Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 18 Chương 18

Bạn đang đọc Bà Xã Chớ Giở Trò (Ngũ Trọc Ác Ma Hệ Liệt) của Tạp Nhi

Phiên bản Dịch · 1622 chữ · khoảng 5 phút đọc

Trịnh Vũ Hi thử kéo Kim Bối Nhi ra khỏi thân thể Cổ Việt Di, nhưng Kim Bối Nhi một tay ôm chặt đầu Cổ Việt Di, tay kia thì không ngừng quơ quàng, đau thương kêu to: “Tránh ra, không cần kéo tôi, tôi muốn ở bên cạnh ông xã của tôi.”

Lưỡi dao sắc bén xuyên qua bao bố, Eva thở phì phò sững sờ đứng tại chỗ, trong tay nắm chặt cái bao bố nhộm đỏ máu của Cổ Việt Di.

Eva vạn lần không nghĩ rằng sẽ thất bại, người cô định ra tay là Kim Bối Nhi, vì sao ngay lúc nguy hiểm anh lại đỡ một dao cho Kim Bối Nhi chứ!

Nhìn Cổ Việt Di dùng thân thể của mình che chở cho Kim Bối Nhi, ngay cả khi ngã xuống kia còn ôm chặt Kim Bối Nhi không buông, có thể thấy được tình yêu của anh đối với Kim Bối Nhi sâu đậm cỡ nào, anh tình nguyện mình bị thương cũng không để cho cô chịu chút tổn thương nào.

Eva đã bị chấn ngạc (chấn động + kinh ngạc) đứng tại chỗ, bao bố trong tay rơi trên mặt đất, hai tay ôm đầu, lắc đầu điên cuồng, gào lên như người mất trí: “Không! Tôi không phải muốn giết người, tôi không phải...”

Giây lát, bảo vệ công ty lập tức kéo tới bắt Eva, mang cô rời khỏi hội trường.

Cổ Việt Di bị được nhân viên cứu hộ nâng lên cáng, một bàn tay Kim Bối Nhi nắm chặt tay Cổ Việt Di không buông, một bàn tay luôn vuốt ve khuôn mặt anh, nước mắt của cô rơi lã chã, từng giọt nước mắt cứ thế rơi lên mặt anh.

“Ông xã, anh không thể chết được, em không muốn biến thành quả phụ.”

Cô không cần những ngày không có anh...

Cổ Việt Di nhắm chặt hai mắt, đôi môi trắng nhợt run run lộ ra ý cười nhàn nhạt.

Bà xã đáng yêu sợ biến thành quả phụ? Nếu hôm nay đổi thành người phụ nữ khác nói những lời này, cho dù anh không qua khỏi, cũng sẽ nhảy ra khỏi mộ tìm cô ta tính sổ. Nhưng những lời này từ miệng Kim Bối Nhi nói ra, anh có thể hiểu được ý trong lời nói của cô.

Cô yêu anh!

Cổ Việt Di kiên cường giữ vững tinh thần trấn an Kim Bối Nhi: “Anh không sao, sẽ không... để em biến thành quả phụ, anh muốn ở bên em... Thật lâu... Thật lâu...”

Trịnh Vũ Hi bước đến thử giữ chặt Kim Bối Nhi, lo lắng khuyên nhủ cô: “Bối Nhi, để xe cứu thương đưa Việt Di đến bệnh viện.”

“Không! Em không thể để anh ấy đi một mình, tôi muốn đi cùng anh ấy.” Kim Bối Nhi liều mạng nắm chặt tay Cổ Việt Di không buông.

“Bối Nhi, cứu người quan trọng, em đừng càn quấy nữa.” Trịnh Vũ Hi vừa vội vừa hoảng, không biết làm sao nhìn cô.

“Em không càn quấy, anh ấy và em đã nói có viêc gì cũng sẽ cùng đối mặt, em muốn ở bên cạnh anh ấy.” Kim Bối Nhi hoảng loạn khóc lớn.

Thời gian cứu người cấp bách, nhân viên cứu hộ không thể chần chờ đành phải đồng ý. “Chị Cổ, thế thì chị đi cùng anh Cổ vậy.”

Kim Bối Nhi vừa nghe có thể cùng đến bệnh viện với Cổ Việt Di, không chút nghĩ ngợi liền bỏ tay Trịnh Vũ Hi ra, đi theo Cổ Việt Di lên xe cứu thương.

Ở trên xe, cô vẫn nắm chặt tay Cổ Việt Di như cũ, “Em sẽ ở bên anh, một bước cũng sẽ không rời đi.”

“Anh không sao...” Cổ Việt Di nhìn cô nước mắt giàn giụa, vô cùng đau lòng, cố vươn tay vuốt mặt của cô. “Ngoan... Đừng khóc.”

Kim Bối Nhi vừa nóng vội vừa đau lòng càng khóc to hơn, “Đã là khi nào, còn bảo em đừng khóc, anh nói thì em sẽ không khóc sao?”

Nói cũng phải! Sự thẳng thắng Kim Bối Nhi làm cho Cổ Việt Di không biết nên khóc hay cười, nhưng lúc này anh đã không còn sức lực tranh cãi cùng cô, chỉ có thể dùng khí lực còn sót lại, yếu ớt nói: “Anh yêu em.”

Kim Bối Nhi xúc động áp má vào mặt anh, khóc nói: “Em cũng yêu anh.”

Đợi chờ, trông mong, rốt cục cũng nghe được lời nói mà anh tha thiết mong chờ, mặc dù trong cuộc họp phóng viên cô cũng từng nói yêu anh, nhưng giờ phút này cảm giác là chân thật nhất.

Khóe môi Cổ Việt Di lộ ra mỉm cười thỏa mãn, không tiếc nuối, chậm rãi nhắm mắt lại.

“Không!” Sắc mặt Kim Bối Nhi kinh hoảng vuốt hai má Cổ Việt Di, “Ông xã, tỉnh... tỉnh... Ông xã.”

Rốt cục đến bệnh viện.

Kim Bối Nhi không thể không buông Cổ Việt Di ra, trơ mắt nhìn Cổ Việt Di bị một đám nhân viên bệnh viện đẩy mạnh vào phòng giải phẫu.

Cả người cô ngây ra như phỗng đứng ngoài phòng giải phẫu, Trình Chính Khôi và Trịnh Vũ Hi lúc này cũng đã đến, nóng lòng như lửa đốt đi đến bên cạnh Kim Bối Nhi.

Trịnh Vũ Hi sốt ruột hỏi Kim Bối Nhi: “Việt Di đâu?”

Kim Bối Nhi ngơ ngác nhìn cửa phòng giải phẫu.

Trình Chính Khôi bước đến hỏi cô y tá đang rảnh tay ở trước phòng, vẻ mặt lo lắng xoay người trở về bên cạnh các cô. “Việt Di đã vào phòng phẫu thuật.”

Trịnh Vũ Hi nhìn Kim Bối Nhi vẻ mặt dại ra, trong lòng càng thêm lo lắng, “Bối Nhi, Việt Di không sao đâu.”

“Thật không?” Kim Bối Nhi vẫn đang sững sờ nhìn cửa phòng giải phẫu

Nhớ đến máu tươi nhộm đỏ trên người anh, cả người Kim Bối Nhi nhịn không được run run.

Trịnh vũ Hi nhìn đôi mắt to đầy nước mắt và sợ hãi kia, không khỏi bắt đầu lo lắng cho Kim Bối Nhi, cô nhẹ nhàng vỗ mặt Kim Bối Nhi, thử gọi lại hồn của cô. “Bối Nhi, em có khỏe không?”

Kim Bối Nhi mở to đôi mắt long lanh nhìn Trịnh Vũ Hi, “Chị họ, Việt Di anh ấy không có việc gì chứ?”

“Sẽ không đâu, em yên tâm.” Trịnh Vũ Hi ôm vai của cô, đưa cô tới ghế chờ bên cạnh, “Đừng lo lắng, hãy tin Việt Di, anh ấy nhất định sẽ bình an vô sự.”

“Đúng, chắc là sẽ không có việc gì.” Kim Bối Nhi mở to đôi mắt to vô hồn, thì thào tự nói: “Anh ấy là người giữ lời hứa, anh ấy nói muốn ở bên mình thật lâu, thật lâu.”

“Đúng, anh ấy sẽ bên cạnh Bối Nhi thật lâu, thật lâu.” Trịnh Vũ Hi nhìn bộ dạng tâm hồn vỡ vụng của Kim Bối Nhi, không khỏi làm cô tuông rơi nước mắt.

Vốn là một cuộc hôn nhân không được xem trọng, không nghĩ tới cuối cùng cảm tình của bọn họ lại sâu đậm như thế.

Trình Chính Khôi thúc thủ vô sách (bó tay không có cách nào)nhìn Kim Bối Nhi, bây giờ nói an ủi Kim Bối Nhi đều là dư thừa, trừ phi Cổ Việt Di không có việc gì, nếu không anh sợ Bối Nhi sẽ không chấp nhận được.

Hai giờ sau, cửa phòng giải phẫu mở ra, bác sĩ đi ra phòng giải phẫu, gọi: “Người nhà của Cổ Việt Di.”

Trình Chính Khôi và Trịnh Vũ Hi nhìn Kim Bối Nhi không có phản ứng gì, chỉ thấy cô không nhúc nhích ngồi ở trên ghế, ngoảnh mặt làm ngơ với bác sĩ vừa kêu to.

Trình Chính Khôi bước nhanh đến trước mặt bác sĩ, “Tôi là người thân của Cổ Việt Di, bây giờ cậu ấy thế nào?”

Bác sĩ mỉm cười nói: “Tất cả ổn rồi, lập tức có thể đưa về phòng bệnh.”

Việt Di không có việc gì! Trình Chính Khôi rốt cục thở phào nhẹ nhõm, xoay người đến trước mặt Kim Bối Nhi, “Bối Nhi, bác sĩ nói Việt Di không sao rồi.”

“Thật chứ? Vậy sao còn chưa nhìn thấy anh ấy.” Cô muốn tận mắt thấy mới có thể yên tâm.

Chỉ chốc lát sau, cửa phòng giải phẫu mở ra, ba nhân viên phụ giúp đẩy giường bệnh, “Người nhà của Cổ Việt Di.”

Kim Bối Nhi nhìn giường, hơi thở gấp gáp, cô nhận ra khuôn mặt tái nhợt nằm ở trên chiếc giường nhỏ màu trắng kia.

Là ông xã của cô, là Việt Di! Kim Bối Nhi bước nhanh đến, một tay vịnh lấy đầu giường, một tay nhẹ nhàng vỗ về mặt Cổ Việt Di, gọi nhẹ: “Ông xã.” Nước mặt xúc động phút chốc giống như sợi trân châu bị đứt, ồ ồ rơi xuống.

Cổ Việt Di thoáng có ý thức, anh nghe được tiếng gọi đau buồn của Kim Bối Nhi, mí mắt nặng trĩu không mở ra được, môi mấp máy giống như đang nói chuyện.

Kim Bối Nhi vội vàng cúi đầu, kề tai bên môi anh.

“Bà, Bà... xã.”

Một câu gọi nhẹ làm cho nước mắt của Kim Bối Nhi lại lần nữa dâng lên, cô hít hít cái mũi, tay nhỏ bé cố gắng ôm trọn bàn tay to, “Ông xã, em sẽ luôn luôn ở bên cạnh anh.”

“Uh.” anh đáp nhẹ, lập tức nặng nề ngủ.

Bạn đang đọc Bà Xã Chớ Giở Trò (Ngũ Trọc Ác Ma Hệ Liệt) của Tạp Nhi
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 23

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự