Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 132 Băng Nguyệt đế quốc ngũ hoàng tử

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 5643 chữ · khoảng 20 phút đọc

Lúc đầu Yến Vân không để ý, nhưng khi cái bàn đồ ăn thứ ba cũng chui tọt vào bụng Gia Lạp Mạn Địch Tư thì trong mắt hắn lộ ra vài phần kinh ngạc. Phải biết rằng ba bàn đồ ăn này phỏng chừng 300 kim tệ, mà tốc độ ăn của Gia Lạp Địch Man Tư chẳng có chút gì giảm bớt cả, khiến hắn không khỏi nghi hoặc; đương nhiên chẳng phải là tiền bạc, mà là cái phạn lượng (sức ăn) của tên Gia Lạp Địch Mạn Tư này. Một bàn đồ ăn phong phú như vậy cũng đủ cho mười người, vậy mà cả 3 bàn cũng chẳng làm cho bụng của Gia Lạp Địch Mạn Tư có chút biến hóa nào.

Niệm Băng ăn cũng không mau, sức ăn so với Yến Vân không sai biệt lắm. Qua nói chuyện với nhau, Yến Vân phát hiện Niệm Băng nói chuyện khá ít, cả buổi ăn chỉ nói vài câu về thân phận của hắn và Gia Lạp Địch Mạn Tư, tuyệt không nói thêm câu nào về chuyện khác.

“Ngon, ngon thật ! Yến Vân huynh đệ, kêu phục vụ đem thêm một bàn nữa đi.”

Yến Vân mỉm cười gật đầu, ra lệnh cho phục vụ đem thêm thức ăn và nói: “Long Hỏa đại ca, phạn lượng của ngài thật là làm cho tiểu đệ hâm mộ, nếu đệ có thể ăn nhiều như vậy, nói không chừng có thể khỏe mạnh hơn ”

Gia Lạp Địch Mạn Tư quét sạch thức ăn còn thừa trên bàn, thẫn thờ nói: “Ngươi tu luyện Băng đấu khí, cho dù ăn nhiều thì hình thể cũng chẳng phát sinh biến hóa; trừ phi người đạt tới cấp Vũ Thánh mới có thể tùy ý thay đổi hình thể , hừm…. ít nhất cũng mười năm nữa.”

Yến Vân trong lòng cả kinh, quả thực hắn chính là Vũ đấu gia. Gia Lạp Địch Mạn Tư chưa từng thấy hắn, nhưng bây giờ nói ra trạng thái của hắn một hơi , bảo sao hắn không giật mình cho được ? Yến Vân nhất thời tim đập nhanh, mỉm cười nói: “Đúng vậy, cũng phải mười năm nữa, tu luyện thì phải theo tuần tự từ từ mà tiến, dù ta có gấp cũng vô dụng.”

“Nguyên liệu không đủ để nấu thêm 1 bàn nữa. Yến tiên Sinh, ngài gọi món khác đi “.

Một giọng nói khá bình thản vang lên, nghe không phải là giọng điệu khách khí của phục vụ , bọn Niệm Băng 3 người cùng hướng về phía âm thanh phát ra. Gia Lạp Mạn địch Tư nhất thời chấn động toàn thân, cả ăn cũng không nổi, bởi vì người vừa mở miệng chính là Tuyết Tĩnh mà hắn thầm thương trộm nhớ.

Tuyết Tĩnh vẫn như trước, chỉ có điều Niệm Băng nhìn ra được so với trước kia nàng gầy hơn 1 chút. Toàn thân màu hồng , váy đỏ dài nâng thân hình đầy đặn như một đóa hoa mân côi nở rộ. Dĩ nhiên mân côi (hoa hồng) nào mà chẳng có gai ! Tuy nhiên, không thể không thừa nhận là tại lúc này, dung nhan của Tuyết Tĩnh so với Long Linh và Lạc Nhu không hề thua kém.

Yến Vân mắt sáng ngời, vội vàng đứng dậy nói: “Tuyết cô nương, khỏe không? Hôm nay thật sự là vô ý quá. Vị bằng hữu này của ta ăn hơi nhiều 1 chút, nếu không có nguyên liệu, có thể làm món ngon khác cũng được”.

Tuyết Tĩnh mắt thoáng lên 1 chút quái dị nhìn Gia Lạp Địch Mạn Tư, bởi vì Niệm Băng có đấu lạp (nón) nên nàng chưa thấy được dung mạo . “Hắn là bằng hữu của ngươi?” , nàng chỉ Gia Lạp Mạn Địch Tư hỏi.

Yến Vân gật đầu, có chút kinh ngạc nói: “Chẳng lẽ cô nương biết Long Viên đại ca? Thật sự tốt quá, chúng ta cũng chỉ vừa mới quen biết không lâu.”

Tuyết Tĩnh trên mặt lộ ra hàn ý, bước đến bên cạnh Gia Lạp Địch Mạn Tư: “Ai cho ngươi tới đây? Lần trước đuổi đi, sao ngươi lại như ruồi nhặng bám đến đây nữa? Phong Thanh Trai chúng ta không chào đón khách nhân như ngươi, lăn ra ngoài cho ta !”

Gia Lạp Mạn Địch Tư trên mặt lộ vẻ khổ sở, than nhẹ một tiếng : “Tuyết Tĩnh cô nương, Thanh Phong Trai các người mở cửa buôn bán, có lý nào lại đuổi khách đi ? Ta biết ngươi không thích ta, nhưng ta lần này tới đây vẫn không có làm phiền ngươi. Dù thế nào đi nữa, ngươi cũng để cho ăn xong bữa cơm này chứ?” Ý tứ hắn rất rõ ràng , “Ta đã không chọc ngươi, ngươi dựa vào gì mà đuổi , các người kinh doanh ăn uống mà !“ . Chiêu này do Niệm Băng chỉ hắn, rồi hắn tự lĩnh ngộ thêm, bây giờ đóng một vở kịch hay thế này khiến trong phạn điếm cũng có khá nhiều người đồng tình.

Quả nhiên chiêu này của hắn có tác dụng, Tuyết Tĩnh thở hắt một tiếng, sau đó nhíu mày nói: “Vậy thì ngươi ăn xong rồi cút đi, không được đến làm phiền ta nữa nghe không?”

Gia Lạp Mạn Địch Tư gắp một miếng đồ ăn bỏ vào miệng nói: ‘Ta chỉ tới đây ăn, ta thích nơi này vì thức ăn thôi, chẳng lẽ như thế là sai sao? Tuyết Tĩnh cô nương, nàng không thấy làm như vậy là bá đạo lắm sao?” Niệm Băng đã từng nói qua với hắn, Tuyết Tinh giống như một nữ hài tử vậy, ghét nhất là bọn a dua nịnh nọt; càng đối với nàng nhẹ nhàng, nàng càng xem thường .

Tuyết Tĩnh hiển nhiên là không ngờ Gia Lạp Mạn Địch Tư lại có thái độ như vậy, “Tốt, ngươi giỏi lắm! Nãy giờ vẫn chưa nổi điên lên à !”

Gia Lạp Địch Mạn Tư mỉm cười nói: “Cho dù tính tình ta không tốt, chỉ sợ cũng không bằng tiểu thư.”

“Ngươi… “, Tuyết Tĩnh tính tình thẳng thắn, căn bản không biết nhẫn nại là cái gì ; hào quang trong mắt lóe lên, tay hướng đến Gia Lạp Mạn Địch Tư vung ra, trên tay ẩn đấu khí đỏ rực, hiển nhiên là không đùa với hắn.

“Tuyết cô nương hạ thủ lưu tình” , lam sắc đấu khí trong tay Yến Vân phát ra băng khí, một tay hắn kéo Tuyết Tĩnh: “Tuyết Tĩnh cô nương vì lẽ gì nổi giận? Vị bằng hữu này của ta chỉ đến ăn thôi, nếu các người có ân oán, xin cô nương nễ mặt ta 1 chút được không?”

Gia Lạp Mạn Địch Tư nhìn Yến Vân cầm tay Tuyết Tỉnh, trong mắt suýt nữa phun ra lửa, bao nhiêu hảo cảm vừa sinh ra với Yến Vân liền bay biến sạch. Hắn hừ một tiếng, đứng lên nói: “Nơi này đã không muốn lưu thì chúng ta đi.” Vừa nói hắn vừa hướng Tuyết Tĩnh đi tới xăm xăm, sắp đụng vào nàng.

Tuyết Tĩnh bị Yến Vân nắm tay, nhưng nàng không có giãy dụa. Mắt nhìn thấy Gia Lạp Mạn Địch Tư đi tới, tay còn lại nhất thời tràn ngập đấu khí, hướng tới hắn mà chụp, trong mắt hiển nộ hào quang.

Gia Lạp Mạn Địch Tư để cho chưởng phách của Tuyết Tĩnh đánh đến thân người, phát ra 1 tiếng bịch. Hắn không hề di chuyển mà phản lực khiến cho Tuyết Tĩnh thối lui vài bước, năng lượng còn dẫn truyền khắp toàn thân nàng, nhất thời đánh bật tay của Yến Vân ra.

Yến Vân trong lòng cả kinh, thực lực của Tuyết Tĩnh hắn hiểu rõ, một chưởng kia mặc dù không dùng toàn lực, nhưng cũng không hề nhẹ. Mặc dù trên người hắn có bảo y, cũng không dám dùng thân thể hứng một chưởng này của Tuyết Tĩnh. Vậy mà Gia Lạp Mạn Địch Tư chẳng những không đón đỡ, mà còn dụng lực phản chấn đánh lui Tuyết Tĩnh vài bước.

Tuyết Tĩnh căm tức nhìn Gia Lạp Mạn Địch Tư : “Giỏi! dám đánh ta, ta đánh chết ngươi” . Toàn thân nàng bốc hỏa, đấu khí trên tay nhất thời cường thịnh .

Lúc này một giọng nói vang lên: “Không nên động thủ. Tuyết Tĩnh, tính tình của nàng vẫn chưa thay đổi.”

Tuyết Tĩnh ngừng lại , hướng về phía âm thanh phát ra, chỉ thấy người đội nón kia đứng dậy, cởi nón ra. Cả thân thể mềm mại của nàng kịch liệt chấn động, nhất thời ngây dại, đấu khí tự nhiên tiêu tán. Không biết bởi vì kích động hay phẫn nộ, âm thanh của nàng có chút run rẩy: “Ngươi… ngươi đã trở lại.”

Niệm Băng than nhẹ một tiếng: “Đúng vậy, ta đã trở lại. Long Hỏa đại ca là bằng hữu của ta, mong nàng hạ thủ lưu tình.”

Tuyết Tỉnh lúc này đã tỉnh táo lại, hai mắt đỏ lên: “Ngươi còn biết trở về, ngươi… ngươi…”

Gia Lạp Địch Mạn Tư có chút quái dị nhìn Niệm Băng, nhưng Niệm Băng lại đang nhìn Tuyết Tĩnh cười khổ: “Tuyết Tĩnh, nói thế nào thì chúng ta cũng là bằng hữu, chẳng lẽ ta không thể ghé thăm nàng và Tuyết thúc thúc hay sao ?”.

Tuyết Tĩnh thần sắc lạnh đi, đột nhiên chuyển hướng nhìn Gia Lạp Mạn Địch Tư hỏi: “Ngươi thích ta?”

Gia Lạp Mạn Địch Tư ngẩn người, vô thức gật đầu : “Đúng vậy, không thích nàng thì ta bám lấy nàng làm gì?”

Tuyết Tĩnh gật đầu nói: “Tốt lắm, ngươi giết tên này thì ta đồng ý kết giao với ngươi.” Vừa nói tay nàng vừa chuẩn xác chỉ hướng Niệm Băng. Mặc dù Tuyết Tĩnh nộ khí công tâm, nhưng thần trí vẫn còn rõ ràng, nàng biết Gia Lap Mạn Địch Tư có thực lực rất mạnh cho nên mới nói như vậy.

Gia Lạp Mạn Địch Tư ngẩn người : “Nàng làm sao hận hắn đến vậy? Niệm Băng là huynh đệ của ta, ta không thể ra tay được. Mặc dù ta thích nàng, nhưng ta không vì nữ nhân mà sát hại huynh đệ của mình. Niệm Băng, hay là chúng ta đi thôi.” Hắn đối với Tuyết Tĩnh có chút thất vọng, than nhẹ một tiếng, rồi xoay người đi ra ngoài. Niệm Băng nhìn Tuyết Tĩnh, rồi đi theo hướng Gia Lạp Mạn Địch Tư .

Tuyết Tĩnh hét lớn: “Không được đi, không ai được đi. Yến Vân, hắn không hạ thủ, vậy thì ngươi giết người này cho ta, ta đáp ứng chịu gả cho ngươi, ngươi không phải nói với Lạc Nhu là có ý với ta sao? Giết người này xong, ta cái gì cũng đáp ứng ngươi.”

Yến Vân ngẩn người, hắn chính là người của hoàng thất, Tuyết Tĩnh đã làm bại lộ thân phận của hắn. Nếu nói vì một nữ nhân mà giết người, hắn tuyệt đối làm được, nhưng cũng phải coi là dưới tình huống nào. Hắn lúc này muốn giữ gìn danh dự của mình, mặc dù dung mạo Tuyết Tĩnh hấp dẫn hắn, nhưng trong lòng hắn nữ nhân vĩnh viễn vẫn kém hơn quyền lực. “Tuyết cô nương, ta thật xin lỗi. Niệm Băng mặc dù cùng ta mới quen, nhưng ta không thể tùy tiện ra tay với hắn. Rốt cuộc là các người có cừu hận gì, không giết hắn không được sao?”

Niệm Băng nhìn Yến Vân, trống ngực đập thình thịch, nguyên lai trước mặt mình chính là nhân tuyển số một kế thừa chức vị Hoàng đế tại Băng Nguyệt đế quốc - Ngũ hoàng tử . Trách không được tại sao hắn có thể được Băng Nguyệt đế quốc quốc vương coi trọng, quả nhiên là hắn có vài phần năng lực.

Tuyết Tĩnh oán hận nói: “Hắn vũ nhục nhân cách ta, ta chưa bao giờ hận người nào như hắn. Ngươi có giết hay không?... Tốt, các người không động thủ thì ta đây tự mình động thủ.” Nói xong, nàng nhẹ nhàng bay lên, tay hướng Niệm Băng bổ tới.

Yến Vân lúc này cũng không ngăn cản Tuyết Tĩnh, Gia Lạp Man Địch Tư đứng một bên cũng không lên tiếng. Đấu khí sung mãn của Tuyết Tĩnh bổ thẳng về phía Niệm Băng.

Niệm Băng đứng đó, ánh mắt bình tĩnh nhìn Tuyết Tĩnh. Phanh, phanh …hai tiếng nổ vang lên, hỏa đấu khí tỏa ra hơi nóng. Niệm Băng lui về sau hai bước, nhưng không ngã xuống. Lúc này tâm tình của Tuyết Tĩnh cực kỳ phức tạp. Lúc trước Niệm Băng đã làm dậy sóng trái tim nàng, rồi lại cự tuyệt nàng. Nàng cũng không rõ bản thân đối với Niệm Băng là yêu hay hận. Nước mắt đã khiến cho ánh mắt nàng có chút mông lung, nàng máy móc điên cuồng hướng đến Niệm Băng bổ một chưởng… rồi lại một chưởng nữa. Cả Thanh Phong Trai đấu khí mù mịt, dọa tất cả thức khách bỏ chạy.

Niệm Băng không hề né tránh, càng không công kích lại Tuyết Tĩnh, tùy ý tiếp một chưởng phách kim liệt thạch (phá vàng vỡ đá) , hỏa đấu khí điên cuồng đánh vào ngực hắn, xâm nhập vào kinh mạch. Nhưng bây giờ Niệm Băng đã khác trước, đừng nói là Tuyết Tĩnh, cho dù là một gã Vũ Thánh ở chỗ này, muốn dùng đấu khí để đả thương hắn cũng không phải là chuyện dễ.

Tiếng bang bang vang lên không ngớt, rốt cuộc Tuyết Tĩnh dừng lại thở dốc. Toàn lực phát ra đấu khí đối với nàng tiêu hao rất lớn khí lực, nên không thể không dừng lại được.

Niệm Băng há mồm phun ra một ngụm nhiệt khí, ma pháp lực trong cơ thể phối hợp với long thể đã đem toàn bộ đấu khí của Tuyết Tĩnh hóa giải. “Tổng cộng có mười sáu chưởng, Tuyết Tĩnh, khí lực của nàng cũng tiêu tán rồi. Lúc trước là ta không đúng, ta xin lỗi nàng “ .Nói xong, Niệm Băng cúi người hướng đến Tuyết Tĩnh thi lễ.

Tuyết Tĩnh nghẹn ngào : “Xin lỗi ? Ngươi đã vũ nhục ta, một câu xin lỗi có thể hóa giải sao? . Niệm Băng, ta hận ngươi, ta hận ngươi, ta hận ngươi.” Nước mắt còn vương lại trên mắt, nàng xoay người chạy về phía sau, đụng vào bàn mà cũng không hay biết.

Yến Vân có chút bất đắc dĩ, nhìn Niệm Băng và Gia Lạp Mạn Địch Tư nói : “Thật là vô ý tứ, tính tình Tuyết Tĩnh có hơi nóng nảy. Hai vị, ta còn có chút việc phải đi trước, về sau nếu có cơ hội nhất định sẽ lại mời hai vị cùng ăn một bữa ngon”. Bất luận là Niệm Băng hay Gia Lạp Mạn Địch Tư đều cho hắn một ấn tượng sâu sắc, hai người sở hữu lực phòng ngự siêu cường làm cho trong lòng Yến Vân sinh ra giới bị. Băng Nguyệt Đế Quốc quốc vương thân thể không tốt, bây giờ đã thập phần hư nhược, mặc dù lão thích Yến vân, nhưng Yến Vân còn có bốn ca ca. Lúc này chính là lúc tranh đoạt ngôi vị hoàng đế, cho nên Yến Vân cực kỳ thận trọng.

Sau khi Yến Vân rời khỏi, Gia Lạp Mạn Địch Tư cười khổ nói: “Không công bình, thật sự là không công bình!!!”

Niệm Băng nhìn hắn nghi hoặc: “Có cái gì không công bình? Chẳng lẽ ngươi hy vọng hơn một trăm chưởng kia đánh vào ngươi sao? Mặc lực phòng ngự thân thể của ta cường đại, nhưng lúc đó cũng nguy hiểm, nghĩ lại vẫn còn thấy sợ.”

Gia Lạp Mạn Địch Tư cười khổ nói : “Không phải ý này, ý ta là ám chỉ đến điều kiện của Tuyết Tĩnh. Nàng để ta giết ngươi, chỉ nói là cùng ta kết giao. Nhưng lúc kêu tên mặt trắng kia giết ngươi, lại muốn lấy thân ra đền đáp… aiii…. Thật là bất công!”

Niệm Băng trong lòng đổ mồ hôi lạnh, lạnh lùng nói: “Nói như vậy thì nếu nàng chịu lấy thân đền đáp, ngươi giết ta luôn à ?”

Gia Lạp Mạn Địch Tư cười hắc hắc : “Để ta đi hỏi nàng, nếu nàng đồng ý thì ngươi cứ giả bộ chết, ca ca ngươi sẽ không để ngươi chịu thiệt thòi đâu”.

Niệm Băng tức giận hừ một tiếng, nói: “Ngươi làm gì mà khoái chí vậy ? Ngươi chiếm được thân thể nàng nhưng lại không chiếm được lòng nàng thì có ích gì ? Muốn theo đuổi Tuyết Tĩnh thì ngươi còn phải cố gắng nhiều hơn. Ây dà, xem bộ dạng của nàng so với trước kia hình như tinh thần ngày càng suy sụp . Chẳng lẽ ta đã gây cho nàng tổn thương nghiêm trọng vậy sao? Lúc ấy ta đã quá tuyệt tình, thật sự là có lỗi với nàng ”.

Gia Lạp Mạn Địch Tư vỗ vai Niệm Băng nói: “Tốt lắm, chúng ta đi thôi, đỡ phải lát nữa lại bị nàng đánh tiếp. Thật không nghĩ tới huynh đệ chúng ta vừa đến Băng Tuyết thành thì lại biến thành hai cái bao cát, không ngờ Gia Lạp Mạn Địch Tư vĩ đại ta đây cũng có ngày hôm nay”.

Niệm Băng cười nói: “Không phải là do ngươi cam tâm tình nguyện sao? Chính ngươi nguyện ý làm bao cát mà, ai cản nổi chứ !” . Hai người vừa nói vừa đi ra ngoài, đúng lúc này, một giọng trầm thấp hùng hậu vang lên: “Niệm Băng”.

Niệm Băng quay đầu lại, chỉ thấy một người mặc áo xanh, chính là Tuyết Cực từ bên trong đi ra. Lão vừa thấy Niệm Băng thì vẻ mặt mừng rỡ, thân hình loáng một cái đã đi tới bên cạnh : “Niệm Băng, ngươi đã trở lại, thật là tốt quá! Vừa rồi ta nghe hạ nhân nói Tuyết Tĩnh và ngươi đánh nhau, thật là không hay chút nào !”

Niệm Băng mỉm cười : “Tuyết thúc thúc, kỳ thật thì cũng không có gì, coi như là ta bồi thường cho nàng thôi”.

Tuyết Cực than nhẹ một tiếng , nói : “Đưa con gái này của ta rất cố chấp, chuyện của các ngươi ta biết; cũng không thể trách ngươi, dù sao thì chuyện tình cảm cũng không thể miễn cưỡng được. Đi nào, vào trong nhà ta nghĩ ngơi một lát. Vất vả lắm ngươi mới trở lại, lần này nhất định phải lưu lại Thanh Phong Trai một thời gian đó”.

Niệm Băng gật đầu: “Được, nhân tiện quấy rầy ngài.” Hắn cũng không nghĩ tới sẽ ở lại nơi này, nhưng nghĩ lại thì có thể tạo cho Gia Lạp Mạn Địch Tư có cơ hội với Tuyết Tĩnh, trong lòng hắn vẫn có chút áy náy với nàng. Gia Lạp Mạn Địch Tư có thể nói là người mà hắn tín nhiệm nhất, mà gã vừa lúc lại thích Tuyết Tĩnh. Niệm Băng từ trong tâm rất muốn kết hợp cho bọn họ, một là thành toàn cho Gia Lạp Mạn Địch Tư, hai là cho Tuyết Tĩnh một chút công đạo. Gia Lạp Mạn Địch Tư có nói qua, nếu Tuyết Tĩnh nguyện ý ở cùng với hắn, chẳng những có thể trường sinh mà thực lực của nàng dưới sự trợ giúp của hắn cũng sẽ tăng lên nhiều. Bất luận thế nào thì đây cũng là một chuyện tốt, huống chi Gia Lạp Mạn Địch Tư xứng là một con rồng đáng giá để nữ nhân có thể phó thác cả đời.

Niệm Băng và Gia Lạp Mạn Địch Tư đi theo Tuyết Cực vào trong Thanh Phong Trai nội đường. Tuyết Cực ra lệnh cho hạ nhân pha trà, mời Niệm Băng và Gia Lạp Mạn Địch Tư ngồi xuống rồi nói: “Niệm Băng, ngươi bây giờ thật là danh tiếng như cồn ha!”

Niệm Băng ngẩn người : “Cái gì danh tiếng? Ta chẳng biết gì cả”. Tuyết Cực có chút kinh ngạc :”Ngươi sao lại không biết? Ngươi khiến cho Băng Nguyệt đế quốc nở mày nở mặt. Mấy ngày nay lão gia hỏa Long Tri kia đều cười tít mắt, miệng chẳng bao giờ ngậm lại”.

Niệm Băng trong lòng máy động, mới hiểu được Tuyết Cực nói chính là thành tích của mình tại Tân Duệ Ma Pháp Sư Đại Tái, hắn mỉm cười nói: “Tin tức truyền nhanh thật, nguyên lai là các người đã biết cả rồi, sư phó ta khỏe chứ?”

“Khỏe, đương nhiên là khỏe, không khỏe mà được sao?. Do Lạc Nhu bỏ nhà đi khiến cho Quốc Vương nổi giận, không chỉ Băng Tuyết thành chúng ta bị nạn mà cả Băng Nguyệt thành cũng liên quan, mọi chỗ trong thành đều phát động truy tìm nơi ở của bọn họ. Đang lúc này thì tin tức ngươi đoạt quán quân Tân Duệ Ma Pháp Sự Đại Tái truyền về, chúng ta ở Băng Nguyệt thành thật là nở mặt nở mũi . Đệ nhất và đệ nhị đều thuộc về chúng ta, chưa có một quốc gia nào có thành tích tốt như vậy trong lịch sử.Long nhan Quốc Vương đại thịnh, phong ba do Lạc Nhu mang đến lập tức trở nên bình lặng đi rất nhiều. Sư phó của ngươi bởi vì có quan hệ với ngươi nên được bệ hạ coi trọng, đã được khôi phục chức Ma Pháp Sư công hội ngân khoảng. Bây giờ lão có thể phong quang vô hạn (ánh sáng đẹp đẽ toả ra không giới hạn ) rồi. Ma Pháp Sư công hội dưới sự dẫn dắt của lão đã đoàn kết lại, trong thời gian ngắn tăng thêm hơn mười ma pháp sư. Hơn nữa thanh danh công hội bây giờ so với trước kia đã cường đại hơn rất nhiều. Mặc dù trong khoảng thời gian ngắn không thể so sánh với Băng Thần Tháp, nhưng cũng không giống như trước kia luôn bị người ta khinh miệt . Sư phó của ngươi mỗi lần nhắc tới ngươi thì vẻ mặt hớn hở, cứ như là chính lão chấm trúng được ngươi vậy.”

Niệm Băng mỉm cười : “Việc ta làm dĩ nhiên là dành cho công hội, nhưng thật ra ta thắng cũng nhờ kỹ xảo thôi, theo thực lực mà nói thì ta vẫn còn kém Thiên Huyễn Băng Vân một chút. À, thời gian qua ngài vẫn khỏe chứ? Vừa rồi ta thấy Tuyết Tĩnh, tâm trạng của nàng ấy hình như không được ổn định. Aiii … đều là do ta cả.”

Tuyết Cực than nhẹ, nói: “Khỏe hay không khỏe đều có thể nhìn từ hai phương diện. Nếu nhìn theo góc độ Thanh Phong Trai , lúc trước được ngươi trợ giúp, chúng ta một lần nữa vượt qua Đại Thành Hiên; sau đó ngươi lại giới thiệu Minh huynh đệ tiểu sư muội đến, càng khiến cho thực lực trù phòng lại tăng lên, Đại Thành Niên không còn khả năng tranh chấp nữa. Nhưng nếu nhìn theo góc độ của Tĩnh nhi thì không được tốt lắm. Từ lần trước trốn nhà theo ngươi trở về, nó đều ở ngoài hoa viên luyện công, ít khi ra ngoài. Nha đầu này tâm trạng rất nặng nề, ngay cả ta bây giờ cũng không hiểu được nó. Niệm Băng, ngươi yên tâm, ta không trách ngươi. Có lẽ nhiều ngày nữa, tâm hồn nó sẽ bình tĩnh trở lại. Bất quá tính khí nó như vậy, thật chẳng biết làm sao có thể xuất giá được đây ?” . Tuyết Cực lộ vẻ bất đắc dĩ, thở dài.

“Dĩ nhiên là có thể! Ta nguyện ý cùng Tuyết Tĩnh tiểu thư ở cùng một chỗ”, đối mặt với nhạc phụ tương lai, Gia Lạp Mạn Địch Tư hấp tấp bày tỏ nỗi lòng.

Tuyết Cực nhìn Gia Lạp Mạn Địch Tư nói: “Ta thật không nghĩ tới ngươi và Niệm Băng quen biết. Thật là vô ý tứ, Tĩnh Nhi đối với ngươi không có cảm giác gì đâu, từ nay về sau ngươi đừng có quấy rầy nó nữa” . Hiển nhiên lão đã gặp Gia Lạp Mạn Địch Tư không chỉ một lần, hơn nữa ấn tượng của lão với tên rồng này cũng không được hay ho gì cho lắm.

Niệm Băng không đành lòng nhìn Gia Lạp Mạn Địch Tư xấu hổ, mỉm cười nói: “Tuyết thúc thúc, ta còn chưa kịp giới thiệu, đây là đại ca Hỏa Long của ta, thực lực của hắn hơn ta rất nhiều. Đại ca, đây là Tuyết Cực thúc thúc, chắc ngươi cũng nhận ra.”

Gia Lạp Mạn Địch Tư vội vàng gật đầu : “Biết chứ, đương nhiên là biết. Trước kia ta theo đuổi Tuyết Tĩnh tiểu thư, cũng đã gặp mặt bá phụ vài lần.” Hắn dõng dạc kêu bá phụ, nếu Tuyết Cực biết tuổi thực của hắn so với mình lớn hơn mấy ngàn lần, trong lòng không biết sẽ nghĩ như thế nào!

Niệm Băng âm thầm cười trộm, nhưng trên mặt lại ráng giữ vẻ bình tĩnh, nói: “Tuyết thúc thúc, kỳ thật đại ca ta là người tốt.”

Tuyết Cực nhíu mày: “Hắn là đại ca của ngươi hả? Ngươi không biết vị đại ca này của ngươi lúc trước cứ quấn quýt lấy Tĩnh Nhi, chuyện này toàn bộ Thanh Phong Trai đều biết. Tĩnh Nhi gần đây tâm tình không được tốt cũng có liên quan đến hắn một phần.”

Gia Lạp Mạn Địch Tư cúi đầu nói: “Kỳ thật không phải mỗi ngày quấn quýt, mà là … vài tháng thì phải. Tuyết bá phụ, ta thật tâm thích Tuyết Tĩnh, một ngày không thấy nàng, trong lòng ta nhớ nhung không nguôi”.

Cũng không trách Tuyết Cực không có ấn tượng tốt với hắn được. Lúc trước Tuyết Cực không thể tìm ra được biến pháp nào ngăn cản tên gia hỏa này, cho dù là ma pháp phong ấn, phái người đến đánh, lão đều dùng qua; nhưng có điều mấy cái thứ đó làm sao cản được Gia Lạp Mạn Địch Tư? . Tuyết Tĩnh mỗi ngày nhìn cái khuôn mặt si mê của Gia Lạp Mạn Địch Tư, thật tình chỉ coi hắn như là ruồi bọ.

Niệm Băng biết muốn thay đổi thái độ của Tuyết Tĩnh và Tuyết Cực đối với Gia Lạp Mạn Địch Tư cũng không dễ dàng, hắn ho khan một tiếng nói tránh đi: “Tuyết thúc thúc, vừa rồi chúng ta khi ăn cơm gặp một người tên là Yến Vân, hắn đúng là Băng Nguyệt đế quốc ngũ hoàng tử sao?”

Ánh mắt Tuyết Cực toát ra một tia kinh ngạc, tựa hồ như nghĩ rằng chuyện gì Niệm Băng cũng biết: “Đúng, hắn là Ngũ hoàng tử. Aiii… Con nha đầu Lạc Nhu kia, cả nhà đột nhiên rời đi tạo nên một trường phong ba. Trước khi kết hôn một năm mà vị hôn thê lại bỏ trốn, việc này đối với Ngũ hoàng tử là một đại sỉ nhục. Vì tra rõ chuyện này, hắn tự mình đến Băng Tuyết Thành, bởi vì thích chỗ này thanh đạm nên mỗi ngày hắn đều đến ăn cơm. Ta còn định cấp cho hắn một cái phòng, nhưng hắn cố ý muốn ở tại Yếu Trần đại sảnh. Ngũ hoàng tử này cũng là một người tốt. không ra vẻ hoàng tử mà bình dị thân cận với mọi người. Trong tất cả các hoàng tử, ta xem trọng hắn nhất.”

Gia Lạp Mạn Địch Tư khóc: “Cũng đâu phải là con rể tốt đâu !” Mặc dù giọng hắn rất nhỏ, nhưng Tuyết Cực sao lại không nghe được? Nếu chỉ có một mình Gia Lạp Mạn Địch Tư ở chỗ này, lão nhất định đã phát tác, nhưng vì có Niệm Băng nên lão cố tình làm như không nghe thấy.

Niệm Băng trong lòng thầm nghĩ, cho dù là Ngũ hoàng tử vĩ đại cũng không có khả năng so sánh với Long Tộc đích Long vương, thật chẳng biết Gia Lạp Mạn Địch Tư làm cái khỉ gì khiến cho cha con Tuyết Cực chán ghét hắn đến vậy ?

“Tuyết thúc thúc, ta muốn trở về công hội một chút; rời đi một thời gian dài, giờ cũng nên về lại. Phiền ngài sắp xếp cho Long đại ca của ta một chỗ tại Thanh Phong trai, nơi này so với bên công hội thuận tiện hơn, ít nhất là ở phương diện ăn uống.”

Tuyết Cực bật cười nói: “Cái này không thành vấn đề, ngươi lo lắng về chuyện ăn uống sao? Ngươi không phải chính là đầu bếp xuất sắc nhất sao? Được rồi, ta nghe nói ngươi ở Hoa Dung đế quốc từng tham gia Hoa Long Trù Nghệ Chiến tái, nhưng cuối cùng lại bỏ cuộc ở trận cuối, nên mất tư cách tham dự Trù Thần Đại Tái phải không?”.

Niệm Băng gật đầu : “Trù nghệ giới thật sự là rất nhiều người tài, cho dù ta tham gia vòng cuối cũng chưa chắc đoại được giải quán quân. Ta gặp được một người có thể sử dụng Âm Dương Điều Hòa Thái Cực thủ, trù nghệ của hắn không hề thua kém ta. Ta lấy ma pháp nhập trù, còn hắn lấy đấu khí nhập trù, năng lực mạnh mẽ phi thường “.

Tuyết Cực mỉm cười : “Ta đã nghe nói qua, bất quá ngươi sẽ còn có cơ hội cùng hắn phân thắng bại.Ta muốn cho ngươi làm đại biểu Thanh Phong Trai tham gia Trù Thần Đại Tái, không biết ngươi có hứng thú không?”

Niệm Băng nhãn tình sáng lên nói: “Đương nhiên là có, sư phó của ta từng năm lần đoạt giải quán quân. Ta mặc dù không thể so với sư phó, nhưng cũng rất hy vọng có thể tham gia giải thi đấu cao nhất của trù nghệ. Gần đây ta đối với trù nghệ có 1 chút nghiên cứu mới, ta nghĩ sẽ không làm cho Thanh Phong Trai mất mặt đâu .Ta có thể đi được à?”

“Đương nhiên là có thể, đây là vinh hạnh của Thanh Phong Trai mà!. Có ngươi tham gia, lần này chúng ta nhất định có thể đạt thành tích tốt. Trù Thần Đại Tái yêu cầu rất nghiêm khác, theo quy định của hội ủy, ban giám khảo đều là năm bếp thần , thành viên hội ủy bao gồm hơn mươi vị trù sư nổi tiếng và các nhà mĩ thực “.

Niệm Băng trong lòng cả kinh : “Ngài nói là cả Đại Thành Hiên và Thanh Phong Trai này đều không có tên trong danh sách?”.

Tuyết Cực gật đầu : “Đương nhiên! Ngươi cho rằng ai cũng có thể tham gia Trù Thần Đại Tái sao? Trù Thần Đại Tái bây giờ so với lúc sư phụ ngươi thi đấu đã khác nhiều: tổ chức tốt hơn, trình tự rất hợp lý và nghiêm cẩn. Muốn đạt được 1 chỗ trên danh ngạch cũng rất khó khăn, chỉ có những nơi quy mô như chúng ta mới có thể xuất ra một đại biểu, Băng Nguyệt đế quốc cũng chỉ có 2 tên trong danh sách. Nghe nói Áo Lan đế quốc chỉ có một tên . Băng Nguyệt đế quốc trừ Thanh Phong Trai ra thì có Huyền Nguyệt khách sạn của thủ đô là được vinh dự này. Ba tháng sau sẽ cử hành giải đấu ở Lãng Mộc đế quốc, ta sẽ cùng với vài cao thủ ở Thanh Phong Trai đi cùng ngươi”.

Niệm Băng đối với thi đấu trù nghệ hiểu rất rõ, Tra Cực từng kể cho hắn nghe về quy tắc. Lúc trước Tra Cực truyền thụ trù nghệ từng nói qua, làm một gã đỉnh cấp trù sư, nếu không đọat được Trù Thần Đại Tái quán quân thì vĩnh viễn không có khả năng đứng đầu thiên hạ. Trù Thần Đại Tái tụ tập tất cả danh trù trên toàn đại lục, đó là chỗ sang trọng nhất, thông qua thi đấu trù nghệ là điều rất quan trọng để cho trù nghệ của mình tiến bộ . Niệm Băng vì báo thù mà học trù nghệ, mà trù nghệ cũng chính là niềm yêu thích của hắn. Từ khi rời khỏi Đào Hoa lâm, hắn đã thề sau này nhất định phải kế thừa Tra Cực trở thành Ngưỡng Quang đại lục tối đỉnh cấp trù sư. Rốt cuộc cũng được tham gia Trù Thần Đại Tái, Niệm Băng trong lòng tràn ngập chờ mong.

Như Tuyết Cực đã nói, quy tắc của Trù Thần Đại Tái cực kỳ nghiêm khắc nhưng đồng thời cũng rất công bình. Muốn đoạt được chức quán quân thì trù sư phải biểu hiện năng lực cường đại ở mọi phương diện. Trù Thần Đại tái chia làm 5 trận là lương thái, nhiệt thái, thang, diện điểm, đặc châu trù nghệ. Mỗi trù sư tham thi đầu đều phải thi năm hạng mục này, thông qua bình phẩm và loại trừ để đi vào vòng đấu cuối cùng.

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 80

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự