Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 218 Thánh vực Long huyết chiến sỹ

Bạn đang đọc Bàn Long của Ngã Cật Tây Hồng Thị

Phiên bản Dịch · 2963 chữ · khoảng 10 phút đọc

Gió vẫn thổi như trước.

Lúc này, vùng ngoại vi hoang vu rốt cục cũng khôi phục lại vẻ yên tĩnh vốn có. Chỉ có một chút thay đổi là cỏ dại trên mặt đất cũng thưa thớt hơn một chút, lác đác đây đó là máu tươi và thi thể của những kỵ sĩ rõ ràng vẫn còn vương trên mặt đất. Dấu vết của đại chiến quả thực là phi thường rõ ràng. Mặt đất khu vực xung quanh bị xáo trộn, một hố đất vừa rộng vừa sâu vẫn hiển hiện rất rõ ràng. Từ trong hố sâu, một bóng ảnh thử màu đen đang từ từ bò ra.

"Lão Đại." Bối bối bên ngoài thân cũng nhiễm hồng máu tươi, ướt đẫm cả bộ lông đen nhánh của nó.

Nhưng lúc này, Bối bối lại lo lắng nhìn về phía xa xa, Lâm lôi đang nằm không nhúc nhíc trên mặt đất. Thiên sứ bốn cánh mặc dù trong thời khắc cuối cùng bị sát khí kinh khủng của Tử huyết nhuyễn kiếm làm cho ảnh hưởng, khiến cho lực công kích giảm đi đáng kể, nhưng cho dù có là như thế thì uy lực so với thiên sứ hai cánh vẫn vượt hơn tới mấy lần.

Bối bối nhanh chóng chạy tới bên cạnh Lâm lôi.

"lão Đại, ngươi không sao chứ?" Bối bối linh hồn truyền âm hỏi, lúc này Bối bối rất là lo lắng. Trước mắt, lồng ngực của Lâm lôi lõm vào một cái hố khá lớn. Những long lân màu đen bị vỡ vụn, rơi xuống hơn phân nửa. Máu tươi đang nhiễm hồng toàn bộ ngực của hắn. Lúc này, sắc mặt của Lâm lôi đã chuyển sang màu xám trắng, con mắt nhắm nghiền. Rồi từ từ, Lâm lôi mở mắt nhìn Bối bối.

"Ta không có việc gì, Bối bối, nhưng ngươi không nên đụng đến thân thể của ta ." tiếng của Lâm lôi vang lên trong đầu của Bối bối.

Bối bối nhu thuận gật đầu, thu chân lại nằm cạnh Lâm lôi.

"lần này thương thế quả thực là nghiêm trọng." Lâm lôi cảm thấy ngay cả khi hít thở cũng khiến cho lồng ngực hắn vô cùng đau đớn. Hắn chỉ có thể dựa theo những chỉ dẫn trong Long huyết mật điển thúc dục long huyết đấu khí dẫn động long huyết chiến sĩ huyết mạch để chữa trị thương thế. Năng lực khôi phục của Long huyết chiến sỹ quả thực là rất mạnh.

Nhưng lúc này đây thương thế thật sự quá nặng.

Long huyết đấu khí chậm rãi chảy xuôi trong thân thể, len vào từng ngõ ngách. Năng lượng đặc thù dần dần thẩm thấu vào từng kinh mạch tới từng chỗ nhỏ trong nội tạng. Cuối cùng, sau khi hấp thu năng lượng đặc thù đó, phổi của Lâm lôi cũng chầm chậm khôi phục. Mặc dù tốc độ khôi phục rất chậm nhưng Lâm lôi cũng cảm giác được trong buồng phổi của mình bắt đầu có những biến hoá rất nhỏ.

"Nếu nói về năng lực chữa trị, Long huyết chiến sĩ trong Tứ đại chung cực chiến sĩ chỉ có thua Tử diễm chiến sĩ và Bất tử chiến sĩ mà thôi." Trong đầu Lâm lôi tự nhiên cũng hiện lên những ý nghĩ này.Tử diễm chiến sĩ năng lực khôi phục cực mạnh, thậm chí còn có biến thái năng lực là Niết bàn trọng sinh.

Trừ phi hắn thân thể hủy diệt hoàn toàn, nếu không, chỉ cần cho hắn thời gian, Tử diễm chiến sĩ liền có thể khôi phục trạng thái tốt nhất chỉ trong một thời gian ngắn.

"Hô!" "Hấp!"

Tiếng hít thở của Lâm lôi càng lúc càng lớn. Những cơn đau từ lồng ngực không ngừng được năng lượng làm dịu đi. Đồng thời, lân phiến màu đen bên ngoài thân thể cũng đã thu liễm vào trong cơ thể. Trong nháy mắt thời gian, Lâm lôi đã khôi phục lại hình thái của người bình thường. Lúc này, trên cơ thể Lâm lôi ngập tràn vết máu, vết thương tại ngực trái quả thực là cực kỳ nghiêm trọng.

Thời gian từ từ trôi qua, lúc này đang là nửa đêm.

Gió lạnh thét gào, ngay cả ánh trăng cũng bị mây đen hoàn toàn bao phủ. Mà Lâm lôi, Bối bối lại không biết được sự biến hoá của khí trời

"Lão Đại, có điểm không tốt sao??" Bối bối không nháy mắt nhìn chằm chằm Lâm lôi.

"Thương thế trong cơ thể quả thực là rất nghiêm trọng, ta gãy mất ba chiếc xương sườn, nhưng cũng may là mảnh xương không đâm vào các bộ phận trọng yếu trong nội tạng” Lâm lôi cố nở nụ cười đáp lại Bối bối "Nhưng bất quá, để cho những đoạn xương cốt kia hoàn toàn bình phục thì tối thiểu cũng phải mất mấy tháng” Lâm lôi tự tin khẳng định, hắn đối với Long huyết chiến sĩ huyết mạch hiểu rất rõ ràng.

Bối bối gật đầu.

"Nếu tìm được một quang hệ hoặc là thủy hệ ma pháp sư, hẳn là có thể chữa trị nhanh hơn." Lâm lôi biết ma pháp trị liệu có đôi khi cũng rất lợi hại.

Ngày trước, khi Lâm lôi tại Quang minh thần điện bị giam cầm, toàn thân xương cốt đều cơ hồ đứt vỡ hết. Nhưng khi hắn bị tia tín ngưỡng lực từ trên cao chiếu rọi xuống, chỉ trong nháy mắt, thương thế của hắn hoàn toàn biến mất, cơ thể nhanh chóng khôi phục lại trạng thái tốt nhất. Loại năng lực chữa trị này quả thực là kinh người.

Lâm lôi tiếp tục vận chuyển Long huyết đấu khí trong khắp thân thể.

Long huyết đấu khí hấp thu ngoại giới nguyên tố. cũng hấp thu năng lượng từ Long huyết chiến sĩ huyết mạch từ từ phát triển, làm cho các bộ vị trên cơ thể Lâm lôi dần dần dễ chịu hơn. Các vết thương trong cơ thể hắn đang từ từ được chữa trị. Chỉ có điều là với những vết thương gãy lìa xương cốt thì gặp phải một chút phiền toái.

"A?"

Lâm lôi đột nhiên trố mắt nhìn, trong lòng không khỏi có những tia vui mừng.

Trong khi vận chuyển, Long huyết đấu khí khi trở lại trong đan điền dĩ nhiên cũng bị chấn động. Tại vùng dưới đan điền, long huyết đấu khí bỗng hoá thành dịch thể bắt đầu khởi động. Lâm lôi lập tức thúc dục Long huyết đấu khí tại tất cả kinh mạnh đổ về dung nhập tại khu vực hạ đan điền. Chỉ trong một lát thời gian, cả hạ đan điền của hắn long huyết đấu khí đã đạt tới trạng thái đỉnh điểm.

"Oanh long long ~~"

Lâm lôi cảm thấy Long huyết đấu khí đang kịch liệt biến hóa liền lộ ra nét mặt tươi cười.

Mỗi một tia đấu khí đều chuyển biến. Bản chất cuối cùng cũng thay đổi.

"rốt cục cũng bắt đầu có đột phá." Lâm lôi lẳng lặng chờ đợi, trong hạ đan điền của Lâm lôi ngay từ đầu long huyết đấu khí chuyển biến cũng không nhiều, nhưng theo thời gian gia tăng ngày càng mãnh liệt. Cuối cùng chỉ sau mười lần hít thở, đã đem toàn bộ đấu khí còn lại chuyển đổi thành công.

"ha ha …"

Lâm lôi trực tiếp đứng lên, sau khi đã chuyển biến hoàn toàn Long huyết đấu khí, những khớp xương hoàn toàn bị đoạn liệt bên trong cơ thể hắn nhanh chóng được chữa trị.

"lão Đại?" Bối bối nghi hoặc nhìn lâm lôi.

Lâm lôi một tay ôm lấy Bối bối cười nói: "Không việc gì nữa rồi, chúng ta chuẩn bị trở về đi."

Lúc này, trong lòng Lâm lôi quả thực là rất vui vẻ, từ khi đạt tới bát cấp đỉnh phong cho tới nay, Lâm lôi vẫn luôn trông đợi ngày này. Mặc dù trong gần một tháng lại đây, Lâm lôi luôn hiểu được chính mình có thể đột phá. Nhưng mà việc này quả thực là không thể nắm bắt được. Không ngờ trong hoàn cảnh đang chữa trị trọng thương như vậy, hắn lại hoàn toàn đột phá.

Cửu cấp!

Từ hôm nay trở đi, Lâm lôi đã bước vào hàng ngũ cửu cấp chiến sĩ. Cửu cấp chiến sĩ hoàn chỉ là bề ngoài của Lâm lôi, thực chất sau khi long hóa, Lâm lôi đã trở thành thánh vực sơ giai chiến sĩ. Bất luận là phòng ngự, tốc độ hay lực lượng đều có những đột phá kinh người.

"nếu ta bây giờ gặp lại thiên sứ bốn cánh, chỉ cần dùng hắc ngọc trọng kiếm đã có thể đối phó được với nàng ta" Lâm lôi trong lòng sáng sủa nhiều điều.

Thánh vực!

Đó là một đẳng cấp nhân vật mà Đạo sâm thương hội luôn có khát vọng có được.

Cổ khắc tư gia tộc. Bởi vì có một thánh vực cường giả mới có thể tự tin vĩnh viễn ngẩng cao đầu ở Áo bố lai ân đế quốc khu vực Tây bắc hành tỉnh.

Thánh vực cường giả.

Cho dù có trong tay mấy trăm vạn nhân khẩu tại các công quốc, vương quốc, đối với thánh vực cường giả trước mặt căn bản không tính là cái gì.

Cho dù một gia tộc từ mấy ngàn năm truyền thừa, nhưng trước mặt thánh vực cường giả cũng chỉ có thể cúi đầu mà thôi.

Cho dù là Quang minh giáo đình, Hắc ám giáo đình, tứ đại đế quốc, đối với thánh vực cường giả cũng là rất tôn sùng!

Phóng mắt khắp Ngọc lan đại lục, ngoại trừ ba người là cường giả mạnh nhất - đại tế ti, vũ thần, vua sát thủ, cùng với ma thú hai đại thần cấp cường giả ra thì chỉ có thánh vực mới là những người cao cao tại thượng. Chỉ cần đạp nhập thánh vực, đã có thể sống được vô vàn năm tháng. Như vua sát thủ 'Hi Tắc' từ khi bước vào thánh vực tới nay cũng đã hơn năm ngàn năm đó sao?

"Thánh vực a!"

Lâm lôi ngửa đầu nhìn bầu trời.

Lúc này trên bầu trời bắt đầu có những bông tuyết rơi xuống, thế nhưng khi những bông tuyết này rơi xuống người Lâm lôi liền lập tức tan biến.

"Ta vẫn còn nhớ kỹ khi còn bé, bên ngoài Ô sơn trấn có hai gã thánh vực cường giả chiến đấu. Lúc đó, thánh vực cường giả trong lòng ta quả thực là cao cao tại thượng, cao tới không thể với được. Cho dù với cái gã ma pháp sư cưỡi bát cấp tấn mãnh long kia đều là những cường giả nhưng so với bây giờ thì cũng làm sao bằng với ta đây?" Lâm lôi đáy lòng cũng hiện ra một loại tự hào.

Cuối cùng cũng có thành tựu.

Sợ rằng hôm nay, nếu Lâm lôi, gặp phải vị 'tinh Không Kiếm Thánh' đế long kia, đều có thể đánh bại đối phương không hề nghi ngờ gì.

"Ba lỗ khắc gia tộc tiền bối. các ngươi hãy chờ xem, ta sẽ làm cho tên tuổi của Long huyết chiến sĩ vang lên khắp đại lục." Lâm lôi đáy lòng có tuyệt đối tự tin.

Năm nay hắn mới hai mươi sáu tuổi, khi long hóa đã trở thành một gã thánh vực chiến sĩ.

"một ngày nào đó, ta sẽ đứng ở trên đỉnh cao nhất." Lâm lôi trên mặt có một nét tươi cười.

Lâm lôi đối với thực lực của mình đã có rất nhiều hiểu biết mới. Khi long hoá đã bước vào thánh vực sơ giai, nhưng từ thánh vực sơ giai tới thánh vực đỉnh phong quả thực là không khó trong việc gia tăng đấu khí. Vấn đề khó nhất chính là gia tăng cảnh giới mà thôi. Mà bản thân Lâm lôi lúc này đã đạt tới cảnh giới của thánh vực đỉnh phong rồi.

Nhưng thật ra, với hai người có đấu khí đồng dạng thì chỉ cần cảnh giới khác nhau thì thực lực cũng đã chênh lệch rất nhiều. Bởi vì dù là đồng dạng cảnh giới, nhưng chặng đường phát triển của mỗi người đều hoàn toàn khác biệt.

Ví dụ như đồng dạng lĩnh ngộ Đại địa pháp tắc, nếu tại tầng cấp thánh vực chiến sĩ, để lĩnh ngộ “thế” chính là cũng rất khác nhau. Dù sao đại địa pháp tắc như biển rộng sông sâu, lối đi có rất nhiều. Nếu đi trên những con đường khác nhau thì tự nhiên uy lực cũng rất khác nhau. Lâm Lôi sử dụng Đại địa mạch động đặc thù là sóng chấn động công kích. Đây chính là một loại hình công kích rất biến dị tại Ngọc lan đại lục này.

Đang lúc Lâm lôi chuẩn bị xuất phát đi về Vân phong trấn, đột nhiên -

"Lâm lôi, đúng không?" một đạo thanh âm từ sau lưng vang lên.

Lâm lôi trong lòng một trận kinh ngạc. Hắn dĩ nhiên không phát hiện có người ở xung quanh, Lâm lôi lập tức quay đầu nhìn lại. Chỉ thấy một người mặc trường bào màu đen thân hình cao gầy, tóc có chút điểm bạc, đích thị là một lão giả đang lăng không mà đứng, cứ như vậy đứng trên hư không nhìn về phía Lâm lôi.

Lâm lôi trong lòng một chợt đoán ra, liền lên tiếng đáp: "Mạch khắc khẳng hi?"

"Đúng vậy." người này đúng là Mạch khắc khẳng hi.

Kỳ thật, vừa nãy, khi Lâm lôi bị trọng thương, lúc đó hắn chỉ nhất tâm chữa thương. Căn bản quên hết sự việc chiến đấu với sáu gã thiên sứ. Mà tại tỉnh thành này, Thánh vực cường giả Mạch khắc khẳng hi đương nhiên là đã phát hiện được sự việc này?

Lâm lôi cẩn thận nhìn Mạch khắc khẳng hi, nhìn bộ dáng hắn giống như một trung niên năm mươi tuổi, tóc mặc dù hoa râm, nhưng trên mặt không có một tia nếp nhăn. Cả người giống như một cây tiêu thương đứng ở giữa không trung. Khí thế toát ra khiến cho Lâm lôi từ đáy lòng cũng cảm thấy thất kinh. Mạch khắc khẳng hi tuyệt đối không yếu hơn thiên sứ bốn cánh.

"ngươi tới lâu chưa?" Lâm lôi dò hỏi.

Mạch khắc khẳng hi cười nói: "không lâu lắm, khi ta tới vừa vặn chứng kiến ngươi cùng thiên sứ bốn cánh lưỡng bại câu thương."

Lâm lôi nhướng mày một cái.

Hẳn là Mạch khắc khẳng hi đã nhìn thấy mình nằm trên mặt đất chữa thương. Khi đó mình đang bị trọng thương mà hắn cũng không xuống tay, hẳn là đối tự mình không có địch ý.

"Ta quả thực là rất kinh ngạc khi thấy ngươi giết được thiên sứ bốn cánh." Mạch khắc khẳng hi cảm thán nói "Mặc dù gã thiên sứ bốn cánh này chỉ có thể trong thời gian ngắn phát huy thực lực, nhưng ngươi đã giết chết mà tự mình không chết, cũng là rất lợi hại rồi. Long huyết chiến sĩ trong truyền thuyết quả nhiên lợi hại. Lâm lôi, ngươi sau khi long hóa, hẳn là đạt tới thánh vực, bất quá, không ngờ đối phó với thiên sứ bốn cánh gian nan đến vậy hẳn là thánh vực sơ giai chiến sĩ sao?"

Lâm lôi ngẩn ra, dở khóc dở cười.

"Gã Mạch khắc khẳng hi này thật sự là ……" Lâm lôi không nói thêm được câu gì, trong lòng thầm nghĩ, "ta có khả năng biến thân đạt tới thánh vực, mà lúc nãy khi giết chết thiên sứ bốn cánh, chắc rằng Mạch khắc khẳng hi cho rằng ta đạt tới thánh vực rồi."

"Ngươi không đạt tới sao?" Mạch khắc khẳng hi không tin hỏi lại.

Lâm lôi mỉm cười đạo: "Ta thừa nhận, ta long hóa đích xác đạt tới thánh vực sơ giai."

Mạch khắc khẳng hi hài lòng gật đầu: "ha ha, ta cũng thật lâu rồi không gặp một thánh vực cường giả, hôm nay nhìn thấy ngươi thật sự là làm cho người ta cao hứng. Nếu có thể, ngươi hãy bớt chút thời gian tới ở cùng ta, như vậy hai chúng ta cũng có thể luận bàn cùng nhau, ta nghĩ nếu được như vậy, thực lực của hai người chúng ta có thể có một chút tăng lên. Yên tâm ta sẽ không hạ thủ đâu, chỉ là luận bàn."

Mạch khắc khẳng hi chứng kiến Lâm lôi sau khi giết một gã thiên sứ bốn cánh cũng bị trọng thương. Liền cho rằng Lâm lôi không phải là đối thủ của hắn.

"Mạch khắc khẳng hi, ta khi long hóa đúng là đạt tới thánh vực. Nhưng là ……" Lâm lôi tự tin nhìn Mạch khắc khẳng hi, "Khi ta vừa chiến đấu xong cũng là vừa mới đột phá. Lúc chiến đấu với thiên sứ bốn cánh ta quả thực là chưa đột phá." Ngày hôm nay Lâm lôi đối với thánh vực đỉnh cao thủ có thể đủ tin tưởng so sánh, đối phó với cấp bậc của Mạch khắc khẳng hi hắn vẫn còn đủ tự tin.

Đạt tới thánh vực, không cần phải dấu đầu lộ đuôi.

"Cái gì? Ngươi mới đột phá sao?" Mạch khắc khẳng hi nghe xong cũng rất chấn động.

Bạn đang đọc Bàn Long của Ngã Cật Tây Hồng Thị
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 107

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự