Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 46 Chiến tranh đích khai đoạn (thượng)

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 6707 chữ · khoảng 24 phút đọc

“Thật không? Bất luận là như thế nào, thà rằng giết nhầm còn hơn bỏ sót. Ngươi trước tiên theo chúng ta về Băng Lan thành rồi nói sau, nếu tra ra ngươi quả thật không phải là gian tế chúng ta sẽ không làm khó dễ ngươi.”

Niệm Băng lạnh nhạt nói: “Cùng với các ngươi trở về? Các ngươi muốn giam lỏng ta sao? Thực xin lỗi, ta còn có việc phải làm, nếu các ngươi vẫn cố ý muốn dẫn ta đi, các ngươi trước tiên hãy xem cái này đi.” Vừa nói, hắn đưa cánh tay phải của mình ra, huy chương của ma pháp sư công hội xuất hiện trong lòng bàn tay hắn.

Kỵ sĩ kia thấy Niệm Băng lấy ra huy chương không khỏi sửng sốt: “Ma pháp sư? Ngươi là một gã ma pháp sư?”

Niệm Băng nói: “Nói đúng lắm, ta là ma pháp sư của Băng Nguyệt đế quốc ma pháp sư công hội. Ta nghĩ, tấm huy chương này đã có thể đại biếu hết thảy rồi chứ.”

Kỵ sĩ do dự một chút rồi lắc lắc đầu nói: “Chúng ta rời đi đế quốc được một thời gian rồi, ai biết huy chương của ngươi từ đâu mà đến, mời đi theo chúng ta một chuyến, chúng ta cần phải xác nhận một chút về tính chân thật của miếng huy chương này rồi nói sau.”

Niệm Băng trong mắt hiện lên vài phần lãnh ý: “Nói như vậy là các ngươi vẫn muốn dẫn ta về Băng Lan thành phải không? Tôn nghiêm của ma pháp sư không thể để cho các ngươi khinh nhờn như thế được. Thực xin lỗi, ta không thể trở về cùng với các ngươi.”

Kỵ sĩ nở nụ cười: “Ma pháp sư? Ngươi cũng chỉ là một gã ma pháp sư của ma pháp sư công hội mà thôi, ngươi nghĩ rằng thân phận của mình rất cao quý hay sao? Tại các đế quốc khác thì có lẽ đúng là như vậy nhưng tại Băng Nguyệt đế quốc, ma pháp sư công hội chỉ là một đám lệ thuộc mà thôi, trừ phi ngươi có dấu hiệu của Băng thần tháp, nếu không cho dù là hội trưởng các ngươi ở chỗ này cũng phải đi theo chúng ta một chuyến.”

Nghe đến đó, Niệm Băng rốt cuộc cũng hiểu được Long Trí lúc trước vì cái gì mà phải cùng với mình thỏa hiệp rồi, địa vị của Băng Nguyệt đế quốc ma pháp sư công hội thật sự là quá thấp. Một tên đội trưởng của kỵ sĩ đoàn cũng xem thường như vậy, cái này có thể thấy được đám quan lại quý tộc thế nào lại có thái độ tốt với công hội đây? Kỳ thật, tên kỵ sĩ kia cũng không có nhìn kỹ, nếu hắn nhận ra trong tay Niệm Băng chính là biểu tượng huy chương của trưởng lão thì hắn nhất định sẽ không kiêu ngạo như vậy. Thân phận trưởng lão đại biểu thực lực đã là ma đạo sĩ, hắn chỉ là một gã kiếm sư, cùng với ma đạo sĩ khiêu khích không phải là muốn tìm chết sao?

“Vũ nhục ma pháp sư chính là một hành vi đáng xấu hổ, các ngươi sẽ phải trả giá.” Lần đầu tiên, Niệm Băng đồng thời lấy ra Thần Lộ đao và Chính Dương đao. Theo chuôi đao, hai thanh tuyệt thế thần nhận muốn thể hiện ra chính là công hiệu thứ hai của nó. Cho nên, phải gọi bọn chúng là Băng Tuyết Nữ Thần Đích Thán Tức và Hỏa Diễm Chi Thần Đích Bào Hao mới đúng.

Kỵ sĩ hừ lạnh một tiếng, mặc dù mặc áo giáp nhưng tốc độ lại không chậm tí nào, trực tiếp hướng về Niệm Băng chộp tới.

Một hỏa cầu lớn bằng nắm tay theo Hỏa Diễm Chi Thần Đích Bào Hao phát ra, hỏa pháo lóe lên nghênh đón bàn tay của kỵ sĩ kia chộp tới. Thuấn phát nhất giai ma pháp đối với Niệm Băng mà nói không có gì khó khăn, đối với kỵ sĩ này mà nói, nhất giai ma pháp căn bản không thể phá được phòng ngự của hắn. Nhưng là công kích của Niệm Băng lại đơn giản như vậy sao? Đáp án chính là không phải, thời điểm hỏa cầu xuất hiện, Băng Tuyết Nữ Thần Đích Thán Tức đồng thời cũng huyễn hóa ra một cái băng trùy, bởi vì hình dáng bên ngoài có điểm đặc biệt khiến cho khối băng trùy càng có lợi cho phi hành, khi hỏa cầu tiếp xúc với bàn tay của kỵ sĩ, trong nháy mắt băng trùy phi tới cùng với hỏa cầu đánh vào cùng một chỗ.

“Ầm - ” nương theo tiếng nổ một tiếng kêu thảm thiết thê lương vang lên, vốn tên kỵ sĩ tưởng rằng nhất định thắng lợi đã mất đi cánh tay phải, đồng thời áo giáp trên người cũng trở thành tro bụi, băng cùng hỏa nổ mạnh khiến cho hắn lui lại vài bước, ngã người về phía sau, toàn thân không ngừng run rẩy.

Mấy ngày nay, Niệm Băng tiếp xúc nhiều nhất chính là võ sĩ, hắn một mực nghĩ, chính mình như thế nào mới có thể cũng với võ sĩ am hiểu cận chiến chống lại đây? Ma pháp quyển trục đuơng nhiêm là lựa chọn tốt nhất nhưng là quyển trục cũng có hạn, có một ngày mình hết đi quyển trục để bảo vệ thì phải làm như thế nào? Cho nên hắn bắt đầu nghiên cứu kỹ lưỡng, từ ngày bắt đầu rời đi Băng Tuyết thành, hắn đã nghĩ ra một biện pháp tốt nhất đó chính là phải lợi dụng nguyên vẹn băng hỏa đồng nguyên. Trụ cột của băng hỏa đồng nguyên chính là băng cùng hỏa bình hành, hai cái ma pháp thi triển ra phải có năng lượng ngang nhau thì mới có thể xuất ra hiệu quả bộc phát. Về điểm này Niệm Băng hiểu được rõ ràng cho nên vào lúc thi triển băng hỏa đồng nguyên ma pháp, làm sao để cân bằng uy lực của hai loại ma pháp là làm hắn đau đầu nhất. Từ sau khi cùng với Miêu Miêu tách ra, Niệm Băng đột nhiên nghĩ thông suốt một chuyện, ma pháp phải theo đuổi cao giai mới có thể phát ra uy lực cường đại sao? Không, cái này cũng không phải là tuyết đối, chính mình có được đặc thù năng lực là băng hỏa đồng nguyên, nếu có thể dựa vào loại năng lực này lấy đê giai ma pháp phát huy ra, vậy nhất định sẽ xuất hiện hiệu quả đồng dạng.

Bắt đầu từ ngày đó, Niệm Băng không ngừng tiến hành thí nghiệm, thông qua thí nghiệm, hắn phát hiện đê giai ma pháp kết hợp băng hỏa đồng nguyên sinh ra hiệu quả so với cao giai ma pháp càng dễ dàng hơn nhiều, thực tế bây giờ đúng như hắn nghĩ, đồng thời sử dụng Thần Lộ đao và Chính Dương đao, chỉ cần xuất ra một cái nhất giai ma pháp, trạng thái năng lượng của chúng càn bằng, đem hai cái nhất giai ma pháp này va chạm một chỗ có thể xuất ra uy lực của tam giai ma pháp bạo viêm thuật, loại oanh tạc này có lẽ đối với vũ kỹ cao thủ mà nói có lẽ không tính là cái gì, nhưng là đối phó với môt gã kiếm sư lại có chút dư thừa, nhất là thời điểm đối thủ chủ quan khinh địch. Mà đáng sợ chính là, Niệm Băng sau khi nghiên cứu thành công, bắt đầu cân nhắc theo như lời Long Trí lúc trước về tính chất đắc biệt của băng hỏa đồng nguyên, tựa như chế biến thực vật thì phải đem tất cả hương vị của thực vật hoàn toàn phô bày ra, đồng dạng băng hỏa đồng nguyên ma pháp cũng phải đem đặc tính của băng và hỏa toàn bộ biểu hiện ra, chỉ có như vậy mới thật sự là uy lực chân chính của băng hỏa đồng nguyên.

Phụ thân của Miêu Miêu Hi Lạp Đức đồng dạng đã cấp cho Niệm Băng một đề nghị như vậy, làm cho hắn thức tỉnh. Niệm Băng không hề theo đuổi đại ma pháp mà là phát triển tiểu ma pháp, chỉ có từ nhỏ phát triển lên, sau khi có thể làm tiểu ma pháp hoàn toàn xuất ra uy lực của băng hỏa đồng nguyên thì đại ma pháp mới có thể bộc phát ra uy lực lớn hơn nữa. Cho nên mấy ngày nay hắn rất ít sử dụng băng hỏa đồng nguyên tiến hành tu luyện mà là phân biệt đơn độc tu luyện từng loại ma pháp, nhận thức đầy đủ tính chất đặc biệt của chúng nó.

Ngày đó, khi Niệm Băng nghiên cứu, người thứ nhất hi sinh chính là Như Ý. Khi đó vì che giấu thân phận của chính mình, Niệm Băng chỉ xuất ra băng ma pháp, nếu là trước kia, bạo phong tuyết của hắn mặc dù đồng dạng chấn thương Như Ý nhưng cũng tuyệt đối sẽ không phải là trí mạng, nhưng hôm đó lại không giống, bạo phong tuyết nguyên vẹn đem đặc tính của băng xuất ra, năng lực băng hệ cường đại, trực tiếp đem hàn độc đẩy vào cơ thể Như Ý suýt nữa lấy đi tính mạng của nàng.

Mà hôm nay là lần đầu tiên Niệm Băng thì nghiệm thành quả nghiên cứu nhất giai băng hỏa đồng nguyên của mình. Lực nổ mạnh hủy đi cánh tay của kỵ sĩ, trong nháy mắt, băng cùng hỏa hai loại năng lượng cực đoan dưới tinh thần lực cường hãn của Niệm Băng khống chế đồng thới tiến vào thân thể của tên kỵ sĩ kia, bất luận là băng vào trước hỏa hay là hỏa vào trước băng, cái loại tư vị này nhất định sẽ không hề dễ chịu. Hai loại năng lượng cực đoan dung hợp cùng một chỗ so với đơn độc một loại còn muốn đáng sợ hơn nhiều, kỳ thật trong cơ thể tên đội trưởng đang bị băng độc cùng hỏa độc thẩm thấu, mặc dù chỉ là bùng nổ làm mất một cánh tay nhưng hắn cũng đã mất đi năng lực tái chiến, phát ra một kích này, NIệm Băng rốt cuộc cũng chính thức bước vào cánh cửa băng hỏa đồng nguyên.

Nhìn thấy đội trưởng của mình bị thương, chín tên kỵ sĩ còn lại đồng thới vọt tới, mặc dù bọn họ không có thực lực kiếm sư nhưng là vương bài kỵ sĩ của Băng Nguyệt đế quốc, là một trong các chiến sĩ của Thiết Huyết kỵ sĩ đoàn, bọn họ cũng có được băng lực của cao cấp chiến sĩ, nhất là khả năng phối hợp của bọn họ, trài qua nhiều năm huấn luyện và sống chết cùng nhau nên sớm đã ăn ý như một.

Chín chuôi kiếm đồng thới hướng tới Niệm Băng công kích, mặc dù bọn họ không có đạt tới trình độ phóng thích đấu khí ra ngoài nhưng là chín tên cáo cấp chiến sĩ đồng thới công kích hơn nữa chiến trận ăn ý, cho dù là một gã đại kiếm sư ở chỗ này trong khoảng thời gian ngắn tuyệt đối không thể làm gì được bọn họ.

Đáng tiếc, chín tên cao cấp chiến sĩ này gặp không phải là một gã võ sĩ, võ sĩ cùng võ sĩ trong lúc chiến đấu vĩnh viễn không thể so sánh với lúc ma pháp sư cùng võ sĩ chiến đấu.

Nhất giai ma pháp tiêu hao pháp lực đối với một gã đại ma pháp sư mà nói là phi thường nhỏ, đồng thới không cần phải ngâm xướng ma pháp chú ngữ, chỗ tốt lớn nhất là có thể liên tiếp phát ra không ngừng, hơn mười hỏa cầu giống như pháo đạn liên phanh không ngừng thông qua Chính Dương đao tăng phúc bay ra.

Hỏa hệ bảo thạch cao cấp nhất, cũng không phải vì Niệm Băng tiết kiệm ma pháp lực mà lúc hắn thi triển ma pháp sử dụng bảo thạch có thể làm cho tính ngưng tụ của ma pháp càng mạnh, uy lực công kích càng lớn hơn nữa.

Như là nhất giai hỏa cầu thuật trước kia không làm gì được gã kiếm sư, chúng nó cũng không làm gì được mấy gã cao cấp chiến sĩ này, nhưng mà nhất giai hỏa cầu thuật đi theo phía sau là một mảng lớn băng trùy, hết thảy đều trở nên bất đồng.

Niệm Băng chính là người đầu tiên làm được, hắn nắm giữ rõ ràng mỗi một cái biến hóa của hỏa cầu và băng trùy, nếu là một người không hiểu ma pháp sẽ cho rằng một gã đồng nguyên ma pháp sư sẽ tương đương với một gã băng hệ ma pháp sư đồng cấp và một gã hỏa hệ ma pháp sư đồng cấp, điều này tuyệt đối không chính xác.

Một gã băng hệ ma pháp sư gặp phải một gã hỏa hệ ma pháp sư, nếu bọn họ đều dùng đồng dạng một ma pháp lực phát ra một cái nhất giai ma pháp va chạm cùng một chỗ sẽ sinh ra hiệu quả gì?

Rất đơn giản, hai cái ma pháp bởi vì cực đoan mà triệt tiêu, mà đặc điểm lớn nhất của băng hỏa đồng nguyên ma pháp sư là có thể làm cho loại tình huống này phát sinh biến hóa, dưới sự khống chế của tinh thần lực, dưới tình huống cảm thụ đầy đủ hai loại ma pháp do mình phát ra, hắn hoàn toàn có thể sinh ra bất kỳ biến hóa gì, mà cái Niệm Băng muốn là bây giờ đúng là hủy diệt.

Hơn mười tiếng nổ vang lên, vô số khói bụi bốc lên, chiến mã đều kinh hoàng chạy sang một bên, không thể không thừa nhận, những chiến mã được huấn luyện này tố chất cực kỳ cao, mặc dù bị kinh hoảng nhưng chúng vẫn như trước không có chạy ra xa. Đáng tiếc chính là chủ nhân của chúng đã không còn khả năng cưỡi chúng nữa, máu tươi chảy ra xung quanh hiện lên một bức tranh thảm thiết, chín tên cao cấp chiến sĩ, chín tên chiến sĩ của Thiết Huyết kỵ sĩ đoàn không còn có thể nhìn thấy ánh mặt trời nữa.

Niệm Băng nhắm mắt lại, hắn chưa bao giờ sợ hãi khi giết người, bắt đầu từ lần đầu tiên dùng băng hỏa ma pháp hủy diệt Liêu Tam đối với hắn mà nói chỉ là một quá trình phóng thích, nhưng mà tình cảnh trước mặt lại tràn ngập huyết tinh.

Mặc dù khi hắn đồng thới lấy ra hai thanh tuyệt thế thần nhận là lúc hắn nhất định không lưu lại người nào sống, nhưng bây giờ trái tim hắn vẫn còn cảm thấy có chút nặng nề.

Xoay người lại, đối mặt với khuôn mặt không biết là bởi vì tự thân đau đớn hay là bởi vì đồng bạn tử vong mà trở nên móp méo, hắn nhàn nhạt nói: “Hà tất phải bức ta làm chi? Ngươi còn cho rằng ma pháp sư là phế vật không? Bây giờ ngươi còn có thể xem thường Băng Nguyệt đế quốc ma pháp sư công hội không?”

“Không, không, ngươi….ngươi là ác ma?”

Là một đội trưởng của kỵ sĩ đoàn, tố chất tâm lý hắn vốn không kém như vậy nhưng mà hết thảy phát sinh trước mặt làm hắn khó có thể giải thích được, hắn thậm chí cũng không rõ vừa rồi xảy ra cái gì, chín tên đồng bạn của mình đã mất đi tính mạng.

“Đúng vậy, ta là ác ma, đối với những người làm cho ta chán ghét mà nói, ta đúng là ác ma. Bọn họ đã chết, ngươi là đội trưởng của bọn chúng, dưới địa ngục bọn chúng còn cần ngươi tới dẫn đường, hẹn gặp lại.” Vừa nói, hắn theo con đường lớn phương xa đi tới. Lúc này, có lẽ bởi vì là giữa trưa nên trong lúc đánh nhau, trên đường không có một ai đi qua.

Hỏa cầu màu đỏ cùng băng trùy màu lam từ trên trời giáng xuống, những tiếng nổ liên tiếp vang lên, kết thúc một cái tính mạng cuối cùng Niệm Băng cũng không có ý định dừng lại, bạo phong tuyết nâng thân thể hắn lên cao. Niệm Băng phát hiện, chính mình giết người ngày càng trở nên thuận tay, tựa hồ thân phận ma sát sứ này dần dần xâm nhập vào tâm tình hắn.

Lần này nếu là làm ma pháp thí nghiệm, không thể nghi ngờ, hắn thu được thành công thật lớn, đối với những gì có khả năng uy hiếp chính mình hắn tuyệt đối sẽ không nương tay. Nhưng mà hắn lại hồn nhiên chẳng biết, bởi vì hành động của hắn lần này khiến cho Băng Nguyệt đế quốc chậm mấy ngày mới biết được tin tức chiến sự tiền phương, làm cho Áo Lan đế quốc tổn thất thảm trọng cho nên hai nước vốn có quan hệ ngoại giao tốt đẹp xuất hiện một vết rách thật sâu.

Bay ở giữa không trung, Niệm Băng cố gắng không hồi tưởng lại tình cảnh mình giết người, lần đầu tiên giết Liêu Tam, Liêu Tam tất cả đều bị mà pháp cắn nuốt, hắn cũng không có cảm thụ rõ ràng, nhưng vừa rồi tình cảnh huyết nhục văng ra như thế để lại cho hắn ấn tượng thật sâu, hắn cũng là một người bình thường, trước ngực cảm thấy vô cùng khó chịu, cố nén lại cảm giác ác tâm, đem ý niệm chuyển tới trên những ứng dụng của ma pháp.

Chân chính băng hỏa đồng nguyên sỡ dĩ có thể phát huy ra uy lực mạnh đến như vậy đuơng nhiên là bởi vì tính đặc thù của băng hỏa đồng nguyên, nhưng nếu không có hai thanh tuyệt thế thần nhận, không có Hỏa Diễm Chi Thần Đích Hào Bao và Băng Tuyết Nữ Thần Đích Thán Tức thì không có khả năng phát huy uy lực lớn như vậy. Theo sự lĩnh ngộ của mình về hỏa hệ ma pháp cùng băng hệ ma pháp thì uy lực chính thức của hai khối bảo thạch này dần được hiển lộ, đặc điểm lớn nhất của chúng là đồng dạng dưới tác dụng của một ma pháp lực thông qua chúng nó có thể xuất ra uy lực hoàn toàn bất đồng, loại tình huống này đối với ma pháp càng cao cấp càng thể hiện rõ ràng, mà hai khối bảo thạch này dường như có thể tự thân mình hấp thu ma pháp nguyên tố trong không khí, trong đó chứa đựng năng lượng vô cùng vô tận, nhất là bây giờ làm cho chúng cùng thân đao kết hợp hoàn toàn, loại cảm giác này lại càng thêm mãnh liệt.

*Hỏa Diễm Chi Thần Đích Hào Bao: tiếng rít gào của Hỏa Diễm Chi Thần

**Băng Tuyết Nữ Thần Đích Thán Tức: tiếng thở dài của Băng Tuyết Nữ Thần

Nếu như không có hai thanh thần nhận cực mạnh, chính mình dùng nhất giai băng hỏa đồng nguyên nhiều nhất cũng chỉ đạt tới năng lực tam giai sơ cấp, mà khi sử dụng hai thanh thần nhận, sau khi va chạm nổ mạnh cũng đã tiếp cận trình độ tứ giai. Đương nhiên, có thể giết chết một gã kiếm sư và chín tên cao cấp chiến sĩ dễ dàng như vậy còn có một nguyên nhân căn bản là đối phương khinh địch, dù sao băng hỏa đồng nguyên không phải bất kỳ kẻ nào cũng có khả năng giải thích.

Tự hỏi sự huyền bí ảo diệu của ma pháp, cảm giác nôn mửa khó chịu trong lòng Niệm Băng dần dần biến mất, từ lúc giết chết Liêu Tam hắn đã tự nói với chính mình, hủy diệt đối phương chính là biện pháp giải quyết đơn giản nhất, cho nên vừa rồi hắn không hề nương tay, thậm chí khi xuất ra ma pháp không có chút nào do dự, cừu hận trong lòng tựa hồ trong khi tàn sát phóng thích ra hết.

Đang phi hành về phía trước, Niệm Băng trong lòng đột nhiên cảm thấy căng thẳng, ngẩng đầu tập trung ý thức nhìn về phía trước thì thấy ba gã ma pháp sư đang bay lơ lửng ở phía trước, trong tay cầm ma pháp trượng, thần sắc bất thiện nhìn về phía mình. Bọn họ phân biệt mặc ma pháp bào bất đồng thanh, hồng, lam, theo dấu hiệu trước ngực biểu hiện, ma pháp sư mặc thanh sắc ma pháp bào cùng chính mình giống nhau là một gã đại ma pháp sư, còn hai người còn lại chỉ là cao cấp ma pháp sư mà thôi. Trong lòng vô cùng bình tĩnh, Niệm Băng tin tưởng bằng ma pháp băng hỏa đồng nguyên của mình đối phó với ba gã ma pháp sư trước mặt sẽ không gặp khó khăn gì.

Lúc Niệm Băng còn cách ba gã ma pháp sư này khoảng mười trượng, hô hấp hắn không khỏi trở nên nặng nhọc, bởi vì hắn nhìn thấy quân doanh, quân doanh mênh mông, ít nhất là có mười vạn đại quân ở phía trước. Bởi vì ba gã ma pháp sư này đứng ở một triền núi không cao nên hắn cũng không có phát hiện, lúc này hắn nhất thời nhớ tới lúc trước mình cảm nhận được liên miên sát khí, chẵng lẽ bọn họ là quân đội của Băng Nguyệt đế quốc sao? Không, không có khả năng, nơi này đã là địa phận của Áo Lan đế quốc, xem hình dáng của quân doanh, tựa hồ như là có ý định di chuyển, lúc trước kỵ sĩ kia từng nói qua, Hoa Dung đế quốc cùng Kỳ Lỗ đế quốc liên hợp công kích Áo Lan đế quốc. Xem ra quân đội đóng quân nơi này là muốn đi tiếp viện. Mục đích bọn họ ban đầu vốn là phòng bị Băng Nguyệt đế quốc.

“Dừng.” Phong hệ ma pháp sư cầm đầu hướng Niệm Băng giơ ma pháp trượng lên, Niêm Băng khống chế bạo phong tuyết dừng thân hình lại, cố tình kinh ngạc nói: “ba vị đây là có việc gì?”

Nhìn thấy bạo phong tuyết dưới chân Niệm Băng ngưng mà không tiêu tan, phong hệ ma pháp sư trầm giọng nói: “Ngươi là băng hệ ma pháp sư?”

Niệm Băng vuốt cằm nói: “Đúng vậy, tại hạ là người của Băng Nguyệt đế quốc ma pháp sư công hội, chuẩn bị đi đến quý quốc, chẳng biết ba vị có chuyện gì?”

Phong hệ ma pháp sư nhíu mày nói: “Hiện tại quốc gia đang gặp địch, để trách gặp phải phiền toái không cần thiết, xin mời ngươi đi theo chúng ta một chuyến, Băng Nguyệt đế quốc ma pháp sư công hội có cái gì tốt, không phải sớm đã xuống dốc rồi sao? Xem bộ dáng của ngươi đã là một cao cấp ma pháp sư, ở lại Băng Nguyệt đế quốc sẽ không có tiền đồ gì đâu.”

Niệm Băng tâm niệm thay đổi thật nhanh, chính mình bây giờ nên làm như thế nào? Đi theo bọn họ hay là cự tuyệt đây, hoặc là như vừa rồi trực tiếp phát động công kích? Bằng vào uy lực của băng hỏa đồng nguyên, chính mình có nắm chắc trước khi bọn họ ngâm xướng chú ngữ mình đã dùng băng hỏa đồng nguyên đánh lên cơ thể bọn họ. Nhưng mà có lẽ bọn họ còn có ma pháp quyển trục phòng ngự trên người, một khi thời gian kéo dài, đối với chính mình sẽ phi thường bất lợi, dù sao trước mặt chính là mười vạn đại quân a! Chỉ cần mỗi người nhổ một ngụm nước miếng cũng đủ dìm mình chết rồi. Sư phụ từng nói qua, bất luận là tại quốc gia nào, chỉ cần số lượng quân đội vượt qua một vạn thì sẽ có cường giả tồn tại. Nghĩ tới đây, nụ cười trên mặt hắn càng trở nên thân mật hơn: “Ba vị ma pháp sư, xin hỏi, ta và các ngươi hồi quân doanh để làm gì vậy?”

Phong hệ ma pháp sư nói: “Đừng lo, chúng ta sẽ không làm khó dễ ngươi, đợi cho đại quân lên đường tự nhiên sẽ thả ngươi đi, đương nhiên trước tiên ngươi phải xuất ra huy chương của ma pháp sư công hội bổn quốc mới được.”

Niệm Băng trong lòng thầm nghĩ, với trình độ thi triển bạo phong tuyết của chính mình, đối phương hẳn sẽ không làm gì được mình. Trong lúc hắn còn đang nghĩ ngợi, trong quân đội của Áo Lan đế quốc xuất hiện mười mấy tên ma pháp sư, trong đó phong hệ ma pháp sư chiếm đại đa số, rõ ràng bọn họ đều thi triển tứ giai ma pháp phong tường thuật, có thể trong một thời gian ngắn bảo trì phi hành. Chạy, thôi quên đi, nhiều ma pháp sư như vậy chạy không phải là muốn chết sao. Nghĩ tới đây, Niệm Băng hướng tới vị phong hệ ma pháp sư trước mặt gật đầu một cách hữu hảo nói: “Được rồi, ta nhất định sẽ phối hợp.”

Ba gã ma pháp sư dẫn Niệm Băng dừng ở trên sườn núi lúc trước, Niệm Băng xuất ra ma pháp huy chương của chính mình. Tuy nhiên, lúc này đây hắn xuất ra chính là cao cấp ma pháp sư huy chương, trước khi rời đi Băng Nguyệt thành vài ngày, Long Trí từng nói qua cho hắn, ở bên trong quốc nội Băng Nguyệt đế quốc, nhân tiện xuất ra trưởng lão huy chương thì có thể nhận được ít nhiều sự tôn kính, làm việc càng thêm tiện lợi, còn một khi hắn ly khai khỏi Băng Nguyệt đế quốc thì nên xuất ra một huy chương cao cấp ma pháp sư, dù sao Niệm Băng tuổi còn rất trẻ, thân phận cao cấp ma pháp sư mới có thể không dễ dàng gây cho người khác sự chú ý. Long Trí nói cho hắn, bây giờ trên mặt ngoài, mặt dù các đại đế quốc đều có thể bảo trì bình tĩnh nhưng kỳ thật, không có một đế quốc nào không có ý nghĩ đem các đế quốc khác thôn tính, cho dù là Băng Nguyệt đế quốc có quan hệ tốt với Áo Lan đế quốc cũng có ý nghĩ này, cho nên nhất định không được tham gia vào cái loại đấu tranh chính trị này, tốt nhất là nên tận lực tránh xa, chiến tranh sớm muộn cũng sẽ phát sinh.

Bây giờ, chiến tranh thật sự đã xảy ra, năm đại đế quốc trên đại lục, theo thực lực mà xem thì Hoa Dung và Áo Lan đế quốc là cường đại nhất, còn Băng Nguyệt đế quốc bới vì có thần hàng sư Băng Tuyết Nữ Thần tế tự tồn tại nên địa vị phi thường cao, quốc gia nào nếu muốn tấn công bọn họ đều cũng phải lo lắng đến thần hàng thuật đáng sợ. Chỉ có duy nhất Hoa Dung đế quốc là khác bốn đế quốc còn lại, có thể đối đầu với Băng Tuyết Nữ Thần tế tự, bởi vì bọn họ sở hữu hỏa hệ ma pháp sư quân đoàn cường đại và có ba hỏa hệ ma đạo sư cùng với số lượng lớn ma đạo sĩ và đại ma pháp sư, tính tổng thể thực lực không hề có chút nào thua kém Băng Thần tháp. Niệm Băng đối với quân lực của Hoa Dung đế quốc vô cùng tinh tường vì khi còn bé đã từng nghe cha nói qua, Hỏa Diễm Sư Tử kỵ sĩ đoàn của Hoa Dung đế quốc là kỵ sĩ đoàn đệ nhất đại lục, cũng là kỵ sĩ đoàn duy nhất kết hợp giữa ma pháp và kỵ binh, không biết bọn họ có tham dự cuộc chiến này hay không, hơn nữa kết hợp với thực lực của Kỳ Lỗ đế quốc, không phải là việc mà Áo Lan có khả năng ngăn cản.

Chiến tranh là cái gì? Niệm Băng cũng không minh bạch lắm. Nhưng là hắn biết kế hoạch ban đầu của mình phải có sự thay đổi, địa phương có chiến tranh đối với chính mình cũng không có lợi.

Phong hệ ma pháp sư sau khi xác nhận huy chương công hội của Niệm Băng hướng hắn gật gật đầu, mỉm cười nói: “Quả nhiên là người của Băng Nguyệt đế quốc, xem huy chương của ngươi có lẽ không phải là người của Băng Thần tháp.”

Niệm Băng than nhẹ một tiếng nói: “Ta tên là Niệm Băng, là người của Băng Nguyệt đế quốc ma pháp sư công hội, có lẽ ngài cũng biết, tình huống của công hội chúng ta không được tốt lắm, ta lần này cũng là nhận ủy thác của người ta đến quý quốc đưa một phong thư. Đây là làm sao vậy? Tại sao quý quốc lại điều động binh lực lớn đến như vậy?” Điều này hiển nhiên là hắn cố ý hỏi nhưng đây cũng là chỗ thông minh của hắn.

Phong hệ ma pháp sư mỉm cười nói: “Hội trưởng chúng ta cùng với Long hội trưởng của quý hội đã từng có duyên gặp mặt, tình cảnh của công hội quý quốc hiện tại chúng ta cũng rất đồng tình. Có Băng Thần tháp tồn tại như vậy thì cuộc sống của ma phap sư công hội sẽ không có cái gì tốt cả. Nghe nói, tình huống của quý hội hiện tại thập phần không ổn a! Tựa hồ cả khoản tiền đặc thù của hoàng thất cũng không còn được nhận nữa.”

Niệm Băng gật gật đầu nói: “Tình huống quả thật không được tốt cho lắm bởi vì có nhiều nguyên nhân làm cho công hội đang dần xuống dốc, chuyện này chúng ta cũng không có biện pháp. Không có sự chu cấp của một quốc gia, tổ chức mà pháp sư công hội chúng ta tư nguyên tiêu hao lớn như vậy căn bản là không có cơ hội để mà phát triển. Vì chuyện này hội trưởng chúng ta trở nên rất buồn bực.”

Phong hệ ma pháp sư bên cạnh thân người không cao, nhìn qua khoảng bốn, năm mười tuổi, trên người có một tầng thanh quang nhàn nhạt lưu chuyển, dung mạo bình thường nhưng ánh mặt hắn lại phi thường lợi hại, hắn nhìn Niệm Băng nói: “Ta gọi là Tang Giới, thay vì ngồi chịu chết liệu các ngươi có nghĩ đến thay đổi một chút tình hình không? Hoàng thất Băng Nguyệt đế quốc luôn luôn nhờ vả vào Băng Thần tháp, căn bản sẽ không trọng thị các ngươi, bây giờ sẽ không, sau này cũng sẽ không. Nếu Long hội trưởng nguyện ý, ta nghĩ Áo Lan đế quốc ma pháp sư công hội chúng ta vô cùng nguyện ý tiếp nạp các ngươi, Áo Lan đế quốc chúng ta phong hệ pháp sư là chính mà hội trưởng của quý hội lại là phong hệ ma đạo sư, có thể cùng Long hội trưởng là cộng sự là một sự vinh hạnh phi thường của chúng ta.”

Niệm Băng nở nụ cười, mặc dù Băng Nguyệt đế quốc ma pháp sư công hội đang dần dần suy sụp nhưng dù sao vẫn còn có được hơn trăm tên ma pháp sư, lại có Long Trí là một ma pháp sư cao thủ như vậy, các công hội khác nhân cơ hội chiêu lãm cũng là bình thường: “Tang Giới đại ma pháp sư, điều này có lẽ rất khó, ngài cũng biết, quý quốc luôn luôn cùng đế quốc chúng ta giao hảo, nếu như toàn thể công hội chúng ta bỏ đi có lẽ sẽ ảnh hưởng rất lớn đến quan hệ hai nước.”

Tang Giới lạnh nhạt cười nói: “Điều này không cần ngươi quan tâm đâu, chỉ hy vọng sau khi ngươi trở về có thể hướng Long Trí đề cập về việc này một chút, chỉ cần hắn nguyện ý, chúng ta tự nhiên có biện pháp.”

Nhìn thấy nụ cười âm hiểm của đối phương, Niệm Băng càng phát giác được mối quan hệ giữa các quốc gia quả thực vi diệu. Nhưng mà đề nghị này của hắn có lẽ rất khó mà thành công. Long Trí nếu muốn rời khỏi Băng Nguyệt đế quốc thì tại sao vẫn còn đợi cho đến ngày hôm nay.”

Ánh mắt Tang Giới chuyển hướng rất nhanh sang đại quân Áo Lan đang chuẩn bị lên đường, “Đại lục lại không yên ổn nữa rồi, Hoa Dung đế quốc cùng Kỳ Lỗ đế quốc liên hợp phát động công kích vào chúng ta, không biết bọn họ nghĩ như thế nào, chẳng lẽ Hoa Dung không sợ Lăng Mộc đế quốc lợi dụng chúng ta bất hòa đánh lén sao?”

“Có chiến tranh sao?” Niệm Băng kinh ngạc nói: “Các ngươi là chuẩn bị ra chiến trường à?”

Tang Giới gật đầu nói: “Chúng ta đã cho kỵ sĩ canh phòng nơi đây đến Băng Nguyệt đế quốc các ngươi báo tin, bây giờ cả Áo Lan đế quốc đều tập trung lực lượng ra chiến trường, may mắn là Hoa Dung đế quốc không có phái ra Hỏa Diễm Sư Tử kỵ sĩ đoàn tinh nhuệ của bọn họ, nhưng nghe nói bây giờ tại biên giới nước ta đã có hơn mười tòa thành thị bị vây hãm. Tình huống cụ thể còn phải chờ tin tức từ tiền tuyến báo về mới có thể biết được.”

Niệm Băng tò mò nói: “Lần này có bao nhiêu quân tham gia chiến tranh?”

Tang Giới nói: “Số lượng không ít, Hoa Dung, Kỳ Lỗ hai nước liên quân cộng lại cũng bốn mươi vạn, binh lực phân ra làm ba đường thẳng tiến đến cảnh nội nước ta, nếu không phải vì nguyên nhân địch nhân vô cùng cường đại chúng ta đã không cần điều động cả quân đội đóng ở nơi đây trở về. Hoa Dung đế quốc luôn luôn cùng Kỳ Lỗ đế quốc giao hảo, cùng với Băng Nguyệt đế quốc và Lăng Mộc đế quốc là tử địch, thật không hiểu rõ bọn họ vì cái gì mà không chọn Lăng Mộc đế quốc mà chọn nước ta.”

Niệm Băng cúi đầu nói: “Đối với chiến tranh ta một chút cũng không hiểu, nhưng mà ta tin tưởng rằng kẻ xâm lược tất nhiên sẽ thất bại thôi.”

Tang Giới quay đầu lại nhìn Niệm Băng liếc mắt, hắn phát hiện người trẻ tuổi anh tuấn này nhìn có vẻ rất hiền lành chân thật, không khỏi xuất hiện vài phần hảo cảm, mỉm cười nói: “Yên tâm đi, Băng Nguyệt đế quốc các ngươi tuyệt sẽ không đứng nhìn Hoa Dung và Kỳ Lỗ diệt nước ta đâu. Nếu như chúng ta bị hai đế quốc kia thôn tính thì sẽ không gì hay ho cho các ngươi. Lăng Mộc đế quốc am hiểu phòng thủ mà không am hiểu tiến công, bọn họ cũng không thể chính thức uy hiếp đến Hoa Dung và Kỳ Lỗ mà Băng thần tháp của đế quốc các ngươi cùng với Hỏa Diểm tông của Hoa Dung đế quốc có cừu hận sâu đậm. Hỏa Diểm tông địa vị tại Hoa Dung đế quốc cùng hoàng thất là tương đương. Không có Áo Lan đế quốc cùng Lăng Mộc đế quốc án ngữ tai trung ương có lẽ Hoa Dung cùng Băng Nguyệt hai nước sớm đã đánh nhau sống chết rồi.”

Nghe được Hỏa Diễm tông ba chữ, Niệm Băng không khỏi rùng mình một cái, hắn không có nói nữa, nhìn về phía quân đội đang chuẩn bị rời đi.

Mười vạn đại quân trùng trùng điệp điệp theo con đường lớn ly khai, trên con đường lớn hình thành một lộ tuyến uốn lượn khúc chiết, kỵ binh đi trước, trọng kỵ binh cùng khinh kỵ binh quân đoàn đồng thời khởi hành theo sau, vốn một khu vực đông đúc đã trở nên trống trải.

Tang Giới từ trong lòng lấy ra một khỏa thanh sắc Toàn Phong đưa cho Niệm Băng nói: “Đợi cho sau khi chấm dứt chiến tranh, cho dù Long hội trưởng các ngươi không nguyện ý gia nhập công hội chúng ta, ngươi vẫn có thể cầm cái này đến tìm ta, ta sẽ an bài cho ngươi. Tốt lắm, chúng ta cũng phải ly khai. À, được rồi, nếu như ngươi muốn đi đến thủ đô thì trước tiên hãy đi đến một vùng cách không xa Ô Lan thành đi. Nếu như việc đưa lá thư này không phải là cấp bách lắm, tốt nhất trong khoảng thời gian ngắn cũng không cần đi đến thủ đô. Bây giờ chiến tranh khẩn trương, phụ cận thủ đô đề phòng phi thường nghiêm ngặt, ngươi là một ma pháp sư đến từ ngoại quốc, đến nơi này có lẽ sẽ không được hoan nghênh cho nên ta đề nghị chính là trước tiên đến Lan Mộng thành cách Ô Lan thành không xa chờ đợi một đoạn thời gian đi. Tốt nhất là đợi cho sau khi chiến sự chấm dứt hãy lên đường, bởi vì tại Lan Mộng thành, nơi đây có thể nói là thiên đường của Áo Lan đế quốc chúng ta, có chiến sĩ học phủ và ma pháp học viện cao cấp nhất, nếu rảnh thì ngươi có thể đi xem. Được rồi, sau này còn gặp lại. Cơn gió vĩ đại! Đem sự tự do của các ngươi cho ta mượn, mang theo những làn gió tự do trong thiên địa, làm cho cánh tay chúng ta xuất hiện đôi cánh bay lượn, rời xa hết thảy tiếng ổn, rời xa hết thảy phiền não đi.”

Trong lúc ngâm xướng những đoạn chú ngữ, chuôi ma pháp trượng của hắn tản mát ra màu xanh quang mang mãnh liệt chẳng những bao vây lấy thân thể của chính hắn mà còn bao phủ hai gã phong hệ ma pháp sư khác.

Dưới tác dụng của thánh quang, tốc độ của bọn họ chợt gia tăng, từ triền núi bay xuống thật sự là giồng như là đôi cánh của gió nhẹ nhàng hướng đến bộ đội ở phương xa mà đi tới.

Gặp phải loại tình huống này, Niệm Băng không khỏi than thầm trong lòng, trình độ ma pháp của Tang Giới so với hắn tưởng tượng còn muốn cao hơn rất nhiều, Phong Dực thuật này mặc dù chỉ là sáu cấp phụ trợ ma pháp nhưng đồng thời thi triển ở trên ba người, tổn hao ma lực không phải là như cấp sáu bình thường. Xem bộ dáng của hắn có lẽ rất nhanh sẽ tiến vào cảnh giới ma đạo sĩ. Đề nghị của hắn đúng là có thiện ý, mặc dù có hơi lợi dụng chính mình, dựa theo hắn nói bây giờ quả thật không phải là thời cơ để đi đến thủ đô Áo Lan đế quốc.

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 67

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự