Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 12 Ông trùm Mafia

Bạn đang đọc Bà Xã Triệu Đô Mua Một Tặng Một của An Tri Hiểu

Phiên bản Dịch · 8651 chữ · khoảng 31 phút đọc

“Hai người đúng là oan gia ngõ hẹp.” Diệp tam thiếu đẩy cửa bước vào, khóe mắt Trình An Nhã co giật mấy cái.

Diệp tam thiếu sớm không đến muộn không đến, lại đến cùng lúc với Dương Triết Khôn, đúng là…oan nghiệt.

“Anh ta đến làm gì?” Diệp tam thiếu lạnh lùng hỏi, ánh mắt rơi trên bó hoa bách hợp, khóe môi nhếch lên, giọng nói có chút kỳ quái, “Đúng là không hổ danh bạch mã hoàng tử dịu dàng lãng mạn, rất biết cách tạo không khí.”

Ặc…. Diệp tam thiếu, anh đang ghen à?

Ừ, tốt lắm, vô cùng tốt.

Trình An Nhã liếc hai bàn tay trống trơn, chỉ cầm một chùm chìa khóa xe của Diệp tam thiếu, ánh mắt rất đỗi dịu dàng lại quét về phía bó hoa bách hợp thơm ngát trên bàn, cười híp mắt, ánh mắt lấp lánh đó rõ ràng là vô cùng hân hoan.

“Người ta là Dương Triết rất biết tạo không khí, còn biết tặng hoa bách hợp, so với ai đó hai tay trống trơn còn tốt hơn nhiều, Diệp tam thiếu, uổng cho anh còn mang danh là tình nhân đại chúng, phong thái này, lại giống một gã ngốc hơn.” Trình An Nhã nhẹ nhàng châm chọc.

Ai bảo anh bận mấy ngày mới tới thăm tôi, ghen đi, cho anh ghen chết thôi.

Trình An Nhã có tính cách của nữ vương, Diệp tam thiếu cũng có tính cách của đế vương, chỉ hừ một tiếng lạnh lùng, không nói không rằng, quay người bỏ đi, rầm một tiếng, đóng sập cửa lại, cánh cửa vang lên một tiếng đinh tai, dường như muốn làm rung chuyển cả lầu.

Trình An Nhã há miệng trợn mắt nhìn cánh cửa phòng bệnh bị đóng, có chút không phản ứng kịp.

Diệp tam thiếu, không phải đấy chứ? Phong độ của anh lại bị khóa trong két bảo hiểm rồi à, tại sao không bỏ ra cho nó phơi nắng một chút? Mới vậy đã giận dỗi bỏ đi rồi à?”

Chết tiệt.

Diệp Sâm chết tiệt, tốt nhất đừng có quay lại, nếu không bản cô nương cho anh biết tay.

Trình An Nhã nở nụ cười méo mó.

Mấy hôm nay cô muốn gặp anh, muốn gặp vô cùng.

Lúc nào cũng nhớ đến nụ hôn đó, ánh mắt đó, tim đập thình thịch, vừa ngọt ngào vừa bành hoàng.

Sau đó biết Dương Triết Khôn và anh đấu đến mức một núi không thể có hai hổ, cô lại vô cùng lo lắng, vì anh mà gần như lật mặt với Dương Triết Khôn, kết quả thì sao?

Tên đáng ghét này chưa ở trong phòng bệnh được một phút đã đi rồi?

Trình An Nhã cảm nhận sâu sắc, cô tổn thương rồi.

Diệp Sâm, anh đúng là đồ ngốc.

Còn nói gì là kết hôn, biến sang một bên, anh ôm cái gối mà kết hôn đi.

Trình An Nhã càng nghĩ càng tức, càng nghĩ càng cảm thấy trong lòng như bị kiến đốt, đau nhoi nhói, cô muốn hét to lên để giảm bới khó chịu này, nhưng lại cảm thấy gào thét quả thực không tốt cho cổ họng, sau khi cân nhắc thiệt hơn, Trình An Nhã đem cái đầu gối ra thay cho Diệp tam thiếu để đánh một trận cho hả dạ.

Đánh chết cáu đồ đáng ghét nhà anh.

Đánh một hồi cảm thấy nguôi nguôi, Trình An Nhã lại ném thật mạnh chiếc gối đáng thương đi…

Vừa hay là, cửa mở, chiếc gối trắng phau ném trúng vào một bó hoa hồng đỏ rất to, mày trắng và đỏ xen kẽ tạo thành một vẻ đẹp kỳ quái, đến cái không khí cũng trở nên kỳ quái.

Bạo động của Trình An Nhã đã bị đóng băng hết sức thành công.

Diệp tam thiếu trầm mặc, móc chân về phía sau, đóng sầm cửa, nhặt gối ném trả lại Trình An Nhã.

Trình An Nhã lại rối bời trong gió.

Cho nên là, trong bầy không khí kỳ quái này, chỉ thấy Diệp tam thiếu nhẹ nhàng nhấc bó hoa bách hợp lên, mặt không cảm xúc, ném đi cái vèo, trong không trung vạch ra một đường cong tao nhã, chuẩn xác ném trúng thùng rác.

Trình An Nhã im bặt.

Diệp tam thiếu, anh nhất định là tuyển thủ bóng rổ, quá chuẩn.

Lại thấy anh rất điềm nhiên cắm bó hoa hồng đỏ mà anh mang tới vào bình hoa.

Còn có tâm trí tạo hình dáng rất độc đáo.

Trình An Nhã, lại im bặt.

Đây là tình hình gì đây?

Đầu óc vốn thông minh nhanh nhạy của cô bị lấp đầy bởi óc đậu, quay cuồng, lộ ra vẻ mặt ngu ngốc ngàn năm có một.

Diệp tam thiếu nhìn thấy vẻ mặt này của cô, gương mặt đang tối sầm của anh lập tức trở nên ánh nắng chan hòa, tâm trạng trở nên vô cùng thoải mái.

Anh chỉ vào bình hoa hồng đỏ trên bàn, hỏi một cách ác bá: “Ê, đẹp không?”

Trình An Nhã gật đầu, rất đẹp, sắc hoa rất tươi tắn, nở cũng rất rạng rỡ, vừa nhìn đã biết là hoa hồng cực phẩm.

“Anh đang làm gì vậy?” Trình An Nhã bối rối.

Diệp tam thiếu lạnh lùng hừ một tiếng, “Chẳng phải em thích có không khí sao? Bản thiếu gia nhắm mắt cũng biết tạo không khí hơn gã kia, đúng là loại phụ nữ không có mắt nhìn người, hoa hông đỏ lẽ nào không bằng hoa bách hợp?”

Diệp tam thiếu ghen tuông đến mức này quả là lần đầu tiên trong lịch sử.

Vừa đáng yêu, vừa méo mó, vừa trẻ con.

Thế nhưng, rất có hiệu quả…. Nếu không tại sao tim Trình An Nhã lại đập thình thịch như vậy chứ?

“Em nói này, anh mới ra ngoài chưa đầy 15 phút, lấy đâu ra bó hoa hồng to như vậy?” Tiệm hoa gần nhất đi cũng phải mất nửa tiếng, cả đi cả về cũng mất một giờ đồng hồ chứ?

Trong đầu cô bất giác hiện lên hình ảnh không được tốt lắm, Diệp tam thiếu ác bá xông vào phòng bệnh nhân khác cướp hoa hồng của người ta. Cô bị chính tư duy phát tán của mình khiến bản thân bối rối, nhưng lại cảm thấy rất có khả năng này.

Diệp tam thiếu hắng giọng một cách thiếu tự nhiên, đứa bé này xưa nay đều rất thành thực mà.

“Anh vốn định đi mua, xuống dưới lầu vừa hay nhìn thấy có người ôm một bó hoa lớn đi đến, anh hỏi mua lại đó.” Diệp tam thiếu nói một cách không hề xấu hổ.

“Bao nhiêu tiền?” Khóe mắt Trình An Nhã co giật dữ dội, thông thường người ta sẽ không bán, trừ khi là giá rất cao.

“200,000 tệ.” Trên người anh nhất định không mang theo tiền mặt, dứt khoát dùng luôn chi phiếu.

Trình An Nhã nước mắt giàn giụa.

200,000 tệ một bó hoa hồng, cho dù là kẻ không bình thường cũng biết phải bán cho anh.

“Sau này anh muốn mua hoa hồng, mua của em.”

Diệp tam thiếu tất nhiên không bận tâm mấy lời cô nói, lạnh lùng ngồi xuống cạnh giường bệnh, một tay túm lấy vai cô, ngắm nghía, đều là vết thương ngoài da. Chăm sóc vài ngày miệng vết thương hơi sâu nhìn vẫn khá là đáng sợ, còn lại, đều không thấy chảy máu. Ánh mắt đen thẫm thoáng qua một tia thương xót.

“Vết thương cũng đỡ nhiều rồi.”

“Đa tạ thiếu gia quan tâm.” Trình An Nhã mỉm cười trêu chọc: “Em tưởng anh quý nhân bận rộn quên mất tiểu nhân đang nằm viện chịu tội chứ.”

Diệp tam thiếu lạnh lùng trợn mắt nhìn cô, “Giọng điệu rất chua, trưa nay ăn gì?”

“Chua đến mấy cũng không chua bằng anh vừa nãy, đồ trẻ con.”

“Đồ trẻ con?” Diệp tam thiếu nhích từng chữ một qua kẽ răng, một tay nắm lấy cằm Trình An Nhã, mắt lộ hung quang, “Bản thiếu gia lần đầu tặng người khác hoa hồng, em dám nói là trẻ con?”

“Ý…” Trình An Nhã hất tay anh ra, vô cùng nghi hoặc, lần đầu tiên? Thật hay giả đây, anh ta chẳng phải được mệnh danh tình nhân đại chúng sao? Đến bông hoa hồng cũng chưa từng tặng? Không thể nào, lẽ nào thật sự chỉ cần ngoắc ngoắc ngón tay là con gái liền cắn câu?

“Vẻ mặt đó của em là ý gì?” Diệp tam thiếu lạnh lùng lướt mắt qua, gặp cô khiến anh phá vỡ rất nhiều thứ lần đầu tiên, cô nàng này còn không biết tốt xấu, đúng là cần phải dạy dỗ tử tế, tuy nhiên thấy cô trong vòng một tháng luên tiếp nhập viện hai lần, anh lại cảm thấy bài học này có thể chậm lại một thời gian.

“Vẻ mặt này của em rất là nghi hoặc, rất khó hiểu, có thật lần đầu tiên không?” Ánh mắt sáng lấp lánh của Trình An Nhã lộ ra nét đắc ý, lời to rồi, lời to rồi.

Câu hỏi này rất có gian tình, khóe mắt Diệp tam thiếu co giật, quay mặt đi một cách thiếu tự nhiên, hai tai nóng bừng.

Trình An Nhã nhếch môi, ánh mắt cong cong, Diệp tam thiếu lần đầu tiên khiến cô thật sự hài lòng.

“Vui lắm à?” Diệp tam thiếu mặt lạnh lùng một cách méo mó, rất muốn bóp chết cô.

Trình An Nhã không hề giấu giếm gật đầu cười.

Diệp tam thiếu cười mà như không, nhướn mày ngồi cạnh Trình An Nhã, khuỷu tay huých vào người cô, ánh mắt thoáng qua một tia trêu đùa, “Lúc nào em cũng cống hiến một cái lần đầu tiên cho anh đi?”

Trình An Nhã mỉm cười vỗ vỗ mặt anh, “Diệp tam thiếu, em đã cống hiến lần đầu tiên cho anh rồi, lần đầu tiên sinh con đã cống hiến cho anh rồi.”

Diệp tam thiếu im bặt.

Cục cưng Ninh Ninh nói, mấy năm qua đàn ông theo đuổi mami có thể xếp một vòng quanh Luân Đôn được rồi, nhưng không một ai thành công, Diệp tam thiếu lại cho rằng, cô gái này không phải hạng đàn ông bình thường có thể chịu đựng nổi.

Không biết chừng đám đàn ông kia là do nhìn rõ bản chất của cô nên nửa đường bỏ cuộc tháo chạy cũng nên.

Hôm đó vì chạy trốn rắn độc, sức phá hoại của Trình An Nhã cực kỳ lớn, biệt thự tạm thời phải sửa chữa mấy ngày, Ninh Ninh và Diệp tam thiếu tạm thời sống tại chung cư của Trình An Nhã.

Trình An Nhã xuất viện, vấn đề xuất hiện rồi.

“Nhà tôi chỉ có hai phòng ngủ, hai phòng làm việc, anh cảm thấy anh có chỗ dung thân sao?” Trình An Nhã mỉm cười, “Anh ngủ ghế sô fa hay sàn nhà?”

“Chúng ta ở chung một phòng.”

“Anh đừng có nằm mơ.” Trình An Nhã cười tươi phủ quyết.

“Hoặc là em nằm viện hoặc là em về nhà.” Diệp tam thiếu cười một cách vô tư.

“Anh đi thu dọn phòng làm việc của tôi mà ngủ.”

“Anh không muốn.” Diệp tam thiếu cũng phủ quyết, anh ở phòng ngủ của cô đang yên ổn, chuyển đi á, không thể nào. Anh cười mà như không nheo mắt với cô: “Sợ rồi sao?”

“Kế khích tướng với em không có tác dụng, hai chúng ta quan hệ vô cùng rõ ràng, dựa vào cái gì mà ở chung phòng? Anh ngủ ở thư phòng, nếu không em đuổi anh ra khỏi cửa.”

Diệp tam thiếu nở nụ cười rất tinh quái, nhìn cô từ đầu đến chân. “Cô Trình, tôi phát hiện cô rất….”

“Ý, anh quả nhiên là mắt không tinh, bây giờ mới phát hiện ra.”

“Ngoan, sống chung quan hệ đã không rõ ràng rồi.” Diệp tam thiếu như dỗ trẻ con xoa đầu Trình An Nhã, cái anh cần là quan hệ không rõ ràng mà.

“Anh đúng là vô lại, em không biêt, nếu không thì anh ngủ cùng Ninh Ninh.”

“Đúng là, anh ôm một anh cỡ nhỏ đi ngủ còn có ý nghĩa gì nữa?” Diệp tam thiếu mặt không đổi sắc nhìn cô phản bác.

Trình An Nhã bị anh làm cho cứng họng, ôm Diệp Sâm cỡ nhỏ đi ngủ không có ý nghĩa, ôm cô đi ngủ rất có ý nghĩa?

Đồ háo sắc.

Trình An Nhã nhớ ra rồi, thời gian gần đây anh quả thật rất an phận, dựa vào kỷ lục gì đó rất chi là ghê gớm của Diệp tam thiếu, gần đây anh ta có lẽ…e hèm, rất bức bối, ở cùng nhau khả năng thất thân cao đến 99,99%, não của cô bị lừa đá mới đồng ý một chuyện nguy hiểm như vậy.

“Anh ngủ ở thư phòng, còn dám có ý kiến thì đừng vào nhà tôi nữa.” Trình An Nhã trợn mắt nhìn anh, nói chắc nịch.

Diệp tam thiếu nhún vai, chẹp chẹp, phòng anh cứ như phòng trộm vậy, nếu anh thật sự muốn cô, dễ như trở bàn tay, hai chân cô còn chẳng chạy nổi huống chi có một chân.

Cuối cùng, việc sắp xếp phòng dưới sự cảnh giác của Trình An Nhã và sự thỏa hiện của Diệp tam thiếu đã được quyết địn xong.

Trình An Nhã đòi đi làm, Diệp tam thiếu nhìn cái chân què của cô một cách khinh khỉnh nói: “Em đang nói đùa à?”

“Diệp tam thiếu, anh đang coi thường người tàn tật à?”

“Em tốt hơn là đợi chân khỏi hoàn toàn rồi hãy quay lại, yên tâm, nghỉ có lương, anh còn nhớ.”

Trình An Nhã nghiến răng: “Không cần nữa, bắt đầu từ tuần sau, em đi làm.”

“Em nghiêm túc à?”

“Ai nói đùa với anh?”

“Trình An Nhã, là ai nói nghỉ phép ít nhất nửa năm?” Lời này còn văng vẳng bên tai, cô còn nói bởi vì chân đau muốn nghỉ ngơi một thời gian nữa kìa.

“Ai biết được cô gái nào nói như vậy, thật ngốc.”

Diệp tam thiếu im bặt.

“Daddy, mami muốn quay về giúp daddy, nếu con là daddy thì phải đồng ý cả hai tay hai chân ấy chứ.” Ninh Ninh lên tiếng.

“Cục cưng, con đang nói chuyện cười nước nào thế?” Mặt Trình An Nhã hơi ửng hồng, không chú cảm xúc trợn mắt nhìn cậu.

“Trung Quốc.” Ninh Ninh trả lời rất nghiêm trang.

Diệp tam thiếu ngồi ở ghế trước nhếch khóe môi, chậm rãi nở một nụ cười, trong lòng cảm thấy ấm áp, đây chính là cảm giác họa phúc cùng hưởng chăng.

Có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu.

“Chuẩn rồi.”

Giữa tập đoàn quốc tế MBS và tập đoàn Diệu Hoa là một trận chiếu lâu dài.

Một tuần lễ trôi qua, vẫn là cục diện đối đầu cân tài cân sức, ai cũng không chịu lùi nửa bước. Bọn họ đang dùng phương thức đối đầu vô cùng quái dị để đấu đá nhau.

Trình An Nhã đi làm trở lại, cô không hỏi nhiều về việc giữa Diệp tam thiếu và Dương Triết Khôn, chỉ làm tốt công việc của mình, cô bị kẹt ở giữa vô cùng khó xử nên dứt khoát không quan tâm thêm nữa.

Hôm nay Diệp lão gia gọi điện đến, Diệp tam thiếu lấy kí do đi họp bảo cô từ chối, một lát, Dương lão gia lại gọi điện đến, nhưng Diệp tam thiếu lại nghe máy.

Hai ông cùng lúc tìm Diệp tam thiếu?

Đầu óc Trình An Nhã bất giác lại hiện lên mấy hình ảnh giao dịch đen tối không tốt đẹp cho lắm.

Cô đang suy nghĩ viển vông đột nhiên nghe thấy tiếng động rất lớn từ trong văn phòng vọng tới.

“Chị Tiểu Điềm, mang một bộ điện thoại mới đến thôi.” Trình An Nhã nhẹ nhàng nói, có người lại mất kiểm soát rồi.

Điện thoại mới nhanh chóng được đưa đến, Trình An Nhã cầm lấy, chống nạng bước vào phòng chủ tịch, Diệp tam thiếu mặt không cảm xúc đang phê duyệt công văn, trên mặt đất quả nhiên có một bộ điện thoại bị vỡ.

Anh ta đế là hay, coi như không có việc gì xảy ra, nên làm gì thì cứ làm, nếu như không có tiếng động lớn như vậy, cô dường như không phát hiện ea anh đang nổi giận.

Cũng may dây điện thoại chưa bị anh làm đứt, Trình An Nhã lắp lại điện thoại, mỉm cười nói: “Chủ tịch, nể tình em đang bị què một chân, anh đừng có tăng thêm khối lượng công việc cho em có được không?”

Diệp tam thiếu ngước mắt nhìn cô, “Thật ngại quá, không nhịn được, làm phiền cô Trình.”

“Đúng rồi, bỏ hết lịch chiều ngày kia cho anh, máy bay của Louis lúc 3h chiều.”

“Vâng.”

Trình An Nhã hôm nay về đến nhà mới phát hiện quên chìa khóa.

Chung cư vốn dĩ có hai chùm chìa khóa, một do Ninh Ninh cầm, một do cô cầm. Từ khi nằm viện, Diệp tam thiếu dọn đến ở, chùm chìa khóa của cô để cho Diệp tam thiếu cầm.

Hôm nay Diệp tam thiếu và Hoa Vân có một vụ tăng tiền đầu tư cần bàn, anh và Lưu Tiểu Điềm đã đi từ rất sớm, Trình An Nhã sau khi bị đau chân thời gian làm việc rất thoải mái, thường xuyên tan ca sớm, thế nên xuất hiện khốn cảnh bị nhốt ở ngoài cửa như thế này.

Cô lại chống nạng đi xuống lầu, dù sao cũng không thể chống nạng đứng ở cửa chờ một tiếng đồng hồ, thế thì chân nhất định sẽ tàn phế mất. Ra khỏi chung cư băng qua đường là công viên, Trình An Nhã chỉ đành chống nạng ra công viên ngồi chờ.

Tại cột đèn xanh đỏ, cô kinh ngạc phát hiện đối diện bên đường đỗ một chiếc xe Rolls Royce vô cùng sang trọng, cô bất giác nhướn mày, khu vực này là khu vực dân cư thuộc tầng lớp trung lưu, đột nhiên xuất hiện một chiếc xe như vậy quả thật khiến người ta kinh ngạc.

Cô lắc đầu, không nghĩ ngợi nhiều, vừa sang đường, cẳng chân đột nhiên đau buốt, Trình An Nhã mất lực ngã nhào xuống cạnh vườn hoa, chiếc nạng cũng văng đi mất, hai tay cọ sát trên nền gạch thô ráp, đau đến mức cô khẽ kêu lên: “Á…”

Chân sẻ dụng quá nhiều nên bị chuột rút rồi chăng?

Trình An Nhã muốn khóc mà không có nước mắt, chân không còn chút lực nào.

“Cô gái, có cần giúp đỡ gì không?” Một giọng nói hơi có chút gấp gáp nhưng lại rất dễ nghe vang lên bên sườn, kèm theo mùi nước hoa Eau de Cologne nhè nhẹ, rất dễ chịu.

Cô ngước mắt, đột nhiên có cảm giác vô cùng kinh ngạc.

Người đàn ông đứng ngược sáng, ánh mặt trời phủ lên người anh ta một vầng sáng nhàn nhạt, một thứ anh sáng rất dịu dàng, mái tóc ánh kim càng thêm phần lấp lánh, vô cùng đẹp đẽ, đối mắt xanh phỉ thúy, sâu thẳm mà u uất, sống mũi cao thẳng, đôi môi đỏ và gợi cảm, thêm vào đó là nước da trắng, tạ nên một gương mặt cực kỳ đẹp đẽ.

Cả người anh ta từ trên xuống dưới toát ra mùi hương u uất, dường như có một thứ bi thương lúc nào cũng vây quanh anh ta.

Hoàng tử.

Tuyệt đối là nhân vật cấp bạch mã hoàng tử.

“Cô ơi?” giọng nói của anh ta pha lẫn chút cười, nhẹ nhàng nhắc nhở Trình An Nhã đang ngẩn người ra.

Trình An Nhã vô cùng xấu hổ.

Cô lại phát bệnh rồi, đúng là mất mặt.

“Xin lỗi.”

Người đàn ông mỉm cười, anh ta quả thật có một sức quyến rũ nữ giới đặc biêt, đến cả phụ nữ cấp biệt như cô còn không kìm được, tim đập thình thịch.

“Có thể đỡ tôi đến công viên được không?”

“Đây là vinh hạnh cho tôi.” Anh ta mỉm cười.

Trình An Nhã thầm nghĩ, phép lịch sự của anh tây này quá không tầm thường, nếu như một cô gái lạ bị ngã, Diệp tam thiếu đến nhìn cũng không thèm nhìn một cái.

Con người ta có so sánh là thấy ngay trình độ, Trình An Nhã suy nghĩ mông lung.

Anh ta nhặt chiếc nạng của Trình An Nhã lên, đỡ cô đứng dậy, Trình An Nhã chân đay căn bản không thể nhấc nổi, vừa đứng dậy liền khụy xuống, cũng may có người đàn ông kia đỡ mới không bị ngã xuống đất.

“Cô này, nếu cô không phật ý, để tôi bế cô qua đó.”

Trình An Nhã ngỡ ngàng, đập vào đôi mắt u uất đó, cô cảm nhận ánh mắt của người đàn ông này quả là ghê gớm, dường như là có phép thuật vậy, khiến người ta mê mẩn. Cô cụp mắt, nhìn xung quanh một cái, hình như không có lựa chọn nào tốt hơn rồi.

“Được, vậy phiền anh rồi.” Trình An Nhã mỉm cười.

Anh ta nhếch khóe môi, nở ra một nụ cười càng mê hồn, nhẹ nhàng bế bổng cô lên đi về phía công viên.

Trình An Nhã cảm thấy có chút ngượng ngùng, ngoài Diệp Sâm ra đây là lần đầu tiên cô tiếp xúc thân mật với người đàn ông khác như vậy, cảm giác này, có chút…không thoải mái.

Đặc biệt là ánh mắt của người đàn ông đẹp này, mang một nụ cười đặc biệt dịu dàng, rơi trên gương mặt cô.

Tim, khẽ đập nhanh.

Gần đây cô rất đào hoa chăng?

“Cô này, cô thật xinh đẹp.”

“Cảm ơn.” Trình An Nhã thầm nghĩ, đây chẳng phải là cách thức bắt chuyện thường gặp nhất sao?

Bối rối, ảo giác, ảo giác.

Trình An Nhã chống nạng ngồi trên băng ghế công viên, cô lễ phép cảm ơn, người đàn ông chỉ mỉm cười, dưới ánh hoàng hôn, ánh mắt càng thêm u uất.

Cô ngoảnh đầu, nhìn anh ta một cái, anh ta liền nỏ nụ cười mê hồn, đôi mắt xanh phỉ thúy chỉ toàn là nét thâm trầm mà cô không thể hiểu, ánh mắt nhìn Trình An Nhã dường như cô là duy nhất của anh ta vậy.

Rất sâu đậm, rất chăm chú.

Trình An Nhã rất… kinh ngạc, bọn họ bèo nước gặp nhau, tại sao ánh mắt anh ta nhìn cô lại như đã quen mười mấy năm rồi vậy?

Anh ta, không đi sao?

“Ông là người Italia à?” Trình An Nhã hỏi, cả hai người đều không nói gì cả, bị anh ta nhìn chăm chú như vậy, cô nổi hết cả da gai ốc, lại không thể đuổi anh ta đi, Trình An Nhã chỉ đành kiếm chuyện để nói.

Anh ta gật đầu, “Đúng vậy, sao cô biết?”

“Đàn ông Italia đặc biệt đẹp trai.”

Thực ra cô chỉ là đoán bừa, không ngờ lại đoán đúng, Trình An Nhã toát mồ hôi, hôm nay số cô đỏ chăng?

Không biết đi mua xổ số có trúng giải hay không nữa.

“Cảm ơn.” Anh ta cười nói, giọng nói rất dịu dàng, , ánh mắt vẫn chăm chú nhìn cô.

Trình An Nhã cảm thấy ngượng ngùng, “Anh à, rất cảm ơn sự giúp đỡ của anh, tôi đã không sao rồi, vậy thì…không làm mất thời gian của anh nữa.”

Ánh mắt anh ta hơi tối lại, không nói gì.

Cô kinh ngạc.

“Cô và bạn gái tôi rất giống nhau.” Một hồi lâu, người đàn ông mới nhẹ nhàng lên tiếng, tiếng thở dài tan vào trong ánh hoàng hôn, trên người toát ra một thứ bi thương khó nói.

“Bạn gái?” Cô hơi sững người.

“Đúng vậy.” Người đàn ông rút từ trong người ra một chiếc ví da, mở ra lấy cho cô một tấm ảnh, cô há hốc miệng, không thể tin được, người con gái trong ảnh giống cô như tạc.

“Rất giống phải không?”

Cô gật đầu, đích thực là quá giống.

“Cô ấy đâu?”

“Không còn nữa.” Người đàn ông giọng nói đau khổ.

Cô sững người, hóa ra là như vậy, thảo nào anh ta cứ nhìn cô như vậy, hóa ra cô đã hiểu nhầm rồi.

Hai người nhất thời không biết nói gì, cô nhìn ánh hoàng hôn, anh ta nhìn tấm hình trong ví da, cô ngoảnh đầu, tấm hình đã khá cũ rồi, người con gái trong tấm hình cười rất tươi, gương mặt có vẻ dịu dàng mà cô không có.

Anh ta chậm rãi gấp ví vào.

“Tôi có thể theo đuổi cô không?” Anh ta đột nhiên hỏi.

Cô sững sờ, như bị sét đánh ngang tai, “Tiên sinh, tôi có bạn trai rồi.”

“Tôi biết, nhưng cô chưa kết hôn, không phải sao?”

Anh ta biết? Anh ta làm thế nào mà biết được?

Cô nghi hoặc, tạm thời bỏ qua vấn đề này, cười nói: “Anh à, anh muốn theo đuổi tôi chỉ vì tôi rất giống bạn gái của anh, anh muốn tìm một người thay thế, chứ không phải vì yêu tôi. Anh nhất định sẽ gặp được người anh thích.”

“Tôi muốn có cô.” Người đàn ông thẳng thắn nói, nhìn cô đăm đăm, đôi mắt xanh phỉ thúy có chút điên cuồng và nhung nhớ.

“Tôi từ chối.” Trình An Nhã quả quyết nói, “Quên không nói với anh, tôi đã có một đứa con trai.”

Trước đây các chàng trai theo đuổi cô, chỉ cần cô nói như vậy là nhất định có tác dụng, các anh chàng vài giây trước còn đối với cô tình cảm sâu đậm, một giây sau lập tức giận dữ mắng cô lừa gạt tình cảm của họ, lập tức chuồn lẹ.

Ai ngờ, anh ta chỉ mỉm cười, “Tôi không bận tâm.”

“… Tôi nghĩ ba của con trai tôi sẽ bận tâm.”

Anh ta còn định nói gì, vừa hay điện thoại của Trình An Nhã vang lên, cô mở túi tìm điện thoại, là Ninh Ninh gọi đến, cô thầm nghĩ, con trai quả nhiên là thiêng, điện thoại rất đúng lúc.

Hóa ra Diệp tam thiếu nói với cậu là cô không có chìa khóa, Ninh Ninh liền về sớm tìm cô, sau khi bảo con trai cô đang ở công viên chờ cậu xong, Trình An Nhã tắt máy.

“Hôm nay cảm ơn sự giúp đỡ của anh. Bye bye.”

“Tôi đi cùng cô.”

Trình An Nhã không nói gì, chậm rãi chống gậy cà nhắc đi ra khỏi công viên.

Ninh Ninh xách hai túi rau quả, gương mặt tươi cười tao nhã, đột nhiên sầm lại…

Đôi mắt to lập tức nheo lại đầy nguy hiểm, Louis?

Rất nhanh, cậu lại làm như không có gì xảy ra, mỉm cười.

“Mami, bạn của mami à?”

“Không phải, vừa nãy mami bị ngã, cũng may có chú ấy giúp đỡ.”

Ninh Ninh nở nụ cười, giống hệt quyển sách lễ nghi quốc tế biết đi, lễ phép khỏi phải nói, “Cảm ơn chú, vậy chúng ta đi thôi.”

Anh ta gật đầu mỉm cười, Trình An Nhã chào tạm biệt, cùng với Ninh Ninh đi về.

“Mami, sao mami lại ở cùng một chỗ với ông ta?” Sau khi bước vào thang máy, Ninh Ninh cất đi nụ cười, “Mami có biết ông ta là ai không?”

Trình An Nhã lắc đầu.

“Louis, ông trùm đảng mafia ở Italia.”

Trình An Nhã há hốc miệng…. Lần gặp gỡ này của cô…quả là ly kỳ.

Cô nhớ lại Louis từng nói biết cô đã có bạn trai, lại nhớ lại chiếc xe Rolls Royce thân dài kỳ lạ, cô hoàn toàn hiểu rồi.

Louis nhất định là điều tra tư liệu của Diệp tam thiếu, phát hiện sự tồn tại của cô, vì gương mặt cô giống hệt bạn gái anh ta, cho nên anh ta mới đến đây…

“Mami thấy ông ta thế nào?” Ninh Ninh đột nhiên quay đầu nhìn Trình An Nhã vẻ mặt nghiêm túc hiếm thấy.

“Rất quyến rũ, rất đẹp trai.” Trình An Nhã thành thật nói lên cảm nghĩ của mình, chỉ ánh mắt nhìn đầu tiên cô thậm chí còn phải trầm trồ, phải biết rằng năm đó khi lần đầu tiên nhìn thấy Diệp tam thiếu, cô không có cảm giác trầm trồ như thế.

“Con biết ngay mà.” Ninh Ninh giận dữ giậm chân, “Mami là đồ háo sắc. Daddy quyến rũ hơn, đẹp trai hơn ông ta.”

“Cục cưng, con đừng kích động, mặc dù daddy của con cũng rất đẹp trai, rất quyến rũ, nhưng tướng mạo người ta bày ra thế kia, chúng ta phải học cách chấp nhận sự thật khách quan.” Trình An Nhã lời rộng ý dài dạy dỗ, sau đó cười nói: “Mami của con cho dù lấy chồng rồi, trên đường nhìn thấy trai đẹp cũng phải nhìn mấy cái, tán thưởng mấy câu, cũng là chuyện hết sức bình thường, có phải không?”

Ninh Ninh lườm cô, môi chu lên.

“Mami cảnh giác một chút có được không?” Ninh Ninh nói, “Louis là ông trùm mafia ở Italia, ông ta rất nguy hiểm.”

“Ai mà ngờ ông trùm mafia ở Italia lại có gương mặt đẹp trai đến vậy, anh ta nhìn thế nào cũng giống hoàng tử dương cầm u sầu.”

Khí chất u sầu, ánh mắt chân tình, thêm vào đó là phong độ trác tuyệt, ôn nhu nho nhã, ai mà ngờ được người đàn ông như vậy lại là vua bóng đêm, giết người không chớp mắt, những từ như lạnh lùng tàn khốc căn bản không phù hợp với anh ta.

“Tóm lại, mami nên cách xa ông ta một chút.”

“Lần này anh ta đến thành phố A, rốt cục là muốn làm gì?” Trình An Nhã nhíu mày, cực kỳ bất an, thảo nào phía sau Louis u sầu lại là một màn đêm lạnh lẽo, với tinh thần cảnh giác cực kỳ cao độ như Diệp tam thiếu, việc này e rằng không hề đơn giản như vậy.

“Việc này e rằng mami phải hỏi ông ta rồi.” Ninh Ninh khẽ nói, “Con chỉ biết ba của Louis với Diệp lão gia giao tình rất tốt, ông ta sớm không đến muộn không đến lại đến vào đúng lúc này, rất khả nghi.”

“Việc này trước tiên không thể cho Diệp Sâm biết.” Trình An Nhã khẽ rùng mình đá Ninh Ninh, “Con sẽ không bán đứng mami chứ?”

“Tất nhiên là không, con yêu mami biết nhiêu.”

“Con bán đứng mami không ít lần rồi.” Trình An Nhã mặt không cảm xúc nói ra sự thật.

Ninh Ninh, “… Ảo giác.”

“Ngậm chặt miệng của con lại, đừng để ba con biết.”

“Việc gì đừng cho anh biết vậy?” Cửa lớn mở, bóng dáng cao lớn của Diệp tam thiếu thấp thoáng ngoài cửa, anh chậm rãi tiến vào, ném chùm chìa khóa xe lên bàn, nới lỏng cà vạt đã thắt cả ngày trời, “Hai mẹ con đang nói gì ba?”

Ninh Ninh nhanh chóng quả quyết đứng dậy, lướt vào nhà bếp, cậu phải nấu cơm.

Trình An Nhã đứng như trời trồng, không biết nói gì.

“Vụ tăng tiền đầu tư bàn xong rồi à?” Không thể nhanh như vậy chứ, cô còn tưởng anh đến nửa đêm mới về.

Diệp Sâm gật đầu, ánh mắt sắc lẹm nhìn thấy lòng bàn tay cô có chút chầy xước, anh cầm lấy tay cô, hai mày nhíu lại, sắc mặt trầm xuống: “Thế này là thế nào?”

“Không sao, bị ngã một cái ấy mà.” Không nghiêm trọng lắm, chỉ là vết thương ngoài da, không đau cũng không ngứa.

“Sao em lại bất cẩn thế.”

“Không sao mà.” Trình An Nhã rụt tay lại, mới chút chầy xước, cô vừa suy nghĩ không cho Ninh Ninh nói ra, bây giờ cô lại muốn nói, Louis đã đến sớm hơn lịch trình rồi.

“Diệp tam thiếu, em có việc muốn báo cáo.” Trình An Nhã do dự một hồi, cuối cùng vẫn quyết định nói ra, “Chiều nay về nhà em đã…gặp trai đẹp.”

Sắc mặt Diệp tam thiếu trầm xuống, trợn mắt nhìn cô, khóe môi nhếch lên cười mà như không: “Gã đàn ông nào không có mắt thế?”

“Nghe nói, anh ta tên Louis.”

Ánh mắt Diệp tam thiếu đột nhiên trở nên nghiêm nghị, tựa như đang cư trú một con quỷ dữ, anh ta đến rồi sao?

“Gặp trai đẹp?” Diệp tam thiếu đột nhiên bắt được từ nhạy cảm, một tay túm lấy áo cô lật người cô lại, đôi mắt đen thẫm: “Anh ta đã làm gì em, vết thương này có phải do anh ta gây ra không?”

“Diệp tam thiếu…bình tĩnh, bình tĩnh…em không sao, vết thương này đích thực là do em tự ngã, còn về Louis…” Trình An Nhã không còn cách nào đành phải kể lại hết đầu đuôi câu chuyện.

“Hừ, bạn gái hắn ta chết có liên quan gì đến em, em cũng đúng là đen đủi, giống ai không giống lại giống bạn gái của hắn ta.” Diệp tam thiếu lạnh lùng hừ một tiếng, sắc mặt âm u, dường như gương mặt Trình An Nhã như vậy hoàn toàn là lỗi của cô.

Trình An Nhã: “…”

Chết tiệt! Gương mặt của cô vậy mà cũng bị kỳ thị ư?

Cô biết hai ba con đều lo lắng cho cô, vì thân phận của Louis quá nguy hiểm, bất lợi đối với cô, nhưng người ta cũng không làm gì, chỉ là bèo nước gặp nhau, nói không chừng ngày mai là quên rồi.

“Anh ghét hăn ta.” Diệp tam thiếu trầm giọng nói, bởi vì Louis và Diệp lão gia giao tình không tệ, mấy năm gần đây bắt thóp anh không ít.

“Anh ghét anh ta như vậy, tại sao mấy năm nay lại giao dịch với anh ta?”

“Trên lĩnh vực buôn lậu kim cương và vũ khí, hắn ta rất thành thạo, đường dây an toàn, hơn nữa bảo mật rất kín đáo, không thể xảy ra chuyện gì.” Diệp tam thiếu sắc mặt âm u, dù sao mới đầu anh cũng dựa vào trung gian gia nhập thị trường này, mà đường dây của MBS xây dựng cũng là của gia tộc Louis, mối làm ăn này từ khi bắt đầu đã bắt buộc phải tiếp tục, ai cũng không thoát khỏi mối quan hệ này.

Anh biết Louis và Diệp lão gia có liên hệ là chuyện từ năm ngoái, lúc này đột nhiên rút ra sẽ khiến người ta nghi ngờ, anh liền dứt khoát tương kế tự kế.

Ai ngờ gã này gặp may, chó ngáp phải ruồi, quét sạch thế lực mafia ở Italia, còn ép Long môn bất đắc dĩ phải rời khỏi phạm vi thế lực của Mafia.

Trong trận giao dịch về đấu tranh quyền lực này, anh ủng hộ Ruth, âm thầm xây quan hệ cho y, đập tan không ít nhân lực vật lực. Kết quả phí công vô ích, điều này khiến Diệp tam thiếu rất không thoải mái.

Lần này anh ta đến thành phố A, mục đích rõ ràng không đơn thuần.

“Daddy, lần trước chẳng phải con đã nhắc nhở daddy rồi sao, lần sau daddy muốn chơi thì tìm Sở Li ấy, anh ta sẽ đảm bảo cho daddy.” Ninh Ninh giơ con dao trong tay lên, dáng vẻ nếu như là nếu Sở Li dám ức hiếp daddy của cậu, cậu sẽ chém anh ta ra không bằng.

Ánh mắt thâm trầm của Diệp tam thiếu thoáng qua một nét cười, anh cười mắng: “Thôi đi ông tướng, lão tử lại kiếm tiền của con trai, con bảo bộ mặt này của ba để đâu đây?”

Trình An Nhã, “…”

Ninh Ninh, “…”

Diệp tam thiếu, anh có nhất thiết phải thẳng thắn thế không?

Daddy, thực ra con cũng không phật ý mà.

“Louis có phải rất đẹp trai không?” Diệp tam thiếu đột nhiên hỏi Trình An Nhã, Trình An Nhã đột nhiên cảm thấy trong phòng nổi trận gió độc

Cô, “…”

“Em dám nói em nhìn Louis mà không trầm trồ không?”

“Sao anh biết?” Trình An Nhã buột miệng hỏi, nói xong chỉ hận không tự cắn lưỡi mình cho rồi, đúng là không khảo mà xưng.

“Chết tiệt, anh biết anh biết ngay em sẽ thế mà.” Đôi mắt Diệp tam thiếu vừa đen vừa sáng, lấp lánh ánh lửa. Trình An Nhã trông mặt mà bắt hình dong, đã không phải là điều gì bí mật, anh bất giác hoài nghi bảy năm trước, bọn họ yêu nhau phải chăng chính là vì gương mặt tinh xảo này.

Trình An Nhã cảm thấy rất vô tôi, cô chẳng làm gì cả.

Phụ nữ trên đường nhìn thấy trai đẹp liếc nhìn vài cái là chuyện bình thường, Diệp tam thiếu anh dù sao cũng không thể bóc lột nhân quyền của tôi chứ?

“Diệp tam thiếu, anh lạc đề rồi, trọng tâm bây giờ là Louis, không phải em, anh đừng lẫn lộn thứ tự chứ.” Trình An Nhã mỉm cười nói, cô có chút không biết nói gì, máu ghen của anh chàng này thật là…khủng khiếp.

“Kết hôn…” Diệp tam thiếu lần đầu tiên đưa ra yêu cầu, anh cảm thấy có nguy cơ, kết hôn là trói chặt luôn, ai còn dám tán tỉnh cô đều biến sang một bên hết, tránh việc có người quang mình chính đại khiêu khích mà anh còn không có cớ để phản kích.

Không được.

Tranh thủ, vồ lấy nuốt chửng, kết hôn là khá an toàn.

“Ngoan, anh đi siêu thị mua cái gối.” Trình An Nhã mát mẻ nói, nằm mơ còn nhanh hơn, ác bá như vậy mà muốn cô lấy, Diệp tam thiếu, anh cầu hôn cũng dễ dàng quá.

Diệp tam thiếu lạnh lùng trợn mắt nhìn cô, âm mưu dùng trường khí chèn ép cô.

Trình An Nhã không chịu thua kém trợn mắt nhìn lại.

Thoáng chốc trong không gian hoa lửa tứ tán, Diệp tam thiếu cảm thấy thất bại, sầm mắt, ánh mắt trầm lại: “Rốt cục phải lam sao mới chịu lấy anh?”

“Thái độ cầu hôn của anh không tốt!” Trình An Nhã nhẹ nhàng nhắc nhở: “Anh có thấy ai cầu hôn mà lại như ăn thịt người ta như anh không?”

“Em muốn thái độ gì?” Diệp tam thiếu nhẫn nại hỏi.

“Bét nhất cũng phải bữa tối với ánh nến, 9999 đóa hồng, thêm vào quỳ xuống cầu hôn chứ.”

“Em đi siêu thị mua cái gối đi.”

“Ồ, vậy chúng ta cùng đi mua.” Trình An Nhã chậm rãi trả lời, cô không hiểu, bọn họ rõ ràng đang nói chuyện về Louis, tại sao lại chuyển sang chủ đề kết hôn chứ?

Lạc đề rồi.

Đúng vào lúc này, tiếng chuông cửa vang lên, cục cưng Ninh Ninh đang nấu nướng không rảnh ra mở. Diệp tam thiếu hùng hổ đứng trợn mắt với cô, không chịu nhấc gót ra mở cửa, Trình An Nhã lấy quyển tạp chí đập anh, ra lệnh bằng giọng điệu của nữ vương: “Đi mở cửa.”

Diệp tam thiếu không mấy tình nguyện đứng dậy, vừa mở cửa, đập vào mắt là một bó hoa hồng vô cùng rực rỡ đẹp mắt.

“Xin hỏi, cô Trình…”

Sầm.

Phản ứng đầu tiên của Diệp tam thiếu là đóng sầm cửa lại, chặn đứng bó hoa hồng nhức mắt và cả tạp âm bên ngoài cửa.

Trong lòng lửa ghen bừng bừng.

Kẻ nào không có mắt tặng cho cô bó hồng to như vậy?

Cô nàng này gần đây số đào hoa hưng thịnh chăng?

Chết tiệt.

Ngắt bông hoa loa kèn trong công viên tặng tốt biết bao nhiêu.

Vừa đỡ tốn tiền vừa đỡ tốn công.

Cô ra mở cửa, dưới ánh mắt kinh ngạc của nhân viên chuyển phát nhanh, ký tên của mình, nhận bó hoa hồng rực rỡ kia.

Anh hỏi bằng giọng kỳ quái: “Là ai tặng? người anh dịu dàng chân tình của em à?”

Mùi ghen tuông này đến Ninh Ninh ở trong bếp cũng cảm nhận được.

Vừa hay nấu xong một món, Ninh Ninh nấu canh, thêm nước xong cũng bước ta ngoài, nhanh tay nhanh mắt rút lấy tấm thiệp từ trong bó hoa ra, cười nói: “Daddy, con cho ba biết một chuyện, trước đây người theo đuổi mami rất nhiều, mỗi lần đến lễ tình nhân, mami đêỳ lừa người ta nhận được cả đống hoa hồng, sau đó, buổi tối mang đi bán lại, kiếm bội tiền, lại không mất vốn.”

Diệp tam thiếu im bặt, nhìn Trình An Nhã không nói được lời nào.

Trình An Nhã, chuyện này cô cũng làm được sao?

Quả là có tài.

Ninh Ninh cũng cảm thấy mami của cậu có tài, Trình An Nhã mặt không biến sắc biện bạch, “Đây gọi là có đầu óc kinh doanh, hai người thì hiểu cái gì?”

“Mami, Louis tặng cho mami.” Ninh Ninh lắc đầu, vẫy vẫn tấm thiệp trong tay.

Diệp tam thiếu cướp lấy tấm thiệp, vo tròn, ném vào trong thùng rác, túm lấy bó hoa hồng trướng mắt này, mở cửa sổ ném ra ngoài. Anh đóng cửa sổ lại, mặt không cảm xúc rót nước uống.

Dường như vừa rồi anh chỉ là mở cửa để hóng gió vậy.

Trình An Nhã và Ninh Ninh nhìn nhau không nói nổi một lời…. Diệp tam thiếu, anh phải chú ý đừng có gây ô nhiễm môi trường đấy nhé.

Điện thoại cô vang lên, số máy lạ, Trình An Nhã nhấc máy, bên tai vang lên giọng cười dịu dàng và đa tình của Louis: “Cô Trình, cô có thích bó hoa hồng của tôi không?”

Sắc mặt cô hơi ngưng lại, Louis e rằng đã điều tra bọn họ hết sức kỹ càng rồi, sống ở đâu, phương thức liên hệ, không sót một cái gì, “Thật sự xin lỗi, côi vẫn chưa kịp ngắm thì đã bị người ta ném xuống dưới lầu rồi. Tiên sinh, chúng ta không quen, tôi cũng không hứng thú với anh, đừng làm như vậy nữa, rất khó coi.”

Diệp tam thiếu lạnh lùng hừ một tiếng.

“Cô Trình, tôi sẽ chứng minh chân tình của tôi, em nhất định sẽ thuộc về tôi.” Louis nói chắc như đinh đóng cột, tiếng cười nhẹ truyền đến, “Thật mong đợi ngày đó sớm đến.”

Trình An Nhã bất lực: “Anh chắc chắn không biết rằng thế nào là từ chối.”

“Từ chối? Cô Trình, không ai có thể từ chối tôi, em cũng không được.”

“Anh là thượng đế sao?” Trình An Nhã cười, giọng nói đầy chế giễu, “Tôi chỉ tín phật Như Lai.”

Trình An Nhã biểu thị tín ngưỡng khác nhau, không có gì để nói.

Diệp tam thiếu đột nhiên cướp lấy điện thoại của cô, lạnh lùng nói: “Louis, anh rốt cuộc muốn làm gì?”

Bên đó lặng đi một lát, chỉ là hai giây, tiếng cười lại truyền đến: “Diệp tam thiếu, hi, lại nghe thấy giọng anh rồi, thế nào, sao mà giận dữ thế?”

“Tôi nói đồ chết tiệt nhà anh có mục đích gì?”

“Sao anh lại biết là tôi?” Louis rất tò mò, giọn nói nhẹ nhàng, Trình An Nhã rõ ràng không biết anh ta, hoặc giả cô quay về miêu tả lại, anh mới đoán ra là anh ta?

“Tôi có thiên lý nhãn, anh có ý kiến à?”

“Xin lỗi, không ý kiến, rất khâm phục.”

“Louis tiên sinh, chẳng phải máy bay của anh 3h chiều ngày kia mới tới sao?”

“Xin lỗi, tôi vừa đổi chuyến bay, không kịp thông báo cho anh, rất bất ngờ và vui sướng hả?”

Louis cười, ngũ quan tinh xảo của Diệp tam thiếu khảm lên một lớp băng sương, chế giễu không chút khách sáo: “Louis, đồ của người khác anh đừng có nhòm ngó, cô đấy đã có chủ rồi.”

Trình An Nhã tặc lưỡi, cười âm hiểm, đồ? Có chủ? Cô là vật sở hữu của anh ta sao? Một chút khác sáo cũng không có, cô rất muốn đánh người.

“Anh nói cô Trình à?”

“Anh nghĩ sao?”

“Tôi rất thích cô Trình.” Louis cười nhẹ, không hề sợ hãi, hàn khí của Diệp tam thiếu.

“Nhãn quang của anh thật tệ.” Diệp tam thiếu lạnh lùng chế nhạo, “Cô ấy là người của tôi, xin anh nhớ cho, đừng trêu đùa cô ấy, nếu không đừng trách tôi không khách sáo.”

“Diệp tam thiếu, anh đùa à, cô Trình chưa kết hôn, điều này cho thấy ai cũng có cơ hội, tôi sẽ cạnh tranh công bằng.” Louis phản bác, sắc sảo chỉ ra điểm mấu chốt, “Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu.”

Đây là một cuộc nói chuyện không hề vui vẻ gì, sắc mặt Diệp tam thiếu âm u, Louis con người này quá nham hiểm, chắc chắn không thể để có dây dưa gì với Trình An Nhã. Thế giới đó quá đen tối tanh hôi, sẽ mang họa sát thân cho cô, anh từng nghe nói bạn gái trước đây của Louis là do kẻ thù của anh ta báo thù giết chết.

“Trình tiểu thư, từ ngày mai trở đi, cô ăn mặc quê mùa một chút.” Diệp tam thiếu thấy đây là một kiến nghị hay, anh ngước mắt bá đạo nói: “Đồ công sở một màu, còn phải kiểu mẫu, bảo thủ. Tóc búi lên, đeo thêm cặp kính cỡ lớn gọng đen nữa, nghe rõ chưa?”

Ninh Ninh phì cười, như vậy mà cũng được sao?

Trình An Nhã mặt co giật không chút cảm xúc: “Không nghe thấy.”

Trong đầu Trình An Nhã bất giác hiện lên hình ảnh An Nhã ba mươi mấy tuổi vẫn chưa lấy chồng, đi xem mặt đến mệt nhoài, tâm lý có chút biến thái dẫn đến diện mạo có chút xấu xa. Cô rùng mình, một việc tự hủy hoại hình ảnh như vậy đánh chết cô cũng không làm.

“Đây là mệnh lệnh.” Diệp tam thiếu ác bá nói, rất trơn tru: “Anh là cấp trên của em.”

“Diệp tam thiếu, anh có thể biến thái hơn nữa được không?” Trình An Nhã muốn giơ nạng lên đánh cho anh một trận, có người nào hành hạ người khác như anh ta không? Hơn nữa, bình thường cô cũng ăn mặc rất giản dị, không hề màu mè chút nào.

“Em xem xem em toàn mặc cái gì, đã là mẹ của một đứa con bảy tuổi rồi còn cưa sừng làm nghé, chả trách Louis thích em.” Diệp tam thiếu hừ một tiếng lạnh lùng.

Anh đã từng đọc qua tài liệu về Louis, gã này thích kiểu con gái như vậy.

Ninh Ninh mỉm cười, mami của cậu chắc chắn là muốn phát rồ lên rồi.

Quả nhiên là vậy, Trình An Nhã nở nụ cười điềm nhiên, “Diệp tam thiếu, anh làm ơn phân biệt rõ cho tôi, người ta là mẹ của đứa con bảy tuổi cũng ba mươi mấy tuổi, tôi là mẹ của đứa con bảy tổi mới có hai mươi bốn tuổi, gì mà cưa sừng làm nghé? Cô nương vốn dĩ vẫn đang trẻ trung có được không hả?”

Điện thoại của Diệp tam thiếu vang lên đứng lúc, anh sầm mắt, mặt không cảm xúc, ra lệnh, “Tóm lại, làm theo lời của anh, bản thiếu gia gần đây thích nhìn hình ảnh gái già ế chồng, bắt đầu từ ngày mai, phòng thư ký thống nhất trang phục, thống nhất cách trang điểm.”

Anh nó xong, nghe điện thoại.

Ninh Ninh bò ra cười đấm bàn thùm thụp, tức cười quá, daddy của cậu sao lại đáng yêu đến thế cơ chứ?

Cậu cười rất bá đạo, Trình An Nhã lừ mắt nhìn cậu, Ninh Ninh tiết chế một chút, bước đến bên cô, dụi vào người Trình An Nhã không ngừng run rẩy, “Mami, con đồng cảm với mami.”

Có cấp trên như vậy, có lẽ ngày mai các chị em trong phòng thư ký sẽ phát điên mất.

Quá biến thái.

“Con không cảm thấy daddy rất biến thái sao?”

“Dâu có, rất đáng yêu mà.” Ninh Ninh nói, sự đáng yêu của ba cậu là không ai có thể so bì, cậu vô cùng sùng bái, ghen cũng có thể ghen đến mức đáng yêu như vậy trên đời quả thật hiếm có.

Trình An Nhã lặng ngắt, con trai cô đúng là càng ngày càng thiên vị rồi.

“Con bị ô nhiễn không còn giống con trai mẹ nữa rồi.” Trình An Nhã đau đớn, đứa con trai ngoan ngoãn của cô đang yên đang lành bị ô nhiễm đến mức này rồi?

“Mami, nói thật lòng, tướng mạo của mẹ…đúng là rất non.” Ninh Ninh xoa mặt mẹ, cảm giác dưới tay thật tuyệt, trơn mượt như lụa, sờ vào rất dễ chịu, dương mặt cô không phải tiêu chuẩn mặt búp bê, nhưng nhìn còn non nớt hơn cả mặt búp bê, thêm vào nước da trắng, nhìn càng có vẻ trẻ trung.

“Mami nghĩ mà xem, đợi lúc con mười tám tuổi, mami mới ba mươi lăm tuổi, không chừng chúng ta đi với nhau, người đi đường lại tưởng chúng ta là một cặp tình nhân chứ không phải là hai mẹ con.” Ninh Ninh bịt miệng cười, hình ảnh rất có thể sẽ xảy ra, nhiều lắm thì cho là phi công trẻ lái máy bay bà già.

Trình An Nhã lặng ngắt, co giật, cô thật sự nhìn non như vậy sao?

“Con nghĩ quá nhiều rồi, làm sao có thể.”

“Tuyệt đối có thể.” Ninh Ninh cười nói, sau đó cậu nháy mắt tinh nghịch: “Mami, nghe nói người có vẻ mặt trẻ trung có khả năng thu hút bọn biến thái đấy, mami xem mami đi, thu hút hết người này đến người khác đều rất…biến thái.”

“Con nói ba biến thái?” Tai cậu bị kéo lên, Ninh Ninh kêu oai oái, ôm bụng daddy xin tha thứ, “Daddy, con sai rồi, daddy đẹp trai nhất, đáng yêu nhất, vô địch nhất nhất nhất.”

Trình An Nhã vô cùng bỉ thị dáng vẻ nịnh nọt của con trai, nhưng lại cảm thấy hai ba con ôm nhau cho cô cảm giác vô cùng ấm áp.

“Tiểu tử thối.” Diệp tam thiếu cười nói, “Ăn cơm thôi, sau khi ăn cơm chúng ta ra ngoài mua cho mami con bộ quần áo, càng quê mùa càng tốt.”

Trình An Nhã lặng lẽ nghẹn ngào…

Hết chương 12 ^^!

Bạn đang đọc Bà Xã Triệu Đô Mua Một Tặng Một của An Tri Hiểu
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 13

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự