Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 187 Ngã hữu tọa hạ đích tư cách (Ta có tư cách ngồi xuống)

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 6463 chữ · khoảng 23 phút đọc

Sứ giả của Hoa Dung đế quốc thì tới yêu cầu mời hắn phái sứ giả tham gia hội nghị, mà sứ giả của Lãng Mộc đế quốc còn lại là đến thỉnh cầu hợp tác. Trong nhất thời, hắn cũng không biết nên làm cái gì bây giờ, quyết định của hắn thay cho thái độ của Băng Nguyệt đế quốc, không thể qua loa được. Yến Phong đã cùng quần thần thương lượng ba ngày, nhưng kết quả vẫn như trước không đề được ra kết luận. Mắt nhìn thấy gần tới thời gian hội nghị bắt đầu, nếu không xuất phát chỉ sợ đến kịp được, cho nên hắn trong lòng rất lo lắng, đã vài ngày không có ngủ yên giấc.

“Khải bẩm bệ hạ, Băng Tuyết nữ thần tế tự đến, Thủ tịch cung đình ma pháp sư Niệm Băng đến.” Băng Tuyết nữ thần tế tự địa vị cao cả, bất luận khi nào, tên của nàng luôn ở phía trước, cho dù cùng tên của Yến Phong được đề cập cũng là như thế.

Yến Phong đột nhiên từ trên hoàng vị đứng lên, trong mắt tràn ngập vẻ kinh ngạc, Băng Tuyết nữ thần tế tự đến hắn cũng không sợ hãi, bởi vì đó vốn là hắn phái người tới Băng Thần tháp mời tới. Sự việc Tứ quốc công luận đại hội trọng yếu như vậy, hắn như thế nào cũng phải trưng cầu ý kiến của Băng Tuyết nữ thần tế tự. Hà huống chi, ở trong lòng hắn nhân tuyển sứ giả lý tưởng nhất cũng chính là Băng Tuyết nữ thần tế tự. Có vị đại lục đệ nhất Thần Hàng sư, Băng Nguyệt tự nhiên có thể tranh thủ được lợi ích lớn nhất. Nhưng lúc này đột nhiên nghe Niệm Băng cũng tới, hắn trong lòng nhất thời hưng phấn tràn ngập. Phải biết rằng hắn có thể leo lên ngôi vị Hoàng đế này, cố nhiên Tuyết Phách nguyên soái công lao lớn nhất, nhưng trong lòng hắn thì Niệm Băng mới là người hắn tín nhiệm nhất. Không có sách lược hoàn mĩ kia của Niệm Băng thì căn bản là không có khả năng thành sự. Hắn đưa Niệm Băng trở thành huynh đệ, tại thời khắc mấu chốt này Niệm Băng đột nhiên tới, đúng lúc thêm một người có thể thương lượng. Hắn làm sao lại không cao hứng cho được ?”

“Mau mời. Ô, không, trẫm tự mình đi nghênh đón.” Vừa nói, hắn nâng vạt dưới long bào lên, mạnh mẽ đi xuống cầu thang Long tọa, chúng đại thần phân biệt hướng hai bên tản ra, cùng với Tuyết Phách vẻ mặt kinh hỉ đi theo phía sau Yến Phong hướng ra ngoài nghênh đón.

Đại môn Băng Thần điện mở ra. Lúc này, Băng Tuyết nữ thần tế tự và Niệm Băng đang đứng tại cửa vào, Băng Tuyết nữ thần tế tự đã bỏ mũ trên đầu xuống, tuyệt sắc dung nhan của nàng nhìn không ra niên kỷ. Mắt thấy đại môn mở ra người thứ nhất đi tới là Băng Nguỵêt đế quốc đương kim quốc vương Yến Phong, Băng Tuyết nữ thần tế tự không khỏi kinh ngạc. Hàn quang trong mắt trở nên nhu hòa một ít, nhíu mày nói: “Bệ hạ sao lại tự mình đi ra vậy.”

Yến Phong mỉm cười nói: “Băng Tuyết nữ thần tế tự đại nhân kịp thời đến, là may mắn của Băng Nguyệt đế quốc ta, trẫm như thế nào có thể không đích thân tới nghênh đón? Tế tự đại nhân, mau, xin mời.” Nói xong, nhượng vị trí của chính mình. Làm ra một thủ thế thỉnh mời.

Niệm Băng trong lòng âm thầm tán thưởng, Yến Phong so với trước kia thoạt nhìn đã thành thục, lấy thân phận của hắn bây giờ có thể làm được hình dáng như vậy phi thường không dễ dàng, Băng Tuyết nữ thần tế tự vốn cao ngạo, được hắn tâng bốc như vậy, trong lòng cũng thoải mái rất nhiều.

Băng Tuyết nữ thần tế tự không khách khí, dẫn hai người thủ hạ của mình ngang nhiên vào. Niệm Băng đi theo phía sau các nàng, cùng đi vào đại điện, lúc này, Yến Phong mới có cơ hội nhìn về phía Niệm Băng, trong mắt hưng phấn không thể che dấu, nháy mắt ra hiệu với Niệm Băng, lúc này mới cùng Băng Tuyết nữ thần tế tự cùng đi vào phía trong.

Yến Phong sai người đưa tới hai chiếc ghế dựa. Đặt ở hai bên Long tọa của mình, nói: “Băng Tuyết nữ thần tế tự đại nhân mời ngồi, Niệm Băng, ngươi cũng ngồi đi.”

“Chờ một chút.” Ánh mắt của Băng Tuyết nữ thần tế tự lạnh xuống, ánh mắt dừng ở trên người Niệm Băng, lạnh giọng nói: “Hắn có tư cách gì ngồi ở chỗ này.”

Yến Phong nhíu mày, nói: “Niệm Băng là Thủ tịch cung đình ma pháp sư của nước ta, thuộc về thân phận khách khanh, tự nhiên có thể nhập tọa.”

Băng Tuyết nữ thần tế tự hừ lạnh một tiếng, nói: “Thân phận này của hắn có lẽ có vài phần gượng ép thì phải. Nếu lấy thực lực của hắn có thể nhập tọa, thủ hạ của ta kia cũng có thể ngồi. Muốn tại đại điện này ngồi xuống, là phải dựa vào thực lực mà nói.”

Niệm Băng cũng không có tức giận, lạnh nhạt cười, nói: “Ô? Đây Băng Tuyết nữ thần tế tự đại nhân cho ta biết phải làm sao mới có thể ngồi xuống đây?”

Băng Tuyết nữ thần tế tự nói: “Bằng vào thực lực nói chuyện.”

Niệm Băng có chút buồn cười nói: “Chẳng lẽ ngài muốn ta ở trên đại điện cùng ngài động thủ hay sao?”

Băng Tuyết nữ thần tế tự khinh thường nói: “Cùng ta động thủ ngươi còn không xứng. Chỉ cần ngươi có thể thắng một người nào trong hai thủ hạ này của ta, mớ có tư cách ngồi ở chỗ này.”

Niệm Băng lạnh nhạt cười, nói: “Cái này cũng không phải sự việc gì khó khăn.”

Yến Phong nhìn Niệm Băng, lại nhìn Băng Tuyết nữ thần tế tự, thật tâm nói: “Hai vị đều là trụ cột của bổn quốc, ngàn vạn lần không thể xung đột.” Chuyện nực cười, để cho hai cao cấp ma pháp sư như bọn họ động thủ, chỉ là lực phá hoại đủ sức để dễ dàng đem nơi này biến thành đống đổ nát.

Niệm Băng nhìn về phía Yến Phong nói: “Bệ hạ, thần đường xa mà tới, có chút mệt mỏi, tự nhiên là muốn ngồi. Đã là Băng Tuyết nữ thần tế tự đại nhân nghi ngờ thân phận của thần, thần nhân tiện chứng minh cho nàng xem rõ, bệ hạ xin yên tâm, thần tuyệt sẽ không phá hư vật gì nơi này. Nếu không, thần tự nguyện từ bỏ chức vị hiện tại.”

Yến Phong trong lòng khẩn trương, “Niệm Băng, không thể vô lễ.” Dù sao, Băng Tuyết nữ thần tế tự tích uy đã lâu, trái tim hắn hướng về Niệm Băng, chỉ sợ hắn bị thương tổn.

Niệm Băng nhìn về phía Băng Tuyết nữ thần tế tự, nói: “Tế tự đại nhân, để thủ hạ của ngài chuẩn bị đi, ta có thể bắt đầu ngay rồi.”

Băng Tuyết nữ thần tế tự vốn cũng chỉ là xuất ngôn khiêu khích, để báo mối hận Niệm Băng vũ nhục lúc trước. Lại không thể nghĩ rằng hắn thật sự có dũng khí ở chỗ này động thủ, không khỏi ngây ra một chút. Trong nháy mắt này, đã xuất hiện hồng, lam lưỡng sắc quang mang cơ hồ đồng thời sáng lên, cả trong đại điện đột nhiên tràn ngập khí thế sắc bén. Hai đạo quang mang lạnh như băng và nóng rực hoàn toàn khác biệt trong nháy mắt từ thân thể Niệm Băng hướng hai bên bắn ra, trong không trung vẽ ra một đường vòng cung, lách qua phía trước Băng Tuyết nữ thần tế tự, như thiểm điện đi tới trứơc người hai Băng hệ Ma đạo sư.

Hai gã Ma đạo sư phản ứng rất nhanh, thuấn phát băng thuẫn hướng quang mang đang tập kích tới ngăn cản lại, đều là ma pháp sư, bọn họ tự nhiên khiến cho không kích bất ngờ này không đạt hiệu quả gì, cho nên cũng không có để Niệm Băng trong mắt, nhưng mà, bọn họ lại nghĩ sai rồi. Niệm Băng sớm đã không thể dùng ma pháp sư phổ thông để so sánh.

Hồng, lam lưỡng sắc quang mang trong nháy mắt phóng đại, hai thân ảnh thon dài xuất hiện trong không trung, Chính Dương đao màu đỏ sậm lé ra lam sắc chân hỏa, cơ hồ trong nháy mắt liền phá vỡ băng thuẫn, Thần Lộ đao bên kia lấy cứng phá cứng. Đễ dàng đem băng thuẫn của một gã ma đạo sư khác biến thành băng phấn, khí tức trong nháy mắt tập trung, tay của hai gã ma đạo sư kia vừa mới đụng tới ma pháp quyển trục của mình mang theo, liền đã bị băng, hỏa hai cái Ảnh khôi lỗi phong trụ, bọn họ không phải không thể di chuyển, nhưng thân là Ma đao sư, bọn họ rất rõ ràng. Chỉ cần chính mình hơi chút động, ma pháp lực tập trung trên mình trong nháy mắt đem chính mình xé thành mảnh nhỏ. Cảm thụ sự nóng rực của Chánh Dương đao và lạnh băng của Thần Lộ đao, sắc mặt của hai gã băng hệ Ma đạo sư đều thay đổi.

Biến hóa bất ngờ, nhất thời khiến cho trong Băng Thần điện một trận rối loạn. Không ai thấy rõ được mới xảy ra cái gì, hai vị thủ hạ của Băng Tuyết nữ thần tế tự đã bị quản chế.

Băng Tuyết nữ thần tế tự trong lòng lạnh lẽo hẳn, nàng cách Niệm Băng rất gần. Cảm thụ cũng sâu sắc nhất, năng lượng sắc bén kia cho dù là nàng cũng không nắm chắc có thể hoàn toàn chống lại, chỉ có trốn tránh mới có thể né tránh công kích trong nháy mắt này. Niệm Băng thần tình như trước mỉm cừơi đứng ở đó, phảng phất cái gì đều không làm qua, nhưng tính mạng của hai gã Ma đạo sư cũng nắm giữ trong tay hắn. Băng Tuyết nữ thần tế tự không thể không một lần nữa phỏng đoán thực lực của người tuổi trẻ trước mắt này.

Quang mang thu liễm. Hai cái Ảnh khôi lỗi dẫn hai thanh thần nhận dung nhập vào thân thể Niệm Băng không thấy đâu, “Ta nghĩ, bây giờ ta có quyền ở chỗ này ngồi xuống chứ. Tế tự đại nhân, ta chỉ là muốn nói cho ngài, ta cái này Thủ tịch cung đình ma pháp sư cũng không phải dựa vào quan hệ ngồi lên.” Vừa nói, Niệm Băng đường hoàng ngồi trên vị trí, cũng không nhìn Băng Tuyết nữ thần tế tự một cái.

Băng Tuyết nữ thần tế tự không thay đổi. Cũng ngồi xuống, hai gã thủ hạ sau lưng nàng muốn phát tác, lại bị nàng nâng tay ngăn cản. Gặp tình huống này, Yến Phong vội vàng nói: “Hai vị đều là khách khanh của ta, không cần vì một chút việc nhỏ mà tranh chấp. Tốt lắm, chúng ta tiếp tục thảo luận chính sự. Tế tự đại nhân, bây giờ Tứ quốc công luận đại hội sắp cử hành. Ta trong thư gửi cho ngài đã nói rõ rồi, ngài xem, nước ta như thế nào đối mặt đi? Hoa Dung đế quốc thế đại, nếu ứng biến không có biện pháp, đối với phát triển của nước ta tương lai sẽ rất bất lợi.”

Băng Tuyết nữ thần tế tự lạnh nhạt nói: “Sự tình của phương diện chính trị ta không hiểu, bệ hạ không nên hỏi ta.”

Yến Phong đụng phải cái đinh, nhưng cũng không có tỏ vẻ bất mãn, tiếp tục nói: “Trước mắt nước ta đứng ngoài chiến khu, tạm thời cũng không lo chiến loạn, nhưng Lãng Mộc đế quốc cùng nước ta tiếp giáp, nước ta bởi vì ở bắc phương, khí hậu nghiêm hàn, đại lượng lương thực cũng phát ra từ Lãng Mộc, bây giờ bọn họ phái người tới thỉnh cầu liên minh, nếu chúng ta nói không đáp ứng, có lẽ không ổn. Nhưng nếu hướng Hoa Dung đế quốc liên thủ tiến quân, đường dài bôn ba, hơn nữa Hoa Dung thế đại, lại không tiếp giáp cùng ta, bất luận thắng bại, chỗ tốt đối với chúng ta đều cực kỳ nhỏ. Cho nên bây giờ ta và chúng thần đều rất mâu thuẫn, muốn nghe ý kiến của ngài.”

Băng Tuyết nữ thần liếc mắt Yến Phong, chỉ thấy trong mắt Yến Phong lộ ra quang mang khẩn thiết, cười hòa, nói: “Kết minh cũng không phải không ổn, Băng Nguỵêt vốn là cùng Áo Lan giao hảo, Lãng Mộc đế quốc có thể nói là kho thóc của Băng Nguyệt đế quốc, cho nên xuất binh, ta xem liền không cần, Hoa Dung đế quốc cũng không phải dễ đối phó vậy. Tứ quốc công luận đại hội tự nhiên phải đi, tình huống cụ thể bệ hạ tự tiến hành quyết định Ma pháp sư, nếu quả có sử dụng địa phương của Băng Thần tháp, bổn tọa tự nhiên sẽ xem xét tương trợ.”

Cuối cùng bốn chữ xem xét tương trợ nầy nhất thời khiến cho Yến Phong giận dữ, sắc mặt đanh lại. Trong lòng thầm nghĩ, trước kia Băng Nguyệt đế quốc không biết cho Băng Thần tháp bao nhiêu trợ giúp, Băng Thần tháp cũng luôn trợ giúp Băng Nguyệt đế quốc. Bây giờ có sự tình tới, ngươi nhưng lại cho ta cái xem xét tương trợ? Nhưng bây giờ chính là sử dụng ả nên phát tác không được, nghĩ tới đây, Yến Phong nói: “Tế tự đại nhân, tham gia Tứ quốc công luận đại hội này, phải cần cử sứ giả đức cao vọng trọng có lực uy hiếp thay thế Trẫm tham gia, Trẫm nghĩ trước nghĩ sau, nghĩ thấy hay là do Tế tự đại nhân tự mình đi một chuyến cho thỏa đáng, ngài xem...”

Băng Tuyết nữ thần tế tự nâng tay, ngăn cản Yến Phong nói thêm gì nữa, lắc đầu nói: “Không, Hoa Dung đế quốc ta không đi. Có lẽ bệ hạ còn không biết, Băng Thần tháp chúng ta cùng Dung gia của Hoa Dung đế quốc luôn luôn là đối đầu, ta đi, chẳng những sẽ không cho đế quốc tác dụng trợ giúp, thậm chí sẽ có phản hiệu quả. Huống chi, bây giờ Băng Nguyệt đế quốc Ma pháp sư công hội phát triển nhanh chóng, bảo bọn họ phái ra cao thủ trợ giúp sứ giả của bệ hạ đi trước thì càng tốt.”

Yến Phong nhất thời hiểu được, theo như lời Băng Tuyết nữ thần tế tự hơn phân nửa là thật tình, nhưng nàng lại không phải e ngại Dung gia, sở dĩ không muốn vì đế quốc xuất lực, bộ phận nguyên nhân là vì sự quật khởi của Ma pháp sư công hội ảnh hưởng tới địa vị của Băng Thần tháp. Xem ra, đến lúc chính mình nên tỏ thái độ. Hai năm này ma pháp sư công hội tốc độ phát trỉên mặc dù không chậm, nhưng cùng Băng Thần tháp so sánh chả là kém quá xa, địa phương nương tựa vào Băng Thần tháp còn rất nhiều. Sau khi cân nhắc lợi và hại, Yến Phong vừa muốn mở miệng, Niệm Băng ngồi bên cạnh hắn lại nói.

“Bệ hạ, ta đồng ý ý kiến của Băng Tuyết nữ thần tế tự đại nhân. Đi Hoa Dung đế quốc tham gia Tứ quốc công luận đại hội, quả thật không nên để Băng Thần tháp ra mặt. Đã là Tế tự đại nhân đồng ý để cho Ma pháp sư công hội hiệp trợ sứ giả tham gia lần hội nghị này, ta lấy thân phận phó hội trưởng ma pháp sư công hội, hướng bệ hạ chờ lệnh.”

Yến Phong có chút kinh ngạc nhìn về phía Niệm Băng, Niệm Băng kiên định hướng hắn gật đầu, nếu nói lúc trước Yến Phong còn có chút do dự, khi hắn thấy ánh mắt Niệm Băng, cũng đã hạ quyết tâm, Niệm Băng là người hắn tín nhiệm nhất, không có Niệm Băng thì không có ngôi vị hoàng đế của hắn, còn có cái gì hoài nghi đ? ”Hảo, đã là Tế tự đại nhân và Niệm Băng đều cho là như thế, chuyện này liền xác định như thế. Chỉ là, nhân tuyển sứ giả này quanh hệ trọng đại, vị ái khanh nào nguyện ý đi vậy?”

Dưới đài trầm mặc, trách nhiệm này quá lớn, cục diện Hoa Dung đế quốc bây giờ ai cũng không biết, gặp phải biến hóa gì còn là không biết hết, các đại thần từng người từng người tinh họat (tinh thông và giảo hoạt), loại sự việc phí sức không thu được kết quả tốt này ai nguyện ý gánh chịu?

Nhìn thấy các đại thần trầm mặc, Yến Phong không khỏi giận dữ nói: “Như thế nào, không ai nguyện ý vì Trẫm phân chia ưu lo sao?”

“Bệ hạ, thì để ta đi đi.” Niệm Băng từ chỗ ngồi đứng lên.

“Ngươi?” Yến Phong có chút nghi hoặc nhìn Niệm Băng, hắn cũng không phải không tin thực lực của Niệm Băng, lúc trước Niệm Băng giúp hắn bày ra kế sách leo lên ngôi vị hoàng đế này khiến hắn rất là thán phục, nếu không phải Niệm Băng kiên quyết từ chối, Yến Phong định nhường hắn ngồi lên cao vị. Nhưng mà, tính nguy hiểm của Tứ quốc công luận đại hội lần này rất cao, hắn thật sự không muốn để cho Niệm Băng liên quan đến nguy hiểm.

Niệm Băng nói: “Thần nguyện vì bệ hạ mà gánh nỗi lo này.”

“Không thể.” Thanh âm của Băng Tuyết nữ thần tế tự vang lên, “Ma pháp sư Niệm Băng tuyệt đối không thể đảm đương nhiệm vụ này. Đầu tiên không nói hắn tại phương diện chính trị có hay không có năng lực này, chỉ là thân phận của hắn đã không thể đại biểu đế quốc làm sứ giả.”

Yến Phong ngẩn người, nói: “Thân phận? Niệm Băng có thân phận gì?” Hắn kỳ thật là biết rõ còn cố hỏi, lúc trước Niệm Băng sớm lấy sự tình xuất thân Dung gia của mình ra nói qua cho hắn, đương nhiên, Niệm Băng nói cho hắn chỉ là xuất thân Dung gia, đồng thời cũng nói chính mình sớm vì quan hệ của phụ thân thoát ly Dung gia.

Băng Tuyết nữ thần tế tự lạnh nhạt nói: “Tên hắn kêu là Dung Niệm Băng.”

Lời vừa nói ra, dưới đài quần thần nhất thời ồn ào, không ít người ánh mắt nhìn về phía Niệm Băng đã khác.

Niệm Băng mỉm cười, cũng không có vẻ gì bối rối “Không sai, ta quả thật xuất thân Dung gia, Dung Thân Vương chính là gia gia của ta. Nhưng mà, họ Dung này ta đã sớm không dùng nữa. Từ lúc trước cha ta rời bỏ Dung gia, kế tiếp sau khi lại bị Băng Tuyết nữ thần tế tự đại nhân làm hại, ta chỉ là một cô nhi. Ta từ nhỏ tại Băng Nguyệt đế quốc lớn lên, chỉ biết trung thành vì sự phát triển của quốc gia.”

Dứơi đài, Tuyết Phách đi ra, cung kính nói: “Bệ hạ thần cho rằng Niệm Băng Ma pháp sư đủ để đảm nhận trách nhiệm này. Thần tin tưởng nhân phẩm của cậu ta. Thần cũng từng nghe qua thân phận của Niệm Băng Ma pháp sư, câu ta quả thật đã sớm thoát ly Dung gia.” Vừa nói, hắn nâng tay sờ lên hình thêu màu bạc trên áo mình.

Tiếng Tuýêt Phách vừa dứt. Nhất thời đứng ra hơn mười vị đại thần, đồng thời cung kính nói: “Chúng thần cũng cho rằng Niệm Băng Ma pháp sư đủ để đảm đương trách nhiệm.” Thanh âm chỉnh tề, cả Yến Phong đều bị dọa giật nảy lên. Hắn nào biết đâu, mấy vị đại thần chiếm vị trí trọng yếu này đều là thành viên Huyết Sư giáo, động tác vừa rồi của Tuyết Phách, chính là ám hiệu của Huyết Sư giáo. Phần lớn thành viên Huyết Sư giáo này cũng không biết thân phận của Niệm Băng, nhưng ám hiệu xuất hiện, lập tức xuất ngôn đồng ý đề nghị của Tuyết Phách.

Có thể đứng ra nói chuyện, ở Băng Nguyệt đế quốc đều có phân lượng rất lớn, thần tử cảm thấy không thích đáng cũng không tùy tiện mở miệng. Trên đài, Băng Tuyết nữ thần tế tự trong mắt lần đầu tiên lộ ra vẻ kinh ngạc, nhìn thoáng qua vẻ mặt bình tĩnh của Niệm Băng, âm thanh lạnh lùng nói: “Bệ hạ, đã có nhiều người như vậy ủng hộ Niệm Băng Ma pháp sư, vậy ngài nhân tiện phái hắn làm sứ giả đi. Bất quá, Băng Thần tháp ta chịu ân đế quốc nhiều năm, đế quốc có việc, chúng ta cũng không thể đợi chờ không. Ta liền cùng Ma pháp sư Niệm Băng đi một chuyến.”

Nghe được Băng Tuyết nữ thần tế tự lời này vừa nói ra, dưới đài Tuyết Phách Nguyên soái không khỏi biến sắc, ngẩng đầu nhìn về phía Niệm Băng, vẻ mặt Niệm Băng mỉm cười như trước, nói: “Vậy tốt a! Có thể khiến Tế tự đại nhân thay đổi chủ ý, nguyện ý cùng ta đồng hành, nhất định có thể khiến cho Niệm Băng lĩnh giáo được nhiều ích lợi. Có sự uy nhiếp của ngài, có lẽ nước ta cũng có thể tranh thủ được lợi ích tốt nhất.”

Băng Tuyết nữ thần tế tự đột nhiên thay đổi quyết định của mình cũng là bất đắc dĩ, mặc dù nàng cũng không coi trọng vật ngoại thân, nhưng Băng Thần tháp lại là một tay nàng lập lên, Băng Thần tháp từ trước tới nay không hướng theo bất kỳ ngành nghề gì, nhưng bởi vì yêu cầu ma pháp tinh thạch của đại sư chi phí kinh nhân. Phương bắc là địa phương thích hợp Băng hệ Ma pháp sư tu luyện nhất, nếu không có hoàng thất ủng hộ, sẽ đối với Băng Thần tháp sinh ra ảnh hưởng rất lớn. Muốn có được sự ủng hộ của hoàng thất, nhân tiện phải có địa vị đầy đủ, bây giờ ma pháp sư công hộ quật khởi, Băng Tuyết nữ thần tế tự lần này tự mình đi đầu, sớm đã nghĩ kĩ vì Băng Nguyệt đế quốc xuất chút lực, để chính mình là thủ hộ thần của Băng Nguyệt đế quốc. Lại không nghĩ rằng Niệm Băng lại có thể một hơi nhận lấy vị trí sứ giả này, khiến nàng bị vây vào hạ phong, bất đắc dĩ phải yêu cầu cùng đi.

Yến Phong mặc dù nghĩ thấy có chút không ổn, nhưng Niệm Băng và Băng Tuyết nữ thần tế tự đề đã xác định ý tứ của mình, hắn cũng không tiện lại sửa đổi, lập tức, bổ nhiệm Niệm Băng là sứ giả. Băng Tuýêt nữ thần tế tự và hắn cùng đồng hành, nhân viên đi theo do hai người tự mình chọn lựa. Ngày mai xuất phát. Sau đó, trên đại điện thương lựơng một chút chi tiết cụ thể, lúc này mới tuyên bố bãi triều.

Sau khi bãi triều, Yến Phong trực tiếp dẫn Niệm Băng và Tuyết Phách nguyên soái trở lại trong tẩm cung của mình, kín đáo cho lui người hầu, Yến Phong ôm đồm giữ bả vai Niệm Băng. “Xú tiểu tử, ngươi thời gian này đi nơi nào, như thế nào tìm không thấy ngươi, thật là sốt ruột chết người.”

Nhìn thấy Yến Phong lộ ra tình cảm chân thành, Niệm Băng mỉm cười nói: “Ta giờ không phải đã trở về giúp ngươi ấy ư?”

Yến Phong trên vai Niệm Băng đánh nhẹ một quyền, nói: “Tiểu tử ngươi cũng quá kích động, cùng lão thái bà Băng Tuyết nữ thần kia cạnh tranh cái gì, để cho nàng đi là được. Ngươi cần gì phải nhảy vào dòng nước đục này thế?”

Niệm Băng mỉm cười nói: “Nói như thế nào ta cũng là Thủ tịch cung đình Ma pháp sư của ngươi, chung quy cần thay ngươi cố gắng chút sức lực, yên tâm đi, ta có chừng mực.”

Tuyết Phách một bên nói: “Thế nhưng, lần này Băng Tuyết nữ thần tế tự cùng ngươi đồng hành, nàng lại là cừu nhân của ngươi, e rằng...”

Niệm Băng lắc đầu, nói: “Ta biết cái nào nhẹ cái nào nặng, ta bây giờ là đại biểu sứ giả của đế quốc, nàng ta cũng sẽ không gây khó dễ cho ta làm gì. Đợi đến lúc thích hợp thanh toán, ta tự nhiên sẽ tìm nàng tính toán đầy đủ

Yến Phong nói: “Niệm Băng, ngươi cho rằng chúng ta bây giờ nên lựa chọn thế nào đi?”

Niệm Băng nói: “Nhất định phải cùng Áo Lan đế quốc cũng như Lãng Mộc đế quốc kết thành liên minh. Đây là nhất thiết phải làm. Nhưng không cần cùng Hoa Dung đế quốc động võ lực. Cái này đúng mực chỉ cần nắm giữ thật tốt, đối với nước ta có lợi không có hại, bệ hạ bây giờ phải làm, đúng là ra sức phát triển đế quốc mình. Chỉ có chính mình cường đại lên, mới có thể càng nắm giữ tốt vận mệnh.”

Yến Phong gật đầu, mỉm cười nói: “Ngươi làm sứ giả này cũng hoàn toàn thích hợp, ngươi đều là một trong những người ta thực sự yên tâm a!”

Tuyết Phách trong mắt hiện lên một tia dị sắc, Niệm Băng làm bộ không thấy, tiếp tục nói: “Tốt lắm, đã là bệ hạ tin tưởng ta, chuyện lần này để cho ta toàn quyền xử lý đi. Ta chắc chắn có thành công nhất định.”

Yến Phong mỉm cười nói: “Ta đương nhiên tin tưởng ngươi, ngươi tuỵêt đối sẽ không hại ta, lúc trước ngươi trợ giúp ta lên ngôi vị hoàng đế, đã sớm chứng minh mấy cái này. Được rồi, ngươi thật vất vả mới trở về, trưa nay, quý tộc nhà ngươi nhất định phải lưu lại ăn cơm với ta. Lần này đi tới Hoa Dung đế quốc nguy cơ không nhỏ, ta nhất định phải phái cao thủ đi cùng ngươi.”

Niệm Băng lắc lắc đầu, nói: “Cái đó không cần. Có ta và Băng Tuyết nữ thần tế tự, ai dám đối đầu chúng ta? Mặc dù ta thực chán ghét nàng ta nhưng không thể không thừa nhận, người trên Ngưỡng Quang đại lục có thể thắng nàng quá ít. Cho nên ăn cơm thôi, ta tới muốn hảo hảo nhấm nháp một chút kĩ thụât của ngự trù hoàng cung.”

Yến Phong ha ha cười, nói: “Ta muốn nếm thử thủ nghệ của ngươi đi, nhưng mà ngươi thật vất vả mới trở về, nhất định mệt mỏi, hôm nay nhân tiện quây quần ăn một chút đi.” Ở trước mặt Niệm Băng, hắn căn bản không có một chút dáng điệu của đế vương.

Niệm Băng liền ở lại trong Hoàng cung tới buổi chiều, mới cùng Tuyết Phách ly khai.

“Giáo chủ, ngài sao lại có thể nhận làm sứ giả này?” Tuyết Phách vừa đi tới, thấp giọng hướng Niệm Băng nói.

Niệm Băng lạnh nhạt cười, nói: “Như thế nào? Ta vì cái gì mà không thể làm sứ giả này. Xuất phát điểm của bổn giáo là hiệp trợ Dung gia, mà không phải Hoa Dung đế quốc, điểm này Tuyết trưởng lão không nên quên.”

Tuyết Phách chấn động toàn thân, “Giáo chủ, ý tứ của ngài là?”

Niệm Băng nói: “Sau này ngài cũng là một trong trưởng lão của bổn giáo, có một số vịêc ta cũng không cần dấu díêm ngươi. Đầu tiên, Dung gia bây giờ bởi vì thôn tính Kỳ Lỗ đế quốc, tại Hoa Dung đế quốc đúng là như mặt trời chính ngọ, nhưng mà nếu Hoa Dung đế quốc thật sự đem bốn nước toàn bộ thôn tịnh, thống nhất khắp đại lục, nhưng lại đối với chúng ta Dung gia không có chỗ tốt gì. Điểm này ta cùng với quan điểm gia gia bất đồng. Nguyện vọng của gia gia là thống nhất đại lục. Nhưng mà, một khi đại lục thật sự thống nhất, có lẽ Dung gia cũng liền tiếp cận tới hủy dịêt.”

Tuyết Phách trong mắt tinh quang chợt lóe, nói: “ý của Giáo chủ là giảo thỏ tử, tẩu cẩu phanh?” (ND: giảo thỏ tử, tẩu cẩu phanh: tức là con thỏ xảo quyệt đã chết thì làm thịt chó săn.)

Niệm Băng lãnh đạm nói: “Phi điểu tẫn, lương cung tàng**, giảo thỏ tử, tẩu cẩu phanh, cái này luôn là đạo lý thiên cổ không thể nghi ngờ. Dung gia công cao chấn thủ. Một khi Hoa Dung đế quốc càng thay đổi người thống trị, không quá ba đời, Dung gia tất vong. Nhưng mà, Dung gia cao thủ đông đúc, nếu chưa thống nhất, vì lợi dụng thế lực của Dung gia, Hoa Dung đế quốc tất phải lôi kéo Dung gia, địa vị Dung gia sẽ rất khó thay đổi. Huống chi, đối với chúng ta Huyết Sư giáo mà nói, ngươi nghĩ thấy đại lục thống nhất tốt, hay là âm thầm khống chế các quốc gia khác tốt đi? Sau khi đại lục thống nhất, thế lực ngầm mặc dù có thể sinh tồn như cũ, nhưng chỉ cần người thống trị của Hoa Dung đế quốc không phải là ngốc tử, bọn họ nhất định sẽ nghĩ biện pháp khống chế thế lực ngầm, chúng ta Huyết Sư giáo mặc dù thần bí, nhưng ta tin tưởng rằng, Hoa Dung đế quốc có lẽ sớm đã có một chút tài liệu của chúng ta. Cho nên, chúng ta sau này phải phát triển phương hướng không phải trợ giúp Hoa Dung thống nhất đại lục, mà chính là sau Băng Nguyệt đế quốc, đem Áo Lan đế quốc, Lãng Mộc đế quốc đều không chế trong tay chúng ta, cái này mới là lẽ phải. Chỉ có để cho người của chúng ta hoàn toàn phiêu bạch, (ND: phiêu bạch: là lộ diện, họat động công khai) sau này mới phát triển càng tốt.”

Nghe Niệm Băng giải thích, Tuyết Phách liên tục gật đầu, “vẫn là Giáo chủ cao chiêm viễn chúc (nhìn xa trông rộng), ngài như vậy phân tích ra, thuộc hạ nhất thời đã minh bạch nhiều.”

Niệm Băng than nhẹ một tiếng, nói: “Kỳ thật, ta cũng không phải thực thích hợp làm cái Giáo chủ này, bởi vì ta quá dễ dàng cảm tình dụng sự, cái này là khuyết điểm lớn nhất. Nhưng mà, nếu người không có cảm tình, đó cũng liền nhân tiện không xứng là người. Tuýêt trưởng lão, thẳng thắn nói, Yến Phong luôn đối đãi với ta như là huynh đệ tốt nhất, chúng ta lợi dụng hắn để không chế Băng Nguỵêt đế quốc, ta trong lòng đối với hắn thủy chung có chút áy náy. Cho nên, ta muốn giúp hắn. Huống chi, nữ nhân của ngài còn là thê tử của hắn, bất luận là vì Yến Phong, còn là vì nàng, chúng ta đều không thể để Băng Nguyệt đế quốc dịêt vong. Cho nên, ta hôm nay đi tới triều đường, chính là vì muốn làm sứ giả của Băng Nguỵêt đế quốc, ta vội vàng muốn trợ giúp Yến Phong, hy vọng ngài có thể hiểu được khổ tâm của ta. Người trong bổn giáo mặc dù phân công các nơi, nhưng đại đa số đã thâm nhập cắm rễ, nếu thật sự nổi lên biến hóa thật lớn, liên lụy quá rộng rãi. Chẳng lẽ để khiến cho thụôc hạ bổn giáo ở Trung Nguyên bản thân ở trên cao vị vứt bỏ hết toàn bộ những gì họ có sao? Muốn càng tiếp tục phát triển tốt, liền cần thiết phải lo lắng con đường sau này của cấp dưới. Chỉ có như vậy Giáo ta mới có thể vĩnh viễn sinh tồn trong Hắc ám, nắm giữ toàn bộ đại lục.”

Tuýêt Phách nhìn Niệm Băng thật sâu, “Giáo chủ. Ta...”

Niệm Băng mỉm cười, nói: “Đây là cách nghĩ của riêng ta, đã lên làm giáo chủ này, ta sẽ vì các huynh đệ trong giáo mà suy nghĩ, phương châm của Huyết Sư giáo cũng là lúc nên thay đổi, đến khi tới Hoa Dung đế quốc, ta tự nhiên sẽ cùng bảy vị trưởng lão thảo luận kỹ. Chúng ta cố nhiên là vì Dung gia mà tồn tại, nhưng muốn trợ giúp Dung gia tốt hơn thì cũng nên có sự thay đổi.”

Tuyết Phách cung kính gật đầu, nói: “Ta đã hiểu được. Bây giờ ta mới chân chính nhận thức nhãn quang của Ma Sư giáo chủ, ngài quả thật càng thích hợp trên vị trí giáo chủ này.”

Niệm Băng trên đường cùng Tuyết Phách chia tay, một thân một mình trở về trong võ sĩ công hội.

“Cái gì?” Lam Thần trợn to mắt Niệm Băng. “Chàng nói sư phó muốn cùng chúng ta đồng hành, cái này, cái này như thế nào có thể?” Nghe Niệm Băng nói sự việc vừa rồi đi ra ngoài làm, Lam Thần nhất thời trong lòng đại loạn, nàng thật sự không muốn đối mặt sư phó của chính mình a!

Niệm Băng mỉm cười, nói: “Cái này không có gì, ta đã sớm thay nàng nghĩ ổn rồi. Nàng vị tất nhất định phải cùng sư phó nàng đối diện a! Người của Băng Thần tháp các nàng xuất môn đều là ngồi trên mã xa, chúng ta đây cũng ngồi trên mã xa. Nàng bây giờ có Thiên Nhãn huyệt, che dấu khí tức của mình sẽ không thành vấn đề, sư phó của nàng căn bản không thể phát hiện. Huống chi, nàng không thấy hình dáng của Lỗ đại ca sao? Ta có biện pháp để hắn thay đổi ngoại mạo, tự nhiên cũng có thể để nàng thay đổi. Muốn hay không trước tiên thử một lần.”

“Nhưng...” Lam Thần còn có chút do dự.

Niệm Băng mỉm cười nói: “yên tâm đi, Thần Thần, ta làm vịêc có chừng mực. Lần này đi Hoa Dung đế quốc sự tình ta phải làm có rất nhiều. Nếu ta nhớ không sai, cái điển lễ gì đó của Phượng tộc kia cũng sắp bắt đầu rồi, đợi xử lý hết Tứ quốc công luận đại hội lần này, ta sẽ cùng các nàng đi tới Phượng tộc một chuyến. Mặc dù mẫu thân đã thoát ly Phượng tộc, nhưng ta hiểu được tâm tư của người.”

Quang mang trong đôi mắt đẹp của Phượng Nữ lưu chuyển, chủ động nắm lấy tay Niệm Băng, “Vẫn là chàng nghĩ chu đáo. Thần Thần, yên tâm đi. Sư phó của ngươi cho dù cùng chúng ta đồng hành, cũng không có khả năng làm cái gì, lấy thực lực của chúng ta liên thủ, nàng ta sẽ không khiến ngươi bị sao.”

Lam Thần cúi đầu, nói: “Sư phó từ nhỏ đem ta nuôi lớn, mặc dù đối đãi với ta nghiêm khắc, nhưng mà người thật sự đối với ta rất tốt. Vì Niệm Băng ta ly khai Băng Thần tháp, nhưng mà, ta thật sự không nghĩ cùng sư phó tạo thành đối địch, ta thậm chí không biết nên như thế nào đối mặt lão nhân gia người.”

Niệm Băng đem Lam Thần ôm vào trong lồng ngực, nói: “Cái này cũng là việc không có biện pháp, ta cũng không muốn hôm nay nàng ta sẽ chủ động yêu cầu cùng chúng ta đi Hoa Dung đế quốc. Không cần lo lắng, nhãn bất kiến vi tịnh (ND: ý nói không gặp thì chẳng có sự tình gì), thật sự nếu không thể, nàng cứ ở chỗ này chờ chúng ta trở về đi.”

Lam Thần dùng sức lắc đầu, nói: “Không, ta đã đợi chàng một năm rưỡi, chẳng lẽ chàng còn để ta lại chờ đợi sao? Theo ý chàng nói, bất quá, chàng giúp người ta thay đổi dung mạo. Mà phải thay đổi xinh đẹp một chút, ta cũng không muốn làm sửu bát quái.” (ND: sửu bát quái: người xấu như ma lem, ngưòi quái dị)

Niệm Băng ha ha cười, nói: “Thần Thần của ta xinh đẹp như vậy, ta như thế nào sẽ đem nàng trở thành khó coi đi? Nàng thân thuộc Băng hệ, hay là dùng thanh Băng Tuyết nữ thần đích thán tức này của ta đi. Nó rất thích hợp với nàng. Có khí tức của nó cùng nàng tạm thời dung hợp, đối với việc đề thăng thực lực của nàng rất có lợi.”

Lam Thần nói: “Không cần dùng đao của chàng sao? Đó là vũ khí thuận tay nhất của chàng, đưa cho ta, chàng dùng cái gì? Nếu vạn nhất sư phó đối với chàng xuất thủ, chỉ sợ chàng không thể ngăn cản a!”

Niệm Băng mỉm cười nói: “Yên tâm, không liên quan. Ta tùy thời đều có thể đem đao thu hồi. Huống chi còn có Tích Lỗ đại ca, sư phó của nàng căn bản không có cơ hội thương tổn ta. Với tư cách là sứ giả, nàng ta đối ta cũng chỉ là hướng ta xuất thủ thăm dò, tịnh sẽ không thực hạ sát thủ. Huống chi, ta cũng vị tất đã sợ nàng ta.”

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 64

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự