1140
960
720

Chương 86: Ngũ đại long vương (Thượng)

Niệm Băng lạnh nhạt nói:

“ Ta quả thật không có trải qua vòng sơ tái (vòng loại), mà được đặc cách cho phép nhập vào vòng phục tái(vòng bán kết)”

Lời này hắn vừa nói ra, nhất thời khiến cho phía dưới dân chúng được một phen nhốn nháo, vô số ánh mắt nghi vấn dồn cả về phía vị trí chủ tịch.Ti Nghi (gã dẫn chương trình) mặt đại biến sắc, hắn đương nhiên biết việc Niệm Băng vừa nói ra mang đến những ảnh hưởng nghiệm trọng gì, ngẩng đầu liếc mắt nhìn về phía vị chủ tịch Hoa Bàn Tử sắc mặt đã bệch ra đang ngồi trên đài cao, lão quả thực không biết nên ứng phó như thế nào. Niệm Băng mở miệng ra thì lúc này đây, đẩy lão phải đối mặt với hơn mười vạn dân chúng đứng phía dưới.

“ Mọi người không cần phải nghi vấn về tính công bằng của trận đấu, các người muốn biết ta tại sao không cần phải tham gia vòng sơ tái sao? Bởi vì, rất đơn giản, cái việc khảo sát kia đối với ta căn bản không có ý nghĩa gì cả , ta tới tham gia giải thi đấu lần này chỉ có một mục tiêu duy nhất đó là thu được chức quán quân trong trận đấu cuối cùng mà thôi.Chúng đại gia (mọi người) cứ chờ mà xem, cũng không cần lâu lắm đâu, ngày mai hết thảy đều sẽ rõ ràng.”

Nói xong những lời này, hắn liếc mắt xuống dưới khán đài nhìn Tiểu Thiên với sắc mặt bất hảo, ngẩng đầu ngạo nghễ đi xuống sân khấu.

Ở bên dưới, dân chúng trước tiên đã bắt đầu bình tĩnh trở lại, ngay sau đó, bọn họ đều chỉ vào bốn cái thanh tiêu( nghĩa là cây chuối ở đây mình để luôn nguyên bản “thanh tiêu” cho dễ đọc) tác phẩm của Niệm Băng mà chê bai cười lớn, hiển nhiên cho rằng Niệm Băng thổi da bò tự tung tự hứng, dù sao từ lúc vòng phục tái bắt đầu đến giờ, cũng không có vị trù sư nào tham gia lại làm ra cái món ăn khó coi đến như vậy.

Bước xuống bậc thang, rất tự tin vào khả năng của mình, Niệm Băng nhanh chóng dung nhập vào trong đám người dưới kia, dù gì cũng không nhiều lắm những kẻ lúc mới đầu còn chú ý đến hắn, nhưng rất nhanh đã bị sóng người trùng trùng bao vây xung quanh đẩy đi. Niệm Băng cúi đầu, trong lòng đang không ngừng tự hỏi, bản thân mình hôm nay sao lại hứng thời làm nên sự việc như vậy. Hắn từ xưa tới nay, luôn luôn không hề có thói quen cao ngạo thái quá như thế, tự dưng hôm nay lại có thể xuất ra thứ ngôn ngữ kinh người thế này?

Tổ phục tái cuối cùng này cũng rất nhanh đã kết thúc, bởi vì Niệm Băng là người thứ nhất hoàn thành việc thi thố, cho nên, bốn cái thanh tiêu của hắn tự nhiên trở thành đồ ăn được bình phẩm đầu tiên, cả đám người bình phẩm môn nhìn thấy bốn cái lam sắc thanh tiêu chỉ có hai người không hề toát ra ánh mắt khinh thường nào, một là người được đặc biệt mời đến tham gia vào ban bình phẩm Long Vu sư Hi Lạp Đức. Người còn lại kia, chính là Linh trù thần Na Nghiêm. Hi Lạp Đức thì vẫn bảo trì sự bình tĩnh, bởi vì hắn đã kiến thức qua trù nghệ của Niệm Băng, còn Na Nghiêm thì là người duy nhất trong ban bình phẩm miễn cưỡng thấy rõ Niệm Băng đang làm cái gì.

Hoa Bàn Tử đứng bên cạnh Ma soái Hồ Quang nhìn liếc mắt, thấp giọng nói:

“ Ta xem, có nên nhấm nháp cái loại món ăn này hay không, thức ăn khó nhìn như thế, từ sắc, ý, hình ba điểm mà xét thì cũng đã không đủ tư cách để tuyển vào vòng quyết tái(vòng chung kết) rồi, cái tên trù sư kia vừa rồi không hề trải qua vòng sơ tái, thật sự là có chuyện này à? Linh lão, ngài là tổng phụ trách vòng sơ tái mà,… này….”

Na Nghiêm lạnh nhạt cười, nói:

“ Không sai, cái người này là ta trực tiếp cho phép không cần tham gia vòng sơ tái, chính như hắn nói đó, sơ tái đối với hắn thì không đáng để trong mắt. Có lẽ, ở đây cũng chỉ có mình ta tin tưởng điều này, hắn cuối cùng sẽ trở thành quán quân trong kì Hoa Long trù nghệ đại tái lần này thôi.”

“ Ai nói!!! Ta đây cũng cho rằng Niệm Băng ca ca sẽ thu được chức quán quân trong lần đại tái này nữa nè.”

Ngồi ở bên cạnh Hi Lạp Đức, Miêu Miêu vừa nghe Na Nghiêm nói xong, nhất thời không kiểm nổi hưng phấn, xen miệng nói thêm vào. Ma soái Hồ Quang có chút kinh ngạc nhìn về phía Hi Lạp Đức:

“ Người kia là do ngươi mang đến sao? Lão Hi”

Hi Lạp Đức lắc đầu nói:

“ Không phải, ta với tiểu nữ chỉ là cùng hắn có chút chi duyên. Trù nghệ của hắn có thể nói rất không sai, ta nghĩ, bốn cái thanh tiêu này sợ rằng không thể nhìn bề ngoài mà cho là đơn giản như vậy đâu.”

Na Nghiêm cười, ánh mắt quét Hoa Bàn Tử liếc mắt:

“ Bàn Tử à, Bàn Tử, ta thấy ngươi nếm trải trù nghệ đã nhiều năm rồi, ngay cả điều hiển nhiên này cũng không nhìn ra à!! Nếu đem tác phẩm trù nghệ bình thường mà xem, thì do sắc, hương, vị ,ý, hình năm phương diện hợp lại để bình phẩm. Ngươi nói hắn dùng đạo thức ăn này không hề có sắc, ý, hình ba phương diện ưu điểm ư, đó là bởi vì ngươi căn bản không biết rằng hắn ở đạo thức ăn này đã làm ra thứ gì đâu.”

Hoa Bàn Tử lặng ngươi đi một chút, nhìn kỹ màn che trên mặt thanh tiêu, lúc trước hắn cũng không có chú ý lúc Niệm Băng phanh nhẫm (quá trình cắt gọt) có bộ dạng gì, quả thật không biết ở trên bốn cái thanh tiêu này rút cục Niệm Băng đã làm ra cái loại gì đây. Nghi hoặc nhìn Na Nghiêm nói:

“ Linh lão, ngài cũng biết đó, ta mặc dù thích trù nghệ, nhưng ở phương diện chế biến, thật sự chẵng ra cái thể thống gì , ngài nếu biết được ngọn nguồn, vậy bốn cái thanh tiêu kia rốt cuộc là cái món ăn kỳ lạ gì đây, chẵng lẽ bốn cái thanh tiêu này còn có thể ở trên cả thủ nghệ của Mạc Mạc tiểu thư sao?”

Na Nghiêm cười hắc hắc, nói :

“ Vậy ngươi có chịu đánh cược với ta hay không, ta bắt tên tiểu tử Niệm Băng này cuối cùng sẽ thu được chức quán quân đó! Ngươi nếu bị thua, hãy để lại hai đàn rượu đã được cất kỹ trăm năm qua cho ta, nếu hắn không đạt được quán quân, ta sau này cũng không yêu cầu ngươi cấp thù lao cho ta nữa, như thế nào? Cá cược công bằng đấy chứ?”

Hoa Bàn Tử kinh ngạc nhìn Na Nghiêm, phải biết rằng, Na Nghiêm chính là thuộc hàng cực đỉnh trù giới, mặc dù hai đàn rượu trăm năm tuổi giá trị không phải ít, nhưng thù lao hàng ngày của lão so ra thì lớn hơn rất nhiều, nhưng là, đã làm một gã thương nhân, hắn tuyệt nếu không nắm chắc phần thắng thì sẽ không đánh cuộc, cười hắc hắc, nói:

“ Đánh cuộc chắc là sẽ không, nhưng ngài nếu muốn uống rượu, ta có thể cấp luôn hai đàn này cũng được thôi. Ngài nhanh nói cho ta một chút, cái thanh tiêu kia rốt cuộc có cái gì ảo diệu.”

Na Nghiêm quay đầu hướng Mạc Mạc có ý bảo gật đầu, Mạc Mạc từ trong lòng lấy ra một đôi đũa bạc rất nhanh đưa cho lão, Na Nghiêm quét qua đám người bình phẩm liếc mắt, mỉm cười nói:

“ Các ngươi thấy rõ rồi chứ”

Vừa nói, lão dụng chiếc đũa hướng nhanh về thanh tiêu, ngoài dự đoán của mọi người chính là, chiếc đũa cũng không bị thanh tiêu gây trở ngại gì, trực tiếp dò xét đi vào, lão nhẹ nhàng lắc tay, chậm rãi nhấc chiếc đũa ra, giờ khắc này, tất cả mọi người đều thấy được một cảnh tượng kì dị, khi chiếc đũa hạ xuống, thì một vòng tơ nhỏ từ thanh tiêu được kéo dựng đứng lên, cái vòng này cũng không phải chỉ một loại tơ nhỏ mà là sáu loại tổ hợp sợi tơ được sắp xếp tạo thành, mặc dù trừ bỏ ống thanh tiêu ra dĩ ngoài nó còn có năm loại sợi tơ khác nhau ,cũng không phải rõ ràng, nhưng từ mặt ngoài nhìn vào lại như có thể thấy, sáu loại sợi to đều sắp xếp cũng một chỗ, Na Nghiêm đứng thẳng thân mình, chiếc đũa càng di động lên cao, các sợi tơ kia cũng không hề có dấu vết bị đứt đoạn. Cả thanh tiêu bán kính vòng thân dần dần nhỏ đi, sợi tơ bao quanh lại càng ngày càng dài.

Ngoài Na Nghiêm ra, mọi người trên mặt đều toát ra thần sắc giật mình, bọn họ thật lòng khó có thể tin tưởng đây là sự thật, mặt ngoài nhìn không ra cái đặc điểm gì thì ra ở bên trong thanh tiêu, dĩ nhiên lại có thể ẩn chứa huyền cơ như thế.

Na Nghiêm lạnh nhạt nói:

“ Bây giờ các người còn cho rằng cái đạo thức ăn này không có sắc, ý , hình ba phương diện đặc điểm nữa hay không? Cái đạo thức ăn này trong đồng lứa lão trù sư chúng ta đều biết rõ, tên gọi của nó là Lục ti bàn toàn tiêu (Sáu sợi xoay quanh thanh trúc), nhưng chính thức có người có thể làm ra sáu vòng sợi tơ xoay quanh thanh tiêu này lại ít đến đáng thương, bình thường mà nói, cái đạo thái này cũng không phải dùng để ăn, mà dùng để rèn dũa đao công. Ngẫu Đoạn Ti (cắt thành tơ sợi) liên đao pháp, cái loại đao công này chắc các ngươi hẵn đều biết đến, sáu cái vòng tơ xoay quanh thanh tiêu đúng là từ đao công ngẫu đoạn ti mà thành nhưng phải là chí cực đỉnh phong trong đao pháp luyện thành mới biểu hiện đến tuyệt mĩ thế này, ta tự hỏi bản thân cũng có thể làm được, nhưng vị tất đã có thể ung dung mà làm ra như tên tiểu tử kia, cái thanh tiêu nhìn qua mặc dù trước sau như một cả, kỳ thật là thanh tiêu tơ sợi cực nhỏ ghép tạo thành, mà bên trong năm loại sợi tơ được phân biệt là từ thịt dê, thịt lợn, thịt bò, thịt ngựa cùng thịt lừa (“lư thịt”= thịt lừa _theo lời monsoon huynh chỉ điểm!!!^-^), năm loại sợi tơ thịt này cùng với sợi tơ thanh tiêu, trải qua quá trình cắt thành sợi mà kết thành tính, kết hợp ngay cùng một chỗ mà thành hình. Trong quá trình ăn, không có chút nào tản mác, mà tự thân mùi vị cũng bởi vì năm loại sợi tơ thịt cùng sợi tơ thanh tiêu ở quá trình nấp sơ qua mà trở nên hoàn mỹ dung hợp thành một thể, cho nên có lẽ tạo ra mùi vị đặc biệt. Cho dù đạo thái này không có sắc,ý, hình ba điểm đi nữa thì đan xen mùi vị mà thấy cũng đã đủ để đền bù. Từ động tác ung dung và cũng cực nhanh của tên tiểu tử kia cho thấy, hắn tại đao công đã đạt đến độ cực cao trong việc biểu hiện tạo nghệ, tuyệt đối trong lần trù nghệ đại tái này vị trí tuyển chọn hạng nhất có lẽ hắn là ứng cử viên nặng kí, bây giờ, các người hẵn đã rõ ràng, tại sao ta để cho hắn thông qua vòng sơ tái mà miễn sát khảo rồi chứ. Đối với đẵng cấp trù sư như vậy, hoàn toàn có thể trực tiếp tham gia vào vòng quyết tái thực lực. Tốt lắm!! Nhấm nháp tí chút đi nào!!!”

Nhìn chúng bình phẩm trong mắt kinh ngạc, Na Nghiêm trong lòng thầm nghĩ. Lão hữu à lão hữu, không nghĩ tới ngươi dĩ nhiên dạy ra một cái tên đệ tử xuất sắc như thế, thật sự là làm cho ta hâm mộ mà!!! Hy vọng Quỷ Trù Kỹ nghệ có thể trở lại với trốn nhân gian.

Hoa Bàn Tử trong lòng cũng thầm cảm tạ may mắn, may mắn là tự mình đã không cùng Na Nghiêm đánh cuộc, nhìn cái thần kỳ kỹ xảo Lục ti bàn toàn tiêu trước mắt này, hắn thật sự khó có thể tin tưởng, đây là từ việc sử dụng đao công mà chế tác làm ra. Nhóm người bình phẩm không có một ai nói thêm cái gì nữa, đều nhanh chóng động đũa, đưa tay gắp một chút Lục ti bàn toàn tiêu đưa vào miệng mình nếm thử, âm thanh sợ hãi liên tiếp vang lên, chính như lời Na Nghiêm đã nói vây, cho dù đạo thái này chỉ có một cái đặc điểm mùi vị, nhưng cũng đã đủ để tiến vào vòng quyết tái. Mọi người trong sự kinh ngạc lớn nhất, tất nhiên ngoài Na Nghiêm ra.

Từng làm một trong đỉnh phong trù giới nghệ, Lục ti xoay quang tiêu của Niệm Băng mang đến cho lão sự rung động thật lớn, còn hơn cả Lục ti bàn toàn tiêu mà trước đây lão từng nếm qua, món này do chính tay Niệm Băng làm ra có thể nói là ngon hơn không ít nếu so với những người khác, tại mùi vị dĩ nhiên biến hóa nhiều hơn gấp mấy lần, nhưng là, Na Nghiêm cũng không thể hoàn toàn phân biệt được nguyên nhân của sự biến hóa này từ đâu mà ra.

Linh Trù dù sao cũng là linh mẫn trù sư, trải qua vài phút ngắn ngủi tự hỏi, lão lập tức nhớ tới Niệm Băng trong tay có hai thanh đao nọ. Chính Dương đao lão đương nhiên là nhận ra, mà Thần Lộ đao mặc dù mặt ngoài cũng không nhận thấy được đặc điểm gì, nhưng trong quá trình điêu khắc tạo hình, đồng dạng lưu lại cho lão dấu ấn sâu đậm, Na Nghiêm lập tức ý thức được, Lục ti bàn toàn tiêu xuất ra nhiều biến hóa, nhất định cũng là từ hai thanh đao kia có liên quan.

Niệm Băng trở thành người thứ ba nhập tuyển vòng quyết tái, khiến cho không ít dân chúng bên dưới thêm phần nghi hoặc, Hoa Bàn Tử chỉ thị cho tên dẫn chương trình (Ti Nghi), đem một đạo thức ăn Lục ti bàn toàn tiêu hoàn chỉnh, làm rõ trước mặt mọi người. Biểu diễn một chút, lúc này mới khiến dân chúng tiếp nhận Niệm Băng thật sự có đủ khả năng vào vòng quyết tái.

Tiểu Thiên một mực từ bên dưới đài nhìn, tu luyện trù nghệ nhiều năm, hắn tự nhiên biết Lục ti bàn toàn tiêu này là thức ăn nổi tiếng đến dường nào, nghe nghi ngờ được giải đáp, hắn trong mắt quang mang đại thịnh, đấu chí tăng lên đến độ trước đó chưa bao giờ đạt tới:

“ Niệm Băng, coi ra ta đã xem thường người rồi, bất quá, chức quán quân chỉ có thể là một mình ta, cho dù phải dụng xuất toàn bộ năng lực, cũng tuyệt sẽ không thua về tay ngươi.”

Niệm Băng từ trong đám người đi ra, hướng về lữ điếm mà bước, nếu hôm nay không phải có Linh Trù Na Nghiêm ở đó, hắn khẳng định sẽ không lựa chọn Lục ti bàn toàn tiêu, dù sao, không có kinh nghiệm phong phú, với một trù sư bình thường khó mà giải thích ra được sự huyền bí trong đó.

Hắn tâm tình lúc này đã bình tĩnh hơn rất nhiều, không có ở trong thành Tháp Lỗ mà gấp gáp vội vàng, trực tiếp quay về lữ điếm, ăn chút lót dạ, lại tiến vào trạng thái minh tường

*--------

Ở một nơi núi cao thuộc Lăng Mộc đế quốc. Mây mù mờ ảo, trận trận gió lớn thổi qua, bị bám vào từng phiến từng phiến tuyết phấn, bởi vì so với mặt nước biển quá cao, nên nơi này trong mắt chẵng khác gì một thế giới bạch sắc, dù cho có vũ kỹ cực kỳ mạnh mẽ cũng rất khó leo lên được phiến núi non này. Ở cái đỉnh núi hiểm trở cũng chỉ có một ít thực vật nhờ tính chịu hàn cực tốt mới có thể sinh trưởng, gió tuyết lớn mang đến chút chứa đựng sinh cơ.

Đột nhiên, bầu trời vốn tĩnh lặng chợt trở nên ảm đạm, một tiếng long ngâm từ xa vang vọng, một cái đầu cự long bạch sắc thật lớn từ trong đám mây mù chui ra, sinh ra trong không trung một trận gió lốc, bị bám bởi bạch sắc quang mang rất mãnh liệt, quang mang đem thân hình long thể thật lớn của hắn bao bọc ở bên trong. Rồi đột nhiên, quang mang chợt biến mất, mà tại nơi cao nhất của đỉnh Tuyết Phong bổng xuất hiện một nam tử anh tuấn toàn thân bao phủ bạch y.

Hài lòng nhìn một chút quần áo trên người, say mê tự nhủ:

“Thân thể loài người xem ra càng lúc càng thoải mái, so với Long thể còn linh hoạt hơn nhiêu, thật sự là không sai.”

“ Tạp Áo Địch Lý Tư, ngươi vừa lại tự mình say mê chính mình sao.”

Thanh âm vang động làm gió tuyết tuôn rơi thêm phần ào ạt, tựa hồ tùy thời cũng có thể phát sinh thêm băng tuyết trên đỉnh núi, một đoàn lam sắc quang mang giống như Lưu Tinh đáp hạ xuống đỉnh núi. Đứng ở bên cạnh Tạp Áo Địch Lý Tư với bộ đồ trắng phau, nhất thời xuất hiện một gã thanh niên mặc áo xanh, nhìn qua, hắn so với Tạp Áo Địch Lý Tư tướng mạo còn thêm vài phần tuấn tú, toàn thân tản ra thản nhiên linh khí.

“Tạp La Địch Lý Tư, có cần phải cùng ca ca ngươi nói chuyện như thế không? Gần đây ngươi cùng với Bạch Nhân Vu sư ở một chỗ , ta thấy ngươi càng ngày càng ba hoa rồi đó.”

Nam tử áo xanh kia đúng là phong hệ cự long Tạp La Địch Lý Tư. Tạp La Địch Lý Tư lạnh nhạt cười, nói:

“ Ca ca, chúng ta tựa hồ có mấy trăm năm qua không gặp nhau, nguyên lai ngươi còn nhớ kỹ ta là đệ đệ của ngươi, bất quá, lúc đầu ai lấy trộm mất của ta khối ngân thủy tinh cực phẩm vậy.”

Tạp Áo Địch Lý Tư trong mắt toát ra một tia xấu hổ:

“ Cái này!!!… cái này cũng không nên trách ta được, ngươi là phong hệ cự Long Vương, nào cần đến cái không gian ma pháp hệ cực phẩm bảo thạch đó làm cái gì, cái thứ đó may ra đối với ta còn có tác dụng, ngươi cũng biết đấy, chúng ta cự long thích nhất chính là bổn hệ bảo thạch, đặc biệt là cực phẩm.”

Tạp La Địch Lý Tư chẵng buồn tức giận vươn tay, nói:

“ Bây giờ ngươi có thể trả lại cho ta rồi đó, bất kể nói như thế nào, vật là do ta tìm thấy, hoặc là, ngươi lấy ra cái gì cùng đẵng cấp với nó để trao đổi cùng ta cũng được.”

Tạp Áo Địch Lý Tư trong mắt hiện lên một tia giận dữ:

“ Đừng nói nữa!! Ta thật ra cũng muốn trả lại cho ngươi, nhưng cái khối ngân thủy tinh kia bất quá ta một năm trước đã bị lấy trộm mất rồi. Mẹ kiếp, nhớ tới ta lại thêm buồn bực.”

Tạp La Địch Lý Tư có chút khinh thường nói:

“ Mấy trăm năm không thấy ngươi ngay cả ngôn từ thô tục của chúng loài người, ngươi cũng tựu đã học xong, bất quá, lời nói dối của ngươi quá giả tạo đi, ai có thể từ không gian Long Vương nhà ngươi mà trộm đi bảo thạch cho được?”

Tạp Áo Địch Lý Tư giơ ngón giữa bàn tay phải hướng lên (thô tục thật!!), chỉ vào bầu trời nói:

“ Mặc dù ta cầm ngân thủy tinh của ngươi, bất quá, ta Tạp Áo Địch Lý Tư còn không biết thế nào là nói dối. Mẹ kiếp!!! Cũng tại cái tên hỗn đản Gia Lạp Mạn Địch Tư kia mà ra, trừ hắn ra còn ai có thể đủ lớn mật mà từ ta cuỗm đi mất bảo thạch hã!!!. Ngươi cũng biết đấy, Gia Lạp Mạn Địch Tư xét về thực lực trong bảy vị Long Vương là hèn hạ nhất, khó lòng mà phòng bị cho được!! Hừ, phỏng chừng hắn không bao lâu nữa cũng sẽ mò đến đây, khi đó huynh đệ chúng ta cùng tiến lên, không sợ hắn dám động đậy, thu hồi lại ngân thủy tinh qui về cho ngươi, bất quá, ta ra tay trên người tên hỗn đãn Gia Lạp Mạn Địch Tư này cũng sẽ có vài phần ác khí.”

Tạp La Địch Lý Tư nhìn Tạp Áo Địch Lý Tư thủ thế không khỏi nhíu mày lại, lui về phía sau từng bước, nói:

“ Ngươi có thể văn minh một chút hay không, thật sự chúng ta đều là cự long chân chính đó.”

Đang trong lúc này, một thanh âm hí nhược đột nhiên vang lên:

“ Tạp La à! Cái tên ca ca của ngươi luôn luôn như thế đấy!!. Có một người ca ca như vậy, ta thật lấy làm buồn thay cho ngươi.”

Hồng Quang lóe lên, giữa không trung xuất hiện một bóng người, trôi chậm rãi hướng về đỉnh Tuyết Phong mà đến, đúng là kẻ mà Tạp Áo Địch Lý Tư hận nhất, dương dương Hỏa Long Vương Gia Lạp Mạn Địch Tư.

“ Gia Lạp Mạn Địch Tư, cái tên hỗn đản này, ta sẽ liều mạng với ngươi.”

Ngân quang chợt lóe, Tạp Áo Địch Lý Tư thân thể đoạn biến mất, lại tức thì, đã xuất hiện ở trước người Gia Lạp Mạn Địch Tư, một quyền oanh động hướng tới trước ngực hắn. Tạp Áo Địch Lý Tư dùng nắm tay xuất động thế công chỉ trong nháy mắt, nhất thời quang mang đại phóng tạo ra một vầng màu bạc lục mang tinh. Ngân quang từ bốn phương tám hướng bao trùm toàn bộ Gia Lạp Mạn Địch Tư.

Gia Lạp Mạn Địch Tư cười hắc hắc, trong phút chốc toàn thân tản mát ra một tầng hơi thở của lửa màu đỏ rực, sắc đỏ quang mang chỉ nháy mắt bao phủ diện tích mà ngân sắc bao trùm đến, tầng bạch sắc lục mang tinh kia nhất thời biến mất, sắc đỏ quang mang còn mang đến nhiệt khí cực nóng đã làm cho đỉnh Tuyết Phong bị hóa thành nước tan chảy, độ cao Tuyết phong đỉnh kịch liệt bị giảm xuống.

Phong Long Vương Tạp La Địch Lý Tư chửi rủa một tiếng, vội vàng ngự phong mà bay lên, xoay chuyển giữa không trung, lúc này đã không còn có thể bảo trì được sự thư thái ung dung quan chiến. Gia Lạp Mạn Địch Tư vẫn trôi đi chậm rãi như trước, mà Tạp Áo Địch Lý Tư đứng ở cách đó cả trăm thước thì có chút thở dốc, sắc mặt cũng có vài phần biến hóa, Gia Lạp Mạn Địch Tư cười hắc hắc, nói:

“ Tạp Áo, ta phải thừa nhận ở cái công phu chạy trốn thật không thể so sánh được với ngươi, bất quá, nói về năng lực chiến đấu thì ngươi lại quá kém so với ta, nếu cùng ta giao thủ, ngươi còn phải trở về mà cố luyện thêm mấy ngàn năm nữa mới được. Cái phong ấn thuật của ngươi đối với ta không hề có hiệu quả đâu.”

Không gian Long Vương Tạp Áo Địch Lý Tư cả giận nói:

“ Mẹ kiếp!! Tên chết tiệc Gia Lạp Mạn Địch Tư nhà ngươi, mấy năm nay không thấy ngươi, ngươi có phải mỗi ngày đều ở nhà tu luyện phải không.”

Gia Lạp Mạn Địch Tư ngạo nghễ nói:

“ Đối với bậc vĩ đại như ta mà nói, cho dù mỗi ngày không luyện tập gì, cũng rất dễ dàng có thể khiến ngươi phải nếm mùi đau khổ rồi, Tạp Áo à! Ta khuyên ngươi nên để giành chút khí lực lại đi, chờ sau này ta kế thừa vị trí Long Thần đại nhân. Nói không chừng đối với ngươi còn tốt hơn một chút. Ha ha ha..”

Bộ dạng dương dương đắc ý của hắn thật chẵng dễ nhìn gì, thấy vậy Tạp Áo Địch Lý Tư vô cùng khó chịu, nhưng hắn cũng biết được tự minh vốn không phải đối thủ, chỉ có thể dùng ánh mắt phẫn nộ mà kích lại:

“ Phì.. Phì.. phì,.. chỉ bằng vào cái thứ ngươi mà còn muốn kế thừa vị trí Long Thần đại nhân sao, chỉ có ta mới có tư cách xứng đáng. Ngươi đừng tưởng rằng lực công kích của bản thân cao cường là được chắc!!. Để trở thành người kế thừa Long Thần đại nhân trí giả thì trí tuệ lại càng thêm trọng yếu. Ở phương diện này, ngươi luôn luôn là kẻ kém cõi nhất.”

Tạp Áo Địch Lý Tư khinh thường nhìn Gia Lạp Mạn Địch Tư, nhưng cũng không có tái công kích, Tạp La Địch Lý Tư bay tới độ cao tương đương, nhìn Gia Lạp Mạn Địch Tư nói:

“ Lão Gia, ca ca ta nói ngươi cầm ngân thủy tinh, có hay không việc này vậy?”

Gia Lạp Mạn Địch Tư rất tự nhiên nói:

“ Có á! Quả thật là ta cầm. Ngày đó, trong lúc vô tình chứng kiến ca ngươi dương dương tự đắc không biết bay ra từ cái chốn khỉ ho cò gáy nào. Ta bèn lén lút đi theo xem thử, nghe được hắn nói cực phẩm ngân thủy tinh là bảo vật mà Tạp La vô tình tìm được, ta còn nghe rõ lời hắn rằng.. “ lần này ta chiếm được tiện nghi lớn rồi, hắc.. hắc, có được ngân thủy tinh này, pháp lực của ta nhất định tăng lên không ít, sau này trong bảy vị Long vương tất nhiên chỉ có thể mình ta độc tôn.”

Hắn nhại rất giống, hoàn toàn bắt chước điệu bộ của Tạp Áo Địch Lý Tư, nghe đến đó, Tạp Áo Địch Lý Tư nổi giận gầm lên một tiếng, lại nhằm về phía Gia Lạp Mạn Địch Tư mà lao tới.

Ngọn lửa màu đỏ trong nháy mắt chuyển hóa thành màu tím, Gia Lạp Mạn Địch Tư long uy chợt đại thịnh, từ phía dưới mạnh mẽ bức Tạp Áo Địch Lý Tư lui trở về, mặc dù là một vị không gian Long Vương, Tạp Áo Địch Lý Tư đối với không gian có lĩnh ngộ sâu sắc, nhưng tại pháp lực quả thật kém Gia Lạp Mạn Địch Tư không ít, mới đến nổi phải chịu cảnh lép về thế này.

Kỹ xảo mặc dù có tính trọng yếu, nhưng tuyệt đối phải lấy thực lực làm trụ cột, Gia Lạp Mạn Địch Tư căn bản không để cho Tạp Áo Địch Lý Tư có cơ hội để thi triển kỹ xảo, chỉ bằng vào năng lượng đơn thuần trực tiếp công kích, Tạp Áo Địch Lý Tư tự nhiên là không thể có biện pháp gì để đối phó với hắn.

“ Hắc.. Hắc… Tạp La, ngươi cũng thấy được, ta không có nói dối đó, ta ghét nhất chính là cái bộ dạng tự mình đắc ý của ca ca ngươi, cho nên mới trôm cái ngân thủy tinh ấy đi, khi đó, hắn cố đuổi giết ta mấy vạn dặm đường muốn cướp nó lại, đáng tiếc, mặc dù về mặt kỹ xảo ta có điểm không bằng hắn, nhưng với thực lực của hắn mà muốn thương tổn ta cũng không dễ dàng, cuối cùng, hắn đành phải biết khó mà lui, buông tha cho ta.”

Tạp La Địch Lý Tư trừng mắt liếc sang ông anh của mình, hơi giận nói:

“Có lẽ ta phải đòi lại của ngươi một tiếng ca ca thôi, con người ngươi thật càng ngày càng tục tĩu, tựa như con Vu thú Hồ ly kia của tiểu nha đầu Miêu Miêu vậy.

Gia Lạp Mạn Địch Tư, ta bất kể là lúc đầu đã xảy ra chuyện gì, cái ngân thủy tinh kia hẵn phải hoàn trả lại cho ta thôi, về phần ngươi cũng ca ca ta trong đó phát sinh cái kia, ta chẵng nhọc công mà quản, các người thích thế nào thì làm, muốn đánh cũng cứ việc mà đánh không liên quan đến ta.”

Gia Lạp Mạn Địch Tư xòe hai tay ra nói:

“Tạp La, không phải là ta không muốn trả cho ngươi, chỉ bất quá sau này ta lại đem cái khối ngân thủy tinh kia khảm vào một thanh đao rồi tặng cho một người rồi. Giờ có muốn trả lại cũng đành chịu thôi.”

Tạp La Địch Lý Tư hơi giận, nói:

“Gia Lạp Mạn Địch Tư, chẵng lẽ ngươi cũng tham cái bảo bối của ta sao? Người khác không biết địa long bảo tàng ở nơi đâu chứ ta thì rất rõ ràng, cẩn thận ta đi đào cả cái bảo khố mà ngươi khổ công cất giữ đó.”

Gia Lạp Mạn Địch Tư sắc mặt không hề thay đổi nói:

“ Ta nói chính là lời thật lòng, ngươi cũng biết đấy, mặc dù ta có một chút tật xấu nho nhỏ nhưng ta là một vĩ đại Hỏa Long Vương Gia Lạp Mạn Địch Tư, đặc điểm lớn nhất chính là không bao giờ nói lời hoang đường, huống chi, ta cũng không cần phải lừa gạt ngươi, cái ngân thủy tinh nọ đối với ta chẵng có tí tác dụng gì, thật sự là đã tống xuất đi rồi, ngươi nếu muốn thu lại nó, ta có thể tự mình nói cho ngươi cái người đang sở hữu khối thủy tinh đó.”

Tạp Áo Địch Lý Tư con ngươi chuyển động nói:

“ Đệ đệ, ta không thể như thế để người khác đơm điều đặt chuyện được, bất quá nếu có người cầm vật gì đó của ta, ta đảm bảo không thể nhẫn nhịn.”

Gia Lạp Mạn Địch Tư hướng Tạp Áo Địch Lý Tư làm một cái động tác khinh bỉ:

“Cái con mẹ nhà ngươi chứ đơm điều đặt chuyện, ta đây chính là chánh nhân quân tử, Tạp Áo, ngươi nếu không phục thì chúng ta lại đánh nhau thêm một hồi nữa.”

“ Ấy!! Các người đều tới rồi à, xem ra chúng ta hai người thật sự vẫn muộn một chút sao.”

Một sáng một tối hai luồng quang mang từ phương xa nhanh chóng đến gần, trong chớp mắt đã đi tới trước mặt ba vị Long vương, quang mang chợt lóe lên, lưỡng đạo long thân ảnh rất nhanh nhỏ đi, một nam một nữ đã đứng bên cạnh 3 người, bọn họ đứng ngay vị trí mà vừa trước đó Gia Lạp Mạn Địch Tư cùng Tạp Áo Địch Lý Tư tách nhau ra.

Một thân kim y nữ tử rất cao, vóc người thon dài mà đầy đặn, tuyệt đối có thể ở trong nhân loại làm một tuyệt sắc mỹ nữ, mái tóc dài màu vàng tung bay phất phới sau lưng, toàn thân tràn ngập thánh khiếp hơi thở, thản nhiên một vầng sắc vàng sáng bóng bao phủ toàn bộ, giống như tiên tử hạ xuống phàm trần, vô cùng động lòng người.

Tay phải ngón cái cùng ngón trỏ mang theo một đồng tiền không ngừng đan động, tản mát ra một đóa hoa mỹ kim sắc. Tên nam tử mặc hắc y mặt ngoài nhìn qua cực kỳ lạnh như băng. Đứng ở bên cạnh kim y nữ tử, cũng không lên tiếng, sắc mặt có chút tái nhợt nhìn thấy thập phần lạnh lùng, nhưng bất luận kể cả hai huynh đệ Tạp La, Tạp Áo hay luôn luôn tự cao tự đại Gia Lạp Mạn Địch Tư, ánh mắt đều dừng lại trên khuôn mặt anh tuấn nhưng tái nhợt của hắn, âm thanh tranh sảo lúc trước nhất thời ngừng lại.

Kim y mỹ nữ thản nhiên cười, nói:

“ Như thế nào không lên tiếng vây, vừa rồi không phải đấu tố nhau rất náo nhiệt đó sao? Tiếp tục, tiếp tục đi chứ?”

Tạp Áo Địch Lý Tư cười hắc hắc, nói:

“ Địch Mạn Đặc Đế, ngươi cũng thật biết giễu cợt chúng ta, ngươi biết đó, chúng ta chỉ là đùa giỡn thôi mà, không nghĩ tới cái ngươi nhanh như vậy đã tới rồi, Tạp Tiệp Áo Tây Tư lão đại, ngươi xem ra khí sắc có vẽ không được tốt lắm a!”

Hắc y nhân được gọi Tạp Tiệp Áo Tây Tư đôi mắt phát ra lãnh quang lóe lên, trong miệng phun ra hai chữ ngắn gọn: “ Nói nhảm.”

Tạp Áo Địch Lý Tư có vẻ đối với Tạp Tiệp Áo Tây Tư tâm lý vô cùng sợ hãi. Hắc hắc cười khan vài tiếng không hề nói chuyện, nhưng thật ra Gia Lạp Mạn Địch Tư vẻ mặt rất thong dong, mĩm cười nói:

“ Tạp Tiệp Áo Tây Tư, vợ chồng các ngươi hai người đều tới cả rồi, Băng Băng như thế nào lại không có đi cùng với vợ chồng Ám Long Vương các ngươi, chuyện cơ hồ muốn tưởng tượng cũng khó đó.”

Địch Mạn Đắc Đế mỉm cười nói:

“ Gia Lạp Mạn Địch Tư, xem cái bộ dạng của ngươi mấy năm nay chắc thực lực đã tiến bộ không nhỏ a!! Gần đây tâm tình của Tạp Tiệp Áo Tây Tư không được tốt lắm, nếu ngươi muốn bàn luận chuyện động thủ bằng tay chân với hắn, ta tuyệt không nhúng vào.”

Gia Lạp Mạn Địch Tư hừ một tiếng nói:

“ Ít nói chuyện không đâu ấy đi, ai mà biết Đại tiểu thư nàng lúc nào thình lình xuất hiện đâm lén ta đây. Tạp Tiệp Áo Tây Tư là lão công của nàng, đừng nói ta không đánh thắng được hắn, cho dù ta thắng hắn, chẵng lẽ nàng có thể dửng dưng bỏ hắn được sao? Nhiều lúc ta thật không rõ, hai người các ngươi rốt cục ai là quang minh, ai là hắc ám đó.”

Một bên Tạp Áo Địch Lý Tư cười hắc hắc, nói:

“ Địch Mạn Đặc Đế, ta không phải là người ưa đơm chuyện đặt điều nhưng bất quá nếu là nàng, ta có muốn đứng ngoài cuộc cũng không được.”

“ Câm miệng,” Tạp Tiệp Áo Tây Tư nhịn không được phải hét lên thành tiếng.

Tạp Áo Địch Lý Tư toàn thân chấn động, nhất thời nụ cười trên mặt vụt biến mất. Địch Mạn Đặc Đế hi hi cười, nói:

“ Gia Lạp Mạn Địch Tư, lá gan của ngươi tựa hồ so với trước kia nhỏ đi rất nhiều a. Ngươi trước kia không phải là kẻ chuyên đi khiêu chiến với Tạp Tiệp Áo Tây Tư sao? Như thế nào bây giờ lại chịu lùi bước thế? Ngươi yên tâm đi. Bây giờ ta nghĩ ta không còn năng lực mà để giúp hắn được nữa, chúng ta sắp sửa sinh em bé rồi, ta cũng không muốn động thai khí đâu.”

Vừa nói khuôn mặt nàng cười ửng đỏ, bình thản xoa xoa tiểu phúc, bộ dạng bây giờ của nàng hoàn toàn là do ảo hóa mà thành, cũng không phải bản thể, cho nên nhìn không ra dáng điệu của một phụ nữ đang mang bầu. Vẽ mặt lãnh ngạo của Tạp Tiệp Áo Tây Tư thật khó cũng đã lộ ra một nét ôn nhu, ngẩng đầu nhìn về Gia Lạp Mạn Địch Tư nói :

“ Ngươi có hứng thú sao?”

Gia Lạp Mạn Địch Tư trong mắt toát ra một tia buồn bả, lắc đầu:

“ Không có hứng thú, chúc mừng các người. Lần này đại gia tụ họp cùng một chỗ không nên đánh nhau làm mất đi không khí, mà sao Băng Băng cùng mập mạp không thấy tới thương lượng chánh sự vậy.”

Địch Mạn Đặc Đế nhìn Gia Lạp Mạn Địch Tư liếc mắt, mĩm cười:

“ Bọn họ sẽ không tới đâu, ta nhận được tin tức từ bọn họ đưa tới, Băng Băng gần đây đang bước vào giai đoạn cuối cùng tối quan trọng của việc biến thể, sắp hoàn toàn biến thành hình thái Long Vương, tên mập mạp kia nói hắn cũng đang bế quan, cho nên không tới được.”

“ Bế quan? Cái tên mập mạp chết tiệt kia mà lại bế quan sao, hắn liệu có ôm cái bụng long bề phệ của hắn đứng dậy nổi không đó. Ta xem, hắn chắc lại chui đến cái vùng biên hải nào ăn uống mới đúng, Địch Mạn Đặc Đế, chúng ta phải nghĩ một biện pháp gì đó giúp hắn giảm béo mới được.”

Tạp Áo Địch Lý Tư thanh âm châm chọc một hồi. Gia Lạp Mạn Địch Tư cũng gật đầu cười thầm, nói:

“ Tạp Áo nói cũng không sai lắm đâu, trong bảy người chúng ta, chỉ sợ so với ta tên mập mạp còn khoái ăn hơn không biết bao nhiêu lần, tên kia, một chút phẩm vị để ăn cũng không có, chỉ giỏi lấy lượng để thủ thắng thỏa mãn cái bụng phì của hắn.”

Địch Mạn Đặc Đế có chút kinh ngạc nhìn Gia Lạp Mạn Đich Tư:

“ Nói như vây, ngươi khi ăn cũng rất có phẩm vị sao? Ta còn nhớ kỹ lúc đầu ngươi với tên mập mạp ăn cùng nhau, bộ dạng cũng có đẹp mắt hơn so với hắn tí nào đâu.”

Gia Lạp Mạn Địch Tư hừ một tiếng nói:

“ Bây giờ khác, lúc trước khác!! Ta gần đây đã mời một vị chuyên môn đệ nhất trù sư, học được nghệ thuật thưởng phẩm, mỹ vị tốt nhất thì chỉ nên ăn một miếng để thưởng thức, cũng để so với thực vật bình thường cảm nhận ăn ngon hơn rất nhiều ở điểm nào, mỹ thực thì cần phải được phẩm.”

Ám Long Vương Tạp Tiệp Áo Tây Tư có chút kinh ngạc nhìn Gia Lạp Mạn Địch Tư, phun ra ba chữ.

“ Có đạo lý”.

Địch Mạn Đặc Đế kinh ngạc nhìn Gia Lạp Mạn Địch Tư

“ Chuyên chức trù sư sao? Gia Lạp Mạn Đich Tư, ngươi sẽ không quên mất thân phận mà Long Thần đại nhân phân phó đấy chứ. Chúng ta không được tùy tiện quấy nhiễu chuyện của nhân loại.”

Gia Lạp Mạn Địch Tư hừ một tiếng, nói:

“ Cái tên nhân loại kia cam tâm tình nguyện nấu cơm cho ta ăn thì thế nào, huống chi, ta cũng trả thù lao cho hắn hẵn hoi.”

Nãy giờ vẫn chưa hề lên tiếng, Long Vương Tạp La Địch Lý Tư bất mãn nói:

“ Sẽ không phải là kẻ đang cầm ngân thủy tinh của ta đó chứ.”

Gia Lạp Mạn Địch Tư cười hắc hắc:

“ Cái vật ấy đối với ta là vô dụng, nên đã đưa cho hắn rồi. Ngươi muốn thì tự mình đi lấy lại đi.”

“ Ngươi..”

Ám Long Vương Tạp Tiệp Áo Tây Tư trong mắt hàn quang đại phóng, âm thanh lạnh lùng vang lên:

“ Nói chuyện chính sự đi.”

Địch Mạn Đặc Đế nói :

“ Đúng, nên nói chuyện chính sự đi nào.Chuyện riêng của các ngươi nên tự mình giải quyết sau đi.”

Nghe được hai người mạnh nhất trong bảy vị long vương lại là song long tổ hợp lên tiếng. Gia Lạp Mạn Địch Tư cùng ba vị long vương còn lại sắc mặt đều trở nên nghiêm túc, Không gian Long Vương Tạp Áo Địch Lý Tư là người thứ nhất cúi đầu nói:

“ Ta đã đánh mất Mặc Áo Đạt Ti Phong ấn chi bình.”

Ám Long Vương Tạp Tiệp Áo Tây Tư tĩnh táo nói:

“ Nói rõ quá trình đi.”

Không gian Long Vương Tạp Áo Địch Lý Tư thẹn nhìn bốn vị Long vương còn lại liếc mắt , giọng lí nhí nói:

“ Ta.. Ta lần đó thấy một cô nương cực kì xinh đep, nàng đối với ta cũng rất có hảo cảm, sau đó chúng ta đã có một đoạn cuộc sống vui sướng với nhau, nhưng chẵng được bao lâu, ta phát hiện nàng đột nhiên biến mất, trong bảo tàng của ta Mặc Áo Đạt Ti phong ấn cũng không cánh mà bay. Cái này kỳ thật cũng là tại ta thất trách, ta… ta sau mới ngỡ người… nàng nhất định là một tên gian tế.”

Đích Mạn Đặc Đế nhíu mày lại:

“ Ngươi đúng là một tên phế vật, cái bệnh háo sắc của ngươi đến bao giờ mới đổi được hã!!”

Mặc dù Tạp Áo Địch Lý Tư nói ra có vẽ đơn giản, nhưng kỳ thực bốn vị Long Vương còn lại ai cũng đều biết, chuyện không thể đơn giản như vậy. Gia Lạp Mạn Địch Tư nhịn không được đành lên tiếng:

“ Sợ rằng không cần phải đợi người khác trộm đi, cái sắc tâm của ngươi mà nổi lên thì tặng luôn nó cho bọn chúng cũng không có gì ngạc nhiên đâu.”

Không gian Long Vương Tạp Áo Địch Lý Tư cười hắc hắc, nói:

“ Cái này… nàng ấy cũng đã nói chiếc bình tử nọ nhìn thật lạ mắt, rất có điểm đặc biêt, cho nên ta đã …. “

“ Người chắc là muốn đi tìm cái chết phải không?”

Hắc sắc quang mang chợt đại thịnh, cho dù là một kẻ am hiểu nhất về việc chạy trốn Tạp Áo Đich Lý Tư cũng không có một tia cơ hội chạy thoát, trong không trung phát ra một tiếng kinh bạo, hắn thân thể nhất thời đã bị đánh cho hồi lại nguyên hình long thể, phát ra một tiếng long ngâm thê thảm.

Ám Long Vương Tạp Tiệp Áo Tây Tư nhìn không gian Long Vương Tạp Áo Địch Lý Tư cười:

“ Gần đây nghe nói thân thể ngươi rất cứng thì phải, chuyện của ngươi chưa chấm dứt được đâu, hay là ngươi dẫn ta cùng Địch Mạn Gia về nhà ngươi làm khách một đoạn thời gian đi. Chúng ta tẩm quất dùm cho ngươi”

Vừa mới bay trở về Tạp Áo Địch Lý Tư kêu thảm một tiếng:

“ Tây Tư lão đại, không nên như vậy a!! Ta biết sai rồi.”

user's avatar
Mr. Robot
I'm just anonymous. I'm just alone.
Báo Cáo Vấn Đề Báo Cho Chấp Sự
68 Xem
1 Thích
Cỡ Chữ
Cách Dòng
Font Chữ
Màu Nền
Màu Chữ
Ngày/Đêm
Kiểu Nền