Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 57 Tái kiến Long Linh (Thượng)

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 6127 chữ · khoảng 22 phút đọc

Long Linh khuôn mặt đỏ ửng lên, dùng sức rút tay khỏi đôi tay Niệm Băng, lui về phía sau một bước, thấp giọng nói: “Niệm Băng ma pháp sư, nam nữ hữu biệt, xin ngươi đừng làm vậy.”

Niệm Băng sửng sốt một chút, quay lại hỏi Tạp Lạc ở bên cạnh: “Linh Nhi cũng là ma pháp sư tham gia hành động lần này hay sao?”

Tạp Lạc gật đầu nói: “Đúng vậy, Lý Đắc ma đạo sĩ dẫn theo Long Linh đại na pháp sư cùng Phong Vân đại ma pháp sư cùng tham gia hành động lần này, các người đều cùng một công hội, khi hành động cũng phối hợp tốt hơn.”

Long Linh khách khí gật đầu với Tạp Lạc nói: “Hội trưởng, ngài yên tâm, chúng ta sẽ tận taam giúp ngài, cũng tối rồi, ta muốn nghỉ ngơi rồi.” Nói xong, không hề liếc mắt nhìn Niệm Băng, xoay người đi vào trong sân.

Tạp Lạc tựa như cười mà cười, nhìn Niệm Băng. “Ngươi và Long Linh Tiểu thư có phải có hiểu lầm gì không? Người trẻ tuổi các ngươi ngàn vạn lần không nên vì đa tình mà làm tiêu tan duệ khí.”

Niệm Băng cưới khổ lắc đầu, nhưng không nói nên lời, bọn kỵ sĩ đi vào trong sân vẻ mặt nhìn hắn tăng thêm vài phần biến hóa.

“Lại một người, đúng là sắc lang.” Tử Thanh Mộng chạm vào Niệm Băng một cái rồi tiến vào trong sân.

Tử Thanh Kiếm nhìn Niệm Băng thở dài một tiếng rồi quay đầu nhìn qua Phượng Nữ một cái rồi đi theo muội muội vào trong.

Niệm Băng trong lòng cười khổ, chuyện này ta đâu có làm gì? Sao bọn họ lại nhìn ta như một tên ác ôn bội tình bạc nghĩa, oan uổng quá!

Tất cả mọi người đã vào trong sân, ngoài cửa chỉ còn Phượng Nữ và Niệm Băng, Phượng Nữ đi tới trước mặt Niệm Băng, nhìn hắn muốn nói lại thôi, khẽ cười nói: “Không cần giải thích cái gì, chúng ta là bằng hữu, ta lựa chọn tin tưởng ngươi.”

Niệm Băng trong lòng vui vẻ, rốt cục cũng có người hiểu cho mình. Nhưng, hưng phấn của hắn lập tức tan thành bọt nước vì câu nói tiếp theo của Phượng Nữ: “Chúng ta chỉ là bằng hữu thôi.” Tu luyện Cửu Ly đấu khí nhưng trên người nàng lại tỏa ra một tầng hàn khí nhàn nhạt.

Bóng đêm tràn ngập, cảm thụ không khí rét lạnh, Niệm Băng trong lòng thầm than xui xẻo, đi từng bước một vào trong, dù sao bản thân cũng chưa từng làm ra sự tình bất hảo, người khác nghĩ gì thì mặc họ vậy. Im lặng là vàng, im lặng là vàng a!

Sáng sớm ngày hôm sau, Tạp Lạc tuyên bố nghỉ ngơi và hồi phục một ngày, trước khi rời khỏi Thiên Đãng thành xuất phát mua lượng lớn thực vật. Niệm Băng chỉ đơn giản viết mọt chút thực vật dễ tìm rồi cả ngày không rời khỏi phòng, hoàn toàn tiến vào trạng thái minh tưởng.

Màn đêm buôg xuống, tiếng đập cửa đột ngột vang lên. “Niệm Băng, xuống ăn cơm chiều.” Thanh âm hùng hậu của Tử Thanh Kiếm vang lên ngoài cửa.

Niệm Băng hít một hơi thật sâu, từ trong trạng thái minh tưởng tỉnh táo lại, cảm thụ ma pháp lực tràn ngập trong cơ thể, mọi chuyền ngày hôm qua đều đã là quá khữ, Phượng Nữ cũng dược, Long Linh cũng được, không thể vì các nàng mà làm ảnh hưởng tới mục tiêu của bản thân.

Cánh cửa mở ra, Tử Thanh Kiếm tinh thần sáng láng tiến tới. “Huynh đệ, ngươi không xuống ăn cơm trưa, ngồi một mình trong phòng làm gì? Đi thôi, chúng ta xuống ăn thôi, mọi thứ đã chuẩn bị xong rồi. Tạp Lạng hội trưởng sẽ nói chi tiết về hành động lần này.

Niệm Băng mỉm cười nói: “Thanh Kiếm đại ca, ngươi hôm nay khí sắc rất tốt.”

Tử Thanh Kiếm ha ha cười nói: “Người gặp việc vui tình thần sảng khoái, hôm nay ta nhờ Phượng Nữ cô nương chỉ dẫn không ít về vỹ kỹ, cũng có không ít thu hoạch. Phượng Nữ cô nương thiên phú vũ kỹ quả thật vượt xa ta.”

Niệm Băng trong lòng thầm chua xót, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại bình thường. “Vậy xin chúc mừng đại ca, luận bàn với người có thực lực mạnh hơn đối với việc đề thăng của bản thân có rất nhiều chỗ tốt.”

Tử Thanh Kiếm xoay tay đóng cửa lại, trịnh trọng nói: “Niệm Băng, nữ tử ngày hôm qua có quan hệ gì với ngươi?”

Niệm Băng sửng sốt một chút, nhíu mày nói: “Đại ca, đây là chuyện riêng của ta, ta không muốn nói.”

Tử Thanh Kiếm nói: “Cô nương kia nhìn qua rất nhu nhược giống như một trận gió cũng có thể thổi ngã. Hơn nữa hôm nay ta thấy cô ấy mấy lần, nhưng chưa từng thấy cô ấy cười, khiến người ta cảm giác lạnh như băng và tràn ngập bi thương. Ngươi không cần nói với ta chuyện đó và ngươi không quan hệ, Niệm Băng, có phải ngươi làm chuyện gì có lỗi với người ta hay không?”

“Đủ rồi.” Niệm Băng trong mắt hàn quang đại thịnh, khiến Tử Thanh Kiếm toàn thân phát lạnh. “Thanh Kiếm đại ca, ta không muốn nói chuyện này nữa, ta nói rồi, đây là việc riêng của ta, ngươi không cần can thiệp. Xuống ăn cơm thôi.” Nói xong đi vòng qua người Thanh Kiếm, mở cửa bước ra.

Tử Thanh Kiếm có chút ngốc trệ đứng đó, hắn lần đầu tiên thấy Niệm Băng tỏ ra tức giận vừa rồi trong nháy mắt, Niệm Băng bộc phát khí thế cường đại, với thực lực đại kiếm sư của hắn vậy mà có phần không thở nổi.

Bữa chiều của khách sạn tiến hành trong sảnh, trước khi Tạp Lạc tới, cả lữ điếm đã được hắn bao trọn, ngoại trừ nhân viên ra, tất cả đều là người của dong binh đoàn Băng Nguyệt thành.

Bữa chiều rất phong phú, gà vịt thịt cá đều có đủ. Đương nhiên những thức ăn này trong mắt Niệm Băng đều không đáng kể. Tới khi hắn tới, thức ăn đã được đưa lên. Niệm Băng liếc mắt nhìn Lý Đắc, Long Linh và vị đại ma pháp sư Phong Vân ở cái bàn bên cạnh. Bên cạnh Lý Đắc còn có một vị trí trống, không cần hỏi, là lưu lại cho mình rồi. Dù sao mình cũng thuộc ma pháp sư công hội. Không hề do dự, hắn bước chỗ trống đó, chào ba người Lý Đắc rồi mới ngồi xuống.

Long Linh vẻ mặt vẫn rất bình thản, nhưng đúng như Tử Thanh Kiếm nói, trên người nàng tỏa ra khí tức bi thương nhàn nhạt, tất cả bi thương băng lãnh đều do mình. Hắn thầm than một tiếng, Linh Nhi a! Ta thật sự đáng để ngươi trở nên như vậy sao?

Long Linh phảng phất như không nhìn thấy Niệm Băng, ánh mắt vẫn nhìn về phía trước. Lý Đắc và Phong Vân cùng gật đầu với Niệm Băng, nhưng không ai nói gì. Thông minh như Niệm Băng tự nhiên hiểu được vì sao mình bị đối xử lạnh lùng như vậy, cũng không buồn để ý, vừa ngồi chờ ăn, vừa nhìn xung quanh.

Phượng Nữ và Tử Thanh Mộng tới một bàn cách đó không xa, lúc này Tử Thanh Mộng cũng tới gần Phượng Nữ ngồi xuống. Niệm Băng rất bình tĩnh, không chỉ là vẻ mặt, trai tim hắn cũng rất bình tĩnh, trong đầu không ngừng tự hỏi bản thân về tình huống tu luyện ma pháp, không hề bất mãn vì không khí khó xử trước mắt.

“Được rồi, mọi người đã tới đông đủ rồi, động thủ đi, đây là bữa ăn nghỉ ngơi cuối cùng của chúng ta, rạng sáng ngày mai, chúng ta bắt đầu tiến vào Thiên Đãng sơn mạch, ngựa và những gì không cần thiết đều lưu lại tại một gian trong lữ điếm. Ta đã trả tiền thuê ba tháng cho lữ điếm rồi, nếu có thể thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ, trong ba tháng chúng ta có thể trở về. Vì nhiệm vụ lần này Băng Nguyệt dong binh đoàn có thể nói là đã xuất toàn lực, còn mượn sức mạnh của đế quốc ma pháp sư công hội. Ta tin tưởng rằng, lần hành động này sẽ hoàn thành trọn vẹn. Bất quá ta cũng phải nhắc nhở mọi người, dù chúng ta thực lực mạnh mẽ, nhưng trong Thiên Đãng sơm mạch có rất nhiều nguy hiểm mà chúng ta không biết. Nếu ai vì sơ ý mà liên lụy tới người khác vậy đừng trách ta vô tình. Hết thảy đều lấy lợi ích toàn đội làm trọng, những chuyện khác ta không nói nhiều nữa. Đại đa số các ngươi vốn là người trong dong binh đoàn, ta tin tưởng các ngươi.” Tạp Lạc trong mắt uy thế bắn ra khắp bốn phía, nhìn kẻ dưới tay, trên người tản mát ra khí thế cường đại.

Niệm Băng liếc mắt nhìn Tạp Lạc, phát hiện bên cạnh hắn có một gã trung niên nhân hơn bốn mươi tuổi, người bên trái vẻ mặt lạnh như băng. Cúng bộ áo da của lính đánh thuê mặc lên người hắn lại có vẻ hòa hợp, mặc dù năm tháng không buông tha cho người nào nhưng vẫn có thể mơ hồ thấy được phong thái của hắn lúc trẻ. Đáng tiếc là khuôn mặt anh tuấn của hắn lại bị một vết sẹo thật sâu phá hủy. Bên phải đúng là một người đàn bà. Cô ta cũng là người duy nhất không mặc trang phục chính quy của lính dong binh trong toàn bộ Băng Nguyệt dong binh đoàn này. Bộ quần áo dài đỏ rực khoác lên thân người vạm vỡ của cô ta trông chẳng phù hợp chút nào. Mái tóc dài màu nâu rối bù, khuôn mặt to đùng như cái bánh được trát đầy son phấn, nhưng cho dù như vậy vẫn không che dấu nổi những vết rỗ chằng chịt trên mặt cô ta. Thân mình to lớn chỉ hơi khẽ động đậy là đã có một mảng phấn rơi ra. E rằng trông thấy cô ta là mọi người mất cả ngon .

Cảm nhận được ánh mắt Niệm Băng, nam tử trung niên cũng không tỏ vẻ gì mà ngược lại “thùng nước” kia đôi mắt lại sáng lên, nhoẻn miệng cười với Niệm Băng, lớp phấn trên mặt nhất thời rơi ra vài phần. Một bộ răng vàng khè không chỉnh tề khiến Niệm Băng thiếu chút nữa phun nước trà vừa uống ra, miễn cưỡng cười, nhìn tránh ra chỗ khác, nổi da gà toàn thân.

Rốt cục cũng bắt đầu ăn, Niệm Băng ăn không nhanh cũng không chậm, đã có kinh nghiệm lúc trước, hắn cũng không dám nhìn loạn. Đúng lúc này, Tạp Lạc đi tới bên cạnh hắn mỉm cười nói: “Niệm Băng, ngươi theo tar a đây, ta giới thiệu cho ngươi hai phó đoàn trưởng của dong binh đoàn.”

Niệm Băng trong lòng âm thầm cười khổ, không cần đoán hắn cũng biết vị phó đoàn trưởng kia là ai. Được Tạp Lạc dẫn đi, hắn tới bên bàn, Tạp Lạc chỉ vào trung niên nhân lúc trước nói: “Đây là phó đoàn trưởng của Băng Nguyệt dong binh đoàn Gia Đặc Lâm, vũ kỹ tim xảo, so với ta mạnh hơn nhiều lắm.

Gia Đặc Lâm mục quang đánh giá Niệm Băng, chỉ nói ra hai chữ đơn giản: “Chào ngươi.”

Niệm Băng mỉm cười nói: “Xin chào, ta là Niệm Băng.”

“Tránh, tránh, tránh, Gia Đặc Lâm ngươi tránh sang một bên đi, đừng làm trở ngại ta tự giới thiệu.” Mùi hương gay mũi khiến cho Niệm Băng suýt nữa hôn mê bất tỉnh, Gia Đặc Lâm bị “thùng nước” gạt sang một bên nhưng vẻ mặt không hề thay đổi. “Thùng nước cười hắc hắc, thân thể nàng vậy mà cao gần bằng Niệm Băng, thân hình lại to gần gấp bốn Niệm Băng, tựa như một bức tường vậy, có lẽ thể trọng còn trên Tử Thanh Kiếm. “Niệm Băng huynh đệ, chào ngươi, ta tên là Hoa Nhị , ngươi cứ gọi ta là Nhị Nhị cũng được. Ta cũng là phó đoàn trưởng của Băng Nguyệt dong binh đoàn. Từ nay về sau chúng ta cần phải thân cận với nhau nhiều hơn a!”

Niệm Băng nghe thấy hai chữ Nhị Nhị, trong lòng phát lạnh. Nếu Hoa Nhị đều như người này, có lẽ trên đại lục không có hoa nữa. “Xin chào, Hoa Nhị tiểu thư, rất cao hứng được gặp ngươi.”

Nghe Niệm Băng gọi mình là tiểu thư, Hoa Nhị nhất thời tâm hoa nộ phóng. “Hi hi, Niệm Băng huynh đệ, ngươi thật tinh mắt, vừa nhìn là biết người ta còn là cô nương, ta từ trước tới nay chưa lập gia đình.” Vừa nói, vừa liên tiếp nháy mắt với Niệm Băng.

Niệm Băng cúi đầu, trong lòng thầm nghĩ lớn lên xấu không phải lỗi tại ngươi nhưng lại ra ngoài dọa người thì đúng là ngươi không đúng.

Tạp Lạc dĩ nhiên nhìn ra Niệm Băng không được tự nhiên, chặn lại nói: “Được rồi, mọi người ăn cơm đi.”

Trở lại chỗ ngồi của mình, Niệm Băng không còn một chút hứng thú, lúc này Lý Đắc đột nhiên nói: “Niệm Băng, ta nghe Tạp Lạc hội trưởng nói ông ấy đột nhiên gặp các ngươi trên đường. Ngươi đi cùng mấy người đó làm gì?”

Niệm Băng nói: “Bọn họ đều là bằng hữu của ta, cũng là vũ giả.”

Lý Đắc ánh mắt nhìn Phượng Nữ ở bên cạnh, nói: “Cô gái kia là bạn gái của ngươi sao?”

Niệm Băng trong lòng đột nhiên buồn bực, sao mình càng không nghĩ tới chuyện tình cảm lại càng có nhiều chuyện phiền toái? “Không, nàng chỉ là một vị bằng hữu bình thường mà thôi. Các ngươi ăn đi, ta không muốn ăn nữa, ta đi trước đây.” Nói xong, hắn không đợi Lý Đắc trả lời, đứng đậy đi khỏi. Lúc hắn đi khỏi, ánh mắt Long Linh rốt cục cũng đảo qua người hắn một lần.

Tạp Lạc thấy Niệm Băng rời khỏi, vốn muốn đi theo ra ngoài nhưng trong sảnh nhiều người còn đang ăn, đành bất đắc dĩ lắc đầu.

Trở lại phòng, Niệm Băng một lần nữa ngồi trên giường, khép hai mắt lại tiến nhập cảnh giới minh tưởng. Đã rời khỏi Băng Nguyệt đế quốc, hắn cũng không cố kỵ nữa, hai tay phân biệt cầm Băng Tuyết Nữ Thần Đích Thán Tức và Hỏa Diễm Chi Thần Đích Bào Hao, nhanh chóng ngưng tụ hai loại nguyên tố băng hỏa tập hợp trong người.

Ma pháp lực tăng trưởng không có kỹ xảo gì cả, chỉ có thể không ngừng tu luyện khiến ma pháp lực càng lớn mới có thể tăng cường thực lực. Bản thân có ma pháp lực càng mạnh, khi sử dụng ma pháp, ma pháp lực trong không khí có thể bị cảm nhiễm nhiều hơn, đây cũng nguyên nhân ma pháp sư kém một bậc nhưng thực lực lại cách rất xa.

Thông qua nghiên cứu ma pháp và được Hắc Dạ ma đạo sĩ chỉ điểm, Niệm Băng bây giờ đã thay đổi phương pháp minh tưởng, không như trước thông qua mỗii bộ phận háp thu ma pháp lực trong không khí mà là hoàn toàn dựa vào hai thanh tuyệt thế bảo đao hấp thu ma pháp nguyên tố trong không khí, trải qua Băng Tuyết Nữ Thần Chi Thạch và Hỏa Diễm Thần Chi Thạch loại bỏ, tăng phúc sẽ qua lòng bàn tay truyền vào trong cơ thể. Làm như vậy có mấy chỗ tốt, đầu tiên là thông qua hai khối cực phẩm bảo thạch loại bỏ, ma pháp nguyên vốn không ổn định sẽ được áp chế, sau khi thông qua hai khối bảo thạch sẽ càng trở nên đậm đặc và tinh khiết, lúc này Niệm Băng mới khống chế nó nhập vào ma pháp lực. Tiếp theo lại thông qua phương pháp hấp thu, rót vào trong vòng xoáy Băng Hỏa Đồng Nguyên, có thể tạo được tác dụng càng lớn. Trong quá trình minh tưởng, tốc độ vòng xoáy cũng càng nhanh hơn.

Sau khi sử dụng phương pháp minh tưởng này, Niệm Băng cảm giác rõ ràng tốc độ tăng trưởng của ma pháp tiến bộ rất nhiều, một đêm tương đương với bốn năm ngày tu luyện. Hắn tin tưởng chỉ cần kiên trì, bản thân có thể nhanh chóng tiến nhập cảnh giới ma đạo sĩ, khi nào hail loại ma pháp lực trướng mãn chính là lúc mình phải tìm kiếm điểm đột phá.

Không biết trải qua thời gian bao lâu, Niệm Băng trong lúc đang minh tưởng đột nhiên nghe được âm thanh gõ cửa, tinh thần lực vội vàng khống chế ngừng tiếp thu ma pháp lực từ bên ngoài, tỉnh táo trở lại .

”Ai đó!”Lúc này đã là đêm khuya, sương mù bên ngoài cửa sổ dày đặc, Niệm Băng đứng thẳng người lên, trước tiên kéo cái rèm cửa sổ, lúc này mới hướng cửa đi đến.

”Mở cửa nhanh, là ta.“ Thanh âm mỹ diệu và êm tai từ ngoài cửa vang lên. Niệm Băng trong lòng khẽ động, người tới dĩ nhiên là Phượng Nữ .

Mở cửa ra, chỉ thấy Phượng Nữ đang đứng ở cửa, mỉm cười nhìn mình.

“Đã khuya như thế này sao ngươi lại đến đây?”Niệm Băng kinh ngạc hỏi.

Phượng Nữ mỉm cười nói: ”Sao? Không mời ta vào à?”

Niệm Băng cười khổ nói: ”Không cần thiết, đã trễ thế này, ngươi lại là một cô nương đến phòng ta làm gì?”

Phượng Nữ hừ một tiếng nói: ”Lời đồn chỉ hướng vào trí giả, ta còn không sợ thì ngươi sợ cái gì?” nói xong, liền đẩy Niệm Băng ra rồi trực tiếp đi vào phòng hắn.

Niệm Băng bất đắc dĩ đóng cửa lại, chỉ thấy Phượng Nữ đi tới trước cái bàn đem đặt một cái bao bố nhỏ lên trên “Nhanh ăn đi, buổi tối ngươi không có ăn cái gì cả, có phải là giận không? Ma pháp sư đó nói với ngươi cái gì vậy?”

Niệm Băng nhìn vào những món điểm tâm rườm rà trong chiếc bao bô đã mở ra, trong lòng không khỏi nổi lên một cơn ấm áp, bước vài bước tới bên người Phượng Nữ, đưa tay ra về phía nàng ôm vào. “Cám ơn ngươi, Phượng Nữ.”

Thân ảnh chợt lóe, khuôn mặt Phượng Nữ ửng đỏ chạy qua một bên. “Không được động tay động chân nữa, nhanh ăn đi.”

Niệm Băng có chút xấu hổ đặt tay lên mặt bàn cầm lấy điểm tâm ăn vào, Phượng Nữ ngồi xuống ở bên cạnh, nhìn Niệm Băng ăn một cách hưng phấn.

Niệm Băng vừa ăn điểm tâm, vừa nói: “Phượng Nữ, nàng không muốn hỏi ta và Linh Nhi trong lúc đó có quan hệ gì sao?”

Phượng Nữ mỉm cười lắc đầu nói: “Đây là chuyện riêng tư của ngươi, nếu ngươi muốn nói tự nhiên sẽ nói cho ta biết, nếu không ta hỏi thì có tác dụng gì chứ.”

Niệm Băng than nhẹ một tiếng nói: “Kỳ thật nói cho ngươi cũng không có gì, ta quen được Linh Nhi sau khi gặp nàng….”Lập tức, hắn đơn giản đem việc mình cùng Linh Nhi gặp nhau như thế nào, như thế nào gia nhập Băng Nguyệt đế quốc ma pháp sư công hội nói ra một lần. Khi hắn nói xong, điểm tâm mà Phượng Nữ mang đến đều tiến vào trong bụng hắn.

“Nói như vậy ngươi có mị lực rất lớn a. Vị Linh nhi cô nương kia xinh đẹp vô cùng. Ngươi vì cái gì mà lo lắng như thế?” Phương Nữ vẫn như trước mang theo vẻ mỉm cười trên mặt.

Niệm Băng tức giận nói: “Ta đây anh tuấn như vậy ngươi không hề lo lắng gì sao?”

Phượng Nữ đỏ mặt lên nói: “Việc đó không có khả năng, chúng ta là người của hai thế giới khác nhau.”

Niệm Băng than nhẹ một tiếng nói: “Ta đã cự tuyệt hai nữ hài tử. Kỳ thật, các nàng đều thực sự rất xuất sắc, có thế có được một trong số các nàng làm vợ, đối với ta mà nói đã là may mắn, nhưng mà ta lại không thể! Ta muốn báo thù mà đich nhân của ta lại cường đại như vậy, ta còn muốn hoàn thành tâm nguyện của sư phụ, trong lòng ta căn bản không khả năng nghĩ ngơi nhanh như vậy, cho nên ta chỉ có thể lựa chọn cự tuyệt. Ta càng không muốn lien lụy đến các nàng. Trước khi báo thù, tình cảm đối với ta mà nói thật sự là quá xa xỉ.”

Phượng Nữ gật đầu nói: “Ta hiểu được, có lẽ là ngươi đúng bởi vì ta và ngươi giống nhau, đồng dạng không có tư cách bàn luận về chuyện tình cảm. Nhưng mà, nữ hài tử đối với phương diện tình cảm là mẫn cảm nhất. Ngươi và người ta đã không thể có kết quả thì không nên quá gần gũi người ta để tránh xuất hiên càng nhiều hiểu lầm. Ngươi biết không, lúc ngươi nấu ăn là lúc có lực hấp dẫn nhất đấy.”

Niệm Băng cười nói: “Ta đây hấp dẫn ngươi không?”

Phượng Nữ tức giận nói: “Hấp dẫn cái đầu ngươi, ta còn chưa tính số với đấy, ngươi đền bộ y phục của ta đi.”

Niệm Băng ánh mắt lưu chuyển, “Hảo, ta đền ngươi, bất quá ta không có tiền, như vậy được rồi, ta làm cho ngươi cả đời mỹ thực để đền cho ngươi, thế nào?”

Phượng Nữ hừ một tiếng, nói: “Vậy ngươi làm người hầu của ta được rồi. Mới vừa nhắc nhở ngươi không được tùy tiện trêu chọc nữ hài tử, ngươi đã lại làm nữa rồi.”

Niệm Băng cười nói: “Đó là bởi vì ta biết ngươi sẽ không bị lừa a! Đã đêm rồi, ngươi cũng sớm một chút trở về nghỉ ngơi đi, nếu không, ta có thể thực muốn giở trò lưu manh rồi, mỹ nữ trước mặt, định lực của ta không thể mạnh mẽ như vậy đâu.”

Phượng Nữ bĩu môi khiêu khích. “Ngươi không sợ ta đánh cho ngươi răng rơi đầy đất sao? Đừng quên, thực lực của ngươi còn chưa đủ đối với ta dùng sức mạnh.”

Niệm Băng trong mắt thần quang chợt lóe, nói: “Ngươi cũng đừng quên, ta được gọi là một ma pháp sư. Mặc dù trên tổng thể thực lực ta không bằng ngươi, nhưng nếu cho ta một cơ hội, ta có bảy mươi phần trăm nắm chắc có thể chế trụ được ngươi.”

Phượng Nữ sững lại một chút, nói: “Ta muốn thử xem.” Tự tin của Niệm Băng làm cho nàng thêm chút tò mò, dù sao, đấu khí là một trong những biện pháp phá trừ ma pháp tốt nhất, nàng hiểu rất rõ ma pháp lực của Niệm Băng còn không thể cùng với Cửu Ly đấu khí của mình so sánh, nhưng hắn lại nói khẳng định được như vậy, không khỏi làm Phượng Nữ có chút nghi hoặc, giải thích của nàng đối với ma pháp không hề sâu sắc, nhưng đối với khát vọng sức mạnh cũng tuyệt không dưới Niệm Băng.

Niệm Băng quái dị cười, nói: “Ngươi thật sự muốn thử sao? Ta đây nếu đem ngươichế trụ được, cũng không thể cam đoan chính mình không làm ra chuyện gì vượt quy định a.”

Phượng Nữ tự tin nói: “Ta không tin, nếu không chúng ta đánh cuộc.”

Niệm Băng hào khí dâng lên: “Hảo, nàng hãy nói đánh cuộc cái gì đi. Ta nhận.”

Phượng Nữ ngẫm nghĩ nói: “Ta cho ngươi một cơ hội để phóng thích ma pháp, tuyệt không ngắt đoạn chú ngữ của ngươi, nếu như ma pháp của ngươi có thể chế trụ ta vậy thì chuyện buổi tối ngày hôm qua nhân tiện sẽ xóa bỏ. Nếu như không, ngươi từ nay về sau phải đáp ứng ta ba điều kiện.”

Niệm Băng cười nói: “Tính như nàng cũng được nhưng mà như vậy thì nàng cũng chiếm tiện nghi quá nhiều. Nếu thành công chế trụ nàng, nàng còn phải trả lại ta nụ hôn vừa rồi, nếu ta thua sẽ đáp ứng nàng ba điều kiền.”

Phượng Nữ có chút kinh ngạc nhìn Niệm Băng: “Ngươi thật sự nắm chặc sao? Thật sự muốn đánh cuộc?”

Niệm Băng mỉm cười nói: “Cho dù là đáp ứng nàng ba điều kiện thì có là gì, như thế nào, nàng hối hận sao?”

Phượng Nữ trong mặt linh quang chợt lóe nói: “Tốt, ta với ngươi đánh cuộc, chúng ta bắt đầu ở đâu?”

Niệm Băng chỉ vào mặt đất nói: “Ở phòng ta là được, nhường ta thi triển một cái ma pháp trước, nàng ngồi xuống đi. Ta bắt đầu chuẩn bị, nàng yên tâm trước khi ta bắt đầu phát động ma pháp nhất định sẽ nhắc nhở nàng.”

Phượng Nữ gật đầu, ngồi xuống một bên, nhưng ánh mắt lại khóa chặt vào Niệm Băng, đợi hành động của hắn.

Niệm Băng suy nghĩ một chút, niệm chuyển động chú ngữ, bỏ thêm trên người một cái Bạo Phong Tuyết, dựa vào ma pháp khống chế lực kinh nhân, hắn đem Bạo Phong Tuyết không chế ở trong phạm vi cực nhỏ, trôi nổi không có cơ sở, mặt hướng mặt đât, song thủ nhất chiêu, Thần Lộ đao và Chánh Dương đao phân biệt xuất hiện trong hai tay. Dưới tác dụng của ma pháp lực, cả gian phòng tràn ngập màu đỏ, xanh lưỡng sắc quang mang. Không có bất cứ sự do dự nào, song thủ của Niệm Băng đống thời chuyển động, song đao mỗi thanh tự huyễn hóa ra một vòng quang ảnh, vạch xuống mặt đất.

“Ma pháp trận? Ngươi cũng biết ma pháp trận sao?”Phượng Nữ kinh ngạc nhìn Niệm Băng, sự chắc chắn lúc đầu không nhịn được giảm đi vài phần.

Niệm Băng không có hồi đáp, tinh thần của hắn hoàn toàn chuyên chú vào song đao trên tay mình. Trong ánh đao lóe lên, một xanh một đỏ hai hình tam giác xuất hiện trên mặt đất, bọn chúng đang đan vào thành một cái ma pháp lục mang tinh xanh, đỏ hai màu đan xen, phát ra ma pháp khí tức khổng lồ. Niệm Băng không đình chỉ động tác của mình. Ở bên ngoài lục mang tinh vẽ ra hai vòng tròn, sau đó bay nhanh trong vòng tròn và lục mang tinh khắc họa các loại kí hiệu phức tạp, động tác của hắn mặc dù rất nhanh, nhưng không có một chút lầm lẫn, trên ma pháp trận phức tạp mỗi lần thêm một cái ký hiệu, cả ma pháp trận phát ra khí tức càng càng mãnh liệt vài phần, kỳ dị chính là, ma pháp khí tức mặc dù mãnh liệt nhưng chỉ giới hạn ở trong ma pháp trận, Phượng Nữ ở bên ngoài mặc dù có thể nhìn ra ma pháp trận này không giống bình thường, nhưng không có cách nào cảm nhận uy lực chân chính của nó, trong lòng căng thăng, nàng lén lút điều động Cửu Ly đấu khí của mình, đem trạng thái bảo trì ở điều kiện tốt nhất.

Thời gian so với trong tưởng tượng dài hơn nhiều, mồ hôi trên trên trán Niệm Băng không ngừng rơi xuống, nhưng rất nhanh đã bị khí tức màu đỏ trong ma pháp trận thôn phệ, sắc mặt Niệm Băng đã trở nên có chút tái nhợt, quang mang của hai thanh tuyệt thế thần nhận phát ra đã không còn mãnh liệt nhất giống như lúc đầu, hiển nhiên, trong quá trình xây dựng ma pháp trận này đã tiêu hao lượng lớn ma pháp lực của hắn.

Đột nhiên, Niệm Băng thì thào niệm vài câu chú ngữ, hai mắt tinh quang phóng ra, nguyên lai pháp lực mất đi suy yếu rất nhiều chợt tăng vọt, song đao liên tiếp lóe lên vài lần, quầng sáng ma trận trên mặt đất bay lên trời, sau một khắc, toàn bộ đột nhiên biến mất, ma pháp trận trên mặt đất hoàn toàn mất đi vẻ lộng lẫy, chỉ có thể nhìn thấy dấu vết bị đao nhận vẽ ra.

Niệm Băng há to miệng thở hổn hển, thu hồi song đao, ngồi ở một bên giường, mặc dù nhìn qua hắn đã cực kỳ mệt mỏi, nhưng tinh thần lại có vẻ cực kỳ hưng phấn, trong đôi mắt lấp lánh tỏa sáng, tựa hồ so với ngày hoàn thành bức điêu khắc Cửu Long Đáo Tôn Đỉnh còn hưng phấn hơn nhiều. “Lại thật sự có thể làm được như vậy, quá tuyệt vời, thật sự là quá mỹ diệu.”

Phượng Nữ nghi hoặc nói: “Niệm Băng, ngươi làm sao vậy? Không phải nói muốn cấm chế ta chứ? Ngươi vừa vẽ là ma pháp trận gì thế?”

Niệm Băng cười hắc hắc nói: “ngươi thử xem chẳng phải sẽ biết sao, ta sẽ dùng ma pháp trận này, ngươi chỉ cần đi tới trung tâm ma pháp trận là được. Nếu như an nhiên vô sự thì coi như ta thua.”

Phượng Nữ bán tín bán nghi đứng lên, hít sâu một hơi, toàn thân nhất thời bị một tầng hồng quang nhàn nhạt bao phủ, ánh mắt lưu chuyển, muốn từ trong vẻ mặt của Niệm Băng nhìn ra chút gì đó, nhưng Niệm Băng lại chỉ cười, cũng không có vẻ gì đặc biệt.

Thân hình Phượng nữ tung bay về phía trước, mặc dù đối với ma pháp trận rất tò mò, nhưng không tin năng lực của mình có thể bị vây khốn, cũng không dám coi thường đem đấu khí tăng lên tám phần rồi mới đứng trên ma pháp trận

Đột nhiên, một cỗ hấp xả lực (lực kéo xé) thật lớn từ mặt đất truyền đến, Phượng Nữ giật nảy mình, khẩn trương thúc dục đấu khí gần dưới chân phóng đi, muốn từ trên ma pháp trận vùng ra khỏi, nhưng nàng không thôi động đấu khí hoàn hảo, lúc này một thay đổi cắt ngang, nhất thời giật mình phát hiện, đấu khí của mình giống như tìm đựơc một cái lỗ lớn ào ạt tuôn ra, theo dưới chân trôi đi.

Hào quang ma pháp trận trên mặt đất đại phóng, lấy hồng sắc là chính, nháy mắt bao vây lại toàn thân Phượng Nữ, hấp xả lực khổng lồ không ngừng ăn mòn về phía thân thể nàng, đấu khí dưới tác dụng của hấp xả lực quái dị tiêu thất với tốc độ khiến người giật mình.

Phượng Nữ có chút luống cuống, mặc dù nàng kỹ thuật cao nhân đảm đại (hơn người gan lớn), nhưng vẫn không kìm được nỗi sợ hãi trong. Dẫu sao, Cửu Ly đấu khí là nàng từ nhỏ khổ tu mà được, dưới sự toàn lực phụ trợ của các trưởng bối, mới có thành tựu của ngày hôm nay, nếu cứ như bây giờ tiếp tục, đầu khí hoàn toàn biến mất, vậy, chính mình tu luyện nhiều năm tới giờ không phải đã uổng phí rồi sao? Nghĩ tới đây, thân thể mềm mại của Phượng Nữ run rẩy, nàng liều mạng đem đấu khí của mình tăng lên tới cảnh giới Thánh đấu khí để thoát khỏi ma pháp trận cổ quái này, nhưng mà, đấu khí của nàng đã tiêu hao quá lớn, quá mức thôi vận (thúc giục vận chuyển) chỉ có thể khiến cho đấu khí càng nhanh bị ma pháp trận hấp thu, giễu cợt, lam lưỡng sắc quang mang* giống như vô để thâm uyên (vực sâu không đáy), không ngừng thôn phệ đến.

*ND: quang mang màu lam, nhưng tác giả chỉ lưỡng sắc (hai màu) có lẽ là chỉ cả quang mang hồng sắc trong ma pháp trận.

“Niệm Băng, ngươi rốt cuộc đã làm cái gì, mau thả ta, đấu khí của ta sắp....”Yếu ớt cảm thấy bởi vì đại lượng đấu khí tiêu thất mà lên tiếng gọi, Phượng Nữ có chút cầu khẩn nhìn Niệm Băng, nàng tin rằng, Niệm Băng sẽ không hại mình, nhưng hết thảy trước mắt phát sinh cũng đã vượt khỏi phạm vi tưởng tượng của nàng.

Niệm Băng mỉm cừơi, nói: “Nói như vậy, ngươi đã nhận thua?”

Phượng Nữ định mở miệng, vừa muốn nói cái gì, trong người cuối cùng một tia đấu khí cũng bị hút sạch, toàn thân mềm nhũn, nhất thời ngã lên trên ma pháp trận.

Niệm Băng cười hắc hắc, đi vào trong ma pháp trận, ngay cả Phượng Nữ tiếp cận Vũ thánh cảnh giới đều không thể chống lại ma pháp trận nhưng đối với hắn một chút thương tổn cũng không có, hắn đem Phượng Nữ ôm lên, để cho nàng tựa trên vai mình. “Bây giờ nàng nên biết, ma pháp là một loại năng lực phi thường kỳ lạ, mặc dù ma pháp của ta so ra kém vũ kỹ cường đại của nàng, nhưng ở trong hoàn cảnh đặc thù nhất định, ta lại có khả năng chế trụ nàng. Ma pháp trận này là một pháp trận đặc biệt của thượng cổ lưu truyền lại, ta vốn cũng chỉ là muốn thử nghiệm một chút mà thôi, không nghĩ tới, lại thật sự thành công.”

Nước mắt theo khuôn mặt Phượng Nữ chảy xuống, nàng có chút ngốc trệ nói: “Ta, đấu khí của ta, đấu khí của ta.”

Niệm Băng mỉm cười nói: “Nha đầu ngốc, ta sẽ trả lại nàng đấu khí. Bất quá đi, trước lúc này ta trước phải lấy lại đổ ước ta thắng mới được, nếu không, chờ nàng khôi phục trở lại, ta thật là không có biện pháp cùng nàng chống lại.” Vừa nói xong, hắn ôm sát thân thể mềm mại tràn đầy co dãn của Phượng Nữ, cúi đầu hướng nàng tiếp cận đến.

Phượng Nữ vừa nghe Niệm Băng nói đấu khí của mình có thể khôi phục, nhất thời mừng rõ, tinh thần còn chưa kịp khôi phục, dương cương khí tức lại không ngừng tiếp cận nàng, lúc này, nàng đã suy yếu cả ngón tay cũng di chuyển không được, càng không cần nói đến chống cự, khuôn mặt xinh đẹp nhất thời mắc cỡ đỏ bừng, vô ý thức nhắm mắt lại, chờ đựoi cánh môi kia đến

Thật lâu sau, dương cương khí tức mặc dù nồng hậu như trước, nhưng cũng không có nụ hôn môi đến như trong tưởng tượng của nàng, kỳ quái mở to mắt, lại kinh ngạc phát hiện Niệm Băng ở trứơc mặt mình, mặt hắn và mình chỉ cách có ba tấc, hô hấp có thể nghe.

Niệm Băng tựa hồ có chút buồn rầu lắc lắc đầu: “Quên đi, nếu nàng không phải tự nguyện để cho ta thân, ta lại như thế nào có thể ép buộc nàng đi?” Vừa nói, hắn rì rầm nói vài câu chú ngữ, ma pháp trận nhất thời bắt đầu xảy ra biến hóa, hào quang màu đỏ nồng đậm giống như trăm sông về một biển hướng thân thể của Phượng Nữ ào tới, Phượng Nữ chỉ cảm thấy chấn động toàn thân, đấu khí quen thuộc của mình đang từ khắp ngõ ngách của thân thể trở về, cảm giác lực lượng dần dần trở nên cường thịnh lại, thân thể hưng phấn của nàng có chút phát run, cảm giác đấu khí khôi phục là kỳ diệu như vậy.

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 82

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự