Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 7 Chiếm Lĩnh Hắc Phong Trấn.

Bạn đang đọc Binh Doanh Hệ Thống của [email protected]

Phiên bản Convert · 1983 chữ · khoảng 9 phút đọc

P/s: cùng đại gia nói 1 thoáng tâm sự.

Đối với thể loại truyện quân sự chiến tranh này tại hạ vẫn là viết lần đầu. Khởi điểm chỉ là muốn viết một bộ dị giới hệ thống mang theo binh sĩ đánh đấm lung tung. Nhưng rồi suy đi tính lại lan man lại thành ra thế này. Văn phong tại chỗ hội thoại tại hạ cảm thấy ko được mỹ mãn cho lắm. Vẫn còn nhiều điểm thiếu sót, mong đại gia tích cực phê bình cùng thảo luận góp ý. Tại hạ vô cùng cảm kích!

Nam Lĩnh, Lư Sơn quận, Hắc Phong Trấn.

Hắc Phong trấn, bên cạnh Hắc Phong lâm, nhân khẩu hơn 1.000 hộ, thuộc liên minh các tiểu vương quốc phương nam. Nằm tại nơi xa xôi hẻo lánh, xung quanh đất đai cằn cỗi, cũng không có chút giá trị chiến lược quân sự nào, vậy nên không được ai coi trọng, hoàn toàn để mặc tự sinh tự diệt. Thông thương tại đây không phát triển, thường thường 2 3 tháng mới có một thương đội đến, chủ yếu để mua mật ong của dân chúng thu thập trong Hắc Phong lâm.

Lại nói Hắc Phong lâm bên trong đặc sản chính là Hắc Phong, vậy nên mới có tên như vậy. Hắc phong cơ hồ ở khắp nơi, chúng là bá chủ của Hắc Phong lâm, mặc dù vậy bản tính của hắc phong vô cùng hiền hòa, ít khi chủ động tấn công kẻ khác. Mật ong của hắc phong vô cùng được thương buôn hoan nghênh, nhưng bởi vì thu thập khó khăn, vậy nên phải chờ đạt đến số lượng nhất định mới có người đến lấy.

Lục An, Lục lão gia, năm nay đã ngoài 50, trấn trưởng Hắc Phong trấn, là một tay lão binh. Lúc trước Lục An tham gia chiến tranh, dành được chút công lao, vậy nên được bổ nhiệm làm trấn trưởng. Thấm thoát đã hơn 30 năm, hiện tại Hắc Phong trấn so với trước kia đã cải biến rất nhiều. Thời điểm Lục An đến đây, Hắc Phong trấn mặc dù tên gọi là trấn, nhưng nhìn qua bất quá thôn xóm mà thôi, không những thế nạn đói vẫn còn đang hoành hành. May mắn lúc đó biết trước một chút nội tình, vậy nên mang theo nhiều lương thực, vừa vặn cứu đói. Sau đó Lục An liền làm chút chuyện có nghĩa, vậy nên Hắc Phong trấn ngày càng tốt rồi, cuộc sống của dân chúng ổn định.

Cũng như mọi ngày, hôm nay Lục An dậy từ sớm, bước chân ra khỏi phủ, đi dạo trên phố, nhìn chút tình hình trong trấn. Người dân đi qua đều hô một tiếng: “ Lục lão gia sớm! “ . “ Lục lão gia ngài hảo!”. “ Lục lão gia ngài đã ăn sáng chưa, cùng đại gia ăn luôn thể…” …. Có thể thấy rõ ràng tình cảm của mọi người dành cho hắn. Lục An trong lòng cảm thấy lâng lâng, đối với hắn hiện tại chính là nhân sinh tuyệt nhất hưởng thụ.

“ Lục lão gia, không xong rồi!”. Một tên dân binh vừa chạy vừa hô, hắn tên Lý Thông, đội trưởng đội dân binh Hắc Phong trấn, tại nhiệm 18 năm.

“ Ôi chao! Ta nói bao nhiêu lần rồi Lý tử, có việc gì thì từ từ nói. Sao ngươi suốt ngày cứ hô lớn như vậy, báo hại ta giật mình?” Lục An vuốt vuốt ngực mình, hít thở thật đều.

“ Lúc lão gia, lần này không xong rồi, thật sự không xong rồi!” Lý Thông nhào tới ôm chân Lục An.

“ Có cái rắm gì mau thả ra, cái gì mà không xong rồi?” Lục An vẻ mặt khinh thường.

“ Có… Có…” Lý Thông lắp bắp, tay chỉ về hướng cổng thành.

“ Có cái gì mà có, ngươi mau nói rõ cho ta nghe.” Lục An nhướng mày, bất giác cảm thấy không ổn.

“ Có kẻ địch tấn công, Lục lão gia, ngài mau mau qua xem ah.”

Khái niệm chiến tranh từ lâu đã không còn tồn tại trong suy nghĩ của người dân Hắc Phong trấn, mặc dù Á Lan đại lục chiến hỏa liên miên, nhưng mặc nhiên địa phương chim không thèm ỉa này sẽ không ai rảnh rỗi quan tâm tới. Lục An cùng người dân xung quanh nghe thấy vậy đều cảm thấy kì lạ, liền theo hướng cổng thành đuổi tới.

Trước đây Hắc Phong trấn tên cũ gọi là Hắc Phong đại thành, thời điểm đó phát triển cực kì thịnh vượng, cùng với nằm tại vị trí chiến lược, đã có rất nhiều thế lực chiếm giữ. Bất quá, trải qua thời kì chiến tranh khốc liệt, đất đai dần trở nên cằn cỗi, lương thực không thể phát triển. Thành gần nhất cũng hơn năm trăm dặm, vận chuyển qua lại tốn kém rất nhiều chi phí cùng công sức. Nhiều người đã có ý định khôi phục lại nền đất, nhưng đại giới phải bỏ ra quá lớn, vậy nên đành từ bỏ. Thêm vào đó tài nguyên xung quanh bị khai thác cạn kiệt, thông thương từ đó liền gián đoạn. Giá trị quân sự cũng từ đó dần dần biến mất. Từ một thành trì to lớn, giờ đây đã thu nhỏ gấp 10 lần. Nếu năm đó không có Lục An, có lẽ bây giờ cũng không còn tồn tại Hắc Phong trấn.

Đội dân binh tự vệ của Hắc Phong trấn, số lượng 20 người, đội trưởng Lý Thông. Công việc bình thường là duy trì trật tự của trấn cùng giải quyết một vài vấn đề phát sinh lặt vặt. Đối với chiến đấu một điểm liền chưa từng trải qua, vậy nên đối mặt với đội quân hơn trăm người chỉnh tề bên dưới thành cảm thấy hít không thông, sợ hãi bất giác nảy sinh, chân tay run rẩy.

Lục An đứng trên tường thành, vẻ mặt ngưng trọng. Thân là lão binh, hắn có thể cảm thấy chiến ý trong mắt đối phương. Đây tuyệt nhiên là một nhánh quân tinh nhuệ, võ tướng cưỡi ngựa cầm đầu ít nhất cũng đã trung cấp, đặt tại hoàng cấp thế lực như họ đã là đại tướng quân. Bên cạnh binh sĩ dĩ nhiên toàn đều đã đạt đến đấu sĩ cấp 2. Điều đặc biệt ở đây, nhánh quân này đi ra từ Hắc phong lâm. Đối với hắc phong lâm, Lục An vẫn tương đối hiểu rõ.

Hắc phong lâm rộng lớn bao nhiêu, không ai biết, bất quá nếu một mực đi ra sẽ đến Thiên Vân quốc, huyền cấp thế lực. So sánh với liên minh các tiểu vương quốc phía nam hoàng cấp thế lực mạnh mẽ hơn biết bao nhiêu lần. Nhưng ngay cả Thiên Vân quốc cũng không nguyện ý đưa quân vượt qua Hắc Phong lâm tiến đánh liên minh các tiểu vương quốc phía nam, cái được không thể bù nổi cái mất, vậy nên Hắc Phong trấn cùng liên minh mới có thể tồn tại đến ngày hôm nay. Lý do đơn giản chỉ vì có hắc phong tồn tại.

Á Lan đại lục rộng lớn vô cùng vô tận, không rõ đâu điểm đầu điểm cuối. Nơi đây có vô vàn chủng tộc, nhân loại, cự long, ải nhân, cự nhân, tinh linh, thú tộc, yêu tộc… Thế lực chia làm 4 cấp chính, thiên địa huyền hoàng, thiên vi đại, hoàng vi tiểu. Nhân loại yếu đuối, mặc dù đạt được đấu khí cùng ma pháp tu tập song hành, nhưng so sánh với các chủng tộc khác vốn được thiên nhiên ưu ái, tự nhiên không thể bằng. Mặc dù vậy, trải qua một thời gian dài chiến đấu, nhân loại phát triển cũng đã đạt đến một tầng thứ có thể đứng ngang hàng cùng với các chủng tộc khác. Sau đó liền thành lập khế ước chủng tộc, chẳng qua khế ước chỉ là hư danh, còn thực tế thì lại vô cùng tàn khốc.

“ Người đến hãy xưng danh tánh.” Lục An trên thành hô to.

“ Võ tướng Thanh Long, Nam Việt quốc. “ Bên dưới binh sĩ nhất loạt đồng thanh, như tiếng sấm vang rền.

Nam Việt quốc, chưa từng nghe đến. Mặc dù nói nơi đây so với địa phương khác muốn lạc hậu hơn nhiều, nhưng ít nhất mỗi lần thương đội đến đều mang theo một chút tin tức chiến trường. Đối với các thế lực nhân loại vẫn còn tương đối nắm rõ.

“ Không biết Thanh Long tướng quân đem quân đến Hắc Phong Trấn có điều gì xin chỉ giáo “ Lục An hơi khom người. Theo suy nghĩ của hắn, nhánh quân này đi ra từ hắc phong lâm, chắc chắn mang theo nhiệm vụ đặc biệt trên người. Nhưng trải qua chiến đấu kịch liệt, có lẽ lương thảo đã hết. Vậy nên mục đích của đối phương sẽ là bổ sung lương thực cùng tiếp tục nhiệm vụ. Thế cũng tốt, căn bản Hắc Phong trấn vốn chẳng có thứ gì hấp dẫn bất luận kẻ nào đến xâm chiếm nữa rồi. Điều này trong phạm vi các thế lực nhân loại ai ai cũng biết.

“ Theo lệnh chủ thượng, mở cổng thành đầu hàng, tha cho tội chết. Phản kháng, đồ sát toàn thành.” Âm thanh lạnh lẽo truyền đến khiến nhiệt độ xung quanh đột nhiên giảm xuống không biết bao nhiêu lần.

“ Mở cổng thành! Lập tức mở cổng thành. Lý tử, con mẹ ngươi. Còn không mau xuống mở cổng thành, ngươi muốn chết sao?” Lục An vội vàng hô to, một bên đối với Lý Thông mắng. Vừa rồi, rõ ràng hắn cảm nhận được sát ý, chân thật sát ý. Hắn cảm thấy, chỉ cần một câu nói không của mình, toàn bộ Hắc Phong trấn sẽ biến thành tử thành, vậy nên Lục An không dám chậm trễ.

Cổng thành được mở ra, Lục An đem đội dân binh tự vệ cùng với dân chúng chạy ra ngoài thành quỳ xuống. Chỉ thấy đội quân kia chầm chậm tiến tới, sau đó từ từ tách ra hai bên bao vây lấy mọi người. Thanh Long võ tướng liền đứng sang một bên, để lộ một thiếu niên tay cầm quạt lông phe phẩy, đang bước chậm rãi về phía Lục An.

“ Vị lão nhân này, ngươi là người đứng đầu nơi này?” Thiếu niên mỉm cười, như gió xuân phơi phới. Chỉ là đến tai của Lục An lại giống như đòi mạng.

“ Vâng vâng, tiểu nhân Lục An, là trấn trưởng của Hắc Phong trấn.”

“ Ngươi nguyện ý đầu hàng, gia nhập Nam Việt quốc chứ?”

“ Tiểu nhân nguyện ý, vô cùng nguyện ý!”

“ Ding… Người chơi hoàn thành nhiệm vụ thứ nhất: chiếm đóng một thôn bất kì có nhân khẩu 500 hộ. Khen thưởng vàng: 100, quay thưởng 1 lần, mở ra nghiên cứu đặc thù binh chủng: thích khách . Vì người chơi xuất sắc hoàn thành vượt quá định mức, dùng đức thu phục người, khiến cho đối phương nguyện ý đầu hàng, hệ thống đặc biệt khen thưởng thêm vàng +100, quay thưởng 1 lần, quân sư ( sơ cấp ) 1 người. ”

“ Vì người chơi lần đầu chiếm lĩnh thành công, hệ thống đặc biệt khen thưởng đặc thù kiến trúc truyền tống trận 1 tòa. Mong người chơi hảo hảo cố gắng.”

“ Nhiệm vụ thứ 2: Nhanh chóng phát triển Hắc Phong trấn đạt tiêu chuẩn thành thị cấp 5. Khen thưởng vàng: 50.”

Bạn đang đọc Binh Doanh Hệ Thống của [email protected]
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Cẩuca
Phiên bản Convert
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 3

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự