Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 21 Cậu, thật cao lớn!

Bạn đang đọc Bá Nữ Khiêm Quân của Nhâm Thuỷ Yên Vân

Phiên bản Dịch · 7565 chữ · khoảng 27 phút đọc

Trạm xe lửa lúc này chật ních người, Trần Hiểu Quân đưa Lương Âm đến phòng chờ, Lương Âm lại cầm lấy chiếc balo từ trong tay Trần Hiểu Quân: “Được rồi, đưa tớ đến đây thôi, cậu về đi!”

“Âm Âm…” Trần Hiểu Quân không có dũng khí nhìn thẳng vào Lương Âm, “Cậu sẽ không giận tớ chứ?”

Lương Âm thở dài: “Tại sao tớ phải giận cậu cơ chứ, giữa chúng ta không có ai đúng ai sai, hơn nữa…”

Lương Âm không nói tiếp, Trần Hiểu Quân lại lo lắng trong lòng Lương Âm vẫn còn đang giận cô cho nên không yên tâm mà hỏi lại: “Hơn nữa?”

“Quân Quân!” Lương Âm cười vô cùng tươi tắn dịu dàng, nụ cười dịu dàng như vậy nhất thời khiến cho Trần Hiểu Quân hoài nghi lúc trước có phải mình đã làm điều gì sai trái hay không, “Tớ rất vui khi thấy cậu như thế này, điều đó chứng tỏ cậu đã trưởng thành, không còn là cô bé trước kia cái gì cũng tỉnh tỉnh mê mê nữa.”

Trần Hiểu Quân cau mày, đây rốt cuộc là khen mình hay là chê mình đây! Nhưng đây không phải là điều quan trọng, quan trọng là làm bạn thân với Lương Âm từ nhỏ Trần Hiểu Quân cũng hiểu ra được một chút: “Cậu không giận tớ!”

“Tớ lúc nào thì nói giận cậu cơ chứ!” Vừa mới khen Trần Hiểu Quân trưởng thành bây giờ lại hỏi cái vấn đề không có đầu óc này nữa, Lương Âm thật muốn đánh người, chỉ là qua mấy năm tu thân dưỡng tính cô thật không làm được chuyện như vậy. Hơn nữa… Nếu có giận thì cũng không phải bây giờ, bây giờ cô mà giận thì sẽ không đứng ở đây nghe Trần Hiểu Quân lảm nhảm rồi.

“Vậy thì tốt rồi!” Trần Hiểu Quân hoàn toàn không e dè giọng điệu hung dữ của Lương Âm vẫn tranh thủ thừa thắng xông lên, “Vậy chúng ta vẫn là bạn bè chứ? Lần sau quay về cậu sẽ đến chơi với mình chứ? Bọn mình còn có thể là bạn thân của nhau giống như trước được không?”

“Trần Hiểu Quân! Cậu nói xong chưa hả!” Lương Âm giậm chân, “Làm bạn với người thiếu não như cậu, tớ mới là đứa không có não nhất!” Sau đó hai người bạn không có não người tiếp tục trò chuyện về chủ đề không có chút dinh dưỡng nào cho đến khi xe lửa tới mới bịn rịn nói lời từ biệt, lần này chia tay ít nhất phải nửa năm không gặp được nhau…

Kỳ nghỉ quốc khánh 7 ngày chính thức kết thúc, trong bảy ngày này, ngoại trừ ngày đầu tiên còn thấy mặt Trình Hiểu Quân sau đó Trần Hiểu Quân không gặp Trình Hiểu Quân chuyện trò gì nữa, là cô cố ý, ai bảo cái tên kia khốn kiếp như vậy! Ngày nào cũng thấy cậu ta ở trên ban công ở trên ban công chờ mình, vậy mà nhìn thấy vẻ mặt mất hứng của mình lườm nguýt lại không dám tới gần để mình xả giận! Nhưng ngày nghỉ lễ cuối cùng cũng đã đến rồi, cái tên quỷ đáng ghét kia có khi nào bị mình dọa cho đến mức không dám đến tìm mình không? Cái tên quỷ đáng ghét này quả thật là càng ngày càng vô dụng và nhát gan, trước kia dù uy hiếp đe dọa thế nào cũng không chạy mất bây giờ cô còn chưa nói gì đã không còn dũng khí rồi, đi cũng không nói với mình một tiếng, chuyện này khiến cho Trần Hiểu Quân vô cùng tức giận, đi dạy học cũng không thể kìm chế mà hung dữ với học sinh.

“Các em ngồi bất động như thế này thì vui vẻ lắm sao?” Trần Hiểu Quân nhìn những học sinh này lại rất muốn lấy bạo lực để giải quyết vấn đề, sao lại an phận yên tĩnh đến thế, yên tĩnh tới mức khiến cho cô chỉ muốn đạp cho một cái, đáng tiếc cô là giáo viên, không thể hành động thế được! “Không chịu hoạt động thì ra sân bóng phạt đứng, nhân tiện hấp thu ánh nắng mặt trời, cho các em sảng khoái dễ chịu …”

Thấy giáo viên dùng vẻ mặt quái dị lại nói những lời tàn nhẫn như vậy không khỏi khiến cho đám học sinh cảm thấy ngày hôm nay nhất định là cô giáo bị ma nhập cho nên mới nháo nhào như ong vỡ tổ chạy đến sân bóng chịu tội.

Trần Hiểu Quân hài lòng nhoẻn miệng cười, rất tốt may mà các em không đụng vào họng súng nếu không các em cứ tập xác định đi. Ban ngày có thể đem tâm tư đặt ở trên người học sinh nên không cần phải nghĩ đến cái tên quỷ đáng ghét kia, nhưng đến tối tất nhiên là cô không thể chịu được.

Lúc trước khi Trần Hiểu Quân ở một mình trong kí túc xá, thời gian ngoài giờ mà được đọc sách đối với cô mà nói là một loại hưởng thụ, nhưng là kể từ sau kì nghỉ hè thì đọc sách đối với cô lại trở một loại hành hạ, nhất là trong tuần này, cô hoàn toàn không thể nào tập trung vào đọc, khó khăn chịu đựng qua một tuần, ngày thứ sáu Trần Hiểu Quân về nhà. Tại sao nhỉ? Trần Hiểu Quân cảm giác mình có cảm xúc gì đó không thể lí giải nổi, cô lại bắt đầu tái diễn tình trạng của tháng trước, cứ nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại. Trong lòng cô biết rõ ràng làm như vậy rất chi là nhàm chán hơn nữa chỉ cần mình gọi một cú cái tên quỷ đáng ghét kia sẽ quay về nhưng cô nhất định không chịu gọi. Trong chuyện yêu đương từ trước đến nay Trần Hiểu Quân đều là kẻ ương ngạnh quật cường không chịu cúi đầu.

Đợi một buổi tối không có có kết quả, Trần Hiểu Quân tức giận đem sách trên bàn ném loạn xạ khắp phòng rồi ngã xuống giường dần dần ngủ thiếp đi. Ngày hôm sau, Trần Hiểu Quân lại một lần nữa hơn mười một giờ mới dậy, cũng đã đến giờ cơm trưa, hôm nay ba Trần ở nhà.

Ba Trần nhìn con gái đến tận giờ mới rời giường giọng nói rõ ràng không được hài lòng: “Làm sao mà mấy Chủ nhật gần đây con đều dậy trễ như vậy, thói quen này không tốt đâu, công việc ở trường học mệt mỏi quá hả?”

Trần Hiểu Quân rửa mặt xong ngồi xuống bàn cơm: “Đâu có, chẳng qua là tối hôm qua con ngủ không được ngon giấc.” Nói xong cũng bắt đầu ăn cơm.

“Gần đây ba thấy con là lạ, hình như có tâm sự gì đó, nói cho ba nghe một chút đi, không chừng ba còn có thể giúp con nghĩ ra biện pháp.” Ba Trần quan tâm hỏi.

Nhưng lúc này Trần Hiểu Quân không có tâm trạng nói chuyện, cô đang rất đói bụng, hơn nữa khi giận một ai đó thì cô càng đói bụng, cô cũng không muốn nhắc tới cái tên kia quỷ đáng ghét kia nữa: “Con không sao ạ. Ba, con thấy ba gần đây bề bộn nhiều việc, chủ nhật tháng trước con về cũng không thấy ba ở nhà.” Trần Hiểu Quân vừa ra sức ăn cơm vừa hỏi bâng quơ.

Ba Trần nghe xong đôi đũa trong tay khẽ run một chút, cầm chắc lại rồi mới nói: “Gần đây ba hơi bận, vừa được điều đến phòng vệ sinh, rất nhiều công việc phải xử lý cho nên ba không thường xuyên ở nhà.”

“À!” Trần Hiểu Quân gật đầu không phát hiện lời ba Trần nói có chút mập mờ.

Ba Trần vì muốn dời đi sự chú ý của con gái liền thuận miệng nói: “Dì Tần vốn định mời chúng ta ăn một bữa cơm, nhưng dịp quốc khánh này dì có ca trực nên không có thời gian, Chủ nhật này nhân tiện con cũng ở nhà, tới liên hoan cùng với dì Tần và Hiểu Quân đi.”

“Hiểu Quân?” Trần Hiểu Quân để chén xuống nhìn ba Trần chằm chằm, “Cậu ta lại về rồi ạ?”

“Cái gì mà lại về, Hiểu Quân về từ đợt quốc khánh vẫn chưa trở lại trường, nó bây giờ còn đang thực tập ở một bệnh viện trong thành phố.” Ba Trần ban đầu còn không tin, nhưng nhìn vẻ mặt con gái hình như cũng không biết chuyện này, sao có thể thế nhỉ, tại sao Hiểu Quân lại không nói chuyện này cho Quân Quân, “Con không biết sao?”

“Con biết.” Vừa mới biết! Ánh mắt Trần Hiểu Quân lộ ra tia nguy hiểm nhìn chén cơm trên tay mình mà như muốn dùng chiếc đũa đâm thủng một lỗ, “Biết rồi cũng coi như không biết, dù sao con cũng không muốn gặp lại cậu ta.”

“Vừa rồi ba còn tưởng con không biết.” Ba Trần cảm thấy vẻ mặt con gái có chút kỳ quái, chỉ là cô trả lời cũng bình thường nên không hỏi thêm gì nữa. Hơn nửa năm gần đây cô hình như cũng không bình thường được bao nhiêu, đại khái là từ khi trưởng thành có tâm sự gì cũng sẽ không nói với người làm cha như ông, ba Trần cũng không biết phải làm sao, nếu như Quân Quân có một người mẹ có lẽ sẽ không xảy ra những vấn đề như vậy.

Hai cha con không nói thêm gì nữa. Trần Hiểu Quân bây giờ cũng không có việc gì bận, cô bước vào phòng ngủ, đem sách vừa dọn dẹp xong ném lung tung các góc trong phòng, như vậy vẫn còn chưa đủ, cô đem hết gối ở trên giường hung hăng đập xuống đất, vẫn chưa nguôi giận còn ngồi ở trên giường lấy tay đem chăn vò nát. Vừa vò vừa mắng ở trong lòng: quỷ đáng ghét cậu được lắm, không về trường cũng không nói cho tôi biết, mỗi ngày thấy tôi cũng không thèm nói câu nào, sợ tôi đến nỗi một cú điện thoại cũng không gọi, vậy mà cũng mang tiếng là thông minh từ nhỏ! Chống mắt nhìn xem sau này tôi không thèm để ý tới cậu nữa, để cho tôi nhìn thấy cậu nhất định phải đem cậu đánh trở lại làm tên quỷ đáng ghét biết nghe lời như hồi bé!

Kể từ khi Trần Hiểu Quân biết quỷ đáng ghét chưa quay về trường mà tới bệnh viện thực tập hơn nữa còn không tới tìm cô, tâm tình của cô càng thêm tệ. Không gặp được Trình Hiểu Quân nên không thể đánh anh mắng anh phát tiết được, tới trường học tâm tình lại càng thêm rối rắm, hơn nữa nhìn thấy đám học sinh vừa bước vào lớp mười như những con mọt sách an phận yên ổn lại khiến cho cô nhớ tới quỷ đáng ghét mà giận cá chém thớt. Đến giờ thể dục Trần Hiểu Quân ra lệnh cho mấy con mọt sách lười vận động chạy 1.500m. Có người nói rằng thường thường khi tâm trạng không tốt thì lại càng gặp xui xẻo, Trần Hiểu Quân hiện tại chính là cái người xui xẻo này.

Đứng ở phòng làm việc của hiệu trưởng, Trần Hiểu Quân cúi đầu nói xin lỗi: “Hiệu trưởng, tôi biết sai rồi, sau này tôi sẽ chú ý.”

“Gây ra chuyện lớn như vậy cô còn muốn có lần sau sao?” Hiệu trưởng tức đến nỗi muốn đập bàn, “Cô có biết lần này cô phạm phải sai lầm lớn như thế nào không, nếu như lần này Nghiêm Diêu không được cứu chữa kịp thời thì cô đã trở thành hung thủ giết người rồi đấy!”

“Hiệu trưởng, tôi thật sự không biết Nghiêm Diêu có bệnh tim từ nhỏ, nếu tôi biết tuyệt đối sẽ không để cho em ấy chạy 1.500m, hơn nữa trước khi chạy em ấy cũng không nói với tôi em ấy có bệnh tim không thể chạy được…” Trần Hiểu Quân ủy khuất nói, cái danh hung thủ giết người quả thật cô không thể đảm đương nổi, tuy nói là cô sai nhưng chuyện này cũng không thể đem toàn bộ trách nhiệm đổ hết lên người cô được.

Hiệu trưởng tức giận một lúc lâu không nói gì, trong lòng ông cũng biết chuyện này không thể đổ toàn bộ trách nhiệm lên Trần Hiểu Quân, chủ nhiệm lớp không kịp nói rõ tình hình với cô, người trong cuộc Nghiêm Diêu cũng không nói bệnh tình trước khi chạy nên cuối cùng mới dẫn đến kết quả như thế này. Nhưng Trần Hiểu Quân không thể không bị xử phạt: “Bất kể nguyên nhân là gì, học sinh ở tiết thể dục phải vào bệnh viện cấp cứu cô cũng có một phần trách nhiệm, chuyện xử phạt sẽ quyết định sau, trước tiên cô viết bản kiểm điểm rồi nộp lên đã. Về phần Nghiêm Diêu, cô tới bệnh viện thăm cô bé một chuyến, gặp người nhà của em ấy cô nhất định phải thành thật nói lời xin lỗi, tranh thủ cơ hội để bọn họ không truy cứu chuyện này.”

Sáng thứ bảy Trần Hiểu Quân chuẩn bị một chút quà để đến thăm Nghiêm Diêu vẫn còn đang nằm viện để theo dõi, vốn gặp phải chuyện này cũng đã xui xẻo lắm rồi, vậy mà từ chủ nhiệm lớp biết được Nghiêm Diêu đang nằm ở bệnh viện nào Trần Hiểu Quân lại càng cảm thấy vô cùng xui xẻo, vốn trong lòng chỉ có uất ức, hiện giờ lại có thêm vài phần lo lắng, bệnh viện nào chẳng tốt tại sao lại cứ phải tới bệnh viện số một của thành phố? Nhưng mà cho dù Trần Hiểu Quân bây giờ không muốn đi cỡ nào, cô cũng không thể không đi.

Đứng ở trước cửa bệnh viện, Trần Hiểu Quân lấy lại bình tĩnh, không thể vì quỷ đáng ghét ở bệnh viện này mà để cho người khác nhìn thấy vẻ mặt này của mình được, phải tươi cười, phải tươi cười! Mất hai phút ổn định lại tâm lí Trần Hiểu Quân cuối cùng cũng xua tan đi những cảm xúc rối loạn về Trình Hiểu Quân.

Đi tới trước cửa phòng bệnh, cô hít một hơi thật sâu rồi gõ cửa, rất nhanh một người phụ nữ khoảng chừng ba chừng ba lăm tuổi thoạt nhìn rất trí thức bước ra mở cửa: “Xin hỏi đây có phải là phòng bệnh của Nghiêm Diêu không ạ?” Trần Hiểu Quân rất lễ phép hỏi.

“Đúng rồi, cô là…” Người phụ nữ mở cửa định hỏi cô là ai thì đã nghe tiếng con gái trong phòng hô lên – cô Trần: “Hóa ra là cô giáo Trần, tôi là mẹ của Nghiêm Diêu, mời vào!”

Trần Hiểu Quân theo lời bước vào phòng đặt trái cây và thuốc bổ xuống rồi hỏi thăm Nghiêm Diêu về bệnh tình một chút, sau đó lại hướng về phía mẹ Nghiêm thành tâm nói: “Mẹ em Nghiêm à, thật thật xin lỗi bởi vì sai lầm của tôi mới khiến con gái chị gặp phải chuyện không may trong giờ thể dục, tôi thành thật xin lỗi!”

“Cô giáo Trần, cô đừng nói như vậy.” Mẹ Nghiêm ngắt lời Trần Hiểu Quân nói: “Cháu nó cũng đã nói mọi chuyện với tôi rồi, tôi biết chuyện ngoài ý muốn lần này cũng không phải tất cả là do cô, muốn trách thì nên trách cháu nó quá ngang bướng, không chịu nghe lời của chúng tôi, cứ tưởng là thân thể mình không có vấn đề gì.” Giọng mẹ Nghiêm dần mang theo vẻ bất đắc dĩ mà đau lòng, hốc mắt cũng bắt đầu đỏ lên, “Diêu Diêu cũng quá bướng bỉnh, nó luôn muốn được giống như các bạn học khác cho nên chưa bao giờ nói với bất kỳ ai là mình có bệnh, trước kia nó cũng vì không nói với ai tình trạng cơ thể mà phải vào cấp cứu, chẳng qua là lần này, con bé thật sự là quá ẩu rồi…”

“Mẹ…” Nghiêm Diêu kéo kéo vạt áo mẹ Nghiêm, “Mẹ đừng đau lòng nữa, không phải bây giờ con rất tốt đó sao, hơn nữa bác sĩ cũng nói là con không sao rồi mà.” Khi nói câu này khuôn mặt Nghiêm Diêu còn mỉm cười, xem ra là một cô bé rất kiên cường.

“Mẹ Nghiêm, chị cũng đừng lo lắng, tôi tin là Nghiêm Diêu nhất định sẽ ổn thôi, huống hồ có một cô con gái rất kiên cường dũng cảm như vậy, chị nên cảm thấy tự hào mới đúng, không có nhiều cô bé có can đảm chiến đấu với chính mình như Nghiêm Diêu đâu chị ạ, tôi nghĩ bệnh của em ấy sau này nhất định có thể tiến triển mà khỏe mạnh trở lại.” Qua mấy câu trò chuyện ngắn gọn đó mà Trần Hiểu Quân cảm thấy cô rất có cảm tình với cô bé kiên cường này, hơn nữa đối với mẹ Nghiêm, cô cũng rất quý mến.

Nghe được những lời như vậy của Trần Hiểu Quân, tâm tình mẹ Nghiêm cũng tốt lên rất nhiều, Trần Hiểu Quân lựa vài đề tài vui vẻ cùng mẹ Nghiêm và Nghiêm Diêu tán gẫu, trong lúc bọn họ đang trò chuyện rôm rả thì một bác sĩ mặc áo blue trắng tiến vào, sắc mặt Trần Hiểu Quân nhanh chóng thay đổi, thiếu chút nữa cô đã quên mất cái tên quỷ đáng ghét cũng đang ở bệnh viện, Trần Hiểu Quân nhíu mày, không trùng hợp đến vậy chứ hay là cậu ta là bác sĩ của Nghiêm Diêu?

“Quân Quân?” Trình Hiểu Quân không ngờ ở đây cũng gặp được Trần Hiểu Quân, “Sao cậu lại ở đây?”

“Thăm học trò của tôi.” Trần Hiểu Quân trả lời cứng ngắc sau đó liền quay đầu không nói thêm gì nữa.

Mẹ Nghiêm đứng dậy tránh ra khỏi giường bệnh: “Bác sĩ Trình!”

Trình Hiểu Quân thu lại tầm mắt đang dừng trên người Trần Hiểu Quân: “Mẹ Nghiêm, tôi tới làm kiểm tra thông thường cho Nghiêm Diêu.” Vừa nói vừa đặt ống nghe lên ngực Nghiêm Diêu sau đó hỏi han một chút về tình trạng cơ thể Nghiêm Diêu như thế nào, những chỗ nào không thoải mái, có phản ứng khác lạ gì không, Nghiêm Diêu trả lời từng câu một, sau đó Trình Hiểu Quân cầm bệnh án của Nghiêm Diêu nhìn một lát rồi nói: “Mọi người không cần lo lắng, thân thể Nghiêm Diêu hồi phục rất tốt, nhìn chung nghỉ ngơi hai ba ngày nữa là có thể xuất viện.”

“Cảm ơn bác sĩ Trình! Nếu như không phải là anh kịp thời cứu chữa có lẽ con gái của tôi sẽ không bình phục nhanh như vậy.” Mẹ Nghiêm sau khi nghe xong vui mừng không nói nên lời. Nếu là người chưa từng trải qua thì sẽ không thể nào hiểu được tâm trạng của một người mẹ mỗi lần thấy con gái mình hôn mê đưa vào phòng cấp cứu sau đó lại lo lắng đợi chờ con gái tỉnh lại. Huống chi những chuyện này mẹ Nghiêm không phải chỉ trải qua có một lần, nếu nói là tâm lực quá mệt mỏi cũng không quá lời. Nghe được cơ thể con mình đang hồi phục đây chắc chắn là niềm an ủi lớn nhất đối với mẹ Nghiêm người luôn phải chăm sóc cho cô con gái đau yếu.

“Chị đừng cám ơn tôi, tôi là bác sĩ, chữa trị giúp bệnh nhân giảm bớt đau đớn là trách nhiệm của tôi, hơn nữa tôi cũng chỉ là một bác sĩ thực tập, chị muốn cảm ơn thì hãy cám ơn bác sĩ Lưu, ông ấy mới là bác sĩ chỉ đạo.” Trình Hiểu Quân còn chưa quen với việc gia đình bệnh nhân thể hiện tấm lòng nhiệt tình dồn dập như vậy. “Nếu mọi người có vấn đề gì thì cứ nhấn chuông tôi sẽ đến ngay lập tức, bây giờ tôi phải đi thăm những bệnh nhân khác.” Trình Hiểu Quân lúc đi ra còn quay đầu nhìn chăm chú Trần Hiểu Quân đang cố ý tránh mặt anh, lại đem những lời muốn nói nuốt trở lại bụng rồi bước ra khỏi phòng bệnh. Quân Quân còn chưa tha thứ cho mình…

Sau khi Trình Hiểu Quân đi mẹ Nghiêm giúp con gái thu dọn lại giường chiếu hơi lộn xộn rồi cùng Trần Hiểu Quân chuyện trò thoải mái: “Cô giáo Trần và bác sĩ Trình quen nhau hả?”

Trần Hiểu Quân trong lòng rất không muốn nhắc lại vấn đề này, nếu là người khác hỏi cô nhất định sẽ nói không quen, nhưng ở trước mặt mẹ Nghiêm cô không nói dối được bèn ấp úng nói: “Chúng tôi, là hàng xóm…”

“Tôi thấy hai người có vẻ rất thân quen, chắc là hàng xóm lâu năm rồi.” Mẹ Nghiêm chọn lấy hai quả táo đỏ nhất trong giỏ trái cây cười nói, “Tôi đi rửa trái cây cho hai người ăn.”

Trần Hiểu Quân kinh ngạc, cái gì mà có vẻ rất thân quen, chúng tôi một tuần không gặp mặt nhau lấy một lần mà cũng gọi là thân quen hay sao? Hơn nữa cái người chững chạc mặc áo blu trắng như tuyết toát ra vẻ thần thánh không dính chút tạp trần, toàn thân còn có vầng hào quang rực rỡ mà ôn hòa như thiên sứ lúc nãy mà là cái tên quỷ đáng ghét đó sao? Mình còn chưa từng thấy dáng vẻ này của cậu ta mà cũng gọi là thân quen sao…? Nhưng cô không muốn phản bác mẹ Nghiêm đang tủm tỉm cười. Trần Hiểu Quân ngồi thêm hai tiếng đồng hồ trong phòng bệnh rồi mới tạm biệt Nghiêm Diêu và mẹ Nghiêm trở về nhà.

Bước ra khỏi bệnh viện trong lòng có chút thoải mái cũng có chút mất mát, chuyện Nghiêm Diêu đại khái là không có vấn đề gì rồi, chỉ có cái tên quỷ đáng ghét là khiến cho người ta phải chán ghét… Trần Hiểu Quân buồn bực về đến nhà, ba không có ở nhà, cô đành một mình nấu cơm, cơm nước xong lại như một con heo lăn ra giường, thế nhưng cô vẫn cảm thấy rất phiền muộn, ở trên giường lăn qua lộn lại hơn một tiếng, rồi từ trên giường vùng dậy quát to một tiếng: “Quỷ đáng ghét, nếu cậu không tới tìm tôi thì sau này cũng đừng mong nhìn thấy tôi nữa!” Sau đó uỳnh một cái ngã xuống giường.

Dáng vẻ lạ lẫm của Trình Hiểu Quân ngày hôm nay khiến cô cảm thấy Trình Hiểu Quân và cô như hai người ở hai thế giới khác nhau, nếu đem ra so sánh thì Trình Hiểu Quân là Thiên Sứ dịu dàng khiêm tốn còn Trần Hiểu Quân cô trăm phần trăm là ác ma độc tài nóng nảy. Lúc từ bệnh viện bước ra cô còn mơ hồ nghe được rất nhiều bác sĩ và y tá đang bàn luận về Trình Hiểu Quân, mà hình như đều là khen ngợi cậu ta, cái tên quỷ đáng ghét này rõ ràng là đần muốn chết sao lại được hoan nghênh như vậy nhỉ? Những hình ảnh của cô cùng với Trình Hiểu Quân trước kia không ngừng hiện lên trong đầu, càng nghĩ trong lòng Trần Hiểu Quân càng thêm phiền, Trần Hiểu Quân đá chân, vùi mình vào trong chăn lăn lộn một hồi, tóc tai vò cho rối tung lên không khác gì một cái tổ chim, sau đó lại chịu không nổi buồn bực mà chui ra.

Không muốn để cho Trình Hiểu Quân ảnh hưởng tới tâm trạng của mình, cô bò dậy tìm chồng truyện để trên bàn, lấy ra một quyển ngược nhất ra đọc, cái này chắc có thể đuổi được ý nghĩ về quỷ đáng ghét đi. Càng đọc Trần Hiểu Quân càng cảm thấy khó chịu, chẳng lẽ là bởi vì đã biết trước được nguyên nhân? Trước kia lúc đọc rõ ràng là nước mắt rơi lã chã, tại sao bây giờ càng đọc càng cảm thấy nữ chính tự mình chuốc lấy rắc rối? Bị oan uổng mà sống chết cũng không chịu giải thích không phải rõ ràng để người ta ức hiếp hay sao; được người mình yêu nghi ngờ cũng không tranh cãi đây không phải là cam chịu sao; bị vu oan hãm hại còn tức giận thừa nhận đây là tự mình chuốc lấy cực khổ đúng không; thay người trong lòng đỡ một dao chí mạng còn nói những lời độc ác đem người đuổi đi đây không phải là tự tạo nghiệt à…

Trần Hiểu Quân không đọc tiếp được nữa, đây không phải ngược, đây rõ ràng là tự chuốc lấy phiền nhiễu! Ném quyển truyện trở lại bàn Trần Hiểu Quân nằm ngửa ở trên giường tâm trạng vẫn không chừng thấp thỏm xoay quanh quỷ đáng ghét, chịu không nổi nữa, Trần Hiểu Quân từ trên giường bò dậy, nhất định phải làm chuyện gì đó. Trần Hiểu Quân suy nghĩ mười phút liền nảy ra một ý tưởng táo bạo. Sau khi hạ quyết tâm Trần Hiểu Quân ở trong phòng lục tung một hồi, quăng một đống quần áo đủ các nhãn hiệu trên giường.

Sau khi lấy ra hết những thứ mình tính dùng, Trần Hiểu Quân mỉm cười hài lòng, may mà đống quần áo trước kia đi mua với Bành Hạo vẫn còn chưa bỏ đi. Quỷ đáng ghét, cậu cứ đi làm Thiên Sứ của cậu đi, tôi đi làm ma quỷ của tôi xem cậu còn dám tới trêu chọc tôi nữa hay không!

Trần Hiểu Quân cáu kỉnh chọn một hồi lâu mới quyết định mặc nguyên một bộ đồ màu đen rất hợp với tâm trạng của mình lúc này. Mất 20 phút mới mặc xong, cô nhìn lại mình trong gương, xoay hai vòng, rất tuyệt, quả thật rất ma quỷ… Nhưng mà mái tóc này? Loay hoay mười phút sau Trần Hiểu Quân cảm thấy mình càng làm thì tóc tai càng không ra thể thống gì, thôi bỏ đi! Trần Hiểu Quân cầm lấy túi xách bước ra cửa, đi hướng nào đây? Cô nhìn quanh bốn phía sau đó đi vào một cửa tiệm làm tóc có vẻ chuyên nghiệp ở khu vực trung tâm. Nửa giờ sau Trần Hiểu Quân từ bên trong ra, vừa bước ra đã thu hút sự chú ý của người đi đường.

Mọi người đều nhìn thấy một cô gái cao gầy ở giữa mái tóc lấp lánh một viên pha lê lấp lánh có kích thước bằng ngón tay cái, những sợi tóc hỗn loạn được bới thành một búi tóc gọn gàng, một lọn tóc xoăn gợn sóng được thả xuống, lớp trang điểm tông tím đậm nhạt rất thích hợp, trên cổ đeo một chuỗi trang sức, phía trên là áo sơmi caro trắng đen cao cấp cắt may rất tinh xảo, phối cùng legging đen dài bó sát người, mang thêm một đôi giày da màu đen đính tua rua bằng thép xám lạnh chói mắt, những thứ này phối hợp ở trên người một cô gái xinh đẹp cao trên 1m72 chỉ có thể dùng hai chữ để hình dung, hoàn mỹ, đẹp đến hoàn mỹ!

Trần Hiểu Quân hài lòng nhìn hiệu quả mình mang đến, nhướng mày nhếch môi, khuya hôm nay, tôi sẽ chờ xem thiên sứ cứu vớt ma quỷ!

Hôm nay đến phiên Trình Hiểu Quân trực ở văn phòng bệnh viện, sau khi ăn cơm tối xong rồi hoàn thành những nhiệm vụ y tế hằng ngày, anh ra phía sau tủ sách cầm một quyển sách y ra đọc, đây đều là những kinh nghiệm quý báu mà bác sĩ Lưu qua hơn 20 năm làm nghề y mới tích lũy được, anh phải tranh thủ thời gian nhanh chóng biến chúng thành của mình. Hai tuần lễ thực tập ở bệnh viện mặc dù vẫn chưa gặp phải vấn đề tự mình không giải quyết được, biểu hiện của bác sĩ Lưu đối với mình cũng rất hài lòng, nhưng như vậy vẫn chưa đủ, hơn nữa nếu thật sự gặp phải vấn đề không giải quyết được thì việc nghiên cứu như vậy cũng rất quan trọng, có thể quyết định đến tính mạng con người. Trình Hiểu Quân gạt bỏ hết thảy tạp niệm bắt đầu chuyên tâm đọc sách, rất nhanh anh liền chìm vào trong đó, trong phòng làm việc yên tĩnh chỉ còn lại tiếng anh lật sách cùng với tiếng bút sột soạt thỉnh thoảng vang lên. Cho nên khi một hồi chuông vui vẻ từ đâu đó bất thần reo vang làm anh giật mình thiếu chút nữa làm rớt cả bút, tiếng chuông này…? Trình Hiểu Quân vội vàng bắt máy, không thể che dấu được niềm vui: “Quân Quân!”

Trình Hiểu Quân bởi vì bất ngờ nhận được điện thoại của Trần Hiểu Quân cộng thêm sợ Trần Hiểu Quân sẽ cúp máy mà bàn tay cầm điện thoại có chút run rẩy, nhưng nghe thấy giọng nói trong điện thoại hình như rất hàm hồ thì lại lập tức chuyển sang lo lắng. Nghe kỹ thì có vẻ Quân Quân đang ở một chỗ nào đó rất ồn ào: “Quân Quân, cậu bây giờ đang ở đâu?” Đầu dây bên kia Trần Hiểu Quân phải mất mấy phút mới mơ hồ nói cô đang chơi ở một quán bar rất đông người. Nghe đến đó thì điện thoại trong tay Trình Hiểu Quân lại run lên, sao Quân Quân lại chạy đến quán bar đi còn uống nhiều rượu như vậy nữa?

“Quân Quân, cậu đợi đó không được đi đâu, bây giờ tớ sẽ lập tức qua đó đón cậu, nhớ nhất định phải chờ tớ đến.” Vừa nói Trình Hiểu Quân liền cởi cái áo blue đang mặc trên người. Người trong điện thoại hình như nói cái gì đó khiến Trình Hiểu Quân bất giác nhíu mày thật chặt, anh trấn tĩnh tinh thần một chút rồi mới nói: “Được, 15 phút, 15 phút tớ sẽ tới, cậu nhất định không được đi đâu đấy.” Trong điện thoại, Trần Hiểu Quân hình như là đồng ý, Trình Hiểu Quân cúp điện thoại rồi xin phép một bác sĩ khác cùng ca trực sau đó liền vội vã đi ra ngoài.

Lúc Trình Hiểu Quân chạy tới chỗ Trần Hiểu Quân nói đã là chuyện của mười lăm phút sau, anh vô cùng lo lắng chạy vào trong quán bar tìm hai vòng cũng không thấy người anh muốn tìm, bất an đến mức chỉ muốn lật tung cái quầy bar này lên thôi, nhưng mà lý trí nói cho anh biết bây giờ còn có chuyện quan trọng hơn, tìm Trần Hiểu Quân. Anh hỏi thăm một tiếp đãi viên trong quán bar xem có nhìn thấy một cô gái 20 tuổi, cao khoảng 1m73, khuôn mặt hình trái xoan xinh xắn, trên người mặc quần áo thể thao hay không. Tiếp đãi viên trẻ tuổi suy nghĩ thật lâu cũng không nghĩ ra có người nào mặc quần áo thể thao ra vào quán, ngược lại mới vừa quả thật có một cô gái rất đẹp cao 1m73 say khướt cùng đi hai người đàn ông khác rồi. Trình Hiểu Quân vừa nghe đến cô gái uống say khướt đã đi cùng hai người đàn ông thì không kịp nói cám ơn mà lập tức đuổi theo. Trình Hiểu Quân không biết Trần Hiểu Quân sẽ đi đâu nhưng anh vẫn chọn một con đường tương đối vắng người mà đuổi theo, suốt dọc đường đi anh đều quan sát những người đi qua mình, đại khái năm phút sau thì thấy trước mặt có bóng dáng một cô gái mặc một cây đồ toàn màu đen đang ngồi chồm hổm bên cạnh thùng rác. Cho dù có ở khoảng cách rất xa, cho dù có thay đổi nhiều như thế nào, Trình Hiểu Quân cũng tuyệt đối không nhận nhầm người kia! Bên cạnh còn có hai người đàn ông đang giúp cô vuốt lưng, Trình Hiểu Quân tức giận gấp rút chạy tới kéo cô gái hai người đang đỡ mà ôm vào lòng.

“Bây giờ, ngay lập tức biến đi cho khuất mắt tôi.” Trình Hiểu Quân bình tĩnh gằn từng chữ.

Hai người bị Trình Hiểu Quân hất ra sau khi đứng vững lại mới tức giận nhìn cái người trước mặt thoạt nhìn có vẻ trói gà không chặt mà lại có thể nói ra những lời khiến người ta muốn tẩn cho một trận thì nhất thời càng thêm cáu gắt: “Cậu cho là cậu có bản lãnh này!” Vừa nói hai người vừa tiến lên giật lấy người đang mơ mơ hồ hồ, chỉ là bọn họ còn chưa đụng đến liền bị Trình Hiểu Quân nghiêng người đốn ngã trên mặt đất: “Vậy chúng ta cứ thử xem, xem tôi có bản lãnh này không nhé.”

Có thể là bị động tác Trình Hiểu Quân đá người che chở cho mình làm thức tỉnh, mà Trần Hiểu Quân mới mở cặp mắt mờ mịt ra phải nhìn thật lâu mới xác định được người mà mình đang dựa vào chính là người mà mình muốn đợi: “Quỷ đáng ghét, cậu rốt cuộc đã tới, nếu cậu mà không tới, tôi thật sự sẽ đi theo bọn họ đó.” Trần Hiểu Quân cố hết sức giữ giọng nhưng nghe vẫn rất yếu ớt.

Hai người kia đưa mắt nhìn nhau suy tính còn nên động thủ cướp người hay không, cái người này thoạt nhìn thì không có gì ghê gớm nhưng hai cú đá vừa rồi đúng là không phải ai cũng có thể đá được, nhưng mắt thấy mồi ngon đã dâng đến miệng… lại biến thành thiên nga cứ như vậy bay đi thì rất không cam lòng, do dự một lát hai người quyết định đánh cuộc một lần: “Cậu tưởng hai người chúng tôi sẽ sợ cậu chắc?” Sau khi nham hiểm cười hai tiếng, hai người nọ liền từ hai bên trái phải mà xông vào muốn giành lấy người nào đó bây giờ đang hoàn toàn nằm trong vòng bảo vệ của người ta.

Trình Hiểu Quân vừa nhìn động tác của bọn họ cũng biết bọn họ có tính toán gì liền lui về phía sau ba bước tựa vào cái cây bên đường, đặt Trần Hiểu Quân tựa người vào thân cây còn mình thì đứng chắn trước mặt Trần Hiểu Quân. Hai người đàn ông này không nhận ra ý nghĩ của Trình Hiểu Quân liền cùng nhau xông tới, Trình Hiểu Quân nhanh chóng trở tay tóm lấy một tên rồi sau đó ném về phía tên còn lại, hai người lảo đảo mà tông ầm vào nhau.

“Nếu như các người còn muốn quấy rầy thì tôi đây cũng không khách khí.” Trình Hiểu Quân nhìn ra hai người kia cũng không phải là tay anh chị gì, đại khái là thấy người đẹp bất tỉnh ở ngoài phố thì muốn chiếm tiện nghi không nỡ bỏ thôi.

“Cùng xông lên!” Đôi mắt của hai người kia đã đỏ rực cả lên không biết là tức hay là do bị đụng trúng.

Trình Hiểu Quân không ngờ bọn họ còn có lá gan muốn cướp người, cũng là nhất thời cơn giận từ lòng trào lên chỉ muốn đánh cho hai tên khốn muốn ức hiếp Trần Hiểu Quân này một trận, không thèm khách sáo nhảy vọt lên tung một cú đá thật mạnh khiến hai người kia lại lần nữa nằm gục trên đất, thật lâu sau mới đứng lên bụm cái miệng đã chảy máu, hung hăng phun một bãi nước miếng: “Thằng nhóc, đừng có mà đắc ý, lần sau nếu để bọn tao gặp được nhất định sẽ cho mày nếm thử mùi vị bị đánh là như thế nào!” Mặc dù rất không cam lòng nhưng dựa vào hai người bọn họ căn bản còn chưa đến gần người nọ chứ nói gì đến cướp người, hơn nữa đây là đang trên đường cái, không thể tiếp tục gắng gượng, hai người bọn họ chỉ có thể hung hăng ném lại một chữ “đi”.

Trình Hiểu Quân thở phào một cái, xoay người đi tới trước mặt Trần Hiểu Quân, mới vừa rồi không có chú ý đến trang phục của Trần Hiểu Quân, bây giờ nhìn rõ thì lại nhăn mày thật chặt, lại là như vậy, mỗi lần Quân Quân đổi cách ăn mặc là thế nào cũng gây ra chuyện, may mà mình kịp thời chạy tới bằng không… Nghĩ tới đây tâm trạng vốn đang căng thẳng của Trình Hiểu Quân liền đổi sang đau lòng, không biết vì sao hôm nay Quân Quân lại mặc bộ đồ này ra ngoài.

“Quân Quân, tỉnh lại đi!” Trình Hiểu Quân nhẹ nhàng vỗ một cái lên gương mặt màu hồng phấn của Trần Hiểu Quân, không thể để cho Quân Quân cứ mơ mơ màng màng mà ngủ như vậy, rất dễ bị cảm lạnh.

Trần Hiểu Quân ô ô hai tiếng rồi mở mắt: “Quỷ đáng ghét… Sao… cậu… tới đây?”

Xem ra là say thực rồi: “Chúng ta về nhà đi.”

“Về… nhà?” Trần Hiểu Quân ngây ngốc lắc lắc đầu, “Đúng, về nhà…” sau đó thì đương nhiên nâng hai tay lên ôm lấy vai Trình Hiểu Quân, “Đưa tôi… về nhà…”

Trình Hiểu Quân bị động tác thân mật rõ ràng này của Trần Hiểu Quân làm cho sửng sốt sau đó cong khóe miệng: “Ừ, tớ đưa cậu về nhà!”

Trần Hiểu Quân đem tất cả sức nặng trên người tựa vào người Trình Hiểu Quân, đầu tựa vào trên vai của anh, hai tay đã từ vai xoay xuống ôm eo anh, hai mi mắt dính chặt vào nhau còn miệng thì lẩm bẩm: “Quỷ đáng ghét… Cậu thật cao lớn!” Nói xong còn ợ một hơi rượu.

Trình Hiểu Quân cưng chìu mà giữ Trần Hiểu Quân đã không thể nào đứng vững, không biết nên vì những lời này của Trần Hiểu Quân mà vui hay là buồn, thật ra thì từ khi lên lớp mười một anh cũng đã cao hơn Quân Quân rồi, chẳng qua là Quân Quân không có phát hiện ra thôi…

“Thiên sứ… mang… ác quỷ… về nhà…!” Trần Hiểu Quân vừa nói tay vừa nắm thật chặc. Hình như lo lắng thiên sứ trong mộng sẽ không nghe lời mà chạy mất nên cứ ôm chặt người bên cạnh không chịu buông ra.

Thiên sứ? Ma quỷ? Trình Hiểu Quân rõ ràng nghe được lời Quân Quân nói thầm trong miệng thì không khỏi cười khẽ, xem ra còn say không ít, nhưng nghe Quân Quân nói như vậy, thật sự rất dễ thương, nếu có thể vẫn say như vậy cũng không sao…

[Nhật ký ngày…] Tớ, chờ cậu!

Không biết mình như vậy thì nên coi là xui xẻo hay là may mắn nữa, Quân Quân đã hai tuần rồi không để ý tới mình, mà sau kỳ nghỉ quốc khánh mình còn phải đến bệnh viện thực tập, một tuần phải trực hai ca tối, ban ngày thì càng không cần phải nói, không những phải thăm bệnh nhân còn phải đi theo nghe bác sĩ Lưu hướng dẫn, lúc rãnh còn phải giành thời gian học tập tiếp thu nhiều kinh nghiệm hơn. Quân Quân không chịu gặp mình không muốn nói chuyện với mình khiến mình rất buồn. May mà cả bảy ngày nghỉ mình đều gặp cô ấy, mặc dù cô ấy luôn là lấy ánh mắt hung dữ mà nhìn về phía mình nhưng mình vẫn thấy rất vui, ít ra mình còn biết cô ở đó, còn có thể thấy cô, so với trước kia xem ra còn tốt hơn nhiều.

Mình không biết Quân Quân sẽ bởi vì chuyện của Lương Âm mà giận mình bao lâu, nhưng mình tin là đã đến lúc, hoặc là qua một thời gian Quân Quân cũng sẽ không để ý chuyện này nữa. Cho nên mình vẫn chỉ quan sát Quân Quân, mình đang đợi, đợi Quân Quân sau khi cởi bỏ được sẽ tới tìm mình, khi đó mình cùng Quân Quân sẽ thật sự có thể ở bên nhau. Mình cứ tưởng còn phải rất lâu mới có thể gặp được Quân Quân, không ngờ sau lần chia tay không vui trước lại chính thức gặp nhau trong bệnh viện. Nhưng mà hiển nhiên Quân Quân vẫn chưa nghĩ thông, cô ấy vẫn không muốn để ý đến mình, mình không thể làm gì khác hơn không giải thích gì với cô ấy mà tiếp tục chờ.

Buổi chiều hôm đó nhìn thấy Quân Quân, mình mới biết Nghiêm Diêu là ở trong tiết thể dục của Quân Quân mà té xỉu phải đưa đến bệnh viện bọn mình cấp cứu. Nghiêm Diêu vẫn là do bác sĩ Lưu chịu trách nhiệm điều trị, ngày đó lúc đưa tới cấp cứu bác sĩ Lưu liền gọi mình đang trong giờ nghỉ ra cấp cứu cho Nghiêm Diêu. Nói ra thì rất đúng lúc, mình học y là bởi vì Quân Quân, lúc nhỏ bởi vì Quân Quân luôn nghịch ngợm nên hay bị thương hoặc là thỉnh thoảng sẽ bị ốm đau gì đó, sau khi trưởng thành thì càng không đành lòng thấy Quân Quân phải bị một chút bệnh hay một tai nạn nhỏ nào đó cho nên chí hướng này vẫn chưa từng thay đổi, nhưng là từ trước tới giờ mình hình như cũng không có vì vậy mà giúp được gì cho Quân Quân, ờ mà không giúp được mình phải vui hơn chứ. Lần này trở thành bác sĩ cho Nghiêm Diêu cũng coi như là giúp Quân Quân một lần đi.

Sau đó mình cả ngày đều rảnh rỗi, lúc không nhịn được mà nhớ đến Quân Quân, nghĩ Quân Quân rốt cuộc lúc nào thì mới có thể tha thứ cho mình, mới bằng lòng gặp mình. Nhưng điều khiến mình bất ngờ chính là tối đó Quân Quân lại gọi điện cho mình, nhưng mà không phải là vì cô ấy đã nghĩ thông suốt mà là cô ấy… Cứ coi như là đã gây họa đi. Sau khi mình nổi điên lên đuổi mấy người đã ức hiếp Quân Quân đi, Quân Quân đã say đến mức hồ đồ, trong miệng còn lảm nhảm mấy câu kỳ quái, nhưng mà cô ấy rất biết điều. Trên đường đưa Quân Quân về nhà mình liền nghĩ đến nguyên nhân của hành vi, thái độ bất thường tối nay, Quân Quân cho tới bây giờ không hề biết cách ăn mặc, có lẽ người khác không rõ nhưng mà mình có thể đoán được, Quân Quân là sợ sẽ gặp phải chuyện đáng sợ như lần đó nên mới mặc quần áo thể thao ở bên ngoài, Quân Quân trong lòng có chút bài xích những bộ đồ xinh đẹp, thật ra thì trong lòng mình cũng không muốn Quân Quân ăn mặc xinh đẹp như vậy, chỉ là mình còn đang hoài nghi Quân Quân là sợ cô ấy sẽ lần nữa bị hại hay là sợ mình bị thương…

Trên đường Quân Quân vẫn cứ nói mê sảng mãi, mặc dù Quân Quân nói những lời này có chút không rõ ràng nhưng lúc nhìn thấy trên đầu cô ấy đang cài cái kẹp tóc pha lê tết năm thứ nhất đại học mình tăng cô ấy cộng thêm cú điện thoại “uy hiếp” khác thường hôm nay cô ấy gọi cho mình, suy nghĩ kỹ một chút thì mình có thể lý giải những chuyện này là vì trong lòng Quân Quân đã có mình, hơn nữa mình có thể từ lâu đã giữ một chỗ trong lòng Quân Quân không? Bất kể như thế nào, mình nghĩ vào khoảnh khắc đó khi Quân Quân gọi điện thoại cho mình thì sự chờ đợi của mình đã có hồi báo…

Bạn đang đọc Bá Nữ Khiêm Quân của Nhâm Thuỷ Yên Vân
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 12

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự