Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 18 Sinh nhật yến hội ( Thượng )

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 5992 chữ · khoảng 21 phút đọc

Tuyết Tĩnh thè lưỡi, tự mình tiễn phụ thân tới cửa, vừa ra khỏi cửa, đã thấy Niệm Băng đang đứng trên đường đá, mắt nhìn xuống gốc đại thụ, không biết đang suy nghĩ gì.

Tuyết Cực đi tới bên cạnh Niệm Băng, mỉm cười nói : “ Tiểu tử, làm việc ở Thanh Phong Trai cho tốt, nữ nhi ta mặc dù có chút hồ đồ, nhưng phẩm tính vẫn còn là tốt, chuyện vừa rồi là hiểu lầm, ta đã hiểu rồi, trợ giúp nó chắc là ngươi phải vất vả rồi ? “.

Niệm Băng hơi ngẩn người, Tuyết Cực là Thanh Phong Trai lão bản, lời hắn nói với mình lại không có ngữ khí yêu cầu, lại như là đang khẩn cầu, chỉ với điểm này, cũng có thể thấy được phong độ của hắn, hảo cảm trong lòng đại gia tăng, cung kính đáp : “ Đó là việc ta phải làm, chủ nhân không cần khách khí “.

Tuyết Cực nhìn Niệm Băng thật sâu, đột nhiên, cổ tay hắn khẽ lật, hướng về phía đầu vai Niệm Băng chộp tới, Niệm Băng không động, hắn chỉ vừa thấy tay Tuyết Cực vung lên, bàn tay trắng trẻo mạnh mẽ đã nắm chặt vai hắn, lại không hề thấy đau đớn, Tuyết Cực vỗ vỗ bờ vai của hắn, nói : “ Được rồi, ta đi, ngươi tiếp tục cùng nàng học đi “. Nói xong, xoay người đi nhanh hướng ra phía ngoài. Niệm Băng cũng không thấy, trong mắt Tuyết Cực lúc này đang bộc lộ một vẻ nghi hoặc, thử thách vừa, hắn đã phát hiện, trong cơ thể Niệm Băng ngay cả một tia đấu khí cũng không có. Tuyết Cực thủy chung cảm giác được thanh niên nhân này không hề đơn giản, nhưng lại nói không ra là tại sao. Ra khỏi sân, hắn cũng không hề đóng cửa lại.

Tuyết Cực đi, Niệm Băng ánh mắt chuyển về hướng Tuyết Tĩnh, chỉ thấy Tuyết Tĩnh đang vỗ vỗ bộ ngực cao vút, " Thật sự là làm ta sợ muốn chết, cũng may lão ba tựa hồ bị bề ngoài của ngươi gây chú ý, ngươi thật ngu ngốc, vừa rồi ai cho ngươi nói chuyện, nói ít đi một câu ngươi sẽ chết a ! Mau tiến đến đây cho ta. Chúng ta tiếp tục học, sau này không được lộ liễu như vậy nữa “.

Niệm Băng lại trở lại trong phòng, lần này không cần học lễ nghi nữa, trực tiếp bắt đầu học khiêu vũ.

Một lúc lâu sau.

"Niệm ––– Băng ––– ". Lúc Niệm Băng giẫm lên chân Tuyết Tĩnh lần thứ mười bốn, nàng thật sự không thể nhịn được nữa, " Ta muốn bóp chết ngươi, ngươi sao ngu vậy a ! Dạy nhiều như thế mà còn học không xong “.

Niệm Băng vừa dịch sang một bên, vừa ủy khuất nói : “ Ta vốn là ngu dốt, ngươi hiện tại mới biết sao ? Tiểu thư, hiện tại mới là buổi sáng, ngươi đổi người hẳn là vẫn còn kịp “.

" Đổi người ? Đổi cái đầu ngươi, ngay cả y phục cũng là dựa theo kích cỡ của ngươi, hiện tại bảo ta đi đâu mà tìm người chứ, ngươi chờ một chút, ta đi sẽ quay lại ngay “. Hung hăng trừng mắt nhìn Niệm Băng một cái, Tuyết Tĩnh xoay người chạy ra ngoài. Nhìn bóng lưng vội vã của nàng, Niệm Băng nhíu mày, " Nha đầu, nếu có được nửa phần hàm dưỡng của ba ba nàng, thì cũng có thể xem là một mỹ nữ, đáng tiếc a ! “.

Không lâu sau, Tuyết Tĩnh đã trở lại, trên mặt còn mang theo một tia tươi cười quái dị, dưới chân phát ra thanh âm đinh đinh, " Bây giờ được rồi, tùy tiện ngươi giẫm lên, chỉ cần ngươi còn giẫm lên chân ta, thì không cho nghỉ ngơi, cứ tiếp tục luyện “.

Niệm Băng chăm chú nhìn lại, giật mình phát hiện, trên chân Tuyết Tĩnh đã thay một đôi hài, một đôi thiết hài. Mở to hai mắt, nói : “ Tiểu thư, ngươi không cần khoa trương như vậy chứ, chẳng lẽ ngươi không cảm thấy nặng sao ? “.

Tuyết Tĩnh hừ một tiếng, nói : “ Đương nhiên nặng, bất quá, dù sao vẫn tốt hơn so với việc ngươi giẫm lên chân ta, đôi hài này ta từng đi năm năm, vốn chế tạo để luyện tập khinh thân công phu, mỗi chiếc nặng mười lăm cân, ta bây giờ mang theo vật nặng ba mươi cân cùng ngươi luyện vũ, ngươi chăm chú một chút cho ta, nghe chưa ? “.

Niệm Băng vừa rồi nghe Tuyết Tĩnh nói luyện không tốt thì không cho nghỉ ngơi, cũng đã quyết định là phải chăm chú rồi, mặc dù cảm giác ôm một mỹ nữ rất thoải mái, nhưng đứng lâu như vậy, đối với một ma pháp sư như hắn mà nói, cũng không phải là chuyện dễ dàng gì, bất đắc dĩ gật đầu, tiếp tục luyện tập vũ đạo.

Hai người cứ như vậy luyện đến buổi chiều, Niệm Băng mới miễn cưỡng nắm giữ được bộ pháp của vũ đạo, mặc dù không thể nói là phiêu dật tự nhiên, nhưng cũng có thể cầm cự được một màn, hai người thậm chí ngay cả cơm trưa cũng ăn ở trong phòng, bất luận là Niệm Băng hay là Tuyết Tĩnh với ba mươi cân trọng hài, lúc này đầu đã đầy mồ hôi.

Tuyết Tĩnh quệt mồ hôi trên trán, đặt mông ngồi lên giường, " Rốt cuộc cũng miễn cưỡng xem như hợp cách, cứ như vậy đi, luyện tiếp nữa, cho dù ngươi có thể kiên trì, ta cũng chẳng kiên trì được, Niệm Băng, ngươi cũng nghỉ ngơi một lát, trước hãy uống miếng nước. Rồi đi tắm rửa cho sớm, thay nội y sạch sẽ, sau đó chúng ta chuẩn bị xuất phát, lần này, ngã rốt cuộc muốn xem xem, trong lòng hắn có ta hay không “.

Niệm Băng nhìn bộ dáng chấp nhất của Tuyết Tĩnh, trong lòng đột nhiên mọc lên một tia khác thường, lúc này tựa hồ là lúc Tuyết Tĩnh xinh đẹp nhất, không ngừng truy cầu thứ mình muốn, điểm này khiến Niệm Băng phi thường bội phục, " Tiểu thư, nếu hắn không ghen, chúng ta nên làm gì tiếp theo ? “.

Tuyết Tĩnh tức giận nói : “ Ngậm cái miệng quạ đen của ngươi lại, bản tiểu thư mỹ lệ động nhân, hắn sao lại không động tâm chứ ? Nếu vạn nhất hắn thật sự là đầu gỗ, ta sẽ hỏi đến ngươi “.

Niệm Băng vô tội nói : “ Ta cũng không phải hắn, chuyện này có gì liên quan tới ta ? “.

Tuyết Tĩnh phiền não phất phất tay, nói : “ Ta tùy tiện nói một chút, dù sao thì tận nhân lực, mới tri thiên mệnh. Nếu thiên thần không cho chúng ta nên duyên nên phận, ta còn có biện pháp gì, được như Linh nhi thì thật tốt, từ nhỏ đã có sư huynh nàng yêu thương, trân trọng nàng, khỏi phải phiền lòng vì mấy chuyện này, ta bây giờ buồn bực muốn chết. Niệm Băng, nếu ngươi thật sự là một ma pháp sư thì thật tốt a ! “.

Niệm Băng liếc Tuyết Tĩnh, " Nếu ta thật sự là một ma pháp sư, thì làm sao ? “.

Tuyết Tĩnh hì hì cười, nói : “ Nếu là vậy, ngươi có thể theo đuổi ta rồi a ! Thân phận ma pháp sư nói sao thì cũng có thể xứng với ta, dù là ngươi chỉ là một trung cấp ma phát sư cũng không sao cả. Thẳng thắn mà nói, ta đã gặp qua nhiều nam nhân, nhưng ngươi chính là người xinh đẹp nhất, nói không chừng, ngươi mặc nữ trang vào, có thể trở thành đại mỹ nữ, xinh đẹp hơn cả ta và Linh nữa chứ ? “.

Niệm Băng nghe không khỏi nổi gà một trận, cười khổ nói : “ Tiểu thư, dùng từ xinh đẹp để hình dung một nam nhân, tựa hồ không quá thỏa đáng lắm, chúng ta bây giờ đi tắm rửa thôi, ta thật sự là rất khó chịu rồi “.

Tuyết Tĩnh mặt đỏ lên, nói : “ Ngươi nói linh tinh gì vậy, cái gì mà bảo chúng ta đi tắm rửa, đi thôi, cũng may, trước khi học tập khiêu vũ ta đã bảo ngươi cởi ma pháp sư bào ra, nếu không giờ thì đã bị bẩn rồi, ngươi có biết hay không, ma pháp sư bào loại này là rất đắt tiền đấy “.

Niệm Băng thầm nghĩ trong lòng, ta hiểu rồi, nguyên lai là trong lòng ngươi, ta còn không bằng một kiện ma pháp sư bào, xem ra, trên xã hội này, nếu không có thực lực, thì chẳng thể có được gì, nếu ta chỉ là một bình dân, chỉ sợ là cũng chỉ biết mặc cho ngươi vũ nhục như thế, đáng tiếc, ta không phải, Tuyết Tĩnh, nhớ kỹ từng câu nói của chính ngươi. Đại tiểu thư điêu ngoa bốc đồng giống như ngươi, có ai sẽ thích được đây ?

Màn đêm dần dần buông xuống, một chiếc mã xa sang trọng đi trên đường cái trong Băng Tuyết thành, mã xa được bốn con đại mã màu đen kéo đi, thân xe rất lớn, bên trong chứa tới hơn mười người cũng không thành vấn đề, điều khiển xa là một lão giả, tư thế của hắn rất quái dị, cổ tay di chuyển rất nhẹ, dây cương trong tay sẽ tự nhiên được kéo trên lưng ngựa, chỉ dẫn ngựa đi đi theo đúng phương hướng, tốc độ được khống chế rất thích hợp, không nhanh không chậm, hướng về phía tây của Băng Tuyết thành.

Bên trong xe, Tuyết Tĩnh không thoải mái nhìn một thân ngân sắc y phục, loại váy này không giống với loại nàng thường xuyên mặc, mà là loại chuyên dùng cho các yến hội, bên trong váy, được cố định tới ba, bốn kiện trang bị, để mặc bộ y phục này lên, ba nha hoàn phải chuẩn bị đến nửa canh giờ mới xong, Tuyết Tĩnh, người luôn luôn thích đơn giản, mà phải mặc y phục loại này vào, đó quả thực như là chịu tội.

" Niệm Băng, ngươi xem y phục này của ta có đẹp mắt không ? “. Tuyết Tĩnh hướng về Niệm Băng đang ngồi đối diện hỏi.

Niệm Băng mỉm cười, đáp từ trong thâm tâm : “ Rất đẹp. Mái tóc dài rám nắng của tiểu thư kết hợp với ngân sắc y phục này có vẻ phi thường cao quý, so với váy áo của người bình thường thì đẹp mắt hơn nhiều “.

Tuyết Tĩnh hai mắt sáng ngời, nói : “ Thật sao, phải thật xinh đẹp, mới không uổng phí công sức của ta, y phục này chặt quá a ! Thật sự là khó chịu muốn chết, may là ta không béo, thật sự là không biết người nào béo mà mặc y phục loại này thì khổ đến mức nào, ngươi cũng sướng, bất luận trong tình huống nào thì ma pháp sư bào cũng là thứ trang phục thích hợp “.

Niệm Băng mỉm cười nói : “ Dù sao ta cũng chỉ là giả mạo thôi, tiểu thư, người nếu thấy không thoải mái, thì mặc y phục bình thường không được sao ? Chẳng lẽ ngươi lại không tự tin về sắc đẹp của mình ? “.

Tuyết Tĩnh hừ một tiếng, nói : “ Sao lại không tự tin ? Bất quá, hôm nay không phải là vì thử thách tên đáng ghét kia sao ? Nếu không phải vì hắn, quỷ mới nguyện ý ăn mặc như vậy, ở thượng tầng xã giao trong Băng Tuyết thành, ta nổi danh là tùy ý nữ. Hứ, được rồi, từ giờ trở đi, ngươi không được gọi ta là tiểu thư nữa, nếu tới yến hội mà ngươi còn gọi như vậy, thì sẽ bị chê cười mất “.

Niệm Băng thản nhiên đáp : “ Vậy ta nên gọi người là gì ? “.

Tuyết Tĩnh suy nghĩ một chút, nói : “ Nếu ngươi xuất hiện vứoi thân phận nam bằng hữu của ta, vậy thì ngươi gọi ta là Tĩnh nhi giống như ba ba đi, xem như tiện nghi cho ngươi rồi, còn nữa, ngươi phải nhớ kỹ, ở yến hội thì nói chuyện với ta không cần phải cung kính, nhất định phải có vẻ thân thiết một chút, như vậy mới giống thật, mới không bị người phát giác, ngươi hiểu chưa ? “.

Niệm Băng mỉm cười, nói : “ Ta hiểu rồi, Tĩnh nhi, là như thế này sao ? “. Vừa nói, hắn chuyển thân, ngồi bên cạnh Tuyết Tĩnh, một tay ôm lấy vòng eo thon của nàng, kéo nàng tựa vào ngực của mình.

Tuyết Tĩnh đầu tiên là ngây ra, ngay sau đó, nàng mới nhận ra khí tức nam nhân từ trên người Niệm Băng, ngẩng đầu nhìn lên, dung nhan anh tuấn của Niệm Băng lăng giác phân minh, hết sức tuấn lãng, trong lúc nhất thời, nàng không hề phát giác tư thế hiện tại của mình chẳng khác gì của một nữ tử ôn nhu nằm trong lòng nam nhân của mình.

Niệm Băng ôm Tuyết Tĩnh, trong mắt toát ra hàn quang, nếu ngươi bắt ta làm nam bằng hữu của mình, ta đây liền không khách khí nữa.

Một hồi lâu sau, Tuyết Tĩnh mới thanh tỉnh lại, quay mặt đi, nói : “ Buông ta ra, còn chưa tới yến hội mà ? “. Nàng ngoài miệng mặc dù nói như vậy, nhưng lại chỉ khe khẽ động đậy, bờ ngực ấm áp của Niệm Băng, quả thực mang đến cho nàng cảm giác rất thư thái.

Niệm Băng mỉm cười, nói : “ Mặc dù còn chưa tới yến hội, nhưng ta nghĩ, nên cùng ngươi tập để có một chút cảm giác, nếu quá cứng nhắc, nếu không thì chỉ cần là người sáng suốt, không phải là là liếc mắt cũng có thể nhận ra sao ? Nếu muốn diễn trò, tự nhiên phải làm chân thật một chút “.

Tuyết Tĩnh ngẩn người, lại nhìn về nam tử anh tuấn, " Ngươi chừng nào biến thành thông minh vậy ? Trong ấn tượng của ta, ngươi hẳn là tên ngốc mới đúng chứ ! “.

Trong đôi mắt lam của Niệm Băng toát ra vẻ lạnh lẽo, " Đó chỉ là cảm giác của ngươi, không phải của bản thân ta, ta chưa bao giờ chưa nhận mình là ngốc cả ! Không phải sao ? “.

Tuyết Tĩnh đột nhiên cảm giác được điều gì đó không ổn, nhưng nàng không biết tại sao, hừ một tiếng, nói : “ Ngươi phải nhớ kỹ, ngươi chỉ làm nam bằng hữu của ta một đêm thôi, nếu có suy nghĩ gì quá phận, đừng trách ta đối với ngươi không khách khí “.

Niệm Băng mỉm cười nói : “ Ta không dám có suy nghĩ gì quá phận, người là tiểu thư, ta là người hầu. Qua đêm nay, thân phận của chúng ta đều trở về như ban đầu, đều trở lại lĩnh vực của chính mình, không phải sao ? Tĩnh nhi “.

Tuyết Tĩnh nhìn nhãn thần quái dị kia của Niệm Băng, không biết tại sao, trong lòng lại xuất hiện chút bối rối. Đúng lúc này, mã xa ngừng lại, bọn họ đã đến mục tiêu.

Tuyết Tĩnh đập vào tay Niệm Băng, từ phía dưới chỗ ngồi lấy ra một chiếc hộp đưa cho Niệm Băng.

Niệm Băng nghi hoặc hỏi : “ Đây là cái gì ? “.

Tuyết Tĩnh nói : “ Ngươi mở ra xem thì sẽ rõ “.

Cái hộp màu đỏ, cầm trên tay thấy không nhẹ, sau khi mở ra, Niệm Băng lập tức cảm giác được một cổ khí tức của hỏa nguyên tố phả vào mặt, đó dĩ nhiên là một thanh hỏa hệ ma pháp trượng, thân trượng toàn một màu đỏ sậm, trên mặt có hoa văn hình loa, đầu trượng là một viên hồng sắc bảo thạch, chất cũng không tồi, hỏa nguyên tố khí tức đậm đặc, hẳn là cùng một cấp với Băng Lăng trượng của mình.

Tuyết Tĩnh nói : “ Đây cũng là ta mượn được, gọi là Hỏa Tinh trượng, ngươi cẩn thận một chút, hỏa hệ ma pháp sư thì phải có pháp trượng của mình mới đúng “.

Niệm Băng cầm lấy pháp trượng, gật đầu, nói : “ Ta sẽ không làm hư nó, đem nó bán chắc cũng được không ít tiền “.

Tuyết Tĩnh ngẩn ra, muốn nói cái gì, rồi lại chẳng có lời nào thoát ra khỏi miệng.

Màn xe nhấc lên, Niệm Băng dựa theo lễ tiết, nhảy xuống xe trước, sau đó vươn tay phải ra hướng về Tuyết Tĩnh ở trong xe, Tuyết Tĩnh được hắn đỡ xuống mã xa, lão niên xa phu liền đánh mã xa đi, " Tiểu thư, ta đợi người ở cửa “.

Niệm Băng ngẩng đầu nhìn đi, chỉ thấy đây là một gian kim bích huy hoàng, kiến trúc giống như cung điện, mặc dù chỉ ở ngoài cửa, nhưng vẫn có thể cảm nhận được khí thế hoành vĩ ở trong viện, đây là một cái sân rất lớn, chung quanh sân không có tường, có thể thấy được hàng rào thép bên trong, hàng rào cao chừng ba thước, các thanh thép nhọn hoắt, hiển nhiên là để phòng ngừa trộm cắp. Ở bên ngoài cửa lớn cao tới năm thước, hai bên đều có mười binh lính thủ vệ, trong tay đều cầm thương tiêu chuẩn của kỵ sĩ, cả đám đứng đó, khí thế bức người, hiển nhiên cũng không phải chỉ đơn giản là thủ vệ bình thường.

Niệm Băng còn nhớ Tuyết Tĩnh đã từng nói với mình, chủ nhân nơi này, là tài vụ tổng trưởng của Băng Tuyết thành, quyền lực to lớn, ở trong thành chỉ kém thành chủ hầu tước đại nhân, bản thân lại có phong hào bá tước, yến hội hôm nay, được cử hành nhân ngày sinh nhật thứ mười tám của nữ nhi hắn, mà nữ nhi của bá tước, cùng Long Linh, Tuyết Tĩnh đều là bằng hữu tốt của nhau.

Tuyết Tĩnh kéo cánh tay Niệm Băng, nói : “ Nói chuyện cẩn thận một chút, nhớ kỹ mọi điều ta dạy ngươi, hiểu chưa ? “. Tay nàng rất lạnh, cho dù cách hai tầng y phục, Niệm Băng vẫn có thể rõ cảm giác được, hiển nhiên, hiện tại Tuyết Tĩnh đang khá khẩn trương.

Niệm Băng lúc này đang thả lỏng, vẻ mặt phi thường tự nhiên, cùng Tuyết Tĩnh chậm rãi hướng về phía đại môn đi đến.

Một vị quản gia đứng ở cửa, đang mời khách tiến vào trong, vừa nhìn thấy Tuyết Tĩnh, cười nói : “ Tuyết tiểu thư tới, tiểu thư nhà chúng ta đang chờ người, Long Linh tiểu thư phỏng chừng cũng sắp tới rồi, lúc này đây, Băng Tuyết thành tam đại mỹ nữ của chúng ta rốt cục có thể tụ cùng một chỗ rồi “.

Tuyết Tĩnh mỉm cười đáp : “ Lý thúc thúc, người lại giễu cợt Tuyết nhi rồi, cái gì Băng Tuyết thành tam đại mỹ nữ a ! Đó chỉ là kẻ rỗi chuyện nó linh tinh thôi, nói đúng ra, Linh nhi cùng Nhu nhi mới là thật sự là mỹ nữ, ta có là gì đâu ? “.

Quản gia mỉm cười, ánh mắt rơi trên người Niệm Băng, Niệm Băng cảm thấy, từ trong mắt vị quản gia này hiện ra một đạo lãnh điện, nếu không phải tâm thần của mình đủ kiên nghị, sợ rằng chỉ ánh mắt cũng đủ để dọa mình một trận. Hướng về phía quản gia nọ gật đầu, nói : “ Người hảo, ta là hỏa hệ ma pháp sư Niệm Băng “.

Quản gia mỉm cười, nói : “ Tiên sinh không cần khách khí, người trẻ tuổi như vậy đã đạt tới cảnh giới cao cấp ma pháp sư, thật sự là tuổi trẻ tài cao a ! Nếu là bằng hữu của Tuyết tiểu thư, tự nhiên cũng là khách nhân tôn quý của chúng ta, hai vị, mời vào bên trong “. Hắn cũng không hỏi nhiều, qua nhãn thần bình tĩnh tự nhiên của Niệm Băng, hắn đã cảm giác được sự thực lực cường đại của Niệm Băng.

Tuyết Tĩnh không cảm giác được gì khác thường, khoác cánh tay Niệm Băng, rồi tiến vào sân trong.

Khu sân rất rộng, phía trước là một tòa cung điện thật lớn, có một cột nước ma pháp phun cao tới mười thước, cột nước được bao bọc bởi đủ các loại hoa chung quanh, khắp sân bao trùm một màu thực vật xanh biếc, đại thụ cũng có hơn mười gốc, hiển nhiên là đời sống của chủ nhân nơi này rất cao.

Tuyết Tĩnh tựa hồ thở phào nhẹ nhõm, thấp giọng hướng về phía Niệm Băng nói : “ Chúng ta này xem như qua cửa thứ nhất rồi, ngươi không biết, vị Lý thúc thúc kia, mặc dù chỉ có thân phận quản gia, nhưng là, hắn từ nhỏ đã cùng hầu tước đại nhân lớn lên, tự thân vũ kỹ lại cực cao, được hầu tước đại nhân hết sức tin cậy, mỗi lần có yến hội như vậy, đều do hắn phụ trách thẩm tra khách nhân, cho đến bây giờ, còn không ai có thể qua mặt hắn mà trà trộn vào. Ba ba ta từng nói với ta, vị Lý thúc thúc này, sợ rằng cũng phải có thực lực của vũ đấu gia “.

Niệm Băng thầm nghĩ, nhà giàu có khác, chỉ bất quá là một quản gia cũng có năng lực cường hãn như thế, xem ra, mình phải chú ý nhiều hơn mới được, nghìn vạn lần không được để lộ chân tướng. Vừa nghĩ, hắn vừa nắm Thần Lộ đao trong ngực, đó chính là thứ hắn có thể ỷ trượng vào lúc này.

Đi tới trước cửa tòa kiến trúc cao lớn, lập tức có hai gã người hầu ra đón, dẫn hai người vào bên trong.

Một thanh âm quái dị đột nhiên vang lên, " Đây không phải Tuyết Tĩnh sao ? A ! Hôm nay ngươi thay đổi thật lớn a ! Không nghĩ tới ngươi mặc lễ phục vào lại xinh đẹp như vậy “. Người nói chính là một phụ nhân, vóc người không cao, thấp hơn Tuyết Tĩnh phải đến hơn nửa cái đầu, dung mạo không tồi, nhưng cũng đã bị năm tháng cướp đi phần nào, khóe mắt đã xuất hiện vêt nhăn, đánh phấn rất đậm, khiến Niệm Băng vừa nhìn đã muốn nôn sạch.

Mỹ phụ với những bước đi mà mình tự cho là tuyệt vời tiến tới trước mặt Tuyết Tĩnh, Tuyết Tĩnh không kiên nhẫn nhíu nhíu mày, " Nguyên lai là Mỹ Á phu nhân, không ngờ hôm nay người cũng tới “.

Mỹ Á phu nhân cười : “ Đương nhiên phải tới, hôm nay là ngày sinh nhật của thiên kim tiểu thư của bá tước đại nhân, ta sao có thể không đến ? Tuyết Tĩnh, mau, chúng ta vào bên trong nói chuyện. U, vị ma pháp sư anh tuấn này là ai ? Trước kia sao ta chưa từng thấy qua ? “.

Tuyết Tĩnh hừ lạnh một tiếng, đáp : “ Vị này là nam bằng hữu của ta, hỏa hệ cao cấp ma pháp sư Niệm Băng, hắn mới du lịch bên ngoài trở về, ngươi đương nhiên chưa gặp qua, xin lỗi, Mỹ Á phu nhân, chúng ta phải vào trước, Nhu nhi đang chờ ta “. Nói xong, kéo Niệm Băng vội bước vào bên trong, không thèm để ý tới Mỹ Á phu nhân nọ.

Con mắt của Mỹ Á phu nhân vừa chiếu lên mặt Niệm Băng trên mặt liền không hề dời đi, trong mắt bộc lộ vẻ mê muội, môi giật giật, hướng về phía Niệm Băng thấp giọng nói cái gì đó, Niệm Băng lại chẳng buồn nghe, lập tức cúi đầu cùng Tuyết Tĩnh đi vào đại sảnh, lão bà đáng ghét như vậy, cần phải tránh xa mới được.

" Tĩnh nhi, người vừa rồi là ai, cảm giác thật kỳ quặc a ! “. Niệm Băng không nhịn được hỏi Tuyết Tĩnh.

" Kỳ quặc ? Kỳ quặc cái gì ? Nàng khi còn trẻ thì lăng nhăng khắp chốn, sau đó vất vả mới kết hôn được với một tử tước, sau khi kết hôn mới phát hiện, gia tộc của tử tước kia đã sớm xuống dốc, gia cảnh khó khăn, không được mấy năm, tử tước ngã bệnh qua đời, nàng lại chẳng có chút ý muốn thu liễm, lại bắt đầu cuộc sống lăng nhăng, hơn mười năm mà mới như qua một ngày, ngươi không thấy trên mặt nàng trát nhiều phấn vậy sao ? Đó chính là để che dấu nếp nhăn trên mặt, tuổi của nàng, sợ rằng cũng phải quá năm mươi rồi, khiến người ta nhìn mà phát ghét “.

Niệm Băng mỉm cười, tiến đến bên tai Tuyết Tĩnh nói : “ Ta cũng nghĩ vậy “.

Nhiệt khí phả vào tai khiến Tuyết Tĩnh cảm giác nhồn nhột, quay cổ lại, vừa muốn chất vấn Niệm Băng, nhưng lại nhớ tới mình đang ở nơi nào, chỉ trừng hắn một cái, miệng định nói liền thôi, Niệm Băng dường như không hề phát hiện, mỉm cười, ưỡn ngực nhìn khắp chung quanh. Quang cảnh chung quanh thật hoành tráng, cả tòa đại sảnh phải hơn một nghìn thước vuông, tân khách cũng đã tới hơn trăm người, đang ba năm tụ tập nói chuyện, nhìn trang phục của họ, hiển nhiên không phải phú thì là quý, cả trong đại sảnh, tràn ngập mùi phấn thơm.

" Niệm Băng, ngươi đứng một bên chờ ta, cũng có thể ăn vài thứ, nếu có người nói chuyện với ngươi, tốt nhất ngươi không nên trả lời, làm ra vẻ cao ngạo một chút là được. Ta đi tìm Nhu nhi, dù sao hôm nay cũng là sinh nhật nàng “. Vừa nói, nàng chỉ cho Niệm Băng một chiếc sô pha còn trống, rồi mới đi lên thang lầu.

Niệm Băng tới sô pha ngồi xuống, tùy tiện cầm lấy một chén đồ uống thong thả uống, loại xã giao kiểu này không phải sở thích của hắn, chỉ yên lặng quan sát những người khác mà thôi, Hỏa Tinh trượng trong tay đặt trên bàn trước mặt, đối với pháp khí cấp bậc kim khí này, hắn cũng không coi trọng lắm.

Đúng lúc này, hắn đột nhiên nghe được kẻ hầu trước cửa hô : “ Ma pháp sư công hội, Long Linh tiểu thư, Sư Cửu thiếu gia tới “.

Bọn họ tới. Mặc dù Niệm Băng sớm đã đoán được bọn họ sẽ đến, nhưng lúc này vẫn không nhịn được có chút khẩn trương, vội vàng cầm pháp trượng đứng lên, tới đứng ở một góc tương đối âm u.

Hôm nay Long Linh không mặc ma pháp bào, mà mặc một thân tử sắc lễ phục, lễ phục rất hợp với nàng, càng làm nổi bật tính cách điển nhã mà ôn nhu, đi vào đại sảnh, trông hệt như một tử sắc tinh linh. Nhân duyên của Long Linh hiển nhiên tốt hơn nhiều so với Tuyết Tĩnh, vừa rồi Tuyết Tĩnh tiến đến, đại đa số chỉ là nhìn nàng vài lần, rồi lại tiếp tục trò chuyện, chỉ có một số ít mới chủ động hướng về phía nàng bắt chuyện. Mà Long Linh lại khác, nàng vừa vào cửa đã trở thành tiêu điểm của toàn trường, cơ hồ tất cả mọi người đều chủ động tiến lên cùng nàng bắt chuyện, có cảm giác nàng giống như chủ nhân của chính nơi này.

Mỉm cười, Niệm Băng trong mắt toát ra quang mang nhàn nhạt, hắn biết, trong tình huống này, Long Linh căn bản không có khả năng phát hiện ra mình, hắn cũng mừng rỡ an tâm, hôm nay phải xem xem, yến hội của thượng tầng quý tộc nó như thế nào.

Sư Cửu vẫn mặc ma pháp bào, mặc dù phía trước không có tiêu chí tượng trưng cho thân phận, nhưng mọi người ở đây không có ai hoài nghi thực lực của hắn, Sư Cửu mặc dù không anh tuấn bằng Niệm Băng, nhưng cũng phải nói rằng, trong lúc nhất thời, hai người hoàn toàn trở thành tiêu điểm trong sân.

Đúng lúc này, Niệm Băng phát hiện một người cũng quái lại giống mình, bởi vì chỉ có hai người bọn họ không tiến tới chào hỏi Long Linh cùng Sư Cửu, cho nên lúc này dễ dàng phát hiện ra đối phương, đó là một gã nam tử trẻ tuổi, vóc người tương đương Niệm Băng, chỉ là có vẻ tráng kiện hơn một chút, toàn thân bạch sắc y phục có vẻ phi thường gọn gàng, như khuôn mặt cương nghị mặc dù không thể nói là rất anh tuấn, nhưng lại tản ra khí tức dương cương mãnh liệt, cặp mắt đen, kết hợp với mái tóc dài đen, có vẻ hơi lãnh khốc, trong tay nắm một cây đao, đao rất ngắn, cảm giác dài hơn không nhiều so với Thần Lộ của mình, vỏ đao cũng là màu trắng, có thể đem đao tới đây, hiển nhiên, thân phận của nam nhân này không phải tầm thường. Đột nhiên, Niệm Băng trong lòng mọc lên một ý niệm trong đầu, này người không phải chính là người mà Tuyết Tĩnh thích phát khóc chứ.

Rất nhanh, Niệm Băng đã khẳng định được suy đoán của chính mình, trong đại sảnh, cũng chỉ có người này có thể phù hợp với hình dung trước đó của Tuyết Tĩnh, chuyện khiến Niệm Băng kỳ quái xảy ra, nam tử kia lại đi về phía hắn, hắn đi mặc dù không nhanh, nhưng đại sảnh giờ này lại trống trảii, cơ hồ vài bước đã tới trước người Niệm Băng.

" Ngươi hảo, ta là Yến Phong “.

Niệm Băng ngây ra một chút, theo Tuyết Tĩnh hình dung, hắn hẳn là phi thường lãnh khốc, nhân thú bất cận mới đúng a ! Sao lại chủ động chào hỏi mình ? Trong đầu mặc dù nghĩ vậy, nhưng cũng không thất lễ, cung tay chào, nói : “ Ngươi hảo, ta là Niệm Băng “.

Thả tay xuống, Yến Phong tới bên cạnh Niệm Băng đứng, khẽ nhấc ngón út, rất tự nhiên vén lọn tóc xõa trên trán, gạt ra sau tai, cặp mắt đen lộ ra quang mang sáng ngời khó tả, yên lặng đứng cạnh Niệm Băng. Một lúc lâu sau, hắn nhấc môi cười nhạt, " Trước kia tựa hồ chưa gặp qua ngươi “.

Nhìn Yến Phong cao lớn lạnh lùng, Niệm Băng trong lòng đột nhiên mọc lên một tia cảm giác quái dị, mặc dù nói không ra tột cùng là cái gì, nhưng mơ hồ hiểu được có vài phần không ổn. " Ta tới Băng Tuyết thành không lâu, vừa gia nhập ma pháp sư công hội, cho nên các hạ trước kia không gặp qua ta. Xem ra, người hẳn thường xuyên tham gia hoạt động xã giao kiểu này ? “.

Ánh mắt Yến Phong vẫn đặt trên khuôn mặt Niệm Băng, lãnh đạm nói : “ Cũng không phải thường xuyên, thỉnh thoảng mà thôi, ta ghét nhất những cảnh những con nhặng này bu lấy nữ nhân “.

Niệm Băng thầm nghĩ trong lòng, người này đầu óc nhất định có bệnh, khinh khỉnh cái gì a ! Mỉm cười hướng về phía Yến Phong gật đầu, không hề nói chuyện cùng hắn, Yến Phong cũng không mở miệng, đưa ánh mắt nhìn ra giữa sảnh.

Long Linh vất vả mới thoát ra khỏi vòng vây đông đảo, cùng Sư Cửu nói câu gì đó, rồi chạy lên trên lầu, hiển nhiên, nàng là đi hội họp cùng Tuyết Tĩnh và Nhu nhi tiểu thư kia. Long Linh ly khai, khiến hào khí trong đại sảnh lại trở nên trầm lặng, chúng quý tộc vẫn tiếp tục trò chuyện, Sư Cửu lúc này cũng gia nhập bọn họ, từ vẻ mặt đắc ý của hắn thì có thể thấy được, chúng quý tộc chắc hẳn đang tán thưởng hắn, với tâm tính hắn, được người khác tán thưởng, sợ rằng ngay cả mình họ gì cũng quên rồi. Hôm nay tới đây đều là những quý tộc trẻ, đương nhiên, ngoại trừ vị Mỹ Á phu nhân kia.

Lãnh khốc Yến Phong đột nhiên lại mở miệng, " Bá tước đại nhân xuất hiện “. Niệm Băng theo ánh mắt hắn nhìn lại, thấy một vị lão giả chừng năm mươi tuổi đi từ trên lầu xuống, lão giả mặc hoa phục, thân không cao, nhìn qua, cả người chiều ngang và chiều cao tựa hồ như nhau, giống như một khối đại nhục cầu, toàn thân phì nhục run rẩy, bám thang mà xuống, thang lầu hiển nhiên rất chắc chắn, với trọng lượng của hắn, mà vẫn không phát ra tiếng động nào, Niệm Băng thầm nghĩ, quả nhiên không hổ là Băng Tuyết thành tài vụ tổng trưởng, ăn cho lắm tất bụng sẽ phình ra.

Bá tước xuất hiện, khiến mọi người đang trò chuyện phải ngừng lại, ánh mắt đều hướng về phía thang lầu, bá tước đi tới giữa thang lầu liền ngừng lại, khuôn mặt mập mạp tươi cười, " Hoan nghênh mọi người tới hàn xá, hôm nay là sinh nhật thứ mười tám của tiểu nữ, cũng là thời điểm thành nhân của nàng, mọi người ăn uống hết mình, chơi đùa một chút, cứ coi đây là nhà của mình. Chiêu đãi nếu có gì không chu toàn, xin được lượng thứ. Mọi người tiếp tục đi, ta nghĩ, tiểu nữ cũng sắp ra rồi “. Lời vừa nói ra, nhất thời xuất hiện tiếng ca tụng ồn ào, phì nhục trên mặt bá tước càng ngày càng dầy lên. Hắn tựa hồ rất hài lòng, chậm rãi đi xuống thang lầu, trong tay cầm một chén rượu, cùng trò chuyện với chúng quý tộc trẻ tuổi.

Chứng kiến tình cảnh này, trên mặt Niệm Băng cùng Yến Phong đều toát ra biểu tình giống nhau, mày cau lại, tràn ngập vẻ khinh thường. Sinh hoạt xa xỉ của chúng quý tộc môn, quả thực không phải sở thích của bọn hắn.

" Yến huynh, ngươi có biết gì về vị bá tước đại nhân này không ? “. Niệm Băng hỏi. Hắn không quen nơi này, hiện tại có thể trả lời vấn đề của hắn, cũng chỉ có Yến Phong mà thôi.

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 59

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự