Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 16 Cậu, yêu ư?

Bạn đang đọc Bá Nữ Khiêm Quân của Nhâm Thuỷ Yên Vân

Phiên bản Dịch · 8900 chữ · khoảng 32 phút đọc

Đến năm thứ ba, Trần Hiểu Quân được tận hưởng một trải nghiệm đặc biệt, cái loại kinh nghiệm mà trước kia chỉ thấy trên TV hoặc trong sách – một đêm thành danh. Cô có nghĩ cũng không dám nghĩ chuyện như thế lại xuất hiện trên người mình, sau một đêm, tất cả các bạn học trong trường đều biết tới Trần Hiểu Quân khoa thể dục, cái tên này còn có thể sánh ngang với Trình Hiểu Quân khoa y.

Sau khi biết tin, Trần Hiểu Quân vui mừng vô cùng, không phải vì được nổi danh toàn trường mà vì danh tiếng này đã giúp cô gạt phăng vấn đề cái mũ mang tính lịch sử kia, không phải nổi tiếng nhờ sự hung hãn, không nói đạo lý, hay ghen tị và hơi phiến diện như lời đồn trong trường mà là lấy thành tích tranh tài thể thao để trèo lên bảng danh nhân của trường, cô có gì mà phải mất hứng chứ? Có khi đang ngủ trong chăn mà vẫn còn vui mừng đến mức cười to ba tiếng, cô không chỉ cứu vãn thể diện bị mất trước kia mà còn vớt vát được vô số đóa hoa đào.

Trần Hiểu Quân năm nay 21 tuổi, nếu là người mới vừa quen cô nhất định sẽ bị vẻ ngoài thanh xuân động lòng người của cô thuyết phục. Trần Hiểu Quân lớn lên rất xinh đẹp, không phải là cái kiểu đẹp nhu mì mà là một cái đẹp phát xuất từ tinh thần phấn chấn cùng sinh lực của tuổi trẻ. Trần Hiểu Quân lớn lên rất có sức quyến rũ, không phải là cái vẻ quyến rũ cám dỗ con người ta, mà là khí chất hấp dẫn toát ra mỗi khi cô giơ tay nhấc chân. Dáng người Trần Hiểu Quân còn thon dài cao gầy hơn cả người mẫu, khuôn mặt không cần son phấn mà vẫn đẹp rạng ngời. Dĩ nhiên, những vẻ đẹp đó trước tính cách thẳng thắn, mạnh mẽ, sôi nổi của cô đều bị lu mờ gần hết, cuối cùng lâu dài đại khái cũng chẳng mấy ai chịu nổi tính tình mỹ nhân.

Năm thứ nhất đại học, bởi vì Trần Hiểu Quân đã mắc phải một “Sai lầm” nghiêm trọng đối với Trình Hiểu Quân mà khiến cho nhiều người mặc dù bị cô hấp dẫn cũng không dám tiến lên. Lần này Trần Hiểu Quân nhờ bản lãnh của mình mà nổi danh toàn trường khiến cho những lời đồn trước kia phải nhường đường lui bước, cứ nhìn số bì thư màu hồng phấn trên bàn cô là đủ biết có bao nhiêu người hi vọng được ôm mỹ nhân về rồi. Khi mới bắt đầu nhận được thư Trần Hiểu Quân vô cùng vui mừng, cuối cùng cũng có người yêu thích cô. Nhưng dần dần nhận thư mãi cô lại thấy nhàm chán, cái nào cũng giông y như nhau!

Cho tới nay, cuộc sống của Trần Hiểu Quân mặc dù phong phú nhưng trên thực tế cũng rất đơn giản, khi đi học thì lén vui đùa một chút, khi học thì lén lười một chút, khi có hứng thì đọc sách, lúc nghỉ ngơi thì cùng bạn học ra ngoài chọc phá bày trò, nhưng căn bản là sinh viên nào cũng sẽ vui vui đùa đùa như vậy, Trần Hiểu Quân dù đùa nghịch ít hơn hay nhiều hơn cũng chẳng có gì đáng chú ý lắm. Cái đáng chú ý nhất là những năm trước khi vào đại học Trần Hiểu Quân đọc sách nhiều hơn những bạn học khác, có lẻ vì sau khi lên cấp 3 đọc đủ loại sách tạp nham khiến cho cô chẳng có tý cảm giác nào khi đọc đám thư tình kia, lại càng không nói tới phát triển cái gì về sau nữa. Trần Hiểu Quân sau khi nhận được giải thưởng thì đã cự tuyệt cả một đám người theo đuổi, nhưng lại có một người sống chết dính chặt lấy cô có thể nói là như thuốc cao đểu gỡ hoài không được. Người kia chính là bạn học của Trần Hiểu Quân, cũng là kẻ từng cùng cô đánh nhau một trận, lại còn làm vấy bẩn tay nghề mai mối của cô – Bành Hạo.

Thực ra chuyện Bành Hạo theo đuổi Trần Hiểu Quân cũng không thể nói là từ sau khi Trần Hiểu Quân giành được giải thưởng trở thành người nổi tiếng vạn người nhìn theo được, từ đầu năm thứ ba cho đến lần Đại hội thể thao đó Trần Hiểu Quân và Bành Hạo kiêu ngạo kia chưa từng mất liên lạc, mặc dù phần lớn là do Bành Hạo kia cứ chủ động quấn lấy Trần Hiểu Quân, chẳng hạn như Bành Hạo luôn rủ nhóm bạn học thường xuyên tập bóng rổ với Trần Hiểu Quân chơi bóng, rồi lại thường lấy cớ bàn chuyện để cùng cô và bạn học ăn cơm, còn nhiều lần thông qua hội học sinh thiết lập tình hữu nghị với khoa thể dục của cô, tóm lại trong ba năm này Bành Hạo đang từng bước từng bước xông vào cuộc sống và chuyện học hành của cô. Cũng từng có bạn học suy đoán mục tiêu của Bành Hạo là Trần Hiểu Quân, nhưng cô cứ bơ đi không nghĩ ngợi gì nên người khác cũng chẳng muốn nghĩ mấy chuyện linh tinh vô ích đó. Hơn nữa học kỳ hai năm hai cũng có tin đồn là Bành Hạo đã có bạn gái khiến chuyện này cứ dần dần lắng xuống không ai nhớ tới nữa. Tuy nhiên, Bành Hạo dù có bạn gái rồi cũng vẫn không thay đổi cách xử sự đối với Trần Hiểu Quân, vẫn liên lạc tình cảm với cô như lúc trước.

Trần Hiểu Quân cũng chưa từng hỏi Bành Hạo về chuyện này, cô vẫn đối xử đúng mực bạn bè với cậu ta như trước, giữ vững tình đoàn kết hữu nghị tốt đẹp. Trần Hiểu Quân cũng đã từng gặp bạn gái của Bành Hạo, trước sau chỉ có 2 chữ để hình dung, mới gặp chính là mỹ nữ, mà gặp nhiều lần rồi cũng chỉ có 2 chữ tài nữ. Chỉ có thể nói Bành Hạo chắc phải tu tám kiếp mới cua được người như vậy. Trần Hiểu Quân còn từng nghe mọi người giễu cợt Bành Hạo là sói xám dựa vào cái túi da tốt để đi lừa gạt con gái nhà lành, cậu ta cũng không để ý còn nói sói xám cũng có cái tốt của sói xám, cậu ta phải có đủ cả trong lẫn ngoài (nội ngoại kiêm tu) mới có thể giành được trái tim của mỹ nhân. Đối với cái cách nói nội ngoại kiêm tu này của Bành Hạo, Trần Hiểu Quân chỉ biết cười nhạt, tuy nhiên đây cũng không phải vấn đề mà cô nên quan tâm, hai người vẫn đối xử với nhau như những người bạn học bình thường. Nhưng đêm trước ngày thi đấu, Trần Hiểu Quân nghe nói Bành Hạo đã chia tay bạn gái, hai người gặp mặt cô cũng không thấy Bành Hạo có gì không ổn, cô tất nhiên sẽ không hỏi Bành Hạo vì sao hai người lại chia tay, có điều trong lòng cô vụng trộm vui mừng vì chuỗi ngày may mắn của sói xám đã kết thúc.

Điều mà Trần Hiểu Quân không thể ngờ tới là đúng lúc vận may của Bành Hạo bay đi thì vận rủi của cô lại bay tới, bởi vì thái độ của cậu ta đột nhiên thay đổi 180° khiến cho người chỉ cần có mắt là có thể thấy cậu ta đang theo đuổi Trần Hiểu Quân. Lúc ấy Trần Hiểu Quân đang chuẩn bị thi đấu không để tâm, tới tận khi cô thi xong đi ra mới chậm chạp phát hiện sự thay đổi kỳ diệu về mối quan hệ của cô và Bành Hạo trong mắt người khác. Mặc dù Trần Hiểu Quân đã đọc qua vô số tiểu thuyết tình yêu nhưng lại chưa từng yêu đương, cho nên khi mối quan hệ giữa cô và Bành Hạo đột nhiên trở nên mập mờ không rõ thì cô lại chẳng biết nên làm thế nào cho phải.

Ăn xong cơm tối trở về ký túc, Trần Hiểu Quân kiệt sức ngã xuống giường, Quách Tuyết đang đọc tiểu thuyết ngôn tình xấu xa hỏi: “Cậu mỗi ngày luyện tập cũng không thấy mệt, sao mới đi cùng Bành Hạo có 1 hôm mà kiệt quệ thế, cậu ta đúng là chân nhân bất lộ tướng, dũng mãnh vô cùng nha~”

Trần Hiểu Quân ném cái gối sang, bất lực nói: “Sắc nữ nhà cậu đừng có mà truyền bá tư tưởng lung tung”. Đối với tư tưởng ngày càng vàng ố (黄色: màu vàng, nguyên văn là hoàng sắc, hoàng trong từ hoàng thư, là dâm thư đấy) của Quách Tuyết trong 2 năm qua, mới đầu Trần Hiểu Quân còn tức giận mắng, về sau bị ép xem tới chai lì luôn trực tiếp làm như không nghe không thấy tới giờ đã thành thói quen rồi. Trần Hiểu Quân thấy thực bội phục năng lực hòa nhập và thích nghi siêu cường đại của mình, lại càng bội phục bạn trai cô nàng Quách Tuyết kia có thể chịu đựng được một cô bạn gái sắc nữ.

“Đùa một tí thôi mà, cậu cũng thật độc ác!” Quách Tuyết bực bội ném cái gối về.

Trần Hiểu Quân kê tay lên gối, nói với Quách Tuyết: “Tiểu Tuyết, cứ như vậy với Bành Hạo cũng không phải cách. Đêm nay tên kia lại hỏi tớ có muốn hẹn hò với hắn không, mình đã từ chối biết bao nhiêu lần rồi, cậu bảo mình phải làm sao bây giờ?”

“Lộn xộn!” Quách Tuyết nhanh nhẹn ném ra 2 chữ rồi lập tức đổi thái độ nghiêm túc hỏi Trần Hiểu Quân: “Mình chân thành hỏi một câu nhé, Bành Hạo theo đuổi cậu lâu như vậy, rốt cuộc cậu có thích Bành Hạo chút nào không?”

Trần Hiểu Quân nhíu mày lắc đầu, “Mình cũng chẳng biết nữa, rốt cuộc thích là cảm giác như thế nào mình còn chẳng biết nữa là…”

“Cậu đọc nhiều truyện như thế mà còn không biết thế nào là thích?” Quách Tuyết chẳng tin, lịch sử đọc truyện của Trần Hiểu Quân còn dài hơn cả hơn cô, mà có quyển nào không dính tới vấn đề tình cảm chứ? Không biết hử? Lừa quỷ à?

Trần Hiểu Quân xoay mình ngả lên trên giường, nhìn trần nhà nói: “Cũng vì đọc nhiều quá nên mới không rõ đấy, mình chẳng thấy mình có cảm xúc nào giống trong truyện cả.”

Quách Tuyết cũng bất lực nằm ngửa trên giường, bất lực nói: “Thật ra cũng không cần rõ ràng quá…”

“Cậu không thấy rõ ràng lắm?” Trần Hiểu Quân nhìn Quách Tuyết như nhìn người ngoài hành tinh, “Thế sao cậu lại hẹn hò với bạn trai cậu?”

“Ừ thì…” Quách Tuyết trầm tư một chút, “… chỉ là thấy thích anh ấy nên mới hẹn hò thôi!”

“Cảm thấy thích?” cái đáp án này đúng là đơn giản tới mức bới không ra lỗi, Trần Hiểu Quân khinh thường nói: “Mình buồn thay cho bạn trai cậu.”

“Nói gì vậy?” Quách Tuyết phản bác: “Mình với anh ý ân ái vô cùng, chỉ tại cậu không thấy thôi!”

“Phải rồi, mình làm sao mà thấy được?” Trần Hiểu Quân cũng không thèm chấp cô.

Hai người đột nhiên không nói lời nào khiến cho phòng ký túc có vẻ im lặng nặng nề, Quách Tuyết không thích không khí như thế nên mở lời trước: “Quân Quân, không phải người ta nói tình cảm có thể bồi dưỡng sao, hay cậu thử hẹn hò với Bành Hạo đi? Mình thấy Bành Hạo cũng rất khá đó, đẹp trai này, lại còn hào phóng, vả lại còn đối với cậu cũng quá tốt mà. Đó là còn chưa nói, có ai có thể trong ba năm vẫn xem cậu là bạn thân mà cưng ở trong tay chứ. Hơn nữa, cậu nhìn bây giờ cậu ta đối xử với cậu kìa, mình nghĩ giờ cậu còn tìm được ai mỗi ngày chờ cậu luyện tập để cùng ăn cơm chứ? Mình thấy cậu cứ thử một chút… ”

“Thử một chút?” Trần Hiểu Quân vẫn không rõ lắm “Thử như thế nào? Mình vẫn nghĩ yêu đương chẳng có gì là thử với không thử cả, tình cảm phải cùng tự do phát triển từ cả hai phía. Nhưng tiếp xúc với Bành Hạo lâu như thế rồi mà tớ vẫn chẳng thấy có tý cảm xúc nào thay đổi cả.”

Quách Tuyết thở dài, cô tuy hay mang tình này yêu kia giắt bên miệng nhưng cô cũng chỉ là tay ngang, nhưng vì muốn Trần Hiểu Quân yêu thử một lần, cô đành phải cố ý khích tướng: “Chẳng phải đã nói là bồi dưỡng tình cảm rồi sao? Hợp thì tiếp mà không hợp thì tan! Hơn nữa Quân Quân, mình nói cậu này, đời sinh viên có 4 kinh nghiệm nhất định phải trải qua, cậu cũng chỉ còn mỗi yêu đương là chưa thử thôi, cậu đúng là lạc hậu quá rồi…”

Trần Hiểu Quân suy nghĩ một chút, cũng đúng, chỉ còn mỗi cái việc yêu đương này là cô chưa làm thôi, hơn nữa chẳng phải giang hồ hay nói học đại học mà không yêu đương thì thật đáng tiếc sao? Vậy rốt cuộc cô có nên yêu đương 1 lần không nhỉ?

“Thật sự phải thử một lần hả?” Trần Hiểu Quân chưa hạ được quyết tâm.

“Đương nhiên, không thử thì làm sao biết là thích hay không thích? Vả lại hai người trông rất xứng đôi nhé, tuấn nam và mỹ nữ, nhất định có thể mài ra tia lửa tình yêu!” Quách Tuyết tận lực đầu độc.

Trần Hiểu Quân không dám gật bừa trước ý nghĩ của Quách Tuyết. Chỉ là cô nghĩ, trong chuyện yêu đương ai chả có vài lần kinh nghiệm, mà mình đã 21 tuổi, sang năm cũng tốt nghiệp rồi, nhưng mà chuyện yêu đương là phải chân thật, làm sao có thể nói là thử một chút chứ? Buổi tối trước khi đi ngủ cô suy nghĩ thật lâu, thấy Quách Tuyết nói cũng đâu có sai, tình cảm có thể từ từ bồi dưỡng, cô thấy mình cũng không ghét Bành Hạo, thay vì bàn chuyện tình yêu trong tiểu thuyết, cô thà cứ cùng Bành Hạo bồi dưỡng chút tình cảm, biết đâu lại thực sự tu thành chính quả. Mà lỡ không được thì thôi, làm bạn bè cũng không tồi.

Trần Hiểu Quân moi điện thoại đang lẫn trong chăn ra nhắn tin cho Bành Hạo: Tớ đã nghĩ, nghĩ rất lâu về lời cậu, nếu cậu không ngại việc tớ không chắc chắn mình có yêu cậu hay không, đồng ý chờ cho tới khi tớ thích cậu, thì, tớ đồng ý cùng cậu hẹn hò.

Chỉ một lát sau máy đã rung lên, Bành Hạo nhắn lại: Tớ không ngại, đã chờ được 3 năm rồi, có chờ thêm nữa cũng không sao, nhất định sẽ có ngày cậu thích tớ.

Trẩn Hiểu Quân đọc xong tin nhắn đột nhiên như thấy đầu mình chập mạch trong hai phút, đã chờ được 3 năm rồi, ý gì đây chứ? Cô soạn tin như vậy gửi đi, lại nhanh chóng nhận được câu trả lời: Lần đầu tiên thấy cậu, tớ đã nghĩ cậu chính là chân mệnh thiên nữ của tớ, nhưng bao nhiêu lần tớ cố gắng biểu đạt tâm ý đều bị cậu phớt lờ. Tớ đi tìm bạn thân đóng một vở kịch cho cậu xem cậu cũng làm như không thấy, chẳng hỏi câu nào. Nửa năm này tớ đã nản lòng muốn bỏ cuộc rồi nhưng cứ thấy cậu là tớ không thể không chú ý tới cậu, có lẽ là do khi còn bé ấn tượng về cậu đã quá sâu cho nên tớ không thể quên đi được. Tớ biết tớ không thể lại dùng cách khéo léo biểu đạt lòng tớ với cậu được nên tớ mới quyết định bày tỏ trực tiếp. Tớ rất vui, cậu cuối cùng cũng đồng ý. Quân Quân, tớ vẫn luôn chỉ yêu mình cậu mà thôi.

Trần Hiểu Quân nhìn lại cái tin nhắn dài dằng dặc này, trong lòng thấy ngổn ngang trăm mối, vừa khó chịu lại vừa vui vẻ, thì ra có người vẫn luôn thích mình, để ý tới mình, quan tâm tới mình, vậy mà mình lại cứ hờ hững…

Thật xin lỗi, sau này sẽ không…

Đừng xin lỗi, tớ chỉ muốn cậu thích tớ thôi…

Tớ sẽ…

Một câu chuyện tình yêu chuẩn bị bắt đầu, chẳng qua kết quả như thế nào, bây giờ vẫn còn khó mà đoán trước được.

Sau khi xác định quan hệ, Trần Hiểu Quân cùng Bành Hạo cũng không nói cho ai biết, nhưng bây giờ sau hầu hết các buổi học hai người đều tách khỏi tập thể, đi vào thế giới của 2 người, nhiều người thấy họ đi chung, nhưng Bành Hạo với họ ba năm nay đều là bạn bè thâm giao, nên cũng không có ai nhiều lời hỏi tới quan hệ hai người. Mà kể ra thì cuộc sống của họ cũng chẳng thay đổi gì nhiều, có chăng là tần số hai người Trần Hiểu Quân và Bành Hạo ở cạnh nhanh có cao hơn trước kia một chút mà thôi, thế nhưng có một số người tò mò nhìn được chút đầu mối đều không khỏi muốn hỏi han vài câu…

Sau khi Trần Hiểu Quân và Bành Hạo hẹn hò được 2 tuần, bắt đầu có lời đồn về mối quan hệ giữa 2 người bọn họ, tin tức hoa khôi khoa thể dục và hotboy học viện Quản lý Công thương Bành Hạo hẹn hò thực là khiến cho những người ái mộ họ phải phiền muộn. Quả thực hai ngươi đứng cạnh nhau vô cùng xứng đôi, Bành Hạo cười ôn nhu cởi mở, Trần Hiểu Quân cười xinh đẹp động lòng người.

Trình Hiểu Quân dạo này đang làm vài thí nghiệm, bận tới nỗi chỉ hận không thể phân thân. Sau khi Trần Hiểu Quân thi đấu xong anh cũng bớt được chút thời gian đi xem cô, Trần Hiểu Quân dù không còn cùng với anh mắt to trừng mắt nhỏ nhưng cũng không chủ động đi tìm anh bắt chuyện. Nhưng việc này đối với Trình Hiểu Quân là chuyện thường tình nên anh vẫn đến xem cô luyện tập theo thói quen. Đôi khi anh cũng gặp Trần Hiểu Quân cùng Bành Hạo đi sát bên nhau, nhưng qua ba năm anh biết rõ Bành Hạo cùng sinh viên khoa thể thao vô cùng quen thuộc, bạn bè vô số, lại thường cùng nhau chơi đùa, hơn nữa, thầy giáo giao cho anh hai cuộc phẫu thuật thí nghiệm lớn cùng với ba bài luận văn y học nên anh cũng không để ý lắm. Bởi vậy, tới khi Trình Hiểu Quân nghe tin Trần Hiểu Quân cùng Bành Hạo hẹn hò thì việc cũng đã qua 1 tháng rồi.

“Cậu nói sao?” Trình Hiểu Quân dừng động tác, anh hình như cho là mình nghe nhầm mà không dám tin nhìn Triệu Bân đang đứng ở phía đối diện.

Triệu Bân nhắc lại lần nữa: “Tớ nói tớ nhìn thấy Trần Hiểu Quân và Bành Hạo nắm tay trong trường, bọn họ đang hẹn hò đấy”

Đầu óc Trình Hiểu Quân rối tinh rối mù, trong đầu lởn vởn lời của Triệu Bân…, cẩn thận hồi tưởng lại những hành động của Trần Hiểu Quân và Bành Hạo khi thấy 2 người họ bên nhau, không lẽ bọn họ hẹn hò thật? Trình Hiểu Quân bị cái việc hình như đã xảy ra đó làm cho kinh hoảng, tay cầm dao cũng run run không chắc, con dao rơi xuống còn suýt chút nữa thì nện vào chân.

“Cẩn thận” Triệu Bân bị phản ứng của Trình Hiểu Quân làm cho hoảng hồn “Sao cậu kinh ngạc quá vậy? Đây là việc không sớm thì muộn thôi mà, huống chi Trần Hiểu Quân lại xinh đẹp như thế, tới tận bây giờ mới yêu đương mới thật là kỳ lạ đấy… này, Trình Hiểu Quân, cậu làm sao thế?” Triệu Bân cướp cái nhíp đã bị vặn cong queo trong tay Trình Hiểu Quân, trong lòng sợ hãi, anh chưa từng thấy Trình Hiểu Quân không chú ý như thế trong khi làm thí nghiệm, lại còn… không khống chế được tâm trạng mà hủy hoại dụng cụ thí nghiệm…

“Cậu thực sự thấy họ nắm tay à?” Trình Hiểu Quân hoàn toàn không để ý tới câu hỏi của Triệu Bân, lúc này anh chỉ quan tâm tới việc có thật Trần Hiểu Quân và Bành Hạo đang hẹn hò hay không mà thôi.

“Mình lừa cậu làm gì chứ?” Triệu Bân cất kỹ mấy mẫu vật cùng với dụng cụ thí nghiệm, tránh xảy ra việc gì đó ngoài ý muốn.

Trình Hiểu Quân lập tức cởi áo Blouse ra, hiện giờ anh chỉ muốn chạy đi tìm Quân Quân.

“Còn chưa làm xong thí ngiệm mà, cậu định đi đâu?”

Triệu Bân túm chặt lấy tay Trình Hiểu Quân, kiên quyết không cho anh bỏ cái thí nghiệm còn đang dở giữa chừng.

Trình Hiểu Quân hất tay Triệu Bân xuống: “Tớ phải đi tìm Quân Quân, phải hỏi xem đã xảy ra chuyện gì… ” anh ngập ngừng vài giây rồi lại nói: “Không được, không thể đi tìm Quân Quân…, tớ phải đi tìm Bành Hạo, tìm Bành Hạo hỏi cho ra lẽ…”

Triệu Bân nhìn chằm chằm dáng vẻ hoảng hốt của Trình Hiểu Quân: “Cậu thích Trần Hiểu Quân à? Cậu thích Trần Hiểu Quân thật hả… ”

Đây là lần đầu tiên có người vì hiểu rõ tâm tư Trình Hiểu Quân mà nói ra như thế, cũng khiến cho anh bối rối không kịp phản ứng lại.

“Nhất định là cậu thích Trần Hiểu Quân rồi”. Lần này thì Triệu Bân dám khẳng định chắc chắn: “Sao tớ ngốc thế nhỉ? Bây giờ mới phát hiện ra… cậu từ chối bao nhiêu nữ sinh như thế, lại còn cứ hễ có thời gian là lại lao tới sân thể dục, cuối cùng vẫn là vì Trần Hiểu Quân thôi!” Trong nháy mắt, đột nhiên rõ ràng hết thảy những việc kỳ lạ mơ mơ hồ hồ trước đây, cuối cùng cũng là vì 1 cô Trần Hiểu Quân.

“Nhưng mà sao Trình Hiểu Quân cậu còn đần hơn cả tớ thế, đã 3 năm rồi mà còn giậm chân tại chỗ, cậu đã thổ lộ với cô ấy chưa?” Triệu Bân chẳng có chút nghi ngờ nào mà khẳng định luôn Trình Hiểu Quân chưa thổ lộ: “Ba năm rồi thất bại, cậu chắc chắn bây giờ thổ lộ có tác dụng à? ”

Trình Hiểu Quân bị mấy câu nói trực tiếp của Triệu Bân khiến cho bước không nổi, nhưng vẫn nhẹ giọng nói: “Cậu không hiểu, không hiểu đâu…”, Quân Quân cũng không hiểu, “Không phải là ba năm, không phải mình không muốn nói…”. Triệu Bân sửng sốt, không rõ ý tứ của Trình Hiểu Quân, “Có gì mà tớ không hiểu chứ, chỉ có cậu không biết nắm lấy cơ hội thì có.” Trình Hiểu Quân lắc đầu: “Mình theo đuổi Quân Quân lâu như vậy, mình hiểu rõ cô ấy mà, Quân Quân thực ra chỉ là một đứa trẻ tính hay đùa giỡn thôi mà, có nhiều việc cô ấy làm mà không suy nghĩ, lần này… không được, mình phải đi tìm Bành Hạo.”

“Cậu tìm Bành Hạo làm gì? Chẳng lẽ bảo cậu ta trả Quân Quân cho cậu à? Cậu nghĩ là có thể chắc? Cậu ngốc vừa phải thôi!” Triệu Bân không rõ ý nghĩ của Trình Hiểu Quân, chỉ biết là cậu ấy có tình cảm với Trần Hiểu Quân, mà chút tình cảm này thực sự là rất gian nan…

“Cậu không phải là tớ nên cậu không hiểu được, Quân Quân thật sự rất ngây thơ, nói cô ấy không hiểu nhất định cô ấy sẽ tức giận, đi tìm cô ấy chỉ tổ làm mọi việc rối hơn, trừ khi là cô ấy hiểu rõ mọi chuyện, mình phải đi hỏi Bành Hạo, mình không thể…” không thể mất đi Quân Quân.

Triệu Bân buông tay nói: “Mấy người thật kỳ lạ, nhìn thì rõ là thông minh sáng láng mà cứ làm phức tạp mọi chuyện lên, xem ra hôm nay cậu chẳng có tâm tình làm thí nghiệm nhỉ?” Dọn dẹp dụng cụ, cởi áo Blouse: “Thôi, hôm nay tớ cũng mệt lắm, chả có tinh thần mà hành hạ cậu.”

Trình Hiểu Quân nói một tiếng xin lỗi rồi đi. Triệu Bân cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi, trong lòng vừa bội phục vừa ngầm chửi rủa cái tính nhẫn nại của Trình Hiểu Quân, vẫn biết cậu ta thích Trần Hiểu Quân, nhìn cậu ta chẳng nói cũng chẳng làm gì, anh ở ngoài nhìn vào mà thấy gấp muốn chết đi được. Chuyện này nói thế nào nhỉ? Là điển hình cho câu Hoàng Đế chưa vội Thái giám đã gấp đây! Lần này anh cho Trình Hiểu Quân một liều kích thích, mong là sẽ có tiến triển tốt đẹp …

Trình Hiểu Quân không thân với Bành Hạo, mặc dù có nói chuyện vài lần nhưng cũng chỉ là xã giao thông thường, anh muốn đến lớp Bành Hạo tìm cậu ta, nhưng lại không biết cậu ta lớp nào cũng không biết cậu ta hôm nay có tiết không, vậy chắc chắn chỉ có thể tìm cậu ta ở ký túc, Trình Hiểu Quân quyết định đến ký túc xá chờ Bành Hạo. Trình Hiểu Quân cũng không tính trước là sẽ chờ bao lâu, ai ngờ phải đợi hơn nửa buổi chiều và một buổi tối mới thấy Bành Hạo xuất hiện, anh chán nản nghĩ, nếu cậu ta hẹn hò với Quân Quân nhất định sẽ không hết tiết lại về ký túc như thường ngày…

Bành Hạo vừa bước chân vào cửa ký túc đã thấy Trình Hiểu Quân đang ngồi ở trên ghế trong phòng quản lý ký túc, điều này cũng chẳng khiến cậu ta bất ngờ, thong dong đi đến trước mặt Trình Hiểu Quân: “Cậu tìm tôi?”

Trình Hiểu Quân cũng thấy Bành Hạo, gật đầu: “Chúng ta có thể nói chuyện được không?”

Bành Hạo nhún vai đồng ý: “Không thành vấn đề, vậy ra ngoài đi?”

Trình Hiểu Quân cũng không phản đối dù sao ở đây nhiều người như vậy sẽ khó mà nói chuyện, hai người bước chầm chậm tới sân bóng, người mở miệng đầu tiên lại là Bành Hạo: “Tôi còn nghĩ không biết bao giờ cậu mới tới tìm tôi.”

“Cậu biết tôi sẽ tới tìm cậu?” Trình Hiểu Quân tim đập nhanh nhịp.

Bành Hạo ngồi trên ghế khán giả: “So với dự tính của tôi có hơi trễ một chút.”

“Sao cậu biết tôi sẽ tới tìm cậu?” Giọng nói Trình Hiểu Quân đã không vẻ giật mình trước đó.

Bành Hạo cười yếu ớt: “Cậu hiểu rất rõ ràng mà đúng không, chúng ta đều giống nhau, có gì mà không thể đoán được chứ!”

“Cậu đang hẹn hò với Quân Quân?” Đây không phải là câu hỏi mà là một câu trả lời cần được xác minh.

“Cậu cũng đã có đáp án rồi đúng không?” Bành Hạo rất bình tĩnh hoàn toàn không có vẻ gì kích động như hồi mới đi học.

Trình Hiểu Quân đứng lên từ trên cao nhìn xuống Bành Hạo: “Cậu, cậu hiểu Quân Quân thật sao? Cậu, thật sự cho rằng Quân Quân thích cậu?”

“Đương nhiên, có lẽ so ra thì tôi kém hơn cậu, nhưng thời gian tôi quen cậu ấy cũng không ngắn, hơn nữa sau này còn rất nhiều cơ hội để có thể tìm hiểu thêm.” Bành Hạo đứng đối diện với Trình Hiểu Quân, ánh mắt kiêu ngạo tựa như đang nói với anh “cậu, đã hết cơ hội rồi!”, còn chuyện Quân Quân có thích hay không, Bành Hạo sẽ không ngu ngốc mà lấy ra nói với tình địch.

“Cậu cho như vậy là đủ? Quân Quân không phải là cô gái ngoan ngoãn, cũng không cởi mở, thoải mái như cậu tưởng tượng đâu, còn rất nhiều điều cậu vẫn chưa biết đâu!” Tất cả những điều về Quân Quân chỉ có một mình anh nhìn thấy, một mình anh từng cảm nhận được, còn cậu Bành Hạo trước mắt này căn bản là không hiểu Quân Quân.

“Tôi cũng biết lâu rồi, lúc vào cấp hai cũng từng lĩnh giáo qua, hiện tại cậu ấy cũng chẳng thay đổi mấy. Quân Quân rất ngang ngược, rất hung dữ, rất sôi nổi, tính tình cũng không tốt, nhưng mà…” Bành Hạo dừng một chút nhìn thẳng Trình Hiểu Quân, “Cậu ấy cũng rất đáng yêu! Tôi thực sự rất thích cái tính ngang ngược, hung dữ của cậu ấy, cái tính nóng giận thất thường của cậu ấy làm cho tôi thấy rất chân thật, rất tự do, tôi chính là thích một Quân Quân cá tính như vậy.”

Trình Hiểu Quân thụt lùi từng bước, đúng vậy, Bành Hạo nói rất đúng, người mới quen thì thấy Quân Quân ngang ngược tùy hứng, nhưng lâu dần sẽ bị cái tính cách ngang ngược tùy hứng mà ngay thẳng của Quân Quân hấp dẫn mà sẵn lòng làm bạn với cậu ấy. Nhưng mà cho tới nay, số người có thể chịu được tính tình Quân Quân đến mức bị cô hấp dẫn, anh chỉ biết có Lương Âm… Nhưng mà người trước mặt này, dường như cũng thấy rõ được sự ngay thẳng và chân thành đằng sau vẻ ngang ngược tùy hứng của Quân Quân… Nếu cậu ta cũng biết vậy chẳng phải chứng minh cậu ta cùng Quân Quân… Không thể! Trình Hiểu Quân tự an ủi mình như vậy, không ai có thể vô điều kiện chấp nhận toàn bộ con người Quân Quân, hơn nữa Quân Quân không chỉ là đơn giản ngang ngược tùy hứng như vậy… Bành Hạo, cậu vẫn chưa hiểu hết Quân Quân đâu…

“Cho dù cậu có đang hẹn hò với Quân Quân đi nữa thì…” Trình Hiểu Quân kiên định nói: “Tôi vẫn không từ bỏ!” để xem ai mới là người có thể đi đến cùng.

“Chuyện của chúng ta và Quân Quân, tôi cũng sẽ chống mắt chờ xem!” Bành Hạo cũng không yếu thế. Lần này giao chiến là tôi thắng, lần sau tôi cũng sẽ không thua, bởi vì hiện tại người đứng bên cạnh Trần Hiểu Quân là tôi, Bành Hạo!

Sau cuộc gặp gỡ với Bành Hạo, Trình Hiểu Quân trở lại ký túc xá cũng không quan tâm đến việc bị Triệu Bân tra hỏi, nằm gục lên giường nhắm mắt tự hỏi. Quân Quân rốt cuộc là nghĩ như vậy, vì sao lại đột nhiên hẹn hò với Bành Hạo, quyết định này rất đột ngột, không có khả năng là do Quân Quân đã hoàn toàn hiểu được tình yêu là gì, vậy thì do cái gì? Hay là do ấm đầu lên nhất thời xúc động hoặc tò mò? Hoàn toàn có khả năng! Trình Hiểu Quân đem toàn bộ chuyện Trần Hiểu Quân làm từ nhỏ đến lớn cùng với hiểu biết của anh đối với cô ra nghĩ kỹ lại một lần, cảm thấy rất có khả năng là Trần Hiểu Quân xúc động và hồ đồ mới có thể hẹn hò với Bành Hạo. Nhưng nghĩ thì nghĩ như vậy, anh vẫn muốn đi xác minh, xác nhận Quân Quân không phải… không phải thật sự thích Bành Hạo…

Ngày hôm sau Trình Hiểu Quân đến sân thể dục mà Trần Hiểu Quân thường xuyên tập luyện, Trần Hiểu Quân vẫn còn đang tập, anh an vị ở một bên chờ, anh cũng quan sát thấy Bành Hạo không có ở trong này. Không biết nhìn bao lâu thì Trần Hiểu Quân cũng tập xong, Trình Hiểu Quân chuẩn bị đi qua tìm Trần Hiểu Quân, nhưng anh lại chậm một bước, có người đã vọt lên trước anh đưa tay kéo Trần Hiểu Quân, Trần Hiểu Quân đầu tiên là sửng sốt, một giây sau liền mỉm cười chấp nhận. Trình Hiểu Quân ở phía sau nhìn bóng hai người đã khuất xa, đột nhiên cảm thấy… sợ hãi, sợ hãi nụ cười ôn nhu vừa mới xuất hiện trên mặt Trần Hiểu Quân… Cô, chưa từng cười với anh như vậy… Chẳng lẽ…?

Trình Hiểu Quân không dám nghĩ tiếp, nhưng bây giờ anh không có dũng khí bước lên phía trước đuổi theo bóng dáng mà anh hằng mong ngóng. Trình Hiểu Quân tê tái ngồi bất động nhìn về hướng Trần Hiểu Quân đã đi xa, di động kêu rất nhiều lần anh cũng không nghe thấy…

Đến khi trời tối mịt nhìn không thấy bóng người thì Trình Hiểu Quân mới mỏi mệt đứng lên rời khỏi sân thể dục, không biết có phải bởi vì vẫn luôn luôn nghĩ đến Trần Hiểu Quân hay không mà lúc Trình Hiểu Quân dừng bước ngẩng đầu lên lại thấy ký túc xá của Trần Hiểu Quân…

Nếu đã đến đây rồi, vậy cứ chờ Quân Quân về rồi hỏi cậu ấy một chút… Trình Hiểu Quân đứng dưới tán cây đại thụ ở ngoài cửa ký túc xá, ngọn đèn mờ mịt chiếu không rõ mặt anh lại có thể để cho anh thấy rõ ràng phía trước… Hai người…

Trần Hiểu Quân cùng Bành Hạo buổi tối cơm nước xong thì đi xem phim, một bộ phim tình yêu cũ rích không có gì đặc biệt hấp dẫn, có lẽ Bành Hạo cũng không thích, sau khi bộ phim kết thúc hai người cùng đi bộ về. Bành Hạo đưa Trần Hiểu Quân đến dưới lầu ký túc xá vẫn không chịu buông tay, do dự chạm trán vào trán Trần Hiểu Quân rồi mới buông ra, nhìn sắc mặt Trần Hiểu Quân ửng đỏ thì vừa lòng rời đi.

Cảnh tượng này như đâm vào tim Trình Hiểu Quân, bàn tay anh đặt ở trên thân cây như muốn nhổ hết cả lớp vỏ cây đáng giận kia xuống… Đang lúc Trần Hiểu Quân đi vào, anh vẫn tận lực giữ bình tĩnh đứng ở trước mặt cô.

“Quân Quân…”

Trần Hiểu Quân thiếu chút nữa bị giọng nói đột nhiên xuất hiện này dọa đến suýt hét lên: “Cậu… Quỷ đáng ghét, sao cậu lại ở đây?”

“Tớ đang đợi cậu…” Trình Hiểu Quân nhìn Trần Hiểu Quân bằng ánh mắt thật sâu rồi nói.

Trần Hiểu Quân bị ánh mắt thâm trầm của Trình Hiểu Quân làm cho nói chuyện cũng không lưu loát: “Chờ tôi… Chờ tôi làm gì?”

Trình Hiểu Quân im lặng thật lâu rồi mới chậm rãi nói: “Quân Quân… Cậu, yêu ư?”

“Tôi…” Trần Hiểu Quân rất muốn nói là phải nhưng không biết vì sao lại không mở miệng được, cô cảm thấy mình đúng là đang hẹn hò cùng Bành Hạo, nhưng còn thích hay xa hơn là yêu thì cô cũng không rõ ràng, “Cậu biết rồi còn hỏi làm gì.”

“Là thật sao?” Trình Hiểu Quân lúc hỏi ra câu này đến mình cũng thấy hơi choáng váng lại nói: “Cậu thích Bành Hạo thật sao?”

“Tôi…” Trước giờ có đứng ở trước mặt Trình Hiểu Quân hùng hổ rống to kêu gào thế nào Trần Hiểu Quân cũng không thấy lo lắng, cô luôn luôn không thích quanh co lòng vòng cũng sẽ không ở trước mặt Trình Hiểu Quân che giấu bản tính thật của mình, chuyện mà cô không biết thì sẽ không ở trước mặt anh ra vẻ ta đây biết rõ, vì thế mới bất mãn nói: “Quỷ đáng ghét, chuyện này không liên quan đến cậu!”

“Quân Quân… Cậu đã suy nghĩ kỹ rồi sao? Bác Trần đã biết chưa?” Trình Hiểu Quân do dự nhưng vẫn hỏi ra suy nghĩ trong lòng.

Trần Hiểu Quân sửng sốt, cô thấy mình đã suy nghĩ rất kỹ mới đồng ý cùng Bành Hạo qua lại, nhưng mà… Nhưng mà cô cho tới bây giờ vẫn không nghĩ tới việc sẽ nói với ba chuyện này…?

Làm sao bây giờ, có phải nói chuyện này với ba hay không, có phải nói cho ba cô biết là cô đang yêu đương hay không? Nghĩ mãi cũng không ra sau khi ba biết chuyện này sẽ có phản ứng như thế nào… Mà cũng sắp đến kỳ nghỉ rồi hay là… Về nhà rồi nghĩ tiếp có phải nói chuyện này với ba hay không, “Quỷ đáng ghét, chuyện của tôi không cần cậu phải lo, cũng không cho phép cậu ở trước mặt ba tôi nói lung tung.” Sau khi trừng mắt giống như cảnh cáo quỷ đáng ghét Trần Hiểu Quân liền bỏ chạy vào ký túc xá.

Trình Hiểu Quân đứng tại chỗ nhìn Trần Hiểu Quân rời đi thật lâu, không được nói cho bác Trần? Quân Quân, tớ sẽ nghe lời cậu sẽ không đem chuyện này nói cho bác Trần biết, nhưng tớ hy vọng cậu có thể mau mau xác định rõ rốt cuộc trong lòng cậu muốn gì…

Sau buổi tối hôm đó cảm xúc của Trình Hiểu Quân lại quay về lúc bình thường, Triệu Bân cũng không phát giác ra Trình Hiểu Quân có gì thường, anh vẫn giống như trước đây lúc rảnh lại đến sân thể dục, nhưng bình thường quá như vậy thì thật bất thường.

“Trình Hiểu Quân, cậu với Trần Hiểu Quân nói chuyện thế nào rồi?” Sau khi tan học Triệu Bân nhịn không được muốn biết chuyện của hai người bọn họ.

“Chả thế nào cả.” Trình Hiểu Quân không cần nghĩ ngợi trả lời.

Triệu Bân nghi hoặc, không phải cậu ta thích Trần Hiểu Quân sao, sao cô hẹn hò với người khác mà cậu ta còn ở đây làm như không có chuyện gì xảy ra vậy một chút hành động cũng không có luôn: “Cậu không phải đi tìm Bành Hạo sao, còn có Trần Hiểu Quân nữa, bọn họ nói như thế nào?”

“Bọn họ đúng là đang quen nhau.” Trình Hiểu Quân thuật lại lời Bành Hạo.

Triệu Bân nổi giận đùng đùng: “Vậy sao cậu lại thế này hả? Không phải cậu thích người ta muốn giành cô bé ấy về sao? Cậu như vậy thì còn có thể cướp Trần Hiểu Quân ở trong tay người ta về sao? Nếu cậu cứ như vậy mà có thể cướp được bạn gái người khác thì tớ nhất định sẽ bái cậu làm sư phụ!”

“Quân Quân không phải ai cũng có thể cướp được, cậu ấy có suy nghĩ của mình, mà tớ, sẽ chờ cô ấy hiểu rõ ràng.” Trình Hiểu Quân không để ý đến Triệu Bân đang phẫn nộ, bực tức, “Đi, hôm nay mời cậu ăn cơm, xem như cám ơn cậu đã quan tâm tới tớ.”

“Cứ vậy thôi hả?” Triệu Bân thật sự muốn bái sư, học tập sự trấn định của Trình Hiểu Quân. Tiếc là anh làm không được, Trình Hiểu Quân chưa bao giờ ở trước mặt người khác nói về chuyện của Trần Hiểu Quân. Quên đi, lấp đầy bụng quan trọng hơn, ăn trước nói sau: “Là cậu nói đó nha, đừng có trách tớ không khách khí.”

Trình Hiểu Quân không sao cả nói: “Tùy cậu!”

Hai người đi vào căn tin lầu ba của trường, đây là nơi chuyên cung cấp địa điểm cho các hoạt động gặp gỡ hoặc là chúc mừng, nói đơn giản thì cũng giống như nhà ăn bên ngoài, lấy thực đơn gọi món. Triệu Bân sau khi ngồi xuống liền không khách khí mở thực đơn, bắt đầu chọn món mình thích ăn, gần đây anh ta lúc nào cũng bận tới nổi chỉ có thể dùng một phần cơm ở căn tin lầu một mà nhét bụng, lâu lắm rồi chưa được nếm mùi vị thức ăn mặn. Triệu Bân đắc ý quay về phía Trình Hiểu Quân khoa trương là mình sẽ hung hăng làm thịt anh một chút, Trình Hiểu Quân chỉ cười cười, gần đây hay kéo anh cùng làm thí nghiệm với mình, xem như bồi thường đi. Bởi vì rất nhiều bạn học còn chưa hết tiết nên trong căn tin cũng không đông đúc lắm, bọn Trình Hiểu Quân chờ được 10 phút thì đồ ăn được đưa lên, vừa mới chuẩn bị ăn Triệu Bân liền tinh mắt phát hiện hai người đang đi vào.

“Cậu xem!” Triệu Bân ý bảo Trình Hiểu Quân nhìn ra sau.

Trình Hiểu Quân vừa quay đầu thì Trần Hiểu Quân cùng Bành Hạo cũng vào tới nơi, sau khi nhìn hai người xong lại quay đầu không nói gì thêm bắt đầu ăn.

Triệu Bân chậc lưỡi lắc đầu: “Tình nhân trong mắt ra Tây Thi, có bạn trai là hoàn toàn không đếm xỉa gì đến cậu bạn thanh mai trúc mã này.”

“Cậu đừng có nói bậy!” Trình Hiểu Quân nhíu mày, anh không thích những lời này của Triệu Bân, tình nhân? Còn chưa chắc chắn đâu, “Cậu ăn cơm của cậu đi!”

Trần Hiểu Quân và Bành Hạo thật sự không chú ý tới Trình Hiểu Quân ở bên này. Bọn họ chọn một chỗ sát phía sau, vừa lúc Trình Hiểu Quân có thể rất rõ ràng nhìn thấy chỗ bọn họ ngồi.

“Cậu nói bọn họ là cố ý hay thật sự không thấy cậu?” Triệu Bân ở trong lòng đoán rằng cuối cùng thì cái nào có khả năng hơn.

Trình Hiểu Quân không hề dừng đũa: “Cậu lại nói hưu nói vượn nữa thì bữa cơm này cậu trả tiền đấy.”

“Cậu dùng việc công báo thù riêng!” Triệu Bân không phục, “Không phải chỉ nói Trần Hiểu Quân vài câu sao, cậu cũng keo kiệt quá, cưng chiều thanh mai trúc mã nhà cậu vừa thôi.”

Trình Hiểu Quân không nói một lời chuyên tâm ăn cơm, Triệu Bân thấy anh không nói lời nào thì nghĩ anh khó chịu trong lòng nên thôi không châm dầu vào lửa nữa mà bắt đầu ăn ngồm ngoàm.

Trình Hiểu Quân thoạt nhìn thì đang tập trung chuyên tâm ăn cơm, nhưng kỳ thật trái tim và ánh mắt đã sớm bị tình hình của Trần Hiểu Quân ở bên kia thu hút. Anh vẫn luôn chú ý đến Trần Hiểu Quân khi cô mà và Bành Hạo nói chuyện với nhau. Hình như cảm thấy có cái gì đó là lạ! Trình Hiểu Quân dùng mấy chữ này mà hình dung cái cảm giác thật sự mà anh đang chứng kiến.

Quân Quân lấy thực đơn cười cười rồi đưa cho Bành Hạo gọi món; Quân Quân rất quan tâm rót nước cho Bành Hạo, hình như còn hỏi cậu ta nước có nóng không; Quân Quân giúp Bành Hạo dùng nước sôi rửa chiếc đũa rồi mới đưa cho Bành Hạo; Quân Quân đem đồ ăn đẩy về phía Bành Hạo như là đang nói “cậu phải ăn nhiều một chút”; Quân Quân ăn một nửa rồi lại giúp Bành Hạo xới cơm; Quân Quân lúc nào cũng tỏ vẻ có rất nhiều chuyện để nói với Bành Hạo…

Trình Hiểu Quân nhìn bọn họ càng nhìn thì lông mày càng nhíu chặt, rất kỳ lạ, điểm này cũng không giống Quân Quân của ngày thường, Quân Quân rốt cuộc đang nghĩ cái gì vậy nhỉ?

Triệu Bân ở bên cạnh đã sớm chú ý tới cái tên Trình Hiểu Quân vịt chết vẫn còn mạnh miệng đang nhìn hai người bên kia mà thở dài, hóa ra cậu ta cũng không phải thờ ơ, nhàn nhã gắp một miếng cá kho tàu: “Hôm nay tớ mới phát hiện Trần Hiểu Quân còn có mặt con gái như vậy, thật sự là làm người ta mở rộng tầm mắt nha.”

Trình Hiểu Quân giận tái mặt, trầm thấp giọng nói: “Cậu không nói cũng không ai nói cậu câm đâu!” Ăn cơm cũng không yên, sao trước kia không nhìn ra cậu ta cũng có tiềm chất lắm mồm này nhỉ.

“Xem như cậu lợi hại, vì bữa cơm ông đây không thèm chấp nhặt cậu.” Cậu muốn làm gì thì làm, dù sao cũng không phải tớ muốn theo đuổi Trần Hiểu Quân.

Triệu Bân lại vùi đầu ăn cơm. Trình Hiểu Quân cũng vùi đầu ăn cơm, nhưng trong lòng lại xoay như chong chóng, cứ nghĩ đến hành động kỳ lạ của Trần Hiểu Quân, suy nghĩ thật lâu cũng không ra là vì lý do vì, rốt cuộc đây là thích hay là không thích nhỉ, thật là đau đầu mà…

Bên bàn này của Trình Hiểu Quân hoàn toàn im lặng, phía bàn bên kia của Trần Hiểu Quân lại thân thiết ngọt ngào, hai bàn gần như là ăn xong cùng một lúc, lúc ăn xong Trình Hiểu Quân mới mở rộng tầm mắt với sức ăn của Triệu Bân, hèn gì ăn lâu như vậy, lắc đầu đi trả tiền. Trình Hiểu Quân vừa thanh toán xong lúc quay đầu đã thấy Trần Hiểu Quân và Bành Hạo cũng đồng thời tới đó thanh toán.

Bành Hạo hình như hoàn toàn không ngờ sẽ gặp lại Trình Hiểu Quân, mà Trần Hiểu Quân đầu tiên khi nhìn thấy anh cũng có một giây bất ngờ sau đó lại giống như trước không kiêng nể gì trừng Trình Hiểu Quân, giống như thể đang trách là sao lại gặp cậu ta.

Trình Hiểu Quân vốn tưởng rằng hai người không có nhìn thấy mình cơm nước xong rồi đi, xem ra cũng không phải như vậy rồi.

“Quân Quân!” Trình Hiểu Quân bất đắc dĩ chào hỏi.

“Cậu đã ở đây ăn cơm?” Bành Hạo tùy ý trả lời, “Bọn tớ cũng vừa cơm nước xong.” Hai chữ ‘bọn tớ ‘ còn được nhấn rất mạnh.

Trần Hiểu Quân đứng bên cạnh Bành Hạo không nói gì, trong lòng cảm thấy có chút không được tự nhiên, muốn rời khỏi đó: “Kệ cậu ta, chúng ta đi thôi!”

Vậy là không muốn nhìn thấy mình sao? Trình Hiểu Quân gật đầu một cái, bộ dáng nho nhã khiêm tốn: “Bạn tới cũng đang chờ, các cậu tùy ý!”

“Bọn tớ không quấy rầy!” Bành Hạo cũng khiêm tốn nghiêng người qua nhường đường.

Trình Hiểu Quân còn chưa đi xa chợt nghe thấy Trần Hiểu Quân kéo Bành Hạo bất mãn nói: “Nhìn thấy cậu ta là khó chịu rồi, nói chuyện với cậu ta làm gì?”

“Mọi người đều là bạn, chỉ là xã giao lịch sự thôi mà, cậu đừng để bụng vậy chứ.” Bành Hạo cười yếu ớt trả lời.

“Quân Quân?” Trình Hiểu Quân dừng lại, quay đầu.

Nghe thấy có người kêu tên mình, Trần Hiểu Quân quay đầu cảm xúc bất mãn trên mặt vẫn còn chưa phai: “Sao?”

Nhìn thoáng qua Trần Hiểu Quân đứng bên cạnh Bành Hạo: “Quân Quân, cậu nói đi, tớ sẽ không nói chuyện này với bác Trần đâu!” Trình Hiểu Quân nói xong thì tao nhã cất bước rời đi.

“Quỷ đáng ghét, cậu…” Trần Hiểu Quân tức tối giơ chân, tên đó có thái độ gì vậy, rõ ràng cứ như là đang dung túng mà nói câu nói kia.

Trình Hiểu Quân không vì Trần Hiểu Quân tức giận mà dừng bước, anh cứ vậy mà đi tới trước…

Bành Hạo, trận này, tớ thắng, cậu thua ở chỗ không hiểu Quân Quân…

[Nhật kí] Tớ, muốn cậu chú ý đến tớ!

Trong khoảng thời gian này mình bận tối tăm mặt mũi chẳng có thời gian mà đi tìm Quân Quân, không ngờ chỉ mới lơ là một thời gian lại nhận được tin Quân Quân đang yêu. Làm sao có thể chứ? Mình không tin Quân Quân đang thật sự yêu đương, cho dù có yêu… Đối tượng cũng không thể là người khác!

Bành Hạo, mình sơ suất quá, lại quên mất còn có tên này vẫn xuất hiện ở bên cạnh Quân Quân, hóa ra cậu ta cũng thật sự thích Quân Quân, mình dùng kế chặn đại đa số đều đánh vào chủ ý của Quân Quân vậy mà lại bị biểu hiện yêu đương giả dối của cậu ta mê hoặc thả lỏng mà lơ là cảnh giác đối với cậu ta, đây là sai lầm của mình, nhưng mình sẽ không tiếp tục sai lầm nữa. Đêm đó nói chuyện, cậu ta cũng dùng ánh mắt ngạo mạn như vậy nhìn mình, cậu ta cho là cậu ta thắng sao? Có lẽ một khắc đó mình cũng hoài nghi là cậu ta thắng, nhưng sự thật lại không phải như thế.

Mình đi gặp Quân Quân, tuy rằng Quân Quân không phủ nhận quan hệ với cậu ta làm cho tim của mình cảm thấy khó mà hô hấp, nhưng Quân Quân lại ra lệnh cho mình không được đem chuyện cô ấy quen với Bành Hạo nói cho bác Trần biết, chuyện này đại biểu cho cái gì? Quân Quân luôn là một người rất thẳng thắn, dám làm dám nhận, vì sao cô ấy không cho mình nói cho bác Trần biết, mình đã nghi ngờ rất lâu mới tìm ra được đáp án. Quân Quân, cậu quả nhiên là nhất thời xúc động và ngây thơ mới chấp nhận Bành Hạo, cậu căn bản không thích Bành Hạo!

Suy nghĩ như vậy làm cho lòng mình cũng bình tĩnh lại vài phần, nhưng vẫn không đủ, Quân Quân, cậu đừng lừa đối chính mình, nếu cậu không rõ, tớ sẽ làm cho cậu hiểu. Rất nhanh sau đó mình cũng tìm được cơ hội, lần đó ở căn tin trường, mình bất ngờ nhìn thấy cậu đi cùng Bành Hạo đến đó, mình cũng không định đi qua chào cậu ấy, bởi vì mình vẫn chưa nghĩ ra nên làm như thế nào, cho nên mình một mực yên lặng quan sát các cậu. Quân Quân, lúc này vẫn là cậu nhắc nhở tớ nên làm thế nào.

Tớ thấy cậu vì Bành Hạo mà châm trà lau chén, lại cùng cậu ta nói chuyện phiếm, chuyện đó đối với rất nhiều người là chuyện thường tình các cặp đôi vẫn làm, nhưng mà Quân Quân, chuyện đó không hợp với cậu, cậu sẽ không làm chuyện như vậy. Con người cậu ngang ngược, thẳng thắn làm sao có thể bắt chước người khác làm những chuyện không hợp với tính cách của cậu chứ. Quân Quân, cậu ngốc quá, còn chưa biết mình có thích hay không đã cố ép là mình thích, như vậy làm sao có thể lâu dài, làm sao có thể hạnh phúc được? Tớ sẽ không để mặc cho cậu tiếp tục lún sâu nữa, nhưng tớ sẽ không lập tức vạch trần sự ngốc nghếch của cậu, có lẽ chuyện lần này với tớ mà nói cũng là một cơ hội…

Bành Hạo cậu thích Quân Quân kiểu gì, cậu thấy Quân Quân là kiểu con gái như thế nào, cậu sẽ mất lâu mới thấy rõ? Bất luận như thế nào tôi sẽ không buông tay Quân Quân, cảm giác của cậu tôi sẽ không can thiệp, nhưng mà Quân Quân, tôi tuyệt đối sẽ không mặc kệ, cho dù sẽ mang đến phiền phức cho Quân Quân.

Quân Quân, cậu nhớ kỹ, tớ sẽ nghe lời cậu nói, cậu không cho tớ nói, tớ sẽ không nói, nhưng mà Quân Quân, tớ sẽ vẫn nhắc nhở cậu, tiếng lòng cậu mới là chân thật nhất, cậu không muốn nói, tớ sẽ giúp cậu nói, cậu không rõ, tớ sẽ làm cho cậu hiểu… Ngay cả hiện tại bên cạnh cậu có Bành Hạo, tớ cũng sẽ làm cho cậu lúc nào cũng chú ý đến tớ, nghĩ đến tớ…

Bạn đang đọc Bá Nữ Khiêm Quân của Nhâm Thuỷ Yên Vân
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 12

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự