Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 149 Lĩnh ngộ tinh nguyệt tinh hoa

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 6953 chữ · khoảng 25 phút đọc

Niệm Băng mỉm cười, nói:

“ Các vị trưởng lão, trận pháp này do các ngài cùng nhau xuất ra thật sự là rất quái dị. Con đã cố gắng hết sức dùng đủ loại biện pháp để tìm cách đột phá, nhưng dù thế nào cũng không tìm nổi một con đường đào thoát. Nếu trong cuộc khảo sát ngày đó, các ngài mà dùng tới trận pháp này, chỉ sợ rằng con cả một chút cơ hội cũng chẵng có nổi.”

Đại trưởng lão khẽ mỉm cười :

“ Giáo chủ không cần hạ thấp bản thân mình như thế, trận pháp này chúng ta có thể xuất ra là do công đức tổ tiên truyền lại, cũng chính là trấn giáo chi bảo của Huyết sư giáo.

Theo quy định thì không thể dùng phương pháp này để tiến hành khảo thí với tân nhiệm giáo chủ. Hơn nữa, trong lần đầu tiên chúng ta cùng Giáo chủ giao thủ, các loại năng lực mà Giáo chủ đem ra sử dụng đều hết sức kì quái. Khi đó, chúng ta cũng không nhất định phải dùng trận pháp điên cuồng có thể vấy máu như thế."

Nhìn vẻ định thần nhàn hạ của bảy vị trưởng lão, Niệm Băng mỉm cười nói:

”Tình hình trước mắt vẫn dựa theo kế hoạch của chúng ta mà tiến hành. Những biểu hiện gần đây của Yến Phong đã bắt đầu tốt dần lên rồi đó”.

Đại trưởng lão nói:

” Căn cứ vào tin tức chúng ta mới nhận được. Trước mắt, ở mặt ngoài, Đại hoàng tử đã chiếm được ưu thế rất lớn. Chỉ có điều lạ chính là, tại thời điểm mấu chốt này thì Ngũ hoàng tử lại dường như biệt tích.

Việc này thật không hợp lí. Theo những gì mà mật thám chúng ta đã bố trí bên trong phủ Ngũ hoàng tử báo về, mấy ngày nay Ngũ hoàng tử cứ nhàn nhã dạo chơi, không có một chút dấu hiệu nào của sự cấp bách.

Điều này chỉ có 2 loại tình huống có thể xảy ra. Một là, Ngũ hoàng tử đã quyết định buông tha ngôi vị hoàng đế. Hai là, hắn còn có một chiêu thức sát thủ nào đó chưa dùng tới, vẫn đang đợi thời cơ tốt nhất."

“ Buông bỏ ngôi vị hoàng đế tựa hồ là không có khả năng rồi, cũng chỉ còn có loại tình huống thứ hai là có thể xảy ra thôi. Đại trưởng lão, chúng ta đã điều tra đầy đủ toàn bộ tư liệu về vị Ngũ hoàng tử này, vậy hắn còn có cái gì cường đại để dựa vào nữa đây?”

Niệm Băng trong lòng có chút nghi hoặc. Theo tin tình báo thu được trong mấy ngày qua mà xét, Đại hoàng tử chẳng những thu phục được những người đã từng ủng hộ Nhị hoàng tử, đồng thời bởi cái chết của Nhị hoàng tử nên thực lực của hắn cũng đã tăng lên rất nhiều. Khắp nơi áp lực dư luận đều phi thường bất lợi đối với Ngũ hoàng tử. Hắn thật sự không rõ một kẻ luôn lăm le ngôi vị hoàng đế như Ngũ hoàng tử vì cái gì mà trong thời điểm mấu chốt này lại không hề có bất cứ động tĩnh nào.

Nhị trưởng lão vốn rất ít mở miệng đứng bên cạnh nói:

” Việc này cũng không khó đoán, nếu Ngũ hoàng tử còn có gì để dựa vào, thì cái đó nhất định đủ để đưa hắn lên ngôi vị hoàng đế. Chúng ta chỉ cần cẩn thận nghĩ một chút xem hắn dựa vào cái gì mà có thể thuận lợi bước lên ngôi vị hoàng đế.

Tại thời điểm này, cả Băng Nguyệt đế quốc, ngoại trừ quốc vương ở ngoài, tựa hồ chỉ có một người có thể thay đổi tình thế”.

“ Băng Tuyết nữ thần tế tự”.

Niệm Băng và Đại trưởng lão đồng thời nghĩ ngay tới người mà Nhị trưởng lão muốn nhắc đến, hai người không khỏi biến sắc.

Đúng vậy! Băng Nguyệt đế quốc còn có một siêu cường giả như Băng Tuyết nữ thần tế tự. Chỉ cần bà ta tỏ vẻ ủng hộ Ngũ hoàng tử, cho dù là quốc vương cũng vô pháp có ý kiến phản đối, Băng Tuyết nữ thần tư tế luôn luôn là thủ hộ thần của Băng Nguyệt đế quốc. Từng giúp Băng Nguyệt đế quốc trong nhiều lần gặp nguy cấp, ngăn cơn sóng dữ, địa vị của bà ta ở Băng Nguyệt đế quốc là không thể thay đổi.

Đại trưởng lão nói:

” Ta đối với Băng Tuyết nữ thần tư tế cũng hiểu rõ, trong sự tình này bà ta sẽ không tham gia vào chính trị của Băng Nguyệt đế quốc. Hơn nữa bà ta cũng chưa bao giờ tiếp xúc với các vị hoàng tử.Theo tin tức của chúng ta, Quốc vương của Băng Nguyệt đế quốc đã phái một vị sứ giả đến Băng Thần Tháp cầu kiến Băng Tuyết nữ thần tư tế. Nhưng Băng tuyết nữ thần tư tế vẫn chưa có dấu hiệu sẽ rời khỏi Băng Thần tháp.

Huyết Sư Giáo chúng ta mặc dù là thế lực ngầm lớn nhất, cũng nhiều lần thử đột nhập vào Băng Thần tháp, nhưng thủy chung chưa có lấy một lần thành công, cho nên bây giờ cũng không biết bên trong tháp Băng Thần đã xảy ra chuyện gì.”

Trong mắt Niệm Băng hào quang chợt lóe lên, nói:

” Đại trưởng lão, cần phải tăng thêm người chặt chẽ giám sát Băng thần tháp. Chỉ cần Băng Tuyết nữ thần tư tế có chút dấu hiệu rời khỏi Băng Thần tháp, lập tức bẩm báo lại với con. Hướng di chuyển của Băng Tuyết nữ thần tế tự mới là điểm mấu chốt trong hành động lần này của chúng ta.”

Cùng ngày, sau khi Tuyết Phách và Yến Phong từ hoàng cung trở về, đưa cho Niệm Băng một tin tức phi thường trọng yếu.

Tuyết Phách nguyên là một trong Tam đại nguyên soái của đế quốc, trong lực lượng quân đội của Băng Nguyệt đế quốc là một thế lực rất lớn, cho dù là thủ vệ quân đoàn chỉ nghe mệnh lệnh trực tiếp từ Quốc Vương, cũng không dám có chút gì gây khó dễ cho hắn.

Lần này hắn mang theo Yến Phong nhập cung, là muốn thỉnh Yến Thiên Nam vì Yến Phong mà phong chỉ ban hôn

Yến Thiên Nam mặc dù kinh ngạc, nhưng cũng không hề có ý ngăn cản. Lão cho rằng Yến Phong cũng chẵng thể tạo ra sóng gió gì được, chỉ âm thầm dặn dò Tuyết Phách vài câu, hy vọng hắn không được coi thường vọng động, không nên dễ dàng đưa ra quyết định nào cả.

Đến khi bọn họ chuẩn bị rời khỏi hoàng cung, Đoàn trưởng của Hoàng gia thủ hộ quân đoàn mới hướng về Tuyết Phách khẽ nói một chữ, một chữ vô cùng đơn giản:

“ Ngũ”

“ Ngũ!!!

Nói như vậy, Quốc vương thật sự muốn truyền ngôi cho Ngũ hoàng tử Yến Vân ư!.

Quả nhiên phán đoán của chúng ta không hề sai, Ngũ hoàng tử bây giờ nếu muốn kế thừa vương vị cũng chỉ có một khả năng duy nhất có thể xảy ra”.

Nhận định chính xác thế cục hiện nay đối với Niệm Băng mà nói là một yếu tố phi thường trọng yếu, hắn mỉm cười nhìn Tuyết Phách gật đầu:

” Nguyên soái, xem ra chúng ta phải bắt đầu hành động thôi. Thời gian đối với chúng ta mà nói chính là mấu chốt hệ trọng nhất.”.

Tuyết Phách khẽ gật đầu, đồng ý:

” Đúng thế, lần trước bằng hữu đến chúc mừng nữ nhân ta đính hôn nhiều như vậy, ta dù sao cũng phải hồi đáp lại một chút mới được. Yến Phong à! Nhân tiện ngươi cũng nên theo cùng ta đi nào.”

Yến Phong lĩnh hội tấm thịnh tình này, liền gật đầu đáp ứng:

” Mọi chuyện xin nhờ nhạc phụ đại nhân làm chủ cho.”

Ba người nhìn nhau cười, từ hôm nay bắt đầu chính thức hành động.

Niệm Băng sớm đã thay một bộ trang phục ma pháp bào màu trắng bạch. Trên ma pháp bào không hề có dấu hiệu gì đặc biêt, hắn đem ma pháp bào mặc vào người rồi đội lên trên một cái mũ nhỏ. Học theo hình dáng của Băng Vân cũng đeo thêm một cái mạng che mặt, che kín diện mạo mình lại, theo cửa hông rời khỏi phủ Nguyên Soái

Đi trên con đường cái phồn hoa của Băng Nguyệt thành, trong lòng Niệm Băng rất bình tĩnh.

Ánh mắt trông về nơi xa xôi ở phương Bắc:

“Băng Tuyết nữ thần tu tế à!!! Xem ra chúng ta sẽ sớm gặp mặt thôi, ta nhất định phải làm chuyện này, ngươi thật sự có thể cản nổi ta sao! ”

Niệm Băng đi không nhanh, bộ dạng của hắn mặc dù có chút quái dị, nhưng cũng không khiến cho quá nhiều người đi đường chú ý, ma pháp bào màu trắng chung quy so với kim sắc ma pháp bào lúc trước của hắn còn muốn bình thường hơn rất nhiều.

“ Niệm Băng ca ca”.

Thanh âm của Miêu Miêu đột nhiên vang lên, Niệm Băng quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Miêu Miêu đang cùng Băng Vân từ một hướng khác trong phố đi tới. Xem vẻ mặt thỏa mãn của Miêu Miêu, hiển nhiên là vừa mới cơm nước xong xuôi. Băng Vân nhìn lại trang phục của Niệm Băng, trong mắt không khỏi thoát ra một tia kinh ngạc. Niệm Băng mỉm cười nói:

” Miêu Miêu đó hả. Trang phục của ta như thế này mà muội vẫn có thể nhận được sao?”

Miêu Miêu cười hì hì nói:

” Quần áo của huynh mặc dù thay đổi, nhưng hơi thở của huynh sẽ không thể thay đổi được mà!

Niệm Băng ca ca thật xấu quá. Gần đây cũng chẵng chịu đến dẫn Miêu Miêu đi chơi. Thật là tức chết đi được!’

Niệm Băng khẽ xoa đầu Miêu Miêu, giọng an ủi :

” Ca ca gần đây có rất nhiều việc phải làm. Chẵng phải là đã có Băng Vân tỉ tỉ rồi đó thôi, không phải giống nhau cả sao?”

Miêu Miêu khẽ liếc mắt rồi đi đến bên cạnh Băng Vân:

” Ca, ngươi ăn mặc như thế này là muốn đi làm gì vậy hả? Không phải đi làm chuyện xấu đó chứ?”

Niệm Băng mỉm cười nói:

” Có thể lắm!!! Nhưng bất quá, ca ca làm những chuyện đối với những người này là xấu, nhưng với những người khác mà nói thì cũng là chuyện tốt.

Được rồi. Mời muội với Băng Vân tỷ tỷ trở về nghĩ ngơi đi.”

Băng Vân lãnh đạm nhìn Niệm Băng nói:

” Thời gian ngươi ở đây đã khá lâu rồi, còn muốn ta tiếp tục chờ đến bao giờ nữa?”

Niệm Băng đưa mắt nhìn Băng Vân thật kĩ rồi nói:

” Có lẽ sẽ không lâu nữa đâu. Sư phó của ngươi không phải muốn đến Băng Nguyệt thành đó sao? Coi thực lực của bà ta, cho dù ta không muốn, các ngươi cũng có thể bắt ta trở về mà.”

Băng Vân lắc đầu nói:

” Ta đã đáp ứng với Miêu Miêu rồi. Chỉ cần muội ấy ở đây, ta sẽ không bắt ngươi, nhưng hi vọng thời gian sẽ không còn dài nữa”

Nói xong, nàng kéo Miêu Miêu hướng lữ điếm mà đi.

Niệm Băng có chút ngây người nhìn theo hướng bọn Băng Vân rời đi. Hào quang trong mắt chợt lóe lên:

“ Nàng ta có ý tứ gì vậy? Đáp ứng Miêu Miêu ư?”

Trong lòng hắn có chút cảm giác quái dị, nhưng theo như những gì Băng Vân nói cũng không làm nhiễu loạn kế hoạch của hắn. Liệu có nên tiếp tục làm hay là rút lui đây. Nghĩ tới đây, hắn gia tăng cước bộ, hướng thẳng đến mục tiêu mà mình đã định mà đi.

Phủ Đại hoàng tử

“ Chúc mừng Điện hạ, bây giờ ngay cả Đoàn trưởng của Băng Nguyệt thành thủ hộ quân đoàn, Nỗ Tát Nhĩ đều tỏ lòng thần phục dưới trướng của ngài. Ngoại trừ bên trong hoàng cung ra, cả Băng Nguyệt thành này đều đã nằm trong tay ngài.”

Một gã nam tử dáng người thấp gầy nhỏ bé, đứng bên cạnh Đại hoàng tử khen tặng hắn. Người này là người Đại hoàng tử tín nhiệm nhất, tên gọi là Hoài Tiếu. Yến Cực rất thích hắn, mặc dù Hoài Tiếu không quá xuất sắc nhưng hắn cũng thường xuyên đưa ra một vài chủ ý quỷ dị, được Đaị hoàng tử rất tín nhiệm.

Đến hôm nay, rốt cuộc Đại hoàng tử Yến Cực nhờ việc cúng tiến hai ả cực phẩm xử nữ nên đã đánh động được sự ủng hộ từ Đoàn trưởng của Băng Nguyệt thủ hộ quân đoàn, âm thầm hứa hẹn sẽ thuần phục dưới trướng của hắn. Đó chẵng phải là đã cầm chắc trong tay năm vạn nhân mã rồi hay sao!!!

Mặc dù còn không đủ để hoàn toàn nắm chắc tình thế của Băng Nguyệt thành, nhưng có được sự ủng hộ của hắn, danh vọng của Đại Hoàng tử nhất thời cũng đã tăng thêm một nấc thang mới

Nghe Hoài Tiếu nói, Yến Cực cũng không khỏi lộ ra vẻ đắc ý. Bởi vì so với việc Ngũ hoàng tử Yến Vân đang phải ẩn nhẫn, thế lực của hắn bây giờ đã đạt tới mức cực đại rồi, chỉ còn đợi đến ngày kế thừa ngôi vị hoàng đế nữa mà thôi.

“Khải bẩm điện hạ, bên ngoài có một gã ma pháp sư mặc một bộ ma pháp bào màu trắng, xin được cầu kiến, không cho người khác thấy rõ mặt mũi.”

Yến báo nhíu mày nói:

” Một quái nhân đến đây ư? Có phải do Yến Vân phái tới hay không?

Tại thời điểm hiện nay nhất định phải cẩn thận một chút mới được”

“Không gặp!!!.”

“Chờ 1 chút”

Thị vệ vừa định đi xuống, thì bị Hoài Tiếu gọi lại :

” Người này nói muốn truyền một cái khẩu tín gì hay sao”

Tên thị vệ đáp:

” Hắn nói hắn là đại biểu do Tuyết Nguyên soái phái tới, khẩu tín chỉ có thể nói cho 1 mình điện hạ nghe.”

Yến Cực trong lòng vô cùng kinh hãi:

” Hỗn đản!!! Sao ngươi không nói sớm. Hắn là đại biểu của Tuyết nguyên soái cữ đến hả!! Mau mời vào !!…”

Tuyết Phách là một trong vài người hắn muốn tranh thủ nhất. Cho dù người bên ngoài tới là giả mạo, hắn cũng không thể không mạo hiểm.

Đối với chuyện đại sự, Yến Cực luôn rất có chủ kiến. Một bên phân phó thủ hạ, một bên hắn đưa ánh mắt về phia Hoài Tiếu, Hoài Tiếu lập tức hiểu ý lui xuống.

Chỉ trong chốc lát, dưới sự dẫn đường của thị vệ, Niệm Băng mặc bộ ma pháp bào màu trắng đi vào trong phòng khách của phủ Đại hoàng tử.

Tên thị vệ đã lui ra, lúc này trong sảnh chỉ còn lại 1 mình Niệm Băng.

Niệm Băng nhìn xung quanh, trong lòng không khỏi có chút kinh ngạc, phủ Đại hoàng tử không hề hoa lệ như hắn tưởng tượng, ngược lại, còn phi thường giản dị, cũng không có đồ vật trang sức xa hoa gì.

Trong lòng khẽ động, Niệm Băng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy 1 gã nam tử thân hình cao lớn từ bên ngoài bước vào, trên mình mặc trang phục võ sĩ màu vàng, nhìn qua đã thấy có vài phần khí chất anh tuấn.

Tướng mạo so với huynh đệ Yến Phong, Yến Vân có vài phần tương tự, không cần hỏi, Niệm Băng đã biết người mới tới đích thị là Đại hoàng tử của Băng Nguyệt đế quốc Yến Cực.

Hắn đưa mắt nhìn Yến Cực thật kĩ, cũng không lên tiếng, hắn phát hiện ra vị Đại hoàng tử này rất trầm ổn. Mặc dù không giống Ngũ hoàng tử Yến Vân hình dáng tràn ngập hào khí sung mãn, nhưng trên người hắn lại lộ ra khí chất thanh cao, nhất là ánh mắt kia của hắn, nhìn qua thấy vô cùng thâm thúy.

Yến Cực thấy Niệm Băng cũng không hề hướng về mình hành lễ, không khỏi kinh ngạc dò xét kẻ đang đứng trước mặt này. Thân hình cao lớn của Niệm Băng so với hắn không chênh lêch nhiều lắm. Bả vai rộng, dáng vẻ khoan thai đứng bên cạnh, tựa như có 1 tầng khí lưu bình đạm bao phủ. Khiến cho Yến Cực không thể cảm nhận được gì.

Nguyên lai, sau khi bị Miêu Miêu bắt gặp, nhận thấy tốt hơn hết là nên dấu mình đi. Nên sử dụng tiên thiên chi khí bảo vệ xung quanh thân thể, che lấp hết đại bộ phận khí tức. Yến Cực mặc dù thực lực ko kém, nhưng cũng không có khả năng nhìn xuyên thấu qua được tầng tiên thiên chi khí này.

“ Các hạ là đại diện của Tuyết Nguyên soái mà đến?”

Đại hoàng tử đi đến trước mặt Niệm băng cách khoảng 1 trượng, rồi ngừng lại. Niệm băng lạnh nhạt cười nói:

“Cũng được”

“ Đã như vậy chắc các hạ cũng biết được tình thế khẩn cấp trước mắt của Băng Nguyệt thành, ta không thể không đề phong, xin hỏi các hạ làm thế nào có thể chứng minh thân phận của mình ?”

Ngân quang trong tay Niệm Băng chợt lóe, một khối kim bài xuất hiện trong lòng bàn tay:

“ Ta nghĩ miếng Phệ Hồn bài này có thể chứng minh cho thân phận của ta”

Vừa nói, hắn vừa cầm phệ hồn bài ném đi.

Đại hoàng tử cầm miếng thẻ bài ở trong tay, nhìn thoáng qua trên Phệ Hồn bài có dấu hiệu một bộ xương khô, lại thấy viền bao quanh của thẻ bài được khảm một dãy bảo thạch, liền nói:

” Được rồi!! Đây đúng là Phệ Hồn bài của Tuyết nguyên soái. Đã như vậy, các hạ có thể nói rõ ý đồ của mình khi đên đây. Ta nghe bọn người dưới nói, ngươi tới để truyền một cái khẩu tín.”

Niệm băng đáp:

“ Ta là khách khanh trong phủ Tuyết nguyên soái.Đến lúc cần nói, tự nhiên ta sẽ tự nói. Bất quá, Điện hạ hình như cũng không muốn nghe thành ý này của ta.”

Yến Cực đáp lại:

” Tiên sinh vì lẽ gì mà lại nói như vậy?”

Xác nhận được thân phận của Niệm Băng, hắn nói đã khách khí hơn rất nhiều.

Niệm Băng bình tĩnh nhìn thẳng vào Yến Cực :

” Nếu Điện hạ có thành ý, thì trong thư phòng cũng sẽ không để bốn vị cao thủ Vũ thánh khác nhau ẩn nấp như vậy”.

Yến Cực trong lòng vô cùng kinh hãi. Quả thực, bên trong thư phòng này có một mật thất hiện đang có bốn vị khách khanh mà hắn coi trọng nhất. Bốn vị cao thủ cấp vũ thánh khác nhau này là do hắn mất không ít tâm huyết mới đến được. Cũng là muốn tránh hiểm họa khôn cùng khi hắn cùng Yến Vân tranh đoạt ngôi báu. Yến Vân có 2 gã vũ thánh bảo vệ, hắn lại có những 4 gã. Thực lực rất mạnh, đứng đầu trong đám hoàng tử.

Thấy Yến Cực lộ ra vẻ kinh ngạc, Niệm Băng mỉm cười nói :

” Ta chỉ muốn chứng minh với Điện hạ, khách khanh trong phủ Tuyết nguyên soái không phải hạng người vô năng.”

Thiên Nhãn huyệt dùng để đối phó với các tình huống xung quanh, đừng nói là Vũ thánh, cho dù là Thần Sư lúc này, Niệm Băng cũng có thể cảm nhận được”.

Yến Cực do dự một lúc mới nói:

”Tiên sinh nên biết sự tình Nhị đệ của ta bị làm hại ra làm sao. Lúc trước chưa thể xác nhận được thân phận của tiên sinh, ta không thể không phòng bị. Nay tiên sinh đã là đại biểu mà Tuyết Nguyên soái cử đến, sự đề phòng này hiển nhiên là không cần thiết nữa.”

Khẽ phất tay, 4 gã vũ thánh biết ý lặng lẽ rời đi.

Trong mắt Niệm Băng không khỏi toát ra một tia tán thưởng. Vị Đại hoàng tử này có thể cũng Ngũ hoàng tử Yến Vân tranh đoạt ngôi vị hoàng đế, quả nhiên hắn có chỗ xuất sắc, ít nhất một mặt hắn cũng đã thể hiện ra phong phạm đại độ.

”Tại hạ đã có chút không phải. Bất quá, Đại hoàng tử nên biết, thuyết pháp đại pháp thì không được truyền vào sáu tai, chỉ có thể nói cho một mình ngài nghe. Nếu chỉ xem tình hình trước mắt hiện nay, trong việc tranh giành ngôi vị hoàng đế, Đại hoàng tử đã chiếm được thế thượng phong. Cũng được đó !!!”

Yến Cực mỉm cười nói:

” Cũng không có thể nói như vậy. Bất quá, nếu có được sự ủng hộ của Tuyết nguyên soái, Yến Cực ta đã nắm chắc được thêm vài phần.”

Niệm Băng ngồi xuống chiếc ghế dựa, lạnh nhạt nói:

” Điện hạ không cần phải khiêm tốn. Ít nhất theo tình thế bề ngoài mà xét, cho dù không có sự trợ giúp của Tuyết Nguyên soái. Điện hạ cũng đã có thể nắm chắc. Nhưng mà, có một vấn đề Điện hạ không nghĩ tới, Ngũ hoàng tử vẫn cùng ngài và Nhị hoàng tử tranh giành ngôi vị hoàng đế, thế nhưng trong thời gian gần đây, hắn lại phi thường nhẫn nhịn, dường như có thái độ không thèm để ý đến mọi thứ.”

Yến Cực nhíu mày nói:

” Hắn phái người hại chết Nhị đệ ta, ta hi vọng hắn dám thò mặt ra.

Nhị đệ và ta cùng một mẹ sinh ra, ta nhất định phải thay hắn báo thù.”

Niệm Băng khẽ lắc đầu :

” Sự tình không đơn giản như vậy. Theo ta được biết, Bệ hạ vẫn thích Ngũ hoàng tử hơn, nếu Bệ hạ ra lệnh, không cho phép truy cứu lại chuyện này, hoặc là thay mặt cho Ngũ hoàng tử chịu mũi dùi của dư luận thì dù cho Đại Điện hạ có cố tình gây khó dễ, cũng rất khó uy hiếp được Ngũ hoàng tử. Mặc dù Bệ hạ trong người mang bệnh nặng, nhưng ta nghĩ, ngài ấy cũng không muốn làm như vậy, nhưng như thế này chẵng phải là đang cố tình ỷ vào tình trạng bênh tật của bản thân để ngầm an bày đó sao.”

Yến Cực trong lòng cả kinh. Mấy ngày nay hắn luôn cảm thấy quá xuôi chèo mát mái, quả thật đã có chút sơ ý. Đột nhiên nghe Niệm Băng nói như vậy, trong lòng hắn bỗng dự cảm thấy có điềm xấu, vội vàng đi đến bên cạnh Niệm Băng, ngồi xuống nói:

” Vậy mời Tiên sinh chỉ giáo dùm ta ?”

Niệm băng mỉm cười:

” Đại Điện hạ quả là người thông minh, ta không cần nói thêm gì nữa, hôm nay khẩu tín ta mang đến chỉ có sáu chữ.”

Yến cực hỏi lại:

” Sáu chữ?”

Niệm Băng nói từng chữ một:

” Băng--- Tuyết---- nữ---- thần---- tư---- tế.”

Ầm một tiếng, Yến Cực như thấy có cái gì đó đang nổ tung trong đầu, hắn lập tức hiểu được cảm giác về điềm xấu của mình từ đâu mà đến.

Đúng vậy! Bản thân như thế nào mà lại quên mất một người quan trọng như thế, Vỗ mạnh lên bàn một cái, hắn đứng lên tức giận nói:

” Đáng chết.”

Niệm Băng cũng đã đứng lên:

”Khẩu tín đã đến được nơi cần đến, ta cũng nên đi thôi. Đại Điện hạ, xin cáo từ.”

Nói xong hắn xoay người hướng về phía ngoài mà đi.

“Tiên sinh xin dừng bước!!!”.

Yến Cực vội vàng gọi Niệm Băng lại. Bước vài bước tới sau lưng niệm Băng, nói:

” Tiên sinh đã vội đến báo tin cho Yến Cực , sao có thể không ăn cơm mà đã đi được? Yến Cực lúc trước thật sự đã có phần thất lễ.”

Niệm Băng xoay người, nhìn Yến Cực mỉm cười:

” Đại điện hạ, ta biết trong lòng người còn chút nghi ngờ, thậm chí còn hoài nghi thành ý của ta. Ta không vội nhưng thời gian cũng không đợi người. Một khi kẻ đó mà tới Băng Nguyệt thành, sự tình sẽ không thể thay đổi được nữa.

Ngài nên thận trọng. Tuyết Nguyên soái cũng là người thông minh, ngài ấy tuyệt không muốn chọn nhầm người.”

Yến Cực hiểu được hàm ý trong giọng nói của Niệm Băng

” Tiên sinh, Tuyết Nguyên soái còn có yêu cầu gì? Chỉ cần ta có thể làm được, ta nhất định sẽ đáp ứng.”

Niệm Băng mỉm cười nói:

” Kì thật, chuyện này cũng không có gì đáng kể, đối với Đại Điện hạ mà nói, bất quá chỉ tốn công nhấc tay mà thôi. Vốn Nguyên soái cũng không muốn tỏ thái độ quá sớm, chỉ là sự việc gần đây quả thực làm cho ngài ấy phiền não, không thể không đề phòng trước.

Có lẽ ngài đã biết, Thất hoàng tử cùng với Tuyết Ngọc tiểu thư, nữ nhi duy nhất của Tuyết Nguyên soái sắp thành vợ thành chồng. Đối với chuyện này, Nguyên soái quả thực là bất đắc dĩ, nhưng Thất hoàng tử dẫu sao cũng đã là con rể của ngài. Cho nên, ngài ấy hy vọng, con rể mình có thể đường đường chính chính làm người. Đồng thời, cũng vì muốn lo lắng cho tương lai của nữ nhi mình.”.

Yến Cực trong lòng buông lỏng, thoải mái nói:

” Tâm tình của Nguyên soái ta có thể giải thích được, chuyện này nhất định sẽ xử lý xong. Ta lập tức ra lệnh cho bọn thủ hạ. Vì những lời đồn đại về Thất đệ bấy lâu nay hoàn toàn là giả tạo, ta vốn sớm định làm như thế, chỉ thật sự là quá sự việc phải ứng phó nên ta vẫn chưa kịp làm gì.

Tiên sinh nhắc nhở như vậy, Yến Cực nhất định làm xong việc này. Nếu tương lai Yến Cực may mắn được toàn thành…Thất đệ với ta là thân huynh đệ, ta tất nhiên sẽ cắt đất phong vương.”

Niệm Băng mỉm cười nói:

” Đại điện hạ quả nhiên người thống khoái.

Ta tin rằng ngài nhất định sẽ là một vị vua nhất đại danh quân. Ta sẽ chờ ngài ở phủ Nguyên soái.”

Nói xong, hắn lại hướng đi ra phía ngoài, Yến Cực không ngăn cản Niệm Băng nữa, cùng tiến bước tiễn hắn ra đến tận cửa phủ.

Hắn thẳng mắt nhắm hướng phủ Nguyên soái mà đi.

Một lần nữa trở lại thư phong, Hoài Tiếu đang đứng đợi hắn ở đằng sau lưng, Yến Cực nói:

” Lúc trước chúng ta nói chuyện với nhau, ngươi đã nghe được. Ngươi thấy sao?”

Bốn gã Vũ thánh mặc dù đã thối lui, nhưng Hoài Tiếu vẫn ẩn ở bên trong, Niệm Băng không hề có một điểm nào cản trở, Yến Cực cũng không muốn để Hoài Tiếu lui ra.

Hoài Tiếu nói:

” Người này đến từ bên phía Tuyết Phách Nguyên soái là hoàn toàn không cần phải nghi ngờ nữa. Vừa rồi thần có hỏi qua mấy vị khách khanh, bọn họ đều nói người này thực lực vô cùng thâm sâu. Thật không nghĩ tới, trong phủ Tuyết Nguyên soái lại có khách khanh như thế. Chuyện phát sinh của Thất hoàng tử, chúng ta đều rõ, ít nhất bề ngoài cũng không có gì sơ hở. Thần chỉ thấy rất kỳ quái, Tuyết Nguyên soái này có cái bổn sự gì mà dám chống lại Băng Tuyết nữ thần tư tế?

Bất quá, Điện hạ, thẳng thắn mà nói, cho dù biết rõ đó là một mưu đồ mờ ám. chúng ta cũng phải chui vào.

Ai da!! Cũng phải trách thần, một đại cường giả như Băng Tuyết nữ thần tế tự vậy mà thần lại quên mất.”

Yến Cực không tỏ thái độ gì, tiếp tục hỏi:

” Ta muốn biết cái nhìn của ngươi đối với Băng Tuyết Nữ thần tư tế.”

Hoài Tiếu suy nghĩ một chút rồi trả lời:

” Băng Tuyết nữ thần tư tế, ở trong đế quốc chúng ta là có địa vị chí cao vô thượng. Theo thần nghĩ, bà ấy xác thực chính là một vị thủ hộ thần Bà ta mặc dù cũng phải nghe theo mệnh lệnh hoàng gia nhưng chỉ khi nào đế quốc chúng ta có dấu hiệu nguy hiểm, bà ta mới tuyệt không khoanh tay đứng nhìn. Với địa vị của Băng tuyết nữ thần tư tế, bà ta sẽ không để kẻ nào mua chuộc.

Việc đế vương truyền ngôi là đại sự, thần nghĩ nếu Bệ hạ yêu cầu Băng Tuyết nữ thần tư tế chấp nhận Ngũ hoàng tử, bà ta có thể cự tuyệt được hay sao.

Tới thời điểm đó, Ngũ hoàng tử sẽ có cả Băng thần tháp ủng hộ. Cho dù chúng ta có nhiều người thế nào đi nữa, cũng không thể có khả năng chống lại một Thần Hàng sư có thể dễ dàng tiêu diệt 10 vạn đại quân đâu!!

Băng Thần tháp lại có nhiều cao thủ ma pháp sư như vậy. Quyết định của Băng Tuyết nữ thần tư tế quả thật có thể ảnh hưởng tới cả cục diện.”

Yến Cực gật đầu nói:

” Xem ra chúng ta cần phải triệt để phá hỏng cái kế hoạch thâm hiểm này.

Phụ hoàng à!!! Phụ hoàng.

Người sao lại bất công như thế, ta rõ ràng là con trai trưởng của người cơ mà!!! Người sao lại nỡ lòng nào làm như thế chứ. Người đã bất nhân, chớ trách ta bất nghĩa.

Thay ta liên lạc với Đoàn trưởng, ta muốn gặp mặt hắn. Đồng thời, thay ta chuẩn bị hậu lễ, sáng mai ta muốn tự mình sang phủ Tuyết nguyên soái một chuyến.”

Hắn đã suy nghĩ cẩn thận. Theo thái độ của Yến Thiên Nam vẫn đối đãi với mình, hắn căn bản không có đủ khả năng tự mình chống lại Băng Tuyết nữ thần tư tế. Mà trong khoảng thời gian này, Yến Vân lại ẩn nhẫn như thế, tự nhiên là do có nguyên nhân này. Niệm Băng với hắn mặc dù nói chuyện không nhiều lắm, nhưng đã thức tỉnh hắn. Hắn biết, chính mình cũng phải làm chút chuyện gì đó. Nếu không, một khi Băng Tuyết nữ thần tư tế vào Băng Nguyệt thành, sẽ như Niệm Băng nói, không còn cơ hội nào nữa…

Phủ Nguyên soái của Tuyết phách….

Niệm băng ngồi một mình trên đỉnh căn tịnh xá của mình, nhìn chăm chú lên bầu trời cao. Suốt khoảng thời gian một tháng vừa qua, ở trong Băng Nguyệt thành này, khó có được tâm trạng nhàn hạ như thế. Bình thường vào thời điểm này hắn đã bắt đầu tu luyện nhưng hôm nay không biết tâm tình có chút gì đó phiền muộn. Dùng phong hệ ma pháp đưa thân thể mình bay lên đỉnh căn phòng, nơi hắn nghĩ ngơi rồi nằm xoài ra ở chỗ này, mặc kệ gió lạnh thấm vào người, hưởng thụ sự yên lặng của màn đêm.

Quả thật, bầu trời đêm nay rất trong, không một gợn mây. Ánh trăng sáng ngời làm thành một bức tranh huyền mỹ đến mê người, lại có thêm những ánh sao đêm lấp lánh tô điểm càng làm cho khung cảnh hiện ra trước mắt thêm phần thanh khiết vô ngần.

Niệm Băng trước hết là nghĩ đến Phượng Nữ, mái tóc dài màu phấn hồng kia của nàng tựa như ngọn lửa chập chờn, khiến cho bản thân hắn luôn có cảm giác rạo rực. Mỗi lần nhớ tới nàng, trong lòng Niệm Băng lại dâng trào cảm giác xúc động muốn lập tức chạy đi tìm gặp nàng.

“Phượng Nữ, nàng bây giờ có khỏe không? Nàng và mẹ nuôi đã nhận ra nhau chưa? Nếu mẹ nuôi mà biết nàng chính là đại nữ nhi của người, nhất định sẽ rất cao hứng đó.

Có lẽ các nàng bây giờ đã đi đến Phượng Tộc rồi phải không? Chúng ta không biết đến khi nào có thể gặp lại nhau đây. Nếu như ta không thể gạt bỏ đi chuyện báo thù, nàng cũng đồng thời không có khả năng rời bỏ Phượng Tộc. Hãy chờ ta hoàn thành xong xuôi mọi chuyện của bản thân, nhất định ta sẽ tới Áo Lan thành tìm lại nàng.”

Sau khi nghĩ tới Phượng Nữ, Niệm Băng lại nhớ tới Long Linh.

Long Linh cho hắn ấn tượng sâu đậm nhất, đó chính là ánh mắt ôn nhu như nước của nàng.

Trong đôi mắt trong suốt đó, luôn lộ ra nét nhu hòa làm tâm hồn hắn thật yên tĩnh.

Mặc dù lần này đến Băng Nguyệt thành làm nhiều chuyện như vậy, nhưng đến bây giờ vẫn chưa biết cuối cùng có thành công được hết thảy hay không, nhưng Niệm Băng không hối hận, bởi vì hắn làm tất cả mọi việc này đều là vì Linh nhi. Vì Linh nhi, cho dù nỗ lực thêm bao nhiêu năm đi nữa thì cũng có sao?

“Linh nhi à! Ta hy vọng sẽ mãi mãi, mãi mãi được thấy lại nụ cười ôn hòa đó của nàng, nụ cười được xuất phát từ một trái tim chân thành. Ah !!!!”

Gió mang theo rét lạnh. Gió đêm so với lúc ban ngày lại càng thêm buốt lạnh đến thấu xương. Mặc dù Niệm Băng không có ý chống cự, nhưng Thiên Nhãn lĩnh vực lại tản mát ra một tầng năng lượng mờ ảo bảo vệ da thịt bên ngoài của hắn, khiến cho rét lạnh không thể xâm lấn. Băng Hỏa đồng nguyên ma pháp có thể xem như đã đại thành, sẽ không còn phải lo lắng về việc Băng cùng Hỏa có thể sinh ra xung đột ở bên trong nữa, chút rét lạnh này đối với hắn cũng chẵng thể sinh ra uy hiếp gì.

Cảm giác lạnh lẽo dị thường làm Niệm Băng trở nên thanh tịnh. Hắn chậm rãi nhắm mắt lại, tập trung tinh thần lực vào Thiên Nhãn huyệt, thông qua Thiên Nhãn để nhìn ngắm thế giới bên ngoài.

Bầu trời đen như mực trong mắt Thiên Nhãn huyệt chợt hóa thành màu lam sẫm, khối tinh cầu kia trở nên vô cùng rõ ràng.

Đột nhiên, Niệm Băng trong lòng kinh động, thông qua Thiên Nhãn huyệt, tinh quang này vừa giao thoa với ánh trăng lại sinh ra năng lượng ba động mãnh liệt. Năng lượng dao động từng chút một thì đồng thời tinh quang kia cũng theo đó mà khẽ rung động một chút.

Nhìn thấy cảnh tượng kỳ dị đó, Niệm Băng phảng phất như có thể cảm giác được mọi thứ ở xung quanh cũng theo những rung động nhỏ bé này mà bắt đầu di chuyển kể cả ma pháp lực bên trong cơ thể chính mình cũng rung động theo.

Mỗi một chút xao động, tiên thiên chi khí trong không khí lại thêm phần mãnh liệt ùa vào trong cơ thể. Mặc dù điều này cũng không làm cho ma pháp lực của bản thân mình được tăng cường. Nhưng cảm giác kì dị mà tuyệt vời này lạ làm thân thể Niệm Băng vô cùng sảng khoái. Hắn không muốn cố sức làm gì cả, chỉ tìm cách duy trì cảm giác vi diệu kia. Tiên thiên chi khí dũng mãnh xâm nhập vào trong cơ thể nhưng không giống như trước đây, phải được năng lượng bên trong thân thể minh thanh lọc. Bản thể trở nên phi thường thanh khiết, lẳng lặng dung nhập vào từng phân từng tấc trong toàn bộ kinh mạch thân thể, cùng với ma pháp lực của bản thân kết hợp lại.

Ma pháp nguyên tố trong không khí, tựa như gặp phải một sức hút kì bí, điên cuồng nhắm vào thân thể Niệm Băng mà lao tới. Thân thể Niệm Băng tựa như một khối bàn thạch không ngừng hấp nạp bổ sung ma pháp nguyên tố vào trong cơ thể mình.

Cùng với tiên thiên chi khí đang tiến vào trong cơ thể, ma pháp nguyên tố đã hoàn toàn được tinh lọc, không cần phải thông qua việc tu luyện nữa, cũng rất dễ dàng chuyển hóa để Niệm Băng có thể sử dụng.

Ngay lúc này, một cỗ năng lượng màu xám từ ngực Niệm Băng bồng bênh phát tán, lan rộng bao phủ mọi nơi mọi chốn bên trong cơ thể hắn.

Thanh âm Áo Tư Tạp vô cùng hưng phấn vang lên:

“ Ta được nhờ rồi!!! Lão Đại à !!! Cứ như vậy mà tiếp tục nhá.”

Thông qua linh hồn, Niệm Băng có chút kinh ngạc hỏi:

” Tạp Tạp, làm sao vậy? Chẳng lẽ ngươi phát hiện ra điều gì rồi hả?

Hôm nay tiên thiên chi khí trong không khí tựa hồ đậm hơn so với trước kia một chút thì phải, lại còn có phần tinh khiết hơn.”

Áo Tư Tạp hưng phấn nói:

” Lão Đại à, cái này đã không còn là tiên thiên chi khí bình thường nữa đâu, mà là hỗn hợp tiên thiên chi khí của tinh hoa trời đất đó!

Người làm thế nào mà làm được thế? Rất thần kì a!!!

Loại tiên thiên khí này đối với việc tu luyện của ngươi sẽ có chỗ rất tốt, ta mà hấp thụ nhiều thêm một chút, nói không chừng có khả năng tiến hóa đó.

Thoải mái quá! Thật sự là rất thoải mái a! Cùng ngươi dùng chung một khối thân thể thật sự cũng được đó nha!!”

Niệm Băng hồi tưởng lại lời mà Thổ Long Vương BànTử lúc đầu đã nói.

Cho tới nay, hắn cũng đã biết sau khi bản thân mình mở ra Thiên Nhãn huyệt thì việc tu luyện của mình đã hoàn toàn thay đổi. Nhưng lúc này hắn mới chính thức hiểu được tại sao Thiên Nhãn huyệt lại được coi là đại khuyết huyệt cực kì trọng yếu trong bảy đại khiếu huyệt của một con người.

Nhờ nó mở ra làm cho chỗ tốt mà bản thân mình thu được càng lúc càng lớn. Phảng phất thân thể của mình bởi vì có nó mở ra mà hoàn toàn được cải tạo lại. Bàn tử đã từng nói, Thiên Nhãn huyệt trong bảy đại khiếu huyệt được gọi là linh huyệt.

Hắn không những thực lực của bản thân được đề thăng mà năng lưc học tập của hắn cũng đã tăng lên rất nhiều.

Chỉ có không ngừng tu luyện mới có thể phát huy tối đa tác dụng của Thiên Nhãn huyệt. Thiên Nhãn huyệt trong bản thể tựa như một bảo tảng cực lớn, chỉ có càng đào bới nó lên, mới có thể phát hiện được càng nhiều trân bảo kỳ diệu.

Cảm thụ năng lượng trong cơ thể tăng lên, cùng với những biến hóa trên thân thể, Niệm Băng càng thêm bình thản. Vẫn như lúc trước thông qua Thiên Nhãn huyệt nhìn thấy ánh sáng thiên tinh tràn ngập khắp nơi, dần dần Thiên Nhãn huyệt trở nên mơ hồ.

Niệm Băng đi vào một cảnh giới của sự huyền diệu, phảng phất thân thể của hắn đã dung hợp cùng tinh quang trong không trung kia. Tựa như tinh thần của hắn đã hóa thành một bộ phận của tinh quang.

Trong không cảnh mông lung đó, hắn thấy được hình ảnh của mình mờ mờ xuất hiện trong tinh không, tựa hồ là do tinh quang tạo thành, mà hình ảnh ấy lại nằm ở ngay trước ngực, đúng là đang đứng lom khom trên Huyền Nguyệt

Trên ánh sáng mờ ảo của Huyền Nguyệt chuỗi biến hóa lại càng diễn ra nhanh hơn. Hắn bồng bềnh di động lên xuống một đoạn, đột nhiên, trong quá trình di động, trên Huyền Nguyệt dần dần biến thành một đạo bạch quang thẳng đứng. Ngay sau đó, hắn bắt đầu không ngừng ngưng kết. Ngưng kết từng chút từng chút một mà bộ vị đang dần ngưng kết lại đó chính là nằm ở phía dưới ngực.

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 60

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự