1140
960
720

Chương 151: Mật mưu

phong bị Tuyết Phách đưa mắt nhìn qua , lập tức phản ứng, khom người nói:

“Đa tạ đại ca.”

Bọn hạ nhân được lệnh dâng trà thơm đã sớm lui xuống. Tuyết Phách phất phất tay ra hiệu, bọn người hầu vốn đứng trong phòng khách để phục vụ biết ý nhanh chóng lùi đi. Hắn nhìn Đại Hoàng Tử liếc mắt, mỉm cười nói:

“ Mới sáng sớm Điện Hạ đã quang lâm hàn xá, chắc hẵn có chuyện quan trọng cần nói”

Yến Cực trong lòng thầm mắng: “Lão hồ ly này, ngày hôm qua không phải ngươi đã cho người tới tìm ta sao, bây giờ đảo mắt đã làm ra vẻ chẵng liên quan gì rồi”

Hắn điệu bộ ung dung mỉm cười:

“ Ngày hôm qua ngài phái vị Khách khanh kia đến chỉ điểm giúp ta không ít, hôm nay ta đến là có mục đích đặc biệt, mong được Nguyên Soái tận tình dạy bảo thêm.”

Tuyết Phách gật đầu :

“ Đại Điện Hạ, Tuyết Phách ta cả đời sống trên lưng ngựa, bản thân chỉ là một kẻ thô kệch. Ta có lời thì cứ thẳng tuột mà nói.

Xét theo tình thế hiện nay , có thể thấy ngài đang rất bất lợi đó!!!!"

Yến Cực thở dài một tiếng:

“ Đều tại ta quá sơ suất, ta căn bản cứ tưởng rằng bản thân đang chiếm được thế thượng phong, không hề nghĩ đến việc phụ hoàng còn che dấu một chiêu có thể thay đổi vận thế. Xem ra, chỉ còn nước hoặc là cam tâm vĩnh viễn làm kẻ dưới còn không thì phải ngoan tâm thủ lạt (bất chấp thủ đoạn).”

Hắn nói những lời này thật vô cùng bất kính, nhưng vẻ mặt lại phi thường bình tĩnh.

Tuyết Phách biết Yến Cực đang thử dò xét tâm ý của mình, lạnh nhạt cười, nói:

“ Điện Hạ, bây giờ ta đã rõ ràng suy nghĩ của ngài, với tình thế lúc này đã hoàn toàn rành mạch. Do sự tình trước mắt còn chưa thể định luận được, vì vậy tất cả đều vẫn còn kịp. Nhưng kết quả cuối cùng thế nào thì phải còn trông vào việc ngài có đủ dũng khí hay không?

Điện Hạ hẳn phải biết cái đạo lí “thắng làm vua thua làm giặc” chứ ??? Muốn thành được đại sự tất phải mạo hiểm. Mạo hiểm càng lớn, thu hoạch cũng tất nhiên càng cao, nếu Điện Hạ muốn cầu sự an toàn yên ấm thì hãy coi như Tuyết Phách ta trước giờ chưa hết nói gì vậy.”

Yến Cực nghiêm mặt lại:

“ Tuyết Nguyên soái nói đùa sao. Ngài là đại trọng thần của đất nước, phụ tá cho Phụ Hoàng đã nhiều năm, ta gọi ngài một tiếng thúc thúc cũng chằng hề sai.

Tuyết thúc thúc, hôm nay tại nơi này, ta một lòng hạ quyết tâm, thà làm Vương, chứ quyết không cam chịu cúi đầu xưng thần. Cho dù ta có lòng nhường ngôi đi chăng nữa, đến khi tên tiểu Ngũ leo lên ngôi vị hoàng thượng nhất định sẽ không bỏ qua cho ta???

Từ thủ đoạn đê tiện của hắn đối với Nhị đệ, mọi chuyện đã hết sức rõ ràng rồi.Ta đích thân đến đây, chính là muốn mời thúc thúc chỉ cho ta một con đường sáng để đi.”

“ Tốt!! Quả nhiên Tuyết Phách ta không nhìn lầm người”

Tuyết Phách đứng thẳng người lên, đi qua đi lại trong đại sảnh, Yến Cực mặc dù trong lòng lo lắng. nhưng lúc này cũng không làm gì thúc ép hắn.

Sau cả nữa ngày, Tuyết Phách cước bộ rốt cuộc đã ngừng lại, đứng ở trước mặt Yến Cực, hắn nhìn thằng vào Yến Cực nói:

“ Đã như vậy, không biết Điện Hạ có đủ quyết tâm để hành động như thế này không?”

Vừa nói, hắn liền tụ tay thành đao, tại không trung vung nhẹ, một đạo đấu khí màu bạc nhàn nhạt tung bay xuất ra, nhất thời đem chiếc bàn gỗ kiên cố đặt ở bên cạnh chém thành hai nữa.

Yến Cực trong mắt quang đại phóng, hắn đồng dạng cũng đứng bật lên:

“ Tuyết thúc thúc, ngài không cần lo lắng, hôm nay nếu ta tới đây cầu kiến ngài, thì cũng đã chuẩn bị tinh thần có thể hi sinh tất cả rồi.

Từ hôm qua khi nghe vị Khách khanh kia nói đạo lý, ta có thể đoán được ý tứ của thúc thúc trong đó.

Ngay khi đó ta đã suy nghĩ về chuyện cần phải làm, chắc chắn sẽ không cho phép có một chút yếu mềm nào của lòng dạ đàn bà nữa. Nếu hắn đã bất nhân, thì đừng trách ta bất nghĩa.”

Nói xong những lời này, hắn nhìn Yến Phong liếc mắt, Yến Phong tỏ vẻ như không hề nghe thấy lời hắn nói, vẫn như trước cúi đầu uống trà.

Tuyết Phách cười:

“ Tốt lắm, nếu Đại Điện Hạ có thể quyết đoán như thế, Tuyết Phách ta sẽ vì Điện Hạ mà định ra kế hoạch hành sự.

Điện Hạ, chúng ta trước tiên nên phân tích tình thế hiện này một chút đi”

Yến Cực gật đầu đồng ý, hắn đối với Tuyết Phách không hề hoài nghi gì nữa, có lẽ bởi vì Niệm Băng ngày hôm qua đã đại diện cho Tuyết Phách đưa ra điều kiện hợp tác.

Nếu không có tình thế bức bách mà nói, loại điều kiện như thế Tuyết Phách nhất định sẽ không dễ dàng đưa ra, mà loại điều kiện này lại hoàn toàn nằm trong phạm vi đáp ứng của mình.

Yến Cực rất rõ ràng Tuyết Phách ở Băng Nguyệt đế quốc là một thế lực lớn, hắn không chỉ muốn lợi dụng Tuyết Phách một chút, mà với một thiên tài quân sự như vậy, cho dù sau này hắn có kế thừa ngôi vị hoàng đế cũng phải triệt để trọng dụng. Cho nên dù lý do mà Niệm Băng nói ra có phần khiến hắn giật mình vô cùng, nhưng Tuyết Phách đột nhiên quyết định ủng hộ hắn tiến hành mọi thứ, đã làm hắn bớt đi rất nhiều sự lo lắng.

Trong tam đại nguyên soái thì đã có hai người đã ủng hộ cho mình, dù có phải phát động binh biến đi chăng nữa hắn đều có thể nắm chắc vài phần, huống chi bây giờ cũng không cần phải dùng đến cái sách lược đó nữa.

“ Tốt lắm, ta xin nói trước rằng, ta trong tình huống cấp bách này, trước mặt Tuyết thúc thúc đã không cần phải che giấu cái gì nữa.

Hiện tại, cả tuyến phòng ngự phía ngoài Băng Nguyệt Thành đã nằm trong tầm kiểm soát của ta, năm vạn đại quân tùy lúc có thể điều động, mà đứng trong hàng ngũ thế lực của ta lại càng chiếm được phần ưu thế, đã được có 2 phần 3. Trong đó không thiếu nhân vật có thực quyền. Cho dù ta hành động có chút đặc thù thì chỉ cần cuối cùng có thể đạt được ngôi vị, ta tự tin có thể đè bẹp hết thảy mọi thế lực phản đối.

Bây giờ xem ra vấn đề lớn nhất chỉ còn có hai cái. Một là từ quân đoàn thủ vệ của hoàng gia. Đoàn trưởng của hoàng gia thủ hộ quân đoàn hẵn ngài cũng đã biết, hắn đối với cha ta tuyệt đối trung thành, bất luận sử phương pháp gì, cũng đều không có khả năng mua chuộc được hắn để sử dụng. Cho nên, ở phương diện này chúng ta cũng không cần mất tâm tư đã động làm gì nữa.

Cái nan đề thứ hai đến từ Băng Tuyết nữ thần tế tự. Đó chính là sự uy hiếp tiềm tàng nhất, nếu không có lời của nàng, chỉ mỗi đơn độc một mình hoàng gia thủ hộ quân đoàn, ta còn có vài phần nắm chắc sẽ chế ngự được. Ngày Yến Cực ta chờ đợi đã đến, chuẩn bị cũng đã hơn mười năm rồi. Ta nghĩ những quân bài trong tay ta cũng đã tưong đối đầy đủ.

Tuyết Phách lạnh lùng, cười nói:

“ Tốt, Điện hạ quả nhiên đã coi ta là người một nhà, đã như vậy, ta cũng không cần phải dấu diếm điện hạ cái gì nữa, Tuyết Phách vốn nhân tiện cũng sớm có quyết định, nhưng lựa chọn cuối cùng như thế nào cũng vẫn còn một mực do dự.

Ai dà!!! Thẳng thắn mà nói nếu không phải nữ nhân của ta xảy ra chuyện, ta sẽ không nhanh ra quyết định như vậy đâu. Dù sao hưu chết vào tay ai còn rất khó nói.

Bất quá, vì ngài đã nói như vậy, Tuyết Phách cũng có chút chuẩn bị, ở trong phủ ta, khách khanh mặc dù số lượng không nhiều lắm, nhưng đều là lương tài có thể trọng dụng.”

Yến Cực đã nghĩ đến điểm này dĩ nhiên gật đầu tán thành, Niệm Băng đã để lại cho hắn một ấn tượng vô cùng sâu sắc.

Tuyết Phách dừng lại trong chốc lát. Sau nữa ngày, cơ hồ dường như hắn đang quyết định một cái gì đó, trong mắt toát ra một tia sát khí:

“ Điện hạ, hai cái vấn đề theo như lời ngài nói, ta nghĩ, ta vẫn có thể giúp ngài giải quyết được.”

Yến Cực giật mình nói:

“ Cái này… có thể sao? Tuyết thúc thúc, ý tứ của ngài ta không hiểu lắm!!”

Tuyết Phách mỉm cười nói:

“ Không bằng nói thế này, điện hạ nghĩ phải bao nhiêu người mới có thể kiềm chế được Nữ thần tế tự ?

Yến Cực suy nghĩ một hồi, nói :

“ Có lẽ không ai biết được thực lực của Thần Hàng Sư cường đại đến cỡ nào, ta nghĩ muốn đối phó với Nữ thần tế tự, cần phải có một lượng lớn cao thủ, hơn nữa ít nhất phải đạt từ cấp độ vũ thánh cao thủ trở lên, người thường đối mặt với Băng Tuyết nữ thần tế tự cũng chỉ như hạt bụi nhỏ mà thôi. Với ma pháp cường đại của bà ta cũng dễ dàng đem một lượng lớn binh lính quét sạch.

Ta bây giờ đang có bốn gã cấp bậc vũ thánh là khách khanh, nhưng cho dù với thực lực bọn họ có cùng lúc ra tay đi chăng nữa cũng không thể là đối thủ của Nữ thần tế tự. Với thực lực của Nữ thần tế tự đã không thể dùng danh hiệu ma pháp sư để đề cập đến nữa rồi.”

Tuyết Phách trong mắt tinh quang đại phóng, trầm giọng nói:

“ Nếu thêm vào ba vũ thánh và bốn ma đạo sư nữa thì thế nào.”

Yến Cực toàn thân chấn động, giật mình nhìn Tuyết Phách, không thể nào lại có thể tưởng tượng nổi trong tay Tuyết Phách lại có được thực lực cường đại cỡ đó.

Tuyết Phách lạnh nhạt cười nói:

“Chỉ có trải qua thực chiến cùng máu huyết khảo nghiệm mới có thể bồi xuất ra chân chính cao thủ. Ta nghĩ, cái đạo lý này hẵn Đại điện hạ có thể hiểu được, tài năng của ta có thể xưng hùng trên chiến trường, tự nhiên phải có thực lực mạnh mẽ của bản thân, nếu không làm sao có thể xứng danh với chức Nguyên soái đây.”

Yến Cực hít sâu thêm một ngụm khẩu khí nói :

“Nếu Tuyết thúc thúc thật sự có nhiều cao thủ như thế phụ trợ, ngài tuyệt đối là Nguyên soái đệ nhất nhân của đế quốc. Mười một vũ thánh cao thủ cùng liên hợp lại công kích, ta nghĩ, cho dù Băng Tuyết Nữ thần tế tự có cường thịnh thế nào đi chăng nữa cũng không cách nào ngăn cản nổi. Tuyết thúc thúc, ngài thật sự là gây cho ta sự tin tưởng lớn a!!”

Tuyết Phách mỉm cười nói:

“Phiền toái lớn nhất là ở bên trong hoàng cung kia, dưới tay ta có năm trăm thân vệ, những người này đều là do ta tỉ mỉ bồi tài thành tử sĩ, cực giỏi trong kĩ năng liên thủ hợp kích. Có bọn họ phụ tá, Điện hạ người có tiến vào hoàng cung không còn là vấn đề quá lớn nữa. Trong hoàng cung Băng thần tháp cũng có ma pháp sư cấp bậc cao thủ, Điện hạ không cần lo lắng, những người đó mặc dù rất có uy hiếp nhưng Băng Tuyết Nữ thần tế tự sắp tới Băng Nguyệt Thành thì những cấp dưới trong Băng thần tháp bọn họ nhất định sẽ đi nghênh đón. Đó đúng là khoảng thời gian trống không, cũng chính là thời cơ tốt nhất để chúng ta động thủ.

Huống chi, Băng Tuyết Nữ thần tế tự bị tập kích, tất nhiên sẽ kinh động đến hoàng cung bên này, không ai có thể am hiểu hơn vấn đề truyền tin so với người của Băng Thần tháp. Cho nên chúng ta khi đối phó với bà ta, còn cần phải có một lượng lớn binh lính vây quanh, nếu có thể khiến cho người của hoàng gia thủ hộ quân đoàn bởi vì vậy mà phải điều động, điều đó lại càng thêm phần tốt đẹp.”

Yến Cực ánh mắt híp lại, hàn quang không ngừng lóe ra:

“ Tốt, ta hiểu được rồi, Băng Tuyết Nữ Thần tế tự rời khỏi Băng Thần Tháp chính là thời cơ chúng ta tiện tay động thủ.

Tuyết thúc thúc, chúng ta nên thương lượng cụ thể một chút để kế hoach thêm phần tỉ mĩ chi tiết đi, có nhân thủ của ngài phối hợp, ta đã được tăng cường thêm phần chắc thắng rất lớn rồi.”

Một lúc sau, Yến Cực ly khai khỏi phủ Nguyên soái. Thời điểm rời đi, trên mặt hắn đã toát ra nụ cười tự tin. Nói về vấn đề chiến tranh tại Băng Nguyệt Thành đế quốc liệu ai có thể so với cao thủ am tường như Tuyết Phách đây?

Sau khi đã cẩn thận an bài những tính huống mấu chốt để thành công, thế lực do Yến Cực tự thân âm thầm bồi dưỡng cũng không hề đơn giãn như vậy.

Hoàng cung thủ hộ quân đoàn mặc dù là trung kiên nhưng cũng không phải mỗi một cá nhân trong đó đều nhất loạt trung kiên, huống chi còn có mẫu hậu của hắn ở trong cung

“ Thực là con trai của một người đàn bà kì quái, dễ dàng nhân tiện ra quyết định hướng đến huynh đệ cùng cha ruột mà tự mình xuống tay.”

Yến Phong bình tĩnh nói.

Tuyết Phách mỉm cười:

“Yến Cực quả thật là loại người như vậy, vì leo lên ngôi vị hoàng đế, hắn đã không phải chỉ ngày một ngày hai mà bố trí người như vậy đâu. Căn cứ vào tin tức chúng ta vừa nhận được, để ủng hộ hắn thì Nại Tư Nguyên soái đã bí mật điều khiển đại quân trong tay. Khoảng cách Nại Tư đóng quân rất gần với Băng Nguyêt Thành, mặc dù Yến Cực không nói rõ vị trí, nhưng quân đội đối phó với Băng Tuyết Nữ thần tế tự nhất định phải điều từ quân của Nại Tư bên kia mà ra.

Ngũ hoàng tử mặc dù đã chiếm được sự ủng hộ của Lạp Mỗ Nguyên Soái, nhưng Lạp Mỗ Nguyên soái cách rất xa Hoàng thành, cho dù có thể điều động cũng không dễ dàng. Huống chi, còn có ta nắm giữ quân đội che ở bên sườn trong của quân đội Lạp Mỗ Nguyên soái. Muốn điều quân trở về Băng Nguyệt Thành, hắn tất phải đi qua lãnh địa do quân đội của ta đồn trú.

Cho nên, bất luận là Đại Hoàng tử hay Ngũ Hoàng tử, đều phải tranh thủ sự ủng hộ của ta vì tính hữu dụng đó.

Từ trước tới nay. Đế quốc cũng không sợ quân lực nắm giữ trong tay mấy vị Nguyên soái chúng ta, đúng là bởi vì ở thời điểm không có chiến tranh, mấy người Nguyên soái chúng ta phải ở trong Băng Nguyệt Thành, hơn nữa trong mỗi tòa thành của đế quốc đều có không ít quân đồn trú, nhưng cách làm này cũng khó tránh khỏi khiến cho thế lực của các Nguyên soái trở nên quá lớn, một khi có một vị Nguyên soái nào muốn tạo phản, đều tạo thành ảnh hưởng rất lớn đối với đế quốc."

Yến Phong ngẩn người, nói :

“ Cha, người cùng ta nói mấy cái vấn đề này, là…”

Tuyết Phách mỉm cười:

“Tựa như tiền thu vào trong tay mới là của chính mình, đều giống như thế, binh quyền chỉ có hoàn toàn nằm trong tay của đấng quân chủ thì ngươi mới có thể chính thức nắm giữ cả đế quốc, cho nên chờ khi ngươi leo lên ngôi vị hoàng đế, ngay sau đó phải làm một việc trước tiên chính là phân cắt quyền lực của các Nguyên soái.”

Yến Phong trong lòng như sôi sục. hắn biết, Tuyết Cực làm như vậy hoàn toàn là vì hắn mà suy nghĩ, kiên định gật gật đầu:

“ Nếu ta thật sự có thể ngồi lên ngôi báu, nhất định sẽ nghe sự phân phó của người, các vị trí tướng quân trọng yếu trong quân đều phải đổi thành người của chính mình nắm giữ.”

Tuyết Phách trong lòng thầm than, mặc dù ngươi là con rễ của ta, nhưng vì huyết sư giáo, ta cũng đành phải làm như vậy thôi, ngươi lại có bao nhiêu người dưới trướng mình đây?

Chuẩn xác mà nói, nên đổi thành người một nhà của huyết sư giáo chúng ta, đến lúc đó, thế lực trong quân đội, ngươi đã hoàn toàn mất đi quyền lực rồi !!"

“ Niệm Băng đâu? Hắn còn không thấy xuất hiện là sao? “

Yến Phong hỏi

Tuyết Phách nhíu mày, nói:

“ Ta đã không để ý, có lẽ hắn còn đang nghĩ ngơi thì phải.”

Buổi tối ngày hôm qua, Niệm Băng ở tại tịnh xá truyền ra một nguồn năng lượng kì dị ba động, hắn đã cảm giác được, nhưng cũng phải đến khi Niệm Băng lấy phương pháp linh hồn truyền âm thông báo không được quấy rầy, thì mới không đi quấy nhiễu quá trình thanh tu của hắn.

Vốn kế hoạch hôm nay, cùng Yến Cực hội đàm phải có Niệm Băng tham dự nhưng hắn cũng không thấy đến.

Thay một thân ma pháp bào mới tinh, Niệm Băng chính mình bước ra khỏi phòng, hít thở không khí mới mẽ có phần lạnh lẽo, cảm thụ năng lượng không ngừng di động trong cơ thể, hắn không khỏi lộ ra một nụ cười khẽ đắc ý.

Lệ trung huyệt đã mở ra, khiến cho hắn thấy hy vọng vào tương lai của bản thân, mặc dù theo như lời Áo Tư Tạp thì có mở được Lệ Trung huyệt cũng khiến cho hắn hiểu được bản thân mình còn chưa thể chống lại Băng Tuyết Nữ thần tế tự nhưng hắn lại càng hiểu hơn về tầm quan trọng của Thiên Nhãn huyệt, nếu không có Thiên Nhãn huyệt, thì Lệ Trung huyệt đã không có khả năng mở ra nhanh như vậy.

Thổ Bàn Tử quả nhiên nói đúng, Thiên Nhãn huyệt là linh mẫn huyệt. Có nó, chính mình tiện thể sẽ càng dễ dàng tu luyện đến cảnh giới cực cao.

Từ ngực có thể cảm nhận rõ ràng một cỗ khí lưu ấm áp, Niệm Băng phát hiện ra ma pháp lực của bản thân so với trước kia ổn định hơn rất nhiều.

Sau ngày Thiên Hoa Bài bị hủy đi, đây là lần đầu tiên hắn có cái cảm giác này,tốc độ hấp thu tiên thiên chi khí rõ ràng so với trước nhanh hơn không ít. Sau khi mở ra Lệ Trung huyệt Niệm Băng mờ mờ có thể cảm giác được.

Tiên thiên chi khí đối với việc tu luyện bảy đại khiếu huyệt có quan hệ rất lớn. Chỉ có hoàn toàn lợi dụng tiên thiên chi khí, mới có thể khiến cho hắn tiến hóa nhanh hơn. Nhờ nắm giữ được phương pháp hấp thu tinh hoa thiên địa, tốc độ hấp thu tiên thiên chi khí của hắn rõ ràng tăng cường. Chỉ là cho tới bây giờ, Niệm Băng đã không biết rõ giữa tiên thiên chi khí và ma pháp lực của mình thì đến tột cùng có cái gì liên lạc với nhau, chẵng lẽ thật sự chỉ đơn giản là phụ trợ tác dụng thôi sao?

Lại một tháng mau chóng trôi qua, sự kiện phát sinh của Nhị hoàng tử đã từ từ được thu xếp bình ổn, cả tòa Băng Nguyệt Thành đã bình tĩnh trở lại nhưng bên trong mọi người đều hiểu được rằng trước khi bão táp nổi lên thì mọi thứ đều yên tĩnh như vậy

Mật thất Băng Nguyệt Đường, chi nhánh Huyết sư giáo

Đại Trưởng Lão thở dài một tiếng nói:

“ Xem ra thiên phú mới là trụ cột của một đỉnh cấp cao thủ, mấy lão đầu bạc chúng ta trong khoảng thời gian qua đều đã thử tất cả các loại phương pháp khác nhau nhưng đều không thể khiến cho chúng ta cảm nhận được một tí tiên thiên chi khí nào. Càng không phải nói đến bảy cái khiếu huyệt mà ngươi đã miêu tả.

Chúng ta đều đã già rồi!!! Thời gian đã không cho phép chúng ta có thể làm thêm một đột phá trọng đại trong đời được nữa.”

Niệm Băng sau khi mở ra Lệ Trung huyệt cũng không hề nóng lòng lục lọi tìm cách sử dụng Lệ Trung huyệt, mà lại không ngừng khổ tu ma pháp lực của chính mình. Bằng vào tác dụng điều hoà của tiên thiên chi khí, đẩy mạnh tốc độ tiến bộ của ma pháp lực, còn Thiên Nhãn huyệt sau khi đạt đến trung kỳ cảnh giới cũng đã mang đến cho hắn rất nhiều điều kinh hỉ.

Trước kia không thể khống chế được những vi lượng cực tiểu nhưng bây giờ đều có thể thoải mái mà làm. Đặc biệt là đối với những ảnh khôi lỗi (con rối bằng bóng mờ) đã có thể khống chế một cách vi diệu, cùng với sự biến hoá của thiên nhãn lĩnh vực đã đạt đến một tầm cao mới.

Tiên thiên lĩnh vực, quả nhiên cũng theo sự gia tăng của tu vị mà được tăng cường. Hắn thực sự hi vọng bảy vị trưởng lão có thể trở nên mạnh hơn nữa.

Bảy vị trưởng lão đều là các vũ thánh hoặc ma đạo sư thâm niên, nếu bọn họ có thể đột phá đạt tới tân cảnh giới mới, vậy thực lực của Huyết sư giáo chắc chắn sẽ nâng lên một bậc thang rất cao, thậm chí có thể giải quyết được cả những hạn chế về tuổi tác của bọn họ.

Nhưng quả thực tiên thiên chi khí cũng không phải dể dàng như trong tưởng tượng, dù Niệm Băng đã không hề lưu lại chút gì, hoàn toàn đem hết những lĩnh ngộ trong quá trình tu luyện nói cho bảy vị trưởng lão.

Nhưng một tháng đã qua, bảy vị trưởng lão vẫn cứ bảo trì cảnh giới vốn có lúc trước, thậm chí cả một tia tiên thiên chi khí cũng không có sinh ra.

“Đại trưởng lão, ngài cũng không cần phải nản chí. Con nghĩ, chỉ cần cố gắng, các vị trưởng lão nhất định sẽ có được đột phá.”

Nịêm Băng vừa nói vừa cân nhắc những sơ hở trong quá trình tu luyện, nhưng hắn lại phát hiện ra rằng chính mình có thể mở ra Thiên Nhãn huyệt và Lệ Trung huyệt, đại bộ phận đều là bởi vì hoàn cảnh đặc thù cùng với vận khí mà đạt được. Mấy thứ này thì làm sao truyền thụ được đây.

Tiếng đập cửa đột nhiên vang lên, khiến Niệm Băng bừng tĩnh lại từ trong suy tư :

“ Vào đi”

Cánh cửa mở ra, Băng Nguyệt Đường, Đường chủ Ngân Nãng từ bên ngoài tiến vào, cung kính nói:

“ Giáo chủ, Băng Tuyết nữ thần tế tự đã rời khỏi Băng Thần Tháp, đang hướng về phía Băng Nguyệt thành mà bay đến, theo cùng còn có sứ giả của Băng Nguyệt Đế Quốc.”

Niệm Băng nhãn tình sáng rực lên:

“Tốt, quả nhiên là đã đến. Ngân đường chủ, truyền lệnh của ta, 500 huyết vệ binh của Huyết sư đường chuẩn bị, tuỳ thời mà xuất kích. Bảy vị trưởng lão, các ngài cũng nên động thủ thôi.”

Vừa nói xong, hắn từ trong lòng ngực lấy ra bảy ma pháp quyển trục, phân ra lần lượt đưa cho bảy vị trưởng lão

“ Bảy quyển trục này là vật bảo hộ tính mạng tối hậu, khi sự tình đã không thể xoay chuyển, các ngài cũng không cần miễn cưỡng, lập tức mở quyển trục này ra.

Những quyển trục này đã được định vị ở trong Băng Nguyệt Thành, các ngài sau khi trở về hãy trực tiếp đến đây chờ ta.

Các vị trưởng lão, mọi chuyện đều phải lấy an toàn làm trọng, lần hành động này lại các ngài phải càng chú ý nhiều hơn.”

Bảy vị trưởng lão trước sau lần lượt tiếp nhận ma pháp quyển trục từ Niệm Băng, Đại Trưởng lão mỉm cười nói:

“ Giáo chủ, ngươi yên tâm đi, muốn tiêu diệt mấy bộ xương già này của chúng ta cũng không phải dễ đâu.

Huống chi, còn có nhiều người như vậy bao vây, lợi dụng tình thế là chuyện mà Huyết sư giáo chúng ta am hiểu nhất đó.”

Niệm Băng gật gật đầu:

“ Điều các ngài cần làm chính là kéo dài thời gian, vạn lần không nên đánh bừa. Một khi Băng tuyết nữ thần tế tự phát động Thần Hàng Thuật, nhất định phải lập tức xé mở quyển trục chạy trốn.

Buồn cười nhất là tên Đại Hoàng Tử Yến Cực kia lại cho rằng mười một cao thủ cấp bậc vũ thánh có thể giết được một vị thần hàng sư. Nhưng chắc hắn đã không biết đến uy lực của thần hàng thuật chân chính.”

Với cảnh giới ma đạo sư và vũ thánh mà tiến đến thần hàng sư cùng thần sư, mặc dù chỉ cách biệt một cảnh giới nhưng thực lực cũng đã hơn kém không biết bao nhiêu lần.

Lúc trước Băng Tuyết thần nữ tế tự chỉ mới trở thành thần hàng sư không lâu, đã có thể dựa vào thực lực của bản thân đối đầu với 3 đại cao thủ ma đạo sư bao gồm cả Hoả diễm sư vương Dung Diễm mà toàn thắng trở về.Hôm nay đã là hai mươi năm sau, bà ta tuyệt đối lại càng cường đại hơn rất nhiều, đương nhiên có thể cùng mười một cao thủ vũ thánh cùng ma đạo sư đối địch, nhưng một khi bà ta không tiếc hao phí pháp lực lại chấp nhận chịu sự tổn hại của bản thân mà thi triển thần hàng thuật. Cho dù số lượng cao thủ có thêm nhiều hơn cũng vô pháp chống đỡ.

Niệm Băng đã từng nghe mấy vị long vương nói qua, cho dù với thân thể cường hãn của Long vương nếu một khi mười hai cấp ma pháp cấm chú thi triển ra thì dưới lực công phá kinh khủng của siêu cấp ma pháp ấy cũng phải chịu thương tích không nhỏ.

Cho nên trừ khi vạn bất đắc dĩ, ai cũng không dễ dàng gì mà thi triển hơn mười một cấp ma pháp, dù sao tác hại của nó cũng quá lớn, vì thế hắn chỉ giao nhiệm vụ cho bảy vị trưởng lão là cầm cự chứ không phải liều chết đánh giết.

Cùng với Niệm Băng bên này, Đại Hoàng tử phủ cũng đã đồng thời phản ứng, 5 ngàn tinh binh sớm đã được Đại hoàng tử an bài bên trong các đình viện bí mật của Băng Nguyệt Thành, chỉ cần hắn ra lệnh một tiếng, lập tức có thể triển khai hành động.

Niệm Băng một mình trở lại bên trong lữ điếm, Băng Nguyệt Thành sắp sửa phát sinh đại biến rung chuyển trời đất, hắn phải đảm bảo sự an toàn cho Miêu Miêu

“ Niệm Băng ca ca, huynh đã trở về rồi, thật tốt quá!!! Hôm nay Băng Vân tỷ tỷ đã đi khỏi, Miêu Miêu chỉ còn một mình, rất là buồn chán đó!!!"

Miêu Miêu hì hì cười chạy đến trước người, dùng sức lắc lắc, lôi kéo bàn tay to của hắn

Niệm Băng tự nhiên biết Băng Vân đi làm việc gì, Băng Tuyết nữ thần tế tự đã tới Băng Nguyệt thành. Băng thần tháp đệ tử tự nhiên phải ra khỏi thành nghênh đón, nàng ta vắng mặt cũng tốt, đỡ cho mình phải dùng thủ đoạn để tránh né, mỉm cười nói:

“ Miêu Miêu, hãy đi cùng Niệm Băng ca ca nào, ca ca tìm cho muội một chổ mới tốt hơn nhiều.”

Miêu Miêu ngẩn người, nói:

“ Còn Băng Vân tỷ tỷ thì phải làm sao bây giờ? Tỷ ấy trở về mà không thấy chúng ta sẽ rất sốt ruột đó.”

Niệm Băng mỉm cười nói:

“ Không việc gì, ca ca sẽ liên lạc với nàng ta sau, đi nhanh nào, chúng ta phải lập tức rời khỏi nơi này.” Hắn còn rất nhiều việc phải làm, một khắc cũng không muốn chậm trễ.

Miêu Miêu sắc mặt có chút trắng bệch: “ Ca ca, có phải là bởi vì Băng Vân tỷ tỷ muốn bắt huynh đúng không?”

Lúc này đến lượt Niệm Băng rùng mình:

“ Miêu Miêu, muội cũng đã biết rồi sao?”

Miêu Miêu gật gật đầu:

“ Muội nghe được Băng Vân tỷ tỷ dùng thuỷ tinh cầu cùng người khác nói chuyện muốn bắt huynh về cái tháp gì đó. Ca ca, muội thấy Băng Vân tỷ tỷ, là một người tốt, nhưng không biết vì lí do gì tỷ ấy lại muốn bắt huynh đi.”

Niệm Băng than nhẹ một tiếng, nói :

“ Việc này một, hai câu cũng không thể giải thích rõ ràng được, về sau này ca ca sẽ nói cho muội nghe, chúng ta nên đi thôi.

Trong Băng Nguyệt thành này sắp phát sinh biến hoá rất lớn, ca ca mang muội đến một nơi an toàn cái đã, khi mọi chuyện bình yên trở lại, ca ca sẽ đưa muội về nhà được không?”

Miêu Miêu nhu thuận gật gật đầu, vội vàng chạy trở về phòng, thu nhặt chút hành lí đơn giản của mình. Niệm Băng cũng không có phát hiện, trong cặp mắt to tròn động lòng người kia của Miêu Miêu hiện lên một tia quang mang giảo hoạt.

Niệm Băng cùng Miêu Miêu thẳng tiến vào bên trong mật thất của Băng Nguyệt đường, lênh cho bọn hạ nhân của Huyết sư giáo chiếu cố thật tốt cho Miêu Miêu. Sau đó hắn tiện thể lập tức rời khỏi Băng Nguyệt đường, nhắm thẳng phủ Nguyên soái mà đi. Lúc này, năm trăm huyết vệ Huyết sư đường của Huyết sư giáo đã tập kết xong.

Trong mật thất Miêu Miêu, khẽ mở cửa, trộm trộm nhìn quanh các hướng ở phía bên ngoài.Lúc này bọn giáo chúng của Huyêt sư giáo vì sắp đến thời khắc hành động đều vô cùng bận rộn, không hề có ai chú ý đến tiểu nhà đầu này.

Một lần nữa đem cánh cửa sau lưng đóng lại thật khẽ, Miêu Miêu hì hì cười, nhẹ giọng ngâm xướng:

“ Vì ta, Hi Vân, gọi tên ngươi về, Xuất hiện đi nào, sủng vật của ta, Cường Cường.”

Đôi mắt Miêu Miêu loé lên ánh hào quang nhu hoà, một cái lục mang tinh màu trắng rõ ràng xuất hiện trước mặt nàng, quang mang chợt loé lên thình lình một con gì đó đen ngòm đã xuất hiện ở dưới đất trước mặt nàng. Nếu lúc này có ai đó mà bắt gặp cảnh tượng kia, nhất đinh sẽ phải giật mình đến không thể ngậm miệng lại được. Bởi vì, xuất hiện trước mắt Miêu Miêu là một con gián thật lớn, ước chừng có lẽ đó là một con gián lớn nhất có thể tồn tại được trên cõi đời này. Đường kính thân thể nó cũng gần một thước, lóng lánh toả ra quang mang nhàn nhạt, hai sơi râu rất nhỏ đong đưa đâm tủa. Thân thể đang quỳ rạp trên mặt đất vẫn không hề nhúc nhích chút nào.

Miêu Miêu đá con gián một cước, sảng giọng :

“ Không được ngủ!! Trong mấy con tiểu sủng vật của ta, ngươi là một tên lười biếng nhất trong bọn chúng đó.”

Con gián lớn lúc này mới giật giật, ở trên chân của Miêu Miêu cọ cọ vài cái thân thiết. Trong đôi mắt Miêu Miêu quang mang chợt loé, trên mặt đất thân thể con gián lớn xoay tròn một vòng rất nhanh, một tầng khí đen lay động giữa không trung, hắc quang bao phủ lấy thân thể của Miêu Miêu. Miêu Miêu tiến về phía trước một bước, đứng ở trên lưng con gián.

Con gián khồng lồ này được nàng gọi về cũng không có lực công kích gì, nhưng lại là một con vật có tài hoá thân tốt nhất. Khi còn đang ở giai đoạn đệ nhất biến, con gián từng bằng vào khả năng biến ảo của mình tiện thể cũng đã lừa gạt cả Phượng Nữ. Bây giờ đã bước sang giai đoạn đệ nhị biến, công năng thủ hộ của nó lại càng mạnh hơn.

Dưới quang mang hắc sắc vây quanh, Miêu Miêu lại ngâm xướng tiếp: “ Vì ta, Hi Vân, gọi ngươi về, xuất hiện đi nào, Sủng vật của ta Điềm Điềm

Quang mang chợt loé, một cái đầu chuột thật lớn đã được hình thành, con chuột lớn Điềm Điềm loạng choạng nguẩy cái đuôi. Cái mông đầy mỡ của nó ngọ ngậy, nó dùng đôi mắt màu đỏ sậm nhỏ nhắn của mình nhìn Miêu Miêu. Thông qua tinh thần lực đặc thù của Bạch Nhân, Miêu Miêu lập tức ra lệnh cho Điềm Điềm.

“ Đến lượt con chuột béo nhà ngươi làm việc rồi!!

Ám ma thử chính là cao thủ trong việc truy tìm, Điềm Điềm, ngươi tiện thể ở phía trước dẫn đường đuổi theo Niệm Băng ca ca. Cường Cường, ngươi đi theo sau Điềm Điềm nhưng không được để mất dấu nghe chưa.”

Con chuột Điềm Điềm có điểm giống Cường Cường lúc trước, nhanh chóng di chuyển trên mặt đất, Thân thể to lớn của nó đã rất nhanh chui xuống lòng đất, mà con gián Cường Cường trên lưng hắc sắc quang mang rõ ràng càng thêm cường thịnh, Miêu Miêu đặt thân ngồi xổm xuống, dưới tác dụng của hắc quang kia, tự như cùng với thân thể của con gián hoà làm một.

Động tác của con gián rất nhanh, vù môt cái, đã nhân tiện đuổi theo Điềm Điềm, chui xuống đất mà đi. Mật thất Băng Nguyệt đường vốn được bảo vệ nghiêm ngặt, thế nhưng đã bị thủng một lỗ rộng hơn cả thân người.

Kỳ thật ngay cả Miêu Miêu cũng không nghĩ tới, nàng luôn rất muốn cùng Niệm Băng ở cùng một chỗ.!!!

Băng Nguyệt Đề Quốc hoàng cung

Dù đã thập phần suy yếu thế nhưng đế quốc hoàng đế Yến Thiên Nam, sau khi nghe được tin tức Băng Tuyết nữ thần tế tự sắp đến, tinh thần rõ ràng cũng đã tốt lên không ít. Dưới sự giúp đỡ của bọn cung nữ, lão hoàng đế nữa thân người ngồi dậy, hướng đến Đoàn trưởng hoàng gia thủ hộ quân đoàn Lỗ Đạo Phu hạ lệnh:

“ Lỗ Đạo Phu, Băng Tuyết nữ thần tế tự đã tới Băng Tuyết thành rồi ư!! Ta thân thể không được tốt, ngươi nhân tiện đại diện cho ta, lập tức dẫn ba nghìn tinh binh hoàng gia thủ hộ quân đoàn đến cửa thành nghênh đón. Ta nghĩ, các cao thủ của Băng thần tháp đã đi trước rồi.”

Lỗ Đạo Phu là người ngay thẳng, được Yến Thiên Nam tín nhiệm rất lớn, hắn có chút kinh ngạc nói:

“ Bệ Hạ, Băng Tuyết nữ thần tế tự đại nhân, vốn là cường giả tối thượng tồn tại trên đại lục, lại có người của Băng thần tháp bọn họ ra nghênh đón. Thần nghĩ, không cần thần phải đi nữa, bảo vệ an toàn của Bệ hạ mới là chức trách trọng yếu nhất của thần. Thần nghĩ, Băng Tuyết nữ thần tế tự đại nhân cũng sẽ không để ý đến mấy lễ tiết này đâu.”

Yến Thiên Nam đã cho bọn cung nữ tả hữu lùi ra phía sau, hít sâu một ngụm khẩu khí, chấn tĩnh lại chút tinh thần, nói:

“ Ta đương nhiên biết Băng Tuyết nữ thần tế tự không cần phải rào đón, ta cho ngươi đi nghêng tiếp nàng ấy nguyên nhân lớn nhất không phải ở Băng Tuyết thần nữ tế tự.

Băng Tuyết nữ thần tế tự sắp đến, dĩ nhiên Đại hoàng tử, với thế lực của y, không lý do gì lại không biết, lấy tài trí của hắn mà xét cho dù trước đó không nghĩ tới quyết sách của ta, thì vừa nghe nói Băng Tuyết nữ thần tế tự xuất hiện, tất nhiên sẽ có phản ứng.

Tại thời điểm này, Vân Nhi lại là người có thể gặp phải nguy hiểm lớn nhất, ta cho ngươi đi đón Băng Tuyết nữ thần tế tự, chính là có ý muốn ngươi thuận tiện đem Yến Vân đón vào trong cung. Lúc này đã có Băng Tuyết nữ thần tế tự toạ trấn, ta có thể tuyên bố người kế thừa ngôi vị. Ta mặc dù tuyệt đối là chủ nhân ở trong hoàng cung này, nhưng có thể làm cho ta tín nhiệm cũng chỉ có một mình ngươi, hoàng cung thủ hộ quân đoàn mặc dù chỉ có một vạn người, nhưng cao thủ nhiều như mây, ngươi dẫn theo ba nghìn người đi đón Yến Vân trở về mới có thể đảm bảo an toàn của hắn. Ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ kiên trì đến lúc các ngươi trở về. Khụ …. khụ… “

Một hơi nói nhiều như vậy, lão hoàng đế có chút khó thở, ho liền vài tiếng, sắc mặt trở nên càng thêm trăng bệch không còn chút khí sắc nào.

Lỗ Đạo Phu trong lòng cả kinh, hắn nhịn không được đành nói: “ Bệ hạ, ý của ngài là Đại điện hạ có thể gây khó khăn cho Ngũ điện hạ ư?”

Yến Thiên Nam cười khổ nói:

“ Mặc dù lúc trước tại thời điểm ta bước lên ngôi vua, ngươi còn chưa được tiến vào hoàng cung, nhưng ngươi đã nghe nói qua ta làm thế nào mà kế thừa ngôi vị hoàng đế rồi chứ. Vì có thể nắm giữ quyền lực của một quốc gia, cho dù đối mặt chính là thân huynh đệ của chính mình, thì cũng chẵng cần nể nang gì mà không hạ thủ. Tốt lắm, ngươi nhân tiện mau đi đi, càng chần chờ thì càng dễ sinh biến. Ta nghĩ, đại hoàng tử đã nhanh chóng điều động binh mã rồi đó.”

“ Bệ Hạ, Thất hoàng tử cầu kiến. Ngài ấy còn cố ý mang theo một vị thầy thuốc, giúp ngài chữa bệnh”

Ngoài cửa truyền đến thanh âm của tổng quản thái giám.

Yến Thiên Nam trên mặt toát ra một tia mỉm cưòi nhàn nhạt, e rằng trong lòng, chỉ có đứa con thứ bảy này mới có thể khiến chính mình an lòng một chút.

Từ sau khi Yến Phong cùng tiểu nữ của Tuyết Phách là Tuyết Ngọc kết hôn đến nay. Yến Phong cứ cách vài hồi, mỗi ngày đều vào hoàng cung thăm nom Yên Thiên Nam. Hắn mặc dù rất ít nói, nhưng Yến Thiên Nam lại nhìn thấy được sự ân cần xuất phát từ trong lòng đứa con trai này.

Làm cho Yến Thiên Nam vui mừng lại chính là đứa con mà mình ít quan tâm để ý nhất. Hắn chưa bao giờ hướng mình đưa ra yêu cầu gì, mỗi lần đến đều chỉ lẳng lặng bầu bạn với mình một đoạn thời gian rồi lặng lẽ rời đi, ngẫu nhiên nói chuyện với nhau vài câu, âm thanh của hắn vẫn thường lãnh đạm như trước đây. Yến Thiên Nam đột nhiên phát hiện, cả đời mình làm vua, rốt cuộc đến cuối cùng ở bên cạnh mình chăm nom cũng chỉ có mỗi đứa con trai này

Yến Thiên Nam hướng ánh mắt tới Lỗ Đạo Phu, nói:

“ Để cho hắn vào đi.”

Lỗ Đạo Phu cung kính hướng Yến Thiên Nam hành lễ rồi mới lui ra ngoài, hắn đã dựa theo mệnh lênh được Yến Thiên Nam giao phó mà thi hành

Cánh cửa lại mở ra, Yến Phong dẫn theo một gã trẻ tuổi mặc áo vải màu xám đi vào, Yến Thiên Nam mỉm cười nói:

“ Phong nhi, con như thế nào lại tới nữa rồi, sao không ở nhà mà bồi tiếp thê tử của mình đi?

Đáng tiếc phụ hoàng thân thể đã không thể đi đứng được nữa, nếu không nhất định sẽ chủ trì hôn lễ cho các ngươi.”

user's avatar
Mr. Robot
I'm just anonymous. I'm just alone.
Báo Cáo Vấn Đề Báo Cho Chấp Sự
58 Xem
1 Thích
Cỡ Chữ
Cách Dòng
Font Chữ
Màu Nền
Màu Chữ
Ngày/Đêm
Kiểu Nền