Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 54 Chương 52

Bạn đang đọc Bạch Vũ Một Thạch Lăng của arams

Phiên bản Dịch · 1736 chữ · khoảng 6 phút đọc

Sinh bánh bao

———————————-.

Đau bụng sinh nửa đêm phát tác.

Đầu tiên là một trận đau sau đó đau càng lúc càng nhanh, rồi càng lúc càng đau, bụng co rút. Lăng Thư Minh trong lòng biết giờ phút này sẽ lâm bồn, nắm chặt tay Tiêu Lâm. Tiêu Lâm lập tức tỉnh lại, nhìn khuôn mặt Thư Minh dưới ánh trăng mồ hôi ướt đẫm, cuống quít hỏi,“Xảy ra chuyện gì? Không khỏe chỗ nào?”.

Thư Minh gật gật đầu, nhẹ giọng nói “Có, bụng đau.”.

Tiêu Lâm rùng mình, gọi người đi thỉnh Thái y, lung tung mặt quần áo đem Thư Minh ôm vào trong ngực. Lòng bàn tay Thư Minh đổ mồ hôi lạnh, ướt một mảnh, Tiêu Lâm nắm cánh tay hắn, không thể ức chế run rẩy,. Cũng không biết là nói cho Thư Minh nghe hay là nói cho chính mình nghe, miệng hắn thì thào nói nhỏ “Đừng sợ, ta ở chỗ này, Thư Minh, đừng sợ.”.

Thư Minh dựa vào trong ngực hắn, nghe liền biết hắn đang lo lắng, nhẫn đau trấn an nói “Ta không sợ, ngươi cũng đừng sợ.”.

Tiêu Lâm cười khổ, cách lớp áo chậm rãi vuốt ve bụng Thư Minh, cầu nói:“Con, ngươi cần phải ngoan ngoãn, không cần làm đau cha thân ngươi.”.

Hoàng Thượng thân điểm cấp Cảnh Vương gia Trần Thái y, sẽ ngụ ở trong Vương phủ, nghe tin hắn liền đi tới. Sau khi bắt mạch bẩm:“Vương gia, chính là hôm nay, Vương gia cùng tướng quân chớ hoảng hốt.”, lại đối thư nói rõ nói,“Lăng tướng quân, thời điểm đau bụng sinh, bụng căng thẳng, ngươi liền phải dùng sức.”.

Hắn lấy ra một đan dược đặt dưới lưỡi Thư Minh, cùng Tiêu Lâm hợp lực cởi y phục Thư Minh cho hắn tách ra hai chân nằm trên giường. Tiêu Lâm ở bên cạnh giường chăm sóc, thủy chung nắm chặt một bàn tay của Thư Minh.

Lăng Thư Minh chỉ cảm thấy bụng trướng càng ngày càng khó chịu, làn da giống như muốn vỡ ra, đau đớn khiến da đầu run lên, trong chốc lát, hắn quả thực cảm thấy chính mình như là đang ngâm trong nước đá, từng cái lỗ chân lông đều truyền tới đau đớn, tay chân cũng có chút cương.

“Ân, Tiêu Lâm, ta….đau….. đau……”.

Hắn một câu nói đứt quãng, Tiêu Lâm nhìn hắn đau, nguyên lai là rút gân.

“Rút gân, ta thay ngươi nhu nhu.”.

Việc này Tiêu Lâm thường làm.

Thư Minh thường thường ở nửa đêm gân co rút, mỗi một lần đều là Tiêu Lâm xoa bóp cho hắn thả lỏng. Có đôi khi một đêm làm tới vài lần, Thư Minh đau lòng hắn không gọi hắn, nhưng mà một chuyện của Thư Minh hắn đều biết rõ, nghĩ giấu cũng không giấu được.

“Đã tốt chưa?”.

“Ân.” Thư Minh nhỏ giọng đáp ứng, khó nhịn kêu đau. Đau bụng càng ngày càng tăng, càng cảm thấy có gì trong cơ thể ẩn ẩn thoát ra. Loại cảm giác xa lạ này làm cho hắn hết hồn, không khỏi nắm chặt tay Tiêu Lâm.

Tiêu Lâm cũng là một đầu đầy mồ hôi, trên mặt còn duy trì bình tĩnh.

Trần Thái y lấy kim châm, giúp hẳn giảm đau.“Vương gia, thuốc này thỉnh Lăng tướng quân dùng, vào trong cơ thể, có thể giảm đau.” Dứt lời, liền đi ra cửa phân phó người lấy dược.

Tiêu Lâm tiếp nhận mở ra, một cỗ dược hương xông vào mũi.“Thư Minh, ta thượng dược giúp ngươi.”.

Lăng Thư Minh lúc này cũng không thẹn thùng, mặc hắn lộng.

Thuốc mỡ là dùng cho mật huyệt phía dưới.

Sản đạo nam nhân không bằng nữ nhân, dùng dược trợ sanh, cũng ít chịu chút tra tấn vụn vặt, cách dùng sẽ giống thuốc mỡ bình thường. Tiêu Lâm cẩn thận vẽ loạn, từ trong ra ngoài, chỉ thấy kia huyệt khẩu đỏ sẫm như máu, giống như một đóa hồng mai.

“A!”.

Thuốc mỡ có tác dụng, huyệt khẩu căng thẳng thả lỏng, có cái gì ở chỗ sâu trong bụng muốn ra, Lăng Thư Minh đột nhiên cảm nhận sâu sắc cảm giác kì dị khiến hắn co rút người, Tiêu Lâm vội vàng ôm hắn, hôn lên thái dương.

Thư Minh mở to miệng, cái miệng nhỏ dồn dập hô hấp,“Ngô…….” Trằn trọc hô đau.

Tiêu Lâm không biết làm sao an ủi hắn, chỉ có thể ôm sát hắn, đau lòng, vô thố hôn xuống.

Trần Thái y bưng dược đã được sắc lại,“Vương gia, dược.” Hắn nhìn nhìn bụng Thư Minh, dùng tay ấn lên một chút,“Tướng quân tái thả lỏng chút, chớ sợ, tình huống rất tốt.”.

Tiêu Lâm cầm chén dược, lấy miệng uy dược. Trần Thái y sờ sờ râu, phi lễ chớ nhìn, cúi đầu rút kim châm.

“Ách……” Thư Minh hít sâu, nắm chặt đệm giường, ngẩng cổ.

“Trần Thái y, còn bao lâu?” Tiêu Lâm nhịn không được nữa. đau đớn đã lâu như vậy, hắn nhìn trong mắt lòng liền nóng như lửa đốt, lại bất đắc dĩ cái gì cũng không giúp được, hận không thể thay Thư Minh chịu đau.

Thư Minh cũng nghĩ vậy, mở to hai mắt, nghiêng đầu nhìn trần Thái y.

Trần Thái y thấy ánh mắt tức giận của hai người bọn họ, ánh mắt hắn bi thương nghĩ không thể nề hà,“Vương gia, tướng quân, sinh đứa nhỏ vốn không phải là chuyện một lúc. Sinh quá nhanh, ngược lại đối thân mình không tốt. Tình huống tướng quân không sao, Vương gia cùng tướng quân nên an tâm.”.

Tiêu Lâm nghe nói sinh quá nhanh ngược lại đối thân mình không tốt, cũng chỉ có thể cố chờ, sờ mặt Thư Minh nói,“Ngươi nếu đau, cứ cầm tay ta, cắn ta vài cái.”.

Thư Minh nghe hắn nói liền cười,“Ngươi đau ta sẽ không đau sao?”.

Tiêu Lâm lắc đầu nói,“Ta chỉ muốn cùng đau với ngươi.”.

“A!” Thư Minh còn không kịp đáp lại, cơn đau liền đánh úp lại, hắn dựa theo lời thái y nói, quan trọng hơn phải dùng sức, chỉ cảm thấy một cỗ dòng nước ấm từ phía sau trào ra, cảm giác đó khiến hai má hắn đỏ lên.

Trần Thái y vội hỏi,“Tướng quân, vỡ nước ối. Bắt đầu từ lúc này về sau, ngươi nhớ dùng sức, phải dùng sức. Nếu không nước ối hết, đứa nhỏ sẽ nguy hiểm.”.

Thư Minh cắn môi gật đầu, Tiêu Lâm như lâm đại địch.

Lúc trước Trần Thái y cũng từng nói với bọn họ, đây chính là thời điểm mấu chốt.

Thư Minh hô hấp nặng nề, nhịn đau dùng sức.

Đến lúc này, trong lòng hắn dâng lên một cỗ chờ đợi, khẩn cấp muốn gặp con, cảm giác đau đớn thế nhưng lại dần dần biến mất, chỉ còn lại có căng thẳng.

Cũng may hắn công lực thâm hậu, khí lực duy trì đủ, cũng đủ cho hắn tiêu hao.

Cả thể xác lẫn tinh thần đều nghĩ đến con, Thư Minh toàn tâm toàn ý sinh, đã quên mọi thứ, chỉ nhớ rõ phải dùng sức.

Cả đời này, nếu không muốn lưu lại tiếc nuối.

Tiêu Lâm lăng lăng nhìn người yêu như nhập tiên cảnh, nhẹ nhàng lau đi mồ hôi trên mặt, ôm chặt hắn.

Hắn biết trong lòng Thư Minh, đang vì đứa nhỏ của bọn họ mà liều mạng.

Đứa nhỏ cũng biết đau lòng cha thân, đứa nhỏ này cũng không có lại làm đau Thư Minh. Sau khi vỡ nước ối, bất quá nửa canh giờ sau, liền có thể thấy được đầu.

Chỗ phía sau đã trướng đến không thể trướng, Thư Minh cầm tay Tiêu Lâm, ở bên môi khẽ hôn một cái, thừa dịp cảm giác đau đớn giảm đi, khẽ cười nói “Mỹ nhân nhíu mi, phong tình vạn chủng.”.

Mới vừa rồi hắn bừng tỉnh, ngửa đầu thấy Tiêu Lâm hé ra khuôn mặt đầy biểu tình đau đớn, liền nhịn không được an ủi hắn,“Ta tốt lắm, con cũng tốt…… Ta biết…… Ngươi cứ yên tâm.”.

Tiêu Lâm đôi mắt đỏ lên,“Ngươi còn cố an ủi ta?”.

Thư Minh cũng không trả lời hắn, nhắm hai mắt lại, mày vừa mới vừa buông lỏng lại gắt gao nhăn lại. Tiêu Lâm nắm chặt tay hắn, thần sắc ngưng trọng hôn lên trán hắn.

“A……..”.

Thư Minh đau đớn ức chế không được kêu thảm, một khối đầy máu từ trong cơ thể hắn ra ngoài.

Trần Thái y cuống quít dùng vải bong sớm chuẩn bị ôm lấy, gọi bà đỡ đang chờ bên ngoài vào, ra sau bình phong giao cho nàng. Lập tức, tiếng khóc trẻ con vang dội vang lên.

Trần Thái y bộ mặt mỉm cười, quỳ xuống chúc mừng,“Chúc mừng Vương gia, chúc mừng tướng quân, là một tiểu công tử.” Dứt lời, bắt mạch cho Thư Minh.

“Tướng quân cũng không ngại.”.

Tiêu Lâm cuối cùng cũng hồi thần, Thư Minh suyễn giọng cả giận nói “Ôm……. Ôm cho ta…… Nhìn xem.”.

Trần Thái y lại nói,“Tướng quân trước phải rửa sạch, thay đổi quần áo khô ráo sạch sẽ. Sinh sản ảnh hưởng cơ thể, tối kị ẩm ướt ô bẩn.”.

Tiêu Lâm tự mình động thủ.

Hắn trước dùng nước ấm lau người Thư Minh, rồi mới dùng thảm cừu kỹ lưỡng bao hắn lại nhẹ phóng tới giường. Thu thập tang vật, một lần nữa trải chăn mền lên giường, mới đem Thư Minh mang trở về.

Hắn sợ giường cứng rắn Thư Minh ngủ không thoải mái, cố ý lại bỏ thêm mấy tầng đệm dày. Quả thực giống một khối bông to.

Thư Minh “hãm sâu” trong đó, tuy rằng mệt mỏi không thôi, lại vẫn là mở to hai mắt vội vàng hướng bình phong tìm kiếm.

Trần Thái y mang dược lên, hắn một ngụm uống xong, đối Tiêu Lâm nói,“Mau chút……. ôm con đến.”.

Tiêu Lâm nhìn nhìn Trần Thái y, Trần Thái y nói,“Tướng quân mạch tượng vững vàng, chỉ là mệt mỏi. Nhìn xem tiểu công tử vô phương.”.

Tiêu Lâm mừng rỡ, vuốt ve mặt Thư Minh, một ngụm hôn lên,“Tốt lắm, tốt lắm. Lớn nhỏ bình an.”.

Bạn đang đọc Bạch Vũ Một Thạch Lăng của arams
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự