Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 184 Chương Dược Sư

Bạn đang đọc Bàn Long của Ngã Cật Tây Hồng Thị

Phiên bản Dịch · 2506 chữ · khoảng 9 phút đọc

Cơ Ân tỷ đệ hai người vừa trải qua một lần bị ám sát hụt, cũng chân chính ý thức được quãng đường đầy nguy hiểm tới quận thành, lúc nào cũng có thể xẩy ra khả năng bị giết chết, nên hai người bọn họ không tự chủ được, đều có ý dựa vào Lâm Lôi.

“Lôi đại ca,ca nói chúng ta nên làm gì tiếp theo đây” Ân Cơ trong lòng lo lắng, nhìn Lâm Lôi hỏi.

Vào lúc này vô luận Chiêm Ni, hay Cơ Ân, đều cảm thấy tương lai mờ mịt, không biết rốt cuộc rồi sẽ xảy ra sự cố gì nữa đây.

Nhìn hai chị em thuần phác An Cơ, Lâm Lôi an ủi “ Hai chị em yên tâm đi, ta có thể đối phó với thành chủ”

Ngày hôm nay Lâm Lôi đã đạt tới bát cấp, sau khi long hóa chính là cửu cấp đỉnh phong, trong khi đó còn có Hắc Lỗ (Hắc Báo) cũng đạt tới cửu cấp ma thú, và Bối Bối thực lực cũng không dưới Hắc Lỗ và Lâm Lôi.

Một người hai ma thú kết hợp lại,

Chỉ cần không phải là thánh vực cường giả, thì bao nhiêu nhân mã cũng không ngăn được bọn họ.

Chiêm Ni, Cơ Ân nghe được lời này của Lâm Lôi, đáy lòng đều không kìm được niềm vui và sự sùng bái đối với Lâm Lôi.

Tỷ đệ bọn họ đối với Lâm Lôi, cho tới tận lúc này vẫn chưa biết được thực lực của Lâm Lôi, dưới con mắt bọn họ hai người, Lâm Lôi chính là một cường giả thần bí, còn Đích Lan Bá Đặc ở một bên nhìn thấy cảnh này, trong lòng cũng được an ủi rất nhiều, chỉ cần hai tỷ đệ họ được an toàn, lão bộc già trung thành này có chết cũng cam lòng, một cường giả như Lâm Lôi lại có thể không toan tính gì mà bảo vệ hai tỷ đệ tỉnh lẻ này, cũng đủ để Lan Bá Đặc cảm kích từ đáy lòng rồi.

“Bịch, bịch, bịch!”

Tiếng đập cửa ngoài đình viện vang lên.

“Để ta ra mở cửa” Lan Bá Đặc cười nói “chắc là người mang bữa sáng đó”

“Chuẩn bị ăn sáng thôi” Lâm Lôi cười, dẫn hai tỷ đệ đi tới phòng khách, vào lúc này Lan Bá Đặc đã mở cửa, hai người phục vụ đẩy xe chứa đồ ăn sáng vào bên trong.

“Mang đồ ăn tới phòng khách nhé” Lan Bá Đặc cười to dặn dò.

“Vâng, thưa ngài” Thái độ hai người phục vụ này rất khiêm tốn, phân biệt hai bên đẩy xe ăn đi vào, trong khi đẩy xe hai người nhìn nhau một cái, trong mắt hiện lên vẻ quyết tâm.

Lần này, bọn họ tới ám sát Cơ Ân, vô luận thành công hay thất bại , bọn họ tất chết không thể nghi ngờ.

Bọn họ qua lần trước đã biết Lâm Lôi là một cường giả, vô luận là Lâm Lôi hay Hắc báo đều có thể dễ dàng giết họ.

Trong phòng khách, Lâm Lôi ngồi ở ghế chủ tọa, hai bên là hai tỷ đệ Cơ Ân, hai gã phục vụ với vẻ cười khiêm tốn, đẩy xe đồ ăn vào phòng khách.

“Tiên sinh, tiểu thư, đây là món dê quay” Một gã phục vụ mở vung nồi.

“Để bên này, trên mặt bàn đá ấy” Lâm Lôi nói, Hắc Lỗ đang nằm trên mặt đất ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm món dê quay.

Với sức ăn của Hắc báo, thì cả con dê quay này cũng chỉ là như bữa sáng mà thôi.

“Vâng, thưa tiên sinh” một gã phục vụ rất cung kính để một chiếc đĩa to lên bàn, sau đó đổ món dê quay vào đó. Bối Bối nhảy tới, chỉ thấy trảo hoa lên, đã lấy được một chiếc đùi dê quay.

Hắc Lỗ nhìn trừng trừng Bối Bối, sau đó cũng đi tới, há to mồm cắn xé con mồi (Con dê).

“Tiên sinh, xin mời” gã phục vụ đặt đĩa ăn trước mặt Lâm Lôi, sau đó cũng đặt đĩa thức ăn trước mặt Cơ Ân.

Vào lúc này gã phục vụ còn lại cũng đang dọn thức ăn lên bàn.

Lúc này

Hai gã phục vụ đều ở bên cạnh Cơ Ân, Cơ Ân thì không có chút cảnh giác nào, đang hưng phấn cầm dao, dĩa chuẩn bị chiến đấu với thức ăn.

Hai gã phục vụ nhìn nhau, đồng thời hai tay biến thành lợi trảo, chộp vào các vị trí ngực, đầu, yết hầu của Cơ Ân,

Tứ trảo cùng công kích một lúc!

Chiến sĩ ngũ cấp, lục cấp bình thường, đều có thể một chưởng đánh vỡ cự thạch. Tứ cấp chiến sĩ cũng có thể một chưởn đánh vỡ bia gỗ.

Khoảng cách quá gần。

Cơ Ân, một thiếu niên thực lực rất yếu, vô luận là đầu hay yết hầu, đều không thể chịu nổi một chiêu công kích.

Khoảng cách giữa Cơ Ân và hai gã phục vụ quá gần, khoảng cách ra tay quá gần, khoảng cách ngắn như vây, nếu là bát cấp chiến sĩ, sợ rằng cũng không có phản ứng kịp.

Lâm Lôi hừ lạnh một tiếng。

Một đạo quang mang quỷ dị màu tím hiện trong mắt Lâm Lôi, chỉ nghe Đing một tiếng chói tai vang lên, bốn bàn tay của hai gã phục vụ đã nằm trên mặt đất.

“A。” Chiêm Ni sợ đến mức nhảy dựng lên.

“Ngươi, ngươi tại sao lại có thể” Một gã phục vụ nhìn Lâm Lôi với vẻ khó tin.

Hai gã phục vụ rên rĩ một cách yếu ớt, nhìn nhau trong mắt đầy vẻ tuyệt vọng.

“Thiếu gia” Lan Bá Đặc ở bên cạnh lúc này mới có phản ứng, phẫn nộ tung hai cước đá bay hai gã phục vụ vào vách tường, làm bức tường chấn động.

Lúc ấy khoảng cách giữa bọn họ và Cơ Ân chỉ là nửa mét. Hai người bọn họ tuy chỉ là tứ cấp chiến sĩ, nhưng khoảng cách nửa mét ấy, phỏng chừng chỉ cần nháy mắt là có thể giết được Cơ Ân.

Vào thời khắc đó, kể cả cường giả cũng không phản ứng kịp。

Nhưng Lâm Lôi không những phản ứng kịp, mà còn chặt đứt bốn bàn tay của họ

“Ngươi cảm thấy kỳ quái khi ta phản ứng kịp, đúng không?”

Lâm Lôi lạnh nhạt nhìn hai gã, một người phục vụ bình thường, hai tay có luyện như bọn ngưoi sao?”

Hai gã nhìn tay mình nằm dưới đất.

Tay hai gã không ngừng chảy máu, nếu cứ tiếp tục như vây, một lát nữa chắc hẳn bọn chúng sẽ mất máu mà chết, bọn gã biết rằng, nhiệm vụ thất bại, mặc dù Lâm Lôi bỏ qua, còn có Uy Đức phu nhân, sẽ không tha bọn gã.

Hai gã nhìn nhau, ánh mặt tràn đầy vẻ tuyệt vọng.

Lần này thủ hạ dưới tay của hán tử tóc đỏ đều là những tay tinh anh giỏi cung tên, những kẻ giỏi cung tên, trải qua năm tháng khổ luyện, những vết chai ở tay rất dễ nhận ra.

Hai gã nhìn nhau, ánh mặt tràn đầy vẻ tuyệt vọng.

“Không cần quan tâm bọn họ, Chúng ta lập tức xuất phát” Lâm Lôi đứng dậy nói.

Chiêm Ni, Cơ Ân đã trải qua hai lần bị ám sát, lần thứ ba này đã không còn yếu đuối như hai lần trước. Cơ Ân cúi đầu nói khẽ “ Lôi đại ca, bữa sáng này, chúng ta có nên gói lại mang đi ăn”

“Không。”

Lâm Lôi lắc đầu nói “Ta nghi đồ ăn này bị hạ độc”

“Bị hạ độc” Cơ Ân nhìn vào những đồ ăn ngon trong đĩa, sợ hãi nói.

“chi chi~~~”Bối Bối bên cạnh kêu hai tiếng đối thoại với Lâm Lôi, Lâm Lôi nhìn Bối Bối, không khỏi mỉm cười.

“Đúng rồi, ngươi không sợ độc, được chưa?” Lâm Lôi bất đắc dĩ nói.。

Kỳ thật ma thú cùng nhân loại cấu tạo sinh lý có khác biệt rất lớn, rất nhiều ma thú bản thân đã mang độc tố. Loài người sợ độc, còn bọn chúng thì không hẳn, ma thú càng lợi hại thì khả năng kháng độc càng lớn. Hơn nữa nhìn chung ma thú đều sinh sống ở nơi rừng rậm hoang vu, từ nhỏ đã tiếp xúc với các loại độc, trải qua nhiều đời, năng lực kháng độc ngày càng lớn.

Đám người Lâm Lôi sau đó rời khỏi tửu điếm, lúc đó hán tử tóc đỏ đứng ở xa nhìn bọn Lâm Lôi rời đi, sắc mặt cực kỳ khó coi.

“Lôi?” Từ đâu chui ra một cao thủ như vậy à? Lúc nào cũng ở cùng với hai tỷ đệ nhà quê đó chứ.

Hán tử tóc đỏ trong lòng rất phẫn nộ。

Lần ám sát Cơ Ân, Chiêm Ni này, nhiệm vụ căn bản rất dễ, lão người hầu Lan Bá Đặc, thực lực căn bản không là gì, đúng ra là một nhiệm vụ dễ dàng hoàn thành, ở đâu lại chui ra một gã Lôi, làm nhiệm vụ khó giải quyết.

“Không còn cách nào khác, chỉ còn cách bẩm báo phu nhân” Hán tử tóc đỏ biết sự lợi hại của Lâm Lôi, hắn thật sự không dám mạo hiểm.

Áo Bố Lai Ân đế quốc, là cường quốc quân sự mạnh nhất trên Ngọc Lan đại lục, có một hệ thống đưa tin đặc biệt, đó là hệ thống đưa tin do đội ngũ ma thú ngũ cấp Thanh Phong Điêu đảm nhiệm.

Cả Áo Bố Lai Ân đế quốc, giữa mỗi quận đều có một số Thanh Phong Điêu, có những người có chuyên môn khống chế Thanh Phong Điêu, Thanh Phong Điêu có trí tuệ cực cao, bọn chúng có thể nhớ đường, khi chủ nhân hạ lệnh, hoàn toàn có thể đưa văn kiện tới những nơi cần.

Chỉ có điều đội ngũ Thanh Phong Điêu để đưa tin này, chỉ có quan gia hùng bá nhất phương của đế quốc mới có tư cách sử dụng, người dân bình thường thì không thể, đương nhiên.... trong quân đội cũng có đội ngũ này, chỉ có điều chúng là hệ thống độc lập.

Hán tử tóc đỏ liền phái ra một Thanh Phong Điêu mang theo thư tín mang về cho quận thành thành chủ.

Tốc độ bay trên không trung của Thanh Phong Điêu vượt xa tốc độ di chuyển của đám người Lâm Lôi trên mặt đất, vì vậy cho nên khi đám người Lâm Lôi vừa rời Hắc Thạch thành không lâu thì Thanh Phong Điêu đã tới Xích Nhĩ quận thành.

Xích Nhĩ thành, là một tòa thành tương đối to.

Tại Tây Bắc hành tỉnh, thành chủ phủ, không khí thật ngột ngạt, trầm lắng.

Chủ nhân của thành chủ phủ này là Uy Đức phu nhân, một con người nổi tiếng về sự lãnh khốc, cao ngạo.

“Muội Muội。Muội Muội。”

Hai nam tử trung niên bước vội vào hoa viên đằng sau thành chủ phủ, vào lúc này Uy Đức phu nhân đang hưởng thụ sự phục vụ của thị nữ.

“Làm sao thế, hai vị ca ca” Uy Đức phu nhân ngẩng đầu nhìn hai gã trung niên nam tử.

“Muội Muội, có thư khẩn gửi tới, nhiệm vụ thất bại rồi, “ Một trong hai gã, gã béo nói khẽ.

“Thất bại, Khoa Đức sao lại vô dụng như vậy?” Uy Đức phu nhân tiếp lấy thư, mở ra xem, nhíu mày nghi hoặc nói: “Một gã cường giả thần bí có hắc báo?”

Uy Đức phu nhân nhất thời trầm mặc。

Theo sự tình trong thư của gã tóc đỏ, hắc báo kia ít nhất là ma thú bát cấp, vậy thì cường giả thần bí đó ít nhất cũng phải là thực lực bát cấp.

“Muội muội,chúng ta nên làm gì bây giờ?” gã đại ca của Uy Đức phu nhân, là gã béo dò hỏi.

Uy Đức phu nhân nhíu mày suy nghĩ.

“Hai vị ca ca, hai người hãy đi mời Mặc dược sư lại đây” Uy Đức phu nhân bình tĩnh nói.

“Hoắc Nhĩ Mặc cái lão quái vật ấy à?” Nhị ca của nàng lập tức hoảng hốt la lên.

Uy Đức phu nhân lạnh lùng nói: “Theo sự điều tra của Khoa Đức, Nam tử thần bí tên Lôi kia ít nhất là bát cấp cường giả, thậm chí là cửu cấp, ta không có thực lực chính diện giết chết một cửu cấp cường giả, mà nên để cho Mặc dược sư đi thực hiện việc đó, hắn đã từng giết được cửu cấp cường giả đó”

“Nhưng Hoắc Nhĩ Mặc hắn...” gã đại ca chần chờ thốt lên.

“Hừ, hai người các ngươi do dự như vậy, vĩnh viễn không thể làm được đại sự, cho dù ta có giết được Cơ Ân, liệu bộ dạng các ngươi như vậy, còn muốn làm thành chủ?” Uy Đức phu nhân hừ lạnh một tiếng.

“Được rồi, Muội muội, chúng ta sẽ đi đón Mặc dược sư!” hai gã ca ca của Uy Đức phu nhân khuất phục nói.

Hoắc Nhĩ Mặc dược sư, là bản thân Hoắc Nhĩ Mặc tự phong cho mình.

Có người cho rằng Hoắc Nhĩ Mặc là sát thủ, nhưng Hoắc Nhĩ Mặc thì tự cho rằng mình là một dược sư.

Thật ra bản lĩnh cứu người của Hoắc Nhĩ Mặc rất cao, Hoắc Nhĩ Mặc năm nay đã hơn ba trăm tuổi, một lục cấp chiến sĩ có thể sống hơn ba trăm tuổi thật sự là không thể, nhưng Hoắc Nhĩ Mặc lại có thể, hơn nữa thoạt nhìn thì khí sắc của hắn vẫn rất tốt, bởi vì hắn thường xuyên sử dụng một ít dược thảo cổ quái, làm cho thân thể của hắn tráng kiện như thanh niên vậy.

Hai gã ca ca của Uy Đức phu nhân trước mặc Hoắc Nhĩ Mặc vẫn có chút điệu bộ thận trọng.

“Hoắc Nhĩ Mặc dược sư,lão xuất phát sớm đi” Gã đại ca của Uy Đức thúc giục, “người của chúng ta sẽ chỉ cho ngươi mục tiêu lần này.”

“Ha ha, các ngươi hãy giao cho ta một nửa số tiền, ta sẽ lập tức xuất phát.” Hoắc Nhĩ Mặc cười nói.

“Tiền trước” Hai huynh đệ trừng mắt nhìn Mặc dược sư.

Tại Xích Nhĩ thành, hai người bọn họ thật sự chưa biết nhịn ai bao giờ, chỉ là họ đã nghe qua sự tình về Mặc dược sư, huynh đệ bọn họ cũng không dám làm gã tự xưng là Dược Sư này giận, một khi gã này lên cơn giận, không biết là sẽ có bao nhiêu người chết đây.

Bạn đang đọc Bàn Long của Ngã Cật Tây Hồng Thị
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 102

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự