1140
960
720

Chương 97: Huynh trưởng dung mạo tương tự ( Thượng )

Dung Phi vỗ vỗ bả vai Niệm Băng, mỉm cười nói: “Tiểu tử, cố gắng lên, mấy hôm trước đại ca nói ngươi đã tiến vào cảnh giới ma đạo sĩ, gia gia rất cao hứng vì ngươi đấy. Trong đám đồng lứa tuổi, chúc ngươi rèn luyện tốt nhất, tam gia gia ủng hộ ngươi. Qua mấy ngày nữa, tân duệ ma pháp sư đại tái bắt đầu , ngươi cần phải tranh thủ a! Ta còn nghe được tin tức truyền đến, lần này người Băng Thần tháp phái tới là thiên tài trong giới trẻ đồng lứa, dường như gọi là Thiên Huyễn Băng Vân gì đó, ngươi nếu có thể thắng nàng, ta nghĩ gia gia của ngươi nhất định sẽ phi thường cao hứng."

Niệm Băng vâng vâng dạ dạ đáp ứng, chỉ sợ bị Dung Phi nhìn ra một tia sơ hở, dù sao, về mặt tướng mạo hắn mặc dù rất giống Dung Băng, nhưng vẫn có chút khác nhau, đối với người quen mà nói, chỉ cần nhìn kỹ không thể nào không nhận ra, may là vì bầu trời tối đen, Dung Phi lại không tiếp tục rườm rà đi khỏi thân vương phủ, tìm người đánh cờ.

Dung Phi đi rồi, Niệm Băng phát hiện sau lưng mình đã bị mồ hôi lạnh thấm ướt, một khi bị Dung Phi phát hiện thân phận của mình, ở Dung thân vương phủ đầm rồng hang hổ này của, hắn rất khó có cơ hội chạy thoát. Khỏi đã hơn chục năm, trí nhớ từ khi còn nhỏ dù sao cũng có chút mơ hồ , Niệm Băng vừa tìm kiếm đường, vừa nhanh chóng lục lại trong trí nhớ về vương phủ này, trí nhớ lực so với người thường mạnh hơn rất nhiều giờ đấy đã phát huy tác dụng quan trọng, trải qua khoảng nửa canh giờ tìm kiếm, hắn rốt cục đã phát hiện mục tiêu của mình. Vận khí của hắn không tồi, trừ bỏ gặp phải Dung Phi ra, dọc đường đi chỉ gặp vài hộ vệ tuần tra và một số người hầu mà thôi, những người đó đều tưởng hắn là Dung Băng, tự nhiên không có ai cản trở hắn.

Thư phòng cao lớn mà cũng rất rộng rãi của đặt trong một cái sân độc lập, trong sân trồng các loại kỳ hoa dị thảo, chỉ có một con đường nhỏ cũng không rộng rãi đưa tới chính giữa sân có bốn gian nhà lớn, vừa đến gần sân, tinh thần lực của Niệm Băng hướng hắn phát ra cảnh báo, nhanh chóng dùng tinh thần lực tìm tòi một vòng. Ít nhất ở trong sân này phát hiện hơn mười ám cương, Niệm Băng biết, con số này chỉ là mình phát hiện, sợ rằng số mình không phát hiện cũng không ít.

Thư phòng thuộc về trọng địa của Dung thân vương phủ, trừ bỏ người nhà Dung thân vương ra, người ngoài tiến vào phải có thủ lệnh do Dung thân vương tự mình ban bố mới được Bước vào sân của thư phòng cũng không có ai ngăn trở, nhưng tinh thần lực Niệm Băng lại rõ ràng cảm giác được ám cương có tinh thần ba động, chẳng lẻ bọn họ phát hiện ?

Hẳn là không phải, nếu đã tới hắn sẽ không lại, bình tĩnh đi tới trước thư phòng, trên cửa thư phòng địa có một đồ án lục mang tinh màu đỏ, Niệm Băng biết, khảo nghiệm lớn nhất của mình sắp đến, các thủ vệ nhận không ra thân phận của mình, nhưng muốn tiến vào thư phòng lại phải thông qua chướng ngại cuối cùng, cũng chính là ma pháp trận khảo nghiệm này.

Cái ma pháp trận này chính là không nhận người, chỉ có biết phương pháp khai mở mới có thể tiến vào. Điểm này Niệm Băng đã sớm biết, nhưng hắn vẫn bước tới bởi hắn đối với phương diện tri thức ma pháp trận của mình có tin tưởng trọn vẹn.

Đứng ở trước cửa bất quản những ám cương này, tinh thần lực hoàn toàn tập trung. Giống như một thanh đao nhọn trực tiếp cắm vào trong ma pháp trận, trong phút chốc, hắn chỉ cảm thấy toàn thân nóng lên, trước mắt phảng phất thấy được vô số ma pháp phù hào nhảy múa khắp xung quanh hắn, mỗi phù hào đều tràn ngập khí tức hỏa diễm, cấu tạo ma pháp trận phức tạp tới mức Niệm Băng trong lòng cả kinh.

Bất quá, hắn tuy kinh ngạc nhưng không loạn. Nhanh chóng lần theo đầu mối của ma pháp trận, cố nén một cỗ nhiệt lưu ba động lan tới, điều động khí tức trong cơ thể, tự mình của cảm thụ biến hóa vi diệu trong ma pháp trận. Khi hắn rốt cục nghiên cứu tới trung tâm của ma pháp trận, rốt cục cũng hiểu đây là ma pháp trận gì. Bộ phận trọng tâm quan trọng nhất tạo thành ma pháp trận, cũng chính là trận nhãn của ma pháp trận thế nhưng lại là một giọt máu tươi, không cần tiếp tục tốn công nghiên cứu gì nữa, hắn cũng đoán ra, đây đúng là máu tổ phụ Dung thân vương, mà hiệu quả của ma pháp trận này là tra xét, ma pháp trận này dùng máu để xác định thân phận của người tới, thử hỏi, còn có phương pháp nào chính xác hơn đây?

Phát hiện điểm này, Niệm Băng biết mình không cần tiếp tục tìm kiếm phương pháp khai trận, không chút do dự, đặt tay lên giữa lục mang tinh màu, hồng quang trong nháy mắt đại phóng, Niệm Băng chỉ cảm thấy toàn thân nóng lên, sau một khắc, hắn đã tiến vào trong thư phòng. Hay cho một ma pháp trận, tập hợp cả tham tuân, công kích, truyền tống tam đại công năng, xem ra, mình lựa chọn tới xem và trộm ma pháp thư là hoàn toàn chánh xác.

Ngoài thư phòng, hai ám cương đang ở nói chuyện với nhau , ám cương Giáp nói: “Huynh đệ, vừa rồi ta không nhìn lầm chứ. Ta nhớ kỹ tiểu vương gia lúc trước đã tiến vào rồi mà? Hắn sao lại thay đổi quần áo rồi lại từ bên ngoài đi vào? Chẳng lẻ là ta hoa mắt sao?"

Ám cương Ất nói: “Không, không phải hoa mắt, ta cũng thấy. Bất quá, tính tình tiểu vương gia ngươi cũng biết đấy, càng huống chi, thư phòng là trọng địa của dung thân vương phủ chúng ta, bên trong có lẽ có huyền cơ gì đó, nói không chừng là tiểu vương gia sử dụng Truyện Tống Trận đi ra ngoài, sau đó lại thay đổi quần áo quay lại. Dù sao cũng là tiểu vương gia. Huống chi, trừ bỏ người mang huyết mạch của thân vương đại nhân ra, người ngoài đề sẽ không được ma pháp trận kia chấp nhận a! Đừng lo bò trắng răng , lưu ý bốn phía đi. Mặc dù vị tất đã có người dám đến nơi này làm loạn, nhưng chúng ta vẫn phải làm tròn bổn phận của mình."

Tiến vào thư phòng, mùi giấy trong phòng phả vào mặt, Niệm Băng lúc còn bé từng được cha đưa xuống nơi này một lần, chỉ bất quá trong trí nhớ cũng không có gì nhiều, mấy gian phòng trong thư phòng hoàn toàn tương thông, nơi này đến cả sơ cấp ma pháp thư cũng là tâm huyết tích trữ bao nhiêu năm của Dung gia, tất cả khắc ý hoàn toàn tương thông, một loạt giá sách cao lớn khiến Niệm Băng trong lòng nôn nao, đây đều là bảo bối có thể giúp thực lực của mình tăng lên a!

Một người bước đến trước phía trước một giá sách, bắt đầu tuần tìm kiếm tên một bộ sách trên giá.

"Ân. Là ai vào vậy? Hiếm có người tới đây đọc sách a!" Thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng từ phía sau, bên trái giá sách truyền đến, khiến cho Niệm Băng vừa tìm được một quyển đỉnh cấp hỏa hệ ma pháp chú ngữ không khỏi toàn thân cứng đờ. Sao lúc này trong thư phòng sao lại có người? Động tác đầu tiên chính đem quyển ma pháp thư thu vào trong Không Gian chi giới của mình, sau đó nhanh chóng ngưng tụ ma pháp lực. Là ai ở chỗ này đây?

Niệm Băng lúc này trong lòng không hề sợ hãi, dù sao có thể tiến vào trong thư phòng, hắn tịnh không lo người khác nhận ra thân phận, chỉ cần đối phương coi mình là ca ca, cho dù cùng nhau đọc sách cũng không nhất định sẽ bị đối phương nhìn ra sơ hở. Nghĩ tới đây, hắn ổn định tâm thần, đi ra bên trái phía sau giá sách, bình tĩnh nói: “Là ta, ai đã trễ thế này còn ở đây đọc sách?”

Tiếng bước chân vang lên, Niệm Băng và người không biết kia đồng thời đi về một phía. Khi Niệm Băng qua chỗ rẽ, một thân ảnh cao lớn xuất hiện trước mắt hắn. Trong nháy mắt, Niệm Băng cùng đối phương đồng thời ngây dại, đại não trống rỗng, hai ngươi nhìn nhau, ai cũng nói không nên lời. Thân hình giống nhau, tướng mạo và khí chất tương tự, khiến cho cả hai đều có cảm giác đang nhìn vào trong gương, nếu không phải màu sắc quần áo bất đồng, bọn họ có lẽ sẽ nghĩ trước mắt mình chỉ là ảo giác. Đứng đối diện với Niệm Băng là một gà thanh niên mạch áo trắng, trên ngực trái của hắn cũng có một đồ án hình sư tử. Hai người đối mặt với nhau, sự ngây ngốc từ lúc bắt đầu gặp chuyển thành kinh ngạc. “Ngươi là ai?” Ba chữ này đồng thời xuất ra trong miệng hai người.

Niệm Băng khi đang nói ra ba chữ đó đã lập tức tỉnh ngộ, hắn tuyệt đối không ngờ bản thân lại gặp ca ca trong tình huống này.

Dung Băng trong mắt hào quang chợt lóe, sát khí bộc phát. Quang mang hỏa diễm trong nháy mắt bốc lên trên người, tay trái nhấc lên, một hỏa cầu xuất hiện trước ngực, sự tình kỳ dị phát sinh, hỏa cầu biến thành một bàn tay, trong nháy mắt chộp về phía mặt Niệm Băng. Niệm Băng phản ứng cũng không chậm, quang mang hồng sắc đồng dạng tỏa ra trên người, sau khi hỏa quang lóe lên, trong thư phòng một lần nữa khôi phục bình tĩnh.

Trên mặt lộ ra một tia cười khổ. “Không cần hoài nghi khuôn mặt của ta, ta không mang mặt nạ. Ca ca, mười hai năm không gặp, ngươi quên Niệm Băng rồi sao?”

Dung Băng toàn thân chấn động thất thanh nói: “Ngươi là Niệm Băng?”

Nhìn từ trên xuống dưới, người thanh niên trước mặt vô luận là dáng người cùng tướng mạo đều cực kỳ giống mình, trái tim hắn rung động.

Niệm Băng biết bây giờ không nên giấu diễm gì nữa, nếu không mình tuyệt đối không thể rời khỏi thư phòng được. Đã gặp nhau vậy cũng chỉ có thể lựa chọn đối mặt, chậm rãi gật đầu, Niệm Băng nói: “Ca, đúng vậy, ta đã trở lại. Nhiều năm như vậy, ngươi khỏe chứ?” Trong lòng hắn cũng đang có chút rung động, phải tận lực kiềm chế tâm tình kích động của mình.

Dung Băng trong mắt đã có chút ướt, mạnh mẽ tiến lên, giang hai tay ra, Niệm Băng cũng giang hai tay, ôm lấy ca ca của mình, huynh đệ hai người đồng thời cảm nhận được tiếng trống ngực kích động của đối phương.

Một lúc lâu sau, Dung Băng mới buông lỏng hai tay, nắm lấy bả vai Niệm Băng, cẩn thận nhìn hắn. Dung Băng nở nụ cười. “Tiểu tử giỏi, ngươi bây giờ giống ta như đúc, cả thân hình cũng không sai biệt lắm. Thiên thúc đâu? Thiên thúc có trở về với ngươi hay không? Các ngươi trở về thật tốt quá. Xú tiểu tử, ngươi nhất định là giả trang thành ta mới vào được đây đúng không?”

Niệm Băng ảm đạm lắc đầu nói: “Ca, ba ba không về, người đã không về được rồi.” Từ hành động vừa rồi, Niệm Băng biết, cảm tình của ca ca đối với mình không hề thay đổi gì. Có lẽ, Dung gia đã coi mình và cha là phản đồ, đào phạm, nhưng hắn tin rằng ca ca của mình không như vậy. Đây là một loại tín nhiệm mù quãng, tín nhiệm từ trực giác.

Dung Băng trong mắt lộ ra vẻ kinh ngạc. “Niệm Băng, ngươi nói vậy là ý gì? Chẳng lẽ Thiên thúc hắn …”

Niệm Băng gật gật đầu, nói: “Chuyện về phụ mẫu ta hẳn ngươi cũng biết, ba ba vì tới Băng Thần tháp cứu mụ mụ, tám năm trước, nghĩa vô phản cố (ND:làm việc nghĩa không được chùn bước) dẫn ta tới Băng Thần tháp, nhưng cuối cùng lại chỉ có ta trốn được. Tám năm rồi, ba ba và mụ mụ đã qua đời tám năm.” Nói tới đây, vành mắt hắn đã đỏ lên, nước mắt thuận theo khuôn mặt chảy xuống, nhiều năm kiềm chế tình cảm, rốt cuộc khi gặp mặt thân nhân cũng không nhẫn nại được, nước mắt từ thân thể đang run rẩy rơi xuống, trong thư phòng tràn ngập khí tức bi thương.

Dung Băng ngây ngốc nhìn Niệm Băng, mặc dù Niệm Băng chỉ đơn giản thuật lại như vậy, nhưng hắn có thể cảm giác được những năm nay đệ đệ đã chịu biết bao khổ cực, không có cha mẹ, hắn làm thế nào tồn tại a!

Nhiều năm độc lập, Niệm Băng đã học được kiên cường, lau nước mắt trên mặt, nhìn Dung Băng nói “Ca, ta cũng không gat ngươi, hôm nay ta tới nơi này chỉ là muốn coi trộm ma pháp thư trong thư phòng, không nghĩ tới lại gặp ngươi, xem ra hết thảy đều đã định trước. Ngươi yên tâm, ta sẽ không làm ngươi khó xử, nếu ngươi còn coi ta là đệ đệ, vậy xin đừng ngăn cản ta rời khỏi, được không?”

“Không.” Dung Băng ôm lấy cánh tay Niệm Băng. “Niệm Băng, ngươi sao có thể cứ như vậy mà đi được? Ngươi là thành viên của Dung gia cơ mà! Đây là nhà của ngươi, ngươi không cần đi đâu nữa.”

Niệm Băng cười thảm một tiếng. “Nhà? Còn có người coi ta và cha ta là thành viên của Dung gia hay sao? Cho dù có, có lẽ cũng chỉ có ngươi và đại bá thôi. Ca ca, ta không muốn đem tới phiền toái cho ngươi.”

Dung Băng căng thẳng cầm tay Niệm Băng, nói: “Có lẽ, bây giờ không ai chấp nhận ngươi, nhưng một ngày nào đó, ta sẽ khiến cho tất cả mọi người biết ngươi là đệ đệ của ta, là một phần tử của Dung gia.”

Nghe thanh âm kiên định của Dung Băng, trong mắt Niệm Băng người trong trí nhớ đã tiêu thất một chút. “Ca, ý của nghươi là, Dung thân vương đã xác định ngươi làm người thừa kế thúc sao?” Từ khi bị đuổi khỏi nhà, trong lòng Niệm Băng đã không có gia gia, trong trí nhớ của hắn chỉ có một gia gia nghiêm khắc, không hề hiền từ. Trong trí nhớ của hắn còn khắc sâu hình ảnh gia gia phẫn nộ mắng chửi phụ thân và mình, từ khi rời khỏi Dung gia, hắn chưa từng thừa nhận mình là một thành viên của Dung gia, càng không thừa nhận Dung thân vương là gia gia của mình. Người thừa kế Dung thân vương vẫn còn chưa rõ ràng, dù sao bất luận là bản thân Dung thân vương hay là hai đệ đệ của hắn, con cháu đều rất nhiều, hơn nữa không thiếu người xuất sắc, muốn lựa chọn một người thừa kế đâu dễ dàng gì?

Dung Băng vuốt cằm nói: “Hai năm trước, gia gia đã xác định, khi người trăm tuổi, phụ thân sẽ thừa kế vương vị. Phụ thân thường xuyên nói, kỳ thật thiên phú của người không bằng Thiên thúc, nếu Thiên thúc còn sống …”

Niệm Băng ngăn Dung băng không nói thêm gì nữa. “Ca, hết thảy đều đã là quá khú, thay ta chúc mừng đại bá nhé. Đừng nói cho bất cứ ai ta đã tới đây, được không?”

Dung Băng trong mắt toát ra một tia bi thương. “Niệm Băng, ngươi thực sự phải đi sao? Địa vị phụ thân trong nhà giờ đã rất cao, Thiên thúc đã khuât, có lẽ ta và phụ thân sẽ đề nghị, gia gia sẽ cho phép ngươi một lần nữa về nhà? Dù sao trên người ngươi cũng đang chảy dòng máu của Dung gia mà! Lưu lại đi.”

Niệm Băng nở nụ cười, trong mắt chợt lóe lên vẻ lạnh lùng nghiêm nghị. “Ca, ngươi phải hiểu, ta không cần bất cứ ai ban ơn. Cho dù lưu lại thì sao đây? Lại giống như trước bị người khác bài xích sao? Ta sẽ không lưu lại đâu, bất quá, một ngày nào đó, ta sẽ dùng năng lực của chính mình chứng minh hết thảy, ta sẽ làm cho gia gia hối hận. Thù của cha mẹ, ta nhất định phải báo.”

Dung Băng buông lỏng tay Niệm Băng ra, hắn biết Niệm Băng nói đúng, cho dù Dung thân vương đồng ý cho Niệm băng trở về, hắn ở trong nhà nhất định sẽ không được mọi người trọng thị, thậm chí còn bị bài xích.

Nhìn thẳng vào hai mắt Niệm Băng, Dung Băng bình tĩnh nói “Niệm Băng, từ khi ngươi rời khỏi trước đây về sau, ta đã chuyển sang mặc áo trắng vì ta nhớ rõ ngươi thích mặc áo trắng. Hôm nay ngươi tới đây lại mặc áo đỏ, mặc dù là để giả trang thành ta vào được phủ nhưng ta biết ngươi cũng không quên ca ca này. Chuyện khác ta không muốn nhiều lời, ta muốn nói với ngươi, lời hứa từ khi còn bé ta vẫn còn nhớ rõ.”

Niệm Băng chấn động toàn thân, nước mắt lại không kiềm được, mạnh mẽ ôm lấy ca ca của mình, lời Dung Băng đã sưởi ấm trái tim hắn, hắn biết, hết thảy từ khi còn bé dều không thay đổi, đều là chân thật. Rất lâu sau, Dung Băng mới đẩy đệ đệ của mình ra. “Đệ đệ, ngươi phải nhớ kỹ, muốn vì Thiên thúc và thẩm thẩm báo thù, nhất đinh phải kiên cường lên, chỉ cần ngươi cần ta nhất định sẽ giúp ngươi.”

Niệm Băng hít một hơi thật sâu, trên mặt nở một nụ cười. “Ca, ta sẽ nhớ kỹ lời của ngươi, ngươi vĩnh viễn đều là ca ca tốt của ta. Ta phải đi rồi, nếu có người đến Đồ Thư quán nữa ta muốn rời khỏi cũng không được.”

“Chờ một chút.” Dung Băng gọi Niệm Băng đang muốn rời khỏi lại, nhanh chóng đi tới phía sau giá sách, lấy một quyển sách dầy đưa tới cho Niệm Băng: “Đây là bản bút ký ta nhiều năm nghiên cứu ma pháp ghi chép lại, có lẽ đối với ngươi sẽ có chút tác dụng. Niệm Băng, ngươi lần này trở về muốn xem dạng sách gì?”

Niệm Băng ngây ra một chút, nhưng hắn vẫn tiếp nhận hảo ý của ca ca, từ trong Không Gian chi giới lấy ra quyển sách đưa cho Dung Băng, nói: “Ta vốn muốn tìm một chút cao giai ma pháp chú ngữ và sách cổ về ma pháp trận.

Dung Băng gật gật đầu nói: “Ngươi đã không muốn bại lộ thân phận, vậy ngươi cứ đi trước đi, nói cho ta biết ngươi đang ở đâu, qua vài ngày nữa ta tới tìm ngươi.”

Niệm Băng nói ra địa chỉ của mình, đem tập ma pháp bút ký dày cộp kia thu lấy, dưới ánh mắt Dung Băng hộ tống ly khai Đồ Thư quán.

Đi ra khỏi thư phòng, hít thở không khỉ ban đêm, Niệm Băng đột nhiên cảm thấy thấm thía toàn thân, cảm tình kiềm chế bấy lâu tựa hồ đã tiêu thất khi ôm ca ca. Lời của Dung Băng khiến cho trái tim hắn trở nên ấm áp, cho hắn biết, trên thế giới này còn có thân nhân quan tâm tới hắn.

Chậm rãi đi ra phái ngoài, cảm thụ cỗ hơi ấm trong ngực, trái tim băng lãnh mà Niệm Băng cất dấu đang dần bị hòa tan.

“A! Tiểu vương gia ngài đây rồi! Ta đã đoán là ngài ở thư phòng mà. Thật tốt quá, Vương gia đang tìm ngài đấy, ngài mau theo ta đi thôi.”

Niệm Băng ngẩng đầu nhìn, chi thấy một gã hồng sư vũ sĩ đang đứng trước mặt vừa cười vừa nhìn mình, sẽ không xảo diệu như vậy chứ, đây tính là vận khí tốt hay xấu đây?

Hồng sư võ sĩ nyaf nhìn qua khoảng bốn mươi tuổi, dường như cùng Dung Băng rất quen thuộc, không đợi Niệm Băng trả lời, lôi hắn vào sâu bên trong phủ, Dung thân vương gọi về, nếu là ca ca, căn bản không có lý do gì để khước từ. Dung thân vương là đại gia trưởng của cả Dung gia, không ai có dũng khí vi phạm mệnh lệnh của hắn.

Niệm Băng trong lỏng vốn đã buông lỏng lại trở nên khẩn trương, vừa đi tới, trong lòng vừa tính toán nên làm thế nào để ứng phó với Dung thân vương. Bây giờ hắn chỉ hy vọng Dung thân vương đã già mắt mờ, nhìn không ra mình không phải Dung Băng.

Rất nhanh, hồng sư võ sĩ đem Niệm Băng tới trước một căn phòng lớn. Niệm Băng nhận ra đây là căn nhà chủ của cả thân vương phủ, cũng chính là thư phòng của Dung thân vương, càng là trọng địa quân sự tối cao của Hoa Dung đế quốc, không biết có bao nhiêu quyết sách chiến lược được quyết định ở chỗ này.

“Tốt rồi, tiểu vương gia người tự vào đi thôi, ta đi trước đây. Thân vương đại nhân hôm nay tâm tình tựa hồ không tốt lắm, người nên cẩn thận một chút.” Nói xong, hồng sư võ sĩ liếc mắt nhìn Niệm BĂng một cái rồi quay người đi khỏi.

Đứng trước thư phòng Dung thân vương, Niệm Băng nhất thời ngây ngốc, đi vào hay không đây? Mười mấy năm chưa từng thấy hắn, thật sự phải vào sao? Giờ khắc này hắn đã quên đi an nguy của chính mình, sauy nghĩ trong lòng đều là về thân tình và cừu hận,

Đang lúc Niệm Băng do dự không quyết, một thanh âm cứng cáp hùng hậu từ trong phòng truyền tới. “Là Băng nhi sao? Tới cửa sao còn không vào? Chẳng lẽ muốn gia gia mời ngươi hay sao. Làm một ma pháp sư vĩ đại, tâm trí cứng cỏi là phi thường trong yếu, mà ngươi tựa hồ không yên, chẳng lẽ gần đây phạm sai lầm gì hay sao?”

Là hắn, thanh âm đã lâu rồi không nghe thấy khiến Niệm Băng trong lòng không khỏi kích động, thanh âm Dung thân vương không nghiêm khắc như trong trí nhớ của hắn, thanh âm hắn tựa như tiến nhập vào thế giới tinh thần của mình, mỗi một chữ đều mang tới cảm giác rung động.

Đẩy cửa vào, trong phòng đèn đuốc sáng choang, căn phòng rộng bên trong bố trí rất đơn giản, ngoại trừ mấy bồn cây màu xanh biếc ra cũng chỉ có bàn và ghế dựa, phía sau bàn đọc sách lớn là một lão nhân mặc ma pháp bào màu hỏa hồng, râu tóc hắn đã bạc trắng, mặc dù ngồi ở nơi đó, nhưng vẫn có thể cảm giác được trên thân thể cao lớn của hắn tỏa ra một khí tức bất phàm, trong đôi mắt màu đen tràn ngập quang mang thâm thúy, không hề có chút ảm đạm của tuổi già.

Cảm thụ được mục quang lạnh lẽo, Niệm Băng không tự giác cúi đầu, hơi do dự một chút rồi mới cung kính nói: “Gia gia, người tìm con có chuyện gì vậy?”

Dung thân vương nhìn đứa cháu đang đứng trước thư án, ánh mắt đảo qua vài lần, đột nhiên hắn phảng phất nhận ra được điều già đó, trong mắt lộ ra một tia khác thường, nhưng sự khác thường đó chỉ duy trì trong nháy mắt rồi lập tức tiêu thất, lạnh nhạt nói: “Băng nhi, ngươi ngồi xuống trước đã.”

“Vâng thưa gia gia.” Niệm Băng không chút tình cảm gọi hai chữ gia gia, đi tới một cái ghế cạnh bàn đọc sách ngồi xuống.

Dung thân vương nói: “Băng nhi, ngươi bình thường đều thích mặc bạch y, sao hôm nay lại chuyển sang mặc hồng y?”

Niệm Băng tim đã bắt đầu đập nhanh hơn, nhưng hắn hiểu, ở trước mặt cường giả như Dung thân vương, một khi trong lòng mình có sơ hở sẽ rất dễ bị nhận ra, vội vàng điều động tinh thần lực, tận lực làm cho thân thể buônglongr hơn một chút, lúc này mới hồi đáp: “Lâu nay mặc quần áo màu trắng quả thưc rất đơn điệu cho nên hôm nay mới đổi sang màu đỏ. Con nhớ người thích nhất là màu đỏ mà?”

Dung thân vương trên mặt nở một nụ cười khỏ có thể thấy được, ma pháp bào màu đỏ mạ vàng trên người có chút run run, trong ánh mắt thâm thúy lộ ra một tia thương cảm nhàn nhạt. “Màu đỏ quả thật rất đẹp, màu đỏ tượng trưng cho hỏa diễm mà chúng ta có được, đồng thời cũng tượng trưng cho nhiệt tình và tràn trề sức sống. Băng nhi, ngươi là người xuất sắc nhất trong giới trẻ của Dung gia, chưa tới hai mươi tuổi đã đạt cảnh giới ma đạo sĩ, đây cố nhiên là có quan hệ với sự trợ giúp của gia đình, nhưng sự cố gắng của ngươi cũng rất quan trọng. Hôm nay ta tìm ngươi tới là có vài chuyện muốn hỏi ngươi.”

Niệm Băng gật đầu nói: “Gia gia, người cứ hỏi.”

Dung thân vương lạnh nhạt nói: “Ta có được tin tức, lần này ma pháp sư Băng Thần tháp phái tới tham gia Tân Duệ Ma Pháp Sư đại tái phi thường xuất sắc, đối với việc này ngươi thấy sao?”

Trong phút chốc, trong mắt Niệm Băng cháy lên tinh tưởng mãnh liệt. “Bất luận bọn chúng cường đại cỡ nào, đối với con mà nói, không có lý do thất bại.”

“Chỉ đơn giản như vậy?” Dung thân vương trong mắt toát ra một tia uy nghiêm.

Niệm Băng không trả lời, chỉ kiên định gật đầu, quả thật, trong lòng hắn không có ý nghĩ thất bại.

“Được, không hổ danh là cháu ta.” Dung thân vương ánh mắt thâm ý gật đầu.

Niệm Băng lúc này tâm thần đã dần dần khôi phục ổn định, ngẩng đầu nhìn Dung thân vương, lúc này hắn mới nhìn rõ vị gia gia đã hai mươi năm không gặp. Cảm giác đầu tiên, chính là hắn đã gài đi, mười hai năm không gặp, mái tóc vốn hoa râm nay đã trắng xóa, mặc dù ánh mắt Dung thân vương vẫn lợi hại như trước nhưng nếp nhăn trên mặt lại khó giấu được dấu vết năm tháng. Gia gia đã già.

“Ân, Băng nhi, ta thích ánh mắt của ngươi bây giờ. Vài ngày không gặp, tinh thần lực của ngươi tựa hồ tiến bộ không nhỏ.”

Niệm Băng lạnh nhạt cười nói: “Đây đều là gia gia có phương pháp dạy dỗ.”

Dung thân vương nói: “Hôm nay ta tìm ngươi tới không chỉ muốn xem thái độc ủa ngươi đối với trận đấu, đồng thời còn muốn truyền cho ngươi một thứ, ta hy vọng ngươi có thể mặc nó tới tham gia ma pháp sư đại tái lần này. Bất quá, muốn có được nó, ngươi phải qua được khảo nghiệm của ta.”

Niệm Băng ngây ra một chút, nói: “Khảo nghiệm, chẳng lẽ người còn không rõ thực lực của ta sao? Không cần khảo nghiệm đâu.” Mặc dù Niệm Băng tự tin mình cũng có thực lực ma đạo sĩ nhưng hắn dù sao cũng không phải đơn thuần là hỏa hệ ma pháp sư, nếu thực sự cùng ma đạo sư cường đại đối kháng sẽ rất dễ bị bại lộ.

Dung thân vương lắc đầu nói: “Không, muốn lấy được thứ này đương nhiên phải khảo nghiệm. Từ nhỏ ta đã dạy ngươi, trên thế giới này không có chuyện không làm mà hưởng. Đi theo ta.” Nói xong, không biết hắn ấn nhẹ vào nơi nào trên bàn đọc sách, tiếng yết yết vang lên, trước bàn đọc sách, nơi Niệm Băng đứng tách ra một khe hở rộng chừng nửa trượng, bậc thang bằng đá đi thẳng xuống dưới.

Thấy đường hầm bí mật này, Niệm Băng trong lòng thầm than, nếu không phải mình giả trang thành hình dáng ca ca, có lẽ cả đời này cũng vô pháp biết được bí mật trong Dung thân vương phủ.

Dung thân vương từ sau bàn đọc sách đi ra, thân hình hắn so với Niệm Băng thấp hơn một chút, nhưng khi hắn đi qua trước mặt Niệm băng lại tựa như một ngọn núi nguy nga, tạo ra cho Niệm băng một áp lực cường đại. Sauk hi giao thủ cùng phượng tộc trưởng lão Phượng Không, Niệm Băng đối với ma đạo sư cũng không e ngại, hắn cũng không lo thực lắng về thực lực Dung thân vương mạnh cỡ nào, nhưng ngay lúc đó, hắn sợ nhất là thân phận của mình đã bại lộ.

Dung thân vương thuận theo bậc thang đi xuống, Niệm Băng cũng đành kiên trì đi theo, đoạn thang đá rất dài, Dung thân vương đi qua chỗ nào, hai bên vách tường cứ cách một trượng đều có hai ngọn đèn được thắp sáng.

Dung thân vương không nói gì, Niệm Băng càng không nói, đó gọi là nói nhiều tất lộ, thanh âm của hắn mặc dù giống Dung Băng nhưng vẫn còn có chênh lệch rất nhỏ.

Đi được khoảng trăm thước, không còn bậc thang nữa, Dung thân vương dẫn Niệm Băng đi vào trong một hành lang hẹp và dài, Niệm băng khống chế khí tức bản thân, kiềm chế tâm tình kích động, không ngừng tự hỏi phải làm sao để ứng phó với kục diện kế tiếp.

Rốt cuộc cũng tới cuối hành lang, đây là một đại sảnh rộng lớn. Đại sảnh hình vuông cao chừng năm trượng dài khoảng trăm trượng, cả đại sảnh đều làm bằng đá vô cùng cứng rắn. Niệm Băng hít một hơi thật sâu, đại sảnh lớn như vậy ở dưới đất, phải bao nhiêu người mới có thể làm ra, huống chi trong đại sảnh hắn cảm giác được ma pháp khí tức, nơi này chắc chắn có ma pháp phong ấn rất mạnh, đó là phong ấn tràn ngập áp bách, trong đại sảnh này, ma pháp nguyên tố đều trở nên rất trì hoãn, không khí mặc dù không khó chịu nhưng thân là ma pháp sư, Niệm Băng lại cảm giác được một tia áp lực.

“Tình huống nơi này ngươi nên hiểu rõ, từ khi ngươi bắt đầu tu luyện ma pháp từng ở đây hơn ba năm, đúng là ba năm đó đã tạo trụ cột rất tốt cho ngươi. Nơi này ma pháp nguyên tố mặc dù hi bạc, nhưng dưới tác dụng của ma pháp trận, ma pháp nguyên tố lại phu thường tinh thuần, không bị khí tức tạp chất ảnh hưởng. Tới đây đi, cho ta xem thực lực của ngươi.” Dung thân vương đi tới giữa đại sảnh, dưới chân hắn là một hồng sắc ma pháp lục mang tinh đường kính ba trượng.

Niệm Băng nhìn Dung thân vương, hắn căn bản không biết nên xuất thủ công kích ra sa, thực sự phải đánh sao? Hắn có chút hoài nghi mình đang nghĩ gì. “Gia gia, con là vãn bối, sao lại có thể công kích người đây?”

Dung thân vương mỉm cười nói: “Bây giờ ngươi là đệ tử còn ta là khảo quan của ngươi, không có gì là không thể công kích. Ra tay đi, nếu ngươi không thể thông qua khảo nghiệm của ta, ta chẳng những sẽ hủy bỏ tư cách đại biểu Hoa Dung đế quốc tham gia thi đấu của ngươi, đồng thời bắt ngươi ở đây bế quan tu luyện ba tháng. Vì tự do của mình, ngươi phải cố lên, ngươi nên biết, dưới bất cứ tình huống nào, ta đêif tuyệt đối không nương tay.” Hỏa diễm từ thân thể Dung thân vương bốc lên, hồng sắc hỏa diễm quang mang mang tới nhiệt lượng cực đại, nhiệt độ cả đại sảnh dần dần tăng lên, hỏa nguyên tố trong đại sảnh rất nhanh hướng tới Dung thân vương ngưng kết, mỗi lần ngưng kết, hỏa diễm chung quanh Dung thân vương lại cường thịnh thêm một chút.

Thầm than một tiếng, Niệm băng biết mình không thể không động thủ, bây giờ chuyện mình có thể làm chính là dưới điều kiện tiên quyết là không bị Dung thân vương phát hiện, hoàn thành khảo nghiệm của hắn. Nghĩ tới đây, sắc mặt Niệm Băng bình tĩnh trở lại, làm một ma pháp sư xuất sắc, tỉnh táo tuyệt đối là chuyện mấu chốt nhất.

Hỏa diễm đồng dạng tỏa ra chung quanh thân thể NIệm băng, mặc dù không có khí thế bức nhân như Dung thân vương nhưng ngọn lửa nóng rực này lại có tốc độ cướp hỏa nguyên tố không chậm, chung quanh thân thể Niệm Băng dần dần biến thành một phiến hỏa hồng, tay phải duỗi ra, một hỏa cầu xuất hiện trên lòng bàn tay, hỏa cầu trong quá trình ngưng kết hỏa nguyên tố không ngừng biến hóa, thể tích tăng trưởng khiến cho khí tức của nó không ngừng tăng cường.

Dung thân vương gật đầu nói: “Hay, làm đơn giản cái phức tạp, không sai đúng là một biện pháp hay. Ta muốn xem xem hỏa cầu của ngươi có thể biến thành cái gì.”

Niệm Băng lạnh nhạt cười nói: “Vậy người cứ đợi xem, con tuyệt đối sẽ không làm người thất vọng.” Hắn hiểu rõ, Dung thân vương đã để cho mình công kích, vậy sẽ cho mình thời gian ngưng kết ma pháp lực, đã như vậy, hết thảy đều trở nên dễ dàng xử lý, mặc dù chỉ có hỏa hệ ma pháp, vị tất đã có thể đạt tới trình độ ma đạo sĩ, nhưng bản thân mình lại có ưu thế ở tinh thần lực.

user's avatar
Mr. Robot
I'm just anonymous. I'm just alone.
Báo Cáo Vấn Đề Báo Cho Chấp Sự
62 Xem
1 Thích
Cỡ Chữ
Cách Dòng
Font Chữ
Màu Nền
Màu Chữ
Ngày/Đêm
Kiểu Nền