Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 177 Xuất sơn

Bạn đang đọc Bàn Long của Ngã Cật Tây Hồng Thị

Phiên bản Dịch · 2960 chữ · khoảng 10 phút đọc

Linh hồn khế ước ma pháp trận, cơ hồ đại đa số ma pháp sư đều biết. Nhưng việc bố trì ma pháp trận này chỉ có một han chế : phải đạt tới cảnh giới thất cập ma pháp sư mới có đủ linh hồn lực để bố trí.

Ma pháp đồ án là một hình ngũ giác gần như trong suốt nổi lên giữa không trung.

Rồi ngay sau đó, ma pháp trận đồ này trực tiếp hướng đầu Hắc văn vân báo bay tới, Hắc văn vân báo không có chút phản kháng nào, để mặc cho ma pháp đồ án nà dung nhập vào trong óc mình. Trong nháy mắt, Lâm Lôi cùng Hắc văn vân báo đều cảm nhận được sự liên lạc của linh hồn lẫn nhau.

Không giống như giữa Lâm Lôi với Bối Bối kí kết ràng buộc khế ước bình đẳng.

Trong bình đẳng khế ước ma pháp trận, Lâm Lôi và Bối Bối linh hồn đều cùng dung nhập lại. Còn pháp trận linh hồn khế ước này, lại do tinh thần lực của Lâm Lôi hình thành, và Hắc văn vân báo tiếp thụ linh hồn khế ước, tự nhiên nhận Lâm Lôi là chủ nhân.

"Chủ nhân" Hắc văn vân báo cung kính phi thường.

Lâm Lôi nhìn Hắc văn vân báo "ngươi tên gì?"

Lâm Lôi biết, một số cao đẳng ma thú đều có tên của chính mình. Tỷ như lúc truớc Lâm Lôi tại Mê Vụ sơn cốc biết rõ ràng Cức bối thiết giáp long kia có tên là Tát Đế Ách Tư.

Trong đầu hắn, tiếng cảu Hắc văn vân báo vang lên: "Ta tên là Hắc Lỗ"

"Hắc Lỗ?" Lâm Lôi nhớ kĩ cái tên này.

"Hắc Lỗ, nói mau, sao ngươi lại biến ảo được có loại hình thái như vậy?" Đối với việc này, Lâm Lôi vô cùng nghi hoặc.

Hắc văn vân báo gật đầu trả lồi: "Chủ nhân, bởi vì ta là song hệ ma th1u Hắc Ám hệ cùng với Phong hệ, trong đầu cũng có hai khối ma tinh hạch Hắc Ám hệ cùng với Phong hệ. Trong lúc bình thuờng, bộ dạng ta ngay từ đầu, phòng ngự, tốc độ lức công kích đều bảo trì cân bằng."

"Khi ta dùng năng lượng ma tinh hạch Hắc Ám hệ làm chủ, thỉ thế tích sẽ biến lớn lên, lực công kích cũng lơn hơn, tốc độ lại giảm xuống. Nếu dùng ma tinh hạch Phong hệ làm chủ, hay chính là bậy giờ thì là hình thái phong hệ, tốc độ biến nhanh hơn, phòng ngự lại yếu đi"

Hắc văn vân báo "Hắc Lỗ" thành thật trả lời.

Lâm Lôi giật mình.

Nguyên lai Hắc văn vân báo là Hắc Ám,Phong song hệ ma thú, bộ dạng giờ phút này là hình thái phong hệ. Thể tích hóa lớn là hình thái Hắc Ám hệ, chỉ có ngay từ đầu mới là hình thái bình thường.

Ta ngay từ đầu còn tưởng rằng Hắc Lỗ này, hình dạng hiện tại là bộ dáng của hình thái bình thường chứ "Lâm Lôi trong lòng cười thầm.

Lúc trước hắn thấy rõ trong bộ sách giới thiệu về Hắc văn vân báo. Lúc trước Lâm Lôi vốn hoài nghi khi phát hiện ra Hắc văn vân báo dưới hình thái phong hệ, cứ tưởng rằng đó mới chính là bộ dáng thật sự của nó.

"Hống~~" Bối Bối chạy bon bon tới, đứng trước Hắc văn vân báo gầm nhẹ

Hắc văn vân báo cũng đứng lên cùng nó nói chuyện với nhau.

:Lữ trình sau này càng thêm th1u vị" Lâm Lôi trên mặt lộ ra một nụ cười.

...

Mang theo Hắc Lỗ, Bối Bối hai con ma thú này, Lâm Lôi tiếp tục lữ trình khổ tu của chính mình. Mỗi ngày, hắn đều trầm ngâm ở giữa thế giời kiếm pháp. Đối với sự vận dụng trọng kiếm th2i Lâm Lôi cũng biết thêm được một số cái mới.

Xuân đi thu đến.

Đảo mắt đã lại một năm đi qua.

Trong bầu trời thu năm thứ hai, vạn vật đang trong lúc điêu tàn xơ xác tiêu điều, Lâm Lôi khoang chân khỗ tu dưới gốc cây cổ thụ, trong cơ thể long huyết đấu khí đang lao nhanh, trong huếyt mạch cơ thế, trái tim đều đã lại bị cường hóa, biết chất.

Trong đan điền, long huyết đấu khí rốt cục đã lột xác thay đổi, Lâm Lôi cũng nở nụ cười mừng rỡ. Hắn rốt cục cũng đột phá đỉnh cao thất cấp, đạt tới cảnh giới bát cấp, giúp hắn trở thành một bát cấp chiến sĩ!

Thân là một bát cấp chiến sĩ. Một khi hoàn toàn long hóa, Lâm Lôi có thể đạ tới đỉnh cao của cửu cấp.

Đỉnh cao của cửu cấp so với khi mới buớc vào cửu cấp, chênh lệch khá lớn.

"lúc trước ta ở Hách Tư thành, ngay cả phòng ngự của cửu cấp ma thú đều coi như khó có thể phá vỡ. Mà ta hôm nay, cho dù không sử dụng Hắc ngọc trọng kiếm, cũng có thể coi như đủ trình độ đế giết chết cửu cấp ma thú rồi" Lâm Lôi đang rất tự tin.

Long huyết chiền sĩ đỉnh cao của cửu cấp tuyết đối có thế tiêu diệt đỉnh cao của cửu cấp ma thú.

Ngoại trừ Thánh vực, sợ rằng không có người nào có thế uy hiếp được hắn nữa.

"Có đều Hắc ngọc trọng kiếm này thêm một tầng cảnh giới, cái gọi là "Thế" là cái gì?" Mày Lâm Lôi nhíu lại. Hiện tại một chiêu cử trọng nhược kinh "Bôn Lôi" hắn dĩ nhiên đã đại thành.

Rảo bước băng băng trên mặt đất.

Lâm Lôi tiếp tục lữ trình khổ tu, tâm linh cảm ứng ba động của miền đất rộng lớn, cảm ứng trước những ngọn gió phiêu miếu. Tâm của Lâm Lôi tự nhiên cũng được tấy rữa càng thêm khinh linh.

...

Đông lạnh về.

Vào buổi sáng, một trận tuyết lớn phủ xuống, đầy trời kín đất đều là vô tận tuyết. Lâm Lôi đứng trấm ngâm trong tuyết lớn, nhìn những bông tuyết bay dày trên tời đang phủ xuống, trong lòng vô cùng tĩn lặng.

Đột nhiên, hắn khoang chân ngồi xếp bằng trên mặt đất, Hắc ngọc trọng kiếm đặt thăng bằng trên hai đùi, thân trên vẫn để trần như trước, tương tự là chếic quần dài bằng vải gai rách nát.

Bông tuyết lạc xuống trên người Lâm Lôi, nhưng hắn lại không hề cảm thấy.

Thời gian trôi qua, tuyết lớn bắt đầu rơi từ buổi sáng, ban đêm vẫn tiếp tục rơi, cả mặt đất đều bao trùm một tầng sâu chừng một cước dưới lớp tuyết đọng.

Bối Bối cùng Hắc Lỗ hai con ma thú cũng đang tránh ở đước tàng cây của một gốc tùng, quan sát Lâm Lôi từ phía xa.

"Thế"

Lâm Lôi mở mắt, trong mắt phủ lên một nụ cười vui vẻ.

Ngửa đầu nhìn về phía trước, lúc này tuyết dã ngừng rơi, mặc dù chỉ trong lúc tối đêm nhưng khắp thiên địa đã ngập trong tuyết lơn, phản chiều một lượng lớn ánh sáng.

"Hống~~" Xa xa truyền đến một tiếng ma thú rống lên.

Chỉ thấy một cái đầu của Băng hàn tuyết sư đi ở trong tuyết, nó tựa hồ thấy được Lâm Lôi, từng bước từng bước hướng tới gần hắn. Lâm Lôi nhìn thấy con Băng hàn tuyết sư này tới gần, nhưng không hề có chút phản ứng nào

"Vù" Băng hàn tuyết sư đạp một cái lên mặt đất, liền lao về phía Lâm Lôi.

Lâm Lôi quan sát thấy băng hàn tuyết sư ở phía trước đánh tới, tiện tay vớ lấy Hắc ngọc trọng kiếm đang ở trên hai đùi, trực tiếp bổ vào Băng hàn tuyết sư.

"Ầm~~" Hắc ngọc trọng kiếm bổ ra đồng thời, một mảnh không gian lấy Hắc ngọc trọng kiếm làm trung tâm phảng phất như bị áp bức, đều hướng về Băng hàn tuyết sư áp tới.

Băng hàn tuyết sư hoảng sợ muốn chạy trốn, nhưng mảng không gian chung quanh đã áp bức tới, nở không còn chỗ nào để thóat.

Đối mắt với một trọng kiếm này, nó chỉ có thể nghênh đón.

"Phập!"

Trọng kiếm bổ vào trên người Băng hàn tuyết sư, khiến cho khắp thân thể nó đều bắt đầu kích liệt chấn động, rồi sau đ1o trực tiếp biến thành một phiền thịt bùn.

"Thế, với sức mạnh tiềm ẩn của thiên địa, một kiếm xuất ra thậm chí có thể dẫn động không gian đến áp bực, ha ha.."

Lâm Lôi bật cười.

Sau khit rải qua một trận tuyết đầy trời ngập đất, Lâm Lôi rốt cục đã bước vào tấng thứ ba của trong kiếm pháp, tầng "Thế", có điều hắn biết rất rõ, hắn hiện tại chỉ là mới sơ nhập vào một tầng của cảnh giới này mà thơi.

"Cảm ngộ nhanh được tầng thứ nhất của "thế" như vậy, ta phải cảm tạ thạch điêu điêu khắc, cảm tạ lĩnh ngộ ma pháp" Lâm Lôi trong lòng hạnh phúc.

Bởi vì duyên cớ với ma pháp sư, tâm linh Lâm Lôi cảm ứng những chuyển động trong đại địa mạch càng thêm rõ ràng, cảm ứng được sự lưu động của gió. Tâm linh hoàn toàn hòa hợp với tự nhiên, hơn nữa dọc theo đường đi, hắn một mực chăm chú tu luyện. Có công mài sắt có ngày nên kim, lúc này, Lâm Lôi rốt cuộc cũng vược qua một tầng trở ngại, bước lên tầng "Thế" của trọng kiếm kiếm pháp này.

Nói về uy lực, uy lực của một tầng "thế" so với một tầng của "cử trọng nhược khinh" không những đáng sợ mà còn huyền ảo hơn nhiều.

.....

Ngọc Lan lịch xuân 10003, khoảng cách bên bở phía bắc của Ma Thú sơn mạch với Bắc hải cũng chỉ còn có vài dặm đường. Thậm chí nếu đứng ở bên bở phía bắc của Ma Thú sơn mạch, có thể nhìn thấy được màu xanh vô bờ của Bắc hải.

Ở Bắc hải, dọc theo đường giáp ranh với phái bắc cúa Ma Thú sơn mạch, có một cái thông đạo nối liền Áo Bố Ân Lai đế quốc và Thần Thánh đồng minh, giao thông trên đường rất rồng rãi, cơ hồ mỗi ngày đều có một lượng lớn người đi đường.

Vô luận là các thương nhân của Áo Bố Ân Lai đế quốc hay Thần Thánh đồng minh, hay với những người có mục đích khác, cơ hồ đều đi trên con đường này.

Bất quá, cư dân của Áo Bố Ân Lai đế quốc đối mặt với cư dân của Thần Thánh đồng minh, trới sanh liền có một cá tính kiêu ngạo. Bởi vì Áo Bố Ân Lai đế quốc khắp Ngọc Lân đại lục là đế quốc cường đại nhất, lại còn có "Vũ Thần" tồn tại. Toàn bộ Áo Bố Ân Lai đế quốc đều thượng võ, cơ hồ tất cả cư dân đều vì chính mình là một thành viện trong đế quốc mà kiêu ngạo.

Lúc này, trên đại đạo, có một thương hội mấy trăm người đang đứng lại nghỉ ngơi. Không ít người đang bắt đầu ăn.

"Lão Hắc Đặc."

Trên một chiếc xe ngữa có một người trẻ tuổi đang vui vẻ gọi gã béo mập ngồi bên cành, "Sinh ý lần này ngươi cần phải đại phát đó nha"

"Ha ha" trung niên mập mạp tự đắc bật cười 'Bì Đặc Lí ngươi là một tên tiểu tử thông minh. Đi theo chúng ta như vậy, không quá ba năm, ngươi đã có thể mua một tòa trang viên ở gia hương, rồi mua tiếp mấy thị nữ xinh đẹp, mấy người hầu làm thuê, làm chủ sinh sống trong trang viên đó quá vui sướng a "

"Ba năm? Mẹ nó, lại uổng phí ba năm, sợ ta mạng nhỏ không còn" người trẻ tuổi mắng "Lính mới như ta luôn phải làm những chuyện nguy hiểm nhất. Ài.. Sau một năm gặp lại, lão tử ta trở về mua đàn bà xinh đẹp, cuộc sống quá vui sướng, Chủ trang viên ư? Còn muốn xem ta có cái mệnh đó hay không đã"

Trung niên mập mạp nọ nở nụ cười:"Ngươi là người mới,chuyện ngươi gặp nguy hiểm cũng là đương nhiên. Bất quá, mục tiêu của ngươi cũng cao a. Được rồi, Bỉ Đặc Lí, lúc này đây trong xa đội chúng ta có nữ nhân xinh đẹp đấy. Trên đường đi tiện thể mang theo luôn"

"Ngươi nói cái cô Chiêm Ni tiểu thư kia à?" Người trẻ tuổi nhất thời mắt sáng lên "Nếu ta có được người đàn bà như vậy thì có bắt ta đi mất mười năm, ta cũng nguyện ý a. Nào là vóc dáng, nào là khí chất, he he ..."

"Người ta rõ ràng là quý tộc, cái lão người hầu kia rõ ràng không phải là tay kém đâu" Trung niênmập mạp bật cười, đột nhiên hắn trừng mắt nhìn sang phía nam "Ủa? Bỉ Đặc Lí, ngươi xem? Một người đi ra từ trong Ma Thú sơn mạch" Bì Đặc Lí lập tức quay sang phía nam về phía ma Thú sơn mạch nhìn lại.

Mắc quần áo màu lam bình thường của chiến sĩ, vóc dáng khỏe mạnh, nam nhân từ trong Ma Thú sơn mạch đi ra lưng đeo một thanh trong kiếm, tóc hắn vừa chạm tới vai, nhìn hình dáng, người này thân cao gần hai thước. Ở bên cạnh hắn có một con báo than cao so với hắn không phân biết lắm, trên lưng con hắc báo là một con ảnh thử màu đen.

"Con hắc báo kia là cái giống gì vậy a?" Bì Đặc Lí kinh hãi thốt lên.

Trung niên mập mạp trừng mắt quát: "Đứng nói lung tung.ta nghe nói qua cái loài họ báo, họ sư tử đều là ma thú rất mạnh, Thấp nhất cũng là cấp sáu, thậm chỉ còn cao cấp hơn."

Bì Đặc Lí nhất thời không dám lên tiếng nữa.

Mà trong khi nam nhân có mái tóc xơ xác kia hướng tới xa đội bước nhanh tới, đám hộ về của xa đội này lập tức bắt đầu cảnh giới. Người đến rõ ràng là một chiến sĩ cường đại

...

Lâm Lôi hiện tại tâm tình rất tốt, suốt ba năm khổ tu, rốt cuộc đã ra khỏi Ma Thú sơn mạch.

"Bắc hải quả nhiên là rộng lớn" Đây là lần đầu tiên hắn thấy hải dương, biển rộng khôn cùng, màu xanh vô biên khiến trong lòng hắn cứ rung động không thôi.

Đã thấy phía trước là một xa đội đang nghỉ ngơi, Lâm Lôi liền bước đến.

"Này, huynh đệ, ngươi muốn gì?" một gã dong binh hộ vệ đầy râu ria lớn tiếng quát lên, Lâm Lôi mỉm cười đấp:"Ta muốn đến Áo Bố Ân Lai đế quốc, các ngưoi nếu thuận tiên thì mang ta đi với"

Dong binh đầy râu ria nọ liếc mắt nhìn Lâm Lôi, đoạn ngó sang một gã nam tử turng niêm tóc bạc bên cạnh nói thầm vài câu, rồi sau đó quay sang Lâm Lôi lớn tiếng đáp "Nói hay lắm, hai mươi kim tê, chúng ta mang ngươi đi"

"Hừ" Lâm Lôi rất thẳng thắn, trực tiếp vọc tay vào túi lấy ra một túi nhỏ kim tệ, móc ra hai mươi kim tệ đưa cho đối phương.

Hắn một thân quần áo sớm đã chuẩn bị trong không gian giới chỉ. Có không gian giới chỉ, Lâm Lôi tự nhiên chuẩn bị rất nhiều thứ.

"Chào, huynh đệ, ngươi muốn cưỡi ngựa hay ngồi xe ngựa, hay là trực tiếp cưỡi con báo này?" Dong binh đầy râu ria nọ nhiệt tình dò hỏi.

"Xe ngựa thôi" Lâm Lôi đạp

"Tốt lắm, ngươi đến phái sau cỗ xe ngựa kia, ngồi ở chỗ của hai ngữa kia nhé" Đại hồ tử chỉ vào và nói, ở thùng xe của cỗ xe ngựa cũng có thể xem là xa xỉ. Ở trong xa đội đại đa số dong binhchính là ngồi ở chỗ đánh xe ngựa này.

"Được" Lâm Lôi cũng rất thoải mái.

Đi tới bên cạnh chỗ ngồi đánh xe ngựa, hai nam nhân ngồi ở trên xe ngựa đang nói chuyện phíếm nhất thời bị "Hắc Lỗ" bên cạnh Lâm Lôi dọa cho sợ hãi. Loại ma thú họ báo này có khả năng đều là ma thú cấp cao a.

"A huynh đệ, mời ngươi" Hai người thái độ muốn không tốt cũng không được.

Lâm Lôi ngồi trên xe ngựa, trên xe ngựa còn bày ra rơm rạ mềm mại, mặt trên của rơm rạ có phủ một lớp vải bông dày. Lâm Lôi ngồi ở phái trên, Bối Bối cũng trực tiếp nhảy tới trên vai hắn.

"Huynh đệ, qua đây, uống chút rượu nhé" hán tử lớn tuổi trong hai người nhiệt tình mới.

"Đa tạ" Lâm Lôi tiếp nhận túi rượu liền uống một hớp lớn.

"Ồ, mọi người chuẩn bị đi, sắp sửa lên đường nào~~"

Một đạo thanh âm đột nhiên vang lên, nhất thời một vài người đang nghỉ ngơi đều lập tức lên trên xe.

Xa đội sau đó tiến về phái trứoc, bắt đầu lộ trình đi đến Áo Bố Ân Lai đế quốc....

Bạn đang đọc Bàn Long của Ngã Cật Tây Hồng Thị
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 143

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự