Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 90 Long triệu hoán sư đích sát ky ( Thượng )

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 6851 chữ · khoảng 24 phút đọc

Tiểu Thiên cười : ” Không sai , vẫn còn có Trù Thần Đại Tái , ta nghĩ chúng ta có thể trở thành tân trù thần đấy..hihi . Ồ được rồi , ta nghe nói Băng Nguyệt đế quốc từng xuất hiện một gã đầu bếp thần kỳ, ngoại hiệu là Băng Hỏa Ma Trù, dường như là dựa vào ma pháp để nấu nướng, người đó chính là ngươi sao ?”

Niệm Băng gật đầu :” Đúng như vậy, nếu ngươi đã xuất ra bí mật Thái Cực thủ cho ta biết thì ta cũng không có gì phải giấu diếm . Ta là Băng Hỏa Đồng Nguyên ma pháp sư, am hiểu hai loại ma pháp băng và hỏa , ngươi cũng đã thấy rồi đó , hai loại ma pháp này dùng vào trù nghệ là thích hợp nhất . Mặc dù ngươi sở hữu Thái Cực thủ huyền diệu, nhưng mà ta sẽ không vì vậy mà nhận thua đâu , khi nào trận đấu cuối cùng bắt đầu, đến lúc đó chúng ta sẽ toàn lực phát huy năng lực mạnh mẽ nhất của mình”

Rất nhanh đã đến lượt Tiểu Thiên giảng giải về thức ăn của mình, Tiểu Thiên trình bày rất đơn giản , hắn nói thức ăn này gần giống vi cá . Đúng như vậy, những sợi mì kia đã bị Tiểu Thiên làm cho trở thành có mùi vi cá, lại cho thêm vào phụ liệu nên không một người nào khi ăn phát hiện ra mùi của mì , hết thảy đều là mùi vị vi cá đỉnh cấp ! Cùng lúc phát hiện ra thì ngay lập tức toàn trường khiếp sợ, giống như lúc trước chẳng có một ai minh bạch Niệm Băng làm như thế nào khi cách xa bề mặt quả dưa hấu như vậy mà có thể điêu khắc ra những con Phượng Hoàng giống nhau, lúc này đây mọi người cũng không rõ Tiểu Thiên chế tác như thế nào ? May mắn là khi nấu ăn Tiểu Thiên đều làm trước mặt mọi người , cho nên mới không có ai hoài nghi là hắn lừa bịp.

Cuối cùng cũng đã đến phiên Niệm Băng, nhờ vào thứ dấm chua màu hồng và băng hỏa ma pháp để chế tác các loại nguyên liệu , mùi vị tươi non của những viên cực phẩm băng hỏa cộng với cảm giác giống như mềm mại trơn bóng khiến cho các vị bình ủy tán thưởng không ngớt, hắn cũng đạt được nhiều lời bình phẩm xuất sắc . Kết quả trận đấu đã nhanh chóng đưa ra, cũng như trận trước đều do Niệm Băng và Tiểu Thiên dẫn đầu, chỉ là lần này Tiểu Thiên được mười khối tinh mà Niệm Băng chỉ được có chín khối, còn Mạc Mạc cũng giống như trận đấu trước được tám khối . Trù nghệ của nàng mặc dù không tệ nhưng so với Niệm Băng và Tiểu Thiên thì vẫn còn kém một bậc.

“Chúng ta lần nữa lại được chứng kiến kỹ nghệ nấu ăn thần kỳ của các đỉnh cấp trù sư , mặc dù là trù sư Tiểu Thiên đứng đầu với mười khối tinh . Nhưng bởi vì trù sư Niệm Băng rút trúng thăm có độ khó cực cao, cho nên chúng ta thêm cho hắn một khối , vậy là hắn cũng đạt được mười khối “ Hoa bà tử tuyên bố hết sức phấn khởi, chất lượng trận đấu lần này so với vài trận trước hiển nhiên là cao hơn nhiều, nhất là sự xuất hiện của Niệm Băng và Tiểu Thiên đã gây cho hắn sự rung động không thôi.

“Chớ một chút”. Niệm Băng đột nhiên mở miệng ngăn cản không cho Hoa bàn tử nói hết lời.

Hoa bàn tử nghệt mặt trong giây lát rồi nói :” Niệm Băng trù sư , ngươi còn có ý kiến gì sao ? ngươi mặc dù rút được sâm cực khó, nhưng lần này chúng ta trải qua nhiều lần hội bàn mới đưa đến quyết định cuối cùng, cũng chỉ có thể cho điểm như vậy mà thôi”.

Niệm Băng mỉm cười :” Hoa lão bản , ta không cảm thấy kết quả đó đối với ta là không công bằng , mà là không công bằng cho Tiểu Thiên , trận tỷ thí này ta quả thật đã thua rồi , mọi người hãy hủy quyết định việc cấp thêm cho ta một khối tinh , vậy là ta chỉ có chín khối , thế thì ta và Tiểu Thiên ngang nhau, cho nên phải trải qua một trận đấu cuối cùng nữa mới quyết định trong chúng ta ai thắng ai bại , ngài xem như vậy có được không?”

Với tư cách là người đứng ra tổ chức thi đấu , Hoa bàn tử đương nhiên hy vọng trận đấu càng thêm đặc sắc, vừa nghe Niệm Băng nói những lời này hắn nhất thời mừng rỡ trong bụng, khen ngợi: ”Niệm Băng trù sư , ngươi thật sự là “cao phong lượng tiết” (đạo đức tốt , có đức độ) ! . Được, theo như ý ngươi nói , chúng ta sẽ tổ chức tỷ thí một trận cuối cùng, lấy kết quả trận đấu này làm kết quả cuối của “Hoa long trù nghệ thiêu chiến đại tái” . Tối hôm nay , một khắc sau khi mặt trời lặn sẽ triển khai trận thi đấu này.”

Niệm Băng và Tiểu Thiên nhìn nhau cười , họ kết bạn trong tình huống quyết đấu . Tiểu Thiên duỗi thẳng cái cái lưng mệt mỏi ra , cười ha ha :” Thật sự là mệt chết đi được ! Niệm Băng , ngươi biết không , thi triển Âm Dương Điều Hòa Thái Cực thủ hao phí thể lực rất nhiều , không biết là tối nay ta có thể tái sử dụng được không đây ?”

Niệm Băng cười : “ Hy vọng ngươi có thể sử dụng được, ta còn muốn chứng kiến nó thêm vài lần nữa , đáng tiếc ta luyện không phải là đấu khí, nếu không thì đã quấn lấy bắt ngươi mang môn tuyệt học này truyền thụ cho ta rồi .”

Nghe Niệm Băng nói như vậy , hai con mắt Tiểu Thiên đột nhiên sáng ngời , cười hắc hắc nói :” Là ngươi đang dạy ta đó sao ? Ngươi mặc dù học không được Thái Cực thủ của ta nhưng ta lại có thể học tập đao pháp bảo bối của ngươi đó . Sau khi trận đấu kết thúc , ngươi chờ ta quấn lấy ngươi đi nhé ” Nói xong những lời này , bản thân hắn nhịn không được cười to lên .

“Niệm Băng” , thanh âm lạnh như băng vang lên cách đó không xa , Niệm Băng quay lại thấy Yến Phong đang đứng xa xa nhìn mình mặc dù thanh âm của hắn lạnh như băng nhưng thần sắc trên mặt lại nhu hòa : ” Chúng ta lại gặp nhau , tìm một chỗ nào nói chuyện chứ?”

Tiểu Thiên đánh giá trên dưới Yến Phong vài lần , rồi hướng thẳng về Niệm Băng nghi vấn : ”Là bằng hữu của ngươi à?”

Niệm Băng gật đầu, mặc dù hắn đối với tính cách của Yến Phong cảm giác như bị sốt lên , nhưng mà dù sao Yến Phong cũng từng giúp đỡ hắn, đối đãi với hắn cũng không có chỗ nào là bất lợi cả , làm sao mà có thể từ chối đây? “ Cô nghỉ ngơi trước đi , ta cùng bằng hữu ra ngoài nói chuyện một chút” Dứt lời , hắn bước nhanh về hướng Yến Phong.

Yến Phong nhìn Niệm Băng đi tới bên cạnh mình , nét tươi cười trên mặt không khỏi tăng lên, hai người vừa đi ra khỏi khu nghỉ ngơi của trù sư, hắn dường như không thể chờ đợi được liền nói :”Niệm Băng, đã lâu không gặp , ngươi vẫn tốt chứ ? Lần trước thật sự là quá thất lễ , phụ thân gọi ta về thủ đô quả thật rất cấp bách nên không kịp báo cho ngươi một tiếng”

Niệm Băng lắc đầu mỉm cười : “Không sao đâu , dù sao thì thân phận của ngươi và ta cũng không giống nhau.”

Yến Phong buồn bã nói :” Ngươi cũng đã biết được thân phận của ta rồi . Ai…lần này phụ thân triệu ta quay về thủ đô cũng chính vì chuyện kế thừa ngôi vị hoàng đế . Phụ thân có tất cả bảy người con trai bao gồm cả ta , trên lý thuyết mà nói bảy người chúng ta đều có quyền thừa kế ngôi vị hoàng đế. Phụ thân đã lớn rồi , vì để tránh cho sau này xuất hiện tranh chấp không cần thiết nên muốn xác định sớm người kế thừa vương vị , bởi thế ta mới trở về thủ đô. Vốn ý của phụ thân là muốn cho ngũ ca kế thừa , nhưng mẫu thân ta , cũng chính là hoàng hậu của Băng Nguyệt đế quốc lại cực lực phản đối . Mẫu thân ta sinh được hai người con trai , một người là đại ca ta, cũng chính là trưởng tử , về phương diện tài cán thì không bằng ngũ ca . Như vậy cũng không phải là quá lộn xộn nhưng dưới sự chủ trì của mẫu thân và cả gia đình mẫu thân đã khiến cho phụ thân ta khó xử vô cùng, cho đến bây giờ người thừa kế cuối cùng vẫn chưa xác định được. Cuốn vào loại tranh chấp quyền lực này thật là một việc thống khổ nhất , lần này ta vất vả lắm mới kiếm được cớ rời khỏi thủ đô , thật không nghĩ tới lại gặp ngươi ở chỗ này”.

Nghe Yến Phong tự thuật lại , Niệm Băng có thể cảm giác được nỗi bi ai trong lòng hắn , sinh ra trong nhà đế vương vị tất đã là một chuyện may mắn , do quyền lực ở trước mặt mà thân tình đã không còn quan trọng . Hắn cũng đã từng có cảm thụ giống thế nên không kiềm chế được thở dài nói : ” Thanh âm tục thế lưu , phân tranh hợp thời hưu, thùy năng phá danh lợi, thái hư nhậm ngao du”

Yến Phong toàn thân chấn động : “ Huynh đệ , ngươi nói thật sâu sắc, hay cho câu “thùy năng phá lợi danh, thái hư nhận ngao du”. Ngươi nói rất đúng, đối với ta quyền lực không có một chút hứng thú , bọn họ muốn tranh đấu thì để bọn họ tranh đấu đi , ta chỉ muốn trở thành tiêu diêu vương gia . Huynh đệ , chờ sau khi chuyện phiền toái của ta chấm dứt, chúng ta cùng nhau sướng du đại lục, thế nào?”

Niệm Băng giật mình lúng túng , cơ thịt trên mặt giựt giựt vài cái , vội đánh trống lãng sang chuyện khác : ”Yến huynh , lần này ngài đến Hoa Dung đế quốc để làm gì? Hoa Dung mặc dù đối với Băng Nguyệt không có ý định xâm lược , nhưng quan hệ của hai bên cũng không phải là hợp tác hữu nghị ngài thân là vương tử lại tự mình đi đến Hoa Dung đế quốc không sợ bọn họ gây ra bất lợi sao?”

Yến Phong mỉm cười cảm kích :” Huynh đệ , chỉ là lần này ta đến không phải là đại biểu của Băng Nguyệt đế quốc , mà là phụ trách hộ tống tuyển thủ đại biểu cho đế quốc đến đây tham dự “Tân Duệ Ma Pháp Sư Đại Tái” , vừa rồi ngươi không thấy có vài cổ xe ngựa nữa sao?”

Niệm Băng cả kinh , lúc này thì mới hiểu được . Đúng vậy, Long Trí đã từng có nói “Tân Duệ Ma Pháp Sư Đại Tái” mỗi nước đều phái hai tuyển thủ tham gia , mình là một tuyển thủ của Băng Nguyệt đế quốc , mà một người khác hiển nhiên là do Băng Thần tháp phái đến . Yến Phong lần này đến đây thì người ma pháp sư hộ tống của Băng Thần tháp kia đích xác là tuyển thủ thi đấu , như vậy xem ra người lúc trước cùng mình va chạm tinh thần lực đúng là người đó .

”Yến huynh , ta có thấy vài cỗ xe ngựa , lần này Băng Thần tháp phái người nào tới vậy?”

Yến Phong đối với Niệm Băng có thể nói là “tri bất vô ngôn”( biết gì thì nói nấy): “Tân Duệ Ma Pháp Sư Đại Tái” đã được triển khai nhiều năm nay , là do ma pháp sư giỏi nhất của ngũ đại đế quốc quyết đấu , người đạt được quán quân không chỉ là vinh dự , đồng thời đối với các đế quốc khác cũng là một sự uy hiếp , với ngũ đại đế quốc mà nói thì trận đấu này quả là trọng yếu phi thường . Từ khi giải đấu đầu tiên bắt đầu, đạt được quán quân nhiều nhất chỉ có Băng Nguyệt và Hoa Dung đế quốc , giải đấu lần trước chúng ta đã chủ quan nên bị Hoa Dung đế quốc đoạt mất giải quán quân . Lần này chúng ta nhất định phải giành lại , về điểm này ta thật sự tin tưởng mười phần . Vì việc giành được giải quán quân lần này, phụ thân của ta đã thỉnh cầu xin Băng Tuyết nữ thần tế tự phái ra đệ tử thực lực cường đại , Băng Tuyết nữ thần tế tự cảm động với lòng thành khẩn của phụ thân nên đã phái ra ma pháp sư Băng Vân tiểu thư là người ưu tú nhất trong hệ ma pháp sư trẻ tuổi . Băng Vân tiểu thư vài năm gần đây đã dần dần bộc lộ tài năng, đã đạt được mĩ danh “Thiên Ảo” , băng hệ ma pháp của nàng thiên biến vạn hóa làm cho người ta khó lòng phòng bị.”

“Thiên Ảo Băng Vân?” Niệm Băng thì thào nhắc đi nhắc lại cái tên này dựa theo lời của Long Trí , tuổi của tuyển thủ tham dự “Tân Duệ Ma Pháp Sư Đại Tái” không thể vượt quá 25, căn cứ vào sự giao phong tinh thần lực của mình và nàng lúc nãy thì thực lực của nàng không thể dưới mình , tuổi còn trẻ mà đã đạt tới cảnh giới ma đạo sĩ , cũng khó trách Yến Phong tin tưởng mười phần như thế.

Yến Phong gặp lại Niệm Băng tỏ ra rất hưng phấn : ”Không sai , đúng là “Thiên Ảo Băng Vân” , cái tên của nàng và bản thân nàng hoàn toàn trái ngược , nhất là tính cách , lần đầu tiên ta nhìn thấy nữ nhân có vẻ mặt băng lạnh như thế . Như vậy cũng hay, ta ghét nhất là cùng cái loại này dây dưa lằng nhằng . Niệm Băng ngươi cũng là ma pháp sư , nên cùng Băng Vân tiểu thư học hỏi nhiều một chút , trên đường đi tới đây dường như ngoại trừ ăn cơm ra thì nàng luôn trong trạng thái minh tưởng, cũng khó trách ma pháp lực của nàng lại cao thâm như thế . Ai ! Đáng tiếc là phụ thân đã cấp cho ma pháp sư công hội của đế quốc một suất thi đấu , nếu không chỉ cần Băng thần tháp phái ra hai tuyển thủ thì quán quân của “Tân Duệ Ma Pháp Sư Đại Tái” còn không thuộc về chúng ta hay sao?”

Niệm Băng trong lòng âm thầm cười khổ , Yến Phong ơi là Yến Phong ! chỉ sợ ngươi không nghĩ tới , tên tuyển thủ mà ngươi cho là đồ bỏ đi lại đứng ngay trước mặt ngươi.

Trong lúc Niệm Băng đang suy nghĩ như thế nào mới có thể khỏi Yến Phong thì một âm thanh ẻo lã vang lên : ” Niệm Băng trù sư , ngươi không đi nghỉ ngơi để chuẩn bị cho trận đấu cuối cùng à , ngươi ở chỗ này làm gì vậy ?”

Không cần nhìn Niệm Băng cũng biết là ai tới rồi , trong lòng Niệm Băng bỗng dưng có chút buồn cười , nếu như vị Ma Suất Hồ Quang thật sự có sở thích về phương diện này , như vậy hắn cùng Yến Phong quả là một cặp trời sinh , một là bắc cúc hoa tới từ cực bắc của băng nguyệt đế quốc , một là ma suất nam cúc hoa nổi tiếng của Hoa Dung đế quốc.

“Xin chào Hồ Quang nguyên sóai , vị này là bằng hữu của ta từ xa tới , ta cùng hắn trò chuyện vài câu rồi trở về nghỉ ngơi.”

Nghe được hai chữ Hồ Quang , ngay lập tức khiến cho Yến Phong chú ý , lãnh quang trong mắt chợt hiện lạnh nhạt nói : ” Ngài là ma pháp sư Ma Suất Hồ Quang ? gần đây hoạt động của Hoa Dung đế quốc các người dường như khá bận bịu nhỉ! “

Hồ Quang cũng nhìn thấy được Yến Phong , ánh mắt liền sáng ngời , mỉm cười :” Thất hoàng tử đi vào Hoa Dung đế quốc đã tới ngay lãnh địa của ta , thật sự là làm cho Hồ Quang ta hưng phấn , thất hoàng tử so với lời đồn còn anh tuấn hơn nhiều , chỉ là hơi tỏ ra lạnh nhạt chút ”.

Yến Phong nhíu mày, tướng mạo anh tuấn không hề thua kém Niệm Băng , hắn thấy giữa trán “ma suất” đã xuất hiện một cỗ khí âm nhu , trong lòng liền không ngừng đánh giá thực lực đối phương . Hắn có dũng khí tới nơi này thì đã không sợ người khác nhận ra thân phận , nhưng mà hắn không nghĩ lại gặp thủ lãnh tập đoàn quân đông bắc của Hoa Dung đế quốc nhanh như thế.

“Đại danh “Ma Suất” của ngài Yến Phong ta đã sớm nghe qua , trong truyền thuyết thì ngài dường như là võ thánh trẻ tuổi nhất của Hoa Dung đế quốc , vài năm trước ta có may mắn bái kiến Băng Tuyết nữ thần tế tự đại nhân , đã nghe bà nhắc qua ngài . Nghe nói có một lần ngài đã kiên trì trước mặt Băng Tuyết nữ thần tế tự đấu hết thời gian một bữa cơm mới thất bại , thật sự là làm cho ta bội phục ” Yến Phong mặc dù nói rất bình thản nhưng giọng nói đã không còn khách khí nữa.

Nhìn hai “đại cúc hoa” của nam bắc này xuất ra hỏa hoa( hoa lửa , tia lửa) khi gặp nhau, trong lòng Niệm Băng âm thầm kêu khỗ không ngớt , trời ạ ! ghép hai tên có đặc thù nữ nhân hướng vào nhau tuyệt không phải là chuyện vui vẻ gì .

Hồ Quang mỉm cười , ánh mắt càng trở nên ướt át nhìn Yến Phong đắm đuối : ”Tiểu tử ngươi nói chuyện phải chú ý đúng mực , Băng Tuyết nữ thần tế tự sớm muộn gì ta cũng phải bái phỏng lần nữa , bất quá tuổi của bà ta đã không còn nhỏ .”

Yến Phong hừ một tiếng lạnh như băng :” Nữ thần tế tự đại nhân đồng thọ cùng trời đất , cho dù bao nhiêu tuổi đi nữa bà vẫn là trụ cột của Băng Nguyệt đế quốc , ta nghĩ ta và ngài không còn gì để nói nữa . Niệm Băng , chúng ta đi ra bên ngoài nói chuyện thôi” nói xong đưa tay phải ra kéo Niệm Băng đi.

Niệm Băng phản ứng cực nhanh , né nhanh qua sự lôi kéo của Yến Phong không một chút vết tích , rồi đi theo hắn hướng ra phía bên ngoài , ít đi một đóa cúc hoa bên mình chung quy cũng là một điều may mắn !

Niệm Băng đội thêm lên đầu mình một cái nón tre chui tọt vào trong đám người, trên quãng trường sự nhiệt tình của dân chúng tăng đến mức cực điểm, nhưng hắn không hy vọng mình sẽ trở thành ngôi sao để cho mọi người vây quanh . Trên thân Yến Phong tỏa ra bạch quang nhàn nhạt, không nhìn kỹ thì cơ bản phân không biệt ra, nhưng đã quen như Niệm Băng thì cảm giác rõ ràng, đấu khí của Yến Phong hiển nhiên là thuộc tính quang minh. Trên quãng trường dân chúng tuy đông , nhưng nơi hai người đi qua thì đám người đó đều bị đấu khí đẩy ra, vừa vặn để cho bọn họ xuyên qua.

Mắt thấy ba cỗ xe ngựa kia ngày càng gần , ngọn lửa hận thù trong lòng Niệm Băng không ngừng thiêu đốt , trái tim hắn đang rỉ máu, “Chính Băng Thần tháp đã cướp đi tuổi thơ êm đềm của mình, chính Băng thần tháp đã hại chết cha mẹ mình , một ngày nào đó ta sẽ tự tay hủy diệt các ngươi”.

Hai người chui từ trong đám đông ra, Yến Phong phân phó thủ hạ kỵ sĩ một tiếng rồi dẫn Niệm Băng đến cây đại thụ yên tĩnh nằm phía bên cạnh quảng trường , khi Niệm Băng lướt qua ba cỗ xe ngựa kia , hắn cố ý liếc nhìn cỗ xe ngựa thứ hai , mặc dù màn xe đã buông xuống nhưng cảm giác lạnh như băng vẫn tồn tại như trước, phảng phất dường như cỗ xe kia là một khối băng thật lớn.

Trong mắt Niệm Băng toát ra một tia hàn quang nhàn nhạt “Thiên Ảo Băng Vân, không lâu nữa đâu chúng ta nhất định sẽ giao thủ , ta phải trả thù Băng thần tháp …ta phải đánh bại ngươi đầu tiên .. hừ”, làm cho Băng Thần tháp mất đi thể diện tuyệt đối là việc làm hắn nguyện ý nhất.

“Niệm Băng, tại sao ngươi lại muốn tới nơi này tham gia thi đấu trù nghệ ?” Âm thanh của Yến Phong một lần nữa lại vang lên mềm mỏng .

Niệm Băng lạnh nhạt cười, ánh mắt vẫn như trước dừng ngay tại trung tâm cỗ xe ngựa kia nói :” Băng Tuyết Thánh vốn dĩ rất tốt, nhưng dù sao cũng không phải là nhà của ta, ta đã từng đáp ứng sư phó truyền thụ trù nghệ cho ta rằng ta nhất định phải đi khắp đại lục, đem trù nghệ phát dương quang đại và trở thành đệ nhất đầu bếp. Cho nên mới tới nơi này tham gia thi đấu , chỉ có hiểu rõ càng nhiều cao thủ trù nghệ mới có thể làm cho tài năng của ta ngày càng tăng cao.”

Ánh mắt của Yến Phong càng u hoài :” Ta thực hâm mộ ngươi ! Nếu ta cũng có thể giống như ngươi làm một cánh chim tự do bay trên bầu trời thì quá tốt, có thể ngao du khắp hang cùng ngõ hẽm trên đại lục vốn là nguyện vọng của ta bấy lâu nay .”

Cảm nhận được nỗi niềm cô đơn hiu quạnh của Yến Phong, Niệm Băng xoay người lại , tay đạt lên vai hắn vỗ nhẹ :” Đừng suy nghĩ nhiều, tất cả đều đã trở thành quá khứ, đều không quan trọng nữa rồi , ta và ngươi ai cũng có nỗi khổ , không ai có thể mãi mãi thuận buồm xuôi gió , hãy suy nghĩ thoáng một chút đi , cũng như ngươi nói làm một tiêu diêu vương gia không phải là khoái hoạt lắm sao?”

Yến Phong cười lớn :”Đúng vậy, Tiêu diêu vương gia ! chờ sau khi phụ thân chính thức xác nhận người kế vị , lúc đó ta nhất định sẽ tìm đến ngươi, đừng có mà trốn mất đấy nhé !”

Đúng lúc này , một gã kỵ sĩ bước nhanh tới trước người Yến Phong cung kính nói :” Điện hạ , người trên quảng trường đã thưa bớt , chúng ta có thể đi qua rồi.”

Sâu trong đáy mắt của Yến Phong lộ ra một tia bất cam (không đành lòng) hướng Niệm Băng mỉm cười: “ Ngươi theo chúng ta tới đó tìm nơi nghĩ ngơi nhé , như vậy cũng có thể trò chuyện nhiều thêm được một chút”

Niệm Băng lắc đầu cự tuyệt ngay :”Không được, trước mắt ta không thể đi, tối nay còn có một trận đấu , chỉ một thời gian ngắn nữa là tới , ta muốn trước hết về nơi cư trú nghỉ ngơi một chút , sẵn tiện bồi dưỡng tinh thần ”.

Yến Phong giơ tay phải của mình về phía Niệm Băng: ”Cố gắng lên , ngươi nhất định sẽ chiến thắng , buổi tối ta sẽ đến xem ngươi thi đấu”

Niệm Băng mặc dù trong lòng không muốn nhưng bất đắc dĩ phải cùng hắn nắm tay :”Cảm ơn, bất luận là thắng hay thua ta đều dốc hết toàn lực “. Từ lúc nhìn thấy “Âm dương điều hòa thái cực thủ” của Tiểu Thiên thì Niệm Băng đã không còn nắm chắc thắng lợi tuyệt đối nữa rồi.

Đưa mắt nhìn ba cỗ xe ngựa đi xa , Niệm Băng phát hiện bản thân mình đối với Yến Phong đã không còn chán ghét như trước, hắn mặc dù là vương tử địa vị cao quý nhưng lại không hạnh phúc, thân phận vương tử đã gây ra cho hắn quá nhiều trói buộc và trách nhiệm. Ngoại trừ sở thích quái dị thì Yến Phong chính là một người đáng để kết giao bằng hữu , ngay lúc này sự bài xích trong lòng Niệm Băng đối với Yến Phong đã dần dần phai mờ.

Nhìn thoáng qua đám người đã tản đi dần , Niệm Băng xoay người định bước về lữ điếm để nghỉ ngơi , chờ đến buổi tối “Lưỡng Tấn” (Tây Tấn và Đông Tấn, xem thêm truyện Tầm Tần Ký ) tham gia thi đấu , hoàn cảnh yên lặng chính là điều kiện thích hợp nhất để hắn trải qua minh tưởng.

Đang chuẩn bị quay về thì đột nhiên bên tai Niệm Băng vang lên một thanh âm : “Niệm Băng, ta có việc tìm ngươi , đi theo ta.”

Ngước đầu nhìn lại , hắn thấy Hi Lạp Đức đang đứng cách đó không xa gật đầu với mình rồi tiếp đó chuyển hướng quãng trường Tháp Lỗ bước đi . Trong nháy mắt , Niệm Băng không thể từ trên mặt của Hi Lạp Đức nhìn ra một điểm gì, hắn đối với mình có chuyện gì đây?

Hắn nhanh chóng bước theo bắt kịp Hi Lạp Đức, hai người một trước một sau đi vào sâu bên trong thành Tháp Lỗ , rẽ vào một cái ngõ hẽm yên tĩnh thì Hi Lạp Đức đột nhiên dừng bước , Niệm Băng cũng dừng cách sau lưng hắn khoảng một trượng: ” Tiền bối, ngài tìm ta có chuyện gì thế?”

Hi Lạp Đức chậm rãi xoay lại , từ trên người hắn Niệm Băng cảm giác được một tia khí tức lạnh như băng , ” Niệm Băng , ngươi quả thật là phi thường xuất sắc trong nhân loại, tuổi còn trẻ mà đã là một đại ma pháp sư , lại là một trù sư ưu tú , hơn nữa bề ngoài quả thật anh tuấn , rất dễ dàng làm cho người ta sinh hảo cảm . Nhưng mà ngươi biết không? những điểm tốt này lại mang đến cho ngươi họa sát thân rồi đó”.

Niệm Băng trong lòng căng thẳng lo sợ , quang mang trong mắt không ngừng chớp động : ” Tiền bối , ta không rõ ý tứ của ngài?”

Tay phải của hi Lạp Đức rung lên, bằng vào thủ đoạn sấm chớp, thủ trạc trong tay đã phát ra một tầng ngân quang nhàn nhạt, một cái quyển trục xuất hiện trong tay hắn , “Ngươi sẽ minh bạch ngay thôi” , hắn mở cái quyển trục kia ra , một màng ngân quang thật lớn được hình thành , màn hào quang đem hắn cùng Niệm Băng hoàn toàn bao bọc vào bên trong . Trong nháy mắt tất cả không gian xung quanh đều bị ngân quang bao phủ . Niệm Băng nhận ra đây là một cái không gian truyền tống quyển trục , dựa trên cảm ứng pháp lực ba động thì ít nhất cũng quá thất giai , đây là một quyển trục truyền tống ma pháp cự li ngắn , Hi Lạp Đức muốn làm gì đây? Dựa vào giọng nói của hắn mà suy ra thì chẳng lẽ hắn muốn giết mình sao?”.

Ngân quang chợt lóe lên , khi Niệm Băng nhìn thấy rõ cảnh vật trước mắt thì hắn và Hi Lạp Đức đã tới bên trong một sơn cốc , xung quanh được vây lấy bởi những dãy núi . Hắn đưa mắt nhìn lại thì thấy toàn phiến sơn cốc đều được bao phủ trong một tầng khí tức âm u, Hi Lạp Đức dường như cũng chẳng biết truyền tống quyển trục sẽ đưa bọn họ đến địa phương nào , bản thân lão vừa mớt phát hiện ra thì ngay lập tức cẩn thận dò xét tất cả không gian xung quanh .

“Tiền bối , ngài sử dụng chính là quyển trục di chuyển trong nháy mắt không định vị , đây vốn là lục giai không gian ma pháp , nếu truyền tống này có thể định vị thì nó đã đạt đến bát giai rồi”.

Hi Lạp Đức ngừng quan sát , lạnh nhạt cười :” Ngươi chắc là hiểu vì sao ta lại mang ngươi đến nơi này, ngươi tự xử hay để cho ta động thủ đây ? Ở đây thưa thớt nên rất phù hợp để chôn cất ngươi , ngươi yên tâm , ta sẽ cho ngươi chết được toàn thây . Đáng tiếc ngươi là một gã trù sư tài giỏi, nếu như còn việc gì chưa làm thì bây giờ vẫn kịp phân phó , ta sẽ tận lực giúp ngươi hoàn thành tâm nguyện.”

Niệm Băng vẫn bình tĩnh : ” Là bởi vì Miêu Miêu sao ? Tiền bối , từ khi chúng ta gặp nhau lần đầu tiên , ngài dường như rất lo lắng cho Miêu Miêu , tựa hồ sợ ta cùng Miêu Miêu phát sinh chuyện ”ấy ấy“, kỳ thật ta chỉ xem nàng là một vị tiểu muội muôi đáng yêu mà thôi . Đương nhiên ngài có thể không tin ta nói , nhưng mà ngài suy nghĩ kỹ lại đi , cho dù là ta có chết đi , sau này chỉ cần Miêu Miêu tiếp xúc với nhân loại , nàng sẽ gặp được người nàng thích , sẽ gặp được nam tử anh tuấn , chẳng lẽ ngài đều giết sạch những người nam nhân đã gặp Miêu Miêu hay sao ?”

Hi Lạp Đức hừ lạnh một tiếng :” Ngươi không cần phải nhiều lời , “y bát” của Long Triệu hoán sư phải do Miêu Miêu kế thừa , nó là nữ nhi duy nhất của ta cho nên vì nó mà có giết hết nam nhân trong thiên hạ thì ta cũng sẽ không mảy may chùn tay. Cho tới bây giờ ta vẫn cho mình là con người lương thiện , vì đạt được mục đích mà không chừa một thủ đoạn nào, đây vốn là việc nhân loại am hiểu nhất mà , mặc dù ta là bạch nhân nhưng ta cũng là nhân loại. Nếu ngươi không có di ngôn gì thì hãy tự sát đi , đương nhiên ngươi có thể lựa chọn phản kháng nhưng mà ta phải nhắc nhở cho ngươi biết , chết dưới tinh thần ma pháp vốn là một sự tình vô cùng thống khổ”.

Từ trong ánh mắt của Hi Lạp Đức, Niệm Băng nhìn ra sự miệt thị của hắn đối với mình, quả thật người ta đường đường là Long triệu hoán sư có được tinh thần lực cường đại của cảnh giới siêu cấp ma đạo sư , hơn nữa tinh thần ma pháp cực kỳ kì dị , quả thật là mình không đủ khả năng đối phó, chỉ cần gọi cái đầu phong long Tạp La Địch Lý Tư cũng có thể dễ dàng hủy diệt mình rồi. Giờ khắc này Niệm Băng không khỏi nhớ tới Gia Lạp Mạn Địch Tư, nếu như có hắn bên cạnh thì có lẽ sẽ không xuất hiện việc nguy hiểm này, nghĩ là nghĩ như vậy nhưng hắn vẫn phải đối mặt với hiện thực. Mặc dù hắn không có ý cùng Hi Lạp Đức động thủ , nhưng luồng sát khí vừa rồi trong mắt Hi Lạp Đức nói cho hắn biết tất cả đều là sự thật. Không muốn mệt nhọc mà muốn giết ta sao ? Hi Lạp Đức, ta đã không còn là Niệm Băng của nửa năm trước nữa rồi , ngươi nằm mơ đi !

Niệm Băng nở nụ cười nham hiểm : ” Tiền bối, trước khi chết ta có một nguyện vọng , không biết ngài có thể đáp ứng không?”

Hi Lạp Đức gật đầu nói :” Ngươi nói đi , chỉ cần ta có thể làm được” . Tận trong tâm thì hắn đối với Niệm Băng rất yêu thích , tuổi còn trẻ mà đã là Băng hỏa đồng nguyên ma pháp sư, tương lai quả thật không thể hạn lượng được.

Niệm Băng nói : ”Ngài là một ma pháp sư và ta cũng vậy , nên ta nghĩ cho dù chết thì ta cũng nguyện ý chết dưới ma pháp của ngài, bất luận có thống khổ cỡ nào . Do đó ta muốn cùng ngài quyết chiến , nhưng mà ngài vốn là bậc cha chú , trước khi quyết chiến ngài có thể cho ta chuẩn bị trước một cái ma pháp trận hay không ? như vậy có lẽ ta sẽ cầm cự được lâu hơn ”

Ma pháp trận? Hi Lạp Đức nhìn Niệm Băng có chút nghi hoặc, hắn không thể nhìn ra được gì trong mắt Niệm Băng ,”Niệm Băng , ngươi có thể vẽ ma pháp trận sao? Điều này tựa hồ là độc quyền của không gian ma pháp sư mà”.

Niệm Băng mỉm cười :” Ta vốn rất thích ma pháp trận, sau này lại tìm được một vị sư phụ chỉ điểm nên đối với ma pháp trận có chút ít nhận biết sơ bộ , ngài có thể cho ta chút ít thời gian được không?”

Hi Lạp Đức lạnh nhạt cười :” Ngươi vẽ đi , ta cho ngươi thời gian một bữa cơm , bất quá ngươi không nên có ý nghĩ chạy trốn, cứ cho là trên người ngươi có không gian ma pháp quyển trục cũng sẽ không có công hiệu đâu . Bởi vì xung quanh chu vi trăm dặm này đều đã bị ta dùng lực phong kín hết , không có sự đồng ý của ta thì những loại ma pháp truyền tống trận đều hoàn toàn không có hiệu nghiệm.”

Niệm Băng cười khổ nói:”Tiền bối , ngài nghĩ ta giữ không gian ma pháp quyển trục trong người sao ?” . Không gian ma pháp quyển trục vốn là trân quý nhất trong tất cả ma pháp quyển trục, nhất là ma pháp quyển trục có năng lực truyền tống, những vật này đều là bảo bối cứu mạng tốt nhất . Trên người Niệm Băng quả thật không có, từ sau khi có được Tuyền Ki đao hắn không dưới một lần có ý đồ chế tạo không gian ma pháp quyển trục , nhưng mà kết quả cuối cùng đều thất bại . Không biết là vì sao ?, lúc chế tạo hắn chung quy đã nhận thấy thiếu một chút gì đó , có lẽ là bởi vì hình thái ma pháp mình chế tạo ra đích xác có quan hệ chăng ?

Ánh mắt nhìn cường địch trước mặt, trong lòng Niệm Băng âm thầm thề thốt, nếu có thể thoát được kiếp nạn này thì nhất định sau này phải chế tạo không gian ma pháp quyển trục cho bằng được.

Không lãng phí thời gian, vừa nghe Hi Lạp Đức đồng ý cho mình vẽ ma pháp trận thì Niệm Băng cố nén hưng phấn trong lòng , hai tay phân biệt cầm lấy Băng Tuyết nữ thần đích thán tức và Hỏa Diễm chi thần đích hào bao . Hồng, lam hai sắc đao quang đồng thời chớp động, rất nhanh trên mặt đất đã khắc họa đầy những lộ hoa văn phức tạp . Lúc mới bắt đầu Hi Lạp Đức cũng không chú ý , nhưng hai tay Niệm Băng đã nhanh chóng biến thành hai sắc ảo ảnh, lúc này mới khiến cho Hi Lạp Đức chú ý đến. Thân là một Long triệu hoán sư , hắn đương nhiên đối với ma pháp trận cũng có nghiên cứu nhất định , ma pháp trận càng phức tạp thì càng có khả năng thể hiện uy lực cường đại. Xem nhưng động tác rườm rà lộn xộn của Niệm Băng , cùng lúc này ma pháp trận trên mặt đất không ngừng thành hình khiến trong lòng hắn ẩn lên cảm giác bất an, ma pháp trận này nhìn bề ngoài có vẻ cổ xưa, tựa hồ không phải là ma pháp trận bình thường, với lại bức vẽ lại nổi bật lên hình thái phức tạp như thế, rốt cục là Niệm Băng có khả năng gì đây?

Bất an dần dần tăng lên , Hi Lạp Đức đột nhiên kinh ngạc phát hiện trên thân thể Niệm Băng đã toát ra một tầng sương mù nhàn nhạt , trên trán mồ hôi đã phủ kín bưng , hiển nhiên vì cái ma pháp trận này mà đã tiêu hao một lượng cực lớn tinh thần lực . Thấy thế trong lòng Hi Lạp Đức đã bình thường trở lại , ở trong lòng hắn Niệm Băng dù sao cũng chỉ là một gã ma pháp sư quèn , dù cho Niệm Băng tiêu hao hết tinh thần lực vẽ ra cái ma pháp trận này cũng sẽ không mang đến cho mình uy hiếp quá lớn . Huống hồ cái kia rõ ràng không phải là không gian truyền tống ma pháp trận, nên chỉ vốn để tăng cường lực công kích mà thôi , tiểu tử này thật sự là không biết tự lượng sức mình , tiêu hao nhiều tinh thần tực như vậy , cho dù là hắn được tăng cường lực công kích ma pháp thì sao? không có khả năng không chế tốt thì làm được cái gì đây?

Thời gian một bữa cơm nháy mắt đã trôi qua, trên mặt đất đã xuất hiện hai ma pháp trận một chính một phản, những lộ hoa văn trên chính ma pháp trận cũng tương tự như các ma pháp trận bình thường , dùng Hỏa diễm chi thần đích hào bao khắc họa ra, hiện lên màu đỏ rực. Còn tại thời điểm phát họa ra cái phản ma pháp trận kia thì không phải từ vùng ven bên ngoài vẽ ra mà bắt đầu từ việc khắc họa những kí hiệu thật nhỏ bên trong bức vẽ , lúc chính ma pháp trận hoàn thành cũng chính là lúc phản ma pháp trận vừa vặn làm xong .

Niệm Băng mỉm cười, trong mắt toát ra một tia hàn quang nhàn nhạt, ma pháp trận hồng lam lưỡng sắc đã dung hợp lại , có thể cảm thấy được khí tức áp bức của ma pháp trận , hắn biết mình đã tiếp cận đến bờ thành công rồi . Hai tay Niệm Băng cầm hai thanh ma pháp đao , chuôi đao tụ lại trước ngực , thấp giọng lẩm nhẩm : ” Băng , người là đại diện cho sự rét lạnh . Hỏa , người là cội nguồn của sự nóng bỏng . Cho phép ta đem tính chất đặc biệt của các người dung hợp lại , lấy các người làm ngọn nguồn tiếp dẫn , cộng hưởng lại…..”

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 81

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự