Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 190 Lễ vật

Bạn đang đọc Bàn Long của Ngã Cật Tây Hồng Thị

Phiên bản Dịch · 2604 chữ · khoảng 9 phút đọc

Một quận thành quản lý mười mấy thành trì cùng mấy trăm vạn dân cư. Có thể nói một quận thành tương đương với một công quốc và thành chủ thì địa vị chẳng kém một đại công tước của bất kỳ công quốc nào.

“Mười bốn tuổi trở thành quận thành chủ, thật sự làm kẻ khác hâm mộ a” tại các tửu quán Xích nhĩ quận thành không ít người đang náo nhiệt bàn tán.

Ba huynh đệ Uy đức phu nhân đột nhiên chết cháy khiến cho mọi người dân Xích nhĩ thành với việc tranh đấu quyền lực có một chút phức tạp lẫn một chút kinh sợ.

Không thể nghi ngờ, Ân Cơ mang huyết mạch chính thống của Khắc tư gia tộc chắc chắn sẽ kế thừa chức vị thành chủ.

“Bá tước phu nhân giữa đêm khuya khám nhà không ngờ giằng lại tự vứt bỏ cái mạng nhỏ a. thật là tức cười” một lão đầu tử mang ria mép đang cầm một chén rượu lớn ha ha cười nói.

“Nghe nói bà ta bị chết cháy” bên cạnh có người nói

“không thể bị chết cháy được, chung quanh rất nhiều vệ binh, nết thật sự bị cháy, bá tước phu nhân lẽ nào lại không có cơ hội thoát ra?” một người gầy gò đột ngột thấp giọng nói “nói cho các người biết một bí mật, bá tước phu nhân cùng huynh đệ ba người là bị người ta giết chế sau đó huỷ thi diệt tích”

Mọi người chung quanh nhất thời đều quay lại nhìn hắn.

“Nhưng cái này là sự thật” người kia tự tin nói

“Tất cả các ngươi đều nói bậy” một đại hán lạnh lùng nói “ta chính là thành vệ quân làm việc đêm đó, thế ngươi nói đúng hay ta nói đúng đây?”

Ngay lập tức người gầy nở một nụ cười” Vị đại ca này, ta chỉ nói sơ sơ thôi mà”

“ Bá tước phu nhân bọn họ không phải bị hoả thiêu chết mà bị nổ chết” gã đại hán nối một cách chắc chắn” Thiêu chết ư? chảng lẽ bọn họ không có một cơ hội kêu cứu. Chúng ta cả một trung đội thành vệ quân mà từ đầu tới cuối không ai nghe thây một tiếng kêu cứu nào. dám chắc đó là một vụ nổ mạnh, bọn học chết ngay lập tức, một chút cơ hội kêu cứu cũng không có.

Mọi người đều gật đầu, người gầy cũng gật đầu, hiển nhiên cách giải thích này rất lọt tai.

“Đừng đề cập tới Uy đức phu nhân nữa” bây giời thành chủ của chúng ta là tỷ đệ Cơ Ân hai người” đại hán nọ vùa uống rượu vừa lớn tiếng nói.

Đúng như vậy chức vị thành chủ sẽ không thể lọt khỏi tay tỷ đệ Cơ Ân.

Trong phủ thành chủ

“Tại sao lại nhiều như vậy” Cơ Ân nhìn trong tay bảng danh mục lễ vật lại nhìn trước mắt lễ vật cơ hồ chiếm đầy cả phòng không khỏi trợn mắt há mồm.

Uy đức phu nhân vừa chết, đông đảo quý tộc lập tức tìm cách thân cận với Cơ Ân. Đưa lễ vật, tống mỹ nữ, cấp hộ vệ cao thủ….đám quý tộc này đều biết, Cơ Ân đến tuổi, sợ sau này cả trăm năm bọn họ đều phải phụ thuộc vào ân tình của hắn, tự nhiên bây giờ phải tạo ấn tượng tốt trước.

“Không nhiều lắm” Lan Bá Đặc bên cạnh lắc đầu nói.

Chiêm Ni, Cơ Ân đều kinh ngạc nhìn về phía Lan Bá Đặc, Lâm Lôi chỉ thản nhiên ngồi bên cạnh uống nước trà.

“Lan Bá Đặc gia gia, thế này còn chưa nhiều lắm ư?” Chiêm Ni kinh ngạc hỏi.

Lan Bá Đặc lắc đầu nói:” tiểu thư, thiếu gia, lễ vật này đại khái ước chừng chỉ giá trị hơn mười vạn kim tệ. mười vạn kim tệ….hừ, tiểu thư, thiếu gia biết tài sản của đại phu nhân đích thị có bao nhiêu không. ta phỏng chừng không ít hơn ngàn vạn kim tệ!”

“Hơn ngàn vạn kim tệ?” Chiêm Ni, Cơ Ân dề sợ đến ngây người.

Bọ họ sinh sống ở thôn quê, có lúc nào nhìn thấy lễ ra mắt nhiều thế bao giờ. Lan Bá Đặc vẫn đi theo mẫu thân họ, năm đó cũng sinh sống trong phủ thành chủ, với nhiều chuyện đều cũng rất quen thuộc.

Rất bình thường, quản lý mấy trăm vạn nhân khẩu từng ấy năm. mà đại phu nhân bản tính tham lam, không có một ngàn vạn kim tệ mới là chuyện lạ, chỉ tiếc chúng ta vẫn không tìm thấy được ma tinh hạp của bà ta, hay có tìm ra..sợ rằng cũng có ấn chỉ của đại phu nhân, chúng ta sẽ không có cách nào lấy được kim tệ, Lan Bá Đặc lắc đầu nói.

Hệ thống tứ quốc hành kim đích thị rất quy củ, tất cả đều có lợi cho bản thân tứ đại đế quốc.Mỗi ma tinh hạp đều có ghi chép hạ văn chỉ hậu, vì thế nên ma tinh hạp chỉ có thể cho phép một người sử dụng.Ngoại nhân có đoạt lấy một điểm tác dụng cũng không có.

Đương nhiên…

Ma tinh hạp của chính mình, có thể chuyển tài sản cho người khác.

Nhưng khi chủ nhân ma tinh hạp chết đi mà không tiến hành chuyển nhượng tài sản thì số tiền trong ma tinh hạp sẽ bị tứ quốc kim hành lấy, trên thực tế tứ quốc kim hành làm vậy cũng vì không có biện pháp.

Bên ngoài phát hành ma tinh hạp trong đó số tiền trong sổ sách thực tế vượt qua tứ quốc kim hành sở hữu số kim tệ cực lớn.

Bất quá, không có nhiều siêu cấp cự phú có trên một ức kim tệ.

Nếu người nào đó rút ra một ức kim tệ, cầm đi sợ rằng vận chuyển cũng rất khó khăn. Tứ quốc kim hành phát ra nhiều ma tinh hạp như vậy cũng có nguyên nhân bên trong. Nhưng tứ quốc kim hành cũng không dám lạm phát ma tinh hạp vì việc này làm tứ đại đế quốc rất quan tâm. Hơn nữa sau lưng còn có vũ thần ‘ Áo Bố Lai Ân’ cùng ngưới sống lâu nhất loài người” Đại tế ti”, không ai dám làm loạn tới.

“ Một ngàn vạn kim tệ” có không vậy. Cơ ân thống khổ than.

Thực sự hắn rất thích số tài sản khổng lồ này.

“thiếu gia. Đương nhiên làm thành chủ không có như thế….chỉ chăm chăm thu thập tài phú, đồng thời còn phải chi ra một ít, một chút cho thành vệ quân, một chút để sửa chữa thành trì… tất cả đều hao phi kim tệ đó. Lan Bá Đặc nói.

Cơ Ân ngẩn ra.

“Á, làm thành chủ còn mất tiền?” Cơ ân vốn không thể biết nhiều như vậy.

“ Cho nên ta nói hơn mười vạn kim tệ này tính ra cũng không giải quyết được cái gì, tốt thôi, quận thành chắc chắn có một ngân khố, trong ngân khố khẳng địng không ít kim tệ” Lan Bá Đặc nói.

Cơ Ân ôm đầu nói” A, làm thành chủ hình như rất đau đầu, rất phức tạp a.”

“tỷ tỷ” Cơ Ân nhìn Chiêm Ni đầy vẻ hy vọng” Tỷ nhất định phải giúp ta đấy”

Chiêm Ni phi thường thành thật gật đầu nói” Cơ Ân, ta nhất định sẽ trợ giúp đệ mà” lúc này gật đầu nhưng cũng là khiến Chiêm Ni cuộc sống bắt đầu thống khổ hơn.

Lúc này Cơ Ân, Chiêm Ni, Lan Bá Đặc đều biết.

Bây giờ chính là lúc họ phiền não về kim tệ.

Lâm lôi đang uống trà, trong mình mang gia tài cự phú của một vương tộc tích luỹ mấy nghìn năm, chỉ sợ đại gia tộc quản lý tây bắc hành tỉnh “Cổ khắc tư gia tộc” cũng khó có thể bằng.

Dù bọn họ kiếm tiền giỏi tới mấy cũng không kiếm giỏi bằng vương tộc kiếm tiền.

“Chiêm Ni, Cơ Ân” Lâm Lôi đột nhiên mở miệng nói, “các ngươi cứ ở đây, ta tiếp tục tu luyện”

Chiêm Ni, Cơ Ân đều nhìn về phía Lâm Lôi. Cơ Ân chậm rãi nói:” Lôi đại ca, hôm nay luyện tập buổi tối chớ lâu quá, nhớ bữa tiệc tối nay chứ, Tỷ tỷ của ta trực tiếp trổ tài xuống bếp mà”

Chiêm Ni lập tức đỏ mặt

Tại yến tiệc hôm trước, Cơ Ân đã công khai tuyên bố, Lâm Lôi chính là hôn phu của tỷ tỷ hắn. đông đảo quý tộc tại xích nhĩ quận thành đều có nghe thấy, ngay cả không ít người hầu cũng đều cho là như vậy, tự nhiên là Chiêm Ni phải thẹn thùng

“ được rồi” Lâm Lôi vung tay cười

Chỉ thấy trên đại sảnh trước mặt bố người xuất hiện một rương gỗ lớn, trong rương gỗ này đúng là trữ các tác phẩm nghệ thuật, ma tinh hạch trân quý và một ít trân quý vật phẩm.

“đây là?” Chiêm Ni, Cơ Ân phát sốt

“Đây là tài sản của gia tộc hoắc nhĩ ngươi. giá trị trong rương này ta không rõ lắm, chắc khoảng trăm vạn kim tệ. còn cái này, Lâm Lôi trong tay chợt xuất hiện tám ma tinh hạp.” đây là hoắc nhĩ gia tộc ma tinh hạp, những ma tinh hạp này đều không ký danh, tổng cộng có tám cái, mỗi cái ước chừng cũng là trăm vạn kim tệ,

Những lời này là Lâm lôi lúc đầu nghe huynh muội Uy đức phu nhân ba người nói chuyện mới biết giá trị của ma tinh hạp.

“ Cái này, cái này” Chiêm Ni, Cơ Ân thậm chí là Lan Bá Đặc cũng thất kinh nhìn Lâm lôi.

Cái này cũng xấp xỉ ngàn vạn kim tệ, có cái này … các ngươi quản lý xích nhĩ thành cũng không cần thắt chặt hầu bao lắm. tốt rồi, ta đi luyện tập đây.

Lâm lôi tiện tay quăng tám cái ma tinh hạp vào rương gỗ rồi quay đầu rời đi.

Chiêm Ni, Cơ Ân, Lan Bá Đặc một chút ngây người, mộc rương, tám ma tinh hạp, nhất thời cũng không biết nói gì cho phải.

“tỷ tỷ” Cơ Ân nhìn về phía Chiêm Ni.

Chiêm Ni kinh ngạc nói” lúc đầu ta mời Lôi đại ca bảo vệ chúng ta, nói có cho hắn một vạn kim tệ. Cái này…”

Tỷ đệ các nàng cũng không biết nói gì. tốn một vạn kim tệ mời người, người ta mới có lấy một kim tệ. Bây giờ tài sản gấp ngàn vạn lần lại do chính tay người ta cấp cho.

Ngàn vạn kim tệ a.

Đây là tài phú kinh khủng cỡ nào?

Tại Phân Lai vương quốc lúc đó. Đức bố tư gia tộc tài sản lúc vinh quang nhất đã gần được một ức kim tệ, trải qua vụ buôn lậu , gia tộc suy đồi chỉ còn ngàn vạn kim tệ. Cho dù như thế vẫn là một gia tộc trung cấp tại vương quốc.

“tiểu thư, thiếu gia, vị Lôi tiên sinh này thật là môti nhân vật không tầm thường” Lan Bá Đặc vẻ mặt nghiêm túc nói.

Chiêm Ni, Cơ Ân gật đầu.

Nói đùa, tiện tay cấp cho người ngàn vạn ki tệ há có thể là người bình thường sao?

“Vừa rồi Lôi tiên sinh vung tay tức thì trước mặt bốn người hiểna một cái rương, nếu ta đoán không sai.. Lôi tiên sinh nhất định có một không gian giới chỉ trong truyền thuyết. Lan Bá Đặc vẻ mặt rất nghiêm túc.

“ Không gian giới chỉ” Chiêm Ni, Cơ Ân chưa từng nghe nói tới.

Lan Bá Đặc gật đầu nói.” Đúng vậy, không gian giới chỉ chính là vô giới chí bảo Tại Ngọc lan đại lục không gian giới chỉ đại diện cho địa vị và quyền lực của người sở hữu. mặc dù trong truyền thuyết có người nói giá của nó là vài ức kim tệ nhưng chân chính chưa thấy có người nào lại đi bán không gian giới chỉ cả.”

“Vài ức kim tệ?” Chiêm Ni, Cơ Ân trợn tròn mắt.

Vài ức kim tệ trước mắt, đây là tình cảnh gì, đó là một tài sản kinh khủng, đến tưởng tuợng bọn họ cũng không dám.

‘Cả tây bắc hành tỉnh, cũng chỉ có chưởng quản tây bắc hành tỉnh là Cổ khắc tư tộc trưởng mới có không gian giới chỉ” Lan Bá Đặc lúc trước ở xích nhĩ quận thành rất lâu, sự tình của Cổ khắc tư gia tộc cũng biết.

“ người nói chính là ,,,Mạnh khắc khẳng hi thái gia gia?” Cơ Ân lập tức nói.

Cổ khắc tư gia tộc tự hào nhất chính là tộc trưởng đời thứ nhất Cổ khắc tư, truyền đến bây giờ là Mạnh khắch khẳng hi Cổ khắc tư.

Cổ khắc tư năm đó chỉ là một thường dân, sau đó hắn tham gia vào quân đội, thẳn đường mà thăng tiến, hơn nữa hắn vì Áo bố ân lai đế quốc lập biết bao nhiêu công lao, cuối cùng lập một quân đoàn mới ở Áo bố ân lai đế quốc, Cổ khắc tư quân đoàn.

Dầu tiên Cổ khắc tư là tên một người, sau đó mới có Cổ khắc tư gia tộc.

Đương kim hoàng đế cho Cổ khắc tư quản lý tây bắc hành tỉnh, ân sủng lớn lao có thể thấy được.

Đương nhiên…đời thứ nhất tộc trưởng nổi danh vì quân công, phần về thực lực cũng chỉ là bát cấp chiến sĩ mà thôi.

Nhưng mà Mạch khắc khẳng hi Cổ khắc tư, tu luyên hai trăm năm đã đạp nhập thánh vực.

Thánh vực cường giả

Một gia tộc xuất hiện thánh vực cường giả, chỉ cần gã thánh vực cường giả đó không chết, gia tộc không tạo phản thì gia tộc này đời đời vinh diệu không suy thoái.

“Mạnh khắc khẳng hi thái gia gia quả thật có một không gia giới chỉ ư?” Cơ Ân kinh ngạc nói.

“Đúng vậy, chính là năm đó hoàng đế bệ hạ tự mình ban thưởng” Lan Bá Đặc cảm khái nói

“Cổ khắc tư gia tộc thật đáng tự hào, ngươi phải biết rằng tại Ngọc lan đại lục các vương của một vương quốc cũng không có mây người có không gian giưói chỉ.”

Cơ Ân, Chiêm Ni hoàn toàn có thể hiểu được sự trân quý của không gia gíơi chỉ.

“Chính là ta cũng không nghĩ tới..vị Lôi tiên sinh này cũng có không gian giới chỉ, không trách được ngàn vạn kim tệ không để vào mắt.”

Cơ Ân, Chiêm Ni đều có một loại cảm giác

“ Kế thừa vị trí thành chủ, tưởng mình địa vị rất cao rồi, có thể cho Lôi đại ca một chức quan rất cao, nhưng bây giờ Lôi đại ca, hắn…” Cơ Ân mơ hồ cảm giác được.

Thành chủ một quận thành, đối với người bình thường mà nói, đó là vị trí cực cao rồi. nhưng với loại cường giả như Lâm Lôi thì cũng chẳng là gì, muốn giết tiện tay sẽ giết.

Bạn đang đọc Bàn Long của Ngã Cật Tây Hồng Thị
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 126

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự