Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 308 Đêm xuống

Bạn đang đọc Ẩn Sát của Phẫn Nộ Đích Hương Tiêu

Phiên bản Dịch · 3091 chữ · khoảng 11 phút đọc

Đám mây bị mặt trời sắp lặn nhuộm thành màu đỏ rực, cuồn cuồn như sóng gợn, trên nóc nhà ở ngã tư đường trên tiểu khu này đều được ánh nắng chiều ấm áp bao phủ.

Đây là giờ học sinh tan học, công nhân tan sở, ở ngã tư đường trong chợ, dòng người trở nên đông đúc hơn rất nhiều, tiếng chuông xe đạp, tiếng xe gắn máy và tiếng còi ô tô thỉnh thoảng lại vang lên, trong tiệm game tụ tập một đám học sinh hoặc mấy tên côn đồ tuổi khá lớn đang nói chuyện ồn ào. Trong cảnh tượng cuối ngày náo nhiệt này, hai thiếu nữ xen lẫn giữa dòng người băng qua đường sau khi một chiếc xe tải chạy qua, bước về phía tiệm game bên này.

Hai thiếu nữ này khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, vóc người đã dậy thì hoàn toàn, thon thả và cân đối hơn những người cùng tuổi rất nhiều, khuôn mặt xinh đẹp lại càng làm cho người khác chú ý đến các nàng nhiều hơn. Một cô gái mặc áo khoác màu xanh nhạt, áo trong màu trắng, quần trắng điểm xuyết vài đóa hoa nhỏ, bề ngoài điềm đạm, dịu dàng, cô gái còn lại mặc đồ thể thao màu đen lẫn trắng, đi giày thể thao, mái tóc đuôi ngựa tung bay sau đầu khiến nàng có vẻ tràn đầy sức sống. Hai cô gái đều đeo cặp sách, vừa nói chuyện vừa đi nhanh về phía tiệm game.

Trong tiệm, mấy tên học sinh trung học cũng đeo cặp sách chú ý đến hai thiếu nữ đầu tiên, đồng phục của bọn họ không phải của học viện Thánh Tâm, xem ra là từ trường học khác đến đây chơi game. Nhìn hai thiếu nữ với mái tóc tung bay dưới ánh nắng chiều, mấy người bên trong nói đùa một lát, đến khi hai thiếu nữ đến gần, một tên có vóc người cao to vọt ra khỏi phòng chơi game. Mắt thấy hắn sắp ***ng phải thiếu nữ mặc quần trắng thêu hoa, cô gái liền vươn tay ra ngăn lại, hơi nhíu mày.

“Này, mỹ nữ, cô ***ng vào tôi rồi.”

Va chạm như vậy rất dễ nhận ra là cố ý hay vô tình, thiếu niên đeo cặp sách cười nói, tên đồng bạn phía sau hắn cũng huýt sáo với vẻ cợt nhả, nhưng ngón tay còn chưa rời khỏi môi thì một người đã xuất hiện ngay sau hắn, tát rầm vào mặt hắn, thanh âm dễ nghe, đồng thời cũng đánh cho hắn tỉnh táo lại. Thân thể lung lay, hắn quay đầu nhìn lại, một người thanh niên thân hình cao lớn, trên mặt có vết sẹo đang đứng phía sau, cùng lúc đó, không ít người trong phòng chơi game cũng vây lại.

Nhìn tư thế của những người này, rõ ràng đều là lưu manh khá chuyên nghiệp, bọn họ và đám học sinh vẫn còn đi học là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Năm sáu người quay đầu lại, không khỏi bị dọa đến lui về phía sau mấy bước, thiếu niên vừa chạy ra muốn ***ng người khác kia cũng run rẩy nói:

“Này, vị đại ca này, chúng em chưa làm gì cả...”

“Rầm!”

Sau một giây, người này bị thanh niên mặt sẹo đá bay ra đường, mấy người đi xe đạp và đi bộ bên ngoài vội vã chạy qua.

“Đương nhiên mày chưa làm gì cả, nếu mày làm rồi thì không phải tao tới đánh mày đâu!”

“Có bệnh...”

Nhìn thiếu niên ngã trên mặt đất với vẻ chán ghét, hai thiếu nữ chuẩn bị lên lầu qua cầu thang ở bên cạnh tiệm game. Thiếu nữ điềm đạm, dịu dàng quay đầu lại nói:

“Anh Thủy, cảm ơn nhiều, đừng nặng tay quá!”

Thiếu nữ tóc đuôi ngựa đi sau quay đầu lại, nói:

“Xin bọn họ tí máu, kín đáo một chút là được rồi, không thể quá nặng tay nha, ha ha.”

Sau đó, tiếng kêu rên vang vọng cả ngã tư đường, mấy tên học sinh trung học bị một đám lưu manh lôi vào trong một hẻm vắng... hành hung và chà đạp.

Mặc dù thiếu nữ điềm đạm, dịu dàng kia có vẻ khá ôn hòa, nhưng trước giờ đã nghe nói qua không ít lời đồn, đối với tên nam sinh muốn tiếp cận một cách nhàm chán như vậy cũng không có bao nhiêu lòng trắc ẩn. Có lẽ ban đầu bọn chúng chỉ thấy làm như vậy rất vui vẻ, lần này bị đánh một trận tơi bời, nhưng nếu gặp phải những cô gái không có sức chống cự thì có lẽ những cô gái đó chính là người chịu thiệt, mà đại đa số chuyện hèn mạt, cưỡng gian có lẽ cũng bắt nguồn từ những trò đùa nho nhỏ như vậy. Đi đến cửa lầu hai, nàng lấy chìa khóa ra mở cửa. Mùi thơm của thức ăn quen thuộc từ trong phòng bay ra, hai thiếu nữ không tự chủ được thở phào nhẹ nhõm:

“Gia Minh, cậu về rồi sao?”

Các nàng vào phòng khách, đổi lại dép. Một thiếu niên tóc vẫn còn ướt từ nhà bếp đi ra, có vẻ vừa tắm rửa, đã thay quần áo xong, thấy hai người đã về, hắn nở nụ cười ôn hòa:

“Lúc chiều có chút việc nên về trước, bài thi cũng không làm xong được. Sa Sa, không phải cậu nói thi xong còn phải đánh bóng chuyền sao?”

Ném cặp sách, Sa Sa ngồi xuống ghế salon cởi bít tất, nhún vai:

“Còn phải nói sao, thi xong mình chạy đi tìm cậu, kết quả là người ta nói cậu đắc tội một cô gái ngoại quốc nào đó, bị đuổi giết đến phía sau núi. Mình làm gì còn tâm tình đánh bóng chuyền nữa, bị Linh Tĩnh kéo chạy về nhà.”

“Không sao chứ?”

Linh Tĩnh thuận tay lấy chiếc tạp dề có hình Doreamon từ cửa nhà bếp xuống, vừa đeo vào vừa dịu dàng hỏi.

“Chuyện nhỏ, đã xong.”

Gia Minh ra dấu OK Với hai người, sau đó nói với Linh Tĩnh:

“Cậu nấu ăn nhé? Rau đã rửa rồi, xương sườn cũng đã chặt, các cậu muốn ăn món gì thì nấu.”

Sa Sa nhảy dựng lên khỏi ghế:

“Canh thịt nạc! Xương sườn kho tàu!”

“Cậu chỉ biết ăn thôi.”

Linh Tĩnh đeo tạp dề lên, quay đầu lại cười.

“Dù sao cũng lâu rồi không được ăn xương sườn mà.”

Nàng vừa nói, vừa cởi áo ngoài ra.

“Nhà bếp giao cho hai vị ái phi, buổi trưa trẫm chơi bóng ra nhiều mồ hôi, đi tắm trước đây.”

Vào phòng lấy quần áo, nàng hi hả chạy vào nhà tắm.

Gia Minh và Linh Tĩnh nhìn nhau cười, sau đó đi vào nhà bếp. Linh Tĩnh chuyển xương sườn trên thớt sang bên cạnh, vớt rau trong chậu ra bắt đầu thái. Gia Minh nhóm bếp lò lên, loáng thoáng nghe thấy tiếng động từ bên ngoài vọng tới, hắn hơi ngạc nhiên:

“Hình như có người đánh nhau ở trong con hẻm...”

“À, vừa rồi mình và Sa Sa về đến đây, chút nữa bị mấy tên trong tiệm game trêu chọc. Chắc là mấy tên kia bị anh Thủy lôi vào trong hẻm đánh đó.”

Linh Tĩnh quay đầu lại đáp, sợi tóc bay bay, nắng chiều từ cửa sổ chiếu vào làm nổi bật khuôn mặt xinh đẹp, nàng dịu dàng nói:

“Trước giờ chưa có ai đến trường học gây phiền toái cho cậu như vậy, sẽ không sao chứ?”

“Không sao cả, chỉ là chuyện ngoài ý muốn, nhưng đêm nay vẫn phải ra ngoài một chuyến.”

Ôm vòng eo mảnh khảnh của Linh Tĩnh từ phía sau, Linh Tĩnh mỉm cười dựa vào hắn. Hắn ôm chặt hơn nữa, từ phía sau ngửi mùi thơm trên mái tóc của thiếu nữ.

“Đêm nay có về không?”

“Thỏa đàm rồi sẽ về, không muộn lắm đâu.”

Từ phòng tắm vọng ra tiếng nước chảy và tiếng ca của Sa Sa. Linh Tĩnh bật cười:

“Mình không biết cậu phải làm những gì, nhưng cậu phải cẩn thận, mình và Sa Sa đều rất lo cho cậu..”

Buổi chiều, mùi thơm của thức ăn tỏa ra từ mỗi nhà, đó là một không khí ấm áp mà gần gũi. Đương nhiên, trong con hẻm tối tăm ở gần ngã tư đường cũng có mấy người vẻ mặt hung ác bước ra, để lại một đám học sinh bị thương đang rên rỉ ở bên trong, cùng với mùi thơm tỏa ra từ từng nhà tạo thành mọi mặt của cuộc sống...

“... Như vậy là, Cố Gia Minh trốn vào rừng, sau đó cắt đuôi được bọn họ rồi chạy về nhà?”

Khi ánh nắng chiều tắt hẳn, nghi vấn đồng dạng thế này xuất hiện từ miệng rất nhiều người ở Giang Hải. Trong số đó có Phương Chi Thiên, có Đông Phương Lăng Hải, có Thiên Vũ Chính Tắc, cũng có một người thanh niên tên Ứng Tử Lam vừa mới đến Giang Hải hôm qua, trước mặt bọn họ là tin tức giống nhau, cùng với những nghi vấn theo đó mà đến.

Cũng giống hành trình đến Giang Hải lần trước, Phương Chi Thiên lúc này đang ở lại biệt thự Đông Phương gia. Ăn cơm tối xong, hắn ngồi bên xe lăn với Đông Phương Nhược, hai người ngồi trên ban công hóng mát vừa uống trà vừa xem xét tin tức mới thu được. Nếu là trước đây, hắn sẽ cố gắng không để đứa cháu gái luôn ốm yếu này tham dự vào những chuyện thế này, chỉ là có vẻ cháu gái mình khá hứng thú với thiếu niên tên Cố Gia Minh kia, chuyện lần này cũng không có cảnh tượng máu tanh, bạo lực gì nên mới nói cho nàng nghe.

“Nói như vậy, vị Kelly Denime tiểu thư kia đưa ra lí do là Gia Minh tiểu đệ của chúng ta đã lừa cô ta hai năm, rốt cuộc là lừa cô ta chuyện gì chứ...”

Nghi vấn như vậy gần như là lẩm bẩm một mình, cũng không trông mong có ai giải đáp được. Phương Chi Thiên nhìn Đông Phương Nhược ở bên cạnh, vì cháu gái, đối với Gia Minh, trong lòng hắn thật sự tồn tại chút tư tâm khó nói rõ. Bởi vì từ năm đó, sau một số lần nói chuyện, hắn nhận ra cháu gái mình có vẻ có chú ý đặc thù tới thiếu niên mới chỉ gặp vài lần này, nguyên nhân rất khó nói rõ, nhưng khi một thiếu nữ mười mấy tuổi tò mò về một người con trai khác, hắn rất khó có thể không liên hệ chuyện này đến tình yêu.

Cháu gái có lẽ có hảo cảm với thiếu niên này, hoặc là tình cảm gì đó - ít nhất là Phương Chi Thiên nghĩ như vậy. Mà trong lòng hắn, đối với Đông Phương Nhược, hắn thật sự còn thương yêu nàng hơn cả con gái ruột của mình, mặc khác, tình huống của nàng lại cực kỳ đặc thù, trải qua lần thí nghiệm dị năng sai lầm kia, tính mạng của cháu gái có nguy cơ bị chấm dứt bất cứ lúc nào, bất kỳ thứ gì khiến nàng cảm thấy hứng thú thì hắn đều coi trọng. Mặc dù trong tình báo của Viêm Hoàng Giác Tỉnh, Cố Gia Minh là tên lừa gạt tình cảm, một chân đạp ba thuyền, nhưng hắn cũng không thèm quan tâm, cháu gái chưa chắc đã còn sống được lâu nữa, vì vậy chỉ cần nàng có hảo cảm với thiếu niên khác, nếu điều đó khiến nàng cảm thấy hành phúc, thì phẩm hạnh của đối phương cũng không thành vấn đề, chỉ cần có thể lưu lại dấu vết của hạnh phúc trong quãng đời ngắn ngủi của nàng là được rồi.

Đương nhiên, suy nghĩ rồi đưa ra kết luận như vậy, trước mắt vẫn còn quá sớm, hắn suy nghĩ một lát, nhẹ nhàng hỏi dò cháu gái mình:

“Nhược Nhược, đối với vị Kelly tiểu thư sắp trị liệu cho cháu, cháu có ấn tượng thế nào? Hôm qua các cháu cũng gặp nhau rồi.”

“Ồ... Một chị người nước ngoài rất thú vị...”

“Thú vị?”

Phương Chi Thiên nhíu mày, cảm giác của cháu gái mình rất nhạy cảm, nhưng hình dung như vậy lại rất không rõ ràng, chỉ là, thấy Đông Phương Nhược gật đầu nhưng không định bổ sung thêm, hắn cũng không hỏi nữa. Chứng bệnh của Đông Phương Nhược bắt nguồn từ dị năng ở não bộ, đối với nàng, suy nghĩ không khác gì thiêu đốt tính mạng, thay vì dẫn dắt để nàng suy nghĩ về những vấn đề này, còn không bằng để nàng yên lặng suy nghĩ về những chuyện tốt đẹp như tình yêu, hạnh phúc, có lẽ còn đáng giá hơn.

“Nhưng mà... Cố Gia Minh kia chạy trốn cũng rất nhanh, đúng không? Không hổ là đệ tử của Giản Tố Ngôn.

“Đúng vậy, cháu cảm thấy hắn có thể chạy thoát được.”

Đông Phương Nhược mỉm cười, gật đầu.

Chút ánh sáng còn sót lại phía trời tây cuối cùng cũng tắt hẳn, sắc trời tối xuống, ánh đèn sáng lên xa xa gần gần, dõi mắt ra xa khỏi biệt thự có thể thấy được thành phố lớn bắt đầu sáng đèn lên, đôi mắt thiếu nữ trống rỗng, an tĩnh nhìn cả thế giới như vậy, trong ánh mắt phản xạ lại hết thảy ánh sáng...

Thời gian trôi qua khoảng nửa giờ nữa, trong một gian phòng của khách sạn Cố Viên, tám tên đàn ông đang tự mình thoa thuốc chữa thương. Bọn họ có người ở trần, có người chỉ mặt một cái quần ngắn, rất nhiều chỗ trên thân thể đều xuất hiện vết máu đọng sưng đỏ đến đáng sợ. Những vết thương này vốn bị che giấu dưới quần áo khiến bọn họ có thể làm bộ không có chuyện gì để trở lại, đến khi không có người lạ thì bọn họ mới có thời gian thoa thuốc lên thân mình, hơn nữa suy nghĩ lại quá trình chiến đấu nguy hiểm chỉ ngắn ngủi mấy phút lúc trước.

Hai tay nâng cằm, thiếu nữ tên Kelly ngồi trên một chiếc ghế đầu trong góc phòng nhìn đám đàn ông cường tráng phô bày thân thể trước mặt nàng. Mặc dù nàng hơi thiên hướng đồng tính luyến ái, nhưng những người này rèn luyện rất xuất sắc, mỗi tấc thân thể đều tràn đầy lực lượng, nàng nhìn cũng rất đã ghiền.

“Chậc chậc, tôi đã nói trước với các anh rồi, phải giết hắn, cho dù các anh không xuống tay được thì ít nhất cũng phải có thái độ muốn giết người. Bây giờ đã biết sai lầm rồi chứ?”

Vừa đã ghiền, nàng vừa nói mát.

“Lúc chưa đến thì còn có vài người biểu hiện dường như có thể ngăn cản được hắn, kết quả là... Tám người! Dễ dàng bị người ta đánh cho xây xẩm mặt mày như vậy! Biết cái gì gọi là thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân(núi cao còn có núi cao hơn) chưa? Bây giờ các anh đã khâm phục tôi chưa, tôi gào thét trước mặt hắn mà hắn cũng không làm gì được tôi.”

“Đây không phải chiến đấu sống chết, hơn nữa nếu dùng súng...”

“Dùng súng?”

Là một thiên tài có chỉ số thông minh vượt qua một trăm tám mươi, thói quen cười lạnh và ngắt lời người khác của Kelly được quán triệt tương đối hoàn toàn.

“Nếu tôi cho các anh biết, kỹ xảo áp chế hỏa lực của hắn tương đương với Nguyên Lại Triêu Sang, các anh còn dám dùng súng trước mắt hắn sao? Bản thân các anh chỉ có thể thuật xuất sắc, nói đến dùng súng, tám người các anh có lòng tin khi đối mặt với Nguyên Lại Triêu Sang không chứ?”

“Bất kể thế nào...”

Nàng quệt miệng một cách khó chịu, đứng dậy nói.

“Chuyện lần này không được nói với bất kỳ ai, các anh đuổi theo vào rừng cây, sau đó thì không thấy người nào cả... đừng xem bí mật này là trò đùa, có một câu châm ngôn, tôi không cần các anh thích tôi, nhưng phải phục tùng tôi, bởi vì chỉ có thiếu nữ thiên tài là tôi đây mới đảm bảo được mạng sống cho các anh, nếu các anh không ý thức được điều này... Tôi sẽ giết các anh trước tiên!”

Nàng vừa dứt lời, tiếng xé gió vang lên, ba người phía trước đột nhiên lùi lại một bước, bộ dạng cực kỳ chật vật, bởi vì trong khoảnh khắc đó, thân hình Kelly giống như quỷ mị, ngón tay mảnh khảnh đồng thời xẹt qua cổ ba người. Mặc dù chỉ là tượng trưng, nhưng trong khoảnh khắc đó, ba người thậm chí không thể tránh né được!

Chuông cửa chợt vang lên.

Mọi người bị hù dọa bởi lần ra tay trong nháy mắt vừa rồi. Trong ánh mắt vẫn còn kinh ngạc của bọn họ, thiếu nữ cao hứng chạy ra mở cửa, xuất hiện bên ngoài là một gã quản lý của khách sạn dẫn theo một người đưa băng ghi hình:

“Kelly tiểu thư, đây là những bộ phim của Sophie Marceau mà cô muốn, chúng tôi đưa đến phòng chiếu bóng hay là để trong phòng cô...”

“Không cần, tôi tự mang vào được, đưa cho tôi đi.”

Đón lầy một chồng băng dây từ tay người giao hàng, nàng dùng chân đóng cửa lại một cách khó khăn, sau đó đi thẳng về phòng mình.

“Nói mình giống Sophie Marceau... Không biết là có xinh đẹp hay không, nếu như dám nói xấu mình, hừ hừ...”

Lúc trước nàng tỏ ra rất vui với hình dung của Gia Minh về mình, sợ rằng không ai ngờ được, nàng căn bản không có chút nhận thức cụ thể nào về cái tên Sophie Marceau này.

Bạn đang đọc Ẩn Sát của Phẫn Nộ Đích Hương Tiêu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 3
Lượt đọc 86

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự