Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 58 Thiên Đãng sơn mạch (Thượng)

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 6179 chữ · khoảng 22 phút đọc

Niệm Băng ôm Phượng Nữ cảm thụ biến hoá của ma pháp trận, hết thảy đều giống với phán đoán của chính mình. Ma pháp trận cường đại như vậy ngoài trừ bố trí có chút khó khăn thì ngoài ra không có chút tỳ vết nào, hoàn toàn nằm trong sự khống chế của chính mình.

Đấu khí khôi phục so với khi mất đi còn nhanh hơn vài phần. Khi Phượng Nữ khôi phục trạng thái tốt nhất, nàng tựa hồ đã quên mất thực lực vũ thánh của bản thân, vẫn như trước tùy ý để Niệm Băng ôm vào trong lồng ngực, giống như một con mèo nhỏ nhu thuận không nhúc nhích.

Niệm Băng ôm Phượng Nữ ra khỏi ma pháp trận: “Ngực ra có phải rất ấm áp không?”

Thân ảnh màu đỏ chợt lóe, Phượng Nữ từ trong ngực Niệm Băng thoát ra, sẵng giọng nói: “Ngươi lại chiếm tiện nghi của ta.”

Niệm Băng cười hắc hắc nói: “Hiện giờ ta đã thắng, ngươi có phải nên cho ta thân một cái không?”

Phượng Nữ ánh mắt quái dị nhìn Niệm Băng nói: “Vậy ngươi vừa rồi sao lại không hôn. Có cơ hội ngươi không làm, coi như ngươi tự mình từ bỏ. Niệm Băng, thứ này của ngươi là ma pháp trận gì, tại sao ta ngay cả cơ hội phản kháng cũng không có.”

Niệm Băng nhìn con đường phức tạp kia, thấp giọng nói: “Đây là một cái ma pháp trận rất đặc thù, là từ thượng cổ lưu truyền xuống, khi ta ở đồ thư quán của ma pháp sư công hội gặp qua. Thấy rằng ma pháp trận này căn bản không có khả năng cấu tạo thành công bởi nó thực sự rất phức tạp. Hơn nữa một chút sơ suất cũng không được phép có, có vài chỗ còn mâu thuẫn với nhau, ma pháp ký hiệu trong lúc đó lần lượt thay đổi cũng có vấn đề không nhỏ. Nhưng mà sau này ta đột nhiên nghĩ thông suốt, nếu chỉ dùng một tay vẽ, ma pháp trận này quả thực không có khả năng hoàn thành. Nhưng nếu đồng thời dùng hai tay sẽ có thể hoàn thành. Vì vậy ta cũng nghĩ tới lấy băng hỏa đồng nguyên làm trụ cột hoàn thành ma pháp trận này. Trước kia ta trên lý luận thử qua vô số lần, mà hôm nay lại là lần đầu tiên ta thực tế, không nghĩ tới dễ dàng thành công như vậy.” Nói tới đây, hắn dừng lại một chút, ánh mắt có chút si mê dùng trên ma pháp trận kia. “Phượng Nữ, ngươi có biết ma pháp trận lưu truyền lại từ thượng cổ tên gọi là gì không? Hắn họi là Không Gian Ma Huyễn, tại không gian này sau khi cấu thành, ta đúng là chúa tể của không gian, có thể tiến hành hai loại chuyển đổi nó, một là phóng thích, hai là hấp thu.”

Phượng Nữ có chút không rõ nói: “Ngươi không thể nói rõ ràng một chút ư, cái gì là phóng thích, cái gì là hấp thu?”

Niệm Băng trong mắt lóe lên vẻ cơ trí: “Nói đơn giản, đây là ma pháp trận tại thời kỳ thượng cổ, chuyên dùng để phong ấn. Bởi khắc họa nó cực kỳ khó khăn cho nên có rất ít người có thể chính thức sử dụng. Ma pháp trận hoàn thành sẽ tự động hấp thu ma pháp nguyên tố ở bên ngoài bổ sung cho bản thân. Mà năng lượng thu phát hoàn toàn do ta khống chế, nói đơn giản hơn là trong ma pháp trận này ta sử dụng ma pháp, vậy uy lực ma pháp ít nhất cũng tăng thêm ba thành, nếu là người khác tiến vào ma pháp trận này, tình huống ngươi cũng đã cảm thụ qua, nó thôn phệ toàn bộ nănglượng của ngươi. Bất quá, làm vậy cũng rất khó, bởi ai cũng có thể cảm nhận được khí tức của ma pháp trận này, nếu chúng ta không đánh cuộc ngươi sẽ dễ dàng bước vào nó sao? Cho nên tác dụng lớn nhất cua ma pháp trận này là tăng phúc.”

Phượng Nữ nghi hoặc nói: “Ta còn không hiểu, ta tu luyện chính là đấu khí, cũng không phải ma pháp, vì sao nó có thể hút đấu khí của ta, mà sau đó lại có năng lực trả về?”

Niệm Băng mỉm cười nói: “Vạn vật trong thế gian các chủng loại năng lượng vốn cùng nguồn gốc, ma pháp và đấu khí mặc dù là hai loại năng lượng hình thái bất đồng song chúng dù sang cũng là năng lượng. Tỷ như hỏa hệ ma pháp của ta và Cửu Ly đấu khí của ngươi đều có khả năng điểm hỏa, mà ma pháp trận này lại lấy băng hỏa làm trụ cột cho nên mới có thể phát huy hiệu quả lớn nhất trênngười ngươi. Sau khi hấp thụ đấu khí của ngươi, cũng không phải ngươi mất chúng mà chỉ là chịu ảnh hưởng suy yếu bởi Ma Huyễn Không gian mà thôi, cho nên ngươi cảm thấy bản thân tựa hồ mất đi đấu khí, thực ra chỉ là hiệu quả suy của Ma Huyễn Không Gian mà thôi, khiến ngươi nghĩ rằng mình tựa hồ đã mất đấu khí. Kỳ thật, Ma Huyễn Không Gian chỉ đem khí tức đấu khí trên thân thể ngươi hoàn toàn cách ly với ngoại giới khiến cho ngươi sinh ra ảo giác mà thôi. Một khi vào ma pháp trận, cho dù ta không giúp ngươi, trong nửa canh giờ đấu khí của ngươi cũng có thể tự khôi phục.”

Phượng Nữ suy nghĩ nói: “Nói như vậy, có ma pháp trận này, thực lực của không phải ngươi sẽ tăng lên một bước lớn hay sao? Hừ, đã bị lừa một lần, từ nay về sau ngươi không còn cơ hội đâu.”

Niệm Băng lạnh nhạt cười, nói: “Cơ hội chỉ có một lần đã là đủ rồi. Ngươi là bằng hữu của ta, nếu đổi lại là địch nhân, chỉ sợ cũng không thể dễ dàng đào thoát. Tuy nhiên, ma pháp trận này cũng có khuyết điểm không nhỏ, chẳng những phải vẽ ra trong thời gian rất lâu, hơn nữa xác suất thất bại rất cao. Thêm vào đó còn phải tiêu hao mất hơn chín thành ma pháp lực của ta. Cho nên bình thường không có biện pháp dùng.”

Phượng Nữ cười nói: “ Thế này còn đơn giản, mang đi mặt đất trong phòng này, dùng vật phẩm ma pháp có trữ tồn không gian là được.”

Niệm Băng bật cười nói: “Nào có dễ dàng như vậy. Ma pháp trận một khi hình thành thì tuyệt đối không thể di động. Nếu không chẳng những sẽ mất đi hiệu quả vốn có, lại còn có thể có bạo tạc ma pháp. Ta khi học ma pháp trận này cũng đã nghĩ qua dùng biện pháp thủ thành là tốt nhất. Cho nên các cách khác tác dụng cũng không phải quá lớn, trừ phi ma pháp lực của ta có thể cường đại đến mức dễ dàng vẽ ra ma pháp trận này.”

Phượng Nữ trừng mắt nhìn Niệm Băng một cái, rồi nói: “Mượn cái ma pháp trận như vậy ngươi thu đấu khí của ta, ta thua không phục. Tuy nhiên ta sẽ không chơi xấu.” Thân ảnh chợt lóe, Niệm Băng chỉ cảm thấy mùi hương táp vào mặt, làn môi bị mùi hương ôn thuận bao trùm. Lúc vừa định bắt lấy cảm giác tuyệt vời vô cùng này thì sự ôn thuận cũng đã biến mất. Cửa mở ra Phượng Nữ đã rời đi, cả gian phòng chỉ còn lại mỗi mình Niệm Băng.

Nhìn cửa phòng mở ra, Niệm Băng cười khổ lắc lắc đầu: “Phượng Nữ ơi Phượng Nữ, ngươi biết không? Thời gian cùng ngươi tiếp xúc càng dài, ta lại càng khó có thể khống chế được sự xúc động của chính mình.”

Sáng sớm mùa đông, thời điểm lạnh nhất trong ngày, từ trong trạng thái minh tưởng tỉnh táo lại, ma pháp lực tiêu hao để khắc họa tối qua đã hoàn toàn khôi phục. Mở cửa sổ ra, khí lạnh phả vào mặt, hơi thở của hắn hóa thành từng làn khói tan trong gió lạnh. Trời thật lạnh a, mặc dù bản thân sở hữu hai loại ma pháp, nhưng trong thời tiết lạnh như băng, thân thể ma pháp sư của hắn cũng có phần không thích ứng được. Đáng tiếc, hắn cả một chút quần áo dày cũng không có, không khí trong phòng trở nên thoáng đãng hơn một chút. Hắn đóng cửa sổ, mặc chiếc áo vải thô bên trong, bên ngoài khoác kiện ma pháp bào băng hệ đại ma đạo sư của công hội, cảm thụ băng nguyên tố lưu chuyển trên ma pháp bào, lại tự gia trì trên bản thân một cái Băng Thể thuật, lúc này mới cảm thấy hết lạnh.

Từ sáng sớm toàn bộ dong binh của Băng Nguyệt dong binh đoàn đã dậy, dưới sự chỉ huy của Tạp Lạc và hai gã phó doàn trưỡng tự chuẩn bị. Mỗi người sau lưng đều có một cái bao không lớn cùng một thanh kiếm võ sĩ tiêu chuẩn. Hơn ba mươi người nhưng không có ai phát ra tiếng động, kỳ lạ hơn nữa chính là trong sân của phạn điếm bày bốn vật phẩm giống nhau, ở giữa là một cái ghế dựa, hai bên lại có hai cây gậy trúc vừa dài vừa thô, nhìn qua khá quái dị.

“Niệm Băng, ngươi cũng đã dậy. Ta vốn cũng định chuẩn bị tốt rồi mới sẽ gọi các ngươi đi ăn chút điểm tâm, chút nữa chúng ta phải xuất phát.”

Nhìn thấy vẻ cười tự tin của Tạp Lạc, Niệm Băng chỉ chỉ vào thứ quái dị gì đó trong viện, nói: “Hội trưởng, những thứ này dùng để làm gì?”

Tạp Lạc cười nói: “Vốn chỉ có ba, ngươi tới nữa ta mới cho người làm thêm một cái. Cái này là chuẩn bị cho ma pháp sư các ngươi. Thiên Đãng Sơn đường không đuợc khai phát, gập ghềnh khó đi, đối với ma pháp sư các ngươi mà nói rất khó khăn, nếu dùng ma pháp đi tới sẽ tiêu hao ma pháp lực rất lớn, cho nên ta mới cố ý chuẩn bị mấy thứ này, chuyên dùng để chở các ngươi. Đây là phát minh của Lãng Mộc đế quốc, gọi là ghế tre các ngươi ngồi trên đó rất thoải mái, nhờ võ sĩ chúng ta nâng lên, chẳng những có thể đi nhanh hơn, còn có thể tiết kiệm cho các ngươi không ít thể lực.”

Niệm Băng trong lòng thầm khen Tạp Lạc suy nghĩ chu đáo, ngoài miệng lại nói: “Hội trưởng, như vậy không tốt lắm, tại sao lại làm phiền các vị võ sĩ chứ?”

Tạp Lạc mỉm cười nói: “Không phiền, tới thời điểm mấu chốt, còn phải dựa vào các ma pháp sư các ngươi cứu mệnh. Đối với chúng ta mà nói, bốn bị ma pháp sư các ngươi chính là pháp bảo trọng yếu cứu mạng a!”

Một lúc sau, đoàn người Niệm Băng cuối cùng cũng xuất phát. Lần này, Băng Nguyệt dong binh đoàn tổng cộng xuất động ba mươi ba người. Trong đó võ đấu ba người, võ sĩ thực lực đại kiếm sư ba mươi người, thêm vào huynh muội Tử Thanh Mộng, Phượng Nữ cùng Niệm Băng bốn vị ma pháp sư, đội ngũ đạt tới hơn bốn mươi người.

Ngày đó đi tới không có chú ý tới thành thị nơi này, sau khi rời khỏi khách sạn, Niệm Băng thông qua quan sát phát hiện ra tòa thành nơi này cùng thành thị lớn khi xuất ra quả thực nhỏ đến đáng thương. Thậm chí từ tường thành phía đông có thể trực tiếp nhìn thấy tường thành phía tây. Trong cả tòa thành đều chưa từng thấy cửa hàng lớn nào. Từ mặt ngoài nhìn lại, các cư dân trong tòa thành phần lớn đều săn bắn mà sống.

Ra khỏi thành, từ xa đã trông thấy một khối sơn mạch lớn màu xám, nhìn không thấy đầu. Một phần ngọn núi đã bị đám mấy dầy bao trùm. Ngồid trên kiệu cảm giác phi thường thoải mái, hai gẫ đại kiếm sư nâng lên, kiệu cực kỳ vững vàng, chỉ hơi rung động một chút, ngoại trừ cơn rét ra, lần chấp hành nhiệm vụ này đúng là hưởng thụ. Cả dong binh đoàn đội ngũ chỉnh tề, Tạp Lạc đi trước, ba mươi don binh vây lấy bốn ma pháp sư ở trung ương, hai gã phó đoàn trưởng cùng ba người Phượng Nữ đi sau cùng, có thể nói đây là một chiến trận nhỏ.

Long Linh ngồi trên kiệu khuôn mặt không hề thay đổi, trên người mặc áo da cừu màu trắng, Lý Đắc và Phong vân đều mặc áo da dầy, trong bốn ma pháp sư, Niệm Băng có vẻ nghèo nhất. Võ sĩ đi với tốc độ rất nhanh, măc dù nhìn qua chỉ bước đi bình thường, nhưng khoảng cách mỗi bước lên tới hơn ba thước, cho dù kém hơn đi ngựa nhưng cũng không chậm hơn nhiều lắm, cảnh vật hai bên đường không ngừng trôi qua, gió lạnh trận trận thổi tới, Băng Thể thuật của Niệm Băng cũng có phần chống đỡ không được. Hỏa hệ ma pháp mặc dù có thể sinh ra nhiệt nhưng không thể kéo dài. Bất đắc dĩ, hắn chỉ đành gia trì tiếp hai cái Băng Thể thuật lại lấy ra Chánh Dương đao cho vào trong ngực cho ấm, lúc này mới đỡ hơn một chút, trong lòng âm thầm kêu khổ, biết trước mua ít quần áo dày thì giờ đã tốt hơn rồi.

Dưới sự bảo vệ của các võ sĩ đi trước, một lúc sau bọn họ cũng đã tiến vào phạm vi núi Thiên Đãng. Ngọn núi trụi lủi mùa đông ngẫu nhiên có thể nghe thấy được một ít tiếng chim kêu, cả tòa núi mang đến cho người ta cảm giác tử khí trầm trầm. Tiến vào dãy núi không lâu, Tạp Lạc dừng lại trên đèo: “Mọi người nghỉ ngơi, lát nữa sẽ tiếp tục tới trước, thay người nâng ghế tre, bảo trì cảnh giới.”

Ghế tre đặt trên mặt đất, Niệm Băng bốn người đi xuống, các võ sĩ phân biệt bảo vệ xung quanh mỗi một góc trọng yếu. Tạp Lạc đi vào bên cạnh, từ trong lòng lấy hé ra một thứ giống như bản đồ, thấp giọng cùng Lý Đắc thương nghị gì đó. Niệm Băng cũng mừng rỡ thoải mái, từ không gian giới chỉ lấy ra cái nồi lớn, nhờ Tử Thanh Kiếm dùng đấu khí phá ra một cái hố trên mặt đất, nhưng tụ băng nguyên tố tập trung đầy một nồi băng. Sau đó lại dùng hỏa diễm thuật trực tiếp gia tăng nhiệt độ trong nồi sắt, công phu trong chốc lát, băng bị đun dưới lửa hồng nhất thời biến hóa, sau đó trở nên ấm áp. Niệm Băng một mặt duy trì ma pháp, một mặt nói: “Trời rất lạnh, tất cả mọi người đến uống ngụm nước ấm đi, để còn tiếp tục chạy.” Cho dù người thân thể có cường tráng, có thể uống chút nước ấm giữa mùa đông cũng là việc cực kỳ tuyệt vời.

Băng sôi lên, Phong Vân đi tới bên cạnh Niệm Băng, từ trong vật phẩm ma pháp không gian hệ của chính mình lấy ra một cái bát. “Niệm Băng, ta đến giúp ngươi đây. Ma pháp của ngươi thực sự là thần kỳ a!”

Phong Vân là ma pháp sư thổ hệ, am hiểu nhất phòng ngự. Niệm Băng hướng tới hắn gật gật đầu, từ không gian giới chỉ lấy ra thìa, đặt vào trong chén mỗi người, kêu chúng nhân uống.

Tiếng cười Tạp Lạc vang lên: “Niệm Băng, ngươi thực sự là một nhân viên hậu cần tiếp tế rất tốt đó! Trời lạnh này có thể có nước ấm cũng không tệ. Đi đi đi, ta ở đây có lá trà thượng hảo, để vào bên trong nấu, cho moi người chút ý vị.”

“Không, không thể cho lá trà vào.” Niệm Băng cản Tạp Lạc nói: “Nước trắng tốt cho cơ thể con người hơn, nước trà tuy cũng tốt, nhưng lại làm tăng nhanh sự trao đổi chất trong cơ thể con người, khiến ta mau đói hơn và kích thích quá độ. Nước trắng vẫn tốt hơn, lá trà của ngươi cứ để làm gia vị, lúc ta làm đồ ăn có thể cần dùng đến.”

Mọi người uống nước ấm, các võ sĩ dong binh đoàn đã coi Niệm Băng như người một nhà, mỗi người đều vui vẻ tiếp nhận ma pháp sư như hắn. Dù sao, Niệm Băng trước mắt đã mua được cái bụng của bọn họ.

Uống chút nước ấm, Niệm Băng chính mình đã thư thái hơn rất nhiều. Đột nhiên, toàn thân hắn đột nhiên phát lạnh, hạ ý thức nhìn về hướng bên trái. Cùng hắn đồng thời thực hiện động tác này còn có hai người, một người là Phượng Nữ, còn lại chính là “thùng nước” Hoa Nhị.

Hoa Nhị phát lên một tiếng gầm nhẹ, xuất ra tốc độ hoàn toàn không tương xứng với thân thể , toàn thân giống như một viên cầu thịt lớn bắn về phía rìa núi vừa mới nhìn.

Tạp Lạc phản ứng rất nhanh, quát to: “Bảo vệ ma pháp sư.” Thân ảnh màu đỏ lóe lên, người đầu tiên tới bên cạnh Niệm Băng đúng là Phượng Nữ.

Niệm Băng liếc mắt nhìn Phượng Nữ, thấp giọng nói: “Ngươi cảm giác được?”

Phượng Nữ gật đầu nói: “Có lẽ lần này thật sự đụng vào thiết bản rồi, khí tức này ta rất quen thuộc, rất có thể là chủng tộc ra nói với ngươi lần trước.” Trong nháy mắt vừa rồi, Niệm Băng và Phượng Nữ đồng thời sinh ra cảm giác bị người ta giám thị, ma pháp lực của Niệm Băng cũng không đủ để sinh ra cảm giác này, hắn bởi Chánh Dương đao đột nhiên nóng lên, ma pháp lực trong cơ thể xuất hiện ba động bất ổn mới phát hiện.

Rất nhanh, thân hình Hoa Nhị vụt bay trở về, lớp phấn trên mặt vì tốc độ mà giảm bớt đi rất nhiều, đi tới bên người Tạp Lạc, trầm giọng nói: “Không phát hiện người nào cả.”

Tạp Lạc nhíu mày nói: “Không phát hiện ra? Có thể là người hay thú?”

Hoa Nhị lắc lắc đầu nói: “Rất khó nói, bất quá, người thật sự có tốc độ nhanh vậy sao? Tốc độ ta đã rất nhanh nhưng tới một sợi tóc cũng không phát hiện, trừ phi là vũ thánh, nhưng mấy gã vũ thánh trên đại lục lại thừa hơi chạy tới địa phương chim không buồn đậu này sao? Rất có thể là một loại ma thú tốc độ cao. Trong núi lớn có ma thú cũng rất bình thường, phòng ngự cẩn thận là được, Tạp Lạc, chúng ta mau hành động đi, tiết kiệm thời gian, tránh xảy ra biến hóa gì.”

Tạp Lạc gật đầu nói: “Lên đường, mọi người chú ý chuẩn bị phòng ngự, nhất là chú ý bảo vệ bốn vị ma pháp sư, phát hiện nguy hiểm lập tức phát động cảnh báo.”

Một lần nữa lên đường, không khí của dong binh đoàn trở nên khẩn trương hơn hẳn, đội hình vốn chặt chẽ dày đặc trở nên phân tán hơn một chút, như vậy có thể khống chế diện tích lớn hơn, phòng ngừa địch nhân đánh lén.

Từ sáng sớm tới giữa trưa, cả dong binh đoàn đã hoàn toàn xâm nhập vào trong Thiên Đãng sơn mạch, lúc đầu loại cảm giác lúc trước cũng không xuất hiện lại, hết thảy đều trở nên bình thường. Niệm Băng thủy chung nhắm mắt lại, tinh thần lực ngoại phóng, dựa vào tinh thần cảm giác ngoại giới, so với dùng mắt càng rõ ràng hơn. Xung quanh gió thổi, cỏ lay động đều không qua khỏi tinh thần quan sát của hắn. sau khi nghe Phượng Nữ nói, hắn thủy chung luôn có cảm giác không ổn, mặc dù cảm giác giám thị đã biến mất, nhưng tựa hồ vẫn có thể cảm nhận dường như được có người quan sát mình. Chủng tộc Phượng Nữ nói rốt cuộc là gì?

Sơn đạo ngày càng gập ghềnh, bốn gã võ sĩ phía trước không ngừng huy vũ trường kiếm chặt nhưng bụi gai khô héo bên đường, ghế trúc được các võ sĩ chung quanh tiếp tục đưa tới, đột nhiên thanh âm Lý Đắc vang lên. “Mọi người dừng lại một chút. Vạn vật chi nguyên vĩ đại a! Xin các ngươi đem ánh mắt lưu chuyển cho ta mượn, truyền khắp thế gian, tìm kiếm khí tức thần bí. – Vĩnh Sang Chi Nhãn.”

Quang mang lam sắc nhàn nhạt không ngừng ngưng tụ lại chỗ Lý Đắc, khí tức thủy nguyên tố trong không khí cường thịnh lên rõ ràng,Niệm Băng vốn đã quen thuộc các hệ ma pháp âm thầm kinh hô: “Đây là bát giai thủy hệ ma pháp “Vĩnh Sinh Chi Nhãn” a!”

Quang mang lam sắc càng ngày càng cường thịnh,Lý Đắc giơ cây ma pháp trượng nhỏ ngắn của mình lên,bao vây trong vầng sáng lam sắc nhàn nhạt,trên người hắn tản mác ra khí tức thần thành, ma pháp trượng chỉ về phía trước, vầng sáng lam sắc dày đặc xông vào trong đất, dễ dàng có thể thấy được lam quang không ngừng lan tràn ra xung quanh, Lý Đắc không ngừng lẩm bẩm đọc chú ngữ, hắn giống như nước trong nguồn suối không ngừng phát ra từng đợt sóng lăn tăn.

Nương theo vầng sáng lam sắc không ngừng lan rộng,mỗi người ở đây đều cảm nhận được rõ ràng một cỗ năng lượng phảng phất như đang vuốt ve thân thể mình,năng lượng dần dần phiêu tán, giác quan của mọi người đều được tăng cường lên vài lần.

Niệm Băng biết, nhất định là Lý Đắc phát hiện được cái gì đó, nếu không thì tuyệt sẽ không tiêu hao đại lượng ma pháp lực vì đại giới mà sử dụng bát giai thủy hệ ma pháp. Tác dụng của Vĩnh Sanh Chi Nhãn phi thường rõ ràng, chẳng những có thể cấp cho chính mình và đồng bạn cảm giác nhạy cảm hơn trên một giải đất lớn, đồng thời, trong phạm vi cho phép của ma pháp còn có thể quan sát được hết thảy sinh mệnh khí tức, tức là, sanh mệnh nguyên tuyền, chỉ cần địa phương đó có nước tồn tại, Vĩnh Sanh Chi Nhãn sẽ không bị mất đi hiệu lực.

Vầng sáng lam sắc đã tiêu thất, Lý Đắc mới nhắm hai mắt lại, miệng cũng đình chỉ ngâm xướng chú ngữ, ánh mắt mọi người đều tập trung trên người hắn, lẳng lặng chờ đợi.

Đột nhiên, toàn thân Lý Đắc co rút một trận, không hề dự triệu bỗng tê liệt ngã vào phía trên ghế trúc, toàn thân không ngừng run rẩy, miệng sùi bọt mép, khí tức sinh mệnh rất nhanh biến mất.

Niệm Băng đứng rất gần Lý Đắc, thấy như vậy nhất thời hoảng sợ, chạy nhanh trên hoạt can của mình nhảy xuống bên cạnh Lý Đắc, bắt lấy tay hắn còn bàn tay thì đem ma pháp tinh thuần hướng vào thân thể Lý Đắc mà thâu khứ, đồng thời thần sắc của hắn đã trở nên ngưng trọng hẳn lên. Trên người Lý Đắc phát sinh loại tình huống mà hắn từng thấy qua ở ma pháp thư, làm một gã ma pháp sư dùng loại hình ma pháp tham trắc( dò xét) đối với hoàn cảnh xung quanh tiến hành tham trắc, một khi gặp phải sự phản kích của tinh thần lực lớn hơn so với bản thân, tức là gặp phải loại tình huống phản phệ. Lấy thực lực Ma đạo sĩ của Lý Đắc, cho dù là ma pháp sư có cảnh giới Ma đạo sư, cũng tuyệt không có cường đại đến mức làm cho ma pháp bát giai của hắn bị phản phệ với trình độ như thế , xem ra Thiên Đãng sơn mạch chẳng những có che dấu địch nhân, hơn nữa sự cường đại của trình độ địch nhân còn vượt xa dự liệu của mọi người.

Long Linh giữ chặt tay kia của Lý Đắc, băng cùng thủy đồng nguyên, hắn cùng Niệm Băng đều đem băng hệ ma pháp lực đưa vào trong cơ thể Lý Đắc, hy vọng có thể trợ giúp hắn thoát ra khỏi sự phản phệ

Dưới sự trợ giúp toàn lực của hai gã đại ma pháp sư, cơn run rẩy của Lý Đắc đuối dần rồi biến mất, những vẫn y như cũ không có tỉnh lại. Niệm Băng do dự một chút, hữu thủ bằng không (trống rỗng) phất lên, Thán Tức(thở dài) của Nữ Thần Băng Tuyết xuất hiện tại chưởng trung, hắn đem Băng Tuyết nữ thần chi thạch (viên đá của NTBT) đặt lên trên trán của Lý Đắc, lại đem băng hệ ma pháp lực của bản thân đưa vào cơ thể Lý Đắc, đồng thời, hắn lại lấy cái hòm có Thánh Diệu thạch rồi mở ra, đem Thánh Diệu thạch để tại bộ vị trước ngực Lý Đắc, một là dùng để tỉnh thần, một là giúp ổn định tâm thần, dưới tác dụng của hai khối tuyệt thế bảo thạch, rốt cục Lý Đắc thở dài một hơi rồi chậm rãi mở mắt.

“Lý Đắc lão sư, ngài như thế nào rồi? Đến tột cùng là gặp phải cái gì, khiến cho phản phệ mãnh liệt như thế ?” Niệm Băng không thể chờ đợi được nói ra mối nghi hoặc trong lòng.

Long Linh móc ra một tấm khăn tay từ trong lòng giúp Lý Đắc lau chùi vết ô uế ở bên miệng, rồi hạ giọng nói: “Trước tiên hãy để cho Lý Đắc lão sư nghĩ ngơi cái đã.”

Lý Đắc lắc lắc đầu, cảm thụ được ma pháp lực của Niệm Băng truyền đến,hắn miễn cưỡng cười. ” Nhờ có các ngươi. Nếu không, ta ngay cả chết đi ccũng không biết là mình chết như thế nào. Thật là đáng sợ, đó là một phiến hồng sắc (1 mảnh màu đỏ), căn bản là một phiến có một màu đỏ thấy không được rõ ràng. Nhưng lại tràn ngập phách khí vô cùng cường đại. Ta lấy tinh thần lực dùng thủy dẫn đường vừa định do thám bí mật trong đó, nhưng cái gì cũng không cảm giác được, tinh thần thần lực chịu sự chấn động thật lớn, ma pháp lực phóng thích ra phảng phất như bị tiêu tán.”

Niệm Băng trầm giọng nói:” Địa phương ngài do thám là tại phương vị nào?”.

Lý Đắc nói: “ Tại trung ương Thiên Đãng sơn mạch. Vừa rồi ta đột nhiên cảm giác được có chút không đúng, ngươi có biết, thủy cùng băng, đối với cảm thụ của hỏa đều phi thường mãnh liệt. Tại đây trong thời tiết lạnh này, ta đột nhiên cảm thấy toàn thân nóng lên, tựa hồ như có khí tức của hỏa nguyên tố bị người điều khiển xung quanh chúng ta. Hơn nữa lại là trước lúc phát sinh chuyện, cho nên ta mới tiến hành tuần tra trên diện rộng, nhưng không nghĩ tới ma pháp vừa mới bắt đầu thì suýt nữa đã bị phản phệ mà chết

Ánh mắt Niêm Băng chuyển hướng qua bên Tạp Lạc, nói: “Sẽ dài đấy, địa phương được ghi lại trên tàng bảo đồ của ngài sẽ không đúng là trung ương của phiến sơn mạch này chứ?”

Tạp Lạc cười khổ nói: “Ta đã hy vọng là không phải, nhưng sự thật lại đúng là như thế. Dựa theo biểu hiện của tàng bảo đồ, thì Bảo Tàng Viện nằm tại một địa phương ở trong một ngọn núi của trung ương Thiên Đãng sơn mạch, chỉ có thể nhìn bụi mù để xác định phương vị, lấy tốc độ di chuyển của chúng ta bây giờ, ước chừng thời gian còn khoảng( tả hữu) ba ngày nữa mới có thể đi đến nơi đó. Nhưng là, Lý Đắc ma pháp sư đã phát hiện nguy hiểm, chúng ta phải thận trọng một chút.

” Thùng nước” Hoa Nhị hừ một tiếng, nói:” Lo lắng cái gì, nói không chừng, cái mà Lý Đắc ma đạo sĩ phát hiện được chỉ là một tòa hỏa sơn, chẳng lẽ các ngươi có thể nói năng lượng của hỏa sơn là không đủ hay sao?” Chúng ta không cần phải ở chỗ này sợ hãi than trời làm gì, hãy đến địa phương có bụi mù bốc lên đi, cho dù có nguy hiểm thì cũng không việc gì phải sợ, đánh không lại, còn không thể chạy hay sao? Lần này đã hao phí đại lượng thời gian và tinh lực vào cái nhiệm vụ này, chẵng lẽ phải nửa đường đứt gánh.

Gia Đặc Lâm ở một bên nói: “Ta đồng ý với lời Hoa Nhị, chúng ta không thể vì một chút cản trở mà dễ dàng buông tha.”

Tạp Lạc nói: “Ta cũng không có ý muốn từ bỏ, chỉ hy vọng mọi người có thể cẩn thận một chút, như vậy nhiệm vụ của chúng ta mới có thể hoàn thành tốt được. Đã giữa trưa rồi, mọi người trước tiên nghỉ ngơi tại chỗ đi, cũng để cho Lý Đắc ma đạo sĩ nghỉ ngơi một chút.

Niệm Băng nhìn thấy ánh mắt ảm đạm của Lý Đắc, thấp giọng nói :”Lý Đắc sư phụ, đó có thể là núi lửa không?”

Lý Đắc ngẫm nghĩ nói: “Ta không thể xác định nhưng có thể khẳng định cái đó quả thật là năng lượng khổng lồ của hỏa thuộc tính. Niệm Băng, lần hành động này xem ra so với tưởng tượng còn phải gian nan hơn, ngươi phải đáp ứng ta một điều kiện, nếu gặp phải thời điểm nguy hiểm lớn đến mức chúng ta không thể ứng phó được thì ngươi vô luận như thế nào cũng phải bảo vệ Linh nhi rời đi nơi này, cái này ngươi nhất định phải đáp ứng ta. Với tình hình hiện tại không có thời gian hai ngày ma pháp lực của ta căn bản không thể khôi phục, việc này tất cả ta đều phó thác cho ngươi."

Niệm Băng ngẩng đầu nhìn Long Linh, hắn dường như không hề nghe được lời Lý Đắc nói: “Lý Đắc lão sư, ngài yên tâm đi, không cần ngài nhắc nhở ta cũng sẽ tận lực bảo vệ Linh nhi. Chỉ là thực lực của ta còn quá kém sợ không có thể hoàn thành được kỳ vọng của ngài.”

Lý Đắc mỉm cười nói: “Tất cả đều phó thác cho thiên mệnh đi. Ai, nếu không phải vừa rồi ma pháp bị phá hủy, ta cũng có thể quan sát một chút tình huống xung quanh. Bây giờ chỉ có thể lỗ mãng tiến tới, ta chỉ hy vọng cái mà ta phát hiện chỉ là một ngọn núi lửa.”

Niệm Băng từ trong mắt Lý Đắc nhìn ra chút gì đó, hắn cũng hiểu được, đó căn bản không có khả năng là núi lửa, không phải ma pháp sư đều sẽ hiểu lầm, hắn sao lại như vậy được? Vĩnh Sanh Chi Nhãn là nguồn suối của thủy nguyên tố, tại sao trong núi lửa lại có thủy nguyên tố tồn tại? Nếu thật sự là núi lửa, Lý Đắc hẳn phải không nhìn thấy gì mới đúng

Phượng Nữ không biết khi nào thì đã đi tới bên cạnh Niệm Băng thấp giọng nói: “ Ngươi thật sự quyết định là phải tiếp tục đi tới?”

Niệm Băng nói: “ Ta bây giờ căn bản là không có lý do lùi bước, bất quá, quả thật sự tình giống như bị người ta nói trúng. Phượng Nữ, ngươi thật sự là không thể nói ra chủng tộc kia là cái gì ư?”

Phượng Nữ do dự một chút, nhưng lại lắc lắc đầu, nói:” Có lẽ sự tình không nghiêm trọng như trong tưởng tượng, chỉ là muốn chúng ta không xâm phạm đến ích lợ của cũng tộc kia, nhân tiện sẽ không kích hóa mâu thuẫn, chũng tộc kia luôn luôn

không hứng thú đối với kim tiền và bảo vật. Ta nghĩ, bảo vật các ngươi muốn tìm vị tất cùng bọn chúng có quan hệ, cho nên, ngươi bất tất phải lo lắng quá nhiều làm gì

Nghe xong lời Phượng Nữ, trong lòng Niệm Băng thoải mái hơn vài phần, thầm nghĩ: “Hi vọng là như vậy.”

Không cần nhiều lời nữa, niệm băng đi qua một bên, để hai gã dong binh giúp đỡ dựng một cái lò để phong vân ma pháp sư đem một ít thực vật trong không gian ma pháp vật phẩm, bắt đầu đưa cho mọi người nấu cơm.

Dù sao cũng phải làm thức ăn cho hơn ba mươi người, Niệm Băng lựa chọn biện pháp đơn giản nhất, rửa sạch gạo, phía dưới đốt lửa, đồng thời đem thịt gà cắt thành sợi tơ cho vào trong nồi, lại cho thêm táo ta vào trong, rắc đều thêm một chút muối, bắt đầu nấu cơm. Nhiều người như vậy lại có nguy hiểm, hắn cố không hiển lộ trù nghệ của bản thân, trước hết phải bổ xung thể lực, lấp đầy cái bụng mới là chuyện trọng yếu nhất.. Sợi thịt gà này cho vào nấu cơm rất thích hợp, đối với việc bổ sung thể lực có hiệu quả rất tốt. Trong quá trình chế biến, Niệm Băng trực tiếp áp Chánh Dương đao vào nồi, hơn nữa với hỏa hệ ma pháp của hắn, với tốc độ nhanh nhất làm cho mọi người một bữa cơm dù không phong phú nhưng hương vị cũng không tồi.

Cơm nước xong, thể lực mỗi dong binh khôi phục rất tốt, Tạp Lạc không để cho mọi người nhiều thời gian để nghỉ, lập tưc lên đường, mục tiêu không đổi là chỗ sâu trong Thiên Đãng sơn mạch.

Lúc xuất phát, Lý Đắc đã trở thành đối tượng bảo vệ quan trọng nhất, ở trong khu vực trung tâm, Lý Đắc ăn trưa qua loa. Đứng trên ghế tre minh tưởng, tranh thủ sớm khôi phục pháp lực

Vào mùa đông núi cũng không hoàn toàn trơ trụi, có một vài cây chịu được lạnh còn sanh trưởng, đường đi của đoàn dong binh hướng tới chỗ đất trũng của núi,điều nầy tiết kiệm sức lực. Khi thành công từ nhiều tòa núi lớn xuyên qua, , ngày đã tối dần, một ngày khần trương chạy đi đã qua, nhưng sơn đạo dẫu sao cũng hạn chế tốc độ của họ, nơi họ muốn đến thời gian còn có hai ngày.

Đêm đó, Tác lạc chọn một mảnh đất phẳng để cắm trại, dựng 1 cái lều sau khi ăn qua loa bữa cơm chiều. hắn mang Niệm Băng và 2 vị phó đoàn về lều của họ, nơi mà sau khi tiêu hao một lượng lớn ma pháp lực, trong con mắt của Tác Lạc ma pháp sư quan trọng nhất chính là Niệm Băng.

Bốn người ngồi vây quanh thành một vòng tròn, Tạp Lạc đem một tấm bản đồ cũ nát mở ra, Niệm Băng lúc này chính là lần đầu tiên nhìn thấy hình dáng tàng bảo đồ,chỉ thấy tàng bảo đồ kia dùng một loại da chế thành,trên thân hiện ra màu nâu vàng,hoa văn ở trên đều dùng màu hồng vẽ thành,miêu tả chính là Thiên Đãng sơn mạch, sở dĩ có thể phân biệt ra điểm này là vì ở góc dưới bên trái tàng bảo đồ có một chú thích duy nhất vị trí của Thiên Đãng thành, chỗ này có một chỉ thị rõ ràng, nên có thể tìm được vị trí cơ bản.

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 66

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự