Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 310 Tĩnh lặng

Bạn đang đọc Ẩn Sát của Phẫn Nộ Đích Hương Tiêu

Phiên bản Dịch · 3908 chữ · khoảng 14 phút đọc

Là một trong những khách sạn tốt nhất ở Giang Hải, Cố Viên từ xưa đến nay luôn nổi tiếng với mức giá đắt đỏ. Toàn bộ bên trong tòa khách sạn giống như một thành phố du lịch thu nhỏ, trong ba mươi hai tầng lầu của khách sạn phân bố đầy đủ, nào là phòng ăn, khu vui chơi giải trí, phòng tập thể thao, hoa viên trong nhà, sân bóng... có thể đáp ứng tối đa nhu cầu sinh hoạt của du khách đến đây, và thậm chí, mọi người đều ngầm hiểu, có cả nữ “phục vụ” cao cấp và sòng bạc ngầm với quy mô lớn nhằm làm thỏa mãn khách hàng.

Kể từ sau khi đoàn đội quyền Thái do Hi Lí Vượng dẫn đầu đến Giang Hải, hầu như ngày nào cũng luyện tập trong phòng tập thể hình lớn nhất ở lầu một của khách sạn, kiểu phòng tập này được thiết kế mở, tất cả dụng cụ luyện tập ở đây miễn là khách thuê phòng đều có thể sử dụng. Thực ra trong khách sạn được thiết kế tiện nghi và đầy đủ, lẽ ra có những phòng cỡ vừa dành riêng cho một nhóm người sử dụng, nhưng mà nhóm người của Hi Lí Vượng vẫn luyện tập ở khu vực công khai trong đại sảnh, thường xuyên tỉ võ so tài với người khác trong đại sảnh có đông người, vì vậy mà mỗi lần đám người này tập luyện đều thu hút ánh mắt của rất nhiều người.

Lúc này, không khí bên trong phòng tập lớn có hơi chút căng thẳng.

“Lần này lại là chuyện gì đây...”

“Lại sắp đánh nhau nữa rồi...”

“Cái đám người A Tam chết tiệt của Thái Lan...”

“A Tam là Ấn Độ...”

Xung quanh đó, những người đang sử dụng công cụ luyện tập đều nhìn về khu vực tập bên này. Võ quán Nghệ Hồng ở Giang Hải được xem là có chút danh tiếng, lúc này nhóm người của họ đang giằng co với đám người Thái Lan, chính giữa là sân tập tỉ võ Judo của nhóm Tatami. Trước đây, thỉnh thoảng có một vài ông chủ đến tập thể hình xảy ra mâu thuẫn bất hòa, cũng có thói quen sai đám vệ sĩ của mình tỉ võ với nhau ở chỗ này, rồi có một đám người ở bên cạnh hò hét kêu la. Kiểu tỉ thí này so với hắc quyền an toàn hơn nhiều, sau khi đám vệ sĩ đánh nhau thì đám chủ của họ cười khoái chí, mâu thuẫn cũng biến mất, sau đó nói không chừng lại kết giao thành bạn tốt. Khi Hi Lí Vượng vừa đánh mấy trận trước đám đông, rất nhiều người đứng vây quanh xem, hoan hô reo hò ầm ĩ, nhưng sau đó đám người Thái Lan này lại quá hung hăng ngạo mạn, vì vậy mà mới làm mọi người mất đi hảo cảm, nhưng dù có thế nào cũng không đánh lại bọn chúng nên mọi người cũng không thể làm gì cả.

Lúc này, những người luyện tập ở đây, đa phần là phú thương từ nơi khác tới, tất nhiên cũng có những phú thương ở Giang Hải, phần lớn đều có mối quan hệ và địa vị khá lớn, trước đây một hai trận có thể xem như thưởng thức, sau đó lại mỗi trận đều thua, chuyện này liên quan đến vinh dự của dân tộc, nhóm người tụm năm tụm ba lại xem hai bên giằng co, bàn bạc với thái độ bất thiện.

“Ai có thể tìm một vài người người hữu dụng đến đè bẹp tinh thần của bọn chúng không? Ông chủ Vương, không phải ông nói là trong đám vệ sĩ có mấy tên cao thủ sao...”

“Đúng vậy. Có một tên bộ đội đặc công giải ngũ đã từng tham gia chiến tranh, không phải ông luôn nói rằng những tên đó cũng giống như mấy tên luyện võ bình thường thôi sao? Nếu một đối một, lính đặc công có thể đánh thắng cả quán quân thế giới, ông gọi tên lợi hại đó ra trừng trị bọn Thái Lan, tôi trả năm trăm ngàn tiền thưởng được không...”

“Phó tổng, bộ đội đặc công đủ để đánh bại đám người được gọi là vô địch thế giới cũng không sai, ông cho rằng ta không muốn cho chúng một bài học sao, thứ sáu tuần trước cái tên bị đánh gãy tay, nghe nói là sĩ quan huấn luyện của họ...”

“Cái tên Hi Lí Vượng này không giống như tuyển thủ quyền anh bình thường, hắn cũng từng trải qua lằn ranh sinh tử, nghe nói là từ nhỏ học Thái quyền sau đó do gia đình không có điều kiện nên đã đến Israel đi lính, rồi trải qua nhiều năm huấn luyện mới trở thành Thái quyền tông sư có danh tiếng như hôm nay...”

“Mẹ kiếp, cứ để hắn càn quấy như thể sao được, làm chúng ta thật mất mặt... Đợi tôi trở về dùng tiền đến Thiếu Lâm Tự mời một võ tăng trấn tự đến giúp...”

“Hòa thượng Thiếu Lâm Tự thường sẽ không đánh nhau kiểu đó. Tôi nghĩ là đối với chuyện này, cấp trên đã có sắp xếp hết rồi, quốc gia sao có thể nhẫn nhịn bỏ qua ấm ức này cơ chứ, cần phải tuyển một người trong quân đội ra để đánh với hắn, chuyện này cũng không phải là không có khả năng.

“Đúng vậy đúng vậy, Phương Chi Thiên lần này đến đây, tôi nghe đồn là trong đám vệ sĩ của hắn hình như có một tên đệ nhất cao thủ của Cục Quốc An gì đó. Nghe ông chủ Niếp có nhắc đến chuyện này, lúc đó không chú ý lắm, không biết có thật như vậy không, có phải là sẽ đến đây để đấu với Hi Lí Vượng không?”

“Tôi thấy là có khả năng đó, đến lúc đó xem cái thằng Thái Lan này chết thế nào!”

“Nhưng mà hôm nay xem ra... Ai...”

Nghe nói nguyên do của việc ngày hôm nay là vì một tên tiểu tử Thái Lan lúc đến võ quán Nghệ Hồng hạ chiến thư đã đánh bị thương một đệ tử của võ quán, lúc đó sư phụ không có ở đó, lí do đến đây vào lúc này là để “đòi một lời giải thích”. Nhưng mà đối với những người như vậy, đám người Hi Lý Vượng trước giờ luôn tuân thủ nguyên tắc đánh rồi mới nói, hơn nữa còn hùng hổ hăm dọa, võ quán bên này bị kích động đến mặt đều biến sắc, các học đồ đều nhìn quán chủ. Người quán chủ đó còn đang im lặng, có lẽ biết rằng sẽ đánh không lại hắn, nhưng gặp phải chuyện như thế thì chỉ có thể xông ra đánh, nếu nhát gan không đánh thì sau này võ quán không thể mở cửa được nữa.

Những người bàn luận xôn xao ở khu luyện tập thở dài cho những người trong võ quán, ở cửa đại sảnh tập thể hình lúc này cũng có một nhóm nhân viên phục vụ của khách sạn đang tụ tập ở đó, những việc tương tự như vậy kéo dài trong khách sạn đã nửa tháng, lúc này ai cũng biết rằng lại sắp sửa có đánh nhau, mấy nhân viên bảo vệ đứng ở công vừa xem vừa bàn tán với vẻ tức giận, đợi đến khi người quản lí từ xa đi tới, mới lập tức tản ra như một đàn chim. Cũng vào lúc này, chủ quán của võ quán bên cạnh cuối cùng cũng không nhẫn nhịn được nữa liền đứng bật dậy.

Võ quán tên Nghệ Hồng, quán chủ cũng tên là Hà Nghệ Hồng, trước đây từng học trường võ, tuy cũng đã từng đoạt được một số huy chương vàng và bạc tại những cuộc thi đấu võ thuật, nhưng nếu xét về võ công thì thực ra cũng chỉ thuộc dạng rèn luyện thân thể mà thôi. Luyện được trình độ như bây giờ, về yếu tố sức khỏe thì mạnh hơn người bình thường nhiều, nhưng cũng chỉ tay không đánh được mười mấy thằng du côn, nếu so với người dùng những phương pháp khắc nghiệt nhất để luyện Thái quyền thì vẫn kém xa. Hắn ta sở dĩ vẫn chuẩn bị giao chiến, thứ nhất là vì không thể để mất thể diện trước mặt nhiều đệ tử như thế, thứ hai là vì vẫn còn ấm ức, vì từ đầu đến cuối, Hi Lí Vượng ngồi ở đằng sau chẳng hề nhìn hắn một lần.

Mặc chiếc áo thể thao nhãn hiệu nổi tiếng Nike, đại sư Thái quyền ba mươi tuổi ngồi sau đám đông, tay cầm một cuốn kinh phật chăm chú xem, bề ngoài của hắn anh tuấn, nước da màu rám nắng khỏe khoắn, gương mặt sắc lạnh như dao, khí chất nghiêm nghị lạnh lùng rất hấp dẫn phái nữ. Lúc này hắn đang ngồi rất nghiêm chỉnh, ngoài động tác mỗi khi lật sách, nhìn hắn không khác gì một pho tượng. Đối phương đến đây giao thiệp nhưng từ đầu đến cuối vẫn chỉ có đại đệ tử Đề Lạp Mạt của hắn ra mặt, chính là thanh niên lúc này đang khởi động tay chân ở trong sân.

“Hi Lí Vượng tiên sinh, ông đã nhất quyết đánh xong rồi mới nói chuyện thì tôi cũng không còn cách nào khác. Xin chỉ giáo!”

Đối diện, Hà Hồng Nghệ nghiến răng chuẩn bị xuất trận. Mãi cho đến lúc này, Hi Lí Vượng mới rời ánh mắt khỏi quyền kinh phật trên tay, nhìn về phía này:

“Hà tiên sinh, trình độ của ông không đáng để tôi ra tay, nếu đánh thắng đệ tử của tôi, thì xem như ông thắng cuộc.”

“Ông...”

“Này. Hà sư phụ, đừng do dự nữa. Mời lên võ đài.”

Cắt ngang sự tức giận của Hà Nghệ Hồng, người thanh niên mặc chiếc áo luyện võ màu vàng đứng trong sân cười một cách mỉa mai, hai tay chắp trước ngực, cúi người chào. “Mọi người đều là dân võ, ai đúng ai sai có lẽ đánh xong mới biết... Sa! Wa! Ti! Kha!”

“Được, ta cho ngươi một bài học rồi nói tiếp...”

Hà Nghệ Hồng mặt giận giữ, kéo dây khóa của chiếc áo khoác đang chuẩn bị cởi ra để ra trận, thì một tên đệ tử của hắn đã chạy tới:

“Sư phụ, Diệp sư phụ tới rồi. Hắn không muốn cho người đánh.”

Chạy theo sau hắn lại là một người trung niên mặc chiếc áo thể thao rộng, vóc người to lớn. ấn tượng đầu tiên là một người rất hung dữ, thế nhưng đôi mắt của hắn lại chẳng có chút gì mang vẻ hung dữ cả. Hà Nghệ Hồng vừa nhìn hắn, tỏ ra hơi ngạc nhiên:

“Diệp Hàm sao ông lại ở đây?”

“Chị dâu gọi điện thoại cho tôi và Tĩnh Nhàn, nói là ông đi đánh nhau với người Thái Lan, còn khóc lên trong điện thoại. Vợ tôi bảo tôi mau chạy đến đây. Làm ơn đi lão Hà, đã ở vào tuổi này rồi sao còn kích động như vậy chứ...”

“Tôi nào có kích động, tôi đến là để nói chuyện phải trái!”

“Tôi thấy ông đã cởi áo chuẩn bị xông lên đánh rồi còn gì...”

“Nhưng tại bọn họ không chịu nói lý lẽ.”

“Như thế cũng không nhất thiết phải đánh nhau, bây giờ là pháp chế xã hội, luyện võ là để rèn luyện sức khỏe và phòng thân, chỉ vì tranh cãi mà giở võ đánh nhau thì luyện võ chẳng còn ý nghĩa nữa, ông có biết không vậy! Huống hồ...”

Diệp Hàm nói nhỏ lại.

“Nói câu không dễ nghe cho lắm. Mã sư phụ, Trần sư phụ bọn họ thực sự là người có năng lực đánh đấm, không phải nói là từng mời huấn luyện viên lính đặc công đến, thế mà bây giờ đều đã gãy xương nằm bệnh viện hết rồi sao...”

“Thế thì sao tôi nhịn được chứ? Diệp Hàm ông trước giờ tính tình không thích khoa trương, cho nên không mở võ quán lớn... Ài, không phải tôi chê trách gì ông, nhưng võ quán bây giờ lớn như thế, tôi có thể bỏ qua sao? Bây giờ đệ tử của tôi bị đánh, tôi không thể nào nhắm mắt làm ngơ được, ông đừng khuyên tôi, hôm nay trận tỉ võ này bất luận thế nào tôi cũng phải tham gia, nếu không như thế, ông nói tôi phải làm sao đây chứ...”

Có những trường hợp, thể diện của một người đàn ông lớn bằng trời, nhưng sư huynh đệ hai người từng học võ với nhau, là bạn tốt qua nhiều năm, cũng là một mối quan hệ khó có được, vì vậy mà Hà Nghệ Hồng mới không ngang ngạnh nói những câu như “ông xem thường tôi”. Diệp Hàm thở dài, không biết nên nói gì nữa, ông ta tuy tính cách không màng danh lợi, trước giờ chưa từng đề xướng khuyến khích đấu võ, nhưng cũng biết rằng có đôi khi đánh nhau là không thể tránh. Võ quán của Hà Nghệ Hồng lớn như thế, lần này nếu như không đánh, sau này có còn đệ tử nào muốn theo ông ấy học võ nữa không, tuy miệng nói là để rèn luyện sức khỏe, nhưng đa số thanh niên sau khi học võ xong đều có ý nghĩ là không biết có thể đánh thắng người khác không. Nhưng đánh nhau xong sẽ thế nào, biết rõ là đánh không lại, đệ tử sau khi bị đánh, sư phụ lại xông vào bênh vực để rồi lại bị đánh một trận, mà lại không dám báo cảnh sát, cảm giác thế này cực kỳ khó chịu.

Hai người ở bên này nói qua nói lại một hồi, thì mấy tên Thái Lan từ bên kia đi tới, còn dẫn theo mấy cô gái có vẻ như là phóng viên đi tới chỗ Hi Lí Vượng. Cho đến khi một tên Thái Lan nói gì đó với Hi Lí Vượng thì hắn mới rũ bỏ gương mặt nghiêm nghị chăm chú đọc kinh phật suốt từ nãy đến giờ và gấp sách lại, sau đó một nụ cười nở trên gương mặt hắn, hắn nói mấy câu rồi gật gật đầu, đoán chừng hắn không có cảm giác tiếp nhận phỏng vấn ở Trung Quốc đã lâu rồi. Nữ phóng viên mặc chiếc áo khoác đen, lúc này cũng đang hướng mắt nhìn vào sân, ánh mắt dừng lại chỗ Diệp Hàm ở bên này trong mấy giây, khẽ nhíu mày.

Mặt khác, khi nhìn thấy hai người đang rủ rỉ nói chuyện với nhau thì tên thanh niên luyện Thái quyền đứng trên võ đài cuối cùng cũng mất hết kiên nhẫn:

“Hai người vẫn nói chưa xong nữa sao? Đúng rồi... Diệp Hàm? Tôi nhớ hình như cũng nằm trong danh sách những võ quán ở thành phố Giang Hải này, cho hỏi nhà của ông có mở võ quán phải không? Vậy thì cùng nhau tham gia đi.”

Hắn có thể trở thành đại đồ đệ của Hi Lí Vượng, tư chất chắc chắn không kém. Lần này đã quyết định đánh đến Giang Hải, trước đó cũng đã tìm hiểu qua những võ quán ở thành phố này, hơn nữa tên tất cả những người trong võ quán hắn đều ghi lại.

Do vừa nãy chạy vội vàng đến đây, nên không nghe thấy cuộc đối thoại trước đó. Diệp Hàm nhíu mày:

“Cậu là đại sư Hi Lí Vượng phải không, lời nơi này không nên phát ra từ cậu mới phải?”

“Đánh thắng được tôi thì các ông mới có tư cách giao đấu với sư phụ của tôi! À, mà tôi nghĩ rằng các ông có thể cùng nhau xông lên.”

“Diệp Hàm, ông đừng nhúng tay vào.”

Hà Nghệ Hồng nói rồi bước lên trước sân đấu.

“Bất luận tôi có đánh như thế nào, thì chuyện này không liên quan gì tới Diệp Hàm ông hết, nhưng mà tôi không nghĩ rằng tôi yếu đến mức đến ngay cả đệ tử của người khác cũng không đánh thắng nổi.

Hắn cười rồi khởi động gân cốt, bước lên phía trước, tên đệ tử tên là Đề Lạp Mạt cũng cười rồi lắc lắc đầu, hai tay chắp trước ngực, ánh mắt của hắn trở nên lạnh lùng vô cảm. Cùng lúc đó, sau sân đấu, nữ phóng viên hình như nói gì đó khiến mấy người đứng xung quanh đều tỏ ra ngạc nhiên, Hi Lí Vượng cũng chau mày rồi đứng đậy. Sau đó không gian yên ắng bỗng vang lên tiếng bước chân, cô gái đó quay người lại, đi thẳng lên võ đài. Trong phút chốc, những người đứng trong sân, bao gồm cả Hà Nghệ Hồng, Đề Lạp Mạt đều có chút nghi hoặc dừng lại. Trong thời khắc quyết đấu như thế này thì đây là hành vi không mấy đạo đức, nhưng đó lại là người đẹp... Tuy những người học Thái quyền đều có đặc điểm là tố chất tâm lý tốt, khi đã động chân động tay thì sẽ không quan tâm đến giới tính của đối phương, nhưng cũng không thể ném người ta đi như thế được.

“Giản tiểu thư.”

Ở phía sau, người đứng sau Hi Lí Vượng hét lớn.

“Không biết giữa em trai cô và Hi Lí Vượng tiên sinh có chuyện gì không vui, tôi thấy đâỵ nhất định có sự hiểu lầm... Khụ, cứ cho là không phải vậy, thì việc này cũng có thể cùng ngồi lại với nhau giải quyết mà...”

Cô gái vẫn không dừng lại, hai tay xỏ vào trong túi quần, cô ta bước đến chỗ Đề Lạp Mạt, tiếng bước chân phát ra âm thanh cộp cộp trên võ đài, nàng nói:

“Người nào muốn nói chuyện với Hi Lí Vượng tiên sinh, không phải trước hết phải đánh trước sao... Tôi vốn đến đây để đánh nhau.”

Hi Lí Vượng cau mày:

“Cô phóng viên này, chuyện này không thể nói đùa.”

“Thì ra là phóng viên à.”

Nhìn cô phóng viên từng bước đi tới, Đề Lạp Mạt buông lỏng tay một cách bất đắc dĩ.

“Tôi không thể không nhắc nhở cô, cô phóng viên xinh đẹp, ở Thái Lan, ai ngăn cản trận giao đấu thì sẽ bị đánh. Bất kể là phụ nữ, trước lúc chen vào trận cũng đều phải chuẩn bị tâm lí sẵn sàng bị đánh, cô...”

“Vậy là ngươi đã chuẩn bị xong rồi hả?”

Nói một cách lạnh lùng , cô gái dừng lại đứng cách hắn mấy mét. Nếu lấy chiều cao của phụ nữ để đánh giá thì cô gái đó cũng khá cao, nhưng nếu so với chiều cao gần 1m9 của Đề Lạp Mạt, thì cô gái đó thấp hơn hắn cả một cái đầu, nhưng không hiểu tại sao khi cô gái đó dừng lại trước mặt hắn, thì chân tay hắn đều cuống lên. Sau đó ánh mắt của cô gái hướng về phía Hà Nghệ Hồng:

“Ông có thể đi xuống rồi.”

“Nhưng mà...”

Lúc này, những người đang tập luyện xung quanh đó đều rất tò mò với cảnh tượng ở bên này, trước đó đều tưởng là quán chủ của võ quán sẽ giao đấu, ai ngờ rằng lại xuất hiện một người đẹp đòi ra tay, trong phút chốc, khắp nơi đều bàn tán xôn xao. Đề Lạp Mạt đang muốn nói thì cô gái đã lạnh lùng nhìn hắn, lặp lại lần nữa:

“Ta nói, ngươi đã chuẩn bị xong chưa? Chuẩn bị xong rồi thì ra tay đi!”

Lúc này, cô gái mắt thì đeo kính, hai tay bỏ vào túi quần, một hình tượng phụ nữ lạnh lùng quyến rũ và chẳng có vẻ gì giống một người đang sắp sửa đánh nhau. Đề Lạp Mạt thay đổi sắc mặt mấy lần, nói lắp bắp mấy tiếng Trung Quốc:

“Tôi không nói đùa với cô đâu!”

Cạnh đó, mấy tên thanh niên gầy còm theo Hi Lí Vượng học Thái quyền đã gào lên mấy câu tiếng Thái.

“Sư huynh, dạy cho cô ta một bài học!”

“Đánh cô ta đi!”

“Loại phụ nữ thế này không đánh sẽ không ngoan ngoãn...”

“Cho cô ta biết mùi đau khổ là gì đi!”

Trong tiếng la hét nhốn nháo, hai người đứng đối diện nhau im lặng không có động tĩnh gì. Trước ánh mắt lãnh đạm của cô gái, trong lòng Đề Lạp Mạt dâng lên cảm giác lo lắng, vì danh dự của Thái quyền, quyết không để mất mặt, phải cho cô ả này một bài học... Ngay đến chính hắn cũng không phát hiện ra, những trạng thái tinh thần phức tạp đều đang dâng lên và biểu hiện rất rõ ở đôi mắt, trong tâm hắn hoàn toàn không còn sự tĩnh lặng cần có của Thái quyền. Cuối cùng cô gái cũng nhắm mắt lại.

Trong sân đấu, mọi người đều nghe thấy tiếng nói đột ngột vang lên.

“Ra tay đi!”

Mới vừa rồi trong võ quán còn vang lên tiếng hò hét inh ỏi, sau khi một giọng nữ trong trẻo lạnh lùng cất lên, bỗng nhiên không gian trở nên yên tĩnh, dường như bị một âm thanh thét lên bên tai làm cho kinh hoảng đến sững sờ. Cùng lúc đó, trong sân đấu, Đề Lạp Mạt thét lên một tiếng, không kìm nén được nữa mà xuất chiêu.

Tất cả mọi người đều biết rằng hắn đã xuất chiêu, nhung trừ tông sư Thái quyền là Hi Lý Vượng, e rằng cũng không biết rằng rốt cuộc hắn đã xuất chiêu như thế nào, vì ngay sau đó, cơ thể của hắn giống như pháo đạn bay ra ngoài.

Trong khoảnh khắc hắn xuất chiêu, cô gái đưa tay phải ra, ném hẳn sang bên cạnh như ném một cái túi rác, thanh niên người Thái Lan cao gần một mét chín trong chớp mắt hoàn toàn mất đi năng lực phản kháng.

Trong ánh mắt của mọi người, cô gái đó chỉ tiện tay khua một cái thì người thanh niên trước mặt cô ta liền biến mất, ngay sau đó một tiếng rầm vang lên, ba cái máy chạy bộ cách đó mười mấy mét va vào nhau, hai cái đã lật nhào trên đất, một vài linh kiện trên máy rơi ra bay tứ tung. Để Lạp Mạt năm giữa đống linh kiện sắt thép hỗn loạn, giãy giụa vài cái, rồi sau đó không thể động đậy nổi, miệng hắn hộc máu, xương tay trái bị gãy toàn bộ, lòi cả ra ngoài, máu đen cùng thịt nát hòa lẫn tạo ra một cảnh tượng kinh hoàng khó mà diễn tả được. Không gian lắng lại, yên tĩnh...

Bạn đang đọc Ẩn Sát của Phẫn Nộ Đích Hương Tiêu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 4
Lượt đọc 81

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự