Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 127 Lựa chọn của Hắc ám Long vương

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 5573 chữ · khoảng 20 phút đọc

Lời nói của Long thần khiến cho thất long vương nhất thời trầm mặc. Ánh mắt bi thương của Địch Mạn Đặc Đế chợt rạng rỡ:

“Không chết, con của ta thật không chết. Như vậy là quá tốt, quá tốt rồi”

Tạp Tiệp Áo Tây Tư so với thê tử thì bình tĩnh hơn, hỏi tiếp:

“Long thần đại nhân, vậy bây giờ chúng tôi phải làm gì? Niệm Băng vì chúng tôi mà đã trả giá rất nhiều. Con của ta lại chiếm lấy thân thể của hắn, việc này có lẽ không đúng. Không lẽ tinh thần lực của Niệm Băng ngưng tụ tại đại não không có khả năng khôi phục sao?”

Long thần im lặng một chút nói:

“Nếu đổi lại là một phổ thông nhân loại thì đúng là như vậy. Tinh thần lực cùng ý thức ngưng kết sẽ dẫn tới thất khứ linh hồn, đó chính là tử vong thật sự, ít nhất cũng là tử vong về ý thức. Nhưng tình huống của tên nhân loại này thì lại đặc biệt. Hắn đã khai thông được thiên nhãn huyệt trong thất khiếu huyệt. Khi tinh thần lực và ý thức của hắn ngưng kết, linh hồn đúng ra là phải tán đi thì lại tụ lại trong thiên nhãn huyệt khiến cho ý thức có thể lần nữa sống lại. Huống chi thiên nhãn huyệt của hắn đã sớm được mở hoàn toàn, tạo thành một thiên nhãn đặc biệt từ trước tới giờ chưa bao giờ có. Các ngươi nên hiểu rằng khai thông được thiên nhãn huyệt đừng nói là ở Ngưỡng Quang đại lục mà dù cho ở Thần chi đại lục cũng cực kỳ ít gặp. Có thể nói hầu như bất kỳ thần nhân nào khai thông được thiên nhãn huyệt đều có thể trở thành chủ thần, trở thành đối tượng đặc biệt được Thần chi đại lục bồi dưỡng. Nhưng thiên nhãn huyệt mặc dù tốt lại nảy sinh một vấn đề khác. Đó chính là yếu điểm của thiên nhãn huyệt đối với tinh thần lực. Người có thiên nhãn huyệt mặc dù có thể thông qua thiên nhãn khống chế lấy tinh thần lực nhưng về mặt nào đó sẽ ảnh hưởng tới việc phát triển cân bằng giữa tinh thần lực và việc khống chế tinh thần lực đó. Nhưng tình huống của Niệm Băng thì lại không như vậy. Tinh thần lực của hắn đã hoàn toàn dung hợp với thiên nhãn huyệt . Một khi lần nữa khai mở thiên nhãn huyệt, bởi vì thiên nhãn huyệt và tinh thần lực đã dung hợp sẽ khiến cho yếu điểm đó không còn mà chỉ còn có ưu điểm. Trong tương lai không xa, chỉ cần hắn khai mở thêm một, hai khiếu huyệt thì thực lực sẽ tăng tiến cực mạnh, tiền đồ lúc đó khó mà đoán trước được. Hắn so với thần nhân tu luyện trên Thần chi đại lục có ưu thế hơn rất nhiều.”

Gia Lạp Mạn Địch Tư nhíu mày:

“Long thần đại nhân, ngài nói nhiều như vậy rốt cuộc là muốn nói cái gì? Ngài cứ nói rõ ra đi”

Long thần nói:

“Ta muốn giải thích rõ cho các ngươi chính là muốn các ngươi phải có sự lựa chọn. Thân thể nửa người nửa long này chỉ có hai đường phát triển, các ngươi phải lựa chọn mới được. Thứ nhất chính là cứ để hắn phát triển như thế này. Mặc dù thân thể hắn là nhân loại nhưng cũng có thể nói chính là thành viên của long tộc chúng ta, theo sự phát triển khôn lớn của hài tử của Tạp Tiệp Áo Tây Tư cùng Địch Mạn Đặc Đế. Hắn sẽ chính là hài tử chân chánh của các ngươi, có tư tưởng cùng năng lực của hài tử các ngươi, thậm chí còn có những đặc tính của nhân loại. Đợi khi thực lực của hắn đạt tới một trình độ nhất định thì khi đó lấy thân thể con người làm cơ sở, long lực xảy ra biến hóa chính thức trở thành hình dáng long tộc của chúng ta. Nói một cách khác thì lúc đó chính là lúc hài tử các ngươi quay về. Hơn nữa lúc đó tiền đồ của nó sẽ rất rạng rỡ. Nhưng nếu lựa chọn theo cách đó thì tên nhân loại gọi là Niệm Băng kia có thể nói chính thức là tử vong. Bởi vì khi tinh thần lực cùng thiên nhãn huyệt dung hợp thì cái phong ấn đó sẽ càng thêm kiên cố và chính thức hoàn toàn phong bế lại. Sự lựa chọn thứ hai chính là dựa vào lực lượng bảy người các ngươi, mang long thức tiến nhập vào cơ thể hắn, giống như các ngươi đang ấp hắn vậy, giúp cho hài tử các ngươi mau chóng phát triển. Độ khoảng bảy ngày thời gian, khi thần trí hài tử các ngươi trưởng thành thì nó sẽ dựa vào lực lượng của nó mở ra thiên nhãn huyệt, mang linh hồn, tinh thần lực cùng ý thức của Niệm Băng phóng xuất ra. Tới lúc đó thì Niệm Băng mới là chủ nhân chân chánh của thân thể này, khôi phục là vị trí chủ đạo. Khi đó năng lực của hắn cũng bởi vì sinh mệnh lực đã khôi phục cũng sẽ khôi phục trở lại, cộng thêm sự dung hợp của long phách sẽ khiến cho thực lực của hắn tăng tiến rất nhanh. Tuy nhiên nếu lựa chọn theo cách này thì thân thể sẽ có hai linh hồn, một người một long, lấy linh hồn nhân loại làm chủ đạo. Trừ phi Niệm Băng nguyện ý, bằng không thì các ngươi cũng không có cách nào tiếp xúc với linh hồn của con các ngươi. Vì vậy có thể nói hai phương pháp này, một là long tử trọng sanh, một là long nhân kết hợp. Còn lựa chọn như thế nào thì các ngươi là phụ mẫu, các ngươi tự mình quyết định đi”

Thất long vương cùng đưa mắt nhìn nhau. Long thần đã nói rất rõ ràng. Nếu như lựa cách một thì tiểu long vương sẽ lấy thân thể Niệm Băng làm cơ sở để từ đó thật sự phát triển sinh mệnh. Nếu lựa chọn đường hai thì có thể cứu sống lại Niệm Băng nhưng tiểu long vương chỉ có thể sống nhờ thân thể hắn. Cái này thật sự rất khó lựa chọn. Dù sao đó cũng chính là đứa con đã được dưỡng dục cả ngàn năm nay, Hắc ám long vương Tạp Tiệp Áo Tây Tư cùng Quang minh long vương Địch Mạn Đặc Đế sẽ lựa chọn sao đây? Từ góc độ nội tâm mà nghĩ thì ai lại không hy vọng con của mình có thể ở bên cạnh mà không phải sống nhờ vào thân thể người khác chứ?

Gia Lạp Mạn Địch Tư không hề lên tiếng. Trong thâm tâm hắn đương nhiên hy vọng dùng cách thứ hai, nhưng đồng thời hắn cũng hy vọng con của Địch Mạn Đặc Đế có thể sống lại. Sự đấu tranh phức tạp của tâm lý khiến cho hắn không thể có ý kiến gì mà chỉ kích động đứng nhìn Tạp Tiệp Áo Tây Tư cùng Địch Mạn Đặc Đế đợi phu thê bọn họ tuyển chọn. Suy nghĩ của mấy vị long vương khác cũng bất đồng như Gia Lạp Mạn Địch Tư nhưng bọn họ cũng không nói ra ý kiến của mình. Ai cũng biết lựa chọn khó khăn như thế nào. Một bên là hài tử của mình, một bên là huynh đệ, bằng hữu dùng tính mạng để bảo vệ bọn họ. Vì vậy bọn họ không nói gì là tốt nhất.

Nước mặt chảy dài theo khuôn mặt tuyệt đẹp của Địch Mạn Đặc Đế, cả người nàng không ngừng run rẩy. Tạp Tiệp Áo Tây Tư thở dài một tiếng vòng tay ôm lấy thê tử vào lòng. Thật ra, khi long thần nói ra hai trường hợp thì bọn họ sớm đã có quyết định. Chỉ có điều đối diện với quyết định này thật quá đau khổ. Khi Hắc ám long vương Tạp Tiệp Áo Tây Tư mở mắt ra, hắn cố gắng nén tâm tình của mình vào lòng, hít sâu một hơi nói:

“Long thần đại nhân, không cần phải lựa chọn nữa, chúng ta chọn phương án thứ hai”

Thanh âm của hắn nói ra thập phần kiên định, không có chút do dự. Địch Mạn Đặc Đế chỉ dựa đầu vào vai hắn mà bật khóc chứ không hề lên tiếng ngăn trở. Trong hang động lúc này cực kỳ yên tĩnh, chỉ có thanh âm của Tạp Tiệp Áo Tây Tư vang lên. Đám người Gia Lạp Mạn Địch Tư cũng đang ngồi dưới đất đều đứng dậy.

“Bắt đầu từ hôm nay, ta, Hỏa long vương Gia Lạp Mạn Địch Tư xin thề, tôn Tạp Tiệp Áo Tây Tư làm huynh trưởng, làm lãnh tụ. Sau này Hắc ám long vương Tạp Tiệp Áo Tây Tư chính là lão đại của ta”

Gia Lạp Mạn Địch Tư kích động lên tiếng, thanh âm của hắn có chút run rẩy. Hắn hiểu rất rõ nếu đổi lại là hắn phải lựa chọn thì tuyệt đối không thể kiên quyết như Tạp Tiệp Áo Tây Tư lúc này.

Thanh âm của Long thần trở nên nhu hòa:

“Tạp Tiệp Áo Tây Tư, Địch Mạn Đặc Đế, hai người các ngươi đã suy nghĩ kỹ chưa? Nếu như các ngươi quyết định như vậy thì sau này tuyệt đối không dược hối hận. Long tộc chúng ta là một dân tộc luôn tuân thủ lời hứa. Ta cho các ngươi thêm một cơ hội nữa, hiện tại hối lại vẫn còn kịp. Có lẽ cả đời hai ngươi chỉ có duy nhất một đứa con này thôi”.

“Đây chính là một khảo nghiệm, một khảo nghiệm với một Long thần. Có thể vì cứu ân nhân mà bỏ qua cơ hội cứu sống hài tử của mình. Tạp Tiệp Áo Tây Tư, ngươi phù hợp với yêu cầu của khảo nghiệm. Ta tuyên bố ngươi chính là Long thần tiếp theo. Từ hôm nay, ta sẽ đem Long thần Tâm quyết chỉ truyền nhất mạch của bổn tộc truyền lại cho ngươi. Ngươi nhất định phải tu luyện cho tốt. Khi ngươi đạt tới cảnh giới đệ thất tầng của Long thần Tâm quyết thì ngươi sẽ thay thế vị trí của ta.”

Toàn thân Hắc ám long vương chấn động, quỳ xuống đất:

“Long thần đại nhân, như vậy sao có thể được. Ngài, ngài sao lại có thể đem chức vị Long thần truyền lại cho ta. Thuộc tính của ta là hắc ám a!”

“Cái gì là hắc ám? Hắc ám chính là lúc ánh sáng chuẩn bị chiếu khắp nơi. Trên thế gian không có tuyệt đối quang minh cũng như không có gì tuyệt đối hắc ám. Ngươi không cần phải nghĩ nhiều, ý ta đã quyết. Thần thức của ta không thể chịu được bao lâu nữa. Ngươi hãy ngưng tụ tinh thần nghe ta truyền thụ.”

Kim sắc quang điểm giữa hai luồng hồng sắc quang mang bỗng dài thành một đường quang tuyến chiếu vào long nhãn của hắc ám long vương. Toàn thân Tạp Tiệp Áo Tây Tư chấn động nhưng rất nhanh khôi phục lại ổn định. Toàn thân hắn vốn tán phát ra hắc ám khí tức thì dần dần được bao phủ bởi một lớp kim sắc quang mang.

Long thần, chính là tộc trưởng của long tộc. Lịch đại long tộc tộc trưởng đều là do thất hệ cự long sinh ra. Trong lịch sử Long thần thì rất hiếm khi có việc cha truyền con nói mà chủ yếu là thông qua thực lực, tâm trí cùng cống hiến cho long tộc mà quyết định. Long thần hiện tại chính là tộc trưởng của hỏa long tộc, cũng chính là một vị hỏa long vương. Long thần Tâm quyết chính là phương pháp tu luyện tối cao trong long tộc. Tâm quyết này vô cùng bá đạo, không có thực lực siêu cường thì căn bản không thể tu luyện. Vì bảo hộ tôn nghiêm của tộc trưởng mà Long thần Tâm quyết chỉ có thể truyền cho một người và đó cũng chính là người kế thừa. Trong lịch sử của long tộc chưa từng xuất hiện qua một vị hắc ám Long thần. Tạp Tiệp Áo Tây Tư vạn vạn lần cũng không thể ngờ Long thần lại vì quyết định không chọn nhi tử mà tuyển chọn lấy mình, hơn nữa lại tuyển chọn khi mình vừa mới làm mất đi Mặc Áo Đạt Tư phong ấn chi bình. Khác biệt giữa Long thần với phổ thông cự long chính là nhìn vào quang mang phóng xuất long lực. Bất kỳ một cự long nào sau khi trở thành Long thần thì ngoài năng lượng thuộc tính vốn có còn có thêm một tầng kim sắc quang mang đại biểu cho Long thần chi lực. Lúc này long thần quyết định mang tâm quyêt tối cao truyền cho Tạp Tiệp Áo Tây Tư, cũng chính là đại biểu cho vị trí kế thừa Long thần. Bây giờ, trừ phi Tạp Tiệp Áo Tây Tư chết đi ra còn bằng không đây chính là sự thật không thể thay đổi.

Nếu đổi lại lúc trước thì có lẽ bất mãn của Gia Lạp Mạn Địch Tư đối với phụ thân có thể sẽ tăng thêm mãnh liệt. Nhưng giờ đây tâm tính của hắn lại rất bình tĩnh, thậm chí còn có cảm giác được giải thoát. Mấy năm gần đây hắn khắc khổ tu luyện, mục đích tối cao của hắn chính là được kế thừa chức vị Long thần. Lúc này hắn mặc dù không quên nhưng thấy Niệm Băng có khả năng sống lại, Gia Lạp Mạn Địch Tư đột nhiên phát hiện mình thật sự thích kết quả như thế này.

Sau một khoảng thời gian, tầng kim sắc quang mang dần biến mất, thanh âm của Long thần lúc này cũng không còn rõ ràng như trước:

“Tốt lắm, Tạp Tiệp Áo Tây Tư, ngươi hãy ráng cố gắng tu luyện. Ta đã mang Long thần Tâm quyết cùng toàn bộ quyền lợi và nghĩa vụ của tộc trưởng long tộc chúng ta nói cho ngươi nghe. Ta tin khi ngươi kế thừa của ta thì sẽ trở thành một vị Long thần còn xuất sắc hơn cả ta. À, đúng rồi, còn có một việc nữa. Cái tên nhân loại tên Niệm Băng này đã vì long tộc chúng ta hy sinh nhiều như vậy, ân tình như thế này chúng ta nhất định phải báo đáp. Khi nãy truyền cho ngươi Long thần Tâm quyết ta đã có suy nghĩ qua. Mặc Áo Đạt Tư phong ấn chi bình bị cướp đi hoặc giả có lẽ là thiên ý. Ta tặng cho tên nhân loại này một lời hứa. Nếu như trong tương lai hắn có thể tới Thần chi đại lục thì ta sẽ tận hết sức mình giúp hắn khai mở huyệt đạo mạnh nhất trong nhân loại là Hoàng cực huyệt coi như là để báo ân. Bắt đầu từ bây giờ, con cháu của hắn sẽ được long tộc chúng ta bảo hộ liên tục trong ba đời. Được rồi, ta phải đi đây. Các ngươi hãy nhớ kỹ lời ta nói, bất kỳ lúc nào cũng phải chú ý tới thời điểm ngày chí âm chí nhật hàng lâm. Đó là một ngày nhân loại đón mặt trời xuất hiện từ mặt nước. Nếu như ta nhớ không lầm thì có lẽ vào tháng mười một hai năm sau thì phải.”

Bạch sắc quang mang biến mất, Long thần mang theo long uy cường đại cũng theo đo tan biến đi. Thân thể Niệm Băng yên bình nằm trên mặt đất, cả người vẫn không ngừng phát ra khí tức hôi sắc.

Khuôn mặt của Gia Lạp Mạn Địch Tư thoáng cười, nhìn Hắc ám long vương Tạp Tiệp Áo Tây Tư nói:

“Lão đại, chúc mừng ngươi. Bắt đầu từ hôm nay, ngươi chính là lão đại của ta”

Tạp Tiệp Áo Tây Tư cười khổ:

“Thật ra mà nói thực lực giữa ta và ngươi không hơn kém bao nhiêu. Chức vị này đúng ra thuộc về người. Một vị Long thần thuộc hắc ám long tộc có lẽ ảnh hưởng đối với long tộc chúng ta sau này không được tốt lắm”

Gia Lạp Mạn Địch Tư cười ha ha nói:

“Tạp Tiệp Áo Tây Tư, ngươi sao lại trở nên đàn bà như thế, có gì là không tốt chứ? Chỉ cần chúng ta đồng tâm hiệp lực, long tộc trên dưới đoàn kết thì không lẽ còn e ngại đám thần nhân phổ thông kia nói lời ra tiếng vào sao? Đám chủ thần kia đều đã đang chìm trong giấc ngủ say. Còn nữa, trở thành Long thần, ngươi chính là một vị chủ thần. Long tộc chúng ta chính là một dân tộc tại Thần chi đại lục, sơ bọn chúng làm cái gì? Muốn cho long tộc phất triển tốt thì ngươi phải nỗ lực tu luyện Long thần Tâm quyết đi. Theo như phụ thân ta nói thì Long thần Tâm quyết có mười ba tầng. Ngay cả Long thần xuất sắc nhất của chúng ta cũng chỉ mới luyện được tới tầng thứ mười một. Nếu ngươi luyện được tới tầng thứ mười ba, nói không chừng cái đám gia hỏa tự xưng là thần vương kia cũng không phải là đối thủ của ngươi.”

Nghe thấy hắn gọi Long thần là phụ thân, đám long vương bất giác đều mỉm cười. Bọn họ đều biết khúc mắc trong lòng của Gia Lạp Mạn Địch Tư đã được tháo gỡ.

“Oh, Gia Lạp Mạn Địch Tư, tâm tính của ngươi từ khi nào trở nên tốt thế này vậy? Nếu bị người khác cướp mất thì đổi lại là ta, ta không thể chịu được đâu”

Cái bệnh lắm mồm của Tạp Ngạo Địch Lý Tư lại tái phát. Sắc mặt mới giãn ra của Tạp Tiệp Áo Tây Tư lại trầm lại:

“Không gian long vương Tạp Ngạo Địch Lý Tư, vừa rồi ta dùng ý niệm trao đổi với Long thần đại nhân. Long thần đại nhân có nói qua, thật ra thiên phú của ngươi rất tốt, chỉ là biết và học quá nhiều nên mới trở thành người yếu nhất trong bảy long vương. Long thần đại nhân có dặn ta nhất định phải chăm sóc ngươi cho tốt”

Nói tới đây, khoé miệng của hắn lộ ra nụ cười tà dị. Đây mới chân chánh là khí tức của Hắc ám long vương.

Tạp Ngạo Địch Lý Tư giật mình đưa tay che miệng nói:

“Lão đại, không thể nào a, Long thần đại nhân sao lại có chỉ ý như vậy? Đều do cái miệng ta không tốt. Ta, ta ra ngoài tiểu tiện một chút. Các người cứ trò chuyện nhé.”

Bàn tử đưa tay giữ Tạp Ngạo Địch Lý tư lại, cười hắc hắc:

“Thế nào? Muốn mượn cớ để trốn a! Ngươi phải ráng chịu đi. Bọn ta ai nấy cũng đều tán thành lão đại chỉ bảo ngươi thật tốt đó.”

Địch Mạn Đặc Đế nói:

“Được rồi, đừng làm ồn nữa. Trước khi Niệm Băng khôi phục lại thì mọi người ai cũng không được đi. Chúng ta nhất định không để bất cứ nguy hiểm nào xảy ra trên người hắn nên phải ở đây bảo vệ hắn. Từ tốc độ vết thương lành lại cùng tốc độ thân thể cải tạo mà nói thì có lẽ khoảng trên dưới ba ngày là hắn sẽ khôi phục. Tới lúc đó chúng ta phải hợp lực để giúp cho hài tử tiến hóa”

Nói tới đây, khuôn mặt nàng không khỏi ảm đạm. Tạp Tiệp Áo Tây Tư ôm lấy thê tử nói:

“Đừng đau buồn quá, hài tử của chúng ta không chết, đúng không? Nếu đã như vậy thì chúng ta còn có hy vọng. Huống chi trước khi Niệm Băng sống lại thì chúng ta còn có thời gian bảy ngày. Trong bảy ngày đó thì hắn chính là con của chúng ta! Chúng ta nhất định phải quý trọng lấy thời gian này, phải không?”

Gia Lạp Mạn Địch Tư đột nhiên lên tiếng:

“Ta có một đề nghị”

Ánh mắt của các long vương đều dồn về phía người Gia Lạp Mạn Địch Tư. Gia Lạp Mạn Địch Tư trầm ngâm một chút nói:

“Hiện tại linh hồn của Niệm Băng đang bị phong tỏa trong thiên nhãn huyệt. Đó vừa là chuyện xấu nhưng cũng là chuyện tốt. Nếu như thời gian quá ngắn thì chỉ sợ linh hồn hắn không có cách nào chân chánh dung hợp với thiên nhãn huyệt. Nếu thời gian quá dài thì mọi việc sẽ xấu như lời phụ thân ta nói. Hơn nữa nếu để tiểu long trưởng thành quá nhanh thì đối với tương lại phát triển của hắn cũng sẽ bất lợi. Ta đề nghị kéo thời gian bảy ngày thành bốn mươi chín ngày. Như vậy chúng ta không chỉ có thể giúp tiểu long trưởng thành tốt hơn mà còn khiến cho linh hồn của Niệm Băng chân chánh dung hợp với thiên nhãn huyệt. Bốn mươi chín ngày thời gian không tính là dài lắm, xem ra cũng không ảnh hưởng nhiều tới hắn.”

Nghe Gia Lạp Mạn Địch Tư nói, người đầu tiên tỏ thái độ lại chính là Băng long vương Tát Tát Lý Tư cao ngạo, nàng gật đầu nói:

“Ta đồng ý với ý kiến của Gia Lạp Mạn Địch Tư. Đó là sự lựa chọn tốt nhất, và càng tăng thêm phần an toàn. Dù sao ta cũng không có việc gì. Trải qua sự việc lần này ta thấy thất long vương chúng ta sau này hạn chế hành động một mình là tốt hơn. Chúng ta ở cùng một chỗ sẽ đề phòng được địch nhân công kích.”

Bàn Tử gật đầu nói tiếp:

“Ta cũng đồng ý. Nhiều năm qua chúng ta ai nấy phân tán khắp nơi. Lần này cùng ở chung một chỗ, trước khi sự việc chưa giải quyết thì không nên chia ra. Vạn nhất có việc gì biến hóa thì chúng ta có thể hợp lực mời Long thần đại nhân chỉ điểm. Dù sao đối với ta mà nói thì chỉ cần có chỗ ngủ là được rồi”

Tạp La Địch Lý Tư nói:

“Cũng được, cứ quyết định như vậy đi”

Tạp Ngạo Địch Lý Tư thấy mọi người cuối cùng ai cũng nhìn mình vội nói:

“Được, được, ta càng không có vấn đề. Có thể ở cùng với mọi người thật ra cũng là chuyện tốt.”

Địch Mạn Đặc Đế cúi đầu xuống nói:

“Đa tạ, đa tạ mọi người!”

Nàng đương nhiên biết rõ cái đề nghị của Gia Lạp Mạn Địch Tư nhìn bề ngoài thì không có vấn đề gì nhưng bên trong chính là để cho nàng có thể ở thêm với hài tử của mình một thời gian. Chúng long vương ai nấy cũng đều đã sống trên cả vạn năm, ai mà lại không hiểu chứ? Chỉ là bọn họ cũng không phản đối mà ngược lại còn tán thành ý kiến của Gia Lạp Mạn Địch Tư.

Đối với sinh mạng cả vạn năm như chúng long vương mà nói thì ba ngày thời gian trôi qua giống như trong nháy mắt. Bọn họ lúc nào cũng thủ hộ bên người của Niệm Băng. Lúc này, ma pháp nguyên tố cũng đã biến mất tại Hàn Lĩnh qua một thời gian nhưng năng lượng cuồng phong kia vẫn đang điên cuồng quấn lấy cả Hàn Lĩnh. Không khí ấm áp trong sơn cốc lúc này y như phía bên ngoài, tràn ngập giá lạnh khiến nước hồ như đóng cả thành băng. Dưới hoàn cảnh như vậy thì người thích nhất chính là Hỏa long vương cùng Băng long vương. Băng long vương thì đương nhiên thích không khí như vậy. Còn Hỏa long vương Gia Lạp Mạn Địch Tư lúc này như lò sưởi của cả mọi người. Phía ngoài mặc dù rất lạnh nhưng trong hang động dưới khí tức của Gia Lạp Mạn Địch Tư thì lại rất ấm áp dễ chịu.

Ma pháp nguyên tố hỗn loạn kia không hề có chút ảnh hưởng gì tới chúng long vương mà ngược lại từ trong năng lượng phong bạo đó, bọn họ lại còn có thể đề thăng ma pháp bản thân. Tất cả đều đang chờ đợi ngày Niệm Băng tỉnh lại.

Thân thể của Niệm Băng chỉ cần hơn một ngày thời gian là đã hoàn toàn bình phục. Chỉ là lúc này hắn vẫn còn đang hôn mê. Trong cơn hôn mê đó, cứ mỗi ngày từ trong miệng lại phát ra mấy âm thanh lảnh lót. Địch Mạn Đặc Đế lúc nào cũng ở bên cạnh người của Niệm Băng. Cũng do năng lượng của tiểu long vương quá đặc biệt nên không ai dám dùng năng lượng bản thân để giúp đỡ mà chỉ biết chờ đợi chính năng lực của tiểu long vương mà thôi.

“Krét, Krét…. ”

Khóe miệng của Niệm Băng lại nhúc nhích phát ra mấy tiếng dẫn đến sự chú ý của Địch Mạn Đặc Đế. Mặc dù việc này đã xảy ra suốt mấy ngày qua rất nhiều lần nhưng lần nào cũng khiến cho nàng trở nên quan tâm đặc biệt. Tình mẹ vĩnh viễn là tình cảm vĩ đại nhất trên thế giới này.

Tạp Ngạo Địch Lý Tư đứng bên cạnh khẽ nói:

“Hôm nay cũng lại kêu. Tiếng kêu này hình như trong ngôn ngữ long tộc chúng ta không hề có thì phải.”

Tát Tát Lý Tư khinh bỉ nói:

“Không lẽ ngươi nhớ lúc nhỏ ngươi kêu thế nào sao?”

Địch Mạn Đặc Đế liếc mắt nhìn Tạp Ngạo Địch Lý Tư:

“Coi chừng cái miệng của ngươi. Bằng không ta thấy ngươi ra ngoài năng lượng phong bạo kia tập luyện thì có vẻ tốt cho ngươi hơn.”

Tạp Ngạo Địch Lý Tư cười khổ nói:

“Được rồi, được rồi, dù sao ta cũng một thân một mình, các ngươi ai nấy cũng đều khi phụ ta.”

Bàn Tử đưa cái người to đùng tới gần hắn, lấy tay vỗ vào vai nói:

“Muốn không bị khi dễ thì trước tiên phải mạnh mẽ mới được.”

“Krét, Krét…. ”

Thanh âm trong trẻo lần nữa lại thu hút chú ý của chúng long vương. Thân thể Niệm Băng khẽ run rẩy như đang tránh né cái gì đó.

Địch Mạn Đặc Đế kinh hãi vội nắm lấy tay Niệm Băng khẽ nói:

“Hài từ, hài tử, con sao rồi? Đừng dọa cho mụ mụ sợ a!”

“Krét, Krét…. ”

Thanh âm lại vang lên, khoe miệng Niệm Băng khẽ động đậy, da mặt lúc này có sự biến hóa. Thân thể hắn lúc này đã sớm khôi phục hoàn toàn. Chỉ là trớ chú sinh mệnh kia đã khiến cho mái tóc trắng vẫn còn y như cũ.

“Krét, Krét…. ”

Mí mắt Niệm Băng khẽ động rồi từ từ mở mắt ra. Đôi mắt lam sắc kia như sáng hơn trước rất nhiều, tròng mắt đảo qua lại y như ánh mắt của một đứa trẻ.

“Krét, Krét…. ”

Thanh âm của hắn như rất hưng phấn, đầu cứ dụi vào trong ngực Địch Mạn Đặc Đế.

“Krét, Krét…. ”

Đám long vương trừ Tát Tát Lý Tư ra thì ai nấy cũng ngớ người. Dù gì Niệm Băng cũng là một nam tử thành niên, còn hình thái Địch Mạn Đặc Đế bây giờ lại là một mỹ nữ nhân loại. Loại động tác như vậy thật khiến người ta khó mà nghĩ ra được.

Gia Lạp Mạn Địch Tư khẽ ho một tiếng rồi quay người ra ngoài. Hình ảnh này hắn thật khó mà tiếp nhận được. Bàn Tử, Tạp Ngạo, Tạp La hai huynh đệ cũng vội đi theo sau. Tát Tát Lý Tư nhìn Niệm Băng rồi cũng quay người đi ra.

Địch Mạn Đặc Đế thì không cảm thấy gì mà cứ để cho Niệm Băng dựa vào ngực mình, trong ánh mắt nàng toát lên nét nhu hòa của người mẹ. Khe khẽ vuốt mái tóc trắng xóa của Niệm Băng nói:

“Hài tử ngoan, không sao đâu. Có mụ mụ ở bên cạnh, mụ mụ sẽ bảo vệ con, không để cho ai làm thương hại tới con nữa.”

Trong mắt nàng lúc này, Niệm Băng chính là hài tử của nàng. Đặc biệt lúc này trên người Niệm Băng tỏa ra long tức rất quen thuộc. Mang thai tiểu long cả ngàn năm, nàng chịu không biết bao nhiêu khổ cực. Vì vậy khi cảm thấy khí tức tiểu long có chút sợ hãi, nàng liền nhận ra rất rõ ràng.

Tạp Tiệp Áo Tây Tư vẫn còn đứng đó. Mặc dù Niệm Băng ở trong lòng thê tử khiến hắn rất khó chịu nhưng dù sao hiện tại nhi tử hắn cũng đang kiểm soát lấy thân thể Niệm Băng. Hoàn cảnh như vậy miễn cưỡng hắn cũng chấp nhận được.

“Niệm Băng” thân thân thiết thiết dụi dụi vào người Địch mạn Đặc Đế y như một đứa trẻ thơ. Ánh mắt Địch Mạn Đặc Đế lúc này càng lúc càng trở nên ôn nhu.

“Krét, Krét…. ”

Niệm Băng lại kêu lên, trong thanh âm như đang khẩn cầu gì đó. Dưới tình cảm người mẹ, Địch Mạn Đặc Đế tức thì hiểu ý của hắn, sắc mặt ửng hồng quay đầu về Tạp Tiệp Áo Tây Tư nói:

“Lão công, ngươi có thể ra ngoài trước một chút không. Ta nghĩ, ta nghĩ hài tử muốn uống sữa. Nó vừa mới tỉnh lại, thân thể còn yếu lắm.”

Tạp Tiệp Áo Tây Tư há miệng nhìn thê tử:

“Nàng không phải thật muốn cho nó uống sữa chứ? Thân thể của hắn dưới tác dụng của long lực đã khôi phục rất nhanh rồi. Ta nghĩ nó không cần nữa mới đúng. Đợi lát nữa chúng ta dùng năng lượng giúp nó tiến hóa, có năng lượng bổ sung thì ăn hay không ăn cũng vậy mà thôi.”

Địch Mạn Đặc Đế kiên quyết nói:

“Không, sữa mẹ với hài tử mà nói rất quan trọng, chúng ta cần phải nuôi dưỡng con của chúng ta! Lão công, nó hiện tại không phải là Niệm Băng mà là con của chúng ta mà!”

Tạp Tiệp Áo Tây Tư cười khổ nói:

“Nhưng thân thể của hắn là của Niệm Băng. Ta, ta....”

Địch Mạn Đặc Đế nhíu mày nói:

“Ngươi sao vậy, nó là con của ta, cũng là con của ngươi. Không lẽ hài tử không được uống sữa của mẫu thân sao? Lão công, nếu ngươi cảm thấy không thoải mái thì ra ngoài trước đi. Chúng ta không dễ gì mới có hài tử, ta không hy vọng là sẽ có sự hối hận nào. Sau này dù cho có muốn cho nó uống sữa thì cũng không còn cơ hội nữa.”

Nói tới đây, ánh mắt của nàng lộ ra nét chua xót, cúi đầu nhìn Niệm Băng, ánh mắt trở nên nhu mì. “Niệm Băng” yên lặng đứng nhìn Tạp Tiệp Áo Tây Tư, ánh mắt đầy vẻ thân cận.

“Krét, Krét…. ”

“Được, được rồi”

Tạp Tiệp Áo Tây Tư bất lực thở dài một tiếng. Đúng a! Hắn hiện tại là con của minh, là con của mình đang chiếm tiện nghi của Niệm Băng. Đối với hắn mà nói trên thế giới này không có một người nào quan trọng hơn Địch Mạn Đặc Đế. Đừng nói là để một nam nhân khác chạm tới, dù cho người khác nếu nhìn Địch Mạn Đặc Đế cũng đủ khiến hắn nổi giận. Nhưng hiện tại thì.....hắn bất lực. Lắc lắc đầu, Tạp Tiệp Áo Tây Tư quay người đi ra ngoài.

“Tạp Ngạo Địch Lý Tư, đi, ta và ngươi ra ngoài rèn luyện một chút. Năng lượng phong bạo không dễ gì mà gặp được. Đây chính là thời cơ rèn luyện tốt nhất của ngươi.”

“Lão đại, không cần a.....”

Trong mắt Địch Mạn Đặc Đế lộ ra nét nhu hòa, nhẹ nhàng nâng y phục do năng lượng ngưng kết lên, để lộ ra hai gò ngọc phong cao vút.

“Niệm Băng” chẳng chút khách khí, vừa nhìn thấy bảo bối của mình tức thì hai tay nâng bầu ngực căng tròn đưa miệng tới từ từ hút lấy dòng sữa ngọt ngào từ hai đầu vú đỏ hồng.

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 67

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự