Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 211 Quyết định của Niệm Băng

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 6116 chữ · khoảng 22 phút đọc

Tích Lỗ dừng cước bộ, run giọng nói: "Ngươi, ngươi nói là thật sao?!"

Niệm Băng gật gật đầu, nói: "Đúng vậy, chẳng lẽ ngươi không cảm thấy khí tức Trường sinh đao rất thân thiết sao?"

Vành mắt Tích Lỗ cay cay, cúi đầu nhìn thân hình cao lớn của mình chẳng biết suy nghĩ cái gì.

Niệm Băng ôm bờ vai của hắn: "Đại ca, cám ơn ngươi!"

"Cám ơn ta? Cám ơn ta cái gì?" Tích Lỗ có chút kinh ngạc nhìn Niệm Băng.

Niệm Băng mỉm cười nói: "Cám ơn ngươi lúc nào cũng ở bên giúp đỡ ta! Bất luận ta làm cái gì, thủy chung đều có ngươi. Ngươi biết không, cảm giác có ngươi thực là tốt, huynh đệ chúng ta từ nay cùng một chỗ, không gì có thể ngăn cách."

Tích Lỗ mỉm cười nói: "Nhưng, tâm ngươi thật là tàn nhẫn, nói đi là đi liền, không bồi tiếp bá phụ, cha mẹ một ít thời gian nữa."

Niệm Băng cười khổ nói: "Ta đâu có muốn đi! Tuy nhiên, bây giờ tình thế khẩn trương, không đi không được, đã quyết định phải trợ giúp Di Thất đại lục trở về, ta phải sớm xử lý rất nhiều sự tình. Đợi chuyện này nếu có thể thuận lợi hoàn thành, từ nay về sau, ta không còn chuyện trọng yếu gì phải làm, khi ấy ta có thể tốt tốt đẹp đẹp mãi ở bên người cha mẹ."

Tích Lỗ than nhẹ một tiếng, nói: "Niệm Băng, có lẽ bọn họ không nghĩ tới, nhưng ta mỗi ngày đều ở bên người ngươi, ngươi nghĩ gì ta nhiều ít cũng biết một chút. Lúc ở Phượng tộc, sau khi ngươi tu luyện, lập tức rời đi, hơn nữa đem Phượng Nữ cùng Long Linh đều giữ lại, lần này đến Băng Thần tháp, ngươi lại đem Lam Thần lưu lại, nói phải đến Băng Nguyệt thành làm việc. Kỳ thật, ngươi là không muốn để cho các nàng theo ngươi mạo hiểm. Ta nghĩ, nếu không phải ta cùng với Di Thất đại lục có quan hệ, chỉ sợ ngươi cả ta cũng có thể nghĩ biện pháp để lưu ở lại một chỗ nào đó mất."

Niệm Băng miễn cưỡng cười, nói: "Tại sao phải như thế. Đại ca, ta nhất định sẽ mang theo ngươi."

Tích Lỗ ha ha nói giỡn: "Được rồi, huynh đệ! Ta biết ngươi muốn tốt cho chúng ta, nhưng, ngươi không thể không quan tâm đến an nguy của chính mình. Nếu vạn nhất ngươi có vấn đề gì, chỉ sợ thiên hạ này sẽ phải đại loạn."

Nhìn nụ cười của Tích Lỗ, Niệm Băng không khỏi cười khổ nói: "Đại ca, ngươi không cần nói theo bọn họ mấy điều này a, ta nghĩ ta đã làm rất tự nhiên rồi, cũng không có lộ ra sơ hở gì mới đúng, ngươi tại sao lại đoán được chứ?"

Tích Lỗ mỉm cười, nói: "Ừm! Ta nghĩ bọn họ dù không có đoán được ý nghĩ của ngươi, ta vẫn có thể đoán được, là bởi vì ta đối với sự tình Di Thất đại lục quá trọng thị, mỗi lần ngươi nói đến Di Thất đại lục ta đều đặc biệt chú ý, cho nên ta phát hiện một vấn đề, khi ngươi nhắc tới giải trừ lời nguyền Mặc Áo Đạt Tư Phong ấn Chi Bình sắp đến, chỉ nói là ở một nơi chí âm, nhưng vẫn không nói chuẩn xác địa điểm địa phương kia. Ta từ điểm này phán đoán ngươi không muốn để cho bọn họ cùng ngươi đi mạo hiểm, đúng không?"

Niệm Băng sững sờ một chút: "Đại ca, ngươi quan sát thật đúng là tỷ mỉ, quả thật ta cũng không muốn cho bọn họ theo ta đi mạo hiểm. Ngươi cũng biết, lúc ngày đó đến, tại nơi chí âm kia sẽ tụ tập nhiều cao thủ cường đại, nhất là chúng ta quyết định trợ giúp Di Thất đại lục trở về, vậy có nghĩa là quyết định cùng bảy long vương cùng tất cả thần nhân đối nghịch, rất là nguy hiểm, cho nên …"

Tích Lỗ nâng tay lên, ngăn Niệm Băng lại: "Ý tứ của ngươi ta hiểu được, ngươi không phải giải thích. Chỉ cần ngươi nhớ, đến lúc đó đừng bỏ ta ra là được. Ta có thể hiểu tâm tình của ngươi, nếu đổi lại là ta, có lẽ cũng sẽ làm như vậy thôi."

Niệm Băng nhẹ nhàng thở ra, nói: "Cám ơn ngươi, đại ca! Chúng ta nhanh lên đi thôi, ta đến Băng Nguyệt thành quả thật không phải lấy cớ mà thôi, đến nơi đây thực là có sự tình muốn làm, chúng ta đã quyết định phải trợ giúp Di Thất đại lục trở về, vậy phải lo cho tốt, một khi Di Thất đại lục trở về có thể sẽ xuất hiện biến hóa, phải biết rằng, Di Thất đại lục cùng mảnh đất này của chúng ta và Thần đại lục tiếp giáp nhau, cho nên tại địa phương mấu chốt, phải đóng trọng binh, đề phòng có bất trắc phát sinh."

Tích Lỗ giật mình nói: "Nguyên lai như thế, ngươi nghĩ thật chu toàn. Xem ra, thân phận giáo chủ Huyết Sư giáo của ngươi lại phát huy uy lực rồi."

Niệm Băng mỉm cười, nói: "Không riêng gì thân phận giáo chủ Huyết Sư giáo. Vị trí Di Thất đại lục trước kia tại Thiên đãng sơn mạch cùng Ngưỡng Quang đại lục chúng ta tương liên, đó là ở Áo Lan đế quốc, khoảng cách Băng Nguyệt đế quốc lại quá gần, cho nên bây giờ chúng ta cần làm là chính ở nơi này đóng ở một chi trọng binh, hơn nữa tất cả phải đều là cao thủ. Cái này cần phải được đại đế quốc phối hợp. Ta nghĩ, bên Băng Nguyệt đế quốc không có vấn đề, Áo Lan đế quốc bên kia có Lạc Nhu làm tể tướng, với trí thông minh của nàng, cũng có thể thành công, chỉ cần không lo phía sau, chúng ta cũng có thể phóng tay mà làm."

Tích Lỗ nói: "Đúng, tuy nhiên phải làm như thế nào ngươi nghĩ kỹ chưa? Trước khi li khai Băng Thần tháp, ngươi nói chờ ngươi từ Băng Nguyệt đế quốc trở về sẽ cùng bá phụ, cha mẹ ngươi thương lượng, nhưng nhìn bộ dạng ngươi bây giờ, chỉ sợ là không định trở về nữa."

Niệm Băng mỉm cười nói: "Đại ca, ngươi còn nói mình không thông minh?! Không sai, ta quả thật là không chuẩn bị trở về. Bất quá, đối sách ta còn chưa nghĩ ra. Tà Nguyệt bên kia thực lực có vẻ yếu một chút, nhưng Tà Nguyệt là một gã vu yêu, thực lực tuyệt đối không thể xem thường. Lần trước tại trận chiến cùng bảy long vương ấy, hắn thủy chung đều không xuất toàn lực, thực lực hắn cuối cùng đạt tới trình độ gì, bây giờ ta trong lòng một điểm nhỏ nhất cũng không nắm được. Huống chi hắn còn có mấy thủ hạ thực lực rất mạnh. Với hai người chúng ta thu thập hết bọn họ rất khó khăn. Cho nên với bảy long vương cùng thần nhân một bên, đối kháng ra sao ngay cả nghĩ cũng chẳng nghĩ được, căn bản ta không có cơ hội. Bây giờ thời gian còn có hơn hai tháng, ta phải cẩn thận tìm ra một biện pháp tốt nhất mới được."

Tích Lỗ mỉm cười nói: "Được, bất luận ngươi tìm ra cái biện pháp gì, ta đều ủng hộ ngươi. Thật sự ta muốn nhìn lại một chút mảnh đất nơi tổ tiên chúng ta trước kia ở xem hình dáng thế nào, không biết tộc nhân chúng ta trên đại lục Di Thất như thế nào?!"

Niệm Băng nói: "Chúng ta nhất định phải thành công."

Mỉm cười, Tích Lỗ nói: "Ta tin tưởng điểm này."

Hai người tốc độ đi tới cũng không nhanh, buổi sáng rời Băng Thần tháp đi, giữa trưa mới đến Băng Nguyệt đế quốc. Tiến vào thành, Tích Lỗ nói với Niệm Băng hắn đói bụng, nhìn thấy ánh mắt khát khao của Tích Lỗ, Niệm Băng biết hắn lại muốn ăn thứ do mình làm. Tưởng tượng đến đồ ăn, Niệm Băng có chút ít bối rối. Thời gian nửa tháng ở Băng Thần tháp này, hắn vẫn nấu cơm cho cha mẹ, hắn kinh ngạc phát hiện, trù nghệ của mình chẳng những không có suy kém, ngược lại bởi vì bản thân năng lượng tăng lên, đối với các loại thực vật nắm trong tay càng thêm chuẩn xác, cái gì làm ra hương vị đều rất thơm ngon. Nếu không phải trước mắt có đại sự muốn làm, hắn thật sự thực muốn cùng quán quân đại tái Tiểu Thiên so tài thử một lần xem đến cùng trù nghệ của ai cao minh hơn.

"Đại ca, ngươi muốn ăn cái gì?"

"Chỉ cần là ngươi làm, cái gì cũng được, lần này tại Băng Thần tháp thực sự không làm mất danh dự nhỉ! Niệm Băng, ngươi làm đồ ăn càng ngày càng ngon, ngươi biết không, mặc dù chỉ có nửa tháng, nhưng khí sắc bá phụ, bá mẫu rõ ràng đẹp mắt lên rất nhiều, hơn nữa, lượng cơm so với ngày đầu đã ăn nhiều hơn đáng kể, không biết ngươi đi rồi từ nay về sau, bọn họ còn có thể ăn uống được bình thường không nữa."

Niệm Băng cười khổ nói: "Chuyện đó cũng là không có biện pháp. Đại ca, đi thôi, chúng ta tùy tiện tìm quán cơm, ta nghĩ cách nấu cơm cho ngươi ăn là được."

Băng Nguyệt thành từ khi Yến Phong đăng cơ về sau, chính trị ổn định, quốc gia đã trở nên càng thêm phồn vinh hơn, nơi này là thủ đô cả Băng Nguyệt đế quốc, tự nhiên thể hiện càng thêm rõ ràng. Hai bên đường, các loại cửa hàng đều vô cùng náo nhiệt, xa xa, Niệm Băng đã thấy một nhà phạn điếm kích thước không nhỏ, quay sang Tích Lỗ gật gật đầu, hai người hướng khách sạn đi tới.

Tới cửa, lập tức có người phục vụ đón đi lên: "Hai vị, muốn ăn cơm sao? Chúng ta ở đây chẳng những có các loại mỹ vị bổn quốc, cả mấy đồ ăn đế quốc khác đều có. Giá cả cũng phải chăng."

Niệm Băng mỉm cười nói: "Hảo, ở chỗ các ngươi ăn thôi." Hai người được người phục vụ dẫn vào phòng lớn phạn điếm, bọn họ đều là người thực tùy tiện, tìm cái bàn dựa vào cửa sổ ngồi xuống. Phạn điếm này kích thước trung bình, lúc này đúng là thời gian bữa trưa, mặc dù không thể nói hết chỗ ngồi, nhưng cũng có bảy, tám phần khách nhân, nhìn qua hình dáng sinh ý cũng khá phát tài.

Người phục vụ trước dâng trà nóng cho Niệm Băng và Tích Lỗ, để hai người ấm áp hơn, sau đó cầm thực đơn đi tới.

Niệm Băng mỉm cười, nói: "Tốt lắm, chúng ta không cần thực đơn, cùng lão bản các ngươi thương lượng thế nào để cho ta mượn phòng bếp dùng một chút."

Người phục vụ hiển nhiên là lần đầu tiên gặp được yêu cầu như vậy, bất quá nhân viên phục vụ nơi này tố chất coi như cũng được, hơi sững sờ một chút, liền đáp lại: "Xin thứ lỗi, tiên sinh, chúng tôi ở đây không có loại phục vụ này, nếu ngài thật muốn chính mình xuống bếp, ta cần xin chỉ thị lão bản chúng ta một chút." Hắn nhìn Niệm Băng ánh mắt trở nên cẩn thận rất nhiều. Trong giới trù nghệ, tình huống đạp cửa đá trận (đăng môn khiêu chiến) cũng có phát sinh, tuy vậy, phần lớn phát sinh trong đại phạn điếm danh tiếng. Nơi này chỉ có thể xem như trung bình, mặc dù thức ăn cũng có chút đặc biệt, nhưng so với phạn điếm cao cấp còn có chênh lệch không nhỏ, tới cửa đá trận là chuyện còn chưa từng phát sinh.

Niệm Băng khoát khoát tay, để cho người phục vụ đi, chốc lát sau, một người trung niên quần áo hoa lệ đã đi tới, thân thể người này trung bình, tướng mạo bình thường, đầy vẻ tươi cười, vừa thấy đúng là một người khéo léo. Quần áo trên người mặc dù hoa lệ, nhưng là màu sẫm, cũng không đáng chú ý lắm: "Hai vị tiên sinh, nghe người phục vụ chúng ta nói, hai vị có chút yêu cầu đặc biệt."

Niệm Băng gật gật đầu, nói: "Đúng vậy, chúng ta muốn mượn phòng bếp các ngươi để chính mình làm chút thức ăn. Quen ăn đồ ăn cho mình chế biến, đồ ăn bên ngoài hương vị luôn kém chút ít. Đây là chi phí của nó." Vừa nói xong, hắn búng ra một tử kim tệ, dừng ở trong tay người trung niên.

Trung niên nhân sửng sốt một chút, nhìn thấy tử kim tệ trong tay, nụ cười trên mặt không khỏi thân thiết hơn, nhưng hắn lại đem tử kim tệ im lặng đặt lên bàn đẩy đến trước mặt Niệm Băng: "Xin thứ lỗi, tiên sinh! Phòng bếp chúng ta thật sự không thể cho người vào, xin ngài tha thứ. Kỳ thật, thức ăn của chúng tôi ở đây hương vị cũng được, có gì các vị cứ nhấm nháp một chút thử đi?!"

Niệm Băng trong lòng có chút ít kinh ngạc, một quả tử kim tệ cũng đủ hai người tại phạn điếm xa hoa nhất cơm ăn một bữa tiệc lớn, đối phương thế nhưng không động tâm, quả thật làm hắn có chút giật mình: "Vì sao hả? Chẳng lẽ tiền ta cho còn ít hay sao?"

Người trung niên lắc lắc đầu, nói: "Không, tiền ngài cho không ít! Ta cũng có thể đoán được, trù nghệ của tiên sinh nhất định cao siêu vô cùng, nhưng vì tôn nghiêm của bổn điếm, ta không thể cho phép tiên sinh làm đồ ăn tại nơi chúng ta."

Niệm Băng trong lòng bừng tỉnh đại ngộ, thì ra đối phương cho rằng hai người bọn họ đăng môn khiêu chiến, nhưng cũng khó trách, phạn điếm có thể cho phép mình làm đồ ăn quả thật không nhiều lắm, mỉm cười, nói: "Đã như vậy, hãy quên đi. Tích Lỗ đại ca, chúng ta đổi quán ăn khác."

Vừa nói xong, Niệm Băng đứng lên, Tích Lỗ đã theo hắn đứng dậy, nơi này đã không cho nấu cơm, Niệm Băng thầm nghĩ, mình chỉ có thể trở lại Băng Nguyệt đường Huyết Sư giáo, trù phòng nơi đây cũng không có khả năng cự tuyệt mình. Hai người vừa muốn đi ra phía ngoài, chỉ nghe trung niên nhân kia đột nhiên nói: "Chờ một chút, hai vị tiên sinh xin dừng bước!"

Niệm Băng trở lại nói: "Sao, còn có việc gì thế?"

Trung niên nhân nói: "Xem hình dáng hai vị có vẻ cũng là trù sư, chỉ có trù sư mới có thể ăn không quen thứ người khác làm. Bổn điếm bây giờ vừa lúc thiếu hai gã trù sư, nếu hai vị nguyện ý, thù lao có thể thương lượng."

Niệm Băng cùng Tích Lỗ liếc nhau, hai người không khỏi đồng thời nở nụ cười, không nói Tích Lỗ, với thân phận Niệm Băng bây giờ sao có thể làm trù sư trong phạn điếm chứ? Cho dù muốn làm, cũng phải đến Thanh Phong trai phạn điếm đỉnh cấp như vậy mới có khả năng.

Trung niên nhân nhìn thấy nụ cười hai người không khỏi có chút xấu hổ, chặn lại nói: "Bổn điếm tuy nhỏ, nhưng sinh ý cũng được, hơn nữa chúng ta đãi ngộ đối với trù sư luôn luôn cũng tốt, hai vị không ngại cứ đưa ra điều kiện." Hắn cho rằng, trù sư có dũng khí đăng môn khiêu chiến trù nghệ nhất định không kém. Nhưng hắn nào biết đâu rằng, Niệm Băng cùng Tích Lỗ tiến đến, quả thật chỉ là vì muốn tự mình nấu ăn mà thôi.

Niệm Băng mỉm cười nói: "Đa tạ ngài rất nhiều, nhưng ta nghĩ điều này không cần thiết. Tích Lỗ đại ca, chúng ta đi thôi!" Hai người xoay người đi ra ngoài, mới vừa đi tới cửa, một gã võ sĩ mặc y phục võ sĩ đột nhiên đón ngay trước mặt, Niệm Băng cùng Tích Lỗ mới đầu còn không để ý, nhưng khi võ sĩ kia đến trước người bọn họ cũng chẳng có ý né tránh, khiến cho hai người không khỏi đồng thời dừng cước bộ.

Khi hai người đồng thời dừng lại, tên võ sĩ kia đã ngừng lại, sau khi liếc nhìn Niệm Băng một cái, vội vàng cúi đầu, nói: "Nhị vị, không phải muốn đến võ sĩ công hội sao?"

Niệm Băng trong lòng vừa động, nói: "Cũng được, chúng ta là muốn học tập một ít kỷ xảo vũ sư, nhất là sư tử màu vàng phát sáng, ta thực có hứng thú."

Võ sĩ trên mặt toát ra vẻ cung kính, nói: "Hai vị đi theo ta!" Nói xong, xoay người bước đi. Niệm Băng trong lòng thầm khen, Huyết Sư giáo không hổ là thế lực ngầm cường đại nhất đại lục, chính mình vừa mới đi vào Băng Nguyệt thành, đã bị cơ sở ngầm bổn giáo phát hiện rồi, theo như lời nói của hắn lúc trước, đúng là mật khẩu của Huyết Sư giáo, võ sĩ vừa nghe, tự nhiên sẽ hiểu rõ.

Ba người đi rất nhanh, trong chốc lát đã đi tới võ sĩ công hội, võ sĩ kia dẫn đường, xuyên qua đại sảnh bừa bộn, đi tới hậu đường võ sĩ công hội, lúc này, võ sĩ mới cung kính nói: "Thuộc hạ ra mắt giáo chủ! Mời giáo chủ chờ tại phòng họp, tthuộc hạ đi mời đường chủ tới."

Niệm Băng mỉm cười vuốt cằm nói: "Ngươi đi đi! Được, bảo phòng bếp chuẩn bị chút ít thực phẩm đợt lát nữa ta tới." Võ sĩ đáp ứng một tiếng, xoay người đi.

Niệm Băng dẫn Tích Lỗ đi vào phòng hội nghị, thoải mái ngồi ở trên sô pha, mặc dù đường đi vào Băng Nguyệt thành bọn họ cũng không có cảm giác được mỏi mệt, nhưng ngồi tại đây trên sô pha cực tốt này, toàn thân truyền đến cảm giác dễ chịu. Bọn họ vừa mới ngồi vào chỗ của mình, lập tức có người đưa lên trà, hình dáng phòng hội họp vẫn như trước, mặc dù không thể nói xa hoa, nhưng phi thường sạch sẽ, làm cho người ta thấy hảo cảm.

Lát sau, bên ngoài truyền đến thanh âm: "Giáo chủ, Ngân Nãng cầu kiến!" Thanh âm ấy hàm ẩn nội công, vang vọng rất mạnh, trực tiếp bay vào trong phòng.

"Vào đi!" Niệm Băng cười nhẹ.

Cửa mở, Ngân Nãng một thân trường bào màu xanh từ ngoài bước vào, quần áo hắn mặc thực đơn bạc, thân ở Băng Nguyệt đế quốc dưới cảnh rét lạnh mặc quần áo như vậy, quả nhiên không hổ là vũ thánh cấp bậc cao thủ.

Gặp lại Niệm Băng, trong mắt Ngân Nãng rõ ràng toát ra vẻ hưng phấn, mỉm cười nói: "Giáo chủ, không có lúc nào gặp được ngài, ngài thật đúng là thần long thấy đầu không thấy đuôi!"

Niệm Băng cười nói: "Đến đây, đường chủ! Mời ngồi đi. Ta không phải xuất hiện rồi sao."

Ngân Nãng biết Niệm Băng không có kiểu cách gì, đi thẳng đến chỗ đối diện hắn ngồi xuống: "Giáo chủ, ngài có cái gì phân phó ạ?"

Niệm Băng trầm ngâm nói: "Có vài sự kiện muốn làm. Đây ta có một phong mật thư, ngươi dùng phương pháp nhanh nhất chuyển giao cho Áo Lan đường đường chủ chúng ta tại Áo Lan đế quốc, nói hắn cần phải dựa theo chỉ dẫn trong thư mà chấp hành." Nói xong, trên tay hắn ngân quang chợt lóe, một phong thư xuất hiện trong lòng bàn tay hắn. Hành động bây giờ, Áo Lan đế quốc bên kia có Lạc Nhu, đúng là thời cơ tốt nhất xâm nhập. Trong phong thư này, không chỉ có có chỉ thị của Niệm Băng đối với Áo Lan đường, đồng thời còn chiếc vòng cổ lúc trước Lạc Nhu tặng cho hắn, chỉ là bảo thạch màu đỏ mặt trên hắn giữ lại.

Ngân Nãng tiếp nhận thư, cung kính nói: "Thuộc hạ nhất định đi làm thật nhanh, cam đoan hoàn thành nhiệm vụ."

Niệm Băng gật gật đầu, nói: "Phong thư này phi thường trọng yếu, nhất định không thể lạc vào tay người ngoài, nếu không, đối với bổn giáo sẽ có ảnh hưởng vô cùng lớn, người đưa tin này, nhất định phải tin tưởng, hiểu chưa?"

Ngân Nãng gật đầu, nói: "Giáo chủ yên tâm, bổn giáo có phương pháp chuyên môn đưa tin, tuyệt đối bí mật."

Niệm Băng nói: "Vậy là tốt rồi! Bây giờ tình hình Băng Nguyệt đế quốc như thế nào, có cái gì biến hóa không?"

Ngân Nãng lắc đầu nói: "Không có, bây giờ tình hình Băng Nguyệt đế quốc rất tốt, hết thảy đều trong lòng bàn tay chúng ta, tốc độ phát triển so với trước kia nhanh hơn nhiều. Có ta cùng Tuyết Phách trưởng lão ở đây, ngài cứ yên tâm đi giáo chủ, ngài lần này đến, đối với Băng Nguyệt đường chúng ta có chỉ thị gì không! Ta mỗi ngày đều nghĩ ngài có thể đến a."

Niệm Băng bật cười nói: "Muốn ta đến? Ngươi muốn ta mang đến cho ngươi một chút chỗ tốt hả?!" Sau khi hành động "biến thiên" lần trước hoàn thành, Băng Nguyệt đường vốn từ địa vị hạ lưu trong Huyết Sư giáo, nhảy lên thành đệ nhất đại đường Huyết Sư giáo, các địa vị đường đều xem vào thực lực, Băng Nguyệt đường cơ hồ nắm giữ cả Băng Nguyệt đế quốc, tự nhiên trở thành một cỗ lực lượng cường đại nhất trong Huyết Sư giáo. Ngân Nãng đã bởi vì hành động "biến thiên" thu được chỗ thật tốt thật lớn. Niệm Băng khi ở Hoa Dung đế quốc nhân tiện cùng Huyết Sư thất lão thương lượng qua, bên trong Ngân Nãng cùng Tuyết Phách giống nhau, đều muốn trở thành ngoại tính trưởng lão trong Huyết Sư giáo, tương lai sau khi bọn họ lớn tuổi, ở lại trong Huyết Sư đường dưỡng lão, ngoại tính trưởng lão mặc dù không giống như Huyết Sư thất lão đối với sự tình gì của Huyết Sư giáo cơ hồ đều có đại quyền sinh sát, nhưng quyền lợi cũng phi thường lớn.

Ngân Nãng xát xát tay, hắc hắc cười nói: "Thuộc hạ không dám, nhưng giáo chủ ngài nếu có chuyện gì muốn bổn đường đi làm, ngài cứ việc phân phó, thủ hạ của ta tất cả đều là tinh nhuệ trong tinh nhuệ, cam đoan làm cho ngài thỏa đáng."

Đối với vị giáo chủ trẻ tuổi trẻ, bất luận là tiếp xúc rất nhiều Ngân Nãng, hay là mấy đường chủ các đường khác đều chưa thấy qua mặt Niệm Băng, sớm đã không có lòng dám khinh thị gì, đơn độc là hành động "biến thiên" lần nọ mang đến cho Huyết Sư giáo ích lợi đúng là trăm năm không thấy, phần công lao to lớn này, khiến cho vị trí Niệm Băng tại Huyết Sư giáo hoàn toàn trầm ổn, không có vấn đề gì nữa.

Niệm Băng suy nghĩ một hồi rồi nói: "Quả thật có chút việc phải phiền đến ngươi, Băng Nguyệt đường bây giờ đã đi vào quỹ đạo, tạm thời không có vấn đề gì quá lớn, ngươi từ trong bổn đường chọn lựa ra một đám tinh nhuệ, nhân số không cần nhiều, một trăm người là đủ, nhưng phải đều là cao thủ cực mạnh trong Băng Nguyệt đường, điểm quan trọng nhất là chấp hành vô điều kiện mệnh lệnh của ta, không được hỏi nhiều, tiểu đội một trăm người này do ngươi dẫn đầu, ngươi muốn chỗ tốt phải xem tiểu đội trăm người này của ngươi có bản lãnh hay không. Sau đó truyền lệnh của giáo chủ ta, lệnh năm trăm huyết vệ Huyết Sư đường, lấy tốc độ nhanh nhất đuổi tới Băng Nguyệt thành cùng tiểu đội trăm người này của ngươi hội hợp, chậm nhất trong nửa tháng phải tới, nếu các trưởng lão có nghi hoặc gì, ngươi nói cho bọn họ, ta có sự tình trọng yếu muốn làm."

Huyết vệ là một cỗ lực lượng tuyệt sát cực mạnh của Huyết Sư giáo, trực tiếp nghe lệnh huyết sư thất lão, chỉ có thất lão đồng thời ký mệnh lệnh, mới có thể đủ điều động này một đội ám sát thực lực cường đại nhất trong Huyết Sư giáo, cho dù giáo chủ muốn điều động bọn họ, cũng phải thông qua huyết sư thất lão đồng ý, bất quá mọi việc bây giờ Niệm Băng làm đối với huyết sư giáo, huyết sư thất lão tất nhiên sẽ đáp ứng hắn điều động đội nhân thủ này. Lần trước trong hành động "biến thiên", thực lực huyết vệ lưu lại cho Niệm Băng ấn tượng khá sâu, năm trăm người đánh vào hoàng cung, mảy may không tổn hao gì, cả bị thương cũng rất ít. Cũng không phải nói thực lực mỗi người bọn họ rất mạnh, năm trăm huyết vệ này trong lúc đó phối hợp cực kỳ xảo diệu, hơn nữa các tử sĩ đều là giết người không nháy mắt, lại thêm ứng dụng độc dược, khiến cho bọn hắn có lực công kích cực kỳ cường đại. Tại hành động "biến thiên" lần trước, thời điểm huyết vệ xuất kích thực ít, có hơn năm mươi người. Lần thành tựu lớn nhất của bọn họ, là dựa vào ba mươi người phối hợp, ám sát toàn bộ mấy trăm cao thủ ngầm, mà tự thân không tổn hao gì.

Vừa nghe lời này của Niệm Băng, Ngân Nãng nhất thời hưng phấn đứng lên: "Giáo chủ chúng ta muốn có hành động lớn! Ngài yên tâm, một trăm cao thủ tinh nhuệ trong vòng ba ngày ta có thể chọn lựa được, lần này bất luận có hành động gì, ngài nhất định phải mang ta theo! Ngài yên tâm, thủ hạ của ta có ai dám không nghe mệnh lệnh, ta là người thứ nhất muốn mạng của hắn."

Niệm Băng mỉm cười, nói: "Ngươi chọn lựa mấy người này cao hơn một chút, chẳng những thực lực phải mạnh mẽ, hơn nữa phải tuyệt đối dựa vào mới được. Ngân đường chủ, ta phải sớm nói cho ngươi biết hành động lần này, không thể so với hành động "biến thiên" lần trước. Bởi vì, lần này hành động so với lần trước càng nguy hiểm hơn, nhưng ích lợi chúng ta tìm được coi bề mặt ngoài cũng rất khó nhìn ra."

Ngân Nãng sững người một chút, nhưng lập tức kiên quyết nói: "Giáo chủ, chỉ cần ngài ra lệnh, Băng Nguyệt đường chúng ta cam đoan chấp hành không có hoài nghi gì."

Niệm Băng vừa lòng gật gật đầu, nói: "Vậy là tốt rồi, lần này hành động mặc dù nguy hiểm, nhưng đối với tiểu đội trăm người do ngươi chọn này mà nói, lại có một chút chỗ tốt. Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là bọn hắn phải còn sống chấp hành hết nhiệm vụ trở về mới được."

Sắp tới ngày chí âm kia, không có bọn người Phượng Nữ tương trợ, Niệm Băng có thể nghĩ đến, cũng chỉ có cao thủ Huyết Sư giáo của mình. Nhưng không vì đối với tương lai Huyết Sư giáo có ảnh hưởng, lần này đối mặt có thể xuất hiện nguy cơ, hắn cũng không nghĩ điều động nhiều người tham dự.

Ngân Nãng nói: "Giáo chủ, trong khoảng thời gian này ngài nhân tiện ở lại chỗ chúng ta đi! Ôi, được rồi, còn có chuyện ta bẩm báo ngài."

Niệm Băng ngẩn người, mới vừa còn muốn hỏi, Thiên Nhãn huyệt nơi mi tâm hắn đột nhiên nhúc nhích rất nhỏ, một cỗ tinh thần ba động quen thuộc mà cường đại khiến cho trong lòng hắn âm thầm cả kinh, từ khi trở lại Ngưỡng Quang đại lục tới nay, đây là cỗ tinh thần ba động cực mạnh hắn cảm giác được, cho dù là cao thủ như thần nhân, Tây Luân hay Băng Tuyết nữ thần tế tự Băng Khiết cũng chưa có tới tinh thần ba động mạnh mẽ như vậy.

Cửa mở, một đạo thân ảnh vọt nhanh đến: "Niệm Băng ca ca!" Thanh âm nghẹn ngào vang lên, thân hình yểu điệu kia nhào mạnh vào lòng Niệm Băng cất tiếng khóc nấc lên.

Niệm Băng nhãn lực cực rốt, mặc dù người tới động tác rất nhanh, nhưng hắn vẫn thấy được là ai, trong số người quen của hắn, cũng chỉ có một người mới có thể xưng hô với mình như vậy, người đó đúng là Miêu Miêu.

Tiếng khóc của Miêu Miêu ngập tràn đau thương, dán chặt trong ngực Niệm Băng, nhiều ngày không thấy, nàng tựa hồ lại lớn thêm một chút, tiếng khóc của nàng gây cho Niệm Băng một tia cảm giác bất an, ngẩng đầu nhìn hướng Ngân Nãng, toát ra ý hỏi, Ngân Nãng hướng hắn gật gật đầu, ý bảo chính mình vừa muốn nói, đúng là Miêu Miêu. Niệm Băng hướng Ngân Nãng phất phất tay, Ngân Nãng hiểu ý lui đi ra ngoài, khép chặt cửa lại.

Niệm Băng an ủi vuốt ve mái tóc dài mềm mại của Miêu Miêu, vỗ nhẹ sống lưng của nàng, đem một cỗ hồng quang nguyên tố nhu hòa đưa vào trong cơ thể nàng, bình phục tâm tình cực kỳ kích động của nàng: "Miêu Miêu thông minh, mau nói cho ca ca, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Muội sao lại ở Băng Nguyệt đường? Có phải là ai khi dễ muội không?"

Tiếng khóc Miêu Miêu vẫn tràn ngập đau thương, dưới sự an ủi của Niệm Băng, nàng dần dần bình phục lại. Niệm Băng trong lòng cảm giác không ổn càng tăng mạnh thêm mấy phần, mặc dù còn không kịp cẩn thận quan sát, nhưng Miêu Miêu gây cho hắn cảm giác khác biệt so với trước kia rất lớn. Niệm Băng biết Miêu Miêu đã lâu, trong ấn tượng của hắn, Miêu Miêu vẫn là một tiểu nhi nữ khoái hoạt, mặc dù nàng so với Lam Thần cùng Long Linh chỉ là nhỏ hơn ba tuổi mà thôi, nhưng Niệm Băng đối xử với nàng như là muội muội. Từ khi biết nàng tới nay, đây là lần đầu tiên từ bạch nhân cô nương đáng yêu này cảm giác được bi thương thắm thiết như thế, hắn ẩn ẩn đoán được, nhất định có chuyện đại sự gì đó đã xảy ra.

Khiến cho Niệm Băng kinh ngạc, đúng là tinh thần ba động toát ra từ trên người Miêu Miêu, trong tình huống tâm tình kích động, tinh thần ba động của nàng mặc dù vô cùng bất ổn, nhưng dị thường cường đại, cường đại đến cả Niệm Băng cũng thầm giật mình.

Thật lâu sau, tiếng khóc của Miêu Miêu rốt cục dần dần nhỏ lại, dưới sự an ủi của Niệm Băng nàng ngồi xuống, khóe mắt của nàng thực đã trở nên đỏ lựng, khuôn mặt rõ ràng so với trước kia gầy gò hơn vài phần, sắc mặt tái nhợt, hai mắt vô thần, giống như cũ đang không ngừng thổn thức, nhưng cùng vẻ tương phản, trên người của nàng toát ra một tia khí tức cường đại, tinh thần ba động vô hình kia tán bố khắp ngõ ngách trong phòng. Miêu Miêu so với trước kia, dường như trưởng thành một ít, vẻ trẻ con trên mặt biến mất, thay vào đó là trong đôi mắt đẹp bi thương vô tận.

Niệm Băng lôi kéo tay nhỏ bé của Miêu Miêu, nói: "Miêu Miêu, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tại sao muội lại khóc thương tâm như vậy hả?"

Mắt Miêu Miêu đỏ lên, suýt nữa lại rơi lệ, nghẹn ngào nói: "Niệm Băng ca ca, có thể gặp được huynh, huynh cần phải vì Miêu Miêu làm chủ! Miêu Miêu... Miêu Miêu chỉ còn có huynh là người thân mà thôi."

Niệm Băng trong lòng kinh hãi, nhất thời đoán ra một ít, trầm giọng nói: "Miêu Miêu, muội..., trước hết hãy tỉnh táo một chút, chẳng lẽ là Hi Lạp Đức thúc thúc đã xảy ra chuyện?"

Miêu Miêu gật gật đầu, nước mắt lại chảy xuống, hai tay căng thẳng nắm chặt, đồng thời đây lần đầu tiên, lần đầu tiên trong mắt nàng, Niệm Băng thấy được oán hận dị thường mãnh liệt.

"Ba ba đã chết, mụ mụ đã chết, mọi tộc nhân của ta cũng đã chết, chỉ còn lại có một mình ta, Miêu Miêu chỉ có một mình. Niệm Băng ca ca! Miêu Miêu rất đáng thương! Huynh phải thay Miêu Miêu làm chủ đó!"

Mặc dù đã đoán được một ít, nhưng khi Miêu Miêu nói là bạch nhân toàn tộc bị diệt, trong mắt Niệm Băng nhịn không được toát ra vẻ hoảng sợ. Bạch nhân mặc dù cũng không phải tộc đàn cường đại nhất, nhưng bọn họ luôn luôn không cùng xã hội nhân loại đi lại, tựa như Phượng tộc vậy cùng là tình cảnh tự cấp tự túc. Hơn nữa, bạch nhân mặc dù không thể tu luyện đấu khí cùng ma pháp, nhưng bọn họ cùng sanh câu tới tinh thần lực cường đại thực lực bảo vệ mình tốt nhất, mặc dù người chính thức có thể trở thành triệu hoán ma pháp sư cũng không phải nhiều, nhưng ấn tượng lúc trước Hi Lạp Đức lưu lại cho Niệm Băng lại cực kỳ khắc sâu, sủng vật của hắn triệu hoán, đối với ma pháp sư bình thường mà nói, quả thực đúng là một ác mộng, đạt tới ma đạo sư cảnh giới triệu hoán sư, người nào có thể giết Hi Lạp Đức, cũng đem bộ tộc bạch nhân hoàn toàn hủy diệt đi? Niệm Băng trong lòng âm thầm tính toán, tại trên đại lục chủng loại có thực lực này thật sự không nhiều lắm. Cho dù chính mình bây giờ, hoàn toàn đánh bại Hi Lạp Đức, khả năng xảy ra cũng không phải quá lớn.

"Miêu Miêu, muội nói cho ta biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Ba ba ngươi không phải có thể tiệu hoán phong long vương Tạp La Địch Lý Tư sao?" Có long vương bên cạnh người, cho dù là một gã cao thủ mười ba bậc cũng không nhất định có thể phạm tới một phân Hi Lạp Đức.

Miêu Miêu thổn thức: "Tạp La thúc thúc không có mặt, thúc ấy vẫn không có trở về! Bất quá, ba nói, cho dù có Tạp La thúc thúc, chúng ta cũng khó tránh kiếp nạn này. Thực đáng sợ, thực đáng sợ! Nơi nơi đều là máu, nơi nơi đều là máu tươi." Nói tới đây, nàng trong mắt sợ hãi toát ra mãnh liệt, thân thể run rẩy, lại một lần nữa gục vào lòng Niệm Băng.

Niệm Băng ôm thân thể mềm mại của nàng: "Miêu Miêu đừng sợ! Có Niệm Băng ca ca đây, sẽ không để cho người khác thương tổn muội. Muội bình tĩnh đem mọi chuyện nói cho huynh nghe, như vậy ca ca mới có thể giúp muội báo thù."

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 70

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự