Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 20 Đặc thù của Yến Phong là tốt ( Thượng )

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 6259 chữ · khoảng 22 phút đọc

Niệm Băng lắc đầu, nói : “ Chí ít hiện tại thì không, nhưng lúc ta trở lại Thanh Phong Trai, sẽ không phải với thân phận như hiện tại “.

Lạc Nhu mỉm cười, nói : “ Hôm nay coi như ngươi thắng, nhưng ngươi không có khả năng thắng mãi, khi ta đã biết rõ về ngươi, ta sẽ cho ngươi thua tâm phục khẩu phục “.

Niệm Băng làm ra vẻ sợ hãi, " Ta bây giờ đã tâm phục khẩu phục rồi, tiểu thư chẳng cần phải làm khó dễ ta làm gì “.

Lạc Nhu hừ một tiếng, nói : “ Ngươi khinh thường việc tranh đấy cùng tiểu nữ tử ta sao ? “.

Niệm Băng mỉm cười đáp : “ Không dám, chỉ là ta quả thực không có thời gian tranh đấu với tiểu thư, nếu tiểu thư có bản lĩnh thì cứ tới đồ thư quán của ma pháp sư công hội, ngươi tùy thời có thể tìm được ta ở đó. Chí ít trong vòng một tháng, ta tuyệt không ly khai ma pháp sư công hội “.

" Nói như vậy, ngươi xem như đã tiếp nhận sự khiêu chiến của ta. Tốt lắm, để ta tiễn ngươi “. Nói xong, không đợi Niệm Băng phản đối, chủ động kéo tay hắn, đi ra ngoài.

Đêm mát như nước, không khí vô cùng thanh tân, Lạc Nhu kéo Niệm Băng đến tiểu lộ trong sân để ra bên ngoài, trông giống như một đôi tình lữ, mỹ nữ ở bên cạnh, Niệm Băng mặc dù cảm giác rất thư thái, nhưng trong lòng không hề có một chút dục vọng, " Niệm Băng, chúng ta đánh cuộc như thế nào ? “. Lạc Nhu mỉm cười hỏi.

Nàng mặc dù hỏi nhẹ nhàng, nhưng Niệm Băng lại có thể cảm giác được trong đó như có giông tố, " Đánh cuộc ? Xin lỗi, ta cũng không phải một người thích đánh cuộc “.

Lạc Nhu nói : “ Ngươi không dám sao ? Sợ thua ta ? “.

Niệm Băng mỉm cười, " Thỉnh tướng không bằng kích tướng, phép kích tướng khi được trí nữ vận dụng, sợ rằng không ai có thể thoát được. Nói nghe một chút, đánh cuộc như thế nào đây ? “.

Lạc nhu đáp : “ Chúng ta sẽ đánh cuộc trong vòng một tháng, nếu trong một tháng, ta không thể thăm dò được thân phận chân chính của ngươi, thì là ta thua, nếu ta thăm dò được, thì là ngươi thua, sao ? “.

Niệm Băng nhìn Lạc Nhu, nói : “ Thân phận chân chính của ta, ngươi không phải đã biết rồi sao ? Ta cũng không giấu diếm điều gì, không bằng như vậy đi, việc ngươi thăm dò thân phận của ta thật sự quá khó khăn, khó khăn đến cơ hồ không có khả năng. Vậy đánh cuộc về chức nghiệp của ta đi, chỉ cần ngươi có thể tìm ra chức nghiệp chân chính của ta, và cung cấp được chứng cứ hợp lý, thì sẽ coi như ngươi thắng, vậy chúng ta sẽ đánh cuộc cái gì ? “.

Lạc Nhu mỉm cười nói : “ Được, cứ theo ý ngươi, nói như vậy, ngươi cũng không phải đơn thuần là một ma pháp sư. Nếu ta thắng, ngươi phải đáp ứng một điều kiện của ta, ngược lại, thì ta đáp ứng với ngươi một điều kiện “.

Niệm Băng cảm thấy buồn cười, nói : “ Một điều kiện thì quá nhiều rồi, nếu mà ta thắng, ta yêu cầu tiểu thư gả làm vợ ta, chẳng lẽ ngươi cũng đáp ứng sao ? “.

Lạc Nhu buông tay Niệm Băng ra, cất tiếng cười trong trẻo như tiếng chuông ngân, " Việc đó cũng chẳng có gì là không thể, bất quá, ngươi còn phải thắng ta mới được, ta cùng người đánh cuộc, chưa bao giờ thua cả. Ta đưa ngươi đến đây thôi, ta phải quay lại, còn có rất nhiều tân khách chờ ta. Chúng ta nhất định sẽ gặp lại. Thua thì không được rút lời nhé “.

Nhìn bóng lưng Lạc Nhu, Niệm Băng bất đắc dĩ cười, không nghĩ tới mới vừa thoát khỏi Tuyết Tĩnh, lại đã có một cái phiền toái lớn vậy, trí nữ Lạc Nhu không phải dễ dàng đối phó giống như Tuyết Tĩnh, thật hy vọng thời gian một tháng nhanh chóng trôi qua, lúc đó mình cũng nên ly khai địa phương lộn xộn này.

Vừa nghĩ, Niệm Băng vừa đi ra phía ngoài, tên quản gia ở cửa đã đi đâu mất, bọn lính vẫn canh gác ở đó, vươn người một cái, nhìn lại sắc trời, hôm nay quả thực hơi mệt mỏi, bất quá, sau khi quay lại ma pháp sư công hội vẫn còn phải đi xem sách một lúc, quyển cuối cùng hôm đó vẫn chưa đọc xong, vừa nghĩ đến đọc sách, Niệm Băng nhất thời trở nên hăng hái, trong ma pháp thế giới trong sách, tư tưởng của hắn được giải phóng hoàn toàn, thời gian cũng trôi qua nhanh hơn. Nghĩ tới đây, hắn không khỏi bước nhanh hơn, sau khi đi khỏi sân, nhận định lại phương hướng, rồi cất bước đi về phía ma pháp sư công hội.

Vừa đi được không xa, Thiên Hoa bài trước ngực Niệm Băng đột nhiên phát ra một luồng khí lưu ấm áp, trong lòng Niệm Băng khẽ động, nhất thời dừng bước, Thiên Hoa bài đúng là một kiện bảo vật, thường thường sẽ cảnh báo trước khi có nguy hiểm, trước đây, lúc mình ở Đào Hoa lâm gặp phải độc chướng phong, được nó kịp thời đề tỉnh, thì mới kịp chuẩn bị ma pháp vượt qua nguy nan. Không có nhiều thời gian để do dự, quang mang màu lam nhạt bao bọc quanh thân thể Niệm Băng, hắn vừa niệm chú ngữ, vừa nhìn về phía xa xa trên đường cái trống trải.

Thiên Hoa bài dự báo không sai, một luồng khí lưu mang theo áp lực cường đại đột nhiên xuất hiện từ nóc nhà bên trái, ập tới vị trí của Niệm Băng, đó là hồng sắc quang mang quen thuộc, khi cảm nhận được khí lưu công kích này, Niệm Băng lập tức biết đó là ai, lúc này, chú ngữ của hắn đã hoàn thành, khi hắn vừa muốn phát ra tứ giai Băng Lăng Thuẫn để phòng ngự, đột nhiên phát ra một đạo bạch sắc quang mang, bạch quang cũng không mạnh mẽ, nhưng tốc độ lại cực nhanh, phát sau mà tới trước, ngăn chăn hồng sắc quang mang ngay trước người Niệm Băng.

Đinh một tiếng vang, thanh âm bén nhọn khiến Niệm Băng ù ù, thối lui về một bên tường. Nhất bạch nhất ngân, hai đạo thân ảnh đồng thời hạ xuống mặt đất, ngân sắc thân ảnh đương nhiên là phong nữ Tuyết Tĩnh, còn bạch sắc thân ảnh, không ngờ lại chính là Yến Phong. Lúc trước, khi Niệm Băng ly khai, Yến Phong hình như đi rửa tay, khiến cho Niệm Băng không thể gặp để chào hắn một câu.

Yến Phong giơ đoản đao hãy còn trong vỏ lên, " Phong nữ, ngươi còn ở chỗ này nổi điên, là một kẻ tu luyện vũ kỹ, mà lại từ chỗ tối đánh lén một ma pháp sư, ngươi căn bản không xứng tu luyện vũ kỹ “.

Tuyết Tĩnh trong mắt tràn ngập lửa giận, căm hận nhìn Niệm Băng, " Ta đánh lén, quan hệ gì tới ngươi ? Ngươi là gì của hắn, có lý do gì mà cứu hắn ? Ngươi cút ngay cho ta, hôm nay ta muốn giết hắn “.

Niệm Băng nhíu mày, nói : “ Tuyết Tĩnh, ta nghĩ, chúng ta đâu có cừu hận thâm sâu gì “.

Vành mắt Tuyết Tĩnh đột nhiên đỏ lên, " Không có ? Chuyện phát sinh ngày hôm nay, ngươi khiến ta sau này sao có thể ngẩng đầu lên nhìn mặt tỷ muội được ? Ta hỏi ngươi, ngươi nếu là một ma pháp sư, tại sao lại đến Thanh Phong Trai chúng ta chẻ củi, tại sao còn gạt ta, trước kia các việc ngươi làm, hết thảy đều là giả tạo đúng không, đều là lừa gạt ta đúng không, ta và ngươi có cừu oán gì, sao lại dùng thủ đoạn như vậy đối với ta “.

Niệm Băng cũng thật không ngờ Tuyết Tĩnh lại xem chuyện này nghiêm trọng như thế, nhíu mày nói : “ Tuyết Tĩnh, không sai, ta là một ma pháp sư, thế nhưng, ta tới Thanh Phong Trai các ngươi chẻ củi cũng là cam tâm tình nguyện, ta có mục đích riêng của mình, ta cho tới bây giờ chưa từng nghĩ tới lừa gạt ngươi cái gì, ngươi cũng không hề hỏi qua ta xem có biết ma pháp hay không, sao nói là ta lừa gạt chứ ? Ngươi tỉnh táo một chút có được không “.

" Tỉnh táo ? Ta không tỉnh táo được, hôm nay trước mặt nhiều tân khách như vậy, đại đa số mọi người đều thấy ngươi đến cùng ta, nhưng là, ngươi lại chẳng hề để ý tới ta, cùng Nhu nhi khiêu vũ bản đầu tiên, ngươi vậy là có ý tứ gì ? Muốn thị uy với ta sao ? Ngươi là tiểu nhân hèn hạ, hôm nay ta phải giết ngươi “. Hồng sắc đấu khí sáng rực trên trường kiếm trong tay, rõ ràng là sắp động thủ.

Niệm Băng đột nhiên có cảm giác hết sức buồn cười, hắn phát hiện, nguyên nhân cừu hận của Tuyết Tĩnh, có một phần rất lớn là vì đố kỵ, nghĩ đến đố kỵ hai chữ, ngay cả hắn cũng thấy chính mình cũng tức cười, chẳng lẽ nữ tử điêu ngoa vốn xem thường mình này lại có hảo cảm với mình sao ?

Hồng quang bạo khởi, trường kiếm trong tay Tuyết Tĩnh trong tay giống như trường hồng quán nhật ( ND : dải cầu vồng che lấp thái dương ) bổ về phía Niệm Băng, khí thế mãnh liệt, hiển nhiên là, Tuyết Tĩnh đã dùng toàn lực.

Một phiến bạch sắc quang mang bốc lên, hai ba tiếng trong trẻo vang lên, Niệm Băng chỉ thấy mắt lên một cái, Tuyết Tĩnh và Yến Phong đã ở phía trước mặt cách mình năm thước, chỉ bất quá, hiện tại sắc mặt Tuyết Tĩnh có phần tái nhợt, bảo kiếm trong tay chỉ còn lại có nửa đoạn, một thanh đoản đao phát ra hàn khí nhè nhẹ đang gác ở trên chiếc cổ thon dài của nàng, sát khí từ trong mắt Yến Phong không ngừng phát ra, lạnh lùng nói : “ Phong nữ, ngươi điên ta không xen vào, thế nhưng, ngươi muốn giết bằng hữu của ta, thì đừng trách ta không khách khí, người khác cố kỵ Tuyết Cực cha ngươi, nhưng ta lại chẳng hề “.

" Yến huynh, hạ thủ lưu tình “. Niệm Băng vội vàng hô một tiếng, đi tới trước mặt hai người, đi tới gần, hắn bắt gặp ánh mắt của Tuyết Tĩnh hết chuyển từ mình rồi tới Yến Phong, tựa hồ căn bản không biết rằng trên cổ còn có thanh đao tùy thời có thể lấy tính mệnh của nàng. Nước mắt trôi theo làn da mềm mại rơi xuống, trong nháy mắt khí tức bi thương tràn ngập, đột nhiên, Niệm Băng từ trong mắt Tuyết Tĩnh thấy được một vẻ quái dị, đó là sự phẫn nộ cùng tuyệt vọng bi thương, trong lòng thầm kêu bất hảo. Hắn phản ứng cực nhanh, nhận thấy có điều không ổn, lập tức đưa tay chộp tới đoản đao trong tay Yến Phong.

Đúng như Niệm Băng phán đoán, Tuyết Tĩnh hai mắt nhắm chặt, rướn người về phía đoản nhận trong tay Yến Phong, thời gian cấp bách, Yến Phong căn bản là không kịp phản ứng, trong lúc nguy cơ này, tay Niệm Băng đột nhiên xuất hiện, trực tiếp nắm lấy đoản đao trên tay Yến Phong, còn Tuyết Tĩnh thì lao vào lưng tay hắn. Tiên huyết theo bàn tay Niệm Băng chảy xuống, nhiễm đỏ đoản đao của Yến Phong, đoản đao tựa hồ có linh tính, rung lên nhè nhẹ, phảng phất như rất hưng phấn. Tuyết Tĩnh cảm giác khác lạ, lúc nàng mở mắt, nhìn thấy dòng máu đỏ thắm đang tuôn chảy xuống đất, nàng ngây ngốc.

Niệm Băng than nhẹ một tiếng, có chút bất đắc dĩ nhìn Tuyết Tĩnh, " Ngươi sao lại phải khổ vậy chứ ? Có chút đả kích như vậy đã không chịu được ? Ngươi lúc rướn về phía đao nhận, có nghĩ tới thân nhân và bằng hữu hay không ? Tuyết Tĩnh, mặc dù ngươi có ngoại hiệu phong nữ, nhưng phong cũng phải có hạn độ, sinh mệnh, là thượng thiên ban tặng, mỗi người chỉ có vài chục năm mà thôi, hãy biết quý trọng sinh mệnh của chính ngươi “.

Tay trái Yến Phong điểm liên tục, phong trụ huyết mạch ở cổ tay Niệm Băng, lãnh đạm nói : “ Nàng muốn chết, thì cứ để nàng chết là được rồi, ngươi sao phải khổ cực mà cứu nàng làm gì ? “.

Niệm Băng mỉm cười, nói : “ Yến huynh, ngươi thiên lệch rồi. Ta nói rồi, sinh mệnh là rất quý giá, huống chi, nàng cũng chỉ nhất thời loạn tâm mà thôi, Tuyết Tĩnh tiểu thư đã từng giúp đỡ ta, mà ta lại vẫn che giấu việc mình là ma pháp sư với nàng, một đao này, cứ tính là ta đền đáp lại cho nàng đi. Tuyết Tĩnh tiểu thư, từ giờ trở đi, ta không nợ ngươi, ngươi cũng không nợ ta, xin trở về đi “.

Máu chảy dù chậm, nhưng vẫn từng giọt từng giọt nhỏ xuống đất, khi nhìn thấy dòng máu đang chảy kia, vẻ phẫn nộ trong mắt Tuyết Tĩnh đã biến mất, thay vào đó là một tia quang mang phức tạp. Cắn cắn lên môi dưới, bước lùi về phía sau, ném mạnh đoạn kiếm trong tay xuống, xoay người bỏ chạy, bầu trời đêm đen nhánh, hai dòng nước mắt lóng lánh phiêu đãng chảy xuôi.

" Niệm Băng, ngươi sao rồi ? Sương Viêm đao của ta phi thường sắc bén, sợ rằng đã cắt đến gân cốt ngươi rồi. Phải làm sao bây giờ, đao còn chưa thể rút ra, ta lập tức mang ngươi đi tìm đại phu “. Trong mắt Yến Phong đã không còn vẻ lãnh ngạo lúc trước, lời nói ân cần chí tình, nhìn ánh mắt quan thiết của hắn, trong lòng Niệm Băng đột nhiên xuất hiện một cảm giác không ổn, ngăn lại nói : “ Đa tạ Yến huynh quan tâm, ngươi yên tâm, ngươi đừng quá nghiêm trọng vấn đề, đao này của ngươi quả thực rất sắc bén, ngay cả băng trong tay ta cũng bị phá vỡ “. Vừa nói, hắn vừa chậm rãi mở tay ra, hai khối băng nhiễm máu hồng rơi xuống đất, mặc dù máu chảy không ít, nhưng kỳ thật vết thương lại không sâu, cú rướn người của Tuyết Tĩnh, chỉ bất quá khiến Sương Viêm đao của Yến Phong vượt qua tầng băng mà cắt qua da tay của Niệm Băng mà thôi.

" Nguồn suối sinh mệnh a ! Thỉnh phóng ra quang mang của người, đem trị liệu thủy của sinh mệnh ấn ký ban cho ta, giải trừ thương thống. Thủy Liệu Thuật “. Lam sắc quang điểm ngưng kết trên tay Niệm Băng, quang điểm li ti nhanh chóng hướng về phía lòng bàn tay hắn, máu lập tức ngừng chảy, vết thương vốn không sâu, được lam sắc quang điểm chữa trị, cơ hồ dùng mắt thường cũng có thể thấy được, nó đang dần dần khép lại.

Niệm Băng hài lòng cười, nói : “ Quả nhiên thư trung tự hữu hoàng kim ốc ( ND : trong sách tất có lầu vàng ) ! Hôm qua còn chưa biết, nhị giai Thủy Liệu Thuật lại vượt xa nhất giai Trị Liệu Thuật đến thế “. Nhị giai ma pháp này, là hôm qua hắn đọc được từ một quyển thủy hệ ma pháp trong ma pháp sư công hội. Băng hệ ma pháp, là phát sinh từ thủy hệ ma pháp, chẳng những chính mình có băng hệ năng lực, đồng thời cũng có thể coi là một thủy hệ ma pháp sư, nhưng nếu chỉ là thủy hệ ma pháp sư, lại không thể sử dụng băng hệ ma pháp, đây là nguyên nhân tại sao băng hệ ma pháp trong giới ma pháp ở đại lục lại có địa vị cao hơn bốn hệ ma pháp còn lại.

Yến Phong tán thán : “ Ma pháp thật sự là thần kỳ, chỉ tính tới trị liệu phương pháp này, vũ kỹ đã không thể bằng được rồi “.

Niệm Băng mỉm cười nói : “ Đa tạ Yến huynh giúp đỡ, ma pháp mặc dù có chỗ hay của ma pháp, nhưng vũ kỹ cũng có những đặc điểm của nó “.

Yến Phong lúc này đã chẳng còn bộ dáng lãnh khốc, cười nói : “ Khách khí cái gì, kỳ thật, ta đã nhìn ra ngươi có chuẩn bị rồi, nhưng vì sợ ngươi sơ sảy, đã không kìm được mà ra tay, phong nữ kia thật sự là quá điên khùng. Chỉ vì chuyện nhỏ này mà đã muốn giết người “.

Cảm giác không ổn trong lòng Niệm Băng càng ngày càng tăng, từ trong mắt Yến Phong, hắn đã nhìn ra vài phần, miễn cưỡng cười, nói : “ Yến huynh, ta còn có việc, phải về ma pháp sư công hội trước “.

Yến Phong có phần không muốn, nói : “ Niệm huynh, chúng ta đã là bằng hữu, sau này ta có thể tới ma pháp sư công hội gặp ngươi không ? A, được rồi, ngươi cũng có thể gọi nhũ danh của ta. Ta, tiểu danh của ta là Cúc Hoa, Yến Cúc Hoa “.

Niệm Băng toàn thân lạnh ngắt, nhưng hắn lúc này cũng vô pháp cự tuyệt Yến Phong vốn vừa mới cứu chính mình, chỉ đành cố nén cảm giác muốn nôn mửa, gật đầu nói : “ Đương nhiên có thể, Yến huynh, chúng ta sau này gặp lại “. Nói xong, hắn hướng về phía Yến Phong hơi gật đầu, xoay người hướng về phía ma pháp sư công hội mà đi. Vừa đi, vừa thầm nghĩ trong lòng, Tuyết Tĩnh ơi Tuyết Tĩnh, ngươi thích người nào chẳng thích, lại hết lần này tới lần khác theo đuổi một kẻ pha lê ( ND : đoán được là gì không ? Nếu không, cứ đọc sẽ rõ ). Nghĩ tới đây, Niệm Băng nổi đầy gai ốc, sau này nghìn vạn lần không nên tái kiến vị Yến huynh này mới được.

Vừa hướng về phía ma pháp sư công hội đi, ánh mắt u oán của Yến Phi trước khi rời đi cũng không ngừng quanh quẩn trong đầu Niệm Băng, toàn thân phát lạnh, kéo ma pháp sư bào lên, phát hiện trên da tay trên đã nổi lên một tầng da gà. Khó trách tên kia vừa thấy mình đã đối xử khác với người khác, khó trách hắn đối với mỹ nữ như Tuyết Tĩnh cũng không nổi sắc tâm, nguyên lai là hắn có sở thích này. Hoàn hảo là mình từ ánh mắt hắn đã phát hiện ra sớm, nếu không, thì thật sẽ phải đeo trên không ít phiền toái rồi. Rõ ràng, vũ kỹ của hắn rất cao, trừ phi mình dùng Băng Tuyết Nữ Thần Đích Thán Tức tăng cường băng hỏa đồng nguyên ma pháp, nếu không thì rất khó thắng được hắn. Huống chi hắn cũng không có ác ý, mình căn bản vô pháp ra tay với hắn, giờ chỉ hy vọng hắn sẽ không quay lại tìm mình, nếu không, nếu bị người khác hiểu lầm, thật sự là nhảy xuống Thiên Thanh hà cũng không rửa sạch được.

Thong thả đi trên ngã tư đường, trong lòng Niệm Băng rất thoải mái, chuyện của Tuyết Tĩnh rốt cục cũng đã giải quyết xong, mặc dù nàng có thể khó tiếp nhận, nhưng ít ra mình thay nàng nhận một đao, nàng cho dù muốn nổi điên nữa, cũng sẽ không phải vì cừu hận mình.

Tiếng vó ngựa dồn dập đột nhiên vang lên, Niệm Băng tránh gấp sang một bên, ngã tư này cũng không tính là rộng, nếu như bị đụng vào, thì thực là xui xẻo.

Hí hai tiếng dài, hai con tuấn mã họ lại trước mặt Niệm Băng, hắn kinh ngạc, chủ nhân của hai thớt ngựa chính là Long Linh và Sư Cửu. Hai người xoay người xuống ngựa, Sư Cửu bất mãn nói : “ Ta nói này huynh đệ, ngươi sao chưa kịp nói một tiếng mà đã về rồi ? “.

Niệm Băng cười khổ đáp : “ Trong tình huống đó ta còn có thể không đi sao ? “.

Ánh mắt Long Linh vốn ôn nhu đã có vài phần hàn ý, " Niệm Băng, ta cần ngươi giải thích một chút về chuyện của Tĩnh Tĩnh “.

Niệm Băng cười khổ đáp : “ Giải thích ? Rất đơn giản. Ngươi hẳn cũng biết, là nàng muốn ta đóng giả nam bằng hữu, cùng nàng đến đây phó hội. Lúc chưa gia nhập ma pháp sư công hội, ta vừa tới Băng Tuyết thành, nhân sinh không quen thuộc, lúc đi qua Thanh Phong Trai và Đại Thành Hiên, vốn định đi tìm việc làm, nhưng không ngờ lại bị tam chưởng quỹ của Đại Thành Hiên làm khó, Tuyết Tĩnh đúng lúc đó đi qua, đã trừng phạt chưởng quỹ kia một chút, rồi mang ta vào Thanh Phong Trai, cho ta tạm thời làm người phách sài. Có lẽ là bởi diện mạo ta cũng không đến nỗi tồi, nàng mới chọn ta giả dạng làm nam bằng hữu của nàng “.

Long Linh ngẩn người, nói : “ Đơn giản như vậy sao ? “.

Niệm Băng nhún vai, đáp : “ Đơn giản như vậy. Không tin thì ngươi có thể đi hỏi Tuyết Tĩnh “.

Đôi mi thanh tú của Long Linh hơi nhíu, nói : “ Bắt một đại ma pháp sư đi phách sài, thật sự là buồn cười. Bất quá, nếu Tĩnh Tĩnh lúc đầu giúp ngươi, vậy sao hôm nay ngươi ở yến hội lại làm khó nàng như vậy chứ ? Chẳng phải ngươi đang trong vai nam bằng hữu của nàng sao ? “.

Niệm Băng lắc đầu, đáp : “ Ta từng nói với Lạc Nhu rồi, ta chỉ muốn giáo huấn Tuyết Tĩnh mà thôi, nàng từng vũ nhục ta, ta có thể chịu đựng được, thế nhưng, ta không hy vọng nàng vĩnh viễn như vậy, làm một phong nữ như thế, một ngày nào đó sẽ sốc tâm lý mà thôi, nếu như vậy, không bằng để ta đả kích nàng một chút, huống chi, ngươi cho rằng ta đả kích nàng quá mạnh sao ? Người tuyên bố ta là đại ma pháp sư chính chính là Linh nhi ngươi a ! “.

Long Linh ngây ra một lúc, cẩn thận nhớ lại, Niệm Băng quả thực chẳng làm điều gì, hắn chỉ cắt bánh ngọt giúp Lạc Nhu, rồi bồi tiếp Lạc Nhu khiêu vũ mà thôi, khi Tuyết Tĩnh biết được thân phận chính thức của Niệm Băng, mới nhất thời trở nên tức giận, quay người bỏ đi. Nghĩ tới đây, ánh mắt Long Linh lại dần dần trở nên nhu hòa, khẽ gật đầu, nói : “ Nói như vậy, thật sự không thể trách ngươi được. Bất quá, ta muốn biết, ngươi có từng xem Tuyết Tĩnh như một bằng hữu ? “.

Niệm Băng lạnh nhạt nói : “ Có lẽ là có, bất quá, ta nghĩ sau này cơ hội chúng ta gặp mặt nhau là không nhiều. Linh nhi tiểu thư nếu chất vấn xong rồi, ta muốn trở lại công hội. Trong thời gian tới, ta nghĩ, ta là sẽ không ly khai công hội, nếu Linh nhi tiểu thư còn gì bất mãn, có thể tùy thời đến đồ thư quán tìm ta. Sư Cửu đại ca, các ngươi kỵ mã, vậy ta đi trước ". Nói xong, xoay người lại, kiên định bước theo phương hướng về ma pháp sư công hội.

Long Linh ngốc trệ nhìn bóng lưng của Niệm Băng, thì thào nói : “ Sư huynh, ngươi nói xem có phải là vì Tĩnh Tĩnh là hảo bằng hữu mà ta thiên vị cho nàng không ? Niệm Băng xuất thân hàn vi, ta nghĩ, Tĩnh Tĩnh nhất định là đã nói gì với hắn, kích thích lòng tự tôn của hắn, bất quá, ta thủy chung cho rằng Niệm Băng là người tốt, hắn tựa hồ không muốn thương tổn người khác, chỉ là muốn bảo vệ chính mình mà thôi “.

Sư Cửu thấy Niệm Băng nói chuyện với Long Linh không chút khách khí, trong lòng ngược lại lại thầm cao hứng, phụ họa nói : “ Đúng vậy! Ta xem Niệm Băng cũng rất thương cảm, hắn khi còn bé nhất định chịu không ít khổ cực, Tuyết Tĩnh nha đầu quả thực quá khùng, ngươi cũng không nên nói giúp nàng, sau này có cơ hội, ngươi phải năng khuyên nhủ nàng mới được. Niệm Băng này ngươi đến không cần phải lo lắng, ta nghĩ hắn không phải một kẻ thù dai. Chuyện cũng đã qua rồi, hãy cho quên đi, bây giờ không còn sớm nữa, chúng ta cũng trở về đi. Ta sẽ đưa Niệm Băng một đoạn “. Nói xong, hắn thúc ngựa, đuổi theo Niệm Băng.

Niệm Băng không cự tuyệt lời mời của Sư Cửu, trong lòng hắn căn bản không để Tuyết Tĩnh, Long Linh trong lòng, trong tâm tưởng hắn chỉ có ma pháp, chỉ có đề thăng thực lực, về phần những chuyện khác, nhất là vấn đề nữ nhân, hắn cũng không suy nghĩ quá nhiều. Chỉ có việc đánh cuộc với trí nữ Lạc Nhu kia, mới khiến hắn có chút hứng thú.

Trên đường không hề nói chuyện, khi bọn hắn trở lại công hội, đêm đã khuya, Niệm Băng thay đại ma pháp sư bào, đưa hỏa hệ ma pháp sư bào cùng Hỏa Tinh trượng trả lại cho Long Linh, rồi một mình đi tới đồ thư quán.

Trong biển sách ma pháp, Niệm Băng quên hết thảy, hắn thậm chí quên cả việc tới thăm Phượng Nữ, không biết qua bao lâu thời gian, dù sao khi bên ngoài tối đi, ma pháp đăng trong đồ thư quán sẽ tự động được thắp. Niệm Băng cũng không đọc tất cả các thư tịch, mà chỉ xem những thư tịch có liên quan tới việc tu luyện ma pháp của mình, cùng với một vài tri thức cơ sở của ma pháp, những thứ này, đều là những điều hắn cần nhất. Đặc biệt là một quyển giới thiệu về phương pháp chế tạo ma pháp quyển trục cơ bản, khiến hắn phải nghiên cứu lâu nhất. Qua một đoạn thời gian, lại có người đem đồ ăn đến, tâm tư của Niệm Băng dồn vào việc đọc sách, cũng không nhìn xem là ai mang tới, chỉ cần ngửi thấy hương khí thì sẽ vừa đọc vừa ăn, thời gian, cứ thế trôi qua.

" Mệt quá ! Không biết qua mấy ngày rồi ? “. Niệm Băng mệt mỏi vặn eo, xoa xoa eo lưng chậm rãi đứng lên, mọi thứ cần thiết ở tầng thứ nhất hắn đều xem xong rồi, bằng với năng lực chỉ đọc một lần cũng ghi nhớ được hết, hắn khắc sâu ở trong đầu tất cả những thứ mà mình thấy cần thiết.

Ký ức chứa quá nhiều thứ, lại còn không được nghỉ ngơi, Niệm Băng cảm thấy đại não nặng trĩu mơ màng, mặc dù hắn rất muốn ngủ một giấc, nhưng cũng hiểu được, dưới tình huống như vậy, càng nên tiến hành minh tưởng, từng thời khắc đều không thể buông lỏng, ma pháp tu luyện giống như bơi ngược dòng nước, không tiến thì lùi, thời gian dài không cùng câu thông cùng ma pháp nguyên tố, ma pháp lực tất nhiên sẽ dần dần bị hạ thấp. Nghĩ tới đây, hắn miễn cưỡng vực dậy tinh thần, khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu cảm nhận ma pháp nguyên tố bên ngoài cơ thể. Thông qua Băng Tuyết nữ thần chi thạch và Hỏa Diễm thần chi thạch, hỗ trợ khôi phục tinh thần.

Lúc Niệm Băng tỉnh táo lại, trời đã là ban ngày, ánh dương quang qua cửa sổ chiếu trên người hắn, mang đến cảm giác ấm áp. Hắn biết, lần thời gian không ngừng minh tưởng này, nhận thức đối với ma pháp tri thức càng thêm sâu sắc, lý giải về băng hỏa đồng nguyên ma pháp của chính mình đã rõ ràng hơn, mơ hồ cảm giác được, trạng thái cân bằng của hai luồng ma pháp lực hiện tại còn không ổn định, cần từng bước từng bước dung hợp mới có thể đạt tới băng hỏa đồng nguyên chân chính, nhưng cụ thể phải làm thế nào, lại chẳng hề có đầu mối. Băng cùng hỏa dù sao cũng là hai loại cực đoan, hiện tại bởi vì xoay tròn, cho nên mới không có ảnh hưởng gì, một khi mình phá vỡ thế quân bình này, sợ rằng, thân thể mình vô pháp chịu đựng được, trong quá trình dung hợp sau này, có thể bảo trụ tính mạng hay không cũng là vấn đề lớn. Chính bởi nguyên nhân này, Niệm Băng mặc dù biết nếu tiếp tục tu luyện, toàn qua sẽ càng lúc càng lớn mạnh, nhưng nguy cơ tiềm ẩn cũng tăng lên, hắn thật sự không muốn thử nghiệm chút nào. Hiện tại hắn chỉ hy vọng, ở tầng hai, tầng ba của đồ thư quán, thậm chí là tầng thứ tư thần bí kia, có thể có thứ chỉ lối cho mình, mặc dù hy vọng rất mong manh, nhưng ít nhiều cũng vẫn có được vài phần.

Tiếng cửa mở vang lên, Niệm Băng ngẩng đầu nhìn lại, thấy Long Linh bê một mâm nhỏ tới, vừa nhìn thấy Niệm Băng ở trạng thái tỉnh táo, Long Linh không khỏi kinh ngạc kêu lên một tiếng, " Niệm Băng, ngươi kết thúc minh tưởng rồi ? “.

Niệm Băng mỉm cười đáp : “ Ta đã minh tưởng rất lâu sao ? Mấy ngày nay đều là ngươi mang thức ăn tới cho ta sao ? “.

Long Linh nói hơi bất mãn : “ Ngươi a ! Thích đọc sách là tốt, nhưng cũng không thể đọc cả ngày lẫn đêm như vậy chứ ! Nếu không phải ba ba không cho ta quấy rầy ngươi, ta đã sớm không cho ngươi xem tiếp rồi. Ngươi đọc sách ba ngày ba đêm rồi, sau đó lại minh tưởng hai ngày hai đêm, thật chưa thấy ai hiếu học như ngươi, trách không được niên kỷ còn thấo, mà ma pháp của ngươi lại đã đạt tới đại ma pháp sư cảnh giới. Đây, trước hãy ăn một chút đi, hai ngày minh tưởng, ngươi nhất định đói bụng rồi “.

Niệm Băng đón mâm, trên có một chén cháo trắng và hai cái bánh bao, cùng với một xếp nhỏ dưa muối, đều là những thứ hết sức bình thường, nhưng giờ thấy những đồ ăn này, hắn lại cảm giác có chút ấm áp trong lòng, Long Linh cũng là một cô nương tốt, mình với nàng miễn cưỡng có thể tính là bằng hữu, nàng lại có thể lo lắng cho mình như vậy, phần tình này, cần phải ghi nhớ trong lòng.

" Ngây ra làm gì ! Chẳng lẽ ngươi không đói bụng sao ? “. Long Linh khẽ huých Niệm Băng một cái.

" À ! Đói, đương nhiên đói bụng, ta ăn ngay đây “.

Long Linh rốt cục cũng kiến thức được một màn lang thôn hổ yết trong truyền thuyết, hai chiếc bánh bao một chén cháo, trong không đến ba mươi lần hô hấp ngắn ngủi đã hoàn toàn sạch bách, Niệm Băng còn chưa hề dừng lại, đem toàn bộ dưa muối đổ vào miệng, nuốt xong xuôi, mới hài lòng vỗ vỗ bụng.

" Ăn nhanh như vậy, không sợ nghẹn sao ? “. Nhìn Niệm Băng ăn như cả đời chưa từng được ăn, Long Linh không nhịn được cười khúc khích.

Niệm Băng đưa mâm trả lại cho Long Linh : “ Đa tạ, ta giờ đã nghỉ ngơi rồi, ta muốn tới tầng hai xem sách “.

" Cái gì ? Ngươi còn muốn xem ? Không nghỉ ngơi chốc lát sao ? “. Long Linh giật mình nhìn Niệm Băng.

Niệm Băng mỉm cười, đáp : “ Không cần, tầng hai và tầng ba, còn có càng nhiều thứ ta phải học. Thật vất vả mới tới được bảo khố này, ta thật không nỡ ly khai “. Nói xong, hắn đi lên lầu.

Long Linh kéo Niệm Băng lại, nói : “ Chờ một chút. Ngươi biết không, ngày hôm qua Tĩnh Tĩnh tới tìm ngươi. Còn có, Yến Phong cũng tới “.

Niệm Băng nhíu mày, nói : “ Bọn họ tìm ta có chuyện gì sao ? “.

Long Linh nói : “ Yến Phong đến lúc ngươi đang đọc sách, cũng chính là ngày thứ hai kể từ lúc ngươi quay lại, hắn ở cửa nhìn ngươi một hồi, thấy ngươi chuyên chú như vậy, đã lặng lẽ trở về, lúc hắn đi tựa hồ còn nói, bộ dáng ngươi chuyên chú rất hấp dẫn người. Còn nói vài câu kỳ quái, ta cũng không rõ có ý tứ gì, chỉ là biểu tình của hắn lúc ấy là lần đầu tiên ta nhìn thấy “.

Niệm Băng cười khổ nói : “ Được rồi, không cần phải tả nữa. A, được rồi, Linh nhi, vậy Yến Phong rốt cục là có địa vị gì ? Tựa hồ ở Băng Tuyết thành, không ai có dũng khí đắc tội với hắn, ngay cả phụ thân của Lạc Nhu tiểu thư, bá tước đại nhân cũng không dám “.

Long Linh nói : “ Hắn a ! Thân phận của hắn rất đặc thù, từ bề ngoài mà nói, hắn là nhi tử thứ bảy của đương kim Băng Nguyệt đế quốc quốc vương bệ hạ, chính là thất hoàng tử điện hạ, thế nhưng, lại không biết vì nguyên nhân gì, bị quốc vương bệ hạ đuổi khỏi Băng Nguyệt thành, bắt hắn tới Băng Tuyết thành, cũng ban cho hắn một tòa phủ đệ. Yến Phong tựa hồ cũng không có đam mê thứ gì, mỗi ngày ngoại trừ luyện võ ra, cũng thỉnh thoảng ra phố một chút, số lần tham gia yến hội kể ra thì rất ít, ngày đó, là bởi vì hắn từng nhờ Nhu nhi giúp chuyện gì đó, nên mới phải tới tham gia yến hội, ta thấy hắn đối với ngươi tựa hồ rất đặc biệt, ta là lần đầu tiên thấy hắn quan tâm tới ai đó như vậy “.

Niệm Băng thở dài một tiếng, nói : “ Loại quan tâm này cũng chẳng phải là tốt, Tuyết Tĩnh kia tới tìm ta làm gì ? “.

Long Linh đáp : “ Hình như Tĩnh Tĩnh đánh nhau với người ta, tựa hồ vẫn còn bị thương, nàng nói với ta, có một nữ nhân tới Thanh Phong Trai tìm ngươi, nàng cùng nọ nữ nhân nọ cãi cọ đôi lời liền quay ra đánh nhau, kết quả là nữ nhân kia rất lợi hại, mấy chiêu đã khiến nàng bị thương, may mà còn Tuyết bá bá ra mặt nói ngươi không còn ở Thanh Phong Trai, nàng mới bằng lòng bỏ đi, theo Tĩnh Tĩnh nói, nữ nhân nọ có thực lực không kém Tuyết bá bá, tựa hồ đã đạt tới vũ đấu gia. Tĩnh Tĩnh nhờ ta chuyển cáo ngươi, nữ nhân kia phá phách không ít đồ của Thanh Phong Trai, tổng cộng giá trị một trăm sáu mươi bảy tử kim tệ, ngươi phải đền cho nàng “.

Niệm Băng toàn thân khẽ chấn động, " Hả ! Chẳng lẽ là nàng tới tìm ta ? Chân là đáng chết, ta sao lại quên mất nàng. Linh nhi, ta phải ra ngoài, cảm tạ ngươi nói cho ta biết việc này “.

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 63

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự