Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 450 Bầu trời

Bạn đang đọc Ẩn Sát của Phẫn Nộ Đích Hương Tiêu

Phiên bản Dịch · 2378 chữ · khoảng 8 phút đọc

Trong quán bar vui vẻ cuồng loạn, ánh sáng biến ảo, có một cô gái tóc đuôi ngựa chu miệng uống rượu, trong tiếng người ầm ĩ, nàng có vẻ im lặng và lạnh lùng.

"Này, mỹ nữ, đi một mình sao."

Cầm một bình rượu, một gã nam nhân mặc áo sơ mi đen cười ngồi xuống đối diện:

"Lần đầu tiên thấy cô ở đây."

Nữ nhân liếc hắn một cái, uống một hớp nhỏ rượu, ánh mắt nhìn về phía sàn nhảy, người lại nở nụ cười:

"Lần đầu tiên thấy cô ở đây, lại uống rượu như thế này, có lẽ độ rượu không cao, cho thử một ngụm xem thế nào."

Nói xong hắn vươn tay muốn cầm bình rượu bên cạnh đối phương, nhưng mới đưa được một nửa đường đã bị người khác nắm lấy cổ tay.

Một nam nhân mang theo khí chất tang thương, nhưng lại có khuôn mặt trẻ con nói:

"Xin lỗi, nơi này có người."

Người kia nhìn cô gái không thèm để ý tới hắn chút nào ở trước mặt, lại ngẩng đầu lên nhìn nam nhân nắm cổ tay của mình, sắc mặt trở nên độc ác, đưa tay rút ra:

"Mày ở đâu? Tao chưa thấy mày bao giờ."

"Đúng là không thấy thật."

"..."

Một lát sau, người nọ đứng lên, mắng một câu rời đi, sau khi hắn rời khỏi, Tiểu Mạnh ngồi xuống vị trí đó, cười cười.

"Hắn nói đúng, độ rượu này không cao, có thể thử một ngụm."

"Tửu lượng của tôi không tốt, không muốn uống say."

"Đúng vậy, đã lâu rồi cô không uống..."

Tiểu Mạnh nhìn chung quanh, nói:

"Thế nào, có người mất cảm giác hay không?"

Đối diện, Sa Sa nghiêng đầu, nở nụ cười nhạt có vài phần châm chọc:

"Kỳ thực gần đây tôi ít tới những chỗ như vậy, anh cũng biết mà."

Cảm nhận được tâm tình của đối phương, Tiểu Mạnh gật đầu, không nói gì nữa.

Một lát sau, Sa Sa mở miệng:

"Năm đó... A. Nếu như không xảy ra chuyện như vậy, anh biết hắn thường dẫn tôi tới chỗ nào không?"

Tiểu Mạnh liếc nhìn nàng một cái:

"Trước kia cô thực sự muốn tiếp nhận bang phái?"

"Đại khái là vậy..."

"Khi đó cô muốn đi học đại học, Gia Minh..."

Nhắc tới cái tên này, sắc mặt Sa Sa lập tức thay đổi, Tiểu Mạnh hít một hơi. Bốn năm qua hai người cũng không nói chuyện với nhau nhiều, chủ yếu là do cô gái quá biệt lập.

Hiện giờ đã trở về được mấy hôm, hai hôm trước còn bị chấn động bởi trận đấu, lúc này đã hoàn toàn bình phục, nếu như nàng không muốn nói, hắn cũng chẳng làm thế nào được cả.

"Gia Minh không muốn cô tiếp nhận bang phái, lúc đó khi hai chúng tôi nói chuyện phiếm, hắn nói là cô muốn đùa, hắn sẽ giúp cô đùa cho thật vui. Lúc đó hắn cũng có suy nghĩ tới chuyện bảo tôi tiếp nhận.

Thành thật mà nói khi đó tôi không có cái ý nghĩ này... nhưng mà tôi nghe lời hắn.

Từ khi lão đại qua đời, hắn đã muốn bỏ Sa Trúc bang rồi, khi đó hán hỏi tôi là muốn làm chuyện gì, lập công ty cũng được. Hắn bảo cứ ở trong bang phái đánh đấm mãi cũng không ra sao.

Lúc đó tôi còn nghĩ, không biết hắn có coi mình là bằng hữu thực sự hay không nữa.

Sa Sa uống chỗ rượu còn lại trong chén, nói:

"Hắn bàn giao hậu sự sao."

"Lúc đó tôi chưa nhận ra."

"Tôi quay về đây chuyến này."

Nàng rót rượu cho mình, ngẩng đầu:

"Cũng không biết quay về làm gì, đi nhìn bia mộ của hắn ư? Bia mộ có thực sự là của hắn? Hắn chết ư? Không ai biết. Hiện giờ tôi muốn gặp ai, Linh Tĩnh tôi cũng không dám gặp... Khoảng thời gian cuối cùng, hắn nói với tôi, muốn làm gì thì cứ làm đi, làm không được thì về bên hắn khóc lóc đập phá... Cũng giống như ngày hôm qua vậy."

Bốn năm, Tiểu Mạnh đã hiểu vị trí của Gia Minh trong lòng đối phương, hắn không nói gì, chỉ rót rượu, Sa Sa cầm lên, lại lắc đầu, đem chén rượu đặt xuống.

"Không uống. Tôi nhớ kỹ... ngày tốt nghiệp cấp 2, chúng tôi uống rượu, hôm sau thì đã thấy ngủ chung với hắn rồi. Khi đó tửu lượng của hắn cũng không tốt, cha tôi lại hạ thuốc trong bình rượu..."

Tiểu Mạnh nở nụ cười:

"Hóa ra các người... Tôi còn nhớ rõ, lão đại khi đó nói với chúng tôi, cô cũng sắp tốt nghiệp, có thể vào trong học viện Thánh Tâm, ở đó có người quen là cô giáo Nhã Hàm... Đêm hôm đó chúng tôi cũng ngủ lại trong biệt thự, liên hoan uống rượu... bình rượu vang đỏ?"

Hắn suy nghĩ một chút, sắc mặt trở nên ảm đạm:

"Bỏ thuốc, tôi còn nhớ... Lúc đó lão đại chuẩn bị không tốt, buổi tối gặp một cô gái trong hành lang, bảo tôi mang rượu vào phòng trợ hứng..."

"Kỳ thực ngay lúc đó mấy phụ nhân tới biệt thự của cha cô không phải là hàng có số má gì, cũng không quá xinh đẹp, nhưng khi lên giường với ai cũng như nhau cả thôi. Tôi phải tìm một lúc mới được một bình rượu, sai tiểu đệ mang vào... Ngày hôm sau chúng tôi thu dọn trong biệt thự, cha cô cũng biết cuối tuần các người tới, cho nên bảo chúng tôi dọn dẹp thật sạch sẽ... Bỏ thuốc, đại khái là như vậy..."

Sa Sa nhắm mắt lại, thân thể run nhè nhẹ, giống như là muốn nuốt thứ gì đó xuống, một lát sau mới mở mắt ra:

"Đúng vậy, cha tôi... luôn nói là tôi không an tĩnh học việc nhà, nói Gia Minh có thể yêu tôi đó là phúc khí của tôi, được rồi, tôi thừa nhận là mình có phúc... A, tôi cũng không phải là không muốn trở nên ôn nhua, học làm việc nhà, học nấu cơm. Nửa năm cuối, khi tôi ở Sa Trúc bang, Gia Minh tới thăm tôi, tôi cũng đi chợ muốn nấu cơm cho hắn ăn, hai người cùng nhau làm việc, khoảng thời gian đó ngẫm lại thực là... Tôi đố kỵ Linh Tĩnh, có cảm giác mình kém hơn cô ấy, cho nên mới bốc đồng chạy ra ngoài, sợ hắn không thích tôi nữa, cho nên phải nghĩ cách chiếm hữu hắn một chút... Hắn cũng đã nói là vĩnh viễn chờ tôi trở về khóc, tôi hiện giờ không biết... nên làm cái gì, tại sao mọi chuyện lại trở thành thế này..."

Tiếng động trong quán bar quá lớn, Sa Sa lại nói nhỏ, ngay cả Tiểu Mạnh cũng không biết là nàng nói cái gì, nhưng hắn hiểu, bản thân nàng nói không phải để cho người khác nghe.

Chương 442: Bầu trời (2)

Trong khi nói chuyện, có một đám người từ trong đám người đi tới, trong đó có cả tên đàn ông bị Tiểu Mạnh nắm tay lúc nãy.

Hắn cũng là một người giang hồ, liếc mắt nhìn Tiểu Mạnh, sau đó tới chỗ Sa Sa, cầm chén rượu lên nói:

"Mỹ nữ, uống chén rượu này, coi như chúng ta chưa xảy ra chuyện gì..."

Hắn còn chưa nói xong, hàn mang trong mắt Tiểu Mạnh đã lóe lên, bàn tay trái vỗ một cái, chiêu thức này giống hệt như roi thép, người nọ còn chưa kịp phản ứng, thì chén rượu đã nổ tung, mặt hắn lập tức nở hoa, máu văng kháp người, bắn xa về phía sau tới mấy mét.

Tiểu Mạnh đứng lên, tay phải vỗ một chưởng vào đầu hắn, người kia trực tiếp lăn ra đất, máu tươi chảy khắp nơi.

Cảnh tượng lập tức trở nên hỗn loạn.

Mấy người phía sau đang muốn lên, thì một gã tóc vàng ngoại quốc đã nhảy lên bàn, đá bay đám người kia. Đám đầu trâu mặt ngựa ở xung quanh thấy có chuyện, kêu lên một tiếng, vừa định chuyển người thì đã bị một người khác đánh ngã.

Lần này tới đây giải sầu ngoại trừ Sa Sa, Tiểu Mạnh, còn có thành viên tiểu tổ hành động của U Ám Thiên Cầm.

Mấy người thuận thế xuất thủ, có một gã... nam nhân châu á, thấy cảnh tượng hỗn loạn, lập tức xông lên bục biểu diễn cầm loa, hát lên tiếng hát của hắn, tiếng hát lập tức vang khắp không gian.

Sa Sa đứng dậy:

"Các người cứ đùa đi, tôi đi về trước."

Sau đó nàng xoay người đi ra ngoài cửa.

Theo đoàn người ra khỏi quán bar, gió đêm mát mẻ, Tiểu Mạnh cầm một cái khăn tay cũng lao ra ngoài, hai người lái xe, trở lại khu phố của Linh Tĩnh, bọn họ ở trong một căn nhà bốn tầng.

Sa Sa lên sân thượng, nhìn thấy cửa võ quán, ở Sa Sa, Linh Tĩnh đang ngồi trong bóng đèn, tựa bên cửa sổ, hai người gần nhau trong tấc gang mà như biển trời cách mặt...

Lúc này, ở một thành phố khác, có hai cô gái xinh đẹp ưu nhã đi ra khỏi cổng sân bay, ba người đàn ông đứng chờ sẵn tiến lên đón.

"Victoria, hoan nghênh tới Giang Hải."

Cô gái cởi cái bao tay màu trắng, đưa cho nam nhân tên là Peter, không trả lời, chỉ nở một nụ cười nhạt hình cung, trông nụ cười giống như là máu đỏ huống.

Năm người vào một chiếc xe ở ven đường, trong ánh mặt trời, chiếc xe hòa nhập vào trong luồng xe cộ hối hả của thành phố...

Cũng vào lúc này, ở mảnh đất phía nam, Hồng Kông.

Trải qua vụ bắn nhau với phỉ đồ, đám người Mộc Tra đang ở trong bệnh viện tiếp nhận điều trị, bởi vì lần này tử thương quá nhiều, cho nên mấy phóng viên cứ chầu chực ở ngoài không tản đi, có một bộ phận cảnh sát đang duy trì trật tự.

Tới gần nửa đêm, trong một bến tàu hẻo lánh, có một số người đang bí mật lên thuyền.

Người kỳ thực không nhiều lắm, nhưng đều không phải là người lương thiện, họ toàn là những người nhập cư trái phép, chủ thuyền kiểm tra nhân số, đem tàn thuốc trong tay ném xuống đất.

Lúc hắn xoay người chuẩn bị lên thuyền, đột nhiên nhìn thấy một thiếu niên ôm túi, hắn lập tức cảnh giác.

"Đến Nghiễm Châu, đây là năm nghìn."

Cúi đầu lấy một xấp tiền ở trong túi, thiếu niên này xem ra là biệt chuyện làm ăn, nhưng gần đây hắn chỉ nhận những mối do người quen giới thiệu: "Cậu nói cái gì, tôi nghe không hiểu..."

Làm chuyện này sợ nhất là kéo dài thời gian, chủ thuyền đánh giá tên thiếu niên, có mấy người ở trong khoang thuyền thò đầu ra ngoài nhìn, đột nhiên có một tiếng súng vang lên.

Rất ít người có thể kịp phản ứng chuyện này, khi họ phản ứng lại được, định lùi lại rút súng, thì mi tâm lập tức có một lỗ thủng. Mắt thấy tình cảnh như vậy, có người đột nhiên hô lên: "***" sau đó rút súng, mấy người không mang theo súng thì chuẩn bị cướp đường bỏ chạy.

Dưới ánh đèn mờ nhạt, tiếng súng tiếp tục vang lên trong trời đêm, sau đó mấy giây, thiếu niên khoác túi vi tính lạnh lùng bỏ tay xuống, trong khoang thuyền lúc này toàn là xác chết.

Hắn chỉ họng súng vào chủ thuyền, chủ thuyền run rẩy nói:

"Tôi tôi tôi... tôi biết, cậu đi Nghiễm Nghiễm Nghiễm... Nghiễm Châu, đừng giết tôi, tôi sẽ lái thuyền."

"... Không cần, tôi cũng biết."

Sau câu nói đó, chủ thuyền lui lại một bước, trên đầu đã có lỗ thủng, thân hình rơi luôn xuống nước biển.

Thiếu niên kia lên thuyền, lái thuyền rời đi, trong quá trình đó hắn cũng ném từng thi thể xuống biển. Sau đó hắn ngồi ở trong khoang thuyền mở laptop, vùi đầu tìm kiếm những tư liệu mình cảm thấy hứng thú..

Ngày hôm sau, Nghiễm Châu.

Khoác túi vi tính, Gia Minh đi qua một công viên nhỏ, ngửa đầu nhìn tòa nhà cao hơn 10 tầng. Mặt trời lúc này mới nhú, bốn chữa "Tập đoàn Triêu Hải" uy nghiêm óng ánh.

Gió nhẹ thổi qua, sức sống dạt dào, đây là một buổi sớm tràn ngập hi vọng.

Trong giấc mơ tỉnh lại, một tia sáng chiếu vào qua cửa sổ, bên người là một cô gái đang ôm chặt.

Màn hình TV Plasma đã biến thành màu xanh, tối hôm qua mở âm nhạc quên không tắt, hôm nay nó đã hết đĩa, ném nội y, các vũ khí của đàn ông xuống, ống tiêm, các dụng cụ đựng thuốc phiện xuống đất, trong phòng bốc lên một cỗ khí tức nồng nặc.

Đẩy cô gái ở bên cạnh ra ngoài, ngồi xuống thành giường, giống như thường lệ, hắn đang phải chịu đựng cảm giác cậu nhỏ của mình đau đớn.

Đưa tay bóp trán, trong lúc vô ý thức lại thấy được một vết sẹo.

"Mẹ nó!"

Hắn mắng một câu, mấy năm nay khi tỉnh lại, lúc nào quanh mình hắn cũng là cảm giác mê huyễn, miệng khô lưỡi khốc, suy yếu vô lực, thanh âm điều hòa vẫn vang lên bên tai những hắn vẫn cảm thấy khô khan, giống như có hàng trăm con ruồi bu quanh mình.

Hắn đưa tay vỗ mấy cái, đi tới bên cạnh cửa sổ kéo cái màn che, ánh sáng chiếu vào làm hắn cảm thấy không thích ứng, lại dùng lực khép lại.

Bạn đang đọc Ẩn Sát của Phẫn Nộ Đích Hương Tiêu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 5
Lượt đọc 79

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự