Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 184 Ma Trù quy lai

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 5925 chữ · khoảng 21 phút đọc

Nếu như không phải không nghe được tin báo Niệm Băng đã chết có lẽ tam nhữ đã sớm sụp đổ, các nàng cũng không nguyện ý lộ ra quá nhiều bi thương trong lòng, chỉ sợ ảnh hưởng tới hai người kia, nhưng trong lòng, các nàng đã tự hỏi không biết bao nhiêu lần, nhất là Long Linh vốn tâm địa đơn thuẩn, về tâm chí cứng cỏi, nàng không bằng Phượng Nữ cùng Lam Thần, mỗi ngày sau khi tu luyện đều lén tìm một chỗ yên lặng vừa khóc vừa kêu tên Niệm Băng.

Long Linh đột nhiên ngẩng đầu nói: “Phượng Nữ tỷ tỷ, muội nghĩ, muội nghĩ nên nhờ thất long vương triệu hoán Long Thần đại nhân hỏi qua một chút về tính huống Niệm Băng hiện tại. Có lẽ hiện tại Niệm Băng cũng đã có tin tức gì rồi chứ? Vạn nhất hắn đã trở về nhưng lại không tìm được chúng ta thì phải làm sao đây!”

Phượng Nữ nhìn vẻ cầu khẩn trong mắt Long Linh, nhẹ nhàng gật đầu nói: “Chúng ta trở về xem, Tĩnh Nhi cùng Gia Tạp Mạn Địch Tư đại ca hai ngày này có lẽ cũng đã trở về. Bọn họ quay về Băng Tuyết Thành cũng đã một tháng rồi.”

Tuyết tĩnh mặc dù theo gia lạp mạn Địch Tư tới hàn lĩnh, hai người đích thân phận cũng đã xác định ^, nhưng nàng dù sao tưởng niệm cha của mình, ngẫu nhiên cũng sẽ trở về một lần, nhìn một chút tuyết cực. Long linh làm sao không nghĩ trở về, nhưng nàng sợ, sợ nhìn đến cha của mình sẽ không có thể đã trở về. Niệm băng long trí hoàn thành ^ tâm nguyện, hiện tại băng nguyệt đế quốc ma pháp sư công hội tại băng nguyệt đế quốc đích địa vị đã cùng trước kia khác nhau rất lớn. Mà ngay cả tổng bộ đều na tới rồi băng tuyết thành trong, thế lực trên diện rộng độ gia tăng.

Ba nàng sử dụng năng lực, dưới tác dụng của băng hỏa lưởng chủng nguyên tố chạm rãi đi vào trong Long Vương huyệt động.

Thân thể nhẹ nhàng rơi vào trong động, ba nàng vừa hay gặp được Băng Long Vương Tát Tát Lí Tư. Tát Tát Lí Tư nhìn ba nàng mỉm cười nói: “Đã về rồi à, cảnh giới của các ngươi lại tăng tiến rồi, quả thật hâm mộ tốc độ tiến bộ của nhân loại các ngươi, nếu như ta cũng có thể như các ngươi khai mở khiếu huyệt năng lựng cũng sẽ không đình trệ như vậy.”

Phượng Nữ mỉm cười nói: “Vậy cũng phải cảm ơn tỷ tỷ, tỷ đã trợ giúp chúng ta rất nhiều mà!” Tát Tát Lý Tư than là Băng Long Vương, đối với Lam Thần và Long Linh tu luyện Băng hệ ma pháp đều có trợ giúp rất lớn.

Phượng Nữ mỉm cười nói: “Vậy cũng phải cảm ơn tỷ tỷ, tỷ đã trợ giúp chúng ta rất nhiều mà!” Tát Tát Lý Tư thân là Băng Long Vương, đối với Lam Thần và Long Linh tu luyện Băng hệ ma pháp đều có trợ giúp rất lớn.

Tát Tát Lý Tư nhìn thoáng qua Long Linh, mỉm cười nói: “Linh nhi, lại nhớ tới Niệm Băng của các ngươi phải không. Nha đầu nhà ngươi khóc ít thôi, tới ta cũng phải thương tâm.” Khuôn mặt nàng mặc dù vẫn lạnh như sương nhưng nụ cười lại phong tình vạn chủng

Đột nhiên, Băng Long Vương Tát Tát Lý Tư biến sắc. “Không tốt, có chuyện rồi.” Ngay khi nàng biến sắc, Phượng Nữ, Long Linh và Lam Thần cũng đồng thời cảm giác được một cỗ năng lượng khổng lồ từ trong động truyền tới, luồng năng lượng này vô cùng quái dị, dưới cảm giác Thiên Nhãn huyệt của các nàng cũng không cách nào đoán được thuộc tính chính thức. Bốn người liếc mắt nhìn nhau, không hẹn mà cùng bay vào trong động.

Các nàng vừa mới nhảy vào trong động lập tức cảm giác được một cỗ sinh mệnh khí tức chính diện bắn tới, tốc độ bắn ngược lại so với tốc độ nhảy vào còn nhanh hơn gấp đôi, cùng bị bắn ra với các nàng còn có năm vị long vương khác.

Sáu vương hai mắt nhìn nhau, trên mặt đều toát lên vẻ hoảng sợ, bọn họ đều là cao thủ thập nhị giai, lại thêm ba người Phượng Nữ thập nhất giai, lực lượng mạnh mẽ như vậy cho dù là Long Thần tựa hồ cũng vô pháp đem bọn họ trong nháy mắt bức khỏi huyệt động, huống chi Hắc Ám Long Vương Tạp Tiệp Áo Tây Tư từ khi tu luyện Long Thần Tâm Quyết tới nay thực lực đã tăng vọt, tiếp cận thập tam giai.

Thổ Long Vương Bàn Tử giật mình nói: “Sao lại như vậy? Lão Đại, trong động của ngươi chẳng lẽ có vật gì sao?”

Hắc Ám Long Vương Tạp Tiệp Áo Tây Tư lắc đầu nhíu mày nói: “Không có khả năng, ta vả Địch Mạn Đặc Đế khi bước vào nơi này từng cẩn thận thăm dò khắp xung quanh, luồng năng lượng này rất kỳ quái. Sinh mệnh khí tức rất mạnh, xuất hiện lại không có báo hiệu trước, các ngươi có thấy cái gì không?”

Địch Mạn Đặc Đế nói: “Ta là Quang Long Vương, sinh mệnh khí tức là mạnh nhất, vừa rồi ta như thấy được một lục mang tinh màu xanh biếc, không chỉ có sinh mệnh khí tức, tựa hồ còn có một chút không gian khí tức.”

Không Gian Long Vương Ngạo Địch Lý Tư gật đầu nói: “Ta cũng cảm giác được, nhưng năng lượng không gian cường đại như vậy là lần đầu tien chứng kiến, thật là kỳ quái, rốt cuộc là cái gì? Bất quá, ta có thể cảm nhận được sinh mệnh khí tức này tựa hồ không có ác ý, không muốn công kích chúng ta.”

Phượng Nữ hít một hơi lạnh. “Không phải công kích đã có năng lượng mạnh như vậy, vậy …”

Bọn họ đều nghĩ tới cùng một vấn đề, đối mặt với tình huống như vậy, ai cũng nói không nên lời, trong lúc nhất thời không biết phải làm sao cho đúng. Mọi người đều không tiếp tục vào trong động, sáu long vương tạo thành một nửa vòng tròn, sáu đạo quang mang sáu màu từ thân thể họ lóe lên, không ngừng đề thăng năng lượng bản thân, chuẩn bị tùy cơ ứng biến.

Phượng Nữ chắn trước người Lam Thần và Long Linh, dung hỏa đấu khí của mình bổ khuyết cho vị trí của Hỏa Long Vương Gia Lạp Mạn Địch Tư, mặc dù nàng hơi yếu một chút, nhưng Phượng Hoàng Hỏa DIễm bản thân không hề thua kém lửa của long tộc, phối hợp với sáu long vương tạo thành một thất hệ kết giới, phong ấn động khẩu.

Ngay lúc này, trong đầu mọi người đều vang lên một giọng nói: “Sao vậy? Các bằng hữu của ta, các lão bà, các ngươi đón ta trở về như vậy sao?”

Một thân ảnh chậm rãi từ trong huyệt động bước ra, hắn đi không nhanh, nhưng mỗi bước đều kiên định hữu lực, vóc người cao ráo, ma pháp bào kim sắc, mái tóc vàng phủ xuống sau luwng, đôi mắt màu lam sáng như sao, quang mang bảy màu nhàn nhạt tỏa ra sau lưng, phối hợp với vóc người cao lớn. Khuôn mặt anh tuấn mỉm cười, trong đôi mắt như phủ một làn sương nhàn nhạt khiến người khác trong lòng chấn động. Hắn đã trở về.

“Niệm --- Băng ---“

Hai chữ này là một tên người, cái tên đã khiến ba người Phượng Nữ hồn khiên mộng quải. Sau một năm rưỡi, hắn rốt cục đã trở lại. Sinh mệnh khí tức xoay vòng quanh thân thể hắn, Phượng Nữ có thể cảm nhận rõ ràng, Niệm Băng lúc này tựa như lần đầu tiên mình nhìn thấy, đúng vậy, hắn đã trở lại.

Hồng, lam, tử, ba thân ảnh đồng thời nhào tới trước người Niệm Băng. Giang hai tay ra, Niệm Băng ôm ba nàng vào trong ngực. Lúc này không cần nói gì, bởi mọi lời nói đều không thể biểu lộ hết nỗi nhớ họ dành cho nhau.

Yên tĩnh, sáu Long Vương ở phía sau mỉm cười để cho thời gian trôi qua, từ sau khi Áo Đạt Tư Phong Ấn Chi Bình mất đi, bọn họ chưa bao giờ cao hứng như bây giờ, tam nữ gian khổ chờ đợi rốt cuộc cũng đã được hồi báo, nam nhân của các nàng đã trở về, bằng hữu của long tộc đã trở về.

Một tiếng ho khan nhẹ vang lên khiến cho không khí đang yên tĩnh rung động, một thân ảnh thấp lùn từ sau lưng Niệm Băng đi ra. “Khụ khụ, Niệm Băng a! Ngươi không giới thiệu cho ta một chút sao?”

“A!” Niệm Băng từ trong vui sướng bừng tỉnh, nhìn qua tam nữ rồi nói: “Tới đây, ta giới thiệu một chút, đây chính là hỏa huynh đệ của ta, Tích Lỗ - ải nhân tộc. Tích Lỗ, ba người này đều là hồng nhan tri kỉ của ta, là thê tử của ta, cũng là đệ muội của ngươi.” Lập tức, hắn vội vã đem tam nữ cùng sáu Long Vương giới thiệu cho chiến sĩ ải nhân tộc theo mình trở về.

Tam nữ đều không phản đối lời giới thiệu của Niệm Băng về các nàng, chờ đợi đã không uổng phí. Các nàng chờ nam nhân mà mình yêu mến nhất, cũng chờ hứa hẹn của Niệm Băng khi trở về, không có nghi thức long trọng hoa lệ, nhưng giờ khắc này, các nàng cũng biết, bản thân đã hoàn toàn thuộc về nam nhân này.

Tạp Tiệp Áo Tây Tư đi tới trước mặt Niệm Băng, nắm lấy vai của hắn, Hắc Ám Long Vương luôn luôn trầm ổn lúc này thân thể đã có chút run rẩy vì hưng phấn. “Tốt lắm, ngươi rốt cục cũng đã trở lại, ngươi đã đi lâu lắm rồi đó.”

Niệm Băng mỉm cười nói: “Đúng vậy! Ta rốt cuộc cũng đã trở về, ngay cả bản thân ta cũng không nghĩ tới sẽ phải đi lâu như vậy. Các ngươi khỏe chứ? Mọi người khỏe chứ?”

Tạp Tiệp Áo Tây Tư mỉm cười vuốt cằm nói: “Chúng ta đều rất khỏe, mọi chuyện vẫn như trước, chỉ có ba vị thê tử của ngươi là chờ đợi đến khổ a! Ngươi phải an ủi thật tốt các nàng mới được.”

Niệm Băng nhìn thật sâu tam nữ, Phượng Nữ ánh mắt nhu hòa nhìn hắn, Lam Thần trong mắt như có lửa mà Long Linh lại thẹn thùng và vô cùng hưng phấn, thần thái bất đồng nhưng tâm tư giống nhau, có được thê tử như vậy, hắn cảm giác được bản thân hạnh phúc đến nhường nào.

Không Gian Long Vương Tạp Ngạo Địch Lý Tư tới gần cười hắc hắc nói: “Đúng vậy! Niệm Băng, nếu ngươi không trở về, ba lão bà của ngươi chắc đã biến thành con sên rồi.”

“Ngươi nói ai là sên?” Tam nữ đồng thời hờn dỗi lên tiếng, dọa Tạp Ngạo Mạn Địch Tư giật mình nhảy lùi lại một bước, bộ dáng hoạt kê, xấu hổ khiến mọi người cười lớn.

Địch Mạn Đặc Đế nói: “Niệm Băng, là Long Thần đại nhân tiễn ngươi trở về sao? Nhưng sinh mệnh khí tức vừa rồi là sao?”

Niệm Băng mỉm cười nói: “Không, không phải, là một vị bằng hữu của ta ở Thần Chi Đại Lục đưa chúng ta về.”

Địch Mạn Đặc Đế do dự một lát rồi mới nói: “Vậy, Tạp Tạp hắn ..”

Niệm Băng mỉm cười, từ mi tâm phóng xuất ra một tia sáng, một quầng sáng màu vàng nương theo đó xuất ra, tiếng long ngâm vang lên, một thân ảnh từ mi tâm của hắn xuất ra, một Niệm Băng hình thái năng lượng xuất hiện trước người hắn, chỉ có điều, “Niệm Băng” này không mặc quần áo, toàn thân bao phủ một tầng lân phiến màu xám kim.

“Mẹ, con đã trở về.” Đúng là thanh âm của Tạp Tạp.

Mặc dù dung mạo giống nhau, nhưng thanh âm và khí tức lại hoàn toàn bất dồng. Địch Mạn Đặc Đế cũng không kinh ngạc, tiến lên một bước, ôm đứa con của mình vào trong người. “Tạp Tạp …”

Không khí ấm áp tràn ngập trong động, nhiệt độ của Hàn Lĩnh tựa hồ cũng không thấp như trước. TÍch Lỗ nhìn cảnh tượng này không khỏi ảm đạm cúi đầu, hắn nhớ tới tộc nhân của mình, nhớ tới mẫu thân của mình.

Niệm Băng trong Sinh Mệnh chi hồ ngủ say nửa năm mới thật sự hoàn thành quá trình sinh mệnh trọng tố, trong nửa năm, Thiên Hương đã khôi phục lại Tử Vong chi hồ, sau khi Niệm Băng tỉnh lại, nàng cùng Tạo Áo đã dạy hắn rất nhiều tri thứ lý luận, thực lực Niệm Băng đã lại có bước tiến lớn, rốt cuộc bước vào cánh cửa thập nhị giai, Tạp Áo từng nói với hắn, hiện giờ hắn tựa như một kho tàng khổng lồ, chỉ cần không ngừng khai thác tương lai tiền đồ không thể hạn lượng. Tình cảnh trong hồ nước lúc trước, bọn họ cũng không hề nhắc tới, Niệm Băng cũng từng hỏi qua nhưng Tạp Áo chỉ trả lời hắn, đó chỉ là trùng hợp mà thôi. Ở Thần Chi Đại Lục nửa năm, Niệm Băng không ngừng học tập tri thức lý luận, đồng thời toàn tâm toàn ý chế riêng cho Tạp Áo cùng Thiên HƯơng Bách Hoa Lộ, bản thân hắn chỉ mang về một bộ phận nhỏ nhất. Sau đó, Tạp Áo tri thông Long Thần Niệm Băng đã sống lại, Long Thần đem Tạp Tạp trả lại cho Niệm Băng, nhờ thực lực kinh khủng của Tạp Áo, Niệm Băng lại trở về Ngưỡng Quang đại lục

Sau khi mừng rỡ, mọi người lại trở về trong long động, Tạp Tiệp Áo Tây Tư không khỏi hỏi tình huống thực tế trên Thần Chi Đại Lục, chuyện với Tạp Áo Niệm Băng cũng không nhiều lời, cũng không kể lại, chỉ lắc đầu với Tạp Áo Tây Tư, có một số việc không thể tùy tiện nói ra, dù sao cũng liên lụy rất lớn. Đối với Tích Lỗ hắn chỉ đơn giản giới thiệu một chút đây là bằng hữu của mình, là Long Thần cho hắn mang Tích Lỗ tới Ngưỡng Quang đại lục. Tạp Tiệp Áo Tây Tư từng là một phần tử của Di Thất Đại Lục, đối với chủng tộc trên Di Thất Đại Lục rất có cảm tình tự nhiên cũng sẽ không hỏi thêm điều gì.

“Tạp Tạp, con thì sao? Con theo Long Thần đại nhân học được cái gì? Tại sao lại con lại có thể từ trong thân thể Niệm Băng tách ra?” Địch Mạn Đặc Đế quan tâm nhất vẫn là con trai của mình.

Tạp Tạp mỉm cười nói: “Mẹ, con từ Long Thần đại nhân học được rất nhiều thứ, rốt cuộc cũng hiểu được thuộc tính năng lượng của mình. Được Long Thần đại nhân trợ giúp, con phát hiện năng lượng của mình thuộc về một hinh thái gọi là vô, là một năng lực cực kỳ đặc thù, con có thể thông qua năng lượng trong nháy mắt chuyển hóa phát huy ra hiệu quả cảu một loại ma pháp, nói cách khác, con có thể coi như rồng thuộc bất cứ một hệ nào. Chỉ là không thể đồng thời dùng hai hệ được, điểm này so sánh ra kém hơn ma pháp dung hợp của Niệm Băng.”

Niệm Băng cười nói: “Ngươi còn chưa thấy đủ sao? Mặc dù ngươi không thể đồng thời dùng nhiều hệ nhưng hệ nào cũng có thể tinh thông, đây là ưu thế mà ta không có. Hơn nữa ta có thể cảm giác được năng lực vô thuộc tính của ngươi còn có điểm đặc thù, chỉ cần ngươi cố gắng tu luyện Long Thần Tâm quyết, sau này nhất định sẽ trở thành một Long Vương cường đại. Long Thần Tâm Quyết của ngươi không phải là đã đạt tới tầng thứ tư sao?”

“Đoạn thời gian này tinh thần lực của ta có chút tiến bộ, Tạp Tạp hiện tại là do tinh thần lực của ta ngưng kết ma pháp nguyên tố hình thành thân thể, kỳ thật linh hồn Tạp Tạp vẫn còn trong thân thể ta không cách nào chia rẽ, chỉ có thể thông qua khống chế biểu hiện ra bộ dáng như vậy mà thôi. Bất quá, có thể làm được bước này ta nghĩ muốn trọng tố thân thể cho Tạp Tạp cũng sẽ không mất quá nhiều thời gian. Cái này phải dựa vào cố gắng của ta và Tạp tạp thôi, so với trước đây hắn cũng đã lợi hại hơn rồi.”

Tạp Tạp ra vẻ kiêu ngạo cười nói: “Đương nhiên rồi, ta là ai? Ta là Long Thần kế thừa giả đời sau mà.”

Tạp Tiệp Áo Tây Tư tức giận nói: “Cái tốt không học lại đi học từ tên gia hỏa Tạp Ngạo Địch Lý Tư. Con nên nhớ kỹ, con có thể có ngày hôn nay đều là nhờ Long Thần đại nhân khoan dung, chỉ có càng cố gắng sau này tận tâm xuất lực cho Long tộc mới có thể gáo đáp ân huệ của Long Thần đại nhân.”

Tạp Tạp lè lưỡi nói: “Con biết rồi, phụ thân.”

Tạp Ngạo Địch Lí Tư bất mãn nói: “Lão đại nghe ta nói này, ngươi dạy hài tử đừng có liên lụy tới ta có được không? Ta đâu có làm gì a!”

Tạp Tiệp Áo Tây Tư chẳng buồn để ý tới Tạp Ngạo Địch Lí Tư, chuyển thân nói: “Đi thôi, chúng tar a ngoài hoạt động, Tích Lỗ huynh đệ, ta đưa ngươi đi xem một chút phong cảnh Ngưỡng Quang đại lục.”

Sáu long vương cùng Tạp Tạp mang theo ải nhân chiến sĩ Tích Lỗ ra khỏi huyệt động. Ý tứ của Tạp Tiệp Áo Tây Tư rất đơn giản, muốn để lại không gian trong động cho Niệm Băng và ba người yêu cảu hắn. Ba người nhớ hắn đau khổ thế nào các Long Vương đều thấy, Niệm Băng vất vả lắm mới quay về, bọn họ sao lại có thể làm chậm trễ thời gian bốn người đoàn tụ đây.

Còn lại Niệm Băng và tam nữ, lúc này hắn cũng không biết mình nên nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn các nàng, trong long dâng lên nhu tình mênh mông, chậm rãi kéo tay phải của tam nữ, tay trái đặt ở dưới, tay phải đặt bên trên, cảm thụ tiếng tim đập kích động của ba người, tâm của hắn cũng dần say.

Mở miệng đầu tiên là Phượng Nữ. “Niệm Băng, ngươi đã trở lại, ta phải đi thôi.” Nàng tựa hồ phải hao phí khí lực rất lớn mới dám nói ra những lời này, tiếng nói vừa dứt đã ảm đạm cúi đầu.

Niệm Băng trong long quýnh lên. “Phượng Nữ, nàng sao vậy? Chẳng lẽ nàng không tin ta yêu nàng sao? Chẳng lẽ nàng không tha thứ cho ta?”

Phượng Nữ lắc đầu nói: “Quá khứ đều đã qua, nhưng giờ thiếp phải đi rồi. Thời gian chàng rời khỏi trên đại lục đã xuất hiện biến hóa nghiêng trời lệch đất.”

Niệm Băng hít một hơi dài, chỉ cần Phượng Nữ không trách mình, những chuyện khác đều dễ xử lý hơn, hắn vừa muốn nói gì, lại nghe Phượng Nữ nói tiếp: “Vốn thiếp muốn cùng Linh nhi, Thần Thần cùng tới Băng Thần tháp cứu bá phụ bá mẫu ra, cũng xem như giúp chàng hoàn thành tâm nguyện. Hiện tại chàng đã trỡ vể, thiếp thấy chẳng những phục hồi sinh mệnh lực, thực lực cũng có bước tiến dài. Có chàng và các nàng cùng nhau đi, có Thần Thần quen thuộc với Băng Thần tháp, không có thiếp cũng có thể cứu được bá phụ, bá mẫu.”

“Đại lục xảy ra biến hóa? Nàng nói đi, có chuyện gì?” Niệm Băng hỏi, đồng thời cũng nắm chặt tay tam nữ hơn, vất vả lắm mới có thể trở về, hắn thật sự không muốn lại phải xa cách bọn họ.

Phượng Nữ ngẩng đầu nhìn Niệm Băng nói: “Biến hóa chính là do Hoang Dung đế quốc tạo nên, sau khi chàng rời khỏi nửa năm, Hoa Dung đế quốc lợi dụng dư uy từ trận chiến lần trước với Lãng Mộc đế quốc lại phát động chiến tranh. Chỉ bất quá lúc này đối tượng không phải là Lãng Mộc đế quốc mà là Lâm Quốc Kỳ Lỗ. Được gia gia của chàng Dung Thân Vương đái lĩnh, Hoa Dung đế quốc lấy Hỏa Diễm Ma Long kỵ sĩ đoàn và Hỏa Diễm Sư Tử kỵ sĩ đoàn làm trung tâm, đột nhiên hướng Kỳ Lỗ đế quốc phát động tấn công. Chỉ trong ba tháng ngắn ngủi, bất kể là thahf thị hay địa phương nào đều thất thủ, thẳng tiến tới thủ đô của Kỳ Lỗ đế quốc, hơn nữa còn bắt giữ Lỗ quốc vương, mạnh mẽ áp bức Kỳ Lỗ đế quốc đầu hàng, chỉ trong ba tháng sau đó đã hoàn toàn đem Kỳ Lỗ đế quốc hoàn toàn nắm gọn trong sự khống chế của mình. Bằng cái giá nhỏ nhất đã khiến bản đồ của mình tăng thêm hai phần năm, chiếm cứ cả lãnh địa rộng lớn phương Nam.

Nghe tin tức như vậy, Niệm Băng không khỏi hoảng sợ, Kỳ Lỗ đế quốc làm một trong ngũ đại đế quốc trên đại lục, mặt dù không cường đại như Hoa Dung đế quốc, cũng không dồi dào tài nguyên như Lãng Mộc đế quốc nhưng cũng xem như là một trong các cường quốc, so với Áo Lan đế quốc mạnh hơn rất nhiều.

Vậy mà lại trong nửa năm ngắn ngủi đã hoàn toàn bị Hoa Dung tiêu diệt, tin tức này quả thật có thể khiến toàn đại lục rung chuyển.

Niệm Băng trước dây chỉ nghe nói qua Hỏa Diễm Ma Long kỵ sĩ đoàn, hắn mơ hồ cảm giác được Hoa Dung đế quốc sở dĩ có thể liên tiếp thắng hai đại đế quốc, đem Kỳ Lỗ đế quốc thu vào trong bản đồ, sợ rằng có quan hệ rất lớn với kỵ sĩ đoàn cường đại này, lại liên tưởng tới thế lực ngầm khổng lồ của Huyết Sư giáo cùng với Hoa Dung đế viên kinh doanh nhiều năm , tiêu diệt Kỳ Lỗ đế quốc cũng không phải chuyện quá khó khăn.

Nói về chỉ huy chiến tranh, khắp trên Ngưỡng Quang đại lục, quả thật không ai có thể hơn được gia gia của mình a!

Đơn giản tự hỏi một chút, Niệm Băng nói: “Chiến tranh với Kỳ Lỗ đế quốc sợ là gia gia đã mưu tính sâu xa, trước lấy bộ đội tinh nhuệ xuất kỳ bất ý công kích Lãng Mộc đế quốc, tiến hành tấn công hủy diệt kỵ sĩ đoàn tinh nhuệ của Lãng Mộc đế quốc, cũng tại khu vực phía Nam của Lãng Mộc đế quốc tiến hành cướp bóc, thu được rất nhiều tài nguyên quý giá, đồng thời khiến cho tình hình sản xuất của Lãng Mộc đế quốc tạm thời lâm vào cảnh tê liệt. Gia gia sở dĩ không ham muốn bình nguyên của Lãng Mộc đế quốc làm căn cứ vững chắc đẻ thu được lãnh thổ Lãng Mộc đế quốc là bởi Lãng Mộc đế quốc của cải dồi dào, nhiều năm nghỉ ngơi dưỡng sức, thực lực không phải chỉ một kích mà bại ngay được, một khi các quốc gia khác phát động chiến tranh với Hoa Dung đế quốc, hai chiến tuyến, thậm chí là ba chiến tuyến thụ đích sẽ khiến Hoa Dung đế quốc tiến vào cảnh lưỡng nan, cho nên gia gia mới chọn lấy đại lượng tài nguyên rồi trở về trong nước. Trận đánh này chẳng những khiến cho quốc uy của Hoa Dung đế quốc đại tăng đồng thời sinh ra lực uy hiếp rất lớ n với ba nước xung quanh. Hơn nữa cũng tạm thời khiến chi nguyên khí của Lãng Mộc đế quốc hao tổn nặng nề, vô lực xâm nhập phía nam. Trận chiến ấy Hoa Dung đế quốc tổn thất cơ hồ có thể không cần tính có thể coi là vô cùng thành công. Đoạt trở về lượng lớn tài nguyên khiến cho Hoa Dung đế quốc trở nên cường thịnh chưa từng có, sau khi điều chỉnh lại lấy một số bộ đội đóng quân tại sơn mạch phụ cận giáp ranh với Lãng Mộc đế quốc, dựa vào địa thế hiểm yếu trấn thủ, khiến cho Lãng Mộc đế quốc không dám đi sâu vào. Sau đó đem toàn lực của cả nước bất ngờ tấn công Kỳ Lỗ đế quốc, lấy tài nguyên cướp được từ Lãng Mộc đế quốc làm cơ sở, nhất cử công thành. Áo Lan đế quốc bởi vì lần chiến tranh lần trước căn bản vô lực nhúng tay vào, đang đứng ở giai đoạn tu dưỡng, chỉ có thể trơ mắt nhìn mọi chuyện phát sinh, quả nhiên là chiến thuật hoàn mỹ a!”

Phượng Nữ mỉm cười tán dương nói: “Chàng không có mặt ở đại lục nhưng lại như tận mắt thấy vậy. Sự thật đúng như vậy. Sau khi Kỳ Lỗ đế quốc rơi vào tay Hoa Dung đế quốc, Lãng Mộc đế quốc mới phản ứng lại, triệu tập đại quân muốn nhân dịp Hoa Dung đế quốc trong nước trống rỗng phát động chiến tranh. Đáng tiếc Dung thân vương dẫn đầu hai kỵ sĩ đoàn chủ lực nhanh chóng chạy về biên giới phía bắc, bằng vào địa hình hiểm yếu phối hợp với quân đoàn phía bắc lại một lần nữa khiến cho Lãng Mộc đế quốc thất bại, khiến bọn họ chỉ có thể tự thủ, không cách nào tiến thêm được một bước, bước đầu giành được thắng lợi.”

Niệm Băng nhìn về phía Phượng Nữ lo lắng nói: “Nàng lo lắng về tình hình của mẫu thân nàng ở Áo Lan đế quốc phải không. Sao lại như vậy? Chín tháng tiếp theo lại xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ Hoa Dung đế quốc cũng phát động công kích với Áo Lan đế quốc hay sao? Chuyện này khó có khả năng. Kỳ Lỗ đế quốc dù sao cũng là đại quốc, Hoa Dung đế quốc xâm chiếm toàn bộ, cái giá phải trả tất nhiên không nhỏ, lại phải củng cố thành quả thắng lợi, sợ rằng rất khó phát động chiến tranh công kích Áo Lan đế quốc a!”

Phượng Nữ cười khổ nói: “Chàng thật thong minh. Không sai, thiếp lo lắng cho mẫu thân, chàng đoán đúng cả, nhưng chàng vẫn còn xem nhẹ gia gia và Hoa Thiên đại đế. Khi gia gia của chàng phát động chiến tranh với Kỳ Lỗ đế quốc, tể tướng Tô Càng của Hoa Dung dẫn đầu sứ đoàn sang Áo Lan đế quốc, thuyết phục Áo Lan đế quốc thần phục Hoa Dung đế quốc. Chính là bởi sứ đoàn này xuất hiện mới khiến cho Áo Lan đế quốc mất đi cơ hội tốt nhất trợ giúp Kỳ Lỗ đế quốc. Tới khi Kỳ Lỗ đế quốc bị diệt, Hoa Dung đế quốc tập đoàn quân ở phía đông và phía đông bắc cùng điều một nửa binh lực tới trấn thủ biên giới. Lúc này Áo Lan đế quốc đã không còn bất cứ cơ hội gì. Mặc dù thiếp không biết tình huống cụ thể nhưng sự lợi hại của Tô tể tướng sợ rằng không dưới gia gia của chàng. Hiện giờ hai nước đang đàm phán. Hoa Dung đế quốc đưa ra điều kiện, yêu cầu Áo Lan đế quốc thần phục, cho phép Áo Lan đế quốc tự trị nhưng phải xưng thần với Hoa Dung đế quốc, hàng năm tiến cống.”

Niệm Băng trong mắt quang mang liên thiểm. “Áo Lan đế quốc sẽ không đáp ứng. Phải biết rằng, nếu như Áo Lan đế quốc xưng thần với Hoa Dung đế quốc, như vậy Hoa Dung đế quốc có thể lợi dụng ưu thế vị trí địa lý của Áo Lan đế quốc, lúc nào cũng có thể phát động công kích với Lãng Mộc đế quốc, hai đế quốc này vốn có sơn mạch thiên nhiên làm lá chắn không thể phát huy tác dụng. Quân vương của Lãng Mộc đế quốc chỉ cần không phải thằng ngốc, tuyệt sẽ không cho phép chuyện như vậy phát sinh.”

Phượng Nữ gật đầu nói: “Không sai, lúc Lãng Mộc đế quốc vừa thất bại khi công kích Hoa Dung đế quốc, lập tức phái sứ giả đắc lực đi tới Áo Lan đế quốc thuyết phục. Theo tin tức của Tuyết Tĩnh cô nương từ bên ngoài truyền tới, hiện tại ba nước vẫn đang đàm phán.”

Niệm Băng suy nghĩ một lát rồi nói: “Lãng Mộc đế quốc chỉ sợ là muốn dùng thực lực kinh tế của bản thân để cầm cự Áo Lan đế quốc, ý đồ kết thành liên minh, cũng chỉ có như vậy mới có thể ngăn chặn Hoa Dung đế quốc xâm lược. Hiện tại phải xem Áo Lan đế quốc lựa chọn ra sao. Hoa Dung đế quốc không có gì phải lo lắng cả, chiếm được lãnh địa của Kỳ Lỗ đế quốc, thời gian càng kéo dài đối với bọn họ càng có lợi. Chỉ cần bằng vào tài nguyên thu được một lần nữa chỉnh đốn quân đội, dựa vào tài chỉ huy của gia gia ta, không bao lâu nữa cho dù là Áo Lan và Lãng Mộc hai nước liên thủ cũng vô pháp ngăn cản công kích của Hoa Dung đế quốc. Gia gia a! xem ra người thật sự muốn thống nhất đại lục.”

Phượng Nữ nói: “Vốn nếu chàng không trở về tâm tư của thiếp khó có thể đặt sang chuyện khác, Nhưng hiện tại chàng đã trở về, mẫu thân đang cần có người trợ giúp. Có Thần Thần cùng Linh nhi làm bạn với chàng thiếp cũng có thể yên tâm. Từ nhỏ đến lớn thiếp không thể ở bên cha mẹ tận hiếu cho nên thiếp muốn tới Áo Lan thành góp chút sức lực của mình.”

Lam Thần đột nhiên nói: “Tỷ, muộ cũng cùng về với tỷ.”

Phượng Nữ ánh mắt nhu hòa nhìn muội muội của mình lắc đầu nói: “Không, muội không nên theo tỷ về. Niệm Băng tới Băng Thần tháp cần phải có sự trợ giúp của muội, chỉ có muội mới quen thuộc với tình hình nơi đó. Kỳ thật chuyện này hai người chúng ta có thể làm gì đây chứ. Tỷ cũng chỉ tận lực trợ giúp mà thôi, phụ thân như thế nào hẳn là muội còn hiểu rõ hơn tỷ. Sợ rằng bất luận Áo Lan đế quốc như thế nào người cũng sẽ không rời bỏ. Niệm Băng, thiếp biết chàng là người Hoa Dung đế quốc, chàng yên tâm, thiếp sẽ không làm khó chàng đâu.”

Niệm Băng ánh mắt sáng lên, nhìn Phượng Nữ mà không đành long, hắn đột nhiên cười. “Nha đầu ngốc, ta sao lại để nàng về một mình chứ? Nếu muốn đi, vậy chúng ta cùng đi thôi. Họ không chỉ là cha mẹ của nàng, cũn là cha mẹ của ta! Về phần cha mẹ thân sinh của ta, theo lời thần thần hai người họ vẫn sống cùng một chỗ, ta cũng không lo lắng. Ta tin tưởng bọn họ cũng sẽ tha thứ nếu ta cứu họ chậm một chút. Ta hiểu rất rõ ba ba, chỉ cần có thể ở cùng một chỗ với mụ mụ, bất luận ở đâu người đều cam tâm tình nguyện.”

Phượng Nữ thân thể mềm mại khẽ run, nhìn Niệm Băng đang mỉm cười, trong long nàng dần trở nên nóng lên.

Nàng sao có thể nguyện ý rời khỏi Niệm Băng vừa mới trở về chứ, lúc này nghe Niệm Băng nói như vậy, nàng càng cảm nhận rõ ràng tình cảm thắm thiết của hắn.

Niệm Băng nắm chặt tay ba người, nói: “Ưu tiên cho tình báo, chúng ta cũng không vội tới Áo Lan đế quốc, cho dù tới đó cũng chẳng làm được gì, chỉ có thể nắm giữ thế cục hiện tại mới có thể ra quyết định chính xác nhất. Ta nghĩ trước hết tới Băng Nguyệt thành, tới đó tìm hiểu một chút tình huống của đại lục. Yến Phong là hảo huynh đệ của ta, ta nghĩ cuộc sống của hắn hiện tại cũng không thoải mái. Cục diện đại lục loạn như vậy, Băng Nguyệt đế quốc khó có thể chỉ lo cho bản thân, ta cũng muốn nghe một chút ý kiến của hắn.”

Đã một năm rưỡi không tới Huyết Sư giáo, có mạng lưới tình báo của Huyết Sư giáo hắn mới có thể hiểu rõ hơn đại lục đang xảy ra chuyện gì, cũng có thể hiểu rõ tình huống hiện tại để đưa ra phán đoán. Niệm Băng trong long quả thật rất mâu thuẫn, một bên là gia gia và gia tộc mà bên kia lại là mẹ nuôi – mẫu thân của Phượng Nữ và Lam Thần.

Huống chi còn có Yến Phong, Hoa Dung đế quốc đã phát động chiến tranh, theo tình huống như vậy, ngọn lửa chiến tranh một ngày nào đó cũng sẽ đốt tới Băng Nguyệt đế quốc, hắn đối với Yến Phong thủy chung luôn có vài phần áy náy, luôn muốn tìm một cơ hội trợ giúp hắn, mà hiện tại chính là thời cơ tốt nhất.

Phượng Nữ thở phào nhẹ nhõm, Lam Thần cũng âm thẩm thở phào, nàng thật sự không muốn đối mặt với sư phụ, mặc dù nàng biết cuối cùng cũng sẽ có một ngày phải như vậy.

Nhưng hiện tại, nàng nguyện ý lựa chọn trốn tránh, về phần Long Linh, lại được thấy Niệm Băng, bất luận là Niệm Băng muốn làm gì nàng đều không có ý kiến.

“Niệm Băng, Niệm Băng, hảo huynh đệ, ngươi rốt cuộc cũng đã trở về.” Thanh âm hưng phấn chấn động cả thạch động, thanh âm quen thuộc này khiến Niệm Băng trong long ấm lên, nhẹ nhàng đứng dậy, hô lớn: “Gia Lạp Mạn Địch Tư đại ca, ta ở đây.”

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 60

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự