Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 99 Huyết nùng vu thủy (Thượng)

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 6061 chữ · khoảng 22 phút đọc

“Câm mồm.” Dung thân vương quát lạnh một tiếng, ngắt lời Dung Băng, “Ta không cần ngươi tới dạy ta phải làm thế nào. Được rồi, ngươi đi đi, ngày mai sau khi hắn thức dậy đưa hắn tới đây gặp ta. Không có sự cho phép của ta, nếu ngươi dám thả hắn đi ngay cả ngươi ta cũng xử trí.”

“Vâng, gia gia.” Dung Băng đáp ứng, do dự trong chốc lát, thở dài một tiếng, xoay người rời khỏi thư phòng của Dung thân vương.

Trong thư phòng chỉ còn lại một mình Dung thân vương, nhìn thấy quang mang các màu sắc của sáu chuôi ma pháp đao, ánh mắt Dung thân vương dần trở nên mơ hồ, “Thiên nhi, ngươi đã chết sao? Nhiều năm như vậy, ngươi vì sao không trở lại. Chẳng lẽ ngươi không biết, lúc trước ta là mong ngươi thành tài ! Nữ nhân kia đáng để ngươi nỗ lực nhiều như vậy sao “ Kỳ thật, sau khi Niệm Băng tiến vào thư phòng bị hắn phát hiện ra sơ hở, Dung thân vương đã sớm mơ hồ đoán ra thân phận của Niệm Băng, bằng vào kinh nghiệm của hắn tự nhiên nhìn ra dung mạo của Niệm Băng không phải trải qua ma pháp hóa trang. Mà tướng mạo hắn cùng với Dung Băng tương tự, tất nhiên khiến Dung thân vương liên tưởng một chút, cho nên, Dung thân vương mới dẫn hắn tới đại sảnh trắc nghiệm ma pháp dưới đất. Khi Niệm Băng gọi ra Hỏa Diễm Chi Thần Đích Bào Hao, Dung thân vương lập tức biết trước mặt mình là cháu của chính mình, cũng là con trai của Dung Thiên, đứa con mình từng thương yêu nhất.

Không biết trải qua bao lâu thời gian, Niệm Băng chậm rãi từ trong cơn mê tỉnh táo lại, đại não không ngừng truyền đến trận đau nhức, mê muội khiến hắn không khỏi rên rỉ thành tiếng, muốn mở to mắt nhưng lại không thể xuất ra một tia khí lực, phảng phất như cả thân thể đều trở nên trống rỗng, ta chết rồi sao? Niệm Băng trong lòng tự hỏi. Hắn không biết, đúng vào lúc thần chí của hắn vừa tỉnh táo lại đang không biết phải làm sao, luồng khí ấm nóng quen thuộc ở trước ngực liền truyền vào cơ thể, làm dịu kinh mạch của hắn. Là khí tức của Thiên Hoa Bài, nói như vậy, ta còn chưa chết. Niệm Băng trong lòng rất hưng phấn, một lần nữa khôi phục bình tĩnh, cảm thụ năng lượng ôn hòa Thiên Hoa bài cấp cho, ngưng thần nội thị, cảm nhận tình huống thân thể. Đơn giản quan sát một chút, ngoài trừ hai chữ không xong ra, Niệm Băng không nghĩ là cách hình dung nào khác.

Trong thân thể hắn, tinh thần lực và ma pháp đều đã tới tình trạng suy kiệt, thân thể không có chuyện gì nhưng tinh thần lực tiêu hao quá độ khiến cho hắn lâm vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Niệm Băng biết, nếu không phải Thiên Hoa bài làm dịu đi và bảo vệ, bản thân mình muốn khôi phục thần chí không biết phải tốn thời gian bao lâu. Mình còn sống, nhưng bên ngoài đã xảy ra chuyện gì lại không hề hay biết, bây giờ chuyện trọng yếu nhất chính là phải nhanh chóng khôi phuc thực lực, chỉ có như vậy mới có thể ứng phó hết thảy mọi chuyện. Nghĩ tới đây, Niệm Băng nương nhờ năng lượng Thiên Hoa bài, nằm ở đó bắt đầu quá trình minh tưởng.

Dưới tình huống tinh thần lực và ma pháp lực đồng thời suy kiệt tiến hành minh tưởng, không thể nghi ngờ là một chuyện phi thường thống khổ. Không có tinh thần cường đại tác động, tốc độ ma pháp lực ngưng tụ chậm tới kinh người, nếu không phải toàn bộ tinh thần chăm chú cảm nhận, căn bản không thể phát hiện một tia ma pháp lực đang thẩm thấu vào trong cơ thể. Niệm Băng không nôn nóng bởi hắn biết mình có nôn nóng cũng vô ích, trong tình huống này cũng chỉ có cách dần dần khôi phục như vậy thôi. Vừa ngưng tụ ma pháp lực, hắn vừa hồi tưởng trận chiến cùng Dung thân vương trong đầu. Cuộc chiến ma pháp hoa lệ duy trì trong thời gian không dài, nhưng Niệm Băng lại từ Dung thân vương học được rất nhiều thứ. Bản thân mình là một Băng Hỏa Đồng Nguyên ma đại sĩ, có năng lực sử dụng lục hệ ma pháp, nhưng đối mặt với Dung thân vương đơn đọc một hệ ma pháp lại không chịu nổi một kích, chỉ có khi bắt đầu dùng hỏa cầu miễn cưỡng có thể chống lại Dung thân vương, nhưng khi ngọn lửa hắn biến thành màu tím, cho dù mình có dùng ma pháp cực mạnh cũng không thể ngăn trở công kích của hắn. Đây chẳng lẽ là thực lực chênh lệch sao? Trước chênh lệch tuyệt đối mọi kỹ xảo đều là uổng phí.

Vốn trước khi Niệm Băng sử dụng ma pháp cuối cùng có đủ thời gian để sử dụng thuật nguyền rủa hy sinh tánh mạng lực, nhưng hắn vẫn còn một tia may mắn, bởi hắn có Tuyền Ki đao, hơn nữa măc dù hắn không muốn thừa nhận nhưng đối mặt với địch nhân là thân gia gia của mình cho nên hắn cũng không dùng ma pháp nguyền rủa, xem nhẹ kết quả của kết giới.

Dung thân vương chỉ dùng một thanh ma pháp trượng không có gì đặc biệt, cho dù tính chất cũng tốt nhưng tuyệt đối vô pháp so sánh với Hỏa Diễm Chi Thần Đích Bào Hao của mình, nhưng tốc độ huy động ma pháp lại nhanh hơn mình rất nhiều, hơn nữa xem uy lực, có lẽ cũng tới hơn thập giai. Trong thời gian ngắn xuất ra ma pháp cường đại như vậy, Dung thân vương không hổ là Hỏa Diễm sư vương, nhưng dựa vào thực lực của hắn, Băng Tuyết nữ thần tế tự từng đối mặt với ba huynh đệ Dung thân vương liên thủ mà vẫn thủ thắng, mình so với ả chẳng phải vẫn kém rất nhiều sao? Nghĩ tới đây, Niệm Băng không khỏi có chút chán nản.

Ma pháp lực và tinh thần lực từng chút từng chút một khôi phục, sau khi hai loại năng lực bất đồng khôi phục tới một trình độ nhất định, Niệm Băng đã có thể cảm giác được qua một thời gian tốc độ ngưng tụ ma pháp lực càng lúc càng nhanh. Trước ngực và bụng dần dần có hồng lam lưỡng sắc của Băng Hỏa Đồng Nguyên ma pháp lực, nhìn thấy đám ma pháp nguyên tố chân thật, Niệm Băng trong lòng tràn ngập cảm giác thân thiết, hắn kêu gọi lực lượng đó ngưng tụ, kêu gọi đồng bọn của chính mình.

Mở hai mắt, Niệm Băng chỉ thấy một phiến khiết bạch, đây là một cái giường lớn, trên giường tịnh không mềm mại, ngược lại còn rất cứng, thoáng cử động thân thể một chút, lập tức trận trận đau nhức truyền tới. Ma pháp lực khôi phục được ba thành, hắn thật sự muốn nhìn một chút tình huống của mình bây giờ, cho nên tạm thời ngừng minh tưởng, chính thức tỉnh táo lại.

“Niệm Băng, người tỉnh rồi.” Âm thanh hưng phấn vang lên, không đợi Niệm Băng phản ứng, trước giường đã có thêm một người, chính là ca ca của hắn Dung Băng.

“Ca, là ngươi cứu sống ta?” Niệm Băng gặp lại Dung Băng, trong lòng nhất thời yên ổn một chút, trên mặt toát ra một tia mỉm cười.

Dung Băng lắc đầu nói: “Không, thật không phải là ta cứu ngươi, có thể nói là ngươi tự cứu chính mình, cũng có thể nói là gia gia không đành lòng thương tổn ngươi.”

Niệm Băng nhíu mày nói:”Nói như vậy, ta bây giờ vẫn còn ở Dung gia? Ca, Dung thân vương có phải là cũng đối xử với phụ thân ta như vậy, muốn giam lỏng ta tại thân vương phủ?”

Dung Băng than nhẹ một tiếng: “Ta không biết, gia gia chỉ nói là chờ sau khi ngươi tỉnh lại, ta sẽ đem ngươi đi gặp ông.”

Niệm Băng từ trên giường ngồi dậy, đã khôi phục ba thành ma pháp lực và tinh thần lực, thân thể đã không còn vấn đề gì, thở dài một tiếng: ”Chuyện càng không muốn đối mặt càng mau đến, xem ra, trốn tránh là cách không đem lại tác dụng. Ca, dẫn ta đi gặp ông đi.” Hắn không phải không nghĩ tới chuyện rời khỏi nơi này, nhưng là hắn càng không muốn đem đến cho huynh trưởng luôn quan tâm đến mình sự phiền toái.

Quang mang trong mắt Dung Băng chợt hiện, đột nhiên, hắn vỗ vai Niệm Băng. “Không, không cần đi. Ngươi đi đi. Ngươi nói đúng, ta nghĩ, gia gia rất có thể sẽ đem ngươi giam lỏng.”

Niệm Băng ngây ra một lúc, chậm rãi lắc đầu :”Không, ta muốn đi gặp gia, việc nên đối mặt thì phải đối mặt. Cho dù người thật sự muốn giam lỏng ta, cũng không có việc gì.” Mặc dù Dung Băng không nói gì, nhưng hắn lại rất rõ ràng, nếu chính mình đi như vậy, tất nhiên sẽ mang đến cho Dung Băng phiền toái lớn. Gia quy của Dung gia cực nghiêm, không có chuyện vi phạm mà không phải chịu sư trừng phạt.

Dung Băng nói: ”Ngươi thật sự muốn đi gặp gia gia sao? Niệm Băng, cho dù gia gia trước đây có sai, nhưng người vẫn là gia gia của chúng ta! Ngày đó ,sau khi ngươi hôn mê, gia gia từng nói qua, hổ dữ không ăn thịt con, gia gia già rồi, đã không còn nghiêm khắc như khi tuổi trẻ, nếu như ngươi đi gặp gia gia, giọng nói phải chú ý thu liễm, đừng chọc giận gia gia, đáp ứng ta được không? Nếu không, ta sẽ không đưa ngươi đi.”

Niệm Băng nhớ tới phụ thân, nhớ tới cuộc sống khốn khổ cùng phụ thân khi phải rời khỏi Dung gia, Niệm băng nở nụ cười. “Ca, ta đã trưởng thành, không phải là đứa nhỏ. Ta biết nên làm gì, mang ta tới đi, ta nghĩ ta sẽ nói chuyện với người, nhưng từ ngày ta cùng phụ thân rời khỏi thân vương phủ, ta đã không phải thành viên của Dung gia nữa rồi.”

Thay một bộ quần áo của Dung Băng, huynh đệ hai người đứng chung một chỗ, tựa như hai an hem song sinh. Hai người liếc mắt nhìn nhau, không khỏi toát ra một nụ cười hiểu ý. Dung Băng vươn tay phải về phía Niệm Băng. “Niệm Băng, cho dù ngươi có phủ nhận thế nào, ta luôn đứng bên cạnh ngươi.” Niệm Băng cũng vươn cánh tay phải ra nắm lấy tay huynh trưởng, không nói thêm điều gì, ánh mắt hắn là đủ để Dung Băng hiểu được.

Đi trong Dung thân vương phủ, Niệm Băng cùng Dung Băng xuất hiện cũng không khiên người khác chú ý, bởi vì NIệm Băng đội chiếc mũ của mình. Lúc lấy mũ trong Không Gian chi giới, hắn đã biết những thanh ma pháp đao mà mình dựa vào đã không còn, một thanh cũng không còn, nhưng trong lòng hắn vẫn rất bình tĩnh, sắp đối mặt với gia gia của mình, hắn rất muốn cười lớn, phụ thân cầm đi Hỏa Diễm Thần chi thạch mà mình lại đem về sáu khối cực phẩm bảo thạch, nếu phụ thân còn sống, người sẽ làm sao đây?

Nơi Dung Băng ở cách thư phòng cũng không xa, hai người rất nhanh đi tới nơi quen thuộc này, Dung Băng nhìn Niệm Băng , tiến lên vài bước, gõ gõ cửa :”Gia gia, Dung Băng đưa Niệm Băng tới cầu kiến.”

“Vào đi.” Thanh âm Dung thân vương có vẻ bình tĩnh, không có chút tình cảm ba động.

Dung Băng đẩy cửa thư phòng, cùng Niệm Băng đi vào, trang phục Dung thân vương vẫn như trước, ma pháp bào màu đỏ tôn lên uy nghiêm của người.

“Gia gia, Niệm Băng vừa mới tỉnh lại, ta liền đưa hắn tới đây.” Dung băng cung kính nói.

Dung thân vương lạnh nhạt nói: “Ngươi về trước đi, ta muốn cùng hắn nói chuyện.”

“Gia gia, để ta lưu lại đi.” Dung Băng vội vàng nói.

“Lui ra.” Hào quang trong mắt Dung thân vương chợt lóe, khí tức lăng lệ chấn nhiếp Dung Băng lùi sau hai bước, hắn ngẩng đầu nhìn Niệm Băng một cái, đưa ra ánh mắt cẩn thận, lúc này mới chậm rãi thối lui khỏi thư phòng. Uy nghiêm của Dung thân vương là thứ hắn không dám xâm phạm.

Khi rời khỏi Dung Băng đóng cửa lại, nghe âm thanh đóng cửa, Niệm Băng chậm rãi hạ chiếc mũ trên đầu xuống, ánh mắt hắn bình tĩnh, lạnh như băng, nhìn thẳng vào ánh mắt sắc bén của Dung thân vương.

“Ta nghe Dung Băng nói, Dung Thiên đã chết.” Dung thân vương nhìn ánh mắt lạnh như băng của Niệm Băng, lạnh nhạt nói.

Niệm Băng bình tĩnh nói: “Đã chết, tám năm trước, phụ thân và mẫu thân táng thân tại Băng thần tháp. Bất quá, việc này tựa hồ không có quan hệ gì với ngài cả. Vào lúc chúng ta rời khỏi Dung gia, chúng ta đã không mang mang họ Dung. Ta gọi là Niệm Băng, là ý tứ phụ thân tưởng niệm mẫu thân.

“Hỗn đản.” Dung thân vương giận tím mặt, đứng mạnh lên. “Cho dù hóa thành tro bụi, Dung Thiên cũng là người nhà Dung gia ta.”

Niệm Băng cười lạnh một tiếng, trong mắt tràn ngập sự bi thương, mặc dù hắn biết vị Dung thân vương cường đại trước mặt này tùy thời có thể đưa mình vào chỗ chết, nhưng áp lực của tình cảm trong nội tâm đã vô pháp khống chế, vành mắt hắn đỏ lên, thân thể có chút run rẩy, kích động hét: “Người của Dung gia? Có ai đem ta và phụ thân trở thành người của Dung gia? Lúc trước, nếu các người coi chúng ta là người của Dung gia tại sao lại đối xử với chúng ta như vậy? Bởi vì phụ thân yêu mẫu thân ư? Bởi vị bọn họ sinh ra ta ư? Ngài là hỏa diễm sư tử, cho nên ngài nhằm vào băng thần tháp, nhưngcái giá phải trả vì lí do gì tính hết lên đời sau, phụ thân và mẫu thân yêu nhau như vậy, nhưng lại bị các ngươi ép buộc phải phân ly, mẫu thân có ta rồi, không dễ gì mới tìm thấy phụ thân, nhưng không qua vài ngày sống thoải mái, hạnh phúc của chúng ta không tồn tại. Ngài nói chúng ta người của Dung gia, vậy khi ta và phụ thân bị thân vệ Dung gia truy giết, ngài đã nghĩ sao?Khi chúng ta điên phái du ly lấy bốn biển là nhà, Dung gia ở nơi nào? Nhà ? Năm đó khi ta cùng phụ thân rời khỏi nơi này, chúng ta cũng đã không có nhà rồi, ngài sớm đã không cần chúng ta rồi, hiện tại lại nói rằng phụ thân ta là người Dung gia ? Chẳng lẽ, chỉ có người chết mới có thể trở về Dung gia sao? Ta khinh thường, ta khinh thường cái nhà này, có lẽ người khác nghĩ Dung gia là chí cao vô thượng, nhưng trong mắt ta, chỉ là nhà từ lạnh như băng, không có nhân tình, chỉ có quy củ chết và quan hệ băng lãnh, từ khi mẫu thân ta bị băng tuyết nữ thần tế tự bắt đi, ta cùng phụ thân sinh sống sáu năm ở Dung gia, phụ thân ngày ngày sống trong sự tượng niệm mẫu thân và sự xem thường trong mắt người nhà. Dung thân vương, ngài có biết ta có ấn tượng gì với ngài không ? Trong trí nhớ của ta, ngài cho tới bây giờ đều không có lúc nào giống gia gia, ngài chỉ có sự phẫn nộ rít gào, giống như sư tử gầm thét, nhìn thấy phụ thân dưới sự tức giận, coi thường của ngài, nhìn phụ thân ngày càng tiều tụy hơn, mặc dù khi đó ta còn rất nhỏ, nhưng ta đã hiểu được, ngôi nhà này căn bản không phải là nhà chúng ta. Ta không thừa nhận mình của người Dung gia, càng không phải là cháu của ngài, Ngài có thể xem ta thành một kẻ địch xâm nhập, muốn giết thì giết đi, nhưng hãy xem lại bản thân ngài, muốn khiến ta thừa nhận ngài là gia gia của ta, trừ phi phụ mẫu ta sống lại,nếu không tuyệt không có khả năng. Ta, đã là một cô nhi rồi.”

Giọng nói Niệm Băng tràn ngập sự bi ai, nhưng trong mỗi chữ đều vang rền hữu lực, ngữ khí kiên quyết không chứa đựng sự hoài nghi, ủy khuất phải chịu nhiều năm cùng với cừu hận phải kiềm chế vào lúc này hoàn toàn bạo phát, Niệm Băng hận Băng tuyết nữ thần tế tự, vì bà ta giết phụ mẫu mình, nhưng đồng thời hắn cũng hận Dung thân vương, nếu Dung thân vương không phản đối hôn sự của phụ mẫu, ít nhất, mình và phụ thân còn có một mái nhà! Cô nhi, đúng vậy !Từ năm mười tuổi, chính mình không phải bắt đầu thành một cô nhi hay sao ? Nếu không gặp sư phụ, sợ là bản thân đã sớm chết rồi.

Dung thân vương đứng đằng sau bàn đọc sách nhìn Niệm Băng, thấy trên mặt hắn không biết tự lúc nào đã rơi nước mắt, vẻ tức giận trên mặt Dung thân vương dần biến mất, lãnh đạm nói: ”Nếu phụ thân ngươi vẫn còn, hắn tuyệt đối không dám nói với ta như vậy, chính xác mà nói, từ khi Hoa Dung đế quốc thành lập đến nay, ngươi là người đầu tiên dám cãi lại ta như vậy.

Niệm Băng nở nụ cười, tiến lên vài bước, tới phía trước bàn đọc sách, nhìn thấy ánh mắt Dung thân vương nói: “Ta ngay cả chết cũng không sợ, cãi lại ngươi vài câu tính làm gì? Ngươi thủy chung vẫn cho là mình đúng hay sao? Nhưng trong mắt ta, ngươi chỉ là một lão già ương ngạnh, nếu lần này có thể không chết, khi ta đủ thực lực, không chừng ta sẽ gây phiền toái cho Dung gia.”

Dung thân vương lạnh lùng nói: “Ngươi đang ép ta giết ngươi sao?”.

Niệm Băng lạnh nhạt nói:”Ngươi giết cũng được, ngươi có nhiều cháu như vậy, giết ta đối với ngươi cũng không có ảnh hưởng gì.Ma pháp lực của ta giờ chỉ có ba thành, ngay cả cơ hội phản kháng cũng không có, ngươi giết ta rồi, thanh âm cãi lời ngươi cũng sẽ biến mất. Ta không phải phụ thân, phụ thân trước sự uy nghiêm của ngươi chỉ biết làm theo, nhưng ta sẽ không như vậy, ta sẽ vì đạo lý của chính mình mà chống lại.”

Dung thân vương lạnh nhạt nói: “Ngươi cảm thấy chết như vậy trong tay ta, đối với ngươi mà nói có ý nghĩa gì? Không nghĩ đến chuyện báo thù cho phụ mẫu ngươi sao?.”

Niệm Băng chấn động toàn thân, cơ nhục trên mặt biến đổi một chút. Quả thực, trước khi đến đây hắn đã để chuyện sinh tử ra ngoài, nhưng khi Dung thân vương nhắc tới thù hận của phụ mẫu, trái tim hắn đã xao động.

Dung thân vương nói: “Có một điểm ngươi nói không sai, cháu ta rất nhiều, chết đi một mình ngươi không có vấn đề gì cả, nhưng mà, ngươi không được quên, Dung Thiên chỉ có một mình ngươi là con trai, ngươi không thể báo thù cho phụ mẫu là bất hiếu. Có cái chết nặng như núi, có cái chết nhẹ tựa lông hồng, ngươi chết như vậy ở trong tay ta, ngươi cảm thấy có ý nghĩa không?”.

Tâm tình kích động của Niệm Băng dần khôi phục sự bình tĩnh. ”Nói như vậy, ngươi đồng ý thả ta đi?”.

Dung thân vương trở lại vị trí của mình, “Thả ngươi đi? Có thể. Ta vốn định không giết ngươi. Giết ngươi với ta không có chỗ nào tốt cả. Nhưng mà, muốn sống rời khỏi Dung thân vương phủ, ngươi cần phải trả giá một chút chứ, không mất gì làm sao có thể làm nên chuyện. Xuất ra thứ gì đó có thể đổi lấy tính mạng ngươi, ngươi có thể đi được rồi.”

Niệm băng cười lạnh một tiếng, nói: “Ta không có vật gì đủ để đổi lấy tính mạng của mình, thứ quý giá nhất của ta là sáu chuôi đao cũng đều ở trong tay ngươi rồi."

“Không, ngươi có”. Niệm băng kinh ngạc phát hiện, Dung thân vương luôn cực kỳ nghiêm khắc trong mắt mình, vậy mà trên mặt lại tóat ra vẻ tươi cười.

“Ta có, là cái gì? Ta tại sao lại không biết?”. Niệm Băng nghi hoặc nhìn Dung thân vương.

Dung thân vương lạnh nhạt nói: “Rất đơn giản, ta muốn biết ngươi như thế nào lại có thể không chế nhiều loại ma pháp vậy, ta chìm đắm vào ma pháp gần bảy mươi năm nay, là lần đầu tiên gặp người có thể sự dụng nhiều loại ma pháp như vậy. Giá trị của bí mật này, so với mạng ngươi còn cao hơn hơn nhiều. Đương nhiên ta không muốn nghe lời nói dối, ngươi nên hiểu được, nói dối ta cũng chẳng có tác dụng gì."

Niệm Băng có chút ngốc trệ nhìn Dung thân vương,” Chỉ đơn giản như vậy? Ngươi chỉ muốn biết việc này rồi sẽ thả ta?”

Dung thân vương lạnh nhạt nói: “Ngươi rất muốn chết sao?”.

“Không, ta không muốn chết”. Niệm Băng dùng sức lắc đầu, vì cừu hận của phụ mẫu, chính mình không thể chết được.

“Vậy ngươi có thể bắt đầu nói được rồi, ta rất có hứng thú với ma pháp của ngươi. Dung Băng là người ta cực lực bồi dưỡng để thừa kế. Bắt đầu từ bốn tuổi, hắn luyện tập minh tưởng,quá trình học tập ma pháp hoàn toàn là phương pháp tiên tiến nhất, hơn nữa, hắn căn bản ngộ tính cực cao, lại thêm nỗ lực, năm nay vừa đạt tới cảnh giới ma đạo sĩ. Nhưng ngươi nhỏ hơn hắn một tuổi, lại đã đạt tới cấp bậc ma đạo sĩ, về phương diện biến hóa ma pháp, hắn không thể đạt tới, nhất là sử dụng dung hợp ma pháp và khống chế tinh thần lực, ta muốn biết, ngươi tu luyện bằng cách nào.”

Niệm băng nói: “Ý tứ của ngài là chỉ cần ta nói ra quá trình tu luyện của mình, ta có thể đi?”.

Dung thân vương vuốt cằm nói: “Cũng được, ta Dung Diễm nói chuyện còn chưa có tính toán gì. Ngươi có thể bắt đầu nói rồi”.

Niệm Băng nói: “Kỳ thật nói cho ngài không có vấn đề gì, bởi vì loại tình huống này của ta rất khó phục chế(làm lại) được. Khi còn bé, ta đều theo phụ thân tu luyện hỏa hệ ma pháp, sau này, rời khỏi đây, bất luận đi đến địa phương nào, phụ thân đều cố gắng tu luyện, bởi vì người muốn cứu mẫu thân, bắt buộc phải có thực lực cường đại. Dưới sự dạy dỗ của phụ thân, hỏa hệ ma pháp của ta không ngừng tiến bộ. Rốt cục phụ thân nhẫn nại không nổi muốn đi gặp mẫu thân, nhưng phụ thân cũng không thể ngăn cản sự cường đại của Băng tuyết nữ thần tế tự, khi phụ thân sắp bị ma pháp của Băng tuyết nữ thần tế tự cắn nuốt, mẫu thân đã thoát được trói buộc bản thân, cùng phụ thân liên thủ ngăn cản ma lực của Băng tuyết nữ thần tế tự, bọn họ là vì muốn cho ta đào tẩu, mẫu thân đem Băng Tuyết nữ thần chi thạch trân quý cấp cho ta. Ta lợi dụng không gian ma pháp quyển trục mà phụ thân lúc trước chuẩn bị sẵn rời khỏi hiện trường, khoảnh khắc khi ta rời khỏi, rõ ràng nhìn thấy thân thể phụ thân cùng mẫu thân bị ma pháp Băng tuyết nữ thần tế tự cắn nuốt rồi. Sau đó ta được vị sư phó đầu tiên cứu, khi ta lại bắt đầu tu luyện lại ma phá, trong thân thể ta đã không chỉ tồn tại mình hỏa nguyên tố, còn có băng nguyên tố, có lẽ là bởi vì phụ mẫu ta phân biệt có được hai loại băng, hỏa năng lực, nhưng ta đồng thời kế thừa thể chất của bọn họ, mà Băng Tuyết nữ thần chi thạch đã dẫn động băng hệ thể chất của ta, từ đó ta bắt đầu cải tu Băng Hỏa Đồng Nguyên ma pháp.”

“Không, không có khả năng này. Nếu như ngươi đồng thời có được băng, hỏa hai loại ma pháp, khả năng lớn nhất là bị bọn chúng khuynh trát cắn nuốt. Vị sư phó đầu tiên theo lời ngươi nói là ai? Là hắn chỉ điểm cho ngươi?”.

Niệm Băng lắc đầu nói : “VỊ sư phó đầu tiên của ta là một trù sư vĩ đại, thứ ta cùng hắn học là trù nghệ, không phải là ma pháp.Có lẽ ông trời vẫn còn thương, cấp cho ta một cơ hội báo thù. Ta gặp được quý nhân, cũng là sau này ta gặp được mẹ nuôi, tặng ta một khối cực phẩm bảo ngọc, khi ta lần đầu tiên đối mặt với băng hỏa khuynh trát, khối ngọc này đã cứu mệnh ta, khiến ta chính thức tu luyện sơ cấp Băng Hỏa Đồng Nguyên, cũng đúng lúc đó, thực lực ta bắt đầu có tiến bộ lớn. Cho đến sự phát triển sau này, không có nguy hiểm nào cả, sau khi ma pháp lực Băng Hỏa Đồng Nguyên của ta đạt tới trình độ nhất định, ta gặp vị sư phó thứ hai, hắn dốc lòng đem ma pháp của chính mình truyền thụ cho ta, tại chỗ hắn, ta thấy được rất nhiều ma pháp thư, cùng với sở ngộ của bản thân tiếp tục tu luyện. Cho nên ta nói đem phương pháp tu luyện này nói cho ngài cũng không có tác dụng gì. Dù sao, người đồng thời có được băng và hỏa hai loại thể chất có lẽ vạn người không được một, người có khả năng tìm được băng tuyết nữ thần chi thạch và hỏa diễm chi thạch càng không có khả năng tồn tại, hơn nữa thêm đủ loại vận khí, mới có ta của ngày hôm nay”.

Hào quang trong mắt Dung thân vương chợt hiện. Niệm Băng nói rất đơn giản, các điểm mấu chốt đều nói qua, nhưng hắn cũng hiểu được, tu luyện Băng Hỏa Đồng Nguyên tuyệt không đơn giản, một chút không cẩn thận sẽ bị ma pháp thôn phệ, trong người Niệm băng có chứa một quả bom cực lớn, tùy thời có thể phát nổ, khó trách tinh thần lực của hắn lại cường đại như thế. “Sau đó thì sao? Các loại ma pháp khác của ngươi giải thích như thế nào ? Đừng nói với ta là ngươi có vài loại thể chất. Người đồng thời có được ba loại thể chất không phải là ta chưa thấy qua, nhưng bởi vì tương khắc lẫn nhau, bọn họ hoặc là tử vong, hoặc là ma pháp sư cả đời kém cỏi, nhưng ta trên người ngươi lại thấy được năm loại ma pháp, hơn nữa mỗi loại đều đạt tới ngoài thất giai, ngươi giải thích như thế nào?”

Niệm băng lạnh nhạt cười: “Cái này càng đơn giản. Kỳ thật ta sở hữu chỉ là Băng Hỏa Đồng Nguyên ma pháp, ngài thấy được những loại ma pháp khác không phải bản thân ta sở hữu mà là dựa vào năng lực mô phỏng, đem Băng Hỏa Đồng Nguyên ma pháp lực ở một trạng thái cân bằng vi diệu dựa vào những thanh đỉnh cấp ma pháp đao dẫn động mới có thể sử dụng ma pháp các hệ bất đồng. Thẳng thắn mà nói, ta chẳng những có thể sử dụng năm loại ma pháp, thậm chí có thể sử dụng bảy hệ, chỉ là chuôi đao đại biểu cho hắc ám Phệ Ma đao vừa tìm được chưa lâu, ta lại không am hiểu hắc ám ma pháp chú ngữ cho nên mới không sử dụng. Ta bây giờ chỉ còn thiếu một thanh thổ hệ ma pháp đao, nếu có thể tìm được nó, lợi dụng tính chất mô phỏng ma pháp đặc biệt, ta có thể trở thành một gã toàn hệ ma pháp sư. Ngài không cần suy nghĩ ma pháp mô phỏng là gì, loại năng lực này vốn không thuộc về nhân loại, chỉ có Băng Hỏa Đồng Nguyên của ta mới có thể làm ma pháp nguyên tố đạt tới trạng thái cân băng vi diệu, rồi lại thông qua ma pháp đao dẫn động ma pháp các hệ bất đồng.”

Dung thân vương hừ lạnh một tiếng, nói: “Cái tốt của Băng Hỏa Đồng Nguyên không dùng, hết lần này đến lần khác nghiên cứu ma pháp mô phỏng. Dựa vào giải thích của ngươi, về cường độ, ma pháp mô phỏng ngươi xuất ra nhất định kém hơn Băng Hỏa Đồng Nguyên, vì sao ngày hôm qua ngươi không dùng Băng Hỏa Đồng Nguyên công kích ta, nếu như vậy cơ hội của ngươi có lẽ tăng lên vài phần”.

Niệm Băng nói: “Không phải ta không muốn dùng, mà là tình huống đối mặt với ngài ngày hôm qua, ngài là một hỏa hệ ma pháp sư mạnh nhất, bất luận là băng hay hỏa, sự uy hiếp đối với ngài đều nhỏ hơn nhiều, cho nên ta mới lựa chọn băng và phong kết hợp, cùng với sự kết hợp của hỏa và quang minh, như vậy mới có thể triệt tiêu lực công kích ngày càng nhiều của ngài. Nhưng mà, ta còn quên mất, cường độ ma pháp của ngài đã vượt qua ma pháp ta sử dụng nhiều lắm, kỹ xảo đã không thể bù cho chênh lệch thực lực của chúng ta lúc đó, cho nên ta thất bại. Không sai, Băng Hỏa Đồng Nguyên đã rất tốt, đủ cho ta dùng cả đời, nhưng mà, ngài không thể phủ nhận, ma pháp các hệ khác cũng có đặc điểm riêng. Ví dụ như phong hệ ma pháp có thể khiến ta bay lượn, không gian ma pháp hệ ở những thời khắc mấu chốt có thể cứu mạng ta, quang minh ma pháp có thể khu trừ tất thảy hơi thở tà ác, chẳng lẽ ngài thấy chúng đều vô dụng sao? Hơn nữa, ta nghiên cứu chỉ là kỹ xảo sử dụng của mấy loại ma pháp, trong quá trình tu luyện minh tưởng, chính thức luyện tập là Băng Hỏa Đồng Nguyên ma pháp lực, đây mới là trụ cột của ta”.

Ánh mắt Dung thân vương chợt hiện, từ giải thích của Niệm Băng, hắn nghe ra nhiều điều khó tin, hắn không phải lần đầu tiên gặp được ma pháp sư giống như Niệm băng, Niệm Băng chăng những là thiên tài ma pháp sư, vận khí của hắn cũng tốt kinh người. Không nói cái khác, chỉ riêng có thể suy đoán mà nắm vững Băng Hỏa Đồng Nguyên và tìm được mấy khối cực phẩm bảo thạch khác đã chứng tỏ vận khí của hắn. Dung thân vương luôn tin tưởng rằng thực lực và cố gắng là có thành công, nhưng hắn cũng tin tưởng vào vận khí. Nếu một người khi còn sống cả một chút vận khí cũng không có, vậy hắn căn bản không có khả năng nổi lên được. Thử hỏi cường giả trong thiên hạ, vị nào phát triển mà không liên quan tới vận khí đây? Người thường cũng có vận khí, nhưng người thường khác cường giả ở chỗ không thể nắm bắt kỳ ngộ do vận khí mang lại.

Niệm băng thấy Dung thân vương suy tư, nói: “Những gì nên nói ta đều đã nói cả rồi, hiện tại là lúc ngài nên thực hiện lời hứa thả ra đi”.

Dung thân vương ngẩng đầu nhìn Niệm băng, nói: “Có thể, ngươi tùy thời đều có thể rời đi, nhưng ngươi không muốn lấy lại mấy chuôi đao kia của ngươi sao? Không có chúng, ma pháp mô phỏng của ngươi căn bản không thể thi triển, thực lực của bản thân đã giảm rất nhiều. Có một điểm ngươi có lẽ không biết, đến tận bây giờ, ngươi mặc dù đã là một gã ma đạo sĩ, nhưng ngươi thủy chung không xuất ra được uy lực của Hỏa diễm thần chi thạch”.

Niệm Băng khinh thường hừ một tiếng, “Không cần đưa bản thân mình lên quá cao, chuyện ngươi biết vị tất ta lại không biết, uy lực của các cực phẩm bảo thạch này cùng năng lực người sử dụng tương đồng, chỉ khi thực lực của ta mạnh mẽ, năng lực chúng biểu hiện ra mới có thể càng lớn, ta nói vậy có đúng không. Dung thân vương, ta quả thật muốn lấy lại những bảo bối này, nhưng mà, ngài đồng ý sao? Lúc trước, vì một khỏa hỏa diễm thần chỉ thạch, ngài còn phái người truy giết phụ tử chúng ta ra cả ngàn dặm, bây giờ sáu khối đồng cấp bảo thạch khác ở trước mặt ngài, chẳng lẽ ngài lại nguyện ý buông tha ?”

Dung thân vương lạnh lùng cười, mạnh mẽ áp chế nộ ý bị Niệm Băng kích khởi. “Còn nói chính mình hiểu rõ, kỳ thật ngươi cũng không hoàn toàn hiểu rõ sáu chuôi đao này. Kia đã không phải là sáu khối bảo thạch rồi, bảo thạch cùng đao trong quá trình kết hợp hình thành nên quan hệ linh hồn và thân thể, cho dù đem bảo thạch lấy ra,năng lượng trên mình bảo thạch cũng bị đao hấp thu một bộ phận, khiến cho giá trị bảo thạch giảm đi. Mà sáu chuôi ma pháp đao này bây giờ không phải ai cũng có thể sử dụng, thần khí nhận chủ, sau khi xác nhận chủ nhân của mình, cùng hơi thở chủ nhân hoàn toàn tương liên, trừ phi chủ nhân của chúng chết đi, nếu không người khác tuyệt đối không thể sử dụng chúng, Ta nghĩ, sáu chuôi đao này đều hấp thụ qua máu tươi của ngươi rồi”.

Nghe Dung thân vương nói vậy, Niệm Băng nhất thời nghĩ tới. Đúng vậy, bất luận là Thần Lộ đao chính mình nhìn thấy chế tạo hay Chánh Dương đao hay là bốn chuôi đao sau này tìm được, quả thật đều uống qua máu của mình, cho dù là Tự Do Chi Phong Đích Khinh Ngâm Ngạo Thiên đao trước khi mình rời khỏi Băng Tuyết thành, Long Trí cũng đã dùng máu tươi của mình thấm vào Phong Ngâm thạch,. Bảo đao nhận chủ, trái tim hắn nhất thời nóng lên.

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 65

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự