Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 10 Cậu có vấn đề!

Bạn đang đọc Bá Nữ Khiêm Quân của Nhâm Thuỷ Yên Vân

Phiên bản Dịch · 4330 chữ · khoảng 15 phút đọc

Dưới sự che chở của Trình Hiểu Quân, Trần Hiểu Quân trải qua đời học sinh cấp 2 so với bạn bè đồng lứa có phần nhàn nhã hơn nhiều, khi hai người ở chung một chỗ nếu tâm tình Trần Hiểu Quân tốt thì quyền cước nước miếng thay nhau ra trận (ý chỉ mắng người như nghóe), tâm tình không tốt thì sẽ xem người như không khí. Cuộc sống của Trần Hiểu Quân mà nói là thăng trầm tuy nhiên cũng hạnh phúc vô cùng. Chơi bời gần 3 năm, Trần Hiểu Quân muốn học tiếp thì phải lên cấp.

Thi hết cấp đối với học sinh đi học là một cuộc thi tuyệt đối quan trọng. Lần này bố của Trần Hiểu Quân không ra tối hậu thư gì, chẳng qua là một tháng trước kì thi hết cấp, liền bình tĩnh nói ra yêu cầu của ông – xếp hạng cao trên nửa.

Lòng ba Trần muốn con gái có thể thi đạt thành tích tốt nhưng mỗi khi nói chuyện học hành, con gái liền lảng đi hoặc chạy xuống lầu, nói dối là đi học. Con gái của mình chẳng lẽ mình không hiểu, lúc nào cũng tùy hứng bá đạo không chịu nói lý lẽ cũng chỉ có thằng bé Hiểu Quân trầm hiền kia là chịu được nó. Ép con gái là ép Hiểu Quân, Hiểu Quân rất có trách nhiệm, chắc chắn sẽ cố hết sức kèm cặp Quân Quân. Như vậy không chỉ làm khó Quân Quân mà còn là làm khó Hiểu Quân.

Ba năm qua, Quân Quân ở nhà Tần Uyển Linh học tập thế nào ông cũng biết chút ít, lúc trước ông muốn dạy Quân Quân học, không cho phép con gái lơ là học tập nhưng phê bình nhiều lần mà Quân Quân lại trút cả sang Hiểu Quân, ngược lại Hiểu Quân ở giữa lại càng học hành vất vả hơn. Cũng may Hiểu Quân không để Quân Quân mãi vô kỷ cương, ba năm nay thằng bé cũng tận tình đảm bảo thành tích của Quân Quân không giảm sút, hơn nữa Quân Quân cũng trở nên bớt hiếu động hơn hồi nhỏ nên ông mới mắt nhắm mắt mở mà cho qua. Thôi không sao, chỉ cần Quân Quân học tập không quá tệ, sau này không nên yêu cầu con bé quá cao.

Bố Trần không lo lắng cho con gái vì cuộc thi nhưng đã đi thi thì không thể được chăng hay chớ. Trần Hiểu Quân đang bị môn số học làm cho phiền não, từ trước tới nay đi học vấn đề này đối với Lương Âm mà nói là quá dễ dàng, quá dễ dàng cũng có nghĩa Lương Âm rất có thể không thể tiếp tục cùng cô làm bạn học, không thể trở thành bạn học tức là mười mấy năm cuối cùng cũng phải tách ra… Vì vấn đề này khiến cô rối rắm liệu có nên liều mạng thi tốt ít nhất một lần.

Lương Âm thì đơn giản rồi, thành tích của cô vốn đã tốt huống hồ cứ rảnh lúc nào là lên trường luyện thi lúc đó, muốn vào trường cấp 3 tốt thì chỉ cần bình thường mà phát huy thôi.

Về phần Trình Hiểu Quân, cậu vắt óc suy nghĩ xem rốt cuộc nên làm thế nào, thành tích không là vấn đề, vấn đề là Quân Quân, thành tích của Quân Quân cùng của cậu cách quá xa, muốn lên cùng trường cấp 3 rất khó khăn, rốt cuộc là học trường nào mới có thể cùng Quân Quân nhập học đây? Suy nghĩ thật lâu cuối cùng cậu quyết định vẹn đẹp đôi đường, chẳng phải vẫn có câu “chuyện khó hóa dễ” sao, Quân Quân nếu không thi tốt thì bất kể thế nào vẫn có thể cùng cô học một chỗ. Quyết định xong Trình Hiểu Quân cứ tiếp tục cuộc sống học tập trước đây, nhưng không ngờ Quân Quân lại có tác nhân thúc đẩy lớn.

Thứ sáu, tan học, Lương Âm đi luyện thi ở trường, chỉ còn lại Trần Hiểu Quân và Trình Hiểu Quân cùng nhau về nhà.

“Quỷ đáng ghét, Chủ Nhật này tới nhà dạy tôi học!” Giọng điệu hoàn toàn là ra lệnh

“Ừ! Hả?” Trình Hiểu Quân kịp phản ứng, kinh ngạc hỏi: “Dạy cậu học?” Quân Quân ba năm nay không giống như hồi lớp 6 mỗi ngày kiên trì theo kế hoạch học tập của cậu, đại khái mỗi tuần chỉ kiên trì được ba bốn ngày, cũng chưa từng có ý học vào Chủ nhật, tại sao lại đột nhiên kêu cậu kèm học cơ chứ.

“Đúng đấy dạy tôi học, sao hỏi nhiều như vậy!” Trần Hiểu Quân chắc chắn sẽ không giải thích cho Quỷ đáng ghét tại sao lại lâm vào tình trạng nước đến chân mới nhảy.

“Ờ!” Trình Hiểu Quân cũng biết không thể hỏi ra nguyên nhân, bất kể nguyên nhân là gì đi chăng nữa thì việc Quân Quân chủ động tìm mình đề nghị học tập cũng thật tốt. “Vậy chúng ta có phải giống như trước đây, nhưng tiền phải hơn trước kia chút ít chứ, được không?” Giọng nói vẫn còn có chút không chắc chắn.

Trần Hiểu Quân nghĩ một lát gật đầu đồng ý, muốn thu được ắt phải giao ra, đạo lý này cô đã sớm hiểu.

Việc học kèm thuận lợi vượt quá tưởng tượng của Trình Hiểu Quân, lần này dường như Quân Quân cuối cùng cũng đánh cược ở thái độ học tập, lần đầu tiên biến thành học sinh cực kỳ ngoan ngoãn. Trình Hiểu Quân bảo Quân Quân làm cái gì thì cô làm cái đó, muốn Quân Quân thế nào thì cô thế nấy. Thật ra thì, thành tích của Trần Hiểu Quân nhờ Trình Hiểu Quân 3 năm tỉ mỉ duy trì muốn thi đậu cấp 3 cũng không phải rất khó khăn, nhưng mà muốn thi tốt kì thi kia không phải dễ dàng, dù sao không thể giống cấp 2 nói sao là được thế. Trình Hiểu Quân chẳng qua chỉ muốn Quân Quân có thể thi khá hơn một chút, cậu vẫn chọn dùng phương châm học bổ túc lần trước, nhằm những chỗ thiếu sót của Quân Quân mà tranh thủ bổ túc trong khoảng thời gian ngắn để nâng cao điểm thi. Mọi người ai cũng thấy rõ sự chăm chỉ của Trần Hiểu Quân nên một tháng này đều không quấy rầy cô dụng tâm học tập. Cảnh tượng Trần Hiều Quân học tập đối với bọn họ mà nói chỉ có thể dùng 2 chữ khái quát – vui mừng.

Đến kỳ thi, ba Trần nói lời thấm thía: “Quân Quân, tháng này con cũng biết học tập, ba nhìn thật hài lòng, bất kể thi thế nào cố hết sức là được rồi”.

Tần Uyển Linh ôn nhu cười nói: “Cùng Hiểu Quân cố gắng lâu như vậy, thi sẽ tốt thôi”.

Cùng Trần Hiểu Quân ở trường thi, Lương Âm cảm thán: “Bình thường không cố gắng, một khi cố gắng thật đúng là làm cho người ta nhìn với cặp mắt khác xưa, cậu cũng tiến bộ rất nhiều rồi, tiếp tục cố gắng!”

“Quân Quân!” Trình Hiểu Quân cuối cùng mới nói, “Không cần run, cố gắng như bình thường là được rồi.”

Trần Hiểu Quân trong hoàn cảnh được mọi người sủng ái bỗng trở thành một người may mắn.

Trải qua hai ngày rưỡi thi nóng bức, học sinh được giải phóng 3 ngày trước khi có kết quả, khác với tốt nghiệp cấp 2, kết quả kì thi này có rất nhanh, không tới một tuần mọi người có thể biết điểm. Trình Hiểu Quân cùng Xà Âm không ngoài mong muốn đều thi tốt vô cùng, có thể thuận lợi tiến vào trường cấp 3 trọng điểm, nhưng điều khiến mọi người phải rớt kính chính là Trần Hiểu Quân thi đạt 570 điểm! Điểm số này nằm ngoài dự đoán của mọi người, mỗi người lại có một ý kiến khác nhau về nguyên nhân sự việc, ngay cả người bên cạnh Trần Hiểu Quân còn không rõ huống chi là những người khác.

Lương Âm khi biết kết quả trong lòng rất vui nhưng đồng thời cũng có chút bất bình. Nghĩ xem, lại có người không cố gắng chăm chỉ học tập mà vẫn có thể thi tốt như vậy, bất luận đối với người chăm học hay người lười học đều là một loại đả kích. Nhưng khi cô cùng nhiều bạn cùng lớp biết mấu chốt điểm cao của Trần Hiểu Quân thì bình thường trở lại. Thành tích ngữ văn của Trần Hiểu Quân trên lớp luôn tốt, điểm thi lần này là 144, một điểm số rất cao hơn nữa điểm làm văn còn đạt tuyệt đối! Không thể không nói đọc sách quả là một sở thích tốt.

Tần Uyển Linh cũng rất vui, Trần Hiểu Quân thi không tốt thì bà chỉ biết khích lệ, thi tốt như thế kia làm cho bà vui vẻ hết lòng khen ngợi. Ba Trần hài lòng đồng thời cũng lại lo lắng việc học cấp ba của con gái. Vui nhất phải là Trình Hiểu Quân rồi, từ sau khi biết kết quả thi của Trần Hiểu Quân, cậu đã dự đoán khả năng vào trường tốt của cô, chỉ là không biết liệu còn có thể cùng Trần Hiểu Quân học chung một chỗ. Không bao lâu sau vấn đề của Trình Hiểu Quân tự nhiên được giải quyết, sau 3 ngày, trường cấp 3 giỏi nhất đưa ra điểm trúng tuyển, 570 điểm! Trần Hiểu Quân một lần nữa giống như thời tiểu học, may mắn lên kịp chuyến xe cuối cùng.

Bởi vì kết quả thi tốt ngoài dự đoán, kỳ nghỉ hè dài của Trần Hiểu Quân trôi qua cũng có tư vị, không cần học cũng sẽ không bị ba đốc thúc đến mức không thể chơi đến phát điên, có tự do mà không phung phí tiêu xài tự do thì không phải là Trần Hiểu Quân. Ba Trần cũng cho cô tự do, còn cố ý mang con gái cùng Trình Hiểu Quân đi Vân Nam nửa tháng. Lúc trở về không chỉ mang theo rất nhiều quà mà còn cướp đoạt từ ba Trần một kho tiền. Trần Hiểu Quân đắc ý nghĩ, sau này ta cũng là giai cấp tiểu tư sản rồi!

Vui vẻ tự do nghỉ hè, Trần Hiểu Quân cơ hồ sắp quên bén mất chuyện lên cấp 3, cho đến ngày tựu trường mới ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề …

Cao trung là lúc học sinh cạnh tranh kịch liệt nhất, giai đoạn cạnh tranh nhất này là bước quan trọng nhất quyết định tương lai cậu, là bước đệm để thi vào trường cao đẳng. Trạng thái học tập khẩn trương của cao trung từ lúc chính thức nhập học đã bắt đầu, hơn nữa là bắt đầu một lần nữa.

Cũng giống như sơ trung, cao trung phân ban căn cứ vào kết quả kỳ thi trung khảo, thành tích của Trần Hiểu Quân miễn cưỡng mới vào được này trường này làm sao có thể phân vào học cùng với Lương Âm thi 625 điểm chứ, theo lý thuyết là không có khả năng, nhưng lần này Trần phụ vẫn như trước mặt dày vì Trần Hiểu Quân tranh thủ cơ hội, nhưng cơ hội này có thể kéo dài được bao lâu cũng chỉ có thể dựa vào thực lực của Trần Hiểu Quân. Trần Hiểu Quân lúc ghi danh vào lớp thì vẫn không chú ý đến một vấn đề trọng yếu, phân lớp. Sau khi vào cao trung thì phân lớp như thế nào? Mỗi trường cao trung đều có tiêu chuẩn của mình, nhưng tất cả đều có một nguyên tắc chung không thể thay đổi – kiểm tra hàng tháng, kết quả thi sẽ là căn cứ để phân lớp.

Bình thường trường cao trung đều hết sức coi trọng kỳ thi hàng tháng, trọng điểm cao trung trôi qua rất nhanh. Trần Hiểu Quân còn đang xem nhẹ vấn đề quan trọng thì bị mấy chữ “thi hàng tháng” của cô giáo làm bừng tỉnh. Lúc thi trung khảo chỉ nghĩ cùng với Lương Âm vào chung một trường, thì lúc nhập học sẽ cùng Lương Âm học một lớp, không ngờ cho dù học cùng một trường cũng không thể cùng một lớp. Sau khi biết được điều này, Trần Hiểu Quân tức giận muốn chụp cầm gậy đập đầu mình, vấn đề quan trọng như vậy mà chưa có hiểu rõ ràng đã nỗ lực trong một tháng bằng ba tháng. Nhưng bây giờ nói gì cũng không còn kịp nữa rồi. Trần Hiểu Quân biết sức mình ra sao, lúc hiểu được thì đã không còn sức xoay chuyển trời đất.

“Âm Âm, ngày mai thi rồi, làm sao bây giờ?” Trần Hiểu Quân đăm chiêu ủ dột.

“Ồn ào quá đi!” Lương Âm điệu bộ rất giống chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, “Cả trường cũng chỉ có cậu không nhớ chuyện thi hàng tháng để phân lớp, bây giờ có tìm mình cũng vô dụng.” Kết quả là cái gì kỳ thật mọi người trong lòng cũng hiểu được.

“Mình tới cái trường này để làm gì vậy, còn không bằng đến các trường khác…” Trần Hiểu Quân chính là nhắm vào Lương Âm mới thi lên, nếu không phải quỷ đáng ghét thành tích cũng tốt như vậy chắc chắn Trần Hiểu Quân tuyệt đối sẽ ở lúc nào nhìn thấy cậu ta sẽ quay đầu chạy lấy người, càng xa càng tốt. Hiện tại ở trong này cũng không thể học cùng Lương Âm vậy không phải còn phải chịu đựng không muốn nhìn thấy quỷ đáng ghét sao? Trần Hiểu Quân bắt đầu cảm thấy không đáng giá, nói rõ chút chính là hối hận không nên tới ngôi trường này.

Lương Âm nhìn Trần Hiểu Quân đích bộ dáng như là đã bị cái gì to lớn tra tấn thì nổi giận: “Cậu sao lại không có chí khí như vậy, chưa thi đã chịu thua rồi? Còn nữa, để cậu vào được trường này là ai lấy đao ép cậu? Làm như tất cả mọi người đều có lỗi với cậu vậy.”

“Nếu không phải vì cậu tớ tuyệt đối sẽ không để ý đến cái tên quỷ đáng ghét đó đâu, khoảng cách ngoài rất xa cũng chỉ có rất xa!” Trần Hiểu Quân cũng thở phì phì.

“Cậu bao nhiêu tuổi rồi, còn gọi Hiểu Quân là quỷ đáng ghét, cậu không ngượng sao?” Lương Âm quyết định không cùng Trần Hiểu Quân thần kinh thô kệch thảo luận vấn đề đã có kết quả.

“Tớ cần gì phải ngượng, cái tên quỷ đáng ghét kia, tớ ngay cả nhìn cũng thấy ghét, cái tên này vừa lúc thích hợp với cậu ta.” Trần Hiểu Quân nói lời hoàn toàn không có tố chất của học sinh cao trung.

Lương Âm lại một lần nữa cảm thấy cùng Quân Quân thảo luận vấn đề vòng vo vô bổ này đúng là một lựa chọn sai lầm: “Vậy cậu cứ kêu vậy cả đời đi!” Sau đó trở về phòng học ôn bài.

Trần Hiểu Quân còn rất không tự giác nói với bóng dáng của Lương Âm: “Tớ sẽ gọi cả đời!”

Bất luận Trần Hiểu Quân trong lòng có ý kiến gì, thì kỳ thi tháng vẫn đúng hạn tiến hành. Trần Hiểu Quân lần đầu tiên trải qua kỳ thi tháng của cao trung cũng lần đầu tiên khiếp sợ hiểu được một sự thật: kiến thức phải học ở cao trung so với tiểu học và sơ trung học không thể nào xếp cùng một bậc, thời tiểu học và sơ trung có thể nói cô may mắn như cá gặp nước, nhưng cao trung học thì lại không được như vậy…

Quả nhiên, một ngày sau khi cuộc thi kết thúc đã công bố kết quả, Trần Hiểu Quân nằm trong nhóm quân đồng minh trong đại quân vô cùng mạnh mẽ. Kết quả như vậy Trần Hiểu Quân đã dự đoán được từ lúc ra khỏi trường thi nhưng lúc trực tiếp nhìn thấy vẫn không khỏi xấu hổ với vị thứ và điểm của mình, nhìn nhìn lại thành tích của Lương Âm, đó chắc chắn không phải chênh lệch một hai điểm. Còn có quỷ đáng ghét…

Ủa? Quỷ đáng ghét đâu? Trần Hiểu Quân vẫn tra dọc theo số thứ tự, sao vẫn không thấy kết quả của quỷ đáng ghét vậy ta! Vào lúc Trần Hiểu Quân muốn bỏ đi thì kinh hãi mở to hai mắt nhìn, đó có phải… Điểm của Quỷ đáng ghét? 545 điểm? Chỉ cao hơn cô 35 điểm? Thật là khó tin…

Trần Hiểu Quân ở bên ngoài phòng học giật mình trước kết quả thi của Trình Hiểu Quân, trong phòng học cũng náo loạn cả lên. Trình Hiểu Quân đang bị thầy giáo phê bình. Trình Hiểu Quân vừa mới giải thích nguyên nhân thi không tốt là do lúc thi vì không canh được thời gian eo hẹp nên không làm xong được bài thì sau đó nhanh chóng đã chuyển thành cuộc tranh cãi kịch liệt giữa chủ nhiệm lớp hạng nhất và chủ nhiệm lớp kém, cuối cùng quyết định phân Trình Hiểu Quân về lớp nào cũng đã định.

Ngay sau khi có kết quả cũng là lúc phân lớp, Trình Hiểu Quân do kết quả thi thảm họa nên trượt khỏi danh sách lớp hạng nhất, bị phân tới rồi lớp kém, cùng lớp với Trần Hiểu Quân.

Lúc Trần Hiểu Quân từ trong phòng học nhìn thấy quỷ đáng ghét không thể nói là trong ánh mắt nổi lên sóng to gió lớn, ánh mắt như từng cơn sóng to gió lớn mãnh liệt đập vào người Trình Hiểu Quân.

Cúi đầu đi vào dãy bàn đầu tiên, Trình Hiểu Quân cả người không được tự nhiên mạnh mẽ tự giả vờ không biết gì còn rất nghe theo sự sắp xếp việc lớp của thầy, kỳ thật đối với một Trần Hiểu Quân tầm mắt thập phần mẫn cảm, cây bút trong tay Trình Hiểu Quân vẫn run rẩy không ngừng…

Rốt cuộc cũng chờ đến lúc tan học, Trình Hiểu Quân nhẹ nhàng thở ra, nhưng Trần Hiểu Quân lại chặn đường dường như cố ý muốn trừng phạt anh.

“Sao lại thế này?” Nghe giọng nói Trần Hiểu Quân có thể nuốt chửng ai đó.

“Cái gì sao lại thế này?” Trình Hiểu Quân ù ù cạc cạc.

Trong mắt Trần Hiểu Quân dấy lên một đốm lửa: “Kỳ thi tháng!”

“Mình thi không tốt…” Trình Hiểu Quân hạ giọng xuống.

“Tớ là hỏi vì sao thi không tốt!” Lửa trong mắt đã lan tới miệng.

“Tớ có chút khẩn trương…” Không có thói quen nói dối nên mặc dù đã tập hàng trăm ngàn lần, Trình Hiểu Quân vẫn phải rất cố gắng mới nói được lời nói dối đó, “Không có nắm chắc thời gian nên còn nhiều phần chưa làm xong…”

“Không có khả năng!” Nghe lời giải thích đó cơn giận của Trần Hiểu Quân không những không bị dập tắt mà ngược lại còn tăng mạnh lên, “Tớ không tin!” Loại lý do này nói ai cũng khó tin, huống chi là Trần Hiểu Quân?

“Thật đó.” Trình Hiểu Quân kiên trì.

Trần Hiểu Quân không dễ bị lừa như vậy, trừng mắt nhìn Trình Hiểu Quân khẳng định: “Cậu nói dối, cậu căn bản không có khả năng thi thấp điểm như vậy!”

Trình Hiểu Quân lại nói ba chữ: “Mình không có.”

“Cậu nghĩ rằng mình sẽ tin sao?” Tay Trần Hiểu Quân đã bắt đầu động tác.

“Thực không có.” Vẫn là ba chữ.

Trần Hiểu Quân nhìn thấy quỷ đáng ghét cúi đầu im lặng thì đi lại gần cậu: “Cậu có nói thật không?”

“Không lừa cậu.” Vẫn là ba chữ.

Tính tình tốt biết kết quả như vậy chắc chắn phải tức giận, tính tình không tốt Trần Hiểu Quân gần như mất hết kiên nhẫn: “Tớ mới không tin cậu!” Hung hăng đem chân dẫm lên chân Trình Hiểu Quân, hai tay cũng không khách khí đẩy ngã Trình Hiểu Quân, “Quỷ đáng ghét, tớ không tin! Cậu, cậu, nhất định có vấn đề! Tớ phải đi nói với dì!” Lại đá một cước làm Trình Hiểu Quân té trên mặt đất rồi bỏ chạy.

“Quân Quân…” Cái chân Trình Hiểu Quân đau đến phát run.

“Hiểu Quân, chúng ta học cùng nhau tám năm, tớ cũng không tin.” Mới vừa tan học Lương Âm đã đến bên cạnh Trình Hiểu Quân nói.

Trình Hiểu Quân xoa chân thấy đỡ rồi thì đứng dậy: “Đây là sự thật.” Mặc kệ các cậu có tin hay không thì đó cũng là sự thật, không thể thay đổi.

Lương Âm đỡ cậu đứng lại không được, nhìn Trình Hiểu Quân yên lặng nói: “Bây giờ ở cùng một lớp vậy năm sau thì sao?”

Lời của Lương Âm làm cho Trình Hiểu Quân sửng sốt, một năm sau?

“Cậu cũng muốn cùng Quân Quân đọc văn sao?” Lương Âm ngữ khí bình tĩnh nhắc nhở.

Một năm sau? Đọc văn?…

Trình Hiểu Quân đột nhiên cảm thấy cả người không còn sức chống đỡ…

[Nhật ký] Mình, không xa cậu!

Lên cao trung một năm, Quân Quân, mình và cậu sẽ là bạn cùng lớp một năm, một năm này là mình gạt mẹ để được ở gần cậu. Mình không biết làm trái với ý mẹ cố ý thi không tốt để được phân vào cùng một lớp với cậu là có đúng hay không, nhưng mà đáng giá. Qua học kỳ này mình với cậu sẽ cách xa nhau, ít nhất trong thời gian hai năm này chúng ta sẽ không học cùng lớp cũng sẽ không mỗi ngày cùng nhau về nhà. Toán học không tốt cậu nhất định sẽ học lớp văn, mà mình, phải học khoa học tự nhiên, tương lai mình còn muốn học y…

Quân Quân, mình lén theo cậu tới một năm làm cho cậu trong một năm thật khó chịu, mình biết cậu vẫn ghét mình, vẫn đều ghét mình, nhưng mình có thể làm sao bây giờ, mình phải như thế nào mới có thể làm cho cậu hết ghét mình, nhiều năm như vậy, mình vẫn không tìm được đáp án, ở cạnh cậu lâu như vậy, cũng không có tìm được đáp án từ cậu. Mình làm không tốt cậu sẽ đánh sẽ mắng, mình làm thật là tốt cậu sẽ lườm mình không để ý tới mình. Cậu tức giận sẽ bắt bẻ mình để trút giận, không vui sẽ chọc mình tức… Đôi khi mình thực may mắn lúc cậu ở thư phòng ngẫu nhiên học tập hoặc là chuyên chú đọc sách, mình còn có thể tới gần cậu, nhìn thấy cậu, trừ lần đó ra giống như không còn có lý do nhìn thấy cậu giúp đỡ cậu.

Trong một năm này cậu đại bộ phận thời gian đều đem chọc mình tức không để ý tới mình, mình biết là cậu giận mình, bây giờ ngẫm lại mình cũng không biết nên vì cậu giận mình mà vui vẻ hay khổ sở… Cậu giận mình nói cậu trong lòng đang nghĩ đến mình, cho rằng mình không nên ở lại trong lớp yếu, nhưng cậu tức giận đồng thời còn chặn đường mình và khoảng cách giữa mình với cậu nhìn như rất gần. Mình không biết một năm này mình làm sao kiên trì tới được, chỉ cần có thể mỗi ngày buổi tối ở bên cạnh cậu yên lặng không tiếng động cùng cậu, lòng mình lại cảm thấy không hề khổ sở, có lẽ, mình thật sự không – bỏ cậu được…

Mình sẽ cố gắng hết sức tranh thủ mọi thứ có thể, cơ hội ở lại bên cạnh cậu đến hết năm nhất cao trung sẽ chấm dứt. Quân Quân, mình không muốn xa cậu, nhưng mình không thể không xa cậu. Tương lai thời gian còn quá dài, còn nhiều điều không biết, mình không thể vì ở cùng cậu mà không tranh thủ lợi thế cho tương lai, không chịu nắm giữ nền tảng vận mệnh của mình. Mình không muốn xa cậu, Quân Quân. Nhưng hiện tại mình phải buông tay, thả cậu lựa chọn cậu còn muốn chạy đường nào, đó là mình chuẩn bị cho… Tương lai của bọn mình…

Hiện tại mình chỉ có thể may mắn chính là, chúng ta vẫn đang học cùng một trường, có lẽ cậu rất không muốn nhìn thấy mình, nhưng mình khẳng định mình sẽ rất vui khi có thể nhìn thấy cậu, cho dù đã không thể giống như trước bất cứ khi nào ở đâu cũng đều có thể nhìn thấy cậu.

Còn có hai năm, hai năm… Mình thực lo lắng, thực sợ hãi mình sẽ không còn giống như trước kia được ở cùng một chỗ với cậu, khoảng cách giữa chúng ta lúc đó có phải sẽ còn xa hơn khoảng cách bây giờ, xa đến mức mình rất có khả năng đuổi không kịp… Không xa cậu, ở bên cạnh cậu, hình như rất khó làm được, nhưng mình vẫn sẽ không xa cậu…

Bạn đang đọc Bá Nữ Khiêm Quân của Nhâm Thuỷ Yên Vân
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 11

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự