Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 38 Bạch Mã Hoàng Tử Biến Thành Ếch - Chương 10-2

Bạn đang đọc Bạch Mã Hoàng Tử Biến Thành Ếch của Giản Huân

Phiên bản Dịch · 1614 chữ · khoảng 5 phút đọc

Trình Khả Lương cảm thấy buồn cười: “Sao lại thất vọng vậy?”

Không có mới tốt.

Bởi vì cô sẽ không nhận điện thoại, dù là tin nhắn hay cuộc gọi tới cô đều trực tiếp từ chối --- Nghĩ thì nghĩ vậy, thật ra thì anh không liên lạc với cô khiến cô bớt chút thời gian đấu tranh chính mình, nhưng lại xen lẫn một sự buồn bã.

"Cô nói tôi bà tám cũng được, nhưng tôi và anh Hào đều thấy cô và anh chàng mất trí nhớ đó không thành thì quả là đáng tiếc, bởi vì cô với anh ta rất xứng đôi."

"Cực kỳ phiền phức đó.” Thừa dịp Tiểu Kiệt còn chưa kịp phản ứng, cô nói luôn: “Tôi phiền.”

"Grừ, không phải phiền mà là xứng, tứ thanh*!”

*Bốn thanh trong tiếng Hán, dùng để diễn tả âm tiết từ thấp đến cao. Ở đây có thể hiểu là Tiểu Kiệt đang bộc lộ cảm xúc quá đà ~~~

"Nè, đừng có kích động nha.”

"Cô cũng có hỏi vì sao tôi cảm thấy hai người rất xứng đôi đâu.”

"Hứa Ân Kiệt, sao hôm nay anh lại khác thường như vậy?” Trình Khả Lương cuối cùng cũng hoàn thành công việc của mình. Vì vậy, cô xoay ghế một góc bốn lăm độ rồi nhìn Tiểu Kiệt: “Anh xịt nước hoa Gossip phải không? Sao tôi ngửi thấy cái mùi của Gossip nhỉ?”

Tiểu Kiệt cười khan vài tiếng: “Thì tò mò mà thôi.”

"Tôi đây cũng có chút tò mò, dạo này anh và Ny Ny thế nào rồi?”

Tiểu Kiệt lặng đi trong ba giây rồi gãi gãi cần cổ: “Chúng tôi quên nhau trong chốn giang hồ rồi. Từ nay về sau, nam lấy vợ, nữ theo chồng, không ai nợ ai.”

Cô gật đầu.

"Còn đại ca Lương với anh chàng mất trí nhớ...”

"Chúng tôi cũng quên nhau trong chốn giang hồ. Từ nay về sau, nam lấy vợ, nữ theo chồng, không liên quan tới nhau.”

Tiểu Kiệt nhảy dựng lên: “Cô sao chép đáp án của tôi.”

"Tôi thực sự còn thê thảm hơn đó, em Kiệt à.”

Buổi sáng hôm sau ngày mà toàn bộ chân tướng bị vạch trần., lúc ra khỏi cửa, có một bảo vệ gọi cô, đưa cho cô một tờ giấy ghi chép, trên đó ghi tên người gửi là quản gia của nhà họ Hạ, nói rằng cậu chủ của họ vẫn còn để vài thứ đồ ở nhà cô, hỏi cô khi nào thuận tiện thì sẽ cho người qua lấy, hoặc là cô tự mình đóng gói rồi đưa qua chỗ bảo vệ cũng được

Đóng gói rồi đưa đến chỗ bảo vệ sẽ rất phiền toái, nhưng mà cô lại không thích có người lạ bước vào cái tổ nhỏ nhà mình. Vì vậy, cô lập tức nhét toàn bộ đồ đạc của Hạ Thiên Tễ vào trong một cái túi rác --- Trong nháy mắt, cô rất muốn đổ luôn cát mà Bảo Thạch dùng, nhưng rồi lại bị con mèo phát hiện. Dường như nó biết cô muốn động đến cát* của nó, nó vội nhảy vào cái chậu để bảo vệ địa bàn của mình, lúc đó cô mới từ bỏ ý định.

*Loại cát được làm riêng cho mèo. Con mèo lăn, ngủ, ở trong đó =))

Sao người ta lại không sản xuất túi rác trong suốt hoàn toàn vậy? Cô rất muốn vứt mấy tấm ảnh tạp chí vào đó để cho anh mất mặt...

Không nên, có lẽ nên tặng tiền cho anh để làm quà, tốt xấu gì cũng từng là bạn ở cùng một nhà...

"Đại ca Lương, cô và anh chàng đó thật sự...”

"Thật sự không có gì hết. Ngược lại là anh, hôm nay anh rất là khác lạ đó? Biết nhau lâu như vậy mà tôi lại chẳng hay anh là người bà tám đến thế.”

Tiểu Kiệt đơ người ra, sau đó mở miệng, nói với vẻ xấu hổ: “Nói thật với cô, tôi vẫn còn nghĩ tới Ny Ny đó. Tuy rằng tôi rất giận vì cô ấy gạt tôi, nhưng tôi lại cứ luôn nghĩ về cô ấy... Tôi cảm thấy mình nên quên Ny Ny mới đúng, nhưng càng quên thì lại càng nhớ, nhớ những gì cô ấy từng nói. Sau đó tôi lại nghĩ, nếu cô ấy chưa kết hôn, có lẽ chúng tôi sẽ có khả năng... Đôi lúc nhớ đi nhớ lại rồi đột ngột bình tĩnh, phát hiện bản thân cứ như vậy mà... bị giật mình... Trạng thái này xảy ra ít nhất hai ba lần một ngày, tôi chỉ là muốn biết người khác có bị như tôi không...”

Trình Khả Lương nghe vậy thì rốt cuộc đã hiểu.

Cô đưa tay vỗ vai Tiểu Kiệt, an ủi: “Anh dùng tình cảm chân thành nên mới có mong muốn đó. Chuyện này chẳng có gì lạ cả, tôi cũng mong thế thôi.”

Tiểu Kiệt nhìn cô, vẻ mặt mong chờ cô tiếp tục khuyên giải.

Thấy đối phương im lặng mong chờ, thôi, cô và Tiểu Kiệt dù gì cũng thân với nhau hai năm trời, vả lại bên cạnh bọn họ cũng không có người khác, gần đây lại có thêm một cái bàn năm mét ngăn cách, không sợ bị ai đó nghe lén.

"Mong muốn ư, tôi từng nghĩ rằng, nếu anh ấy thật sự mất trí nhớ, lỡ anh ấy không nhớ ra quá khứ của mình, chúng tôi biết phải làm sao? Thậm chí tôi cũng từng đắn đo suy xét, nếu anh ấy từ từ khôi phục trí nhớ, tôi sẽ thích ứng với quá khứ của anh ấy thế nào? Nếu như thân phận thật sự của anh ấy khiến tôi không thể tiếp nhận thì sao? Vả lại, mấy ngày trước, lúc thu dọn đồ của anh ấy, tôi từng có ý nghĩ, phải chi anh ấy nói ra toàn bộ sự thật cho tôi biết...” Cô vẫn luôn hy vọng sau khi mình tốt nghiệp, có nhiều thời gian hơn, anh và cô sẽ đi xem phim một bữa, kế đó sẽ đến bờ Bắc Hải* vui đùa.

  • Bắc Hải (thành phố cảng quan trọng của khu tự trị dân tộc Choang, Quảng Tây, Trung Quốc)

Thậm chí, cô còn nghĩ tới việc giới thiệu anh cho người nhà biết.

Trình Khả Lương cười cười: “Tôi đã từng nghĩ tới rất nhiều giả thiết, chuyện này không có gì xấu hổ cả, gặp điều buồn bã thì cứ khóc một hồi thôi, sau đó lại cười vui vẻ.”

"Chuyện đó... vậy cô rất nhớ anh ta rồi.”

"Đây không phải là trọng điểm đúng không?”

Đây mới là trọng điểm đó: “Chỉ là rốt cuộc có hay không thôi.”

"Gruru, có!”

Tiểu Kiệt âm thầm chảy hai hàng nước mắt. Cậu chủ Hạ, cuối cùng thì tôi cũng giúp anh hỏi được rồi, chuyện anh đã đồng ý với tôi thì phải làm được đó, không được đổi ý. Cuối năm nay, khi Hoàn Anh thu mua “Khai Sáng Online”, anh nhất định phải để vị trí tổ trưởng cho tôi đó nha... ~vui vẻ~

Đương nhiên Trình Khả Lương không biết não bộ Tiểu Kiệt đang hoạt động hết công suất. Sau giây phút rống lên kia, cô lập tức quay trở về hình tượng một người chị, tiếp tục giảng giải: “Ý của tôi là, anh cần phải bình tĩnh đối mặt với tình cảm mà mình phải trả giá. Đều do Ny Ny không có phúc, anh không phải là người chịu tổn thất đâu.”

Trình Khả Lương trở lại chung cư Viên Mỹ. Cô lật xem bản ghi chép công việc trong lúc lên thang máy. Thứ bảy, có hai học trò ở xa muốn luyện hội thoại, kế đó thì Tiểu C sẽ bớt chút thời giờ để gặp cô --- Tiểu C là một cô gái mà cô quen từ trang web Tri Thức Du Học, cô ấy từng qua Anh Quốc học thiết kế, bây giờ có cả một nhãn hiệu thời trang riêng của mình. Tiểu C đồng ý gặp mặt Trình Khả Lương để nói rõ hơn một chút về chuyện du học và những điều khoản cần phải chú ý.

Cô hẹn đón Tiểu C ở ga xe lửa Bắc Kinh. Tan học xong, cô đến “Genki Sushi”* để đặt cơm qua mạng, sau đó mới qua Khai Sáng làm việc...

  • Leng keng... Cửa thang máy mở ra.

Cô gấp cuốn sổ ghi chép rồi ra ngoài, mở túi xách lấy chìa khóa. Trình Khả Lương chợt ngẩng đầu, nhìn thấy một nhân vật khổng lồ đang ngồi chồm hỗm trước cửa nhà mình.

Hạ Thiên Tễ mặc bộ quần áo mà ngày đó cô “nhặt” được anh. Nhìn thấy cô, anh nở một nụ cười thật tươi.

Trình Khả Lương rất muốn nói với anh là "Cười cái rắm", nhưng mà cô cũng biết phản ứng tốt nhất bây giờ chính là không có cảm xúc nào cả.

Hít sâu, bình tĩnh.

Cô bước tới: “Anh ngồi như vậy thì tôi không có cách nào mở cửa được.”

"Câu nói đầu tiên của em lại là câu này.” Hạ Thiên Tễ có chút thất vọng: “Anh vốn định chờ em nhào lên, cãi nhau ầm ĩ với anh một trận.”

Cãi nhau ầm ĩ một trận mới có thể hòa lại như trước.

Bây giờ Khả Lương bình thản giữ lễ với anh, điều đó chứng tỏ việc cầu hòa không dễ dàng như trong tưởng tượng.

Bạn đang đọc Bạch Mã Hoàng Tử Biến Thành Ếch của Giản Huân
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 1

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự