Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 173 Bóng đen

Bạn đang đọc Bàn Long của Ngã Cật Tây Hồng Thị

Phiên bản Dịch · 2721 chữ · khoảng 9 phút đọc

Trận mưa tuyết lớn nhất đầu mùa đông tại Ma Thú sơn mạch. Không ít nơi đọng lại hàng tấng tuyết dày. Trên mặt tuyết có thể thấy các loại dấu chân con người và các dấu chân có kíck thước khác nhau của ma thú.

"Tuyết lớn thật."

Lâm Lôi vẫn mặc chiếc quần dài ma bố rách nát như mọi khi, thân trên để trần. Dù cho khí hậu có lạnh lẽo đến mức làm nước biến thành băng cứng một cách nhanh chóng thì hắn vẫn không hề e ngại chút nào.

Đôi chân thoăn thoất băng qua trên các nẻo đường.

"Lão Đại, bây giờ cũng sắp đến Ngọc Lan tiết rồi." Bối Bối đoán.

Ở giữa Ma Thú sơn mạch đã lâu, khái niệm thời gian cơ bản đều đã quên mất. Mặc dù Lâm Lôi có đồng hồ bỏ túi nhưng cũng chỉ thể hiện được thời gian đơn giản chứ không có ngày tháng.

"Chắc không sai biết lắm." Hắn gật đầu.

Tiến vào Ma Thú sơn mạch đã hai năm. Trong hai năm này, thức lực của Lâm Lôi đã phát triểu với tốc độ tương đối nhanh, đã đạt đến thất cấp chiến sĩ đỉnh phong. Có điều xét trên phương diện vận dụng trọng kiếm so với lúc vừa mới có Hắc Ngọc trong kiếm thì không biết đã tỏ tường ra được biết bao nhiêu điều. Đặc biết trờ thành bát cấp song hệ ma pháp sư vận dụng ma pháp cùng chiến sĩ kĩ năng phồi hợp khiến sức chiến đấu được đề cao lên rất nhiều.

Chỉ thấy cách đó không xa là 2 gã nam tử vạm vỡ mặc giáp trụ, tay cầm binh khí đang hoảng hốt cắm đầu chạy trên đường, đã nhận ra là loài người, Lâm Lôi lại tiếp tục đi, tại Ma Thú sơn mạch hàng năm có rất nhiều cao thủ tiến vào tu luyện, trong hai năm trở lại đây, Lâm Lôi cũng gặp gỡ không ít người, Đối với người trong Ma Thú sơn mạch, nguyên tắc của Lâm Lôi là không can thiệp vào công việc của kẻ khác.

Dù sao trong số đó cũng có không ít kẻ luôn có chủ ý tấn công kẻ khác để chiếm đoạt ma tinh hạch, nhưng Lâm Lôi có không gian giới chỉ, không cần mang theo hành lý trên người nên số ngưới có ý tấn công hắn là rất ít.

"Đới một chút, đợi một chút." phía sau truyến đến âm thanh dè đặt.

Lâm Lôi cơ bản không để ý đến, tiếp tục đi về phía trước. Hài người đang chạy trốn có tốc độ rất nhanh, chỉ chốc lát đã sắp đuổi kịp, Lâm Lôi lập tức dừng lại xoay người.

"Các ngươi muốn gì?"

Trong mắt Lâm Lôi, thức lực của hai người này không tệ, Có điều thức lức con người rất khó nhìn qua vẻ bề ngoài. Hắn đã có sự đề phòng đối với 2 kẻ vừa tới.

"Chúng ta ư...?" Hai nam tử cường tráng nhìn nhau rồi cùng khẽ cười xấu hổ với Lâm Lôi. Trong đó có một nam tử đầu trọc chột mắt liền xin lỗi:

"Chúng ta không có ý gì, chỉ vì ở giữa khu vực trung tâm của Ma Thú sơn mạch rất nguy hiểm, hai huynh để chúng ta muốn... mới người anh em cùng đống hành với chúng ta. Như thế mọi người cùng tương trờ cho nhau không phải an toàn hơn hay sao?

Người thanh niêm đầu trọc còn lại ngẩn ra sau đó liền gật đầu tiếp "Đúng, khu vực trung tâm vô cùng nguy hiểm, chúng ta cùng nhau đồng hành có thể trờ giúp lẫn nhau. Chỉ cần chúng ta rời khỏi khu vực trung tâm Ma Thú sơn mạch rồi sẽ lại chia ra.

"Ta không có hứng thú."

Lâm Lôi nhướng mày, quay đầu rồi tiếp tục một thân một mình lên đường.

Hắn không phải là một thanh niên không hiểu việc như vẻ bề ngoài, hai người này rõ ràng là đang nói dối. Tại Ma Thú sơn mach mà còn muốn trợ giúp cho nhau ư? Đây rõ ràng là nói đùa. Hai người muớn mình cùng đống hành khẳng định là không có hải ý. Lâm Lôi không muốn dính vào phiền toái, lại càng không muốn cùng hai người bọn họ đồng hành. Hai nam tử đầu trọc thấy Lâm Lôi rõ ràng là muốn đi, liếc mắt nhìn nhau, chỉ chần chờ trong chốc lát liền lập tức đuổi theo.

"Vị huynh đệ xin chờ một chút."

Lâm Lôi không khỏi nhíu mày quay đầu lạnh lẽo nhìn hai người đang đuổi tới.

Hai người xấu hổ nhìn Lâm Lôi, thanh niên chột mắt liền lên tiếng xin lỗi:" Thức sự xin lỗi, chỉ vì hai huynh đệ chúng ta rất muốn cùng đồng hành với ngươi. Ngươi yên tâm, chỉ cần huynh đệ chúng ta ra khỏi nơi này khẳng định sẽ báo đáp xứng đáng."

Lâm Lôi liếc nhìn từng người một.

"Các ngươi muốn theo thì theo đi." Hắn lãnh đạm đáp.

Ở trong Ma Th1u sơn mạch một thời gian dài, Lâm Lôi cùng có nhiều kinh nghiệm hơn. Cho hai người kia đi theo chính mình, hắn có mười phần tự tin có thể đối phó với bọn họ.

Huống chi Lâm Lôi trên vai còn có cả Bối Bối.

"Đa tạ, đa tạ." Hai nam tử trọc đầu cảm kích.

Cả hai đi theo bên cạch Lâm Lôi thỉnh thoảng lại nhìn bốn phái xung quanh vài lần, trong mắt có một tia sợ hãi.

"Vị huynh đệ này, chúng ta đến từ Áo Bố Lai Ân hành tỉnh, không biết huynh để là người ở đầu?" Nam tử đầu trọc một mắt muốn tiếp cận Lâm Lôi dò hỏi.

Lâm Lôi nhướng mày một cái:

"Áo Bố Lai Ân đế quốc?"

Hắn rất rõ nếu chính mình bây giờ trức tiếp đi về phía đông không bao lâu sẽ có thể trực tiếp tiến vào phạm vi lãnh thố của Áo Bố Lai Ân đế quốc.

"Hỏi nhiều vậy để làm gì?" Lâm Lôi liếc mắt nhìn người này:

"Muốn đi theo ta thì không được nhiều lời."

"Hiểu, hiều"

Nam tử đầu trọc một mắt cuống quýt gật đầu.

Trong mắt bọn họ Lâm Lôi không được coi là người bình thường. Giữa đại hàn mà chỉ mắc một chiếc quần dài thì cũng không có gì là kì quái cho lắm, điều kì quái chính là người này tại trung tâm của Ma Thú sơn mạch lại có thể đi một cách rất thờ ơ, thong thả như thế. Tựa hồ địa điểm nguy hiểm nhất này với hậu hoa viên nhà hắn chẳng có gì khác nhau vậy.

"Đại ca, người nói chúng ta có thể bảo trụ được cái mạng nhỏ này không?"

Nam tử một mắt e dẻ quan sát bốn phái rồi khẻ đáp:"Bây giờ đừng nghĩ nhiều thế, trước tiên cứ theo người thần bí này đã, có thể theo hắn chúng ta sẽ có tia hi vọng."

"Vâng" người đầu trọc kia gật đầu, có điều trong lòng y vẫn không yên như cũ.

Thong thả tiến về phái trước, đối với lời thì thầm của hai người, Lâm Lôi cũng chú ý tới. Hắn có cảm giác hai người không phải là loại có ý muốn ra tay đối với mình.

Đi thêm một chốc lát, Lâm Lôi liền dừng bước.

Một ngày hắn chỉ đi mười dặm, thời gian khác đều dành để tu luyện. Lâm Lôi dừng lại như vậy ở phái sau 2 người cũng thật sự nóng nảy.

"Ngươi sao lại dừng lại?" Gã đầu trọc một mắt vội la lên.

"Hử?" Lâm Lôi không thoãi mái lạnh lùng nhìn y.

Nhị đệ của hắn vội vàng cười trừ :" Đại nhân a, nơi này là khu vực trung tâm, chúng ta có nên ra khỏi khu vực nguy hiểm này rồi nghĩ ngơi sau không?"

Lâm Lôi nhướng mày, mở miện đáp;" Các người hai người đừng có ở đây mà làm phiền ta nữa, ta muốn đi thì đi, muốn nghỉ thì nghỉ. Các ngươi mà còn làm ổn ở đấy thì đùng trách ta ra tay giết hai người các ngươi."

Hai nam tử đầu trọc liếc mắt nhìn nhau rồi sau đó xấu hổ cười cầu hòa'"Xin lỗi, in lỗi."

Hai người liền bước sang một bên, không dám đến quấy rấy Lâm Lôi nữa.

"Hai người này hành vi cử chỉ có điểm quái dị" Lâm Lôi liếc mắt thấy hai người quả thực rất muốn rời khỏi Ma Thú sơn mạch, nhưng lại phải đi theo mình. Mình không đi thì hai người kia cũng không dám đi nữa.

Tại sao lại phải đi theo mình nhỉ?

Hai người này căn bản không nhận ra ta mà?

Lâm Lôi khoanh chân ngồi xuống, lôi Hắc Ngọc trọng kiếm ra đặt trên hai chân. Lúc này hắn đột nhiện cảm thấy tim mình đập thình thịch một trận.

"Vù'

Lâm Lôi quay ngoắt đầu lại. một đạo hắc ảnh hiện ra trong chốc lát từ phái trước rồi sau đó không thấy đâu nữa.

"A..A..." Ở đằng xa truyền lại một tiếng kêu sợ hãi chỉ hai ba tiếngt rồi im bật. Lâm Lôi lúc này mới chú ý hai gã đầu trọc giờ đậy chỉ còn mỗi nam tử một mắt, còn đệ đệ của hắn thì lại không thấy đuâ, trên mặt tuyết còn vương lại một vết máu tươi.'

"A,a.. không không" Nam tử đầu trọc dường như chưa tiếp nhận nổi kích thích lớn như vậy, kêu lên thất thanh.c

Lâm Lôi cẩn thận đứng dậy. Bối Bối cũng tràn đầy cảnh giới.

"Lão đại, quái vật đó có tốc độ nhanh thật." Bối bối nghiệm túc truyền âm nói;"Tiếp nhập Ma Thú sơn mạch lâu như vậy rồi, lần này ta mới thấy được tốc độ nhanh nhất. vừa rồi hoàn toàn không thấy rõ... không biết là lõai người hay là ma thú"

Lâm Lôi cũng không thấy rõ

Quái vật đó có tốc độ quá nhanh, thậm chí so với Bối Bối còn nhanh hơn một chút.

Rốt cuộc là cái gì? Bôi Bôi hôm nay đã bước và ngưỡng cửa của cửu cấp ma thú. Tiếp nhập Ma Thú sơn mạch lâu như vậy rồi, cũng đãr gặp qua không ít ma thú, nhưng không một loãi nào vược qua đựoc tốc độ của nó. Lâm Lôi trong lòng kinh nghi. Tốc độ vốn là ưu thế của Bối Bối, trong hàng cửu cấp ma thú cũng khó có thể tìm được kẽ có tốc độ vượt qua Bối Bối.

"Quái vật kia là cái giống gì vậy? Chẳng lẽ là Thánh vực ma thú?" Lâm Lôi trong lòng thất kinh, Thánh vực ma thú tốc độ so với Bối Bối nhanh hơn cũng là chuyện bình thướng. Lâm Lôi quay đầu về phái nam tử đầu trọc một mắt. Vào lúc này trong con mắt còn lại của y đang hiện rõ vẻ sợ hãi, mệng không ngừng lảm nhảm, cầu khấn, hoảng sợ nhìn bốn phương tám hường như sợ sẽ lại một lần nữa lại bị tập kích.

"A!" Nam tử đầu trọc một mắt cảm thấy bản thân đột nhiên bị nắm lấy không khỏi hoảng sợ kêu lên. Khi y phục hồi tinh thần thì mới thấy thì ra Lâm Lôi đang nắm áo mình.

"Nói đi, rốt cuộc chuyện này là như thế nào?" Lâm Lôi nhìn hắn. "Nếu không ta sẽ để ngươi lại 1 mình rồi rời đi đấy"

"Đừng, đừng bỏ ta một mình" Nam tử đầu trọc một mắt liền quỳ xuống " Ta nói, ta nói"

Lâm Lôi nhìn cảnh này cũng không khỏi nhíu mày

Hắn từng nghe nói qua, Áo Bố Lai Ân đế quốc là đế quốc có lực lượng quân sự cường đại nhất, tại Áo Bố Lại Ân đế quốc cực độ sùng bái Vũ Thần. Rất nhiều dân chúng của đế quốc đều tu luyện thành chiến sĩ, cường đại chiến sĩ phần lớn thường tiến vào Ma Thú sơn mạch trung tâm khu vực, thực lực cũng không thể kém. Cho dù không phải thất cấp chiến sĩ thì tối thiểu cũng là lục cấp chiến sĩ.

Nhưng hệin tại y đang quỳ xuống trước mặt mình, đến một chút cốt chí cũng chẳng thấy.

"Đại nhân, người không biết chứ, mấy ngày nay quả thức là một cơn ác mộng." Mắt nam tử độc nhãn đầu trọc cơ hồ ngấn lệ.

Lâm Lôi lúc này ngưng thần lắng nghe.

"Lúc đó huynh đệ bọn ta cùng với thê tử và một số bằng hữu hợp thành một đội, tiến vào Ma Th1u sơn mạch để tiến hành tu luyện đồng thời cũng tranh thủ chút ma thú tinh hạch. Chúng ta tiến vào Ma Thú sơn mạch này đã năm sáu lần, thức là một chuyện rất bình thường, cẳhng thể nào ngờ được.."

Y toàn thanh run rấy, "Vào ngày thứ 3 tiến vào Ma Thú sơn mạch, chúng ta đến phạm vi cảu khu vực trung cấp ma thú, cơn ác mộng bắt đầu'

"Đội của chúng ta thất cấp chiếnc sỉ có tống cộng 6 người, còn có 2 gã lục cấp ma pháp sư, tại trung cấp ma thú khu vực này nguy hiểm cũng không lớn, nào ngờ chùng ta lại gặp phải con quai vật đáng sợ đó"

"Quái vật?" Lâm Lôi nhướng mày.

"Lần đầu tiên chạm trán, con quai vật này đã trực tiếp đánh lén, giống như cách vừa rồi nó đã giết hảo huynh đệ của ta vậy." Nam tử trọc đầu toàn thân vẫn không ngừng run rấy:

"Chúng ta lúc ấy hết sức phẫn nộ, nhưng tốc độ của con quái vật kia thật sự quá nhanh, chúng ta không thể nào nhìn rỗ hình dáng của nó, chỉ nghe được tiếng la thảm thiết của bằng hữu thì mới biết hắn bị công kích, hơn nữa nhìn trên mặt đất thì đã thấy lưu lại vệt máu tươi rồi, chúng ta liền hiểu ra rắng, vị bằng hữu của chúng ta có thể đã tử nạn."

"Lúc đó chúng ta cho rắng quái vật chỉ biết đánh lén, không dám trực tiếp đồi mặt với chúng ta, tưởng rằng thức lực của nó cũng không mạnh lắm. Phẩn nộ vì cái chết của đồng bọn, chúng ta muốn báo thù, có điều lại không tìm được quái vật."

Độc nhãn nam tử trọc đầu hít một ngụm lương khí để điều hòa lại tâm tình rồi kể tiếp:"Nhưng tối ngày hơm đó khi chúng ta đang dùng bữa thì con quái vật đó lại mò tới." Nói tới đây, hai mắt y trợn trừng lên (@Lhd: độc nhãn sao trợn 2 mắt được nhỉ?) hiển nhiên là rất khẩn trương.

"Quái vật tương tự chỉ trong chớp mắt lại ngoạm đi một gã ma pháp sư. Có điều lần này nó chỉ kéo y tới chỗ cách bọn ta chừng mười trượng rồi ngay trước mặt bọn ta, nó nhau sống gã ma pháp sư đó."

"Quái vật? Hình dáng no trong như thế nào?" Lâm Lôi hỏi dồn.

"Nhìn hình dáng nó trông như một con báo toàn thân màu đen nhánh." Độc nhãn nam tử trọc đầu đáp.

"Toàn thân mà đen nhánh? Lẽ nào là bát cấp ma thú Hắc tuyến báo?" Nói đến đây Lâm Lôi có chút không tin nổi bới lẽ bát cấp ma thú không thể nào có tốc độ kinh người như thế được, cho dù nó là lọai ma thú nổi tiếng bởi tốc độ kinh người nhất đi chẳng nữa.

"Tuyết đối không phải là Hắc tuyếtn báo, trong đoàn chúng ta cũng có người kiến văn quảng bát, Hắc tuyết báo toàn thân là những đường màu đen, nhưng con quái vật này toàn thân lại có hoa văn màu đen, hơn nữa những hắc sắc hoa văn này lại hết sức dày đặc."

Bạn đang đọc Bàn Long của Ngã Cật Tây Hồng Thị
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 127

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự