… rơi! Từ tầng năm!

Phặc.

Nhưng may thay trong lúc hoảng trí, cánh tay Shin đã trực vươn ra bấu víu bất cứ gì có thể. Lúc này cả hai bàn tay cậu bám chặt mép sân và cơ thể thì… lửng lơ! Trọng lực đè nặng lên tay Shin… 40m không hề là một tầm cao dễ chịu. Đôi mắt cậu cố không nhìn xuống dưới và cậu dặn lòng bình tĩnh.

Shin tập lên xà mỗi ngày nhưng với một bên tay bị thương và khi đang treo lơ lửng trên không trung thế này, khó mà cho nó là một bài tập thể chất. Dồn hết lực vào cánh tay trái, cậu vươn người lên, lên cao hơn…

… Shin nằm kềnh xuống sàn sân thượng, thả lỏng toàn cơ thể. Cậu vừa trải qua một điều khủng khiếp, dễ nghe hơn là một cuộc chơi mạo hiểm. Shin thở hắt ra, nhắm nghiềm mắt. Kẻ đối đầu đã biến đi đâu đó nhanh như chớp, vì một lẽ nào đó Shin chưa biết. Nhưng Shin chắc cậu và hắn còn chạm mặt. Lần sau nhất định cậu sẽ không thua.

Bóng tối đang đổ sụp xuống mi mắt Shin. Bóng tối câm lặng. Trong khối màu đen loãng u uất, những đôi mắt xanh trừng trừng đang nhìn Shin.

Bạn đang đọc Bồ Công Anh Bất Tử của Chi Chan
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 14

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự