Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 56 Mã bối thượng đích hương diễm chi lữ (Thượng)

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 6256 chữ · khoảng 22 phút đọc

Niệm Băng ôm lỏng cánh tay của Phượng Nữ một chút, suy nghĩ trong lòng hắn ẩn chứa một tia dao động, nhưng toàn bộ chỗ “công tác” của hắn lớn như vậy, hắn mặc dù muốn tránh nhưng hắn có thể trốn đi nơi nào đây? Càng muốn cho huynh đệ ở hạ thân hạ nhiệt, tiểu huynh đệ càng không nghe lời, lại còn càng lúc càng cứng rắn hơn, trong lúc nằm cọ xát trên eo Phượng Nữ liền không ngừng truyền tới trận trận khoái cảm, lúc này Niệm Băng cảm giác bản thân mình như sắp điên lên, cơ bắp toàn thân gần như nứt ra, vội vàng ghé miệng tới bên tai Phượng Nữ nói: ”Nó, nó không nghe lời ta a! Phượng Nữ ta thật sự không cố ý, ngươi đừng hiểu lầm.”

Phượng Nữ lúc này sốt ruột không thôi, rồi nhanh chóng òa khóc, trời thì rất lạnh, nhưng trong đầu nàng lại cảm giác như có một đám lửa đang bùng cháy: ”Nươi, ngươi không nghĩ ra biện pháp nào sao?”

Niệm Băng cười khổ nói: ”Việc này, việc này ta có thể có biện pháp nào đây, trừ khi dừng lại nghỉ ngơi một chút, Phượng Nữ, nếu không, nếu không thì ngươi ráng nhẫn nhịn thêm tí nữa đi , cần phải chạy thêm một quãng thời gian nữa mới có thể nghỉ ngơi được.”

Khửu tai trái của Phượng Nữ huých vào xương sườn của Niệm Băng một cái ,giận dỗi nói: ”Ta nhẫn nại như thế nào đây, Niệm Băng, ngươi xấu lắm, sớm biết là như thế này thà không cưỡi chung ngựa với ngươi.”

Niệm Băng cam chịu đau khổ, tinh thần ngay tức khắc biến đổi một chút. ”Phượng Nữ ta là một nam nhân bình thường a ! Ai bảo lực hấp dẫn của ngươi lớn như vậy.”

Phượng Nữ thấp giọng nói: ”Đồ ngốc, ngươi không phải am hiểu băng hệ ma pháp sao? Ngươi tự mình dùng trên người chút vật đó không hạ xuống ngay sao.” Nói xong những lời này khuôn mặt xinh đẹp của nàng đã đỏ ửng lên như một trái táo, may mắn lúc này mọi người đều đang chạy về phía trước nên không ai phát hiện ra nàng đang vô cùng khó khăn.

Niệm Băng do dự một thoáng, nói: ”Nhưng mà, làm vậy có thể làm tổn thương đến ta, như vầy đi, tạm thời chúng ta nói chuyện phiếm , nói nhiều lời một chút, tinh thần bị phân tán chút ít có lẽ là tốt hơn.”

Phượng Nữ hít sâu, giọng nàng có phần nghẹn ngào, nói: ”Niệm Băng, ngươi hại chết ta rồi, ngươi làm như vậy, sau này ta làm sao dám gặp người khác hả!”

Niệm Băng lại càng hoảng sợ, hắn không nghĩ tới Phượng Nữ cảm giác luôn luôn kiên cường như vậy mà bật khóc, giống như bị nước lạnh tát vào mặt, huynh đệ phía dưới rốt cuộc đã phát ra tiếng trống thu binh, tự mình thối lui về vị trí, cúi đầu xuống, Niệm Băng vẫn ôm thắt lưng Phượng Nữ như trước , nhưng dùng hết sức cùng nàng duy trì khoảng cách nhất định, bởi vì tiếp xúc với mình, Phượng Nữ khóc, việc này đại biểu cho cái gì đây? Nguyên là bởi vì trong tâm tư của Phượng Nữ đã dần dần nguội lạnh nhưng lại trở nên nóng như lửa đốt, thấp giọng nói. “Phượng Nữ…xin lỗi ngươi, khi nào đến chỗ đó, sau khi ta hội hợp cùng các ma pháp sư, ta sẽ vào xe ngựa, ta cam đoan sẽ không xảy ra chuyện gì tương tự như vậy nữa.”

Tên gia hỏa phía sau đã lui binh, Phượng Nữ nhất thời khôi phục một chút, giọng nói bình thảnh của Niệm Băng làm cho nàng có chút cảm giác kỳ lạ, đưa tay lên lau những giọt lệ trong mắt, nàng thấp giọng nói: ”Nói xin lỗi có lợi ích gì chứ, ngươi ngồi như vậy đi, khoảng cách xa một chút và phải hạ thấp xuống, ngươi không phải muốn nói chuyện phiếm sao? Chúng ta nói truyện gì đây?”

Trong lòng Niệm Băng dao động, môt lần nữa ôm sát thắt lưng Phượng Nữ, mỉm cười nói: ”Tạm thời nói chuyện về ngươi nhé, ngươi luyện vũ kỹ như thế nào mà lại lợi hại như thế? Trước kia ta còn xem thường ngươi nữa chứ.”

Phượng Nữ thở nhẹ một tiếng, nói: ”Thế gian không có truyện gì không làm mà hưởng cả, ta có thể có ngày hôm nay, tất nhiên là bởi vì thể chất ban đầu của ta, nhưng mà qua nhiều năm tu luyện ta vẫn không rõ, cha mẹ ta là ai, là do các vị trưởng bối nuôi ta lớn lên, theo bọn họ nói, từ khi ta mới sinh ra, lúc ban đầu bọn họ hay đem thân thể ta trong các loại dược thủy, giúp ta đem thể chất của bản thân hoàn toàn phát huy ra, tiềm năng của ta được nâng cao, lúc ta ba tuổi , ta liền được các vị trưởng bối giúp bắt đầu tu luyện đấu khí, năm ta bảy tuổi, ta đã có năng lực cao cấp võ sĩ, về một mặt nào đó mà nói ta căn bản không có trải qua thời thơ ấu, lúc nhỏ ta đúng là hoàn toàn trải qua cuộc sống tu luyện, ta năm nay mười chín tuổi, sống mười chín năm, ta có thể nói là tu luyện mười chín năm vũ kỹ.” Nói đến đây, trong lời nói của nàng ẩn chứa một tia bi thương sâu kín.

Niệm Băng suy nghĩ một chút nói: ”nói như vậy, tính chất đặc thù của than thể ngươi nhất định là theo như lời của Tử Mông viện trưởng, Cửu Ly Chi Thể ?” Lúc này, tâm thần của hắn đã yên ổn xuống, mặc dù vẻ hấp dẫn của Phượng Nữ vẫn tồn tại như cũ, nhưng lúc này lý trí lại chiếm ưu thế, sẽ không có thất thố như trước nữa.

Thân thể Phượng Nữ chấn động, khẽ nói: ”Niệm Băng, ta biết là ngươi rất thông minh, nhưng có một số việc không nên biết thì tốt hơn, biết được quá nhiều đối với ngươi cũng không có gì tốt cả, ngươi hiểu rõ không?”

Niệm Băng mỉm cười nói: ”Chỉ cần ngươi không nói cho người khác biết, người khác như thế nào lại biết ta biết chứ? Có thể nuôi dưỡng ngươi đến thực lực như vậy, người sau lưng ngươi, thế lực nhất đinh phi thường cường đại.”

Phượng Nữ nói: ”đừng nói về ta nữa, nói về ngươi đi, ta đã từng nghe ngươi nói qua, cha mẹ ngươi đều chết cả, ma pháp là do tự luyện tập, tự luyện tập cũng có khả năng đạt được danh hiêu đại ma pháp sư khi còn trẻ như thế ư? Với lại còn là Băng Hỏa Đồng Nguyên, ta nghĩ bí mật trên người ngươi so với ta không ít hơn đâu, Niệm Băng, có lúc, ngươi làm cho ta thấy đơn thuần như là một đứa trẻ lớn, nhưng có lúc, ngươi lại như một người thong tuệ thâm trầm, vui buồn không hề đổi sắc, vừa rồi, vừa rồi không ngờ là lần đầu tiên ta cảm giác ngươi thất thố đấy.”

Niệm Băng thở dài một tiếng, nói: ”Kỳ thật trên người ta không có nhiều bí mật như ngươi nghĩ vậy đâu, trong lòng ta chỉ có thù hận, bởi vì thù hận, ta có thể vứt bỏ đi nhiều thứ, thù giết cha mẹ không đội trời chung, bây giờ ta chỉ có hai mục tiêu, một là hoàn thành tâm nguyện của sư phó, đem trù nghệ bản thân phát dương quang đại, mục tiêu còn lại chính là báo thù, bất quá cừu nhân của ta vô cùng cường đại, ngay cả ta cũng không biết khi nào mới có thể có sức mạnh cùng bà ta đối kháng.”

Phượng Nữ nói: ”Có lẽ, ta có thể giúp ngươi, rốt cuộc cừu nhân của ngươi là ai?”

Cái này thật là một đề nghị hấp dẫn, Phượng Nữ đã đến gần cảnh giới võ thánh, nếu có nàng trợ giúp, cơ hội báo thù sẽ lớn hơn rất nhiều, nhưng Niệm Băng lại lắc đầu nói: ”Không, ta muốn tự mình báo thù, Phượng Nữ, cảm ơn ngươi, cừu nhân mặc dù cường đại, nhưng chỉ cần ta không ngừng nổ lực, một ngày nào đó có thể đuổi kịp và vượt qua bà ta.”

Phía trước, Tạp Lạc đột nhiên giảm tốc độ chậm lại, từ trong đội ngũ thoát ly ra ngoài, sau khi đi qua các kỵ sỹ khác, lúc này hắn đã cùng Niệm Băng và Phượng Nữ cưỡi ngựa song song: “Niệm Băng, ngươi là ma pháp sư, thời gian cưỡi ngựa lâu như vậy, ngươi chịu được sao?”

Niệm Băng mỉm cười, nói: ”Vẫn còn tốt lắm, tạm thời vẫn không có vấn đề gì, Phượng Nữ cưỡi ngựa tốt lắm, ngựa chạy cũng rất ổn định, rốt cuộc lần này chúng ta muốn đi đến đâu?””

Tạp Lạc nói: ”Nơi lần này chúng ta muốn đến, là Thiên Đãng sơn mạch cách quân đồn trú Áo Lan thành của Áo Lan đế quốc sáu trăm dặm, dựa theo những gì biểu hiện trên bản đồ, bảo tàng chúng ta muốn tìm là ở chỗ này, đến lúc đi sâu vào rặng núi, chúng ta liền xuống ngựa đi bộ, nhưng mà ngươi cứ yên tâm, ta đã có chuẩn bị rồi, đến lúc đó sẽ có vài vị võ sĩ và ma pháp sư trợ giúp các ngươi rời khỏi từ đường núi.”

Phượng Nữ khinh nghi một tiếng, nói: ”Thiên Đãng sơn mạch nằm ở cực đông của Áo Lan đế quốc, ra khỏi Thiên Đãng sơn mạch là Áo Lan hải vực, có thể nói Thiên Đãng sơn mạch chính là đường cảnh giới thiên nhiên của phía đông Áo Lan đế quốc ,bất luận biển rộng cuộn trào mãnh liệt như thế nào, cũng không có cách nào vượt qua hàng trăm ngọn núi lớn kéo dài liên miên, nhưng cũng chính là do dãy núi Thiên Đãng gần kề biển cả, cho nên, mặt sau của dãy núi cũng không thể khai khoang được ,vì thế, bản thân Thiên Đãng sơn mạch cực kỳ hoang vu, dân cư cực kỳ thưa thớt, nếu như đi đến đó để tìm kiếm bảo tàng, hậu cần tiếp viện chính là một vấn đề, hơn nữa Thiên Đãng sơn mạch bởi vì không được Áo Lan đế quốc coi trọng, nên trong núi căn bản là không có đường đi, gai mọc thành bụi, xem ra nhiệm vụ lần này rất cực khổ a!”

Tạp Lạc có chút kinh ngạc nhìn Phượng Nữ: ”Không nghĩ tới cô nương lại am hiểu địa lý đại lục như thế, lời cô nói so với kết quả ta điều tra hoàn toàn giống nhau, tình huống trong Thiên Đãng sơn mạch rất phức tạp, có rất nhiều nguy hiểm tồn tại mà đến bây giờ chúng ta còn không biết, nếu không, bảo tàng này cũng không được xưng là bảo tàng nguyền rủa, bất quá, về mặt không thể cung cấp ngươi có thể yên tâm , bản công hội dùng nhiều tiền để mua vài món vật phẩm hệ không gian ma pháp cao cấp, có thể chứa đựng rất nhiều vật tư, cũng đủ cho chúng ta dùng hơn mấy tháng, huống chi, bảo tàng lại nằm ở vị trí tây bắc của Thiên Đãng sơn mạch, khoảng cách sau khi tiến vào dãy núi cũng không quá xa, cho nên, nói tất cả đều thuận lợi, nói không chừng nửa tháng là chúng ta có thể thành công hoàn thành nhiệm vụ, nếu gặp phải nguy cơ chúng ta không cách nào ứng phó được ,vật tư chuẩn bị cũng đủ cho chúng ta rời khỏi dãy núi, tuy nhiên, ta lại không hy vọng loại tình huống này xảy ra, chung quy đối với hành động lần này mà nói, ta vẫn rất tự tin.”

“Hy vọng có thể thuận lợi như ngài nói vậy, viêc chuẩn bị thục vật ta đề nghị ngài chuẩn bị them một chút rau cỏ, gạo và đồ gia vị, các loại thịt chúng ta có thể bổ sung trực tiếp tại trong núi, tốt nhất là có thêm chút dược liệu đơn giản, đương nhiên nước uống là một đại lượng cũng không thể thiếu được, nếu như chỉ có lương khô, việc ăn uống của mọi người có chút thiếu xót, thực lực hành động cũng sẽ bị giảm xuống, còn như sử dụng tới dược liệu tăng lực, ta có thể cho ngài một đơn thuốc, ngài chỉ cấn dựa theo những gì mình thấy đi mua là được ,đều là một chút thong cân hoạt lạc, bổ khí dưỡng thân.”

Tạp Lạc nhíu mày nói: ”Niệm Băng, việc này e rằng không được, Lính đánh thuê chúng ta không giống như đám ma pháp sư luôn được cưng chiều các ngươi, thong thường thì chuẩn bị một ít lương khô đơn giản là được, nếu như ngươi nói mang mấy thứ này, chẳng lẻ chúng ta còn phải mang theo một trù sư tiến vào Thiên Đãng sơn mạch sao?” Niệm Băng mặc dù tuổi vẫn còn trẻ, hắn mặc dù rất yêu thích Niệm Băng ,nhưng lúc này thì cảm giác được hắn yêu cầu có chút quá đáng .

Phượng Nữ cười “ về điểm này thì ngài không cần phải lo, Niệm Băng chẳng những là một ma pháp sư xuất sư mà đồng thời hắn còn là một trù sư vĩ đại , hắn làm mấy món ngon cho ta ăn là quá tốt.”

Tạp Lạc ngây người một lát, nói: “Trù sư ? việc này….”

Niệm Băng mỉm cười nói: ”Ngài không cần bối rối, buổi tối hôm nay chúng ta đặt chân ở đâu? Đến lúc đó ngài có thể hiểu rõ ý tứ của ta, ngài hoàn toàn có thể an tâm, ta tuyệt đối sẽ không mang lại phiền toái cho ngài.” Với tư cách là một trù sư bậc nhất, hắn đối với thức ăn có yêu cầu quả thực là rất cao, trừ khi là như lúc ban đầu tại thư viện giữa toàn bộ người quản lí đều tập trung tinh thần vào nghiên cứu ma pháp, ngoại trừ những lúc chuyên tâm như vậy, bình thường ăn cơm, hắn cũng muốn tự bản thân mình làm, cho dù chỉ đơn giản là nấu cơm, Niệm Băng cũng có thể làm ra mùi hoàn toàn bất đồng .

Tạp Lạc nói: ”Vậy sao lúc đó không nói, trước hết chúng ta tiến vào Thiên Đãng sơn mạch, sau đó làm một điểm tiếp viện có cự ly gần nhất với dãy núi của Thiên Đãng thành, hiên tại, ngoài một nhóm tám người đã đi đến đó mở đường trước, chuẩn bị một số công cụ cần thiết khi chúng ta bắt đầu vào núi, sau đó đợi chúng ta đến chỗ ấy, nghỉ ngơi sơ qua một chút, là có thể trực tiếp vào núi, nếu như nói hôm nay gấp rút lên đường suốt đêm, đến nửa đêm hẳn là có thể đến Thiên Đãng thành, đến khi trời tối, chúng ta trước hết tìm một chỗ ăn chút lương khô, nghỉ ngơi một chút, lại tiếp tục lên đường, Niệm Băng nếu ngươi kiên trì không nổi thì có thể đi sau, chậm một chút cũng không sao.”

Tạp Lạc một lần nữa quay lại đứng đầu đội ngũ, quan hệ với hắn làm cho Niệm Băng đối với dong binh công hội này thêm vài phần hào cảm.

“Niệm Băng, sự tình sợ rằng không đơn giản như vậy.” Phượng Nữ đột nhiên hạ giọng nói với Niệm Băng.

Niệm Băng ung dung thản nhiên, nói: “Sao vậy? có vấn đề gì à?”

Phượng Nữ gật đầu nói: “Thiên Đãng sơn mạch quả thật hoang vu, nhưng mà, đi đến đó có nguy hiểm rất lớn, theo ta biết, có một chủng tộc kỳ dị đang sinh sống ở đó.”

Niệm Băng ngây người một cái, nói: ”Chủng tộc kỳ dị.”

“Đúng vậy, bọn họ thực lực rất mạnh, nếu có thể nói, ta đề nghị ngươi yêu cầu Tạp Lạc hội trưởng, tốt nhất ngưng hẳn hành động lần này.”

Niệm Băng cười khổ nói: ”việc này sợ rằng không có khả năng, Tạp Lạc hội trưởng tập hợp nhiều tinh anh trong dong binh đoàn lại như vậy, hiển nhiên là đã xác định quyết tâm hoàn thành cái nhiệm vụ này, hiện tại lúc này, ai có thể lay chuyển hắn? Phượng Nữ, cái chủng tộc kia rốt cuộc là dạng gì mà làm cho ngươi coi trọng đến thế.”

Phượng Nữ nhẹ nhàng thở dài một tiếng, nói: ”Trên đại lục, loài người mặc dù là chúa tể, nhưng vẫn còn có một vài chủng tộc bí mật tồn tại, bọn họ mặc dù rất ít cùng loài người tiếp xúc, hoàn toàn lấy mình làm trung tâm, nhưng mà, nếu loài người xâm phạm đến lợi ích của bọn họ, bọn họ đều không do dự mang con người xâm phạm tiêu diệt, còn như bọn họ rốt cuộc là dạng chủng tộc như thế nào thì ta không thể nói được, hay là, chúng ta rút khỏi đây thôi.”

Niệm Băng có phần khó xử, nói: ”Nhưng ta đã đáp ứng tạp Lạc hội trưởng , bây giờ rời khỏi e rằng không phải cho lắm, nói không chừng, bảo tàng mà chúng ta muốn tìm kiếm vói chủng tộc mà ngươi nói không có quan hệ gì đâu?” Đối với thân phận thật sự của Phượng Nữ, hắn càng ngày càng nghi hoặc, nhưng hắn hiểu rõ, bất luận mình hỏi như thế nào, Phượng Nữ mà không muốn nói, thì tuyệt đối sẽ không nói.

Phượng Nữ khẽ thở dài: ”Đã như vậy, ta đây nhân tiện đi cùng ngươi một chuyến, hy vọng giống như ngươi nói vậy, hành động lần này đối với chủng tộc kia chắc cũng không có quan hệ gì. Dù sao, Thiên Đãng sơn mạch rất lớn, số lượng của chủng tộc kia cũng không nhiều, có lẽ bọn họ cũng không cư trú tại hướng tây bắc đâu, bất quá, ngươi phải đáp ứng ta, nếu thật sự gặp chủng tộc kia, nhất định phải lập tức theo ta rời đi, cho dù là vứt bỏ những người bạn này, nếu không, cho dù là ta cũng không nắm chắc có thể cứu tính mạng của ngươi.”

Nghe Phượng Nữ nói nghiêm trọng như vậy, Niệm Băng có chút do dự ,nhưng lại nghĩ đến thượng cổ ma pháp chú ngữ như lời Tạp Lạc hội trưởng nói, những ý niệm còn lại trong đầu đã biến mất, mặc dù đối với băng hỏa đồng nguyên hắn đã có lý giải nhất định, nhưng mà , hắn không có nắm chắc phương pháp tu luyện nào có thể thông qua suy nghĩ của bản thân đem hai loại ma pháp tan ra rồi kết hợp lại trong cơ thể, nhưng ma pháp được trợ giúp bởi thượng cổ ma pháp chú ngữ đối với sự tu luyện của hắn rất có thể sẽ biến đổi trở nên cao thâm hơn, vì báo thù, hắn lựa chọn mạo hiểm .

Thời gian dần dần trôi qua, trong cơn gió lạnh, mặt trời dần dần hạ xuống cuối chân trời phía tây, trong không trung lưu lại ánh sáng đỏ ửng nhàn nhạt. Trong thời gian này, Phượng Nữ trước sau hai lần dùng Cửu Ly đấu khí của bản thân trợ giúp Tử Thanh Mộng chống lạnh mới giúp nàng kiên trì được tới giờ. Trên đường đi, huynh muội Tử Thanh Kiếm cũng nói chuyện rất ít, nhất là Tử Thanh Kiếm tính cách vốn rất sáng sủa bây giờ lại có phần âm trầm. Niệm Băng và Phượng Nữ đều hiểu được vì sao hắn lại như vậy nhưng không ai nói gì, tránh cho mọi người xấu hổ.

Khi bắt đầu, nhờ Phượng Nữ, Niệm băng còn chưa có cảm giác quá lớn, nhưng hai canh ngựa qua đi, ngồi trên yên ngựa rung lắc dần dần khiến hắn ăn không tiêu nữa rồi, xương cốt toàn thân như tan ra, nhất là xương hông, nói không nên lời nữa. Lúc này thân thể hắn đã hoàn toàn dựa vào người Phượng Nữ, ôm sát thắt lưng nàng, khiến cho bản thân chịu lực ít đi một chút. May mắn là thân thể suy yếu ảnh hưởng tới lực chú ý của hắn, chuyện xấu hổ lúc trước mới không tiếp tục xảy ra. Mùi hương nữ nhân tỏa ra là động lực lớn nhất giúp hắn tiếp tục duy trì, đầu của hắn tựa vào mái tóc màu phấn hồng kia, ngửi hương thơm nhàn nhạt, cảm thụ thân thể uyển chuyển mềm mại của Phượng Nữ. Mặc dù thân thể không tốt, nhưng hắn vẫn hy vọng hành trình lần này không kết thúc quá sớm.

“Trời đã tối rồi, chúng ta xuống ngựa nghỉ ngơi một chút đi.” Thanh âm Tạp Lạc ở phía trước vang lên, tốc độ ngựa giản dần, tạt vào bên đường. Tạp Lạc dẫn mọi người tới một khoảng đất coi như bằng phẳng nghỉ lại. Các võ sĩ đều xuống ngựa, đối với những người thường xuyên rèn luyện như bọn họ mà nói, tiếp tục đi như vậy vẫn rất thoải mái, bất quá ……

“Này, buông ra đi. Ngươi ôm còn chưa đủ sao?” Thanh âm Phượng Nữ vang lên, Niệm Băng lúc này mới phản ứng, lưu luyến không nỡ buông lỏng đôi tay đang ôm Phượng Nữ, khí lưu nóng rực đột nhiên tỏa khắp toàn thân, Niệm Băng chỉ cảm thấy thân thể nhẹ bẫng, dưới chân chấn động rồi đã nằm trên mặt đất mà Phượng Nữ đang kéo hắn dậy.

Đôi chân vô lực, hông truyền tới cảm giác nhức mỏi khiến Niệm Băng tạm thời không thể đi đường, miễn cưỡng hoạt động thân thể bản thân, thầm nghĩ, cưỡi ngựa quả nhiên phải cái gì tốt! May là có mỹ nữ bầu bạn, nếu không đoạn đường này khó khăn rồi.

Huynh muội Tử Thanh Kiếm đi tới trước người bọn họ, Tử Thanh Mộng mặc dù nhìn qua cũng có chút mệt mỏi, nhưng trạng thái so với Niệm Băng tốt hơn nhiều, dù sao ma pháp sư yếu nhất chính là thân thể.

Phượng Nữ buông tay đang kéo Niệm Băng ra, đi tới sau lưng hắn, áp tay vào phía sau lưng, lập tức, Cửu Ly đấu khí nóng rực xâm nhập vào cơ thể, khí ưu thuận theo kinh mạch lưu chuyển, trong phút chốc đi khắp toàn thân Niệm Băng. Cảm giác nóng rực khiến gã dẽ chịu suýt nữa rên lên một tiếng thoải mái, những mệt mỏi trong cơ thể tiêu thất phân nửa, toàn thân tràn ngập thoải mái ko nói nên lời.

Xoay người nhìn về phía Phương Nữ, mặc dù chỉ ngắn ngủi hai canh giờ, nhưng Niệm Băng cảm giác được, quan hệ của bản thân với nàng được kéo gần lại rất nhiều. “Cảm ơn ngươi, ta khá hơn nhiều rồi.”

Phượng Nữ mỉm cười nói: “Cám ơn cái gì? Ta không thể không giúp ngươi, nếu không điều chỉnh trạng thái thân thể của ngươi khá hơn một chút, ngươi làm sao nấu cho ta ăn được? Ngươi không phải muốn biểu diễn trù nghệ của ngươi trước mặt Tạp Lạc hội trưởng sao? Cũng để hắn đồng ý mang theo nhiều thực vật vào trong núi.”

Niệm Băng muốn nắm tay Phượng Nữ nhưng lại bị nàng tránh được, trừng mắt lờm lại. Niệm Băng cười hắc hắc nói: “May là còn một đoạn đường nữa.” Ý tứ của hắn rất rõ ràng, ngày mai trước khi tới Thiên Đãng thành còn có thể ôm Phượng Nữ cưỡi ngựa một thời gian.

Phượng Nữ tức giận nói: “Còn không mau đi nấu ăn.”

Niệm Băng cười ha hả nói: “Tuân lệnh, cam đoan sẽ hoàn thành nhiệm vụ.” Nói xong đi tới bên cạnh Tạp Lạc hội trưởng.

Tử Thanh Kiếm nói với Tử Thanh Mộng: “Ngươi tới giúp Niệm Băng đi, nhiều người như vậy, sợ rằng hắn không lo hết được.”

Tử Thanh Mộng nhìn ca ca, nàng biết hắn đối với Phượng Nữ không hề có tư tâm, gật đầu đi theo Niệm Băng.

Phượng Nữ cũng không né tránh Tử Thanh Kiếm, đi tới một khối đá gần đó ngồi xuống, Tử Tahnh Kiếm di theo, hạ thanh kiếm lớn sau lưng xuống để sang một bên, lấy ra túi nước đưa cho Phượng Nữ, nói: “Phượng cô nương, ngươi uống nước đi.”

Phượng Nữ mỉm cười lắc đầu nói: “Thanh Kiếm đại ca, ngươi nghỉ ngơi một lát đi, ta không khát, ta muốn đợi ở đây một chút, thứ ăn Niệm băng làm rất ngon a!”

Tử Thanh Kiếm ảm đạm thu hồi túi nước, tự mình uống một ngụm, ngồi xuống bên cạnh nói: “Phượng Nư cô nương, vũ kỹ của ngươi làm thế nào có thể luyện tới cảnh giới lợi hai như vậy, ta cũng luyện võ từ nhỏ nhưng bây giờ mới chỉ có thực lực đại kiếm sư mà thôi.”

Phượng Nữ nói: “Tu luyện vũ kỹ phải tuần tự tiến lên, có lẽ là bởi công pháp của ta tốt hơn. Tuổi ngươi cũng không lớn, đạt tới cảnh giới đại kiếm sư cũng không tồi rồi. Hơn nữa ta cảm giác được vũ kỹ của ngươi nhiều nhất ba năm nữa có thể tăng tới trình độ vũ đấu gia. Cố gắng tu luyện nhất định sẽ có thành tựu.

Tử thanh Kiếm nhìn nụ cười động lòng người của Phượng Nữ, không khỏi có chút ngây dại. “Phượng Nữ cô nương, chúng ta có coi như bằng hữu không?”

“Đương nhiên chúng ta là bằng hữu.”

Tử Thanh Kiếm cúi đầu nói: “Ngươi và Niệm Băng sao lại quen biết nhau? Xem bộ dáng các ngươi có vẻ rất quen thuộc.”

Phượng Nữ nói: “Cũng không hẳn, Niệm Băng nhân phẩm không tồi, lại làm đồ ăn rất ngon, chúng ta cũng chỉ là bằng hữu, kỳ thật chúng ta biết nhau cũng chưa lâu, tới giờ cũng chưa đến nửa năm.”

“Chưa tới nửa năm?” Thanh âm Tử Thanh Kiếm nhiều hơn vài phần hưng phấn.

Phượng Nữ lạnh nhạt cười nói: “Mặc dù chúng ta biết nhau chưa lâu, nhưng chúng ta đều thuộc cùng một loại người, chúng ta đều có mục tiêu theo đuoir của mình mà không bị chuyện khác làm thay đổi. Hắn là như vậy mà ta cũng thế, cho nên chúng ta chỉ có thể là bằng hữu giống như ta và ngươi.” Đôi mắt nàng tràn ngập thâm ý liếc mắt nhìn Tử Thanh Kiếm rồi khép lại không nói gì nữa.

Tử Thanh Kiếm ngây người một lát, hắn mặc dù cương trực nhưng không phải ngu ngốc, tất nhiên hiểu được ý tứ trong lời Phượng Nữ. Bất quá, hắn lại không bởi vì vậy mà lui lại, trong lòng ngược lại lại có ý nghĩ may mắn, hắn cho rằng bởi vì Niệm Băng không đây dưa với Phượng Nữ, Phượng Nữ mới nguyện ý thân mật với hắn hơn một chút.

Tử Thanh Kiếm cùng Phong Nữ còn đang nói chuyện phiếm, Niệm Băng ở bên kia đã triển khai trù nghệ gần như hoàn mỹ của hắn, Niệm Băng huy vũ Ngạo Thiên Đao thanh quang liên thiểm, không ngừng xuất ra cắc loại gia vị trong tay, làm cho đống lương khô vốn chán nản biến thành mỹ vị. Tạp Lạc thấy cảnh tượng đó, không dám tin tưởng vào hai mắt của mình, nhất là cuối cùng Niệm Băng xuất ra một cái nồi to, dùng băng ngưng kết ra cùng một ít gia vị làm ra một nồi canh nóng bốc khói nghi ngút, hắn tựa hồ giơ cả hai tay hai chân ra nhận thức ăn Niệm Băng làm.

Chỉ đơn giản một bữa cơn lúc nghỉ chân đã kéo gần quan hệ của Niệm Băng cùng các chiến sĩ trong dong binh doàn rất nhiều. Chinh phục khẩu vị của họ, mặc dù không chinh phục được trái tim của họ nhưng có thể khiến cho các chiến sĩ thực lực không tầm thường này nhận biết sự tồn tại của hắn.

Ăn cơm xong, mọi người lại nghỉ ngơi trong chốc lát rồi lại lên đường. Đương nhiên, Niệm Băng vẫn cưỡi chung một con ngựa với Phượng Nữ như trước, ôm lấy vòng eo tinh tế động lòng người của nàng. Khiến cho Phượng Nữ vừa bực mình vừa buồn cười chính là, hắn lấy cớ thân thể không thích ứng được, trên khắp đoạn đường dài cả người đều đặt trên lưng Phượng Nữ, hai người tiếp xúc càng thêm thân mật. Niệm Băng cũng không muốn tách ra, vất vả lắm mới có cơ hội chiếm tiện nghi, không làm triệt để không phải thiệt lớn sao? Lần sau muốn có cơ hội như vậy không biết còn khó khăn tới nhường nào. Với dung mạo tuyệt sắc của Phượng Nữ, Niệm Băng sao lại không động tâm? May lần này hắn cố ném trụ,huynh đệ ở hạ thân cũng nghe lời, không có hành động như lúc trước.

“Niệm Băng, ngươi ngồi thẳng một chút được không, thân thể ngươi đâu có kém như vậy, vừa rồi khi ăn cơm ta đã giúp ngươi sơ thông kinh mạch rồi.” Phượng Nữ bất mãn nói.”

“A! Xin lỗi, hôm nay lúc ta vừa tỷ thí với Tử Tu tiền bối, tiêu hao tinh thần quá độ lại đi đường nửa ngày trời, mệt gần chết. Ta là ma pháp sư mà! Thân thể đâu thể so với mấy người tu luyện vũ kỹ các ngươi. Phượng Nữ, đấu khí của ngươi mạnh mẽ như vậy, kiên trì một lát đi, ta ngủ trước.” Nói xong, hắn thậm chí trực tiếp gối đầu lên vai Phượng Nữ, hít thở hương thơm tỏa ra, trong lòng thầm đắc ý.

Phượng Nữ nổi giận, muốn tránh khỏi Niệm Băng, lại sợ hắn té xuống, huồng chi hơi ấm không ngừng truyền tới từ thân thể hắn khiến cho người nàng như nhũn ra, đấu khí căn bản không thể dùng để đối đãi với hắn. “Tên hỗn đản nhà ngươi mau đứng lên, làm như vậy còn ra thể thống gì.”

Niệm Băng lười biếng nói: “Dù sao cũng đã qua nửa ngày đường, có lẽ đại bộ phận chúng nhân đều đã biết quan hệ chúng ta ko bình thường, đã như vậy cứ cho ta ngủ một lát đi. Phượng Nữ, ngươi gầy quá, bả vai có ngạnh ….”

“Ngươi, tên vô lại nhà ngươi….”

“Ơ, sao ngươi lại biết tiểu danh của ta?”

“Ngươi, sắc lang …”

“Ối, cả đại danh của ta ngươi cũng biết luôn.”

“Ta muốn ném ngươi xuống đất rồi đấy …”

“Vậy ai nấu món ngon cho ngươi ăn.”

“Ta tức rồi đó…”

“Không sao, tới Thiên Đãng thành, ta làm cho ngươi một bát canh giải nhiệt, bảo đảm uống vào sẽ tốt hơn.”

Niệm Băng cố nén cười, cảm thụ hơi thở dồn dập của Phượng Nữ, từng lời dánh úp lại, trong cơn mơ hồ, hắn vậy mà ngủ thật, bất quá tư thế thoải mái đó vẫn không đổi.

Cơn xấu hổ của Phượng Nữ cũng đần dần tiêu thất bởi vì khi tiếp xúc với thân thể Niệm Băng, nàng có thể cảm nhận rõ ràng hơi thở dài mà vững vàng của hắn. Hỗn đản, hắn, hắn vậy mà ngủ luôn trên vai ta. Ơ, sao trên vai lại có cảm giác ươn ướt. Quay đầu nhìn lại, nàng phẫn nộ phát hiện, Niệm Băng vậy mà lại vừa ngủ vừa chảy nước miếng, từng cơn gió lạnh như băng thổi tới tạo cảm giác lành lạnh trên vai nàng.

Niệm Băng, ta muốn giết ngươi. Phượng Nữ nắm chặt dây cương, trong đầu không ngừng thay đổi cách tra tấn Niệm Băng, nhưng cho tới khi bọn họ tới Thiên Đãng Thành, nàng cũng không áp dụng cái gì lên Niệm Băng. Phượng Nữ mặc dù vì Niệm Băng chảy nước miếng mà phẫn nộ nhưng nàng lại phát hiện Niệm Băng ngủ khiến cho nàng cảm nhận một loại cảm giác đặc thù, khi ngủ vẻ mặt hắn vô cùng bình tĩnh, chỉ có khóe miệng lưu lại một nụ cười nhẹ, tựa hồ vô cùng hỏa mãn. Hắn lúc này không có các loại tính cách biến hóa, tựa như một đứa nhỏ. Bất luận ra sao Phượng Nữ cũng không đành lòng đánh thức hắn.

“Ai da.” Chấn động kịch liệt cùng đau đớn khiến cho Niệm Băng trong giấc ngủ bừng tỉnh, day day hai mắt, mơ hồ nhìn khắp bốn phía, chung quanh tối đen, thanh âm hỗn tạp vang lên khiến đầu óc hắn có chút bấn loạn.

“Mau đứng dậy đi, đến nơi rồi.” Thanh âm Phượng Nữ vang lên bên tai Niệm Băng, nghe giọng nàng, Niệm Băng nhất thời bình tâm hơn nhiều.

“Phượng Nữ, nhanh như vậy à? Ta còn muốn mượn vai ngươi một lát.” Niệm Băng từ trên mặt đất bò dậy, tìm lại chỗ gối đầu thoải mái của mình.

“Á! Nóng quá, Phượng Nữ, ngươi làm gì vậy?” Sức nóng đột nhiên truyền tới khiến Niệm Băng suýt nữa nhảy dựng lên.

Phượng Nữ tiến tới trước người hắn, nắm lấy vạt áo,hung tợn nói: “Niệm Băng, không ngờ ngươi hư hỏng như vậy, hừ, ngươi cứ chờ đấy.”

Niệm Băng trợn mắt nhìn, cố làm ra vẻ khó hiểu: “Ta, ta có làm gì đâu?”

Phượng Nữ chỉ vết nước miếng trên vai mình. “Ngươi tự nhìn xem, cả ngày nay ngươi làm gì.”

Niệm Băng ngẩn người, hồng sắc đấu khí trên tay Phượng Nữ chiếu xuống, khiến hắn mơ hồ thấy được một vệt nước. “Đây, chẳng lẽ là do ta …”

Phượng Nữ dùng sức cấu vào tay hắn một cái. “Vô nghĩa, không phải ngươi thì là ai. Ngươi định bồi thường cho ta thế nào?”

Niệm Băng xấu hổ nhìn Phượng Nữ, suy nghĩ một lát rồi nói: “Không thì thế này đi, ta mượn vai bên kia của ngươi ngủ một lát, để cho vệt nước hai bên cân xức, nhìn sẽ đỡ hơn nhiều.”

”Ngươi …”

Không đợi Phượng Nữ phát tác, Niệm Băng xoay người bỏ chạy. Lúc này thị lực hắn đã khôi phục môt chút, phát hiện ra đây là trước cửa một gian lữ điếm, hai cái đèn trước cửa tỏa ra hào quang, Tạp Lạc đang chỉ huy kẻ dưới tay đem xe ngựa kéo vào bên trong.

“Tạp Lạc hội trưởng, nhanh như vậy đã tới Thiên Đãng thành hay sao?” Niệm Băng chạy tới tước mặt hắn hỏi.

Tạp Lạc buồn cười nói: “Có mỹ nư bồi tiếp, đương nhiên ngươi thấy nhanh. Bất quá bằng hữu của ngươi cưỡi ngựa giỏi thật, ngựa của chúng ta khó bảo như vậy mà đối với nàng cũng rất ôn thuận. Ngươi đúng là diễm phúc không nhỏ. Nên ra tay thật nhanh đi, tránh phí hoài tuổi thanh xuân. Hắc hắc.”

Nhìn Tạp Lạc già rồi mà không nghiêm túc, Niệm Băng xấu hổ nói: “Chuyện này nói sau đi, chúng ta không biết lúc nào mới có thể, có lẽ sau này sẽ có cơ hội.”

Đúng lúc này, một thanh âm nhu hoa êm ái từ trong sân vang lên. “Tạp Lạc hội trưởng, các ngươi tới rồi, ta và Lý Đắc bá bá còn sợ các ngươi hôm nay không tới được.”

Niệm Băng chấn động toàn thân, thanh âm này đối với hắn rất quen thuộc. Không đợi hắn phản ứng, một thân thể uyển chuyển từ trong lữ điếm đi ra, một bộ trường bào màu trắng bao trùm thân thể mềm mại động lòng người, nhưng khuôn mặt có phần trắng bệch khiên cho nhan sắc của nàng giảm đi ít nhiều. Đúng là con gái của hội trưởng Ma pháp sư công hội của Băng Nguyệt đế quốc, biệt danh Nhu Nữ, Long Linh.

“Niệm Băng? Thật sự là ngươi?” Sắc mặt Long Linh càng thêm trắng bệch, vành mắt đỏ lên, ánh mắt ngốc trệ nhìn Niệm Băng, đôi môi ôn nhuyễn có chút run rẩy.

“Linh Nhi, ngươi sao lại ở đây?” Niệm Băng nhìn bộ dáng Long Linh không khỏi đau lòng, tiến lên phía trước nắm chặt tay nàng. Hắn phát hiện tay Long Linh rất lạnh, lạnh thấu tim.

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 82

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự