Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 206 Phượng hoàng đệ bát biến

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 5974 chữ · khoảng 21 phút đọc

Nghe Phượng Hư nói như vậy, Niệm Băng cùng Ngọc Như Yên mới chú ý tới, núi lửa phun phát ra dung nham mang theo quang mang màu vàng kim nhạt xông thẳng tận trời, nhưng cột lửa này do dung nham tạo thành lại giống y hệt như tình trạng lúc trước khi năm kim phượng hoàng phong ấn trong núi lửa phun ra, mặc dù đang điên cuồng phún phát ra, dường như lại bị vật gì đó hạn chế, cũng không có dung nham thoát ra ngoài một chút nào. Theo như lời Phượng Hư trưởng lão, chỗ bọn họ mặc dù nồng đậm hỏa nguyên tố, nhưng nhiệt độ cũng không tăng lên bao nhiêu, không khí chung quanh mặc dù có phần méo mó, nhưng nhiệt độ có thể chịu đựng được.

Ngay lúc đó, nhất thời Niệm Băng cùng Ngọc Như Yên trong lòng lần nữa dấy lên một tia hy vọng, Niệm Băng nói: "Phượng Hư trưởng lão, chúng ta bây giờ nên làm như thế nào? Chẳng lẽ cứ như vậy chờ đợi sao?"

Phượng Hư gật gật đầu, nói: "Không sai, đúng là chờ đợi. "Băng phượng hiện, Phượng hoàng thăng", điển cố này ghi lại trong điển tịch phượng hoàng chúng ta là quan trọng nhất, mọi việc phát sinh trước mắt đã nói cho chúng ta biết, núi lửa bạo phát này không phải bình thường, trong đó nhất định có điều bí mật, cho nên lúc này chúng ta phải chờ đợi, ta nghĩ khi núi lửa chấm dứt phun trào, chân tướng sự việc sẽ hiện ra trước mắt chúng ta. Chúng ta là hậu duệ phượng hoàng, tổ tiên chúng ta không khi nào vứt bỏ chúng ta. Niệm Băng, còn nhớ các ngươi vừa đến Phượng tộc ngươi nói với ta thế nào chứ? Suy nghĩ của ngươi lúc đó thực có đạo lý, Băng phượng hiện, Phượng hoàng thăng, chưa chắc là một chuyện xấu, thậm chí còn có thể là cơ duyên của Phượng tộc chúng ta. Bây giờ Phượng Nữ cùng Lam Thần ở trong Phượng hoàng hỏa sơn mãnh liệt phun ra, nếu kỷ nguyên là do Băng phượng đưa tới, vậy có lẽ các nàng bây giờ cũng đã chiếm được năng lực chính thức của tổ tiên phượng hoàng, cho nên chúng ta phải tiếp tục chờ đợi, đó cũng là biện pháp duy nhất."

Ngọc Như Yên trầm ngâm nói: "Để ta xông vào xem, có ta ở đấy biết đâu có thể giúp đỡ được chúng chăng?"

Phượng Hư chặn lại nói: "Không, ngươi không thể xông vào, ta nói mấy điều này cũng chỉ là suy đoán, nhiệt độ dung nham cao như thế, một khi ngươi đi vào phát sinh vấn đề, vậy rất phiền toái a. Yên nhi! Ngươi đừng quên, Phượng Nữ cùng Lam Thần đều là nữ nhi của ngươi, thân thể chúng huyết mạch tương thông, một người là Băng phượng, một người là Hỏa phượng, thực lực của chúng nó đạt tới đệ thất biến, nếu không thể kiên trì chịu đựng đến cuối cùng, vậy ngươi đi vào chỉ là hy sinh vô ích mà thôi, nếu chúng tìm được cơ duyên, vậy ngươi đi vào rất có có thể lại ảnh hưởng đến chúng, cho nên chúng ta bây giờ chỉ có thể chờ."

Long Linh cùng Tích Lỗ đứng ở chân núi nhìn mọi người ở trên không trung, lúc này Long Linh trở nên suy yếu nhất. Nàng mất đi băng ma pháp, ngoại trừ dùng thiên nhãn huyệt có thể quan sát được ra, với người bình thường cũng không có cách biệt quá lớn, cho nên, nàng cũng chỉ có thể lo lắng chờ đợi. Tích Lỗ muốn đi tới trợ giúp bọn Niệm Băng, nhưng Long Linh bây giờ mất đi ma pháp, một khi dung nham phun ra xuất hiện biến hóa, sợ nàng cả chạy cũng không kịp. Niệm Băng đã đem thê tử của hắn giao cho mình bảo vệ, sao mình có thể tự tiện lơi lỏng chứ? Nếu Long Linh xảy ra chuyện, chẳng phải là càng phức tạp hơn sao. Bởi vậy, Tích Lỗ chỉ còn biết ở lại bên cạnh Long Linh, cùng nàng quan sát động tĩnh. Lúc trước mọi sự phát sinh quá nhanh, các loại quang mang lại vô cùng lộng lẫy, bọn họ cũng không phát hiện Phượng Nữ cùng Lam Thần bị dung nham ngập trời kia nuốt mất.

Thời gian trôi qua từng giây, nhưng dung nham phun ra trở nên càng ngày càng mãnh liệt, nhiệt độ chung quanh rốt cục bắt đầu dần dần tăng lên, màu vàng trong dung nham bắt đầu dần dần cường thịnh. Niệm Băng phát ra một hỏa ma pháp, thử thăm dò một chút, cảm thụ tình huống dung nham bây giờ, nhưng hắn kinh hãi phát hiện, mình phát ra cửu giai hỏa ma pháp tả hữu thủ Hỏa thần mặc dù với tình huống chung quanh tràn ngập hỏa nguyên tố tăng từ cửu giai lên tới thập giai, nhưng thời điểm hắn mới tiếp xúc với dung nham kim hồng sắc kia, tả hữu Hỏa thần đều bị hòa tan.

Nếu trước kia ai nói với Niệm Băng rằng hỏa ma pháp cũng bị hòa tan, hắn nhất định sẽ bịt mũi cười chế nhạo, nhưng bây giờ sự thật xảy ra trước mắt, tử sắc chân hỏa có nhiệt độ cao nhất trong hỏa hệ ma pháp, nhưng so sánh với hỏa diễm màu vàng trước mắt lại kém không biết bao nhiêu lần. Đây chẳng lẽ là phượng hoàng chân hỏa sao? Phượng hoàng, đến tột cùng là sinh vật cấp bậc gì? Dựa theo như lời lúc trước Long vương nói với mình, khi Phượng hoàng còn sống, lực lượng của hắn cùng Long thần không sai biệt lắm, gần như là thập tứ giai, mặc dù Phượng hoàng chỉ có một, nhưng thực lực hắn cùng Cự long giống nhau, trở thành sinh vật cực mạnh trên thế gian. Mười bốn bậc, ngọn lửa mười bốn bậc có thể đạt tới loại cường độ này sao? Nếu thế, bọn Tạp Áo kia là tứ đại chân thần thế lực cường hãn đến mười sáu bậc, khủng bố cỡ nào?

Vốn trong khoảng thời gian trước, sau khi giết chết hai thần nhân, thực lực do mở ra tây kinh huyệt tăng lên một bước, khiến Niệm Băng đối với bản thân rất tin tưởng, nhưng lúc này đối mặt với phượng hoàng chân hỏa, hắn lại cảm giác được mình cùng tối cường giả chênh lệch tựa như không thể vượt qua. Ma pháp, ma pháp của mình cần tu luyện như thế nào mới có thể đạt tới thực lực mười bốn bậc? Tạp Áo từng nói với hắn, nếu hắn có thể đem bảy khiếu huyệt hoàn toàn mở ra, hơn nữa có được ba hoàng cực huyệt, có thể hoàn toàn điều khiển hai loại năng lượng sống hay chết trong cơ thể, có thể tùy ý sử dụng chúng nó, vậy hắn có thể đã đạt tới thực lực chân thần mười sáu bậc. Mở ra bảy khiếu huyệt, Niệm Băng thấy cũng không khó khăn, dù sao mình thiên nhãn huyệt đã mở ra, lại mở ra một hoàng cực huyệt khó khăn khác, lệ trung huyệt cùng tây kinh huyệt đã đã đạt tới trung kỳ. Có tây kinh huyệt, phương giáp huyệt chỉ đợi ngày mở ra, trong bảy đại khiếu huyệt tương đối hiệu quả nhỏ một ít là địa linh huyệt cùng thính vân huyệt nên cũng không khó khăn. Nhưng, vấn đề lớn nhất bây giờ là cái hoàng cực, thiên nhãn dung hợp huyệt ở mi tâm kia, nếu không thể giải phóng thiên nhãn huyệt, khiến cho tinh thần lực của mình hoàn toàn phóng thích, có lẽ cả đời mình không có khả năng điều khiển hai loại năng lượng sinh mệnh cùng tử vong trong cơ thể kia, hơn nữa cũng rất khó mở ra hoàng cực huyệt. Tình huống bây giờ của mình ngay cả Tạp Áo cũng không có cách nào giải quyết, tự mình còn có thể làm cái gì chứ?

Tu luyện, chỉ có thông qua tu luyện không ngừng cùng thể nghiệm, mới có thể lĩnh ngộ đến cái gì đó, Niệm Băng phát hiện mình thực lực khuyết thiếu, nhất thời mong được bế quan khổ luyện. Tuy nhiên, bây giờ tâm tình của hắn thập phần trầm thấp, tu luyện mặc dù trọng yếu, nhưng tính mạng Phượng Nữ cùng Lam Thần lại quan trọng hơn, chỉ khi các nàng không có nguy hiểm, Niệm Băng mới có thể yên tâm phát triển.

Chờ đợi thật là thống khổ lẫn buồn chán, nói chi Niệm Băng cùng Ngọc Như Yên, và cả Phượng Hư đã dần dần có chút sốt ruột nóng nảy, núi lửa trước mắt phun ra quả thật kỳ dị, nhưng lão không có khả năng xác định sự huyền bí sinh ra trong dòng nham thạch nóng bỏng này. Lão suy tư cẩn thận, rà xét lại điển tịch Phượng tộc trong đầu, nhưng mọi ghi chép lưu lại, cũng không có biện pháp xử lý vấn đề trước mắt này. Đợi, chỉ có đợi mà thôi.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút, Niệm Băng, Ngọc Như Yên cùng Phượng Hư đều đã thối lui trăm trượng, phụ cận miệng núi lửa nhiệt độ thật sự rất cao, tựa hồ phượng hoàng chân hỏa không ngừng phóng thích nhiệt lượng. Dung nham từ miệng núi lửa một lúc lâu sau dần dần giảm cường độ phun ra, nhưng màu sắc lại xuất hiện biến hóa, vốn kim hồng sắc, biến thành hồng, lam lưỡng sắc quang mang xen kẽ nhau lóng lánh. Nhiệt độ cũng bắt đầu bùng nổ, khiến cho ba người Niệm Băng thối về phía sau, nhưng Phượng Hư cùng Ngọc Như Yên đều cảm giác được, tại đây trong khí tức nóng rực, tự thân cửu ly đấu khí trở nên càng thêm cô đọng.

Nhưng bây giờ mọi người lại quan tâm đến an nguy của Lam Thần cùng Phượng Nữ. Trong lòng Phượng Hư, an nguy của Lam Thần cùng Phượng Nữ còn quan hệ đến tương lai Phượng tộc. Nếu Băng phượng hiện, Phượng hoàng thăng, những lời này thật sự có thể mang đến cho Phượng tộc cơ hội gì, vậy đối với sự phát triển của Phượng tộc tất nhiên sẽ có tác dụng thật lớn. Vấn đề bây giờ Phượng tộc gặp phải lớn nhất, đúng là nhân số có được vương tộc huyết mạch càng ngày càng ít đi, một khi vương tộc huyết mạch ở tương lai không xa biến mất, điều đó có nghĩa là Phượng tộc biến mất. Dù sao, phượng hoàng cửu biến mới là năng lực Phượng tộc chính thức có được.

Hỏa diễm màu vàng phun ra của phượng hoàng hỏa sơn lúc này đã bảo trì một loại hình thái bão hòa, quang mang mỗi một lần lóe ra, đều khiến cho nhiệt lượng hướng ra phía ngoài xuất hiện một lần dao động, sóng nhiệt cuồn cuộn trong không trung, làm cho xung quanh trong vòng hơn mười dặm không có chút mây nào, bầu trời màu lam trong trẻo bị hỏa diễm màu vàng trộn lẫn trở nên tráng lệ lam kim sắc.

Niệm Băng từng không ngừng muốn dựa vào ma pháp lực của mình từ xa ngưng kết ma pháp nguyên tố chống lại núi lửa phun ra. Nhưng hắn liên tiếp thử mấy lần, một chút cơ hội thành công cũng không có. Đúng như hắn phán đoán, khi phượng hoàng hỏa toàn lực phun ra phượng hoàng chân hỏa, cường độ đã đạt tới 14 bậc, cho dù hắn cùng Tích Lỗ liên thủ, phát động công kích cực mạnh cũng không có khả năng làm cho hỏa diễm này đình chỉ va chạm, huống chi, khiến cho bọn hắn sợ hãi chính là, một khi uy lực công kích quá lớn, phá hủy tự thân kết cấu phượng hoàng hỏa sơn, rất có thể khiến cho phạm vi núi lửa phun mở rộng, khi đó mới thật là không thể kiểm soát được. Bởi vậy, bất luận Niệm Băng có muốn hay không, phải tiếp tục chờ đợi.

Một canh giờ, lại một canh giờ trôi qua, từ sáng sớm đến tối đêm, hỏa diễm màu vàng kia vẫn y như trước, không có dấu hiệu biến mất. So với trước khi dụng xuất thất cấm thất tuyệt chú, Niệm Băng cũng không có cảm giác mệt mỏi như bây giờ, mỏi mệt không phải đến từ thân thể, mà là hoàn toàn đến từ tinh thần hoang loạn, đủ loại tâm tình hối hận không ngừng kích thích hắn, hắn chỉ có thể cắn răng tự bảo trì tỉnh táo, khắc chế sự thôi thúc muốn nhảy vào phượng hoàng hỏa sơn.

Màn đêm buông xuống, hỏa diễm màu vàng ở không trung trở nên càng thêm rõ ràng, bọn người Niệm Băng, Ngọc Như Yên cùng Phượng Hư chờ đợi cho đến khi thể xác và tinh thần đều mệt lả, hỏa diễm màu vàng do phượng hoàng hỏa sơn phun ra rốt cục xuất hiện biến hóa. Hỏa diễm màu vàng mênh mông đột nhiên dừng lại một chút, ngay sau đó, không phân biệt được là dung nham hay là kim quang của hỏa nhãn ở không trung rất nhanh ngưng kết lại, một con phượng hoàng màu vàng vĩ đại chiếm cứ cả đỉnh núi lửa xuất hiện, Đôi cánh lửa rộng lớn mấy trăm trượng mỗi một lần phiến động đều khiến cho thân thể nó nâng lên cao dần lên mấy phần. Phượng hoàng chấn dực trường minh, tiếng phượng hót thật lớn khiến cho tim bọn người Niệm Băng muốn vọt ra ngoài. Phượng hoàng màu vàng kia từ từ thẳng vút lên, hóa thành một cỗ kim quang khổng lồ hướng không trung bay đi, bay mãi, kim quang tại không trung nhỏ dần, nhỏ dần, không biết bởi do khoảng cách xa dần, hay do năng lượng không ngừng tiêu hao mà giảm bớt.

Niệm Băng trong lòng khẩn trương, lập tức dựa vào sự trợ giúp của Áo Tư Tạp nhắm kim phượng hoàng đuổi theo, nhưng tốc độ kim phượng hoàng phi thăng thật sự quá khủng bố, cho dù hắn toàn lực đuổi theo, cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn phượng hoàng thật lớn kia càng lúc càng xa.

Phượng Hư bâng khuâng nhìn cảnh tượng kỳ dị này, thì thào tự nhủ: "Băng phượng hiện, Phượng hoàng thăng! Phượng hoàng đã thăng, nhưng điều này cuối cùng mang đến cho Phượng tộc chúng ta cái gì chứ?" Lúc này, tâm tình của lão đã thả lỏng một ít, dù sao sáu chữ này từ xưa truyền lại, cũng không phải làm cho Phượng tộc lâm vào cảnh hủy diệt.

Khi Niệm Băng từ bỏ đuổi theo con kim phượng hoàng thật lớn kia, chuẩn bị quay trở lại miệng núi lửa, đột nhiên lại có tiếng phượng hót nổi nên rõ ràng, khi hắn ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy kim phượng hoàng kia đã quay lại với tốc độ tăng nhanh gấp đôi. Đột nhiên cảm nhận được nhiệt lượng thật lớn ập tới, không đợi Niệm Băng phân phó, Áo Tư Tạp đã dụng xuất tốc độ nhanh nhất của hắn thoát ly lộ tuyến của kim phượng hoàng trở lại.

Xèo! Thanh âm giống như nước lửa gặp nhau vang lên khi kim phượng hoàng bổ nhào vào miệng núi lửa, trong nháy mắt, kim quang hoàn toàn trở về như cũ, một lam một đỏ phát lên, chỉ có điều hai quang mang này cũng không phi thăng nữa, mà là ngưng kết thành hai phượng hoàng một lam, một đỏ thật lớn chiếm cứ phạm vi miệng núi lửa.

Gặp lại cảnh này, trái tim Niệm Băng run rẩy, khí tức băng cùng hỏa kia, khiến hắn cảm giác rõ ràng thê tử yêu dấu của mình còn sống, tinh thần lực bên trong thiên nhãn huyệt sinh ra cộng minh đã nói cho hắn hết thảy, Niệm Băng chưa bao giờ thấy mình hưng phấn như thế, vui vẻ như thế, hết thảy chờ đợi cũng đã qua đi, hắn nhìn hai phượng hoàng thật lớn quang mang chói mắt ở trên miệng núi lửa kia mà nước mắt tràn ra.

Mỉm cười, Niệm Băng trong mắt toát ra một tia thần quang mãnh liệt, hai tay chắp lại trước ngực, lần đầu tiên hắn phát hiện, chính mình lại sinh ra cảm giác tín ngưỡng, hắn cảm tạ trời cao, cảm tạ ông trời đem thê tử yêu dấu của mình trở lại, trong tích tắc, mọi thứ xung quanh thật đẹp biết bao.

Quang mang hồng, lam hai sắc của phượng hoàng dần dần dịu lại, Phượng hoàng hỏa sơn cũng dần dần yên tĩnh. Nếu không phải xung quanh hỏa sơn vì nhiệt độ cao lúc trước mà hiện ra màu đỏ sậm, tựa hồ hỏa sơn chưa từng phun trào. Dù sao, lúc này đây sự phun trào của Phượng hoàng hỏa sơn cũng không gây cho chung quanh tổn thương gì.

Khi hồng, lam lưỡng sắc quang mang rốt cục trở thành ảm đạm, Niệm Băng cùng Ngọc Như Yên cơ hồ đồng thời nhào vào bên trong núi lửa, Phượng Hư trưởng lão bên miệng núi lửa, quỳ xuống, hướng trung tâm miệng núi lửa từ từ cúi lạy, trong mắt ông đầy nước mắt, trong lòng ông thầm cảm tạ trời cao khôn xiết. Ông đã từng vì sáu chữ "Băng phượng hiện, Phượng hoàng thăng" này, vì phượng hoàng băng phượng tiền bối hy sinh mà cầu nguyện. Quá chấp nhất và ngu dốt, khiến cho Phượng tộc bỏ lỡ cơ hội mấy lần có thể cường thịnh lên. Bây giờ, ông căn bản không cần đến miệng núi lửa nhìn vào đã cảm giác rõ ràng được mùa xuân của Phượng tộc đã đến rồi.

Cặp phượng hoàng lẳng lặng đứng ở trung tâm miệng núi lửa. Phượng hoàng màu lam, lông vũ toàn thân giống như lam bảo thạch trong suốt thấu động lòng người, đôi mắt lam kia trong trẻo nhưng tràn ngập vẻ lạnh lùng, thân thể dài đến năm trượng đứng ở đó, phượng quang trên đầu run rẩy, khí tức dị thường thánh khiết, phượng vũ nương theo thân thể không ngừng lóe ra quang mang màu lam.

Phượng hoàng màu đỏ, ánh mắt màu đỏ tràn ngập uy nghiêm, thân thể của nàng cùng lam phượng hoàng lớn nhỏ như nhau, nhưng vũ mao trên người hoàn toàn bóng như hồng bảo thạch, quang mang sáng ngời rực rỡ. Khí tức trên người lam phượng hoàng lạnh như băng, cùng năng lượng phát ra trên người hồng phượng hoàng hoàn toàn bất đồng. Năng lượng bất đồng mà tương hỗ, giờ phút này, hai loại năng lượng này lại mật thiết trộn lẫn cùng một chỗ, hồng, lam lưỡng sắc quang mang xen kẽ lóng lánh, hai phượng hoàng chăm chú nhìn nhau, cùng mở rộng cánh của mình, hai tiếng phượng hót lảnh lót sôi nổi vút lên cao, vang vọng tận không trung! Ngọc Như Yên giữ chặt Niệm Băng đang muốn nhào tới, nghẹn ngào nói: "Phượng hoàng bát biến, phượng hoàng giác tỉnh thân hóa phượng!"

Phượng hoàng lục biến thân như phượng, chỉ Phượng tộc nhân có phượng hoàng vương tộc huyết mạch, dùng năng lượng tinh thuần đem ngũ thải hỏa diễm chuyển hóa thành hình thái phượng hoàng, cũng lấy hình thái này bộc phát ra lực công kích càng mạnh. Phượng hoàng thất biến phượng hoàng chân thân, còn là ngũ thải hỏa diễm biến thành thuần sắc, thân hình mở lớn, khi đó mới dẫn động phượng hoàng lực chính thức, bởi vậy đệ thất biến cũng là quan khẩu khó đột phá nhất trong phượng hoàng cửu biến. Tuy hai biến này mặc dù cũng có thể biến thành hình dáng phượng hoàng, nhưng thủy chung chỉ là năng lượng hình thái phượng hoàng. Đệ bát biến trong phượng hoàng cửu biến trước mặt này, do thân như phượng biến thành thân hóa phượng, đây là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.

Lúc này, trước mặt Ngọc Như Yên cùng Niệm Băng, rõ ràng là một lam, một đỏ, hai phượng hoàng hoàn toàn là thân thể thực, không phải hình thái năng lượng, mà là phượng hoàng thật sự.

Hồng lam lưỡng sắc quang mang trong dần dần trở đên ảm đạm. Khí tức xung quanh thân thể hai phượng hoàng từ từ dịu đi, ánh mắt các nàng cơ hồ đồng thời nhìn về phía Niệm Băng cùng Ngọc Như Yên. Cánh chim thật lớn vỗ nhẹ, hai thân thể dài đến năm trượng đứng thẳng lên, ngay sau đó, hai thân quang mang hồng, lam lại hiện ra, chỉ có điều lúc này đây quang mang dần dần thu nhỏ lại khiến độ cao của quang mang giống như thân người bình thường.

Niệm Băng đến gần hai thân thể mềm mại thánh khiết, trong lam quang nhàn nhạt, Lam Thần hoàn toàn lõa thể đứng đó mỉm cười nhìn Niệm Băng, trên mặt nàng nhìn không ra một cảm giác ngượng ngùng, mà hết tất cả đều là tình cảm thật sâu, quang mang màu lam bao phủ da thịt trắng nõn, tựa như nữ thần băng tuyết từ trên trời giáng xuống.

Trong hồng quang hư ảo, Phượng Nữ cũng hoàn toàn loã thể lẳng lặng nhìn chăm chú Niệm Băng, nụ cười của nàng thật động lòng người, bao phủ trong quang mang màu đỏ kia, da thịt của nàng nhìn qua như thể màn phấn hồng thông thấu, cùng khí tức nồng nàn làm trái tim Niệm Băng ấm áp muôn phần.

"Thần Thần, Phượng Nữ!" Niệm Băng rốt cuộc không kiềm chế được kích động tâm tình vừa mất lại được kia, nhào mạnh tới, ào một cái đem Phượng Nữ cùng Lam Thần ôm gọn trong lòng. Toàn thân run rẩy, ôm hai thân thể mềm mại động lòng người trong lòng, hắn căn bản không muốn biết đã xảy ra chuyện gì, hắn thầm nghĩ vô cùng trân quý thê tử trong lòng, vô cùng xót xa các nàng, không muốn rời ra. Hai thân hình loã thể mềm mại gần như hoàn mỹ, cũng không làm cho dục vọng nam nhân của Niệm Băng trỗi dậy, lúc này trong lòng hắn chỉ có tình yêu vô bờ bến, trong lòng hắn chỉ có thê tử của mình!

Thật lâu sau, ba người mới chậm rãi tách ra, Niệm Băng mở không gian chi giới, từ trong đó lấy ra hai bộ áo dài vải thô khoác lên thân thể mềm mại động lòng người của các nàng, lúc này Ngọc Như Yên mới lại gần, Tích Lỗ cùng Long Linh cũng đều dưới chân núi chạy lên, bởi vì cảm giác được bọn họ đã đến, Niệm Băng mới buông các nàng ra mặc dù vạn phần không muốn.

"Mẹ!" Phượng Nữ cùng Lam Thần cùng nhào vào ngực mẫu thân, không riêng Niệm Băng kích động, các nàng cũng kích động khôn xiết, cảm giác sống lại làm người khiến trong lòng các nàng tràn ngập tình cảm bùi ngùi khó tả, nếu nói không sợ, điều đó thật không phải.

Ngọc Như Yên ôm hai nữ nhi của mình, nước mắt không ngừng chảy ra, nàng lo lắng không kém Niệm Băng, hai nữ nhi có thể nói là vận mệnh của nàng, nhìn thấy các con bình an vô sự, Ngọc Như Yên cảm thấy hạnh phúc xiết bao.

Phượng Hư đã chấm dứt cầu nguyện, bước vào bên trong miệng núi lửa, nhìn thấy ba người Ngọc Như Yên, Phượng Nữ cùng Lam Thần, lão rốt cục lần đầu tiên cảm giác được, tộc quy Phượng tộc đã đến lúc nên sửa đổi rồi.

Kích động từ Ngọc Như Yên chuyển tới Long Linh, ba nữ nhi ôm nhau mà khóc, sống với nhau lâu như vậy, các nàng sớm đã sinh ra tình cảm tỷ muội thân thiết vô vàn, chừng nửa canh giờ sau tâm tình mọi người mới dần dần an bình trở lại.

Không đợi mọi người đặt câu hỏi, Lam Thần cùng Phượng Nữ lần lượt kể lại sự tình đã trải qua, sau khi nghe xong, mọi người mới chính thức hiểu được ý nghĩa "Băng phượng hiện, Phượng hoàng thăng" là thế nào.

Khi Lam Thần mất đi khống chế đối với bản thân, nàng tựa hồ phát hiện, băng ma pháp lực thâm hậu đã xảy ra biến dị, băng thiêu đốt thật sự, đây là điều trước kia nàng chưa bao giờ nghĩ tới. Nhưng sự thật là như thế, bởi vì trong cơ thể nàng ma pháp lực biến dị, mới khiến cho sau lại biến hóa, thời điểm nàng hoàn thành đệ thất biến, trong tiếng kinh hô của Phượng Nữ, Lam Thần mới hiểu được, hỏa diễm màu lam thiêu đốt trong cơ thể mình, dĩ nhiên là âm hỏa. Âm hỏa cũng không phải âm ám chi hỏa, mà là tinh khiết chi hỏa. Khi nàng không biết tại sao phát sinh loại tình huống này, Phượng hoàng hỏa sơn đã bạo phát.

Phượng hoàng chân hỏa khổng lồ kia khiến Lam Thần nghĩ rằng tính mạng của mình đã đi tới hồi kết, nhưng thình lình nàng căn bản không cảm thấy xung quanh có nhiệt lượng truyền đến, ngược lại tiến vào một không gian màu vàng trống trải. Khi nàng tiến vào không gian này không lâu, Phượng Nữ cũng đã lao vào, nàng từ nhỏ tu luyện phượng hoàng hỏa diễm, cửu ly đấu đấu khí trong cơ thể tinh thuần vô cùng, nhưng khi đã tiến vào không gian, cả tỷ muội đều cảm giác được một loại khí tức khác thường, phảng phất hai người bất luận cái gì người này cảm giác được thì người kia cũng đồng thời có thể cảm giác rõ ràng, vẻ mặt cả hai nàng cùng chuyển động của thân thể trở thành giống nhau hoàn toàn.

Một con phượng hoàng màu vàng xuất hiện trong không gian màu vàng, kim phượng hoàng là năng lượng hóa hình thái, trong nháy mắt trong đầu Phượng Nữ cùng Lam Thần, đều xuất hiện nhiều ký ức, ký ức từ viễn cổ hiện về.

Nguyên lai, thần di đại chiến năm đó, phượng hoàng cùng bộ phận long tộc là một thành phần thuộc Di thất đại lục, mà phượng hoàng là vật tổ của Di thất đại lục, là tín ngưỡng của tất cả nhân loại trên Di thất đại lục. Chiến tranh cuối cùng bộc phát, phượng hoàng trở thành cường giả duy nhất của Di thất đại lục có thể chống lại chủ thần, dưới sự lãnh đạo của hắn, nhân loại, tinh linh, quỷ quái tộc, ải nhân tộc liên quân nổi lên công kích. Trong trận chiến này, phượng hoàng đã phát huy toàn bộ lực lượng của hắn, hắn đem hết toàn lực mới khiến cho Di thất đại lục tranh thủ được thời gian thắng lợi, phượng hoàng ưu thế lớn nhất cũng không phải do thực lực mà là hắn gần như bất tử. Mỗi một lần bởi vì ngăn cản chủ thần mà bỏ mình, phượng hoàng đều đã bằng vào "dục hỏa trọng sanh" sống lại, lấy lực lượng của mình, ngăn chặn ba gã chủ thần, giúp đỡ thần nhân thần đại lục, không thể nghi ngờ hắn tiêu hao rất lớn sức lực. Nhưng cho dù là bất tử thân cường thịnh trở lại, cũng là do năng lượng tạo thành, một lần sau khi năng lượng phượng hoàng tiêu hao quá mức, rốt cục hắn cũng vô pháp hoàn toàn sống lại, mà khi đó, chủ thần cùng hắn đối chiến đã bị hắn giết chết một người. Phượng hoàng biết mình không có khả năng tiếp tục chiến đấu nữa, vì vậy hắn lựa chọn rời đi, tử vong cố nhiên có thể mang đến quang vinh. Nhưng một khi thật sự tử vong, vậy Di thất đại lục cơ hồ thất bại, không còn cơ hội nữa, cho nên hắn lựa chọn ly khai, lựa chọn lưu lại cho Di thất đại lục một mồi lửa hy vọng.

Phượng hoàng lấy hình thái giả chết thoát ly chiến trường, đi tới Ngưỡng Quang đại lục. Rất nhanh, hắn tìm được chỗ náu thân chính là tòa hỏa sơn đang hoạt động này ở Lãng Mộc đế quốc, hắn đem huyết mạch truyền thừa của mình cấp cho nhân loại, cũng đem chính tu luyện phương pháp mình lưu truyền lại, sau khi năng lượng của hắn cùng kiệt, liền tiến vào hỏa sơn an giấc ngàn thu. Những người này, là tiền thân của Phượng tộc.

Phượng hoàng ngủ say, là một loại quá trình tu luyện, khi hắn trong hỏa sơn đang ngủ say chừng một ngàn năm, hắn mới phát hiện mình vĩnh viễn không có khả năng khôi phục năng lực ban đầu nữa, tinh thần lạc ấn của hắn ở Thần di đại lục trong trận quyết chiến thảm liệt kia bị phá hư trí mạng, hắn chỉ có thể giữ lại ý thức của mình cùng phượng hoàng chân hỏa tinh khiết, hắn đợi, đợi Phượng tộc nhân truyền thừa huyết mạch của mình, hắn chỉ có khả năng là bồi dưỡng một tân phượng hoàng thay thế mình. Tân phượng hoàng này đúng là nhân loại trong Phượng tộc có thể xuất hiện thân thể Băng phượng. Nhưng hắn nào biết rằng, ký ức mình lưu lại cho Phượng tộc, điển tịch hình thành lại bị hiểu lầm…, một ngàn năm sau, tâm nguyện của hắn đến nay mới chính thức hoàn thành.

Năng lượng của Băng phượng là chí âm chí hàn, nhưng bĩ cực thái lai, khi rét lạnh đạt tới một cực điểm sẽ chuyển biến ngược lại, nên với chuyển biến ngược lại, âm hỏa do Băng phượng sinh ra mới có thể kế thừa năng lượng phượng hoàng, ở Phượng hoàng niết bàn đại điển, khi núi lửa phun ra, cùng linh hồn phượng hoàng di lưu câu thông, chính thức đạt được phượng hoàng chân hỏa. Phượng hoàng vốn không nghĩ tới phải chờ đợi dài dằng dặc như thế, hắn tích súc năng lượng so với tưởng tượng còn muốn khổng lồ hơn nhiều, nhưng năng lượng này nếu do một người có thân thể Băng phượng thu nhận, kết cục không biết thế nào, nhưng hắn tinh thần lạc ấn đã bị hao tổn, cũng chỉ có thể mạo hiểm. Hắn càng không nghĩ tới lúc Băng phượng đã bị mình khống chế, lại xuất hiện một Hỏa phượng huyết mạch tinh khiết, tình huống phát sinh này, Phượng hoàng vừa mừng vừa sợ, mới đưa chân hỏa của mình chia đều truyền cho tỷ muội Phượng Nữ, Lam Thần khiến phượng hoàng cửu biến của các nàng tăng vọt tới đệ bát biến. Bởi vì trước mắt thân thể các nàng chưa thể hoàn toàn hấp thu phượng hoàng chân hỏa, trong thân thể các nàng phượng hoàng phân chia để lại mầm mống chân hỏa, một khi thời cơ chín muồi, khi lực lượng của các nàng có thể đạt tới đệ cửu biến, như vậy, hai tân phượng hoàng mới thực sự sinh ra. Mặc dù các nàng đều có huyết mạch nhân loại, nhưng các nàng lại là phượng hoàng chân chính, điểm này không có vấn đề gì.

Nghe Lam thần cùng Phượng Nữ tự thuật xong, Ngọc Như Yên mới nở nụ cười, Phượng Hư vẻ mặt nghiêm túc quỳ xuống bái lạy: "Phượng tộc trưởng lão Phượng Hư, cung nghênh hai vị tộc trưởng, ta đại biểu Phượng tộc, xin mời hai vị tộc trưởng từ nay chủ trì đại cục Phượng tộc chúng ta."

Khi bắt đầu Phượng tộc xuất hiện đúng là có tộc trưởng, mà phải là phượng hoàng. Tất cả mọi người Phượng tộc đều tin tưởng rằng phượng hoàng là bất tử, cho nên ngàn năm nay, bọn họ thủy chung cùng đợi, đợi tộc trưởng của mình lên tiếng. Lúc này Lam Thần cùng Phượng Nữ, hiển nhiên đã thành tân phượng hoàng. Trong lòng Phượng Hư vừa hối hận vừa tràn ngập hưng phấn, có hai vị tuyệt cường giả này, mùa xuân của phượng tộc rốt cục chính thức đến rồi.

Phượng Nữ tiến lên một bước nâng Phượng Hư dậy: "Trưởng lão, ngài đừng như vậy! Kỳ thật, cả chúng ta cũng không biết sẽ phát sinh nhiều chuyện thế này, chúng ta đều còn trẻ, Phượng tộc đại cục còn cần kinh nghiệm của ngài chủ trì mà."

Phượng Hư mỉm cười, lắc lắc đầu, nói: "Không, ta quả thật già rồi, đầu óc trở nên trì độn, thông qua Phượng hoàng niết bàn đại điển lần này, ta hiểu được Phượng tộc chúng ta nên bắt đầu thay đổi, mà lần đổi mới này phải do hai vị tộc trưởng hoàn thành. Bất luận các người đối với tộc quy Phượng tộc thay đổi như thế nào, ta cũng vẫn ủng hộ các người. Vì tương lai mấy ngàn tộc nhân Phượng tộc, xin hai vị tộc trưởng đồng ý ở lại." Vừa nói, ánh mắt ông hướng sang Niệm Băng có ý khẩn cầu, ông biết, Phượng Nữ cùng Lam Thần có nguyện ý lưu lại hay không có quan hệ trực tiếp với Niệm Băng.

Niệm Băng không lên tiếng, ánh mắt dừng ở trên người Phượng Nữ cùng Lam Thần, nói: "Các nàng có quyền lựa chọn vận mệnh của mình. Phượng Hư trưởng lão nói rất đúng, bây giờ Phượng tộc quả thật là của các nàng, phải đủ sức mạnh như các nàng mới có thể dẫn Phượng tộc phát triển. Trận chiến giữa ta cùng Băng Tuyết nữ thần tế tự còn có một đoạn thời gian, chúng ta trước hết ở lại Phượng tộc đi, đến lúc đó các nàng lựa chọn như thế nào, ta đều nghe các nàng."

Phượng hoàng niết bàn đại điển đại cục đã định, Niệm Băng biết mình sắp tới còn phải đối mặt với những thời khắc gian nan, kỳ thật trong lòng hắn muốn Phượng Nữ cùng Lam Thần lưu lại, thậm chí cả Long Linh hắn cũng muốn lưu lại, như vậy vào lúc hắn làm chuyện gì sẽ bớt đi những điều cố kỵ. Mặc dù đạt tới đệ bát biến thực lực mọi mặt Phượng Nữ cùng Lam Thần đều tăng tiến, nhưng Niệm Băng thông qua thiên nhãn huyệt quan sát đi đến kết luận, các nàng bây giờ, mới vừa tiến vào đệ bát biến, thực lực mới vừa tiếp cận mười ba bậc, nếu gặp phải lượng lớn thần đại lục cao thủ, rất là nguy hiểm, huống chi ở nghi thức Tà Nguyệt triệu hoán Di thất đại lục, sẽ phát sinh biến hóa gì, căn bản không ai có thể lường hết được.

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 57

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự