Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 4 Ngân Vũ kỵ sĩ đoàn ( Thượng )

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 6090 chữ · khoảng 22 phút đọc

Phù, Niệm Băng hướng về thanh củi thổi một hơi, lớp vỏ cây bên ngoài hướng hai bên tách ra, trên thanh củi xuất hiện tám cạnh đều nhau, tám đao vừa rồi là để tách vỏ, cũng để thanh củi trước mặt biến thành một hình dạng có quy tắc, chỉ có như vậy, các mảnh củi bổ ra mới có thể đều nhau.

Tay trái không cần giữ củi, Niệm Băng đối nhất đao đoạn mộc của mình rất có tự tin, béo mập dù có ảnh hưởng đến sự linh hoạt của thân thể, nhưng là lại trợ giúp rất nhiều cho tính ổn định và lực lượng. Cục thịt tròn tròn trên mặt giật mạnh, sài đao trong tay Niệm Băng lại động, sài đao ở trong tay hắn, giống như một cơn gió, trực tiếp quét về một trong tám góc của thanh củi. Một sợi tách ra, nhẹ nhàng rơi xuống cạnh đống vỏ cây.

Lần này chẻ củi, Niệm Băng cực kỳ chăm chú, mỗi lần xuống đao đều đã tính toán thận trọng, từng sợi củi xuất hiện, lại thực sự đều nhau phi thường, chỉ dùng mắt thịt mà nhìn thì rất khó thấy được điểm khác nhau.

Một thanh củi, sau khi quan sát một lúc, Niệm Băng chỉ cần hơn trăm lần huy đao chóng vánh. Nhưng với thanh củi này, hắn phải tốn mất cả nửa ngày.

Tra Cực không biết lúc nào đã đứng phía sau Niệm Băng, hắn không lên tiếng, Niệm Băng đang tập trung tinh thần cao độ cũng không chú ý tới, toàn bộ tinh thần đều đặt trên thanh củi trước mặt, mỗi một đao bổ ra, đều phải suy sâu tính kỹ.

Tra Cực cười, nụ cười hài lòng. Chẻ củi, chẳng những là phương pháp tốt để rèn luyện lực lượng, đồng thời, cũng là rèn luyện đao công, có lẽ trù sư bình thường cho rằng sài đao nặng thì không đủ linh hoạt, chính là cho rằng rất khó để khống chế loại sài đao này, yêu cầu đối với tay là cao nhất. Muốn dùng sài đao luyện xuất đao công, thì tâm, nhãn, thủ phải hoàn toàn hợp nhất. So với rèn luyện tay đơn thuần, công phu sài đao phách ti ( ND : sài đao chẻ sợi ) tinh diệu hơn nhiều.

Một đao cuối cùng chém ra, kéo theo một đạo hàn quang. Tiếng vỗ tay từ sau lưng vang lên, Niệm Băng dùng ống tay áo lau một mồ hôi trên đầu, quay lại nhìn sư phụ, “ Sư phụ, bây giờ ta chẻ xem như đều đều rồi a “.

Tra Cực gật đầu, nói : “ Coi như là được, lúc đầu ta luyện công phu sài đao phách ti này, chăm chỉ luyện ba năm mới có chút thành tựu. Ngươi có thể chẻ ra từng sợi đều nhau, chứng minh ngươi đã đạt tới cảnh giới tiểu thừa rồi “.

Niệm Băng mừng rỡ hỏi : “ Ta sau này có cần chẻ nữa không ? “.

Tra Cực sắc mặt biến đổi, nghiêm túc nói : “ Ngươi còn kém lắm. Mặc dù chẻ coi như đều đều, nhưng không phải đều hoàn toàn, hơn nữa sợi củi của ngươi còn có thể chẻ nhỏ nữa. Huống chi, ngươi thấy mình dùng hết bao nhiêu thời gian. Bao giờ ngươi có thể trong vòng ba phút chẻ toàn bộ một khúc củi đường kính ba mươi phân thì mới tính là ngươi hoàn toàn vượt qua kiểm tra “.

Niệm Băng chán nản : “ Vậy phải luyện tới khi nào a ! Sư phụ, người mỗi ngày đều giảng cho ta về đạo lý nấu ăn, phương pháp nấu ăn, lại không cho ta chính thức thao tác thực tế, như vậy bao giờ mới có thể xuất sư ? “.

Tra Cực mỉm cười, trả lời : “ Hài tử, ngươi phải biết rằng, dựng trụ cột mới là tối trọng yếu, không có trụ cột vững chãi, còn nóng lòng cầu thành, ngươi vĩnh viễn vô pháp đạt tới cảnh giới tối cao của trù nghệ. Chặt củi quả thực khô khan, nhưng đối với rèn luyện thủ, nhãn, tâm, đúng là không có phương pháp nào khác để đạt tới, chờ ngươi hoàn thành công phu sài đao phách ti này, khi tiến hành học tập thì có thể đạt hiệu quả gấp bội “. Nói đến đây, mắt hắn đầy thâm ý đích nhìn những sợi củi mảnh như sợi tóc, “ Phương pháp quan sát khi chẻ củi, cũng có thể dùng để quan sát tài liệu làm thức ăn. Tài liệu cùng củi giống nhau, đều có đặc điểm và đường vân của nó “.

Niệm Băng trong lòng chợt động, tựa hồ minh bạch điều gì, kỳ thật, nội tâm hắn cũng không bài xích việc chẻ củi, trải qua ba tháng thời gian chẻ củi, hắn kinh ngạc phát hiện, tốc độ phát triển tinh thần lực lại phi thường kinh người, đối với khống chế ma pháp đã mạnh hơn trước kia không biết bao nhiêu lần, sơ giai ma pháp thông thường, ở trong tay hắn cũng có thể trở nên hoa lệ. Tinh thần lực và ma pháp lực cùng với ma khống lực vốn là hỗ trợ lẫn nhau, tinh thần lực càng mạnh, có thể hấp thu ma pháp nguyên tố nhanh hơn, có thể khống chế ma pháp xảo diệu hơn. Ai có thể nghĩ đến, việc chẻ củi đơn giản lại có thể đem đến kết quả tốt như vậy đây ?

Tra Cực nhìn ánh mắt có phần ngốc trệ của Niệm Băng, trong lòng thầm nghĩ, mình có quá hà khắc với đệ tử không ? Phải biết rằng, ngộ tính của hắn so với mình xưa kia không biết cao hơn bao nhiêu a ! Phương pháp sài đao phách ti này, chính mình kỳ thật phải mất năm năm mới có chút thành tựu, lại thêm mười năm đến khi xuất sư thì mới hoàn toàn đại thành, đương nhiên, nó cũng liên quan tới việc đồng thời học tập trù nghệ, nhưng từ ngộ tính mà nói, mình còn xa mới bằng tiểu tử này, kỳ thật, chính mình sớm đã truyền thụ trù nghệ chân chính cho hắn, giảng thuật mỗi ngày, là truyền thụ cho hắn tri thức lý luận, đồ ăn mỗi ngày, là rèn luyện năng lực của khứu giác, vị giác, sài đao phách ti, còn lại là cách rèn luyện tốt nhất, sau khi hoàn thành, tiến hành dung hợp lại, tốc độ tiến triển mọi thứ sẽ trở nên nhanh chóng.

“ Được rồi, đi lấy xe đẩy ở sau mộc ốc, chúng ta xuất phát “.

Niệm Băng ngơ ngác, hỏi : “ Xuất phát ? Đi đâu vậy ? “. Từ khi tới đào hoa lâm đến giờ, hắn chưa rời khỏi nơi này, cũng chưa thấy Tra Cực rời đi bao giờ.

Tra Cực nói : “ Đã lâu không đi ra ngoài rồi, mặc dù chúng ta ăn rau lấy từ đào hoa lâm, nhưng những vật liệu tất yếu thì vẫn phải mua, cũng không có nhiều lắm. Ngươi đã ở đây một năm, đi ra ngoài một chút đối với ngươi cũng có chỗ tốt “.

“ Thật tốt quá, rốt cục có thể ra ngoài “. Mặc dù tư tưởng của Niệm Băng thì hài đồng không thể so được, nhưng hắn dù sao cũng chỉ mới mười một tuổi, mỗi ngày ở chỗ này đều sinh hoạt theo một quy luật, hắn sớm đã cảm thấy buồn chán, có thể ra ngoài một chút, hắn sao có thể không hưng phấn ? Mang sài đao đặt sang một bên, ba bước thành hai bước ( ND : ý nói bước dài hơn bình thường ) chạy về phía sau mộc ốc.

Lúc trước vì không muốn bị quấy rầy, Tra Cực kiến tạo mộc ốc ở giữa đào hoa lâm đích, vì có hoa đào chướng, mảnh rừng này diện tích mặc dù không nhỏ, nhưng cũng không có độc xà mãnh thú, cho nên ngay cả rào tre cũng không có làm, đối với một kẻ đã bị đoạn gân tay mà nói, có thể chế tạo ra một tòa phòng như vậy đã phi thường không dễ dàng rồi.

Xa này là một thôi xa đơn giản được chế tác hoàn toàn từ gỗ, may là hai bánh cũng khá tròn, kéo đi cũng không phải lao lực. Một năm qua, Niệm Băng từ một tiểu nam hài anh tuấn biến thành liễu một tiểu bàn tử ( ND : bàn tử - mập mạp ), nhưng đồng thời thể lực của hắn cũng mạnh hơn trước kia nhiều, bổ phẩm không thiếu, hơn nữa rèn luyện đốn củi, chẻ củi đem lại cho hắn không ít khí lực, kéo mộc xa đi không có khó khăn gì.

“ Sư phụ, nếu người mệt, cứ ngồi ở trên xe, ta kéo người đi “. Niệm Băng hưng phấn trong lòng, không khỏi hướng về Tra Cực bên cạnh bộc lộ lực lượng của mình.

Tra Cực cười hắc hắc, nói : “ Ta còn chưa già tới như vậy, ngươi cứ giữ lại ít khí lực, lúc quay lại, sợ ngươi lại muốn bỏ đi không ít đồ. Lúc đó, ta mới là mệt. Một năm mới ra ngoài một lần, ngươi ngẫm xem, chúng ta phải mua bao nhiêu đồ đây ? “.

Niệm Băng con ngươi khẽ chuyển, nói : “ Sư phụ a ! Gần đây ta tu luyện ma pháp có chút không thuận lợi, nhất là hỏa hệ ma pháp, tựa hồ không ổn định, lúc quá mệt mỏi, đôi lúc gặp vấn đề về khống chế hỏa hệ ma lực trong cơ thể, người nếu không sợ ta đem cái gì đó đốt đi, thì cứ mua nhiều đồ cũng không sao cả “.

Tra Cực tức giận : “ Tiểu tử thối, ngươi uy hiếp ta sao ? “.

“ Không có a, ta nào dám uy hiếp người “. Niệm Băng ngoài miệng tuy nói như vậy, nhưng ý cười trong mắt không cách nào che dấu ý nghĩ bên trong. Tra Cực đối với ma pháp của đồ đệ một chút biện pháp cũng không có, hừ một tiếng, nói : “ Chờ đến lúc đó rồi hãy nói “.

Ở đào hoa lâm mặc dù không ai tới, nhưng khi đi đốn củi, Tra Cực đã đặc ý khai ra một con đường nhỏ thông ra phía ngoài, sau này Niệm Băng bắt đầu đốn củi, con đường nhỏ này đã giao cho hắn, lúc đốn củi thì để ý dọn dẹp, khiến bọn họ rời đào hoa lâm không khó khăn gì.

Khi bọn hắn ra khỏi đào hoa lâm, nhật quang đã ở chính ngọ, mặc dù Băng Nguyệt đế quốc ở phía bắc của Ngưỡng Quang đại lục, nhiệt độ tương đối lạnh, đi dưới ánh nhật quang vẫn còn thấy hơi lạnh. Niệm Băng thì không sao cả, trong ngực hắn có Băng Tuyết nữ thần chi thạch, còn thân thể Tra Cực lại không được tốt lắm, lúc này đã có phần húng hắng.

“ Tiểu tử, ngươi không mệt sao ? Chúng ta nghỉ ngơi một chút “. Tra Cực gọi Niệm Băng.

“ A “. Niệm Băng đem thôi xa dựa vào một gốc đại thụ, dìu Tra Cực ngồi ở một chỗ chắn lạnh, “ Sư phụ, có muốn ta thi triển một chút tiểu ma pháp trục lạnh cho người ? “.

“ Quên đi “. Tra Cực cuống quít khoát tay, “ Ma pháp của ngươi quá cực đoan, ta chịu không được “. Hắn bây giờ vẫn còn nhớ kỹ, trong một lần đi vào phòng Niệm Băng, không khí lạnh lẽo chút nữa khiến hắn đóng thành cây băng côn. Kỳ thật, ngay cả Niệm Băng cũng không biết, hắn hiện tại đã tiến vào cảnh giới trung cấp ma pháp sư, bất luận là hỏa hệ hay là băng hệ, khi đạt tới tam giai ma pháp hắn đều có thể sử dụng. Có hai khối cực phẩm bảo thạch để tu luyện, hiệu quả quả thực nhanh hơn nhiều so với bình thường.

“ Sư phụ, ta hơi đói bụng “. Niệm Băng vỗ vỗ chiếc bụng tròn lẳn của mình.

Tra Cực liếc hắn một cái, nói : “ Nhịn một hồi nữa đi, lúc tới Băng Tuyết thành tự nhiên sẽ có thứ để ăn “.

“ Băng Tuyết thành ? “. Niệm Băng trong mắt toát ra vẻ tò mò.

“ Đúng vậy, chính là Băng Tuyết thành, tại Băng Nguyệt đế quốc, tất cả thành thị đều có chữ băng trong tên, như thủ đô Băng Nguyệt đế quốc gọi là Băng Nguyệt thành. Mà Băng Tuyết thành này còn là thành thị lớn thứ hai của Băng Nguyệt đế quốc, ngươi nhìn thấy đại lộ phía trước chưa ? Đi theo đường này thẳng hướng tây nam, ước chừng còn mười dặm là tới “.

Tra Cực vừa nói đến đây, tiếng móng ngựa trong trẻo vang lên, thanh âm không lớn, từ xa đến gần, đang dần dần trở nên rõ ràng. Nhìn về phương hướng thanh âm phát ra, chỉ thấy một mã đội đang theo hướng tây nam mà đi. Phía trước mã đội là bốn kỵ sĩ, ngựa đều cao lớn thần tuấn, cùng mặc ngân sắc khinh giáp, nhìn qua thật là uy vũ, bên hông mỗi người đều giắt một thanh kiếm bản to dài chừng ba thước, mặc dù đang đi về phía trước, nhưng ánh mắt bọn hắn thủy chung lại tảo trứ hai bên đường, bộ dáng tựa hồ rất cảnh giác. Phía sau bốn kỵ sĩ là một mã xa, mã xa nhìn qua to lớn hoa lệ, do bốn thớt ngựa trắng không hề tạp mao kéo đi, từ kích thước mà tính, bên trong sợ rằng ngồi đến bảy, tám người cũng không hết chỗ, trên rèm che thêu một vài hình thù màu bạc, mặc dù không phải đồ án, nhưng mơ hồ tản ra một tia khí tức uy nghiêm, niên kỷ của xa phu nhìn qua không sai biệt lắm với Tra Cực, tay cầm dây cương, nhàn nhã điều khiển bốn con tuấn mã, giúp mã xa bảo trì bình ổn đi về phía trước. Hai bên mã xa, hai gã kỵ sĩ mặc ngân giáp thủ hộ, ở phía sau, còn có một tiểu đội mười kỵ sĩ đi theo, tổng cộng mười tám kỵ sĩ, trang phục chỉnh tề nhìn cực kỳ bắt mắt, mặc dù Tra Cực và Niệm Băng còn cách khá xa, nhưng cũng có thể nhận ra.

“ Sư phụ, đây là ai a ? Bộ dáng có vẻ rất uy phong “. Niệm Băng hỏi.

Tra Cực ánh mắt chợt lóe lên, nói : “ Nhìn qua hẳn là gia quyến của một đại quan. Bất quá, tựa hồ không phải của Băng Nguyệt đế quốc “.

Niệm Băng nghi hoặc hỏi : “ Người sao có thể biết được ? “.

Tra Cực hừ một tiếng, nói : “ Khương lão tự nhiên cay ( ND : nguyên văn “ Khương tự nhiên thị lão đích lạt “, Khương lão – chắc ám chỉ Khương Tử Nha !?! ). Ngươi nhìn hình thêu đẹp đẽ trên xa mã, kỳ thật là một loại thể tự nghệ thuật, là Áo Lan ngữ, từ điểm này có thể thấy được mã đội này là từ Áo Lan đế quốc mà đến, mà kỵ sĩ này rõ ràng không phải dong binh bình thường có thể so sánh, mà là quân nhân đã khảo nghiệm qua máu lửa, chân chính đã ra chiến trường, nếu không, trên người bọn họ sao có thể có sát khí nồng đậm như thế. Có thể khu sử nhiều quân nhân chính thức như vậy, không phải đạt quan hiển quý thì là cái gì ? Cho nên, ta phán đoán, bọn họ hẳn là gia quyến của một kẻ quyền quý ở Áo Lan đế quốc, thậm chí có thể kẻ quyền quý cũng ở trong đó “.

Nghe xong, trong mắt Niệm Băng không khỏi toát ra một tia khâm phục, chỉ từ bề ngoài mà có thể phán đoán nhiều như vậy, đã biết vị sư phụ này quả thực đáng được xưng là “ lão lạt chi Khương “.

Đúng lúc này, tiếng vó ngựa dồn dập đột nhiên từ một mặt vang lên, khiến Niệm Băng không nhịn được nhìn về hướng ngược lại, chỉ thấy một ngựa như thiểm điện bàn nhanh chóng phóng về phía mã đội, cả mã đội cơ hồ cùng ngừng lại, nhưng bọn họ lại không có cảnh giác cái gì, bốn gã kỵ sĩ phía trước còn từ trên ngựa lập tức nhảy xuống.

Hí một tiếng dài, lúc con ngựa đang phi nhanh như sắp va vào mã đội phía trước, đột nhiên dựng đứng lên, hai vó trước vung cao, rơi về một bên, lập tức dừng lại, thuật kỵ mã như vậy chỉ có thể dùng thần hồ kỳ kỹ ( ND : kỹ thuật như thần ) để hình dung. Trên ngựa cũng là một kỵ sĩ đồng dạng, cũng mặc ngân sắc khải giáp như mười tám kỵ sĩ kia, điểm bất đồng chính là trên mũ có thêm một cây vũ mao thật dài, bạch sắc vũ mao.

Tra Cực khẽ a một tiếng, “ Ta biết bọn họ là ai rồi. Đây hình như vương bài của Áo Lan đế quốc kỵ binh đoàn, họ là thành viên của Ngân Vũ kỵ sĩ đoàn. Có thể khiến bọn họ tự mình hộ tống, xem ra, nhân vật trong mã xa không phải loại tầm thường “.

“ Ngân vũ kỵ sĩ đoàn ? Là cái gì ? “. Niệm Băng như một học tử cầu cầu tri thức, không ngừng tự hỏi về những vấn đề trong lòng nghi hoặc. Tra Cực cũng thấy mất kiên nhẫn, hắn hiển nhiên muốn Niệm Băng biết nhiều một chút về điển cố của các quốc gia trên đại lục, thấp giọng nói : “ Ngân Vũ kỵ sĩ đoàn, tại khắp Ngưỡng Quang đại lục đều nổi danh phi thường. Là vương bài trong vương bài của Áo Lan đế quốc, có thải vũ ngân giáp chấn khiếp thiên hạ, căn cứ theo cấp bậc bất đồng, trên mũ cắm vũ mao cũng bất đồng. Từ vũ kỹ phân chia, cấp bậc võ sĩ từ thấp đến cao, phân biệt là chiến sĩ, cao cấp chiến sĩ, kiếm sư, đại kiếm sư, vũ đấu gia, vũ thánh và thần sư. So về từng cấp bậc, chiến sĩ cùng ma pháp sư các ngươi cơ hồ là ngang ngửa, bất quá ngươi cũng biết, ở tình huống cận chiến một đấu một, ma pháp sư rất khó so bì với chiến sĩ. Đương nhiên, đây cũng không phải là tuyệt đối, theo ta được biết, nếu ma pháp sư đạt tới trình độ ma đạo sĩ, chiến sĩ cùng cấp bậc rất khó tạo thành thương tổn cho ma pháp sư. Thần sư của chiến sĩ cùng thần giáng sư của ma pháp sư có cùng cấp bậc, bọn họ có trình độ lợi hại cỡ nào sợ rằng khó có người biết được, bởi vì hiện tại thần sư chỉ là truyền thuyết mà thôi, thần giáng sư thì ít nhất Băng Thần tháp còn có, mà ta lại thủy chung không có nghe nói tới vũ giả có cấp bậc thần sư, có lẽ, chỉ vào những năm chiến tranh trước kia mới có thôi. Hiện tại sớm đều chết sạch rồi. Mà chiến sĩ trong Ngân Vũ kỵ sĩ đoàn này, mỗi người đều có thực lực ít nhất là kiếm sư, nhất là vị mũ cắm bạch vũ, hẳn là một tiểu đội trưởng, sợ rằng đã gần đạt tới thực lực đại kiếm sư. Bọn họ mặc dù là khinh kỵ binh, nhưng công kích lại không hề kém trọng kỵ binh, tốc độ và linh hoạt lại có ưu thế hơn, hơn nữa về chỉnh thể phối hợp trên chiến trận, trên đại lục, số kỵ sĩ đoàn có thể đấu lại bọn họ quả thực ít đến đáng thương “.

Niệm Băng thè lưỡi, nói : “ Lợi hại như vậy a ! Một vạn vũ giả cấp bậc kiếm sư, chẳng phải là có thể cùng một vạn ma pháp sư cao cấp so sánh sao ? “.

Tra Cực trừng mắt nhìn hắn : “ Thật thiếu hiểu biết, gặp người đừng có nói nói ngươi là đồ đệ ta “.

Niệm Băng hừ một tiếng, phản bác : “ Cho đồ đệ người chút mặt mũi được không ? Ta nhìn không ra sao. Ta đương nhiên biết, trong chiến tranh chân chính, thực lực của một vạn ma pháp sư đại biểu cái gì, toàn thể bọn họ đồng thời thi triển ma pháp, sợ rằng kỵ sĩ đoàn dù lợi hại cũng có đến mà không có về. Ma pháp sư cũng sẽ không ngu ngốc đem thân mình đứng trước kỵ sĩ đánh nhau chết sống, ta nói chính là về so sánh thực lực mà thôi “.

Tra Cực hừ một tiếng, tức giận : “ Tiểu tử thối, ngươi đòi cãi lý với ta ? Nhìn lại cái bộ dáng thiển cận của ngươi đi “.

Niệm Băng cười hắc hắc, nói : “ Đương nhiên, chiến tranh giữa các đại đế quốc tựu đều là theo hình thức cũ kỹ, phía trước là chiến sĩ liều mạng, phía sau là ma pháp sư oanh kích, đem thực lực tiêu hao mà thôi, có cái gì ý tứ nữa “.

Tra Cực lắc đầu, chính sắc nói : “ Không, ngươi sai rồi, chiến tranh, cũng là một môn nghệ thuật, nghệ thuật của sắt và máu, nếu chân tướng mà như ngươi nói thì quá dễ dàng, những vị danh soái cũng chẳng cần phải lăn lộn. Bất quá, việc này cũng không quan hệ gì tới chúng ta, ngươi sau này chỉ cần học giỏi trù nghệ của ngươi là đủ rồi “.

Ngân Vũ kỵ sĩ mới đến xuống ngựa, đi vài bước tới trước mã xa, cung kính nói : “ Phu nhân, tiểu thư, còn hơn mười dặm là tới Băng Tuyết thành, ta đã tìm được khách sạn, chúng ta cứ nghỉ ngơi một chút, sau đó đi tới Băng Tuyết thành dùng cơm trưa ? “.

Một giọng nói như tiếng trời từ trong mã xa truyền ra, “ Phong đội trường, đúng là nơi này, chúng ta trước hết nghỉ ngơi một chút, đi đường xa như vậy, mọi người hẳn cũng đều mệt mỏi “.

Phong đội trường cung kính thưa : “ Vâng, phu nhân “. Nói xong, hắn hướng những kỵ sĩ chung quanh đánh một ánh mắt, chúng kỵ sĩ lập tức nhất nhất xuống ngựa, đi về hướng ven đường, phương hướng của bọn họ, chính thị là hướng về phía Tra Cực và Niệm Băng, nói đến cũng khéo, chỗ Tra Cực bọn họ nghỉ ngơi lại là một mảnh đất trống, vài cây đại thụ ngăn trở ánh dương quang, bóng cây lòa xòa đem cảm giác có phần âm lương.

Những kỵ sĩ này hiển nhiên sớm đã thấy Tra Cực hai người, một gã kỵ sĩ đi nhanh đến, thanh âm lãnh ngạo nói : “ Mời các ngươi lập tức rời đi “. Vừa nói xong, tiện tay ném về phía Tra Cực mấy ngân tệ.

Ở Ngưỡng Quang đại lục, đều quốc hóa tệ thông dụng, quý trọng nhất chính là tử kim tệ, một tử kim tệ bằng mười kim tệ bằng một trăm ngân tệ bằng một nghìn đồng tệ, vài ngân tệ cũng đủ cho sinh hoạt của một gia đình bình thường trong hơn nửa tháng. Kỵ sĩ này ra tay cũng thật rộng rãi.

Tra Cực từng là Quỷ Trù, bất luận ở địa phương nào, cũng được lễ ngộ cực kỳ đầy đủ, với mấy ngân tệ được ném ra cũng không thèm liếc mắt, hừ lạnh một tiếng, nói : “ Coi chúng ta là khất cái sao ? Hai bên quan đạo, cũng không phải nhà các ngươi “.

Tên kỵ sĩ kia tiến lên một bước, trên mặt thần sắc không thay đổi, nhưng khí thế uy áp vô hình tản ra nhàn nhạt, lặp lại lời lúc trước, “ Mời các ngươi lập tức rời đi “.

“ Các ngươi dựa vào cái gì mà bá đạo như vậy ? “. Niệm Băng phẫn nộ chắn trước người sư phụ, mặc dù biết rõ đối phương có thực lực kiếm sư, lại không sợ hãi chút nào.

Nhìn tiểu bàn tử trước mặt, tên kỵ sĩ kia không khỏi nhíu nhíu mày, tay đặt vào chuôi kiếm bên hông, lặp lại lần thứ ba : “ Mời các ngươi lập tức rời đi “. Rất hiển nhiên, nếu lại bị cự tuyệt, hắn sẽ lập tức động thủ.

Lúc này, từ trên xa mã hai người đi xuống, hai nữ nhân, thanh âm như tiếng trời lại vang lên, “ Bỏ đi, nơi này cũng không phải địa phương của chúng ta, xuất môn tại ngoại, cần gì làm khó người ta “. Thanh âm hấp dẫn ánh mắt Niệm Băng, khi hắn thấy rõ hai thân ảnh ưu mỹ đó, không khỏi ngây dại.

Nữ tử đi trước khoảng hai bảy, hai tám, mặc quần dài màu lam nhạt, trên quần thêu hoa văn xinh đẹp bằng ngân tuyến, mày liễu mũi ngọc, phu như ngưng chi ( ND : da như mỡ đọng ), mái tóc dài mượt mà xanh biếc phi tán sau lưng, được buộc lại bằng một vòng bạc, đôi mắt lam trong suốt đến đáy, trên mặt hơi mỉm cười, cũng đang nhìn chính thân mình.

Ánh mắt Niệm Băng hoàn toàn ngốc trệ, hai tay vốn ổn định lúc này lại hơi run rẩy. Tra Cực nhìn nữ tử này, cũng không nhịn được thầm khen trong lòng, tung hoành đại lục nhiều năm, loại mỹ nữ có tướng mạo cực phẩm thế này, hắn cũng chưa từng gặp qua.

“ Tiểu sắc quỷ, ai cho ngươi nhìn mụ mụ ta “. Tiểu nữ hài bên cạnh mỹ phụ đột nhiên nhảy ra, hai tay chống nạnh, bất mãn nhìn Niệm Băng. Nhìn qua, nàng mười hai, mười ba tuổi, mặc một bộ màu trắng, khuôn mặt so với mỹ phụ có bảy phần tương đồng, hết sức ngây thơ, mặc dù đang phẫn nộ, nhưng không mất đi vẻ đáng yêu, mái tóc ngắn xanh biếc vừa mới quá tai, hai tay chống nạnh, lộ rõ vẻ kiêu kỳ ngang ngạnh.

“ Mụ mụ, mụ mụ “. Trong mắt Niệm Băng lóe lê lệ quang mông lung, hắn đột nhiên hô lớn : “ Mụ ! Mụ ! ”. Tra Cực giữ lại không được, hắn chạy nhanh tới phía mỹ phụ.

Kỵ sĩ phía trước họ động tác cực nhanh, bước ngang một bước, ngăn đường tiến của Niệm Băng. Nhưng lúc này, trong mắt Niệm Băng, ngoại trừ mỹ phụ ra, chẳng thấy bất kỳ thứ gì tồn tại, thân thể béo tròn vẫn phóng tới, đưa tay phải rút thanh kiếm từ bên hông của kỵ sĩ nọ, sử kiếm như đao, lập tức chém ra bảy kiếm liên tiếp hướng về kỵ sĩ nọ. Đồng thời tay trái bắn ra cùng lúc hai băng trùy, đánh thẳng vào mắt của kỵ sĩ.

Là một kiếm sư, một kỵ sĩ của Ngân Vũ kỵ sĩ đoàn, tất nhiên phải trải qua khảo nghiệm máu lửa, nhưng cho dù như thế, đối mặt một hài tử chỉ cao tới hông mình, có thể có bao nhiêu phòng bị đây ? Trường kiếm theo hắn nhiều năm giờ nằm trong tay Niệm Băng, tiếp liên tiếp bảy kiếm, mặc dù không theo chiêu số gì, nhưng cũng khiến hắn phải vội vàng giải quyết, dưới tình huống cần tự bảo vệ, kỵ sĩ ngửa thân về phía sau, muốn tránh băng trùy và trường kiếm đang đánh tới, băng trùy thì quả thực tránh thoát được, nhưng liên tiếp bảy kiếm, dù tốc độ không chậm nhưng phản ứng của hắn khó có thể hoàn toàn tránh được, Niệm Băng trải qua một năm rèn luyện sài đao phách ti, oản lực đã gần bằng thành nhân, trường kiếm chém lên ngân giáp tạo thành một chuỗi hỏa hoa, mặc dù không thực sự thương hại kỵ sĩ kia, nhưng cũng khiến hắn vô cùng chật vật.

Thời gian như vậy đối với Niệm Băng là đủ rồi, vượt qua tên kỵ sĩ, hắn phi nhanh tới phía mỹ phụ, nước mắt giàn giụa trên khuôn mặt nhỏ, toàn thân tản ra một mảng bi thương.

Đối với một kỵ sĩ mà nói, kiếm chính là sinh mệnh, phối kiếm bị đoạt, tuyệt đối là kỳ sỉ đại nhục, huống chi, kẻ cướp đi phối kiếm lại chỉ là một hài tử. Hắn phẫn nộ quát lên một tiếng, bước một bước, đã từ đằng sau đuổi theo Niệm Băng, lam sắc quang mang ngưng tụ trên tay phải, trực tiếp chém vào đỉnh đầu của Niệm Băng.

“ Cẩn thận “. Tra Cực kinh hãi hô lên.

Niệm Băng lúc này trong mắt, trong lòng, đều cũng chỉ có mỹ phụ kia, thanh âm gì hắn cũng bỏ ngoài tai, trong tay vẫn nắm kiếm, vẫn phi nhanh về phía trước, hồn nhiên không biết sau lưng một chưởng phẫn nộ đủ để giết chết chính mình vài lần như đại biểu của tử thần đang vẫy gọi.

“ Hắn chỉ là một hài tử “. Tiếng thở dài thản nhiên vang lên, thân ảnh chợt lóe, từ một bàn tay nhỏ nhắn ưu mỹ phát ra ngân sắc quang mang ngăn chặn lời triệu hoán của tử thần, kỵ sĩ thân hình loạng choạng, khuôn mặt đỏ bừng, lùi về mấy bước mới ổn định được thân hình.

Người đột nhiên cứu Niệm Băng, chính là mỹ phụ kia, thân hình nàng đột nhiên biến mất khỏi tầm mắt Niệm Băng, khiến hắn nhất thời ngẩn ra, rồi lại phát hiện mỹ phụ ở ngay bên cạnh mình, lập tức ném trường kiếm trong tay đi, bi hô : “ Mụ mụ “. Giống như nhũ yến hồi sào ( ND : yến non về tổ ), lao vào trong lòng mỹ phụ. Đương nhiên, nếu yến non lại béo như hắn, sợ rằng đứng lên cũng chẳng được.

Mỹ phụ ngạc nhiên nắm bả vai Niệm Băng, nhất thời không biết làm sao. Trước khi nàng lập gia đình, tính tình nóng nảy nổi tiếng, sau khi lập gia đình mặc dù có chút thu liễm, nhưng người nào biết nàng từ trước, chẳng ai không cố tránh xa. Ngoại trừ trượng phu, nam nhân khác nếu có can đảm trêu nàng một chút, sợ rằng lập tức sẽ bị chém thành tám, mười khối, nhưng lúc này, Niệm Băng tràn ngập bi thương nhảy vào lòng nàng, nàng lại không tự chủ được nổi lên lên một loại mẫu tính, chẳng những không kháng cự, ngược lại còn kéo Niệm Băng vào trong lòng mình.

“ Hài tử, đừng khóc, nói cho a di, ngươi làm sao vậy ? “. Mỹ phụ ôn nhu hỏi.

“ Mụ mụ, mụ mụ, đừng bỏ ta, đừng bỏ ta “. Nỗi nhớ mẫu thân trong lòng Niệm Băng tại giờ khắc này trào ra, nắm chặt quần mỹ phụ, khóc lớn.

Tiểu cô nương đi cùng mỹ phụ mắt thấy mụ mụ mình bị người khác chiếm mất, nhất thời mặc kệ, vài bước đã chạy tới, hai tay đẩy Niệm Băng ra, “ Ngươi làm gì, không cho ngươi ôm mụ mụ ta “.

Tiểu cô nương mà khí lực lại lớn kinh người, Niệm Băng cho dù là có phòng bị cũng tuyệt không so được với khí lực của nàng, lảo đảo một cái, nhất thời ngã về một bên, nhưng hắn lúc này còn nắm chặt quần của mỹ phụ, xoạt một tiếng, mỹ phụ kinh hô, hai bên quần đã bị Niệm Băng xé mất một đoạn, da thịt nõn nà như ẩn như hiện, khuôn mặt tươi cười nhất thời đỏ lên, vội vàng giữ chặt quần, ngăn cản ánh mắt mọi người. Đám kỵ sĩ đi theo nàng tới cuống quít xoay người, trong lòng ngầm cầu khẩn trứ, ta cái gì cũng không thấy được, ta cái gì cũng không thấy được. Nếu như bị hầu tước đại nhân biết, sợ rằng, ít nhất cũng phải móc xuống con mắt.

“ Thần Thần, ngươi làm gì ? “. Mỹ phụ che thân thể mềm mại của mình xong, nạt nữ nhi đứng bên cạnh.

Thần Thần ủy khuất nói : “ Mụ mụ, tại hắn gọi người là mụ mụ a ! Người chỉ là mụ mụ của mình ta “.

Mỹ phụ khẽ liếc mắt yêu chiều nhìn nữ nhi, bất đắc dĩ đích lắc đầu, ngân sắc quang mang, xuất hiện, chiếc quần bị xé rách dĩ nhiên được quang mang quái dị che lại, mặc dù nhìn qua có chút không được tự nhiên, nhưng ít ra xem như đã khôi phục đầy đủ.

Niệm Băng bị quăng ngã như vậy, cũng thanh tỉnh lại một chút, Tra Cực lúc này đã chạy tới, kéo hắn từ mặt đất dậy, “ Niệm Băng, ngươi làm sao vậy ? “. Trong mắt toát ra vẻ lo lắng, hiện tại, Tra Cực sợ nhất là phong ấn mà mình để lại trên người Niệm Băng bị phá giải.

Niệm Băng đứng lên, mặc kệ cho Tra Cực phủi bụi đất trên người, ánh mắt si ngốc như trước nhìn mỹ phụ kia, thì thào nói : “ Người, người không phải mụ mụ, tóc mụ mụ có màu lam “.

Mỹ phụ lúc này đã xử lý xong quần của mình, ôn hòa đi tới trước mặt Niệm Băng, nói : “ Tiểu bằng hữu, chẳng lẽ a di và mụ mụ ngươi trông rất giống nhau sao ? “.

Niệm Băng dùng sức gật đầu.

Mỹ phụ nhìn khuôn mặt béo căng của hắn, trong mắt không khỏi toát ra một tia trìu mến, “ Vậy mụ mụ ngươi đâu ? “.

Niệm Băng lúc này đã thanh tỉnh, cúi đầu, khe khẽ đích lắc đầu, nói : “ Ta không biết, ta chỉ có sư phụ “.

Nghe xong những lời này, Tra Cực thở phào nhẹ nhõm, vội chặn lời : “ Phu nhân, xin lỗi. Đồ đệ của ta phụ mẫu đều mất, có thể là do hắn quá nhớ mẫu thân mà có chỗ đắc tội, mong được tha lỗi “.

Mỹ phụ mỉm cười, nói : “ Không sao, hài tử này thực đáng yêu “.

Thần Thần từ một bên đi đến, miệng nhỏ bất mãn : “ Vậy ta không đáng yêu, hắn béo như quả cầu. Khó coi chết “. Lấy tâm mà luận, mặc dù Niệm Băng béo một chút, nhưng hắn niên kỷ dù sao cũng còn nhỏ, hơn nữa vốn diện mạo anh tuấn, không thể cho là khó coi. Thần Thần ngoài miệng nói vậy, nhưng trong lòng lại đang suy nghĩ, tiểu bàn tử này, chơi đùa với hắn chắc hẳn rất vui.

P/S : chương này và một số chương sau vẫn được chia theo Thượng, Trung, Hạ theo ý định của tác giả. Tuy nhiên, khi dịch ta đã đánh mất dấu để phân cách các phần Thương, Trung, Hạ của một chương => ngại mò lại bản tiếng Trung nên đã chia đại khái làm 3 phần bằng nhau rồi post. Khi có thời gian sẽ chỉnh lại sau.

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 56

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự