1140
960
720

Chương 16: Nam hữu mạo sung kế hoạch ( Kế hoạch bạn trai giả mạo ) ( Thượng )

Trong quá trình đọc, thời gian trôi qua rất nhanh, đồ thư quán có rất nhiều thủy tinh, đưa ánh sáng từ bên ngoài vào, Niệm Băng tựa ở giá sách, không ngừng đọc thứ mình cảm thấy hứng thú, mặc dù trong tầng thứ nhất đều thứ dành cho ma pháp sư cấp bậc thấp nhất, nhưng là, hắn lại giống như phát hiện được bảo tàng, trước kia vài tình huống xuất hiện trên người hắn vô pháp lý giải, qua từng quyển sách, từng chúng dần dần được giải đáp, lúc Tra Cực truyền thụ trù nghệ cho hắn từng dạy qua hắn, bất luận học tập thứ gì, cơ sở đều là tối trọng yếu, đạo lý này, trong quá trình học tập trù nghệ, Niệm Băng đã hiểu rất rõ.

Trời bên ngoài đã tối sầm, ma pháp đăng trong đồ thư quán tự động thắp sáng, năng lượng của chúng là từ những khối ma pháp thạch cấp thấp mà thôi. Niệm Băng cũng không có ý ly khai, nhờ quang nguyên sáng rõ đó, bắt đầu đọc tới quyển sách thứ tư.

Đúng lúc này, cửa đồ thư quán đột nhiên mở ra. Niệm Băng mặc dù đang đọc, nhưng tính cảnh giác rất cao, ngẩng đầu nhìn về phía đại môn, nơi đó xuất hiện không phải là ma pháp sư công hội hội trưởng trong tưởng tượng, mà là người hắn đã biết, băng hệ đại ma pháp sư - Long Linh. Cũng là nữ nhi duy nhất của ma pháp sư công hội hội trưởng.

" Là ngươi ? “. Niệm Băng có chút kinh ngạc nhìn Long Linh, mỉm cười, hướng về phía nàng bắt chuyện. Long Linh cũng kinh ngạc nhìn hắn, nói : “ Ngươi như thế nào lại ở chỗ này, với ma pháp tu vi của ngươi, thư sách ở tầng thứ nhất này là không cần phải đọc chứ ? “. Vừa nói, nàng xoay tay lại đóng cửa, đồng dạng là băng hệ ma pháp bào màu lam nhạt, ôn nhu nhìn Niệm Băng, trong đôi mắt toát ra một tia tiếu ý. Niệm Băng mặc dù đưa mắt nhìn về phía nàng, nhưng bởi vì một mực đọc sách, lúc này trong mắt vẫn bộc lộ thần thái chuyên chú như cũ, kết hợp với khuôn mặt anh tuấn, nhất thời khiến trong lòng Long Linh mọc lên một tia khác thường.

Niệm Băng đứng lên, gấp “ Băng hệ ma pháp cơ sở lý luận “ trong tay lại, mỉm cười nói : “ Không có biện pháp a ! Ta vốn học tập ma pháp nền tảng không chắc, giờ phải đọc thêm về cơ sở mới được, chú ngữ thì để sau “.

Long Linh đi tới bên cạnh Niệm Băng, thanh hương nhàn nhạt từ trên người phát ra khiến tinh thần Niệm Băng rung lên, vóc người Long Linh cũng không thấp, phẩm chất so với Tuyết Tĩnh thì chỉ hơi thua kém một chút mà thôi, ngẩng đầu nhìn Niệm Băng, nói : “ Ngươi thật đúng là chăm học, nghe Lý Đắc bá bá nói, ngươi từ giữa trưa tới giờ còn không ly khai, hiện tại đã là giờ ăn cơm chiều, đi thôi, theo ta cùng đi ăn cơm chiều, ngày mai hãy đọc tiếp. Nơi này sách nhiều như vậy, cũng không phải một ngày hai ngày là có thể xem hết được. Ngươi còn nhiều thời gian, chẳng lẽ ngươi lại không đói bụng sao ? “.

Vừa nói đói, Niệm Băng thật là có chút đói bụng, sau khi ăn cơm sáng, đến giờ vẫn chưa ăn gì, cẩn thận đem sách cất vào chỗ cũ, nói : “ Vậy chúng ta đi thôi, Long Linh tiểu thư, hội trưởng đã trở về chưa ? “. Hắn hỏi dò.

Long Linh liếc mắt nhìn hắn, đáp : “ Ngươi sao lại khách khí như vậy, hiện tại ngươi đã gia nhập công hội, sau này chúng ta chính là người một nhà, gọi ta Linh nhi là được rồi, tiểu thư, tiểu thư, nghe không được tự nhiên. Có cơ hội ta còn muốn hướng ngươi thỉnh giáo thỉnh giáo phương pháp khống chế ma pháp đây, ta nhận thấy dù tự mình tu luyện nỗ lực, nhưng ở khống chế lực vẫn còn kém ngươi rất xa a ! ".

Niệm Băng đối với Long Linh rất có hảo cảm, nàng bất luận lúc nào, thanh âm buổi sáng đều là nhuyễn ngôn tế ngữ, nghe vào tai rất thoải mái, " Được rồi, Linh nhi, vậy ngươi dẫn đường đi, nơi này thật sự rất lớn “.

Hai người ra khỏi đồ thư quán, Long Linh mang theo Niệm Băng hướng mạn bắc đi đến, vừa đi, nàng vừa nhìn về phía Niệm Băng nói : “ Ba ba sớm đã trở về, chỉ bất quá giữa trưa cùng hầu tước đại nhân và Tuyết bá bá uống rượu, lúc trở về liền đi ngủ ngay, giời mới vừa tỉnh lại, nghe nói ngươi đã tới, mới để ta đi gọi ngươi. Rượu, thứ này thực sự là không tốt, Niệm Băng, ngươi có uống rượu chưa ? “.

Rượu ? Nghe đến từ này, trong lòng Niệm Băng đột nhiên mọc lên một tia cảm giác quen thuộc, hắn đương nhiên phải uống, thậm chí phải ủ rượu, là một trù sư, chỉ cần thức có liên quan tới ăn uống, Quỷ Trù đều dạy qua hắn. " Có uống một chút, bất quá, ta bình thường rất ít uống rượu “. Lúc ở đào hoa lâm, đều là hắn cùng Tra Cực uống, tửu lượng của Tra Cực rất cao, cho nên, hắn bị Tra Cực bức bách, tửu lượng cũng được tu luyện rất tốt, bất quá, Tra Cực vì muốn hắn bảo trì vị giác cho tốt, thông thường thì một, hai tháng mới cho hắn uống một hồi, bởi vậy Niệm Băng cũng không hề thuộc loại nghiện rượu.

Long Linh cười nói : “ Chỉ uống một chút thì tốt. Rượu cũng không phải là thứ gì tốt, uống nhiều thì tất có chuyện không hay “. Cùng Long Linh một chỗ, Niệm Băng cảm giác rất nhẹ nhõm, hai người nhàn nhã hàn huyên vài câu, cũng đã tới một tòa kiến trúc nhọn các đồ thư quán không xa, Long Linh mang theo Niệm Băng trực tiếp đi tới lầu hai, " Chúng ta thường đều ở chỗ này ăn cơm, gồm ba ba và ta, còn có người ngươi gặp lần trước, Sư Cửu sư huynh, còn các ma pháp sư khác đều ở trong phòng riêng dùng cơm, trước tiên ăn cơm, cơm nước xong ta đưa ngươi tới nơi nghỉ ngơi, sau này ngươi nguyện ý lưu lại hoặc là ngoại xuất, cũng đều được cả “.

Hai người tiến vào một phòng gian bên trái, vừa vào cửa, Niệm Băng liền nhìn thấy Sư Cửu, Sư Cửu nhìn Niệm Băng nhíu mày, ở vị trí chủ tọa là một người, mặc thanh sắc ma pháp bào, nhìn qua khoảng bốn, năm mươi tuổi, từ tiêu ký trên ngực ma pháp bào có thể dễ dàng nhận ra, người này chính là ma đạo sư duy nhất của Băng Nguyệt đế quốc ma pháp sư công hội, đồng thời cũng là công hội hội trưởng.

Niệm Băng nhìn Long Trí, Long Trí đồng thời cũng đánh giá hắn, nhìn khuôn mặt anh tuấn của Niệm Băng, cảm thụ được khí tức nội liễm, Long Trí không khỏi thầm gật đầu, hắn nhìn người rất tốt, từ bề ngoài mà xem, Niệm Băng so với tên đồ đệ kia của mình thì mạnh hơn nhiều, mặc dù niên kỷ so với nữ nhi của mình còn nhỏ hơn, nhưng rõ ràng khí tức trầm ổn, hơn nữa hắn còn là ma pháp sư trẻ tuổi nhất, Long Trí không khỏi tăng thêm vài phần hảo cảm trong lòng.

Niệm Băng đi tới trước bàn, cung kính hướng về phía Long Trí hành lễ nói : “ Niệm Băng ra mắt hội trưởng “.

Long Trí chỉ chỉ chỗ ngồi bên cạnh, nói : “ Mời ngồi, hoan nghênh ngươi gia nhập công hội “. Ngữ khí hắn rất bình thản, nhưng lại đem đến cho Niệm Băng một tia áp lực vô hình. Tâm thần Niệm Băng lúc này đã từ lúc tiếp nhận tri thức hoàn toàn thu hồi, mặt ngoài mặc dù khiêm cung, nhưng trong lòng lại luôn luôn cảnh giác, tới bên cạnh Long Trí ngồi xuống, tận lực bảo trì bình tĩnh.

Long Linh cũng không có tới ngồi cạnh Sư Cửu, ngược lại đến ngồi cạnh Niệm Băng, mỉm cười nói : “ Ba ba, ta đói bụng, chúng ta bắt đầu ăn thôi “. Bàn tròn sớm đã bày đầy thức ăn, hương khí tứ dật.

Long Trí mỉm cười nói : “ Mọi người đến đông đủ rồi, bắt đầu thôi, Niệm Băng, ngươi phải ăn nhiều một chút, sau này không có việc gì thì hãy cùng chúng ta ăn cơm “. Vừa nói, hắn bắt đầu động đũa.

Sư Cửu liếc nhìn Niệm Băng, trong mắt toát ra một tia quang mang âm độc, mặc dù chỉ là chợt lóe mà thôi, nhưng Niệm Băng vốn đang cảnh giác lập tức phát hiện ngay, trong lòng khẽ động, nhìn thoáng qua Long Linh bên cạnh đích, thông minh như hắn, sao lại không rõ ý tứ Sư Cửu đây ?

Long Trí ăn không nhiều lắm, khí tức của hắn thủy chung tập trung trên người Niệm Băng, thấy hắn nhìn nữ nhi liếc mắt, không khỏi mỉm cười nói : “ Niệm Băng, ngươi cùng Linh nhi cùng là băng hệ ma pháp sư, sau này có cơ hội phải luận bàn luận bàn, tốt cho sự tiến bộ của cả hai. Ngươi là người ở nơi nào ? Tu luyện ma pháp đã bao lâu ? “.

Niệm Băng đã thầm nghĩ tới, vội vàng buông đũa, cung kính nói : “ Ta là người Hoa Dung đế quốc, bất quá từ nhỏ đã đi theo phụ mẫu ly khai nơi đó, tu luyện ma pháp đại khái cũng là mười năm rồi, bất quá, vẫn không có minh sư chỉ điểm, đều là tự mình lục lọi tu luyện, chỉ khiến cho người chê cười “.

Long Trí lạnh nhạt cười, nói : “ Nếu chỉ bằng tìm tòi đều có thể đạt tới cảnh giới như ngươi, lão gia hỏa chúng ta đây cũng quả thực nên nghỉ hưu rồi. Lý Đắc ma đạo sĩ bình thường rất ít khen người, hắn lại đối với ngươi tán tụng hết lời, nếu ngươi đã gia nhập công hội, thì không cần câu thúc như vậy, sau này đều là người một nhà, có vấn đề gì, ngươi có thể hướng về phía các trưởng lão trong công hội thỉnh giáo, hoặc là trực tiếp tìm ta “.

Niệm Băng nhìn Long Trí, tâm niệm thay đổi thật nhanh, không hổ là ma pháp sư công hội hội trưởng, phong mang hoàn toàn nội liễm, Sư Cửu so với hắn mà nói, quả thực chỉ là một tiểu trùng tử, " Đa tạ hội trưởng, hôm nay ta ở đồ thư quán một buổi chiều, nơi đó thật sự là một hải dương ma pháp, ta nghĩ, chỉ tri thức ở đó cũng đủ để ta học tập trong thời gian rất dài. Nếu có chỗ nào không hiểu, ta nhất định sẽ thỉnh giáo người “.

Long Trí chỉ chỉ thức ăn trên bàn, nói : “ Đừng chỉ có nói chuyện, ăn nhiều một chút đi “.

Trong lòng vẫn duy trì cảnh giác, Niệm Băng căn bản ăn mà chẳng biết vị đạo của thức ăn thế nào, Long Trí chỉ là bình thản hỏi vài vấn đề nhỏ nhặt, nhưng Niệm Băng hiểu rõ, chỉ cần mình đáp chỉ sai một một phần nhỏ, lập tức sẽ có đại phiền toái. Sư Cửu cùng Long Linh cũng thỉnh thoảng đưa mắt nhìn hắn, ánh mắt Long Linh chính là tò mò, mà ánh mắt Sư Cửu lại là vừa đố kỵ vừa oán hận.

" Niệm Băng, mấy ngày nay phong thành ngươi ở nơi nào ? “. Long Trí hỏi ra vấn đề mang tính mấu chốt.

Niệm Băng thầm nghĩ trong lòng, ngươi rõ ràng đã có tin tức từ phía Lý Đắc, mà vẫn còn hỏi ta, hiển nhiên là không có tín nhiệm ta, " Mấy ngày nay phong thành, người cũng biết, ta là tiểu địa phương tới, chưa biết thế giới bên ngoài ra sao, lại chẳng hiểu có chuyện gì xảy ra, ta có một vị bằng hữu ở trong thành, nàng mở một thiết khí phô, ta là ở chỗ đó vài ngày qua “.

" Thiết khí phô ? Binh khí điếm lớn trong thành ta đều biết, là nhà nào vậy ? “. Long Trí không nhượng bộ hỏi tới, ngữ khí mặc dù bình thản, nhưng cũng đã lộ ra vẻ sắc sảo.

Niệm Băng mỉm cười đáp : “ Nơi đó người khẳng định không biết, đó là một thiết khí phô rất nhỏ, gọi là Thủy Hóa Thiết Khí Phô, bình thường có rất ít khách. Nghề bọn họ cạnh tranh cũng rất kịch liệt, sinh ý không tốt lắm “.

" Thủy Hóa Thiết Khí Phô ? “. Nghe xong cái tên này, Long Linh không nhịn được bật cười một tiếng, nói : “ Sử dụng cái tên này, sinh ý của hắn sao có thể tốt được. Ngươi nên khuyên hắn sửa lại thôi “.

Niệm Băng phụ họa nói : “ Đúng vậy ! Ta cũng đã nói với nàng, bất quá nàng rất cố chấp, nói cái gì cũng không chịu đổi, ta cũng không có biện pháp. Ta cùng nàng cũng không phải rất quen, không tiện nói nhiều “.

Long Trí thả đũa xuống, mỉm cười nói : “ Được rồi, các ngươi ăn đi, hôm nay giữa trưa ta thật sự uống nhiều một chút, hơn nữa mấy ngày nay phong thành khiến hơi mệt mỏi, ta về trước nghỉ ngơi. Linh nhi, Sư Cửu, các ngươi chiếu cố Niệm Băng cho tốt, túc xá đã an bài cho hắn, các ngươi hãy đưa hắn đi, Niệm Băng, công hội không ước thúc sự tự do của ngươi, nhưng ta hy vọng ngươi có thể ở lại, chăm chỉ tu luyện “.

Niệm Băng lập tức gật đầu đáp ứng, đứng lên, đưa mắt nhìn Long Trí ly khai, hắn biết, mình đã tạm thời quá quan, nhưng Long Trí ắt sẽ phái người tra xét Thủy Hóa Thiết Khí Phô, với sự thông minh của Phượng Nữ, hẳn là sẽ không lộ ra sơ hở gì, nghĩ tới đây, lòng hắn cũng nhẹ nhõm một chút, rốt cục đã có tâm tình ăn cơm. Thức ăn trên bàn có vị đạo rất tầm thường, bất quá hắn lại đang rất đói bụng, vẫn có thể nuốt xuống.

Sư Cửu rốt cục lần đầu tiên mở miệng, " Niệm Băng, ngươi sau này có tính toán gì không ? Ở lại công hội tu luyện, hay là xuất ngoại lịch lãm ? “. Hắn mạnh mẽ nhấn mạnh hai chữ lịch lãm.

Niệm Băng đưa miếng thức ăn vào miệng, có chút mơ hồ nói : “ Ta còn chưa biết, bất quá, ta nhất định sẽ ở tại đồ thư quán mấy ngày, chuyện sau này thì sau này hãy tính “.

Sư Cửu có phần hiềm ác nói : “ Thật không có tố chất, chẳng lẽ ngươi không biết vừa ăn vừa cùng người ta nói chuyện là hành vi không có lễ phép sao ? “.

Niệm Băng biết hắn cố ý đả kích mình, cũng không thèm để ý, nuốt miếng thức ăn trong miệng, nói : “ Thật vô ý, ta từ tiểu địa phương tới, lễ tiết một điểm cũng không rõ, sau này còn muốn nhờ Sư Cửu đại ca dạy bảo nhiều hơn “. Trên mặt hắn tỏ ra một vẻ thành thành khẩn khẩn, trong lòng lại thầm cười lạnh, đối phó với kẻ tiểu nhân như Sư Cửu, quả thực là quá dễ dàng.

Long Linh nói : “ Sư huynh, ngươi cũng đừng trách Niệm Băng, sau này chúng ta dạy hắn là được, Niệm Băng, ngươi ăn nhiều một chút, có vẻ cuộc sống bình thường của ngươi cũng rất khổ cực “.

Trong bầu không khí có phần quái dị, bữa cơm rốt cục cũng kết thúc, Sư Cửu thỉnh thoảng mỉa mai Niệm Băng, mà Long Linh lại không ngừng nói đỡ hắn, khiến cho hỏa trong người Sư Cửu càng bốc lên, mà Niệm Băng lại như kẻ không có việc gì, chỉ ăn với ăn, không chút khách khí lấp đầy cái bụng của mình.

" Sư Cửu đại ca, Linh nhi, ta đã ăn xong rồi, các ngươi xem … ". Niệm Băng đưa ánh mắt vô tội nhìn Sư Cửu.

Long Linh đứng lên, nói : “ Đi, ta đưa ngươi đi. Bây giờ ở công hội, hỏa thực càng ngày càng kém, Niệm Băng, hôm nào ta đưa ngươi tới Thanh Phong Trai ăn, nơi đó mới gọi là mỹ vị chứ “.

Sư Cửu cũng đứng lên, có chút mê say nhìn Long Linh liếc một cái, nói : “ Sư muội, ngươi trở về nghỉ ngơi đi, ta đưa Niệm Băng đi là được rồi “.

Long Linh cũng không có kiên trì, mỉm cười, đáp : “ Sư huynh, vậy phiền toái ngươi. Niệm Băng mới đến, có gì không hiểu thì ngươi dạy bảo hắn “.

Sư Cửu nhìn Niệm Băng thật sâu, hướng về phía Long Linh mỉm cười nói : “ Yên tâm đi sư muội. Niệm Băng, chúng ta đi thôi “.

Niệm Băng hướng về phía Long Linh cáo biệt, đi theo Sư Cửu rời khỏi xan thính ( ND : phòng ăn ), trên đường đi, Sư Cửu không nói lời nào, mang theo Niệm Băng về phía ma pháp sư túc xá đi tới, tòa kiến trúc dùng làm túc xá cũng không lớn, đi vào bên trong, Niệm Băng cẩn thận quan sát một chút, nơi này ước chừng có khoảng năm mươi phòng gian, theo như Lý Đắc ma đạo sĩ nói, chỉ có người có tu vi từ đại ma pháp sư trở lên, mới có có thể ở chỗ này.

Sư Cửu mang theo Niệm Băng tới cửa, lấy từ trong lòng ra một chiếc chìa khóa màu bạc rồi mở cửa, xoay người nhìn Niệm Băng, nói : “ Chính là nơi này “.

Đi vào phòng gian, Niệm Băng đánh giá chung quanh, bên trong ngăn thành hai phòng, phòng bên ngoài ước chừng hai mươi thước vuông, có bày một sô pha ba người và hai sô pha một người bày song song với nhau, không khí trong phòng rất thông thoáng, nền được lót gỗ, khi đi phát ra tiếng vang nhỏ, ở gần cửa là phòng tắm rộng chừng sáu, bảy thước vuông, đồ dùng đều đầy đủ, mà phòng trong tương đối nhỏ hơn một chút, khoảng hơn mười thước vuông, kê một chiếc giường lớn trông khá tiện nghi, ma pháp đăng trong phòng phát ra ánh sáng màu vàng nhu hòa, quả thực là một phòng ở tiện nghi, thoải mái.

Sư Cửu đưa tay đóng cửa lại, đi tới sô pha ngồi xuống, " Nơi này có hai mươi bốn giờ nước nóng, ngươi tùy thời có thể tắm rửa. Ăn cơm thì có thể ăn ở xan thính bên ngoài, không phải là nơi vừa rồi, đó là đại xan thính ở bên phải lối vào, nơi đó là thực đường của công hội, đương nhiên, ngươi cũng có thể kêu bọn hạ nhân đem thức ăn về trong phòng ăn. Có gì cần, trực tiếp ấn vào nút ma pháp ở trên tường là được “. Vừa nói, hắn vừa chỉ vào một cái nút ma pháp ở trên vách tường.

Niệm Băng thầm nghĩ, quả nhiên không hổ là ma pháp sư công hội, tất cả thiết bị đều là dựa trên ma pháp mà tạo thành, cũng hiểu là đại ngộ của đại ma pháp sư tốt như thế nào.

Sư Cửu chỉ sô pha bên cạnh, hướng về Niệm Băng nói : “ Ngồi đi, ta có mấy câu muốn nói với ngươi “.

Niệm Băng đương nhiên biết hắn muốn nói gì, nhưng trên mặt lại toát ra vẻ mờ mịt không hiểu, đi tới sô pha bên cạnh Sư Cửu ngồi xuống, Sư Cửu cũng không nhìn hắn, bình thản nói : “ Niệm Băng, so với lúc gia nhập công hội, thân phận của ngươi mặc dù đã thay đổi, nhưng là, ngươi dù sao chỉ là một tân nhân, tốt nhất nên đem tất cả tinh lực để ở tu luyện ma pháp, không nên suy nghĩ điều gì khác. Nhất là không nên tiếp cận kẻ không nên tiếp cận. Ta ở chỗ này sinh sống đã hai mươi năm, đối với hết thảy thì quen thuộc hơn ngươi nhiều, lời khuyên này ngươi tốt nhất nên nghe, để tránh sau này phát sinh vấn đề “.

Niệm Băng trong lòng cười thầm, ngoài miệng lại nói : “ Sư Cửu đại ca, ngươi đây là có ý tứ gì, ta không rõ lắm. Được rồi, ta còn chưa đa tạ ngươi đã dẫn nhập ta vào công hội, nếu không phải ngươi cùng Linh nhi tiểu thư trợ giúp, sợ rằng ta không dễ dàng gia nhập công hội như vậy “.

Sư Cửu tựa lưng trên sô pha, dõng dạc nói : “ Ngươi biết là tốt rồi, ở công hội, ta mặc dù không phải ma đạo sĩ, nhưng lại có địa vị gần như ma đạo sĩ, về phần Linh nhi, sư phụ kỳ vọng ở nàng rất cao, nàng hầu hết tinh lực đều dồn vào tu luyện, sau này không có việc gì, ngươi hãy ít đi tìm nàng, minh bạch chưa ? Ta cùng Linh nhi thanh mai trúc mã đồng thời lớn lên, sau này, nàng tất nhiên sẽ là thê tử của ta, ta không hy vọng nam nhân khác tiếp cận nàng quá nhiều “. Thấy Niệm Băng có chút ngây ngô, Sư Cửu rốt cục nhịn không được nói toạc ra.

Niệm Băng chợt nói : “ Nguyên lai là như vậy, cũng chỉ có người như Sư Cửu đại ca mới có thể xứng đáng với Linh nhi tiểu thư mà thôi. Tiểu đệ bây giờ xin chúc mừng các người trước “.

Sư Cửu trong mắt toát ra một tia vui mừng, sự không hài lòng lúc trước nhất thời đã bị những lời này của Niệm Băng đánh tan thành mây khói, " Ngươi cũng cho rằng như vậy sao ? “.

Niệm Băng nói tự đáy lòng : “ Đương nhiên, lúc ta lần đầu tiên thấy Sư Cửu đại ca cùng Linh nhi tiểu thư, liền minh bạch các ngươi là một đôi trời sinh, đại ca ngươi yên tâm đi, ta chỉ đối xử với Linh nhi tiểu thư như bằng hữu bình thường mà thôi, với xuất thân hèn mọn của ta như vậy, căn bản là không có khả năng có suy nghĩ quá phận gì “.

Sư Cửu nghe Niệm Băng nói cạn lời như thế, nhất thời trong lòng mừng rỡ, mỉm cười, nói : “ Huynh đệ, nếu đã gia nhập công hội, thân phận không nên nhắc lại nữa. Với nhân phẩm của ngươi mà nghĩ, sau này nhất định có thể tìm được một bạn lữ tốt “. Đối với sự thức thời của Niệm Băng, hắn hết lòng mãn ý, lập tức chuyển từ tên thành huynh đệ, tâm tình đại hảo.

Niệm Băng mỉm cười nói : “ Sau này tiểu đệ ở công hội còn phải cần đại ca trợ giúp nhiều, người nhất định phải chỉ điểm tiểu đệ nhiều, sau này đại ca có chuyện gì thì cứ nói, chỉ cần tiểu đệ có thể làm được, nghĩa bất dung từ “.

Sư Cửu đứng lên, nói : “ Tốt, sau này ở công hội ngươi có chuyện gì không rõ thì cứ hỏi ta là được, trời không còn sớm, vi huynh cũng không quấy rầy ngươi nghỉ ngơi, từ bây giờ trở đi, chúng ta chính là huynh đệ. Ta đi trước “. Sư Cửu đưa chiếc chìa khóa trong tay cho Niệm Băng, hắn cũng có tính toán ở trong lòng, hắn biết ma pháp của Niệm Băng so với chính mình mạnh hơn nhiều, mà lại không có ý gì với Long Linh, kết giao với một huynh đệ như vậy thì đối với chính sau này, địa vị trong Băng Nguyệt đế quốc ma pháp sư công hội tự nhiên càng thêm vững chắc, thuận lợi.

Niệm Băng đứng lên, tiễn Sư Cửu tới cửa, mỉm cười nói : “ Đại ca, ngươi cũng sớm nghỉ ngơi đi, tiểu đệ không tiễn “.

Sư Cửu đột nhiên thần bí cười, thấp giọng nói : “ Ta nghe Lý Đắc lão sư nói, ngươi đối với tài liệu ở đồ thư quán phi thường hứng thú, ta nói cho ngươi, kỳ thật là ở ba tầng đầu chỉ là một chút ma pháp tư liệu phổ thông mà thôi, chỉ có tầng thứ tư mới là nơi huyền bí của công hội chúng ta, chỉ bất quá nơi đó ma pháp cấm chế phi thường lợi hại, cho dù là ma đạo sĩ trong công hội cũng vô pháp tiến vào “.

Niệm Băng trong lòng khẽ động, nói : “ Đại ca, nói như vậy, ngươi chẳng lẽ có biện pháp đi vào sao ? “.

Sư Cửu nói như đã tính trước : “ Ta không phải mới cùng ngươi nói sao, ta ở công hội có địa vị đặc thù, từ nhỏ đi theo sư phụ mà lớn lên, từng cùng Linh nhi và sư phụ đồng thời tiến vào tầng thứ tư, chúng ta dù sao cũng là đệ tử của sư phụ, ít nhiều cũng nhận được chút chiếu cố, bất quá, đây là bí mật, ngươi cũng không nên nói ra ngoài, nếu sau này có cơ hội, nói không chừng ta cũng có thể mang ngươi vào xem. Chỉ là nơi đó tài liệu ghi lại dị thường lằng nhằng, phi thường khó hiểu, kỳ thật vào đó cũng chẳng có tác dụng gì quá lớn. Phương pháp minh tưởng của ta cùng Linh nhi hiện tại, chính là từ tư liệu nơi đó mà ra. Tu luyện so với người bình thường thì nhanh hơn. Sau này, chúng ta chính là người một nhà, nếu có điều lợi gì, đại ca tuyệt sẽ không quên phần ngươi “. Nói xong câu này, Sư Cửu nhìn về phía Niệm Băng cười thần bí, xoay người đi.

Hắn vừa đi, Niệm Băng cũng cười, vậy là tới mua chuộc ta sao ? Xem ra Sư Cửu này cũng có ý nghĩ kết bè kết phái, vậy cũng tốt, chẳng sợ là hắn quá chính trực, vậy sau này chỉ cần đem lợi ích đến cho hắn, thì sẽ dễ dàng nắm được bí mật ở tầng thứ tư trong đồ thư quán. Không biết nơi đó có ghi chép ma pháp đặc thù gì ? Nghĩ tới đây, trái tim Niệm Băng không kìm được đập mạnh, nếu có thể học được ma pháp cường đại đích, thì ngày quay lại Băng Thần tháp sẽ không còn chỉ là mộng tưởng nữa. Đi vào phòng trong, Niệm Băng cẩn thận rút Thần Lộ đao từ trong lòng ra, giấu ở dưới giường, nhìn quanh một chút, lúc này mới cầm theo Băng Lăng Trượng ra khỏi phòng, quay về Thanh Phong Trai rồi hãy tính tiếp. Đi ra ngoài lâu như vậy, hy vọng Lý thúc không hoài nghi gì, hy vọng vận khí của mình đừng xui xẻo, Minh Nguyên đừng đi tìm mình phiền toái mới tốt.

Nghĩ tới những sự tình rất có thể sẽ phát sinh, Niệm Băng vội vàng với tốc độ nhanh nhất lặng lẽ ly khai ma pháp sư công hội, sau khi xác nhận không ai theo phía sau, hắn cởi ma pháp bào trên người, mua một túi vải bên đường, đem ma pháp bào cùng Băng Lăng trượng đút vào đó, lúc này mới đi nhanh về Thanh Phong Trai.

Mới vừa vào cửa sau, hắn lập tức thấy được một hồng sắc thân ảnh thon dài, toàn thân nhất thời cứng đờ, " Tiểu, tiểu thư, ngươi sao lại ở chỗ này ? “. Lần này chắc chắn hắn giật mình thật sự chứ không phải là đóng kịch.

Tuyết Tĩnh quay người lại, sắc mặt bất thiện nhìn Niệm Băng, " Ngươi hảo a ! Ta nghe Lý thúc nói, ngươi giữa trưa đã đi, sao đến giờ mới về, đừng nói cho ta, ngươi là đi ra ngoài phong lưu “.

Niệm Băng cười khổ nói : “ Tiểu thư, ngươi xem một tiểu tử nghèo hèn như ta vậy, có thể phong lưu cái gì ? Ngươi hôm nay lại tới hậu viện luyện kiếm sao ? “.

Tuyết Tĩnh hừ một tiếng, nói : “ Biết là ngươi cũng không dám xuất ngoại phong lưu, muốn phong lưu cũng phải có tiền vốn, chỉ bằng ngươi, còn không có cái bản lĩnh đó. Ta hôm nay tìm ngươi vài lần, mà đều không tìm được, ta tới nơi này, là cố ý chờ ngươi, ta muốn xem, cuối cùng thì lúc nào ngươi quay lại. Tính ra, ngươi trở về cũng không coi là muộn, lần này thì tha thứ cho ngươi, bất quá, sau này ngươi phải chú ý giờ giấc cho ta “.

Niệm Băng chỉ chỉ bao chứa ma pháp trượng và ma pháp bào trong tay, nói : “ Tiểu thư, ta kỳ thật chỉ là đi mua quần áo mà thôi. Ta là lần đầu tiên đi tới thành thị lớn như vậy, đi ra ngoài mua vài chiếc bố y, vận khí cũng tốt, cũng đã mua được, hai đồng tệ một chiếc, cũng rẻ, ngươi muốn xem không ? “.

Tuyết Tĩnh có vẻ uất ức nói : “ Xem cái gì, chỉ bất quá là vài món y phục mà thôi “.

Niệm Băng trong lòng thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ, mình dùng biện pháp dĩ tiến vi thối ( ND : lấy tiến làm lùi ) hiển nhiên đã thành công. Hắn sở dĩ giải thích bao y phục, chính thị là bởi vì lúc trước ánh mắt của Tuyết Tĩnh đều tập trung vào đó.

Tuyết Tĩnh thấy Niệm Băng trầm mặc không nói, thần sắc trong mắt nhu hòa hơn một chút, nói : “ Mặt của ngươi cũng gần khỏi rồi, xem ra, da mặt cũng thật dày “.

Niệm Băng sờ sờ mặt mình, nếu không phải nhất bậc Trị Liệu Thuật, sợ rằng một tuần cũng không khỏi được, nàng đánh mình, rồi lại nói mình da mặt dày, nữ nhân a, thật sự là …

Tuyết Tĩnh nói : “ Niệm Băng, ta hiện tại có chút việc muốn ngươi hỗ trợ, không biết ngươi có nguyện ý hay không ? “.

Niệm Băng ngẩn người, nói : “ Tiểu thư, ta chỉ là một phách sài hạ nhân bình thường, có thể giúp ngươi cái gì ? “.

Tuyết Tĩnh hừ một tiếng, nói : “ Cái này ngươi không cần quản, ngươi chỉ nói nguyện ý hay không là được “.

Niệm Băng có thể nói không sao ? Hắn lúc này còn không định ly khai Thanh Phong Trai, chỉ đành bất đắc dĩ gật đầu, nói : “ Có thể trợ giúp tiểu thư là vinh hạnh của ta “.

Tuyết Tĩnh trong mắt sáng ngời, vốn xinh đẹp giờ lại thêm vài phần linh khí, trong ánh mắt tựa hồ muốn nói, ngươi biết vậy là được rồi, " Hảo, chúng ta thống nhất như vậy. Ta muốn mượn khuôn mặt ngươi sử dụng “.

Niệm Băng lại càng hoảng sợ, " Tiểu thư, ngươi … “.

Tuyết Tĩnh khinh thường nói : “ Nhìn bộ dáng ngươi, một điểm khí khái của nam tử hán cũng không có, sợ cái gì, ta sẽ chẳng ăn thịt ngươi đâu “. Nói đến đây, khuôn mặt đột nhiên ửng đỏ, thanh âm nhỏ đi một chút, nói tiếp : “ Còn nhớ lần trước ở đình, ta cùng ngươi nói chuyện không ? Ta muốn ngươi hỗ trợ chính là cùng việc đó có liên quan “.

Niệm Băng nhíu mày, nói : “ Ngươi là nói người mà ngươi thích sao ? Vậy ta có thể giúp cái gì ? “.

Tuyết Tĩnh hừ một tiếng, nói : “ Dù sao ngươi đã đáp ứng rồi, chuyện này nếu làm tốt, ta sẽ mời Minh Nguyên thúc thúc dạy ngươi mấy chiêu, sau này ngươi cũng có thể có nghề mà sinh tồn “.

Niệm Băng thở dài một tiếng, nói : “ Tiểu thư, người cũng nên nói qua cho ta biết, rốt cuộc ta phải làm cái gì chứ ? “.

Tuyết Tĩnh đi tới cạnh Niệm Băng, thấp giọng : “ Ta muốn ngươi làm nam bằng hữu của ta “.

Ngửi được mùi xử nữ thơm tho từ trên người Tuyết Tĩnh tản ra, lại nghe được nhuyễn ngôn tế ngữ, Niệm Băng không khỏi cảm thấy như đang bềnh bồng trên mây, miễn cưỡng khống chế tâm thần, nói : “ Tiểu thư, việc này sợ rằng không được. Người, người là tiểu thư, ta chỉ là hạ nhân … ".

Tuyết Tĩnh đập tay lên vai Niệm Băng, sẵng giọng : “ Ngươi hãy nghe ta nói cho xong có được không, thật sự là cáp mô tưởng cật thiên nga nhục ( ND : có mà đòi ăn thịt thiên nga ), ngươi nghĩ rằng ta thật sự muốn ngươi làm nam bằng hữu a ! Ta chỉ là muốn cho ngươi giúp ta thử thách tên kia một chút, xem hắn rốt cuộc đối với ta có ý tứ gì không, tối mai, ta sẽ đưa ngươi cùng đi tham gia một yến hội, bộ dáng của ngươi cũng được, cho nên ta vừa rồi nói muốn mượn khuôn mặt ngươi sử dụng, đến lúc đó, người kia cũng tới, ta sẽ biểu hiện cùng ngươi thân thiết một chút, nếu trong lòng hắn có ta, thì nhất định sẽ sinh ra cảm giác ghen ghét, khi đó, khi đó … “.

Niệm Băng trong lòng tự nhiên cảm thấy lạnh lẽo, cáp mô tưởng cật thiên nga nhục sao ? Tuyết Tĩnh a Tuyết Tĩnh, ngươi cũng quá coi thường Niệm Băng ta rồi, nữ hài tử như ngươi, ta còn vị tất đã để vào mắt. Những lời này ta nhớ kỹ, một ngày nào đó, ta sẽ hồi báo cho ngươi. Bất hạnh từ nhỏ, khiến Niệm Băng khó tránh khỏi cực đoan, lạnh lùng nhìn Tuyết Tĩnh, nàng lúc này đang cúi đầu, tựa hồ đang nghĩ tới một tương lai tốt đẹp.

" Tiểu thư, mặc dù ta đã trưởng thành, nhưng là, thân phận đê hèn, việc này sợ rằng không ổn “. Đê hèn hai chữ, Niệm Băng cố ý nhấn mạnh một chút.

Tuyết Tĩnh cũng không phát hiện biến hóa trong ngữ khí của Niệm Băng, không kiên nhẫn đáp : “ Việc này ta tự có chủ định, nếu để ngươi theo ta đi, tự nhiên sẽ không để ngươi mất mặt, cũng là để ta không mắt mặt. Thượng tầng yến hội ở Băng Tuyết thành cũng không phải là ai cũng có thể tham gia, có lẽ, cuộc đời ngươi cũng chỉ có thể đến một lần này, ngươi hẳn là phải cảm tạ ta mới đúng, sao còn từ chối. Ngày mai ta sẽ chuẩn bị cho ngươi một kiện ma pháp bào, để ngươi hóa trang thành ma pháp sư, chuyện khác ta sẽ an bài, ngươi không cần phải lo lắng. Ngày mai ngươi không cần làm việc, buổi sáng ta sẽ đi tìm ngươi, dạy ngươi chút lễ nghi cần thiết, tới yến hội, ngươi không cần làm gì cả, chỉ cần theo bên người ta, như vậy là đủ rồi. Ngươi minh bạch chưa ? “.

Tâm Niệm Băng lại càng lãnh, gật đầu, nói : “ Vậy được rồi, ta tận lực làm tốt, để cho người hài lòng “.

Tuyết Tĩnh mỉm cười, nói : “ Ngươi yên tâm, ta nói thì tuyệt đối giữ lời, chỉ cần ngươi làm tốt, sau khi xong việc, ta tự nhiên sẽ thực hiện lời hứa. Cứ như vậy đi, ngươi nghỉ ngơi sớm một chút, để ngày mai tinh thần thật tốt “. Nói xong, hồng sắc thân ảnh phiêu nhiên bay lên, lao vào không trung, trong chớp mắt đã biến mất không thấy.

Niệm Băng lạnh lùng nhìn về phương hướng Tuyết Tĩnh rời đi, lẩm bẩm : “ Ngươi đã từng giúp ta giải vây, ta không so đo với ngươi. Nhưng đây là lần cuối cùng. Không ai có thể vũ nhục ta mà không phải trả giá “. Đột nhiên, hắn trong đầu khẽ động, nghĩ tới một chuyện, vỗ trán, " A ! Ta sao lại quên cuộc hẹn này. Xem ra, còn phải về ma pháp sư công hội một chuyến mới được “. Cuộc hẹn này, không biết băng hệ ma đạo sĩ kia có thể giở thủ đoạn gì đây ?

user's avatar
Mr. Robot
I'm just anonymous. I'm just alone.
Báo Cáo Vấn Đề Báo Cho Chấp Sự
48 Xem
2 Thích
Cỡ Chữ
Cách Dòng
Font Chữ
Màu Nền
Màu Chữ
Ngày/Đêm
Kiểu Nền