Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 41 Chương 40

Bạn đang đọc Bạch Vũ Một Thạch Lăng của arams

Phiên bản Dịch · 920 chữ · khoảng 3 phút đọc

“Ta muốn đến giáo trường.”.

Lăng Thư Minh ngồi xuống, xoay người nhặt lấy quần áo tán loạn dưới đất.

Cơ thể trần trụi, làn da như ngọc thạch, đường cong tỉ mỉ rõ ràng, tuyệt đẹp.

Thư Minh đẹp như thế a!

Tiêu Lâm trong lòng dâng lên cảm giác thỏa mãn không lời nào có thể diễn tả đươc, hắn sợ rời khỏi Thư Minh, đối với hắn mà nói hai người đêm hôm qua thật ngắn ngủi.

Hắn thầm nghĩ đem người này ôm chặt trong tay, không nghĩ buông tay, thầm nghĩ cần nhiều ôn nhu hơn.

“A nha”.

Cả người giống như kim đâm, cánh tay vừa nhấc, đau nhức liền đánh úp lại, Tiêu Lâm nhe răng trợn mắt,“Tê tê” tràn đầy lãnh khí, ngã ngửa trên giường, xấu hổ nhìn Thư Minh.

“Ngươi xảy ra chuyện gì?” Thư Minh quá sợ hãi, chẳng lẽ là hắn có chỗ nào bị thương mà mình chưa biết?“Ngươi còn chỗ nào bị thương sao?”.

Tiêu Lâm không nói gì, lắc đầu nói,“Tự làm bậy không thể sống.”.

Thư Minh khó hiểu, trong mắt hắn hiện lên một tia giảo hoạt, thật sâu nhìn Thư Minh nói,“Ban đêm, ta quá mức càn rỡ.”.

Lăng Thư Minh nháy mặt mặt đỏ bừng, hung hăng trừng hắn một phen.

Hắn hiện tại cũng nghĩ lại, lẽ ra Tiêu Lâm mình đầy thương tích, thời điểm hắn làm chuyện đó, lại một chút cũng không mệt mỏi, đầy tinh thần. Hắn không tin Tiêu Lâm, trừng mắt nhìn Tiêu Lâm chờ hắn giải thích.

Tiêu Lâm bỏ qua ý vui đùa, cầm tay Thư Minh, tình chân ý thiết nói,“Thân mình là có chút khó chịu, đối với ngươi muốn ôm ngươi, nếu không ôm ngươi, ta sợ ngươi nói ngươi tha thứ ta, ngươi cùng với ta bất đắc dĩ chỉ là mộng đẹp. Thời điểm ôm ngươi trong lòng đều tràn đầy vui mừng, ta còn nhớ tới gì, cũng không cảm thấy đau.”[ tốt lắm, thì ra đây cũng là phương pháp, hắn lại nghĩ Tiêu Lâm thể hư, nhưng hắn lại tin tưởng tiềm thức có thể sáng tạo kì tích.].

Thư Minh há mồm, lại không biết nói cái gì mới tốt, cuối cùng xấu hổ tức giận dữ nói một câu,“Lần sau không được như vậy.”.

Tiêu Lâm vội vàng đáp ứng,“Sẽ không xằng bậy.”.

Hắn cũng đã biết rõ cảm giác đau đớn này, hiện tại cả người mềm nhũng không có lực. Hắn sợ nghĩ đến sau này, vạn nhất bị hao tổn, sau này không biết sẽ như thế nào, lén liếc mắt nhìn Thư Minh một cái, người tốt như thế cũng không thể bạc đãi.

Thư Minh không biết tâm tư hắn, đặt hắn nằm ngay ngắn đắp chăn hảo,“Ta đi gọi hạ Tiến Thông lại đây.”.

Tiêu Lâm giữ chặt hắn lại lấy lòng,“Ngươi hôn ta một chút rồi đi.”.

Lăng Thư Minh nghiêm túc, cũng không có quen thân mật trêu đùa như vậy, ly khai tay hắn rời đi.

Tiêu Lâm quyệt quyệt miệng, có chút thất vọng, lại thích Thư Minh e lệ. Nhớ tới khi đó ở Vương phủ hôn hắn, thiếu niên ngượng ngùng, ngây thơ không biết, ngơ ngác để cho hắn chiếm tiện nghi, ngây ngốc bế khí, thẳng đến khi hắn buông ra, thiếu niên mới quay người ho khan gương mặt giận dữ hơi hơi tái đi.

Khóe miệng không tự giác nhếch lên, hắn quả thực không biết nên yêu Thư Minh thư thế nào mới hảo.

“Vương gia!” Hạ Tiến Thông reo cúi mình,“Hạ quan tới chẩn mạch cho Vương gia.”.

Tiêu Lâm vươn cánh tay, Hạ Tiến Thông xuất ra gối mềm đặt cổ tay hắn lên, cẩn thận bắt mạch.

“Hạ Tiến Thông, ta hỏi ngươi, thân mình thư minh có phải là dị thường hay không, hắn còn có thể hoài thai hay không?”.

Hắn nghĩ đến mật huyệt Thư Minh đầy yêu dịch, nhịn không được mở miệng hỏi. Hắn cùng với Thư Minh trong lúc đó cũng không phải không có khúc mắc, bọn họ mất đi đứa nhỏ trân quý, đây là tiếc nuối nhất trong lòng bọn họ. Nhớ tới liền cảm thấy nội tâm đau đớn.

“Này hạ quan thật là không biết.” Hạ Tiến Thông đáp.

“Kia quên đi.” Tiêu Lâm nhớ tới một chút, lại phân phó nói,“Ngươi sau này tìm chút lí do, thường xuyên thay Thư Minh chẩn mạch, nếu như khác thường, nhanh báo lại ta.”.

Mặc kệ như thế nào, vẫn là nên phòng ngừa vạn nhất, nay không giống ở kinh thành, hoàn cảnh điều kiện cũng không hảo, nếu là có, lại sợ sơ sẩy…… Hắn tuyệt đối không thể lại làm cho loại chuyện này phát sinh.

“Dạ, Vương gia.” Hạ Tiến Thông lĩnh mệnh,“Vương gia, thứ hạ quan nói thẳng, Vương gia thân thể suy yếu, vẫn là nên cấm chuyện phòng the.”.

Tiêu Lâm nhíu mi,“Này hẳn không ngại?”.

Hạ Tiến Thông nói thẳng,“Đây là chuyện đáng ngại, nếu không điều trị tĩnh dưỡng tốt, ngày sau lại mang bệnh, từ nay về sau sẽ không an tâm.”.

Tiêu Lâm cũng không muốn như vậy, gật đầu nói,“Ngươi cứ điều trị cho ta. Bất quá không cần nói cho Thư Minh nghe, không được hù dọa hắn.”.

Hạ Tiến Thông dù không muốn, nhưng cũng phải đáp ứng, đang nghĩ cách làm sao nói cho Lăng Thư Minh.

Bạn đang đọc Bạch Vũ Một Thạch Lăng của arams
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự