Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 94 Phượng nữ từ tuyệt vọng đến kinh hỉ ( Thượng )

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 5907 chữ · khoảng 21 phút đọc

Khi Niệm Băng cảm nhận được Phệ ma đao băng lãnh, hắn thật sự nghĩ đến mình mất đi cánh tay trái. Nhưng trong tích tắc Phệ ma đao chạm mặt đất, hắn cảm giác được rõ ràng Phệ ma đao kêu gọi mình, khi đó hắn nhận thức được chuôi ma khí hắc ám giới nầy đã chấp nhận mình làm chủ nhân mới của nó.

Thánh Diệu đao cùng Phệ ma đao đều được Niệm Băng thu vào trong không gian chỉ giới. Trên không gian chỉ giới vốn không có nhiều quang mang bảo thạch, sao lại có ngân quang đại phóng, cả khối bảo thạch hoàn toàn biến thành pha lê màu bạc. Trong khi Niệm Băng kính sợ nhìn chăm chú, chỉ giới phảng phất cùng tay hắn hoà thành một thể, ngân quang quanh quẩn ngón tay một vòng biến mất không thấy, nhưng phía trên khối bảo thạch kia vẫn duy trì pha lê màu bạc. Sao lại thế này? Không gian chỉ giới đã xảy ra biến hóa sao?

“Đúng! Nó đã tiến hóa. Giới chỉ này tuy không là cực phẩm nhưng lại thu nhận nhiều cực phẩm bảo đao như vậy. Dưới sự ảnh hưởng của các loại khí tức nó đã tiến hóa thành không gian hệ ma pháp vật phẩm tốt hơn. Có thể làm ma pháp vật phẩm trữ vật tiến hóa, có thể thấy mấy thanh bảo nhận kia của ngươi thật thần kỳ, hãy giữ lợi thế của chúng. Ta tin tưởng rằng ngươi sẽ siêu việt hơn mấy vị tiền bối chúng ta, thành cường giả trong nhân loại.”

Niệm Băng chuyển ánh mắt hướng Hi Lạp Đức, mỉm cười nói: "Tiền bối, cám ơn ngài. Bây giờ chúng ta nên ra khỏi đây, ta nghĩ bây giờ ngài có thể gọi sủng vật của mình."

Hi Lạp Đức gật gật đầu, trên mặt cũng lộ ra nụ cười, đi đến Niệm Băng, "Từ nay về sau không cần gọi ta là tiền bối, ta lớn tuổi hơn, người lại cùng Miêu Miêu là bằng hữu. vì thế gọi ta là một tiếng thúc thúc đi."

"Thúc thúc?" Niệm Băng kinh ngạc nhìn Hi Lạp Đức. "Ngài không phản đối ta cùng Miêu Miêu lui tới sao?"

Hi Lạp Đức than nhẹ một tiếng, "Nếu là thiên định, nhân lực há có thể cưỡng cầu? Trải qua mọi việc phát sinh ngày hôm nay, ta đã minh bạch rất nhiều thứ. Niệm Băng, ngươi lấy đức báo oán. Chẳng những không so đo sự tình ta muốn giết ngươi, ngược lại sau khi rơi vào vực sâu đã cứu mạng ta. Chỉ dựa vào điểm này, ta đã nợ ngươi quá nhiều rồi, ngươi quả là một tiểu tử vĩ đại. Cho dù sau này Miêu Miêu lớn lên có chọn ngươi ta cũng yên tâm, cho nên không có cái gì phải lo lắng nữa. Ngươi cùng Miêu Miêu là bằng hữu, ta hi vọng chúng ta có thể trở thành bằng hữu. Ta nợ ngươi một cái mạng."

Niệm Băng vươn người, cười nói: "Qua cơn mưa bầu trời cảm giác rất mỹ diệu a. Hi Lạp Đức thúc thúc, ngài yên tâm đi, quả thật ta coi Miêu Miêu như là muội muội. Thời gian không còn sớm nữa, ngài nên trở về, nếu không Miêu Miêu lại lo lắng. Ta nghĩ, lúc này ta cũng nên đi thôi. Trù nghệ đại tái Đáp Lỗ thành đã kết thúc, ta trở về cũng không còn ý nghĩa. Ta sẽ đi đến một địa phương khác, chỉ có kinh lịch càng nhiều, tài năng của ta mới phát triển tốt, một ngày nào đó chúng ta còn có thể gặp mặt lại. Thúc thúc, tái kiến, ngài bảo trọng! Băng, ngươi đại biểu cho rét lạnh, Hỏa, ngươi là nguồn suối nóng rực, khí tức băng cùng hỏa a, xin các ngươi cho phép ta dung hợp đặc tính của các ngươi, lấy cộng đồng nguyên tố của các ngươi dẫn dắt, cộng hưởng đi." Hai tay bắt chéo lại trước người, tam giác màu đỏ cùng tam giác màu lam đồng thời hình thành một hồng, lam lưỡng sắc lục mang tinh, khí tức ma pháp dấy lên bao quanh Niệm Băng xoay tròn. Trước người lục mang tinh duy trì chói sáng chung quanh.

Hi Lạp Đức nhìn Niệm Băng, mỉm cười nói: "Tiểu tử. Cả ngày ngươi đã cho ta một bài học rồi, ta cũng tin tưởng. có ngày chúng ta gặp mặt lại, thuận buồm xuôi gió a."

Niệm Băng mỉm cười gật đầu, trong ngân quang lóe ra trên không gian chỉ giới, Tự do chi phong đích khinh ngâm nhảy vào trong tay Niệm Băng, "Bạch do chi phong! ngươi có thể thấy hết thảy thế gian, ngươi có thể đi mỗi một ngõ ngách trên mặt đất, ta thỉnh cầu ngươi hoá ta thành cánh chim, mang ta bay đi." Thanh sắc quang mang quẩn quanh chung quanh Băng Hỏa đồng nguyên lục mang tinh, lấy Tự do chi phong đích khinh ngâm làm vật dẫn, bao phủ thân thể Niệm Băng di động trên bầu trời, mặc dù tốc độ không mau, thân thể chậm chậm mà đi, Niệm Băng hướng Hi Lạp Đức vẫy tay, "Hi Lạp Đức thúc thúc bảo trọng"

Nhìn bóng Niệm Băng biến mất dần ở cuối vực sâu, Hi Lạp Đức nở nụ cười "Lấy Băng Hỏa đồng nguyên dẫn Mô phỏng ma pháp, năng lực trên thân rồng lại dùng trên thân người, Niệm Băng hả, ngươi đúng là một ma pháp sư kỳ quái. Có lẽ ngươi là đệ nhất toàn hệ pháp sư trên đại lục này, ta chờ xem ngày ngươi quang mang chiếu sáng."

Được gió hộ tống, Niệm Băng rốt cuộc bay ra khỏi vực sâu, một lần nữa hít thở không khí mát mẻ của mặt đất. Cảm giác được sống lại làm người khiến trong hắn rất là thư sướng. Không đáp thẳng xuống, chỉ phân biệt phương hướng, rồi nhắm hướng tây nam bay đi. Niệm Băng nhìn Ngạo Thiên đao trong lòng thầm nghĩ, khi nào chính mình không nhờ mấy cái ma pháp đao này cũng có thể đủ tự do khống chế Mô phỏng ma pháp mới chính thức nhập môn kỹ xảo ma pháp này. Xảy ra chuyện đặc biệt đêm qua, Niệm Băng càng nhận thức được uy lực của ma pháp trận, ngay cả Long triệu hoán sư Hi Lạp Đức cường đại như vậy, dựa vào thượng cổ ma pháp trận đều có thể chế trụ hắn. Nếu có thể đào móc được càng nhiều thượng cổ ma pháp trận, đối với tu luyện ma pháp của mình sau này tất nhiên càng có lợi lớn.

Nghĩ đến thượng cổ ma pháp trận hắn không khỏi liên tưởng đến một chỗ, mặc dù chỉ là đi qua một lần, nhưng hắn được yêu cầu nhớ lại nơi này có bao nhiêu ma pháp trận, phụ thân từng nói với hắn, nếu có thể lĩnh ngộ luyện thành hoàn toàn ma pháp thư nơi nầy, ít nhất cũng đạt tới cảnh giới ma đạo sư, lần này tham gia Tân duệ ma pháp sư đại tái, thừa lúc nghĩ biện pháp đi xem, chỉ biết có trà trộn vào thành công hay không?

Tại một nơi nào đó bên trong Long Mộc đế quốc.

Trong sâm lâm không khí thường dễ chịu nhưng quyển khí không dễ chịu như không khí. Phượng Hư mặt trầm như nước nhìn nhà gỗ trước mặt, đâu không phải một căn nhà gỗ bình thường, chu quanh nhà gỗ, còn có cỗ ma pháp trận nguyên thủy nhất, chuyên môn dùng để giam cầm phạm nhân trong bổn tộc.

"Người thứ hai, ngươi là người thứ hai đào tẩu từ nơi này. Phượng Yên hỡi Phượng Yên, ngươi chắc chắn không nghĩ tới, nữ nhi của ngươi lại trở thành người thứ hai đào tẩu. Trốn, tất cả đều trốn rồi, chẳng lẽ trời cao muốn triệt Phượng tộc nhất mạch ta sao?" Nói tới đây hai hàng nước mắt trên khuôn mặt già nua của Phương Hư chảy xuống, làm hắn tựa hồ già thêm mấy phần.

"Đại ca." Phượng Không từ phía sau Phương Hư đi tới, "Có lẽ chúng ta đã bức người quá đáng chăng, dù sao Phượng nữ là một đứa nhỏ, mỗi nữ hài tử đều có ước mơ tình yêu của mình."

Hồng quang lóe lên, Phương Hư nước mắt trên mặt bốc hơi, hừ lạnh một tiếng: "Làm bổn tộc Hy vọng chi phượng, sớm đã biết phải buông bỏ cái gì. Huống chi trong bổn tộc chẳng lẽ không thiếu thanh niên vĩ đại sao? Phượng Không đệ, ngươi không cần vì tiểu nha đầu mà giải thích nữa. Bây giờ còn có thời gian, trước Đại điển Phượng hoàng Niết bàn, nhất định phải đem Phượng nữ trở về. Nếu không chúng ta cả một chút cơ hội cũng không có. Không đệ, Phượng nữ từ nhỏ cùng ngươi thân thiết nhất, ngươi dẫn Phương Hương, Phượng Địch, Phượng Nguyệt, Phượng Thuấn bốn người xuất phát bây giờ, dựa vào khí tức truy tung, ta không tin không bắt được nha đầu về."

Phượng Không thở dài một tiếng, còn muốn nói gì đó, nhưng nhìn lại bóng lưng tiêu điều kia của Phượng Hư, lắc lắc đầu, xoay người đi.

Bên trong sâm lâm, mái tóc dài màu hồng phất phiêu vũ tại không trung. Phượng nữ trong núi rừng khẩn cấp dong đuổi, đối với khu vực sâm lâm này. Nàng thật sự quá quen thuộc. Cho dù nhắm mắt lại tuyệt sẽ không đi nhầm.

"Xin lỗi, xin lỗi trưởng lão, ta không thể không trốn đi. Ta yêu Niệm Băng, Niệm Băng vì ta mà chết. Nhưng ta cả lần cuối cùng cũng không thấy mặt hắn, ta muốn đi nhặt xác hắn, ta muốn vì hắn mà thủ linh hai năm, các ngươi yên tâm trước Đại điển Phượng Hoàng niết bàn ta nhất định sẽ quay về", lúc này trong lòng Phượng nữ tràn ngập bi thương và tưởng niệm Niệm Băng.

Phượng Hư lúc trước nói có một chút sai rồi. Thân làm Phượng tộc hy vọng chi phượng, Phượng nữ vẫn biết trách nhiệm trên người mình trọng đại bao nhiêu. Cũng biết Phượng Yên bỏ đi làm Phượng tộc bị đả kích nặng nề. Lần đầu tiên nhìn thấy Niệm Băng, Niệm Băng đã ra tay làm thịt bồ câu cho nàng ăn, sau khi ăn xong, nàng đối với thanh niên anh tuấn kia sinh ra hảo cảm. Mặc dù hắn có thâm cừu, mặc dù hắn có sự truy cầu xa xôi, nhưng hắn cũng xuất sắc vậy.

Sau lại, mỗi một lần gặp lại Niệm Băng, Phượng nữ đều giật mình phát hiện biến hóa trên người hắn, cũng có thể cảm giác rõ ràng được trong lòng Niệm Băng ẩn dấu một tia bi thương. Cùng là không có phụ mẫu, Phượng nữ đối với Niệm Băng cực kỳ đồng tình. Trong tâm hảo cảm đối với Niệm Băng tăng nhanh nhưng dù vậy, Phượng nữ chỉ coi Niệm Băng là bằng hữu mà thôi. Nàng biết nàng không thể dễ dàng sinh lòng ái mộ, nhất là đối với người ngoại tộc, vì nàng là đại biểu cho tương lai Phượng tộc.

Trong Hỏa long động, Niệm Băng, Phượng nữ nói về tình yêu của mình, Phượng nữ cố nén kích động trong lòng nói ra điều khó xử của mình, Niệm Băng cùng không làm khó hắn, tại thời khắc cuối cùng, hắn chịu hy sinh mình để cứu mọi người. Hết thảy đều lưu lại trong tâm Phương nữ dấu ấn sâu đậm. Niệm Băng tuy sinh tử chưa biết , nhưng Phượng nữ có thể đoán được kết quả. Gia Lạp Mạn Địch Tư long vương, với hấp dẫn của thực vật cùng quy định của long thần sẽ không làm hại Niệm Băng. Khi đó, nàng vẫn như trước không có biểu lộ tình cảm của mình. Trong tâm trí của nàng, tộc nhân của mình là vị trí thứ nhất.

Công tước phủ, một lần nữa gặp lại Niệm Băng, thấy hắn bình an trở về, trong nháy mắt tình cảm lại chiến thắng lý trí, khiến nàng muốn gục đầu trên ngực Niệm Băng, nhưng chỉ trong nháy mắt, lý trí Phượng nữ đã khôi phục. Nàng biết như vậy mình và Niệm Băng không có chỗ tốt, cho nên nàng vì nghĩa mà lựa chọn tránh né, nhưng nàng không ngờ, Phượng Hư trưởng lão lại phái Phượng Hương đi giết Niệm Băng, Nàng từ miệng Phượng Không biết được tin Niệm Băng đã chết, cảm tình dồn nén trong lòng cuối cùng phát tan trùng trùng trở cách, phát tan tất cả sợ hãi trong lòng, trong sát na nàng mới ý thức được tên Niệm Băng đã khắc sâu trong tim nàng, nàng yêu Niệm Băng, trong lòng nàng chỉ có Niệm Băng. Nhưng cũng đã chết, bị giết bởi vì quan hệ với mình, thanh niên anh tuấn đã từng cứu mình, cũng như mình không có cha mẹ, cừu hắn còn chưa kịp báo, hắn cũng kìm nén tình yêu của mình, tất cả đều vì mình suy nghĩ, nhưng hắn đã chết rồi.

Khi Phượng nữ vừa tỉnh lại thì đã về tới Phượng tộc. Bị Phương Hư trưởng lão giam vào nhà cấm chế, Phượng Hư muốn bảo ban nàng, trừng phạt giam hãm nàng. Quả thật Phượng nữ cũng muốn tạ tội lắm chứ. Nàng suy nghĩ cẩn thận ba sự kiện, sự kiện thứ nhất, tình yêu đối với Niệm Băng, nàng biết chính mình không thể yêu người thứ hai. Sự kiện thứ hai, nàng nghĩ đến thi thể của Niệm Băng vẫn trên cây trong rừng, hắn đã chết nhưng cả thi thể cũng không có người thu gom lại, bất kể thế nào mình cũng làm cho hắn yên nghỉ trong tĩnh lặng! Cuối cùng sự kiện nàng nghĩ tới là cừu của Niệm Băng. Một khắc nàng quyết định xong, bất luận nỗ lực bằng cách nào, phải thay thế Niệm Băng báo huyết hải thâm cừu kia. Hận của Niệm Băng đúng là hận của mình, mặc dù Niệm Băng đã chết, nhưng nàng thề vì Niệm Băng mà thủ tiết.

Nhà cấm chế của Phượng tộc chỉ có một người chạy thoát đó là Phượng Yên, Phượng nữ cũng không nghĩ tới với năng lực của mình có thể chạy trốn. Nhưng khi tình cảm trong lòng nàng bùng nổ là lúc đôi mắt màu lam xinh đẹp kia vì nhớ tới Niệm Băng mà rơi huyết lệ, cấm chế tự nhiên biến mất. Phượng hoàng huyết lệ đem hắn thoát ra nhà cấm chế, bây giờ hắn thầm nghĩ muốn sớm đi tìm thi thể Niệm Băng, để hắn được mai táng một cách thỏa đáng.

Với thực lực vừa mới bước vào cấp bậc vũ thánh, chạy đi đối với Phượng nữ mà nói cũng chẳng khó khăn gì. Mười ngày sau, nàng đã về tới sâm lâm mà Niệm Băng gặp chuyện không may, nhưng dù đã lần tìm từng tấc đất nàng cũng không phát hiện thi thể Niệm Băng. Chẳng lẽ đã bị dã thú mang đi sao? Không thể thế, bởi vì khoảng cách từ sâm lâm đến Áo lan đế quốc Hiếu đô cũng rất gần. Nơi này dã thú dũng mãnh đã sớm bị đuổi đi, nhưng thi thể Niệm Băng là ở đâu đây? Chẳng lẽ hắn không chết? Các trưởng lão gạt mình ư?

Với tâm tình xao xuyến, Phượng nữ tiến vào Áo Lan thành, Áo Lan thành vẫn như xưa. Nhưng khi đi vào Lam Vũ công tước phủ, nàng lại do dự, bất kể là Ngọc Như Yên hay Lam Vũ hắn đều không có khả năng chống lại. Muốn hay không muốn đi vào hỏi bọn hắn? Do dự trong chốc lát, Phượng nữ cắn răng một cái hướng đại môn công tước phủ đi tới, hắn tin tưởng rằng, Ngọc Như Yên dù sao với mình cũng là đồng tộc, mình lại không phải tìm đến trả thù, vị tất sẽ làm thương tổn mình.

Trong khi Phượng nữ chuẩn bị tiến vào công tước phủ, đại môn công tước phủ lại mở, một thân ảnh quen thuộc lọt vào mắt Phượng nữ.

"Tử Thanh Kiếm, là ngươi sao?" Phượng nữ dò hỏi.

Tử Thanh Kiếm thân mặc một ngân sắc giáp vị đặc chế cho hắn, xứng với vẻ uy nghi của hắn càng làm tăng thêm thân hình tráng kiện, hắn đang chuẩn bị ra ngoài mua một vài thứ cần dùng, lại không nghĩ rằng vừa ra khỏi cửa lại đâm đầu gặp người mình đêm mơ ngày tưởng.

"Phương nữ" Từ Thanh Kiếm thanh âm tràn ngập tám phần hưng phấn, hai phần kinh ngạc, bước vài bước tới trước mặt Phương nữ, khuôn mặt cương nghị có chút gượng ép, chợt gặp lại Phượng nữ hắn chẳng biết nên nói gì.

Đỏ bạc đen tình, sao ta ko thua lô :032:

"Thanh Kiếm đại ca, tại sao ngươi lại ở chỗ này?" Phượng nữ kinh ngạc hỏi:

Tử Thanh Kiểm nhìn thấy Phượng nữ, trong lòng không khỏi đau xót. Mấy tháng không gặp, Phượng nữ thay đổi so với trước kia tiều tụy hơn rất nhiều. Ánh mắt của nàng ảm đạm, làn da đã mất đi vẻ sáng bóng ngày xưa. Mặc dù nàng vẫn xinh đẹp như trước, nhưng từ một thân phong trần kia có thể nhận thấy nàng đã chịu nhiều gian khổ.

"Phượng nữ, ngươi làm sao vậy" Nhìn qua ngươi thật mởi mệt a! Lúc trước sau khi cùng ngươi chia tay, ta và muội muội đến đây đầu quân, ta bái Lam Vũ công tước làm thầy, hiện tại là một phần tử trong Ngân vũ kỵ sĩ đoàn."

Bái Lam Vũ làm thầy? Phượng nữ trong lòng có chút vui mừng, nếu như vậy mình không cần tiến vào công tước phủ nữa, tránh được nhiều phiền phức, vội vàng dồn dập hỏi: "Thanh Kiếm đại ca, sau này ngươi đã gặp Niệm Băng sao? Hắn đã từng đến nơi này?"

Tử Thanh Kiếm nghe Phượng nữ nhắc đến Niệm Băng, trong lòng không khỏi trầm xuống. Cho dù hắn là người thô thiển cũng nhận thấy trái tim Phượng nữ không có hình ảnh mình, thầm than rồi nói: "Đương nhiên ta có gặp nhưng Niệm Băng huynh đệ không ở chỗ nầy lâu, đã cùng đầu long kia đi rồi, lúc hắn đi ta và muội muội còn đưa tiễn hắn."

Phượng nữ toàn thân run lên "Đại ca, ngươi chắc chắn như vậy sao? Ngươi nói tạm biệt Niệm Băng khi nào?"

Tử Thanh Kiểm nghĩ nghĩ rồi nói ra thời gian. Phượng nữ cẩn thận tính toán, đúng là sau hai ngày mình biết được tin Niệm Băng chết. Trái tim nàng run rẩy, vì cái gì, Phượng Không trưởng lão ngài muốn lừa gạt ta? Niệm Băng không chết, không chết.

Thân thể mềm mại của Phượng nữ không ngừng run rẩy, nước mắt rơi xuống như mưa, lúc này nhìn nàng rất yếu đuối, không có chút phong độ của Vũ thánh, lúc này giờ phút này, trong lòng nàng tràn ngập miên man những ký niệm đối với Niệm Băng.

"Phượng nữ, ngươi không làm sao chứ?" Tử Thanh Kiểm nhìn Phượng nữ. Cho dù hắn không hiểu Phượng nữ tại sao lại khóc, nhưng cùng đoán đước cùng Niệm Băng có quan hệ. Năm qua, một chút hy vọng cho chính mình cũng không có. Cảm giác tâm can như tro tàn mặc dù không dễ chịu, nhưng Từ Thanh Kiếm cũng kiềm chế được tình cảm của mình không lộ ra. Dù sao Niệm Băng hay Phượng nữ đều có thể coi là sanh tử chi giao của hắn, hắn chỉ có thể đem tình yêu của mình chôn tận đáy lòng.

Phượng nữ lau nước mắt, tra vấn tiếp: "Thanh Kiếm đại ca, ngươi chắc chắn Niệm Băng không có việc gì sao? Bây giờ hắn đi đâu?"

Tử Thanh Kiếm kiên định gật gật đầu: "Hắn không có việc gì! Cùng một đầu long ở một chỗ thì có thể có việc gì?! Tên rồng kia còn nhờ cậy hắn nấu cơm, ta nghe Niệm Băng nói, hắn hình như muốn đi Hoa Dung đế quốc tham gia Tân duệ ma pháp sư đại tái gì đó. Phỏng chừng bây giờ đang ở trên đường đi, trận đấu kia mấy tháng sau mới bắt đầu."

Đôi mắt đẹp của Phượng nữ sáng ngời, trong chốc lát ánh sáng rực rỡ mất đi tựa hồ đã khôi phục, nàng nhìn Tử Thanh Kiểm thật sâu liếc mắt nói: "Cám ơn ngươi Thanh Kiểm đại ca, ta đi trước đây." Thân ảnh chớp động, nàng bất chấp sự kinh ngạc của thường nhân xung quanh, lấy tốc độ nhanh nhất nhắm hướng nam mà đi.

Nhìn thấy bóng lưng Phượng nữ biến mất, Tử Thanh kiểm một trận thất thần, thở dài một tiếng, xoay người đi vào công tước phủ, hắn không còn tâm tình mua thứ gì nữa.

"Thanh Kiếm, là ngươi hả!" Cửa công tước phủ mở, một thân ảnh yêu kiều đi ra, Ngọc Như Yên mặc váy dài màu lam nhìn qua thật là cao quý.

"Tham kiến sư mẫu." Tử Thanh Kiếm nghe Lam Vũ công tước nói Ngọc Như Yên là Áo Lan đế quốc đệ nhất cao thủ. Nên hắn đối với sư mẫu bội phục muôn phần, giọng nói cực kỳ cung kính.

Từ Thanh Kiếm là người trực tính, sắc mặt hắn biến hóa lập tức khiến cho Ngọc Như Yên chú ý: "Thanh Kiếm ngươi sao vậy? Tựa hồ ngươi có điểm mất hứng ?"

Tử Thanh Kiếm than nhẹ một tiếng, nói: "Sư mẫu ta vừa rồi gặp Phượng nữ, ta nghe Lam Tầm huynh nói lần trước bọn Phượng nữ từng tập kích ngài, ngài có thể không truy cứu nàng ấy không?"

"Cái gì?Phượng nữ?" Ngọc Như Yên chấn động toàn thân, nhớ tới khả năng Niệm Băng đã nói, nhất thời vội vàng hỏi: "Phượng nữ ở nơi nào? Người của hắn?"

Tử Thanh Kiếm hiểu lầm ý tứ Ngọc Như Yên, có chút kinh hãi nói: "Sư mẫu, ngài không cần làm khó nàng ấy được không? Ta nghĩ, Phượng nữ cũng không thật sự muốn làm ngài khó xử."

Ngọc Như Yên nhướng mày nói: "Ngươi!!! Tiểu tử ngốc này, ta có nói sẽ làm khó hắn sao? Mau nói cho ta biết hắn ở đâu, ta muốn tức khắc đi tìm hắn nói một chút sự tình."

Tử Thanh Kiếm vì mối quan tâm Phượng nữ khiến cho hắn hoàn toàn không nói thật, "Trong chốc lát, Phượng nữ đã đi rồi, nàng ấy có thể đi tìm Niệm Băng. Sư mẫu ngài tìm nàng ấy có chuyện gì?"

Ngọc Như Yên trên mắt toát ra một tia cười khổ, trong lòng thầm nghĩ , Ví thử Phượng nữ thật sự là nữ nhi của mình, nhưng bước đến tới cửa mà còn không vào, nói ra thật sự là bi ai! Với năng lực của Phượng nữ, mình lại không xác định được chính xác phương hướng, muốn đuổi theo cũng không dễ dàng gì. Bỏ đi vậy, nha đầu này đã đi tìm Niệm Băng, sự tình cuối cùng cũng thủy lạc thạch xuất (nước chảy đá mòn). Hy vọng bọn họ có thể sớm gặp nhau."

Không tham gia chung kết Hoa long trù nghệ đại tái Niệm Băng cực kỳ tiếc nuối. Cũng không phải vì tiền thưởng, không phải vì tư cách tham gia thi đấu trù thần đại tái, mà bởi vì Tiểu Thiên. Tiểu Thiên là đối thủ lớn nhất kể từ khi Niệm Băng xuất đạo tới đây, người sử dụng Âm dương điều hòa Thái cực thủ, Niệm Băng rất muốn cùng hắn đường đường chính chính đấu một trận. Sở dĩ hắn chọn bỏ đi mà không tìm Tiều Thiên tỷ thí một lần nữa, là vì liên quan đến thời gian. Thu được Phệ ma đao của hắc ám giới khiến Niệm Băng đối với khát vọng thực lực càng tăng mạnh hơn. Bây giờ đối với hắn mà nói, ma pháp so với trù nghệ quan trọng hơn, cho nên hắn lựa chọn bỏ đi. Tận dụng đoạn thời gian cuối cùng tu luyện nhiều hơn, đồng thời hắn cũng muốn có thời gian hoàn thiện Thất hệ trù nghệ, như vậy, mới là một thái hệ chỉnh thể, mới có thể cùng Thái cực thủ đối kháng. Đáng tiếc bây giờ hắn còn thiếu một thanh ma pháp bảo đao Thổ hệ. Tuy nhiên, bây giờ hắn cũng không vội, dù sao tìm được loại bảo bối cấp bậc này chỉ có thể ngộ mà không thể cầu. Bây giờ Niệm Băng càng ngày càng thấy được vận khí thật cũng không tệ.

Dùng phi hành đi tới hoàn toàn không thể khống chế địa hình, Niệm Băng vì không muốn cho người khác để ý nên chọn địa hình hoang vu nhưng khoảng cách đối với quan đạo cũng không xa, nhưng vậy có thể rời xa đám đông, lại yên tâm phi hành được rồi. Trôi nổi trên không trung rơi xuống mặt đất, thân thể dang ra, hai tay trước ngực vẽ ra hai cái tam giác, hồng, lam lưỡng sắc quang mang đan vào nhau tạo thành Băng Hỏa đồng nguyên lục mang tinh. Niệm Băng quát khẽ một tiếng, trong tinh thần lực dẫn động, sáu đạo quang mang từ không gian chỉ giới liên tiếp bay ra, bảo khí dày dặc bay ra, quang mang lập thể tại Băng Hỏa đồng nguyên lục mang khống chế vòng quanh thân thể Niệm Băng xoay tròn, Niệm Băng trong lòng tràn ngập cảm giác thành tựu, hai tay trước người giương ra, đè xuống phía dưới. "Định"

Băng Hỏa đồng nguyên lục mang tinh trong nháy mắt mở rộng, dưới chân Niệm Băng. Hồng lam, lưỡng đạo quang mang trong lục sắc quang mang trong nháy mắt xuyên vào trung ương lục mang tinh dưới chân Niệm Băng, còn lại tứ sắc quang mang vững vàng cắm ở chung quanh ma pháp trận. lục sáng quang mang sáng ngời hình thành một lồng ánh sáng dày vòng quanh thân thể Niệm Băng.

Niệm Băng mở nụ cười vừa lòng, cái này hắn căn cứ Băng Hỏa đồng nguyên mô phỏng ma pháp, không có ma pháp lực, tình huống hàm tiếp chẳng được xuất hiện, nhìn sáu thành thần nhận chung quanh, Niệm Băng không khỏi ngâm khẽ: "Băng tuyết nữ thần đích thán tứ. Hỏa diễm chi thần đích bào hao, Tự do chi phong đích khinh ngâm, Quán xuyên thiên địa đích thự quang, Thần cơ bách biến địa lục mang, Vĩnh thế địa ngục địa trớ chú. Các người mang đến cho ta ma lực cường đại, các ngươi là hy vọng trương lai của ta a!"

Có lẽ do cảm thụ được tinh thần lực khí Niệm Băng ba động, bảo khí dày dặc bốc lên, càng lúc càng trở nên nồng đậm. Niệm Băng mỉm cười trong nháy mắt trong mắt quang mang phóng ra, hai tay đè xuống dưới, trong mắt thần quang phóng ra, một chưởng nhẹ nhàng chụp xuống, dẫn động bảo khí dày dặn kia, ngay sau đó hắn vươn tay phải, lòng bàn tay hướng lên trên. Cái thứ nhất xuất hiện chính là quang mang của lam sắc, đó cũng không phải ma pháp, mà thuần là ma pháp lực, tiềm lực lam sắc tản ra khí tức băng lãnh, sau đó lam quang đột nhiên chợt chuyển, chuyển thành hồng sắc. lại từ hồng biến thành xanh, từ xanh biến thành trắng, từ trắng biến thành đen, lục sắc quang mang xen kẽ sáng ngời, các loại ma pháp nguyên tố trong không khí không ngừng xoay chuyển bốc lên xung quang thân thể Niệm Băng. Cảm thụ ma pháp nguyên tố trong lúc biến hóa sinh ra đủ loại đặc tính, Niệm Băng đắm chìm thật sâu trong đó. Băng, Hỏa hai loại ma pháp lực cũng tại Băng Hỏa đồng nguyên ma pháp trận không ngừng tăng cường, ma pháp lực tiêu hao vì phi hành rất nhanh hồi phục, hiện tại đối với hắn quan trọng nhất chính là phương pháp tu luyện.

Đáng tiếc phương pháp tu luyện này qua mức bắt mắt, chỉ có thể chọn dã ngoại tiến hành. Nếu không may bị người khác bắt gặp, đương nhiên họ sẽ vì sáu thanh đao của hắn mà động tâm.

Đang tu luyện ma pháp lực không quên tu luyện tinh thần lực đã trở thành thói quen của Niệm Băng, tinh thần lực hoàn toàn phóng ra ngoài, bao trùm phạm vi phòng ngự mấy trăm trượng, dù là chỉ một cơn gió thổi cỏ lay động, hắn đều cảm giác được tức thời, như vậy chẳng những đối với rèn luyện tinh thần lực có lợi, mà còn có thể đồng thời bảo vệ được mình khi địch nhân đột nhiên xuất hiện làm hại.

Quang mang lại lóe lên, sáu thanh thần nhận đồng thời bốc lên một tầng quang mang. Trong lòng Niệm Băng đột nhiên sinh ra một chút minh ngộ không phải với ma pháp, mà ngược lại là cảm xúc đối với trù nghệ. Sau khi thu được Phệ ma đao, hắn cảm giác được sự chán ghét huyết tính, cũng không phải chán ghét giết người, mà chán ghét huyết tính khí tức trên đao. Mình là một trù sư, ví thử đao của mình có huyết tính khí tức, làm thế nào để nấu nướng đây? Sáu thanh thần nhận chẳng những làm ma pháp đao của mình, đồng thời cũng là thái đao của mình a! Làm một trù sư, cần phải tôn trọng trù cụ của mình, thì mọi người mới có thể yêu thích ăn mọi thứ của mình. Trong sát na, Niệm Băng quyết định xong. Trừ phi lúc nấu nướng, tuyệt không để mấy thanh thần đao này nhiễm huyết tinh khí tức lên đao. Mặc dù hôm trước, cho dù mình sử đao chém giết địch nhân, chỉ dùng đến quang mang của đao, nhưng bắt đầu từ bây giờ, mình nhất định phải cẩn thận. Nhất định không để làm cho mấy thanh thần đao này trở thành vũ khí giết người của mình, chúng là ma pháp đao, ma pháp cũng có thể dùng để đối phó địch nhân.

Tinh thần lực dẫn động năng lực trong ma pháp trận, vù một tiếng Thánh Diệu đao đã nhảy vào trong tay Niệm Băng, hai tay cầm Thánh Diệu đao giơ lên cao, sau khi Thánh sư xuất hiện, khí tức thành khiết trên thanh Thánh Diệu đao này càng thêm nồng đậm, Băng Hỏa đồng nguyên ma pháp trận hồng, lam lưỡng sắc quang mang chợt đạo thịnh, Niệm Băng ngâm xướng: "Lấy Quán xuyên thiên địa đích Thự Quang làm vật dẫn, cấp cho đại địa mang đến quang minh ấm áp, thanh khiết quang minh a! Mời các ngươi dung hợp làm một, ngưng kết thiên địa, hóa thành thánh quang tẩy uế vạn vật đi." Quang mang màu trắng chợt bốc lên, lấy Chính Dương đao làm trung tâm bắn vào trời cao, bao phủ ma pháp trận dưới chân Niệm Băng. Ngoại trừ Phệ ma đao đã lấy ra, các thanh thần nhận khác đều trong thánh quang phát ra thanh ngâm hoan khoái, khi Niệm Băng dùng thánh quang hóa giải lệ khí trên mấy thanh thần nhận. Chỉ có Phệ Ma đao tản ra một tầng vụ khí màu đen, cùng thánh quang đụng chạm, phát ra một tiếng vang. Niệm Băng không đình chỉ động tác của mình, đem Thánh Diệu đao quay về vị trí ban đầu. Lại thay thế một thanh thần nhận, đồng dạng dùng một thất cấp ma pháp, khi hắn thay thế đến thanh cuối cùng, lại sững sờ. Là một ma pháp sư, hắn đối với chú ngữ của hắn ám ma pháp cũng không quen thuộc. Lúc trước ở đồ thư quán hiển nhiên có gặp qua một ít chú ngữ hắc ám ma pháp, nhưng bây giờ hắn không muốn sử dụng hắc ám ma pháp. Hơn nữa hắc ám ma pháp hầu hết đều tàn khuyết không đầy đủ, ngữ điệu ngâm xướng chú ngữ lại phi thường rắc rối và khó hiểu. Hắn biết chú ngữ hắc ám ma pháp cũng không nhiều, nên trong nhất thời không biết ngâm nga như thế nào. Nhìn trong tay thanh Phệ ma đao hẹp dài, Niệm Băng cảm giác được, nếu hắn muốn chính thức nắm bắt Mô phỏng ma pháp, mấu chốt không phải tìm được Thổ hệ thần nhận mà chính là nắm giữ được thanh Phệ ma đao này.

Lấy Băng Hỏa đồng nguyên làm vật dẫn, Niệm Băng thứ tự dùng năm thấp cấp ma pháp, tinh thần lực không thành vấn đề gì, nhưng tinh thần lực cũng tiêu hao ít nhiều. Cho dù là ma đạo sĩ, sử dụng liên tục ma pháp cấp cao như vậy, gánh nặng thật là lớn. May mắn tinh thần lực Niệm Băng cực kì cường đại, mới có thể chịu đựng kiên trì như vậy.

Một lần nữa trở lại trạng thái minh tưởng, Niệm Băng khôi phục ma pháp lực tiêu hao của mình, từ bắt đầu ngưng tụ đến sử dụng ma pháp lại đến minh tưởng cuối cùng, là quá trình tu luyện trọn vẹn của Niệm Băng. Mỗi một lần trải qua quá trình như vậy, tại bước cuối cùng là minh tưởng hắn mới có một chút lĩnh ngộ, mà ma pháp lực của hắn cũng sẽ có trình độ tiến bộ nhất định. Đối với Niệm Băng mà nói, bây giờ không có phân ra ngày đêm. Mỗi lần phi hành hai canh giờ hắn lại tìm được một địa phương vắng vẻ tu luyện một lần, sau đó lại phi hành. Ăn một ít thực vật đơn giản đỡ lòng, đối với hắn mà nói, như vậy cũng không khiến cho hắn mệt mỏi. Ngược lại tinh thần càng ngày càng tốt, có thể cảm giác rõ ràng ma pháp của mình không ngừng tiến bộ, nhất là sử dụng Mô phỏng ma pháp càng thể hiện rất rõ ràng.

Ngay cả Niệm Băng cũng không biết quá trình tu luyện loại này mất bao nhiêu thời gian, nhưng cảm giác phương hướng của hắn rất mạnh. Thêm vào hồi ức khi còn nhỏ, thủy chung có thể nhận thức rõ phương vị đi tới.

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 61

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự