Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1 Bạch Mã Hoàng Tử Biến Thành Ếch - Chương 1-1

Bạn đang đọc Bạch Mã Hoàng Tử Biến Thành Ếch của Giản Huân

Phiên bản Dịch · 1078 chữ · khoảng 3 phút đọc

Edit & Beta: Lạc Thần

Ngày mà Trình Khả Lương nhặt được Bảo Thạch, nó mới lớn cỡ bàn tay, bộ dáng nhìn như vừa sinh ra không bao lâu, tại góc khuất của chung cư mở to đôi mắt bất lực nhìn cô, giống như muốn nói với cô —— nuôi ta đi, ta ăn không nhiều lắm, hơn nữa ta rất ngoan.

Cô bị ánh mắt đáng thương tội nghiệp như vậy nhìn có phần dao động, tưởng tượng cảm giác đó, đúng vậy nha, nó nhỏ như vậy, có thể ăn bao nhiêu? Huống chi nghe nói mèo rất thích sạch sẽ, sẽ tự mình làm sạch mình, nếu có mèo làm bạn, vậy cũng không tệ...... Nhưng rất nhanh, một mặt lý trí xuất hiện, thanh tỉnh một chút, Trình Khả Lương, ngươi không thể nuôi sủng vật.

Cô là cô nhi, dựa vào vừa học vừa làm mới có thể học đại học, tự nuôi bản thân mình đã rất vất vả, tuyệt đối không thể nuôi sủng vật, mèo cần ăn cần uống, cần chích ngừa cần thắt nút (ngăn sinh nở), mèo không biết bảo vệ sức khỏe, cũng sẽ bị cảm, cũng sẽ chảy nước mũi, những thứ này đều là chi tiêu, cô tuyệt đối không thể bởi vì nhất thời mềm lòng liền nuôi vật nhỏ tiêu tiền này......

Ngay lúc cô cảm thấy mình đã ổn định tâm lí vững chắc trái tim cứng rắn có thể rời đi, đột nhiên nghe mèo con meo một tiếng, quay đầu, nhìn thấy mèo con có chút run rẩy.

Tháng ba, thời tiết vẫn còn rất lạnh......

Trình Khả Lương thở dài một hơi, ngồi xổm xuống, vươn tay hướng về mèo con: “Đến đây đi.”

Mèo con lung la lung lay leo lên tay cô, kêu một tiếng, sau đó giống như lấy lòng nhẹ nhàng quơ quơ cái đuôi với cô.

Về nhà lấy khăn lông lau khô cho mèo con, ngẫm lại trong nhà cũng không còn đồ cho nó ăn, vì vậy lên mạng tìm một bệnh viện thú y gần đây, rồi mang theo nó đến đấy.

Ở bệnh viện thú y tắm rửa, chích ngừa, thuận tiện mua cái đệm, đá mèo, sữa bột, bình sữa —— chuyên gia thú y nói, mèo con tối đa được một tuần, còn chưa có dứt sữa, hiện tại làm mẫu cách làm sao để cho uống sữa.

Tiểu tử kia hiển nhiên đói đã lâu, mới một phút liền uống sữa tươi đến cạn sạch.

Về đến nhà, cô bắt đầu lên diễn đàn học tập kiến thức liên quan đến mèo, mèo con đang đi tới đi lui trên bàn, thỉnh thoảng tới đây cọ cọ tay cô, meo meo vài tiếng, dùng ánh mắt long lanh nước nhìn cô.

Trình Khả Lương suy nghĩ một chút, liền kêu Bảo Thạch đi.

Trình Bảo Thạch, thật đáng yêu.

Không tới vài ngày, Mỹ Kỳ và An An đến nhà làm báo cáo, hai nữ sinh thấy động vật nhỏ hổ văn màu vàng này, hưng phấn đến mức đưa tay muốn ôm, nhưng Bảo Thạch không cho người khác đụng vào, chỉ vòng tới vòng lui bên chân Trình Khả Lương, cô sợ nhiều người giẫm lên nó, đặt nó lên giường, không ngờ Bảo Thạch lại meo meo meo meo với các cô, một bộ dạng bị vứt bỏ đáng thương, cô đành phải bắt nó tới đặt trên chân mình.

Mỹ Kỳ và An An nhìn, không nhịn được gào lên: “Thật đáng yêu!”

Nuôi mấy ngày, Trình Khả Lương cũng có cảm giác, không biết có phải là đã từng bị vứt bỏ hay không, Bảo Thạch rất dính cô —— mỗi ngày về nhà, mới đút chìa khóa vào lỗ khóa, sẽ nghe thấy tiếng meo meo meo meo vội vàng, mở cửa nhất định thấy chân nó đạp trên nệm, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn cô, cái đuôi nho nhỏ nhẹ nhàng lắc, chờ cô ôm nó.

Nếu như có một lúc cô không để ý tới nó, nó sẽ phát ra tiếng ô ô rất ai oán, chỉ cần cô sờ sờ nó, lập tức Bảo Thạch sẽ lại vui vẻ cuốn cái đuôi lên.

Không có ai thì là như thế này, có người thì thay đổi. Lạc Thầ[email protected]^đ!l&q^d*

Bảo Thạch rất biết tranh thủ tình cảm.

Nhô đầu ra để cho Mỹ Kỳ xoa đầu hành động hoàn toàn là làm nũng, trên mặt nữ sinh nhìn vật nhỏ kia toàn là màu hồng: “Nó bao nhiêu tuổi?”

”Không tới một tháng, ngày đó đo cân nặng vẫn chưa tới 300g.”

”Thật nhỏ.”

”Hiện tại nó nên được 350g rồi.”

”350g vẫn là rất nhỏ nha.”

Thật sự rất nhỏ, vẫn không lớn bằng bàn tay, mỗi bữa ăn chỉ uống một chút sữa tươi như vậy —— lúc ấy Trình Khả Lương không nghĩ tới, tiểu tử này không cần nuôi ăn thêm gì đó sau này lại béo phì đến sáu kí lô như vậy.

Một năm sau, người bạn năm nhất làm báo cáo khi đó là Mỹ Kỳ nhìn Bảo Thạch làm loạn trong phòng đến vui vẻ thỏa mãn, vẻ mặt khen ngợi nói: “Trình Khả Lương, bạn rất lợi hại, bạn nuôi mèo con thành heo làm mình không nhận ra luôn.”

Trình Khả Lương há to mồm, muốn phản bác, nhưng nhìn toàn thân Bảo Thạch lắc lư dữ dội, bốn chân mèo có thể sánh ngang với móng heo, chỉ có thể than một tiếng.

”Nó hiện tại một bữa ăn bao nhiêu?”

”Một chén thức ăn mèo.”

”Chén to sao?”

”Cũng không phải rất lớn nha...... Chỉ...... Lớn một chút mà thôi.. ....” Cô càng nói tiếng càng nhỏ: “Hiện tại mỗi ngày sớm muộn gì mình đều cùng nó chơi, để cho nó vận động một chút......” Bây giờ Bảo Thạch có sáu kí lô nha, không phải sáu mươi kí lô, một thân thịt.

”Còn không bằng để cho nó ăn ít vài hớp, cũng giúp bạn tiết kiệm một chút tiền thức ăn gia súc.”

”Nó ăn cũng không bao nhiêu.”

Mỹ Kỳ cười to: “Trình Khả Lương, bây giờ vẻ mặt của bạn hoàn toàn là gà mái che chở con nha.”

Trình Khả Lương hừ hừ hai tiếng: “Sau này chính bạn nuôi mèo con nhỏ bé nhếch nhác thì biết.”

Bạn đang đọc Bạch Mã Hoàng Tử Biến Thành Ếch của Giản Huân
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 1

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự