Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 7 Ải 5

Bạn đang đọc Anh Yêu Em Suốt Đời Suốt Kiếp của Zen

Phiên bản Dịch · 2315 chữ · khoảng 8 phút đọc

Em là mặt trời hi vọng

Em là ánh trăng yêu thương

Vì trong trái tim anh

Và trong suốt đời anh

Nhật Nguyệt vẫn in dấu

_Anh……….. anh………….. _Tay cô run run chạm vào gương mặt người đó.

Chị…. anh………Cậu không thể không ngạc nhiên bởi sự xuất hiện của người con trai vừa mới ngất kia.

_A…………. A………….. A………….

Những giọt nước mắt nóng hổi của cô lăn dài trên má, tiếng hét đầy ai oán bi thương của cô vang vọng trong phòng khiến người ta động lòng. Nụ cười của cô chưa một lần nào nở ra thật sự vui sướng giờ đây đã bị dập tắt trong nước mắt; những giọt nước mắt kiên cường cô rơi xuống đã thấm đẫm trên gương mặt anh, đầy đau đớn, bi thương…….


BỆNH VIỆN:

Vị bác sĩ nhìn hai người rồi lại nhìn bệnh án một chút rồi lại lắc đầu cảm thán. Sau một lúc lâu xem đi xem lại bệnh án rồi ông mới khẽ thở dài:

_Anh hoàn toàn không bị sao cả, chỉ choáng mà ngất đi thôi. Hai người có thể về nhà nhưng anh nên nghỉ ngơi nhiều một chút để vết thương lành lặn hẳn. Vết thương chỉ ở phần mềm nên hoàn toàn không có vấn đề gì cả

Thật…… thật chứ ạ? Cô vẫn không tin, nghẹn ngào hỏi.

Đương nhiên, không vấn đề gì nghiêm trọng cả Vị bác sĩ quả quyết nói.

_Nhưng….. _Cô vẫn không tin, định hỏi thêm nữa thì bị anh bịt mồm kéo đứng dậy.

Trước khi ra khỏi cửa anh không quên cúi chào vị bác sĩ thay lời cảm ơn. Vị bác sĩ này cũng chỉ biết lắc đầu bó tay với cặp đôi này…… Nhìn hai người này làm ông nhớ tới ngày xưa người vợ của ông cũng đã lo lắng cho ông như vậy… Không phải, chính xác là cho tới tận bây giờ vẫn lo lắng như vậy……

NHÀ ANH:

Hôm nay, cô lại theo anh về nhà nhưng tuyệt nhiên cô không chịu mở miệng nói một câu nào từ dọc đường về tới giờ. Anh thì chỉ biết thở dài chấp nhận một điều rằng cô giận mình rồi thôi…..

Vào phòng, anh cởi đồ, thay bộ đồ ở nhà cho thoải mái hơn một chút, vai anh vẫn hơi tê vì lúc nãy ngã. Nhưng chiếc áo mới còn chưa kịp kéo lên thì lưng anh đã cảm nhận được một hơi ấm từ bàn tay ai đấy. Cùng lúc đó, giọng nói nghẹn ngào vang lên:

_Cái…… cái này……….

Anh hít một hơi dài, khẽ thở ra…. anh quên mất cô cũng ở đây….. Quay lại, anh quyệt đi hàng nước mắt nóng hổi của cô, khẽ nói:

_Nó là Nhật Nguyệt.

Anh……Bàn tay cô vẫn đặt ở lưng anh, đặt ở nơi có hình xăm mặt trời và mặt trăng lồng vào với nhau trên vai anh kia…..

Bàn tay cô giờ lạnh ngắt chạm lên đó, nó run lên khi chạm vào hình xăm đó. Cảm xúc trong cô giờ đây cực kì hỗn loạn, nước mắt không thể kìm chế được cứ lăn dài khi cô tưởng tượng ra anh đã chịu bao nhiêu đau đớn nữa……. Vì sao anh phải làm như vậy chứ??!

Anh cúi người, hôn lên khóe mắt đang đẫm lệ của cô, khẽ nói:

_Đây chỉ là cách anh biết em vẫn luôn tồn tại bên anh và…….

Vì cha em…..Cô nói tiếng câu của anh, trong tiếng nấc nghẹn ngào.

Phải, anh làm thế còn vì để mỗi lần chạm vào nó anh tự nhắc với chính mình rằng ông ta là cha em và anh không thể giết chết ông ta Anh cười cay đắng.

Cô ôm chầm lấy anh, cánh tay nhỏ bé khẽ siết chặt tấm lưng anh, nói:

_Em xin lỗi...

_Ngốc, em đâu có lỗi. Lỗi là do cha em quá tham lam danh vọng và do anh sinh ra là một đứa trẻ mồ côi không có địa vị xã hội. Nhưng chỉ là trước đây thôi, giờ anh sẽ đòi lại tất cả…..

Anh nhẹ nhàng lau hết nước mắt của cô bằng nụ hôn của mình. Và đặt lên môi cô một nụ hôn đầy yêu thương, chứa đựng tất cả tình cảm lẫn nỗi lòng của anh; những thứ anh muốn nói và những thứ anh chưa nói ra được. Bàn tay cô ôm lấy tấm lưng rộng rãi, vững chắc của anh; chạm vào hình xăm kia khiến trái tim cô đập nhanh hơn, cảm xúc yêu anh rõ ràng hơn bao giờ hết. Quả thực, cuộc đời này cô đã nợ anh quá nhiều; không chỉ là tình cảm mà còn là cả mạng sống này của anh nữa chứ……

Anh, sao lúc đó anh lại ở đó? Cô hỏi trong nụ hôn.

Bởi vì thực chất anh luôn ở bên em, ngay bên cạnh em thôi…. chưa bao giờ rời xa... Anh khẽ nói, giọng nói thì thầm bên tai cô.

Một giọt nước mắt khẽ lăn dài trên khóe mắt cô, ôm anh chặt hơn để anh cảm thấy cô yêu anh như thế nào….. Cô nghĩ mình đã không hoàn toàn sai, những cảm giác của cô trước tới nay dường như không phải đều chỉ là ảo giác; anh vẫn luôn dõi theo cô dù cô có ở đâu đi nữa…..

Thật không muốn để em về chút nào….Giọng anh khàn khàn vang lên khi môi vẫn còn đang lưu luyến trên môi cô.

Anh….Cô đang định nói thì lại bị anh nhấn chìm trong một nụ hôn khác, sâu hơn, ham muốn hơn và bá đạo hơn…..

Nụ hôn này mãnh liệt, nồng nàn và nó dường như không muốn dứt ra, lưu luyến không thôi. Chỉ tới khi cô gần như lả đi vì thiếu dưỡng khí anh mới chịu buông cô ra, dứt khỏi nụ hôn đầy đê mê đó. Đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô, giọng anh khàn khàn vang lên bên tai:

_Anh đưa em về…..

Cô khẽ gật đầu, chạy tới bên tủ lấy đồ cho anh, gương mặt vương vấn một nỗi buồn khôn tả. Cô không biết tới bao giờ mới được thật sự ở bên anh chứ không phải là những khoảnh khác đầy mặn nồng rồi lại lưu luyến rời xa như thế này…..


Sáng hôm sau, cô lại nghỉ làm nhưng không phải là đến bên cạnh anh mà là để đi xem mặt. Đêm qua, lại một lần nữa cô phải đối diện với người đàn ông đấy…..

Ngày mai hãy tới quán cà phê XX gặp cậu ta. Vừa bước vào nhà cô đã được đón chào bằng chất giọng lạnh như băng của ông.

_Ai? _ Cô khẽ nhíu mày.

Chồng sau này của mày, nhớ đến cho đúng giờ và đừng có làm điều gì ngu ngốc Ông ta khinh khỉnh nói rồi đứng lên bước đi, không một lần quay đầu lại.

Vậy là đã tới rồi, thứ cô không bao giờ muốn, không bao giờ mong nó xảy ra đã đến… Cười nhạt với bản thân vô dụng của mình, cô yếu ớt thốt lên sau khi còn một mình trong gian phòng khách lạnh ngắt:

_Được…

Đêm đó, cô chìm vào trong giấc ngủ đầy mộng mị…….. là một cơn ác mộng. Cô mơ thấy anh đang đứng ngay trước mặt mình, ánh mắt anh tràn đầy yêu thương lẫn trìu mến nhìn cô, đôi mắt hai màu làm cô mê say đấy chỉ chứa đựng mỗi hình ảnh cô trong đó. Đôi môi mỏng quyến rũ đó khẽ cong lên tạo thành nụ cười dịu dàng với cô làm cô nhớ tới đã không biết bao nhiều lần được anh cuốn vào trong vòng xoáy tình yêu của cả hai bởi đôi môi này. Cánh tay to lớn đã bao nhiêu lần ôm cô bất kể hiểm nguy kia, đôi vai đã bao lần để cô dựa vào mà khóc mặc cho nó ướt đẫm ……. Và cả hình xăm kia đã khắc tên cô lên người anh…. Nhưng tại sao….. tại sao anh trước mặt cô lại cứ mờ dần đi thế kia?........Tại sao giờ trước mặt cô chỉ còn lại một màu trắng xóa…..??? Anh đi đâu mất rồi???………..

_A…….. A………… A…………

Cô hét lên, giật mình tỉnh dậy sau giấc mơ mà cô đã mơ không biết bao nhiêu lần trong những năm tháng qua……. Quệt tay lên mắt, cô tự cười mình khi chạm vào thứ nước ấm nóng trên mặt…. Cô tưởng rằng giấc mơ này cô mơ hằng đêm đáng nhẽ phải quen rồi chứ? Có phải chăng là do sắp phải vĩnh biệt anh rồi nên vậy không? Người cô ướt đẫm mồ hôi, cô cảm thấy lạnh….. cái lạnh như mùa đông của bao năm kia khiến cô không khỏi run rẩy sợ hãi……..

……………………..

TẠI QUÁN CÀ PHÊ XX:

Quán cà phê nơi người chồng mà cô chẳng biết mặt đấy hẹn với cô là một quán cà phê mang kiến trúc sang trọng nhưng nhẹ nhàng cùng sự phối hợp màu sắc của gam màu lạnh: đen, xám trắng đầy tinh tế. Tiếng nhạc nhẹ nhàng, du dương vang lên khắp gian phòng khiến cho tâm hồn cô cảm thấy một chút thư thái…..

Cô bước vào quán với bộ đồ giản dị: quần jean xanh, áo sơ mi trắng sơ vin cùng giầy cao gót. Mái tóc đen dài được búi cao để lộ gương mặt xinh xắn cùng chiếc mũi cao, từ cô toát lên cái gì đó thông minh, năng động chứ không phải là sự lạnh lùng vô cảm của đôi mắt to tròn kia ……

Nhìn xung quanh một chút, cô bước tới chiếc bàn gần quầy bar có người con trai mặc một bộ vest xám đắt tiền đang nhàn nhã uống trà. Cô ngồi xuống chiếc ghế đối diện anh ta cũng là lúc anh ta ngước lên nhìn cô……

Anh ta cũng là một chàng trai khá bảnh bao với gương mặt anh tuấn, sống mũi cao, ánh mắt khá thâm trầm từng trải. Thêm cặp kính gọng vàng đã khiến anh che bớt được những âm mưu tính toán trong đôi mắt kia bằng bộ dạng tri thức của mình……

Cả hai nhìn nhau như đánh giá đối phương một chút rồi anh ta mới lên tiếng hỏi:

_Cô là Nhật Nguyệt?

Cô khẽ gật đầu.

Cô muốn uống chút gì trước khi chúng ta nói chuyện chứ? Anh khẽ cười, lịch sự hỏi.

Cô vẫn lắc đầu, ánh mắt vô hồn nhìn người con trai trước mặt không có lấy một mảnh rung động. Anh ta thay vì khó chịu với cách nói chuyện của cô lại hoàn toàn không một chút khó chịu hay để bụng nào. Nhìn cô, anh mỉm cười vẫy tay gọi phục vụ tới nói:

_Hãy mang cho cô ấy một ít bánh ngọt và một cốc nước hoa quả.

Người phục vụ gật đầu, nhanh chóng vào lấy những thứ đồ anh đã gọi mang tới để bước mặt. Đẩy nó về phía cô, anh nói:

_Ăn một chút rồi nói chuyện, chắc em chưa ăn sáng đâu nhỉ?

Cô nhìn anh, khẽ nhíu mày nhưng rồi cũng miễn cưỡng uống một chút nước hoa quả. Anh khẽ cười, lắc đầu nói:

_Quả thực em là một người khó đoán, anh đã được nghe kể rất nhiều về em nhưng khó mà tưởng tượng ra được. Giờ được diễn kiến, quả thực em rất đẹp và cũng rất cá tính.

Quá khen Cô miễn cưỡng nói, nhưng dường như đây không phải là một lời cảm ơn cũng chẳng phải sự thích thú mà là một câu nói tỏ ra châm biếm khi anh cũng là kẻ bị sắc đẹp của cô thu hút……

_Ừm, ta vào chuyện chính nhé. Thực ra chuyện đám cưới anh định năm sau cơ nhưng có một số chuyện: Anh muốn mở chi nhánh công ty qua bên thị trường của Mỹ nên cuối tháng sau ta có thể tổ chức được không? Mọi thứ chuẩn bị từ đầu đến cuối anh sẽ lo hết _ Dù đoán được ẩn ý trong câu nói của cô nhưng anh vẫn giữ nguyên nụ cười hiện trên môi.

_Tùy _ Cô hời hợt nói.

Áo cưới…… ừm…… em có thể thiết kế được không? Anh biết em học thiết kế nên chắc em sẽ thích tự thiết kế váy cưới của mình hơn là đi mua nhỉ? Anh bình thản uống 1 chút café.

Cô khẽ gật đầu. Cô cũng muốn lần cuối cùng bước vào lễ đường này có thể mặc một chiếc váy mình ấp ủ lúc cô vẫn còn dắt tay anh trong khu vườn trường, tưởng tượng ngày được nắm tay anh vào lễ đường sẽ hạnh phúc, vui sướng như thế nào……

Và nguyên buổi sáng đó cô ngồi nghe anh ta bàn về lễ cưới. Cô chỉ gật rồi lắc, thi thoảng miễn cưỡng sử dụng mấy câu nói rút gọn để không làm phật lòng anh như người đàn ông cô gọi là “cha” kia nói. Cũng như thế, nụ cười của anh luôn thường trực ở trên môi……


Nhưng có lẽ, trước khi phải đối mặt với đám cưới tử thần đấy - một đám cưới trao đổi với lợi nhuận, cùng lợi ích cho cả hai bên kia thì cô phải đối phó với một việc khác. Cái việc mà người những người thừa hơi, rảnh rỗi, không biết gì mang ra để mua vui cũng để kiếm lời…….. Dường như cuộc sống của cô luôn quay quanh những vụ lợi của người khác………

Bạn đang đọc Anh Yêu Em Suốt Đời Suốt Kiếp của Zen
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 27

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự