Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 270 Trụ cột nghiêng đổ

Bạn đang đọc Ẩn Sát của Phẫn Nộ Đích Hương Tiêu

Phiên bản Dịch · 3893 chữ · khoảng 14 phút đọc

“Đến New York trước lễ mừng năm mới? Thật sao? Nhất định là đã đến tham quan tượng Nữ Thần Tự Do, hình, hình, mình muốn xem hình... Đúng rồi cậu có đi xem đội Nox thi đấu không? Cậu biết đó, bạn trai mình là fan hâm mộ của Nox, thường thức xem bóng rổ cả đêm, phiền chết mình mất...”

“Đường Vân thích xem bóng rổ ư? Tại sao mình không biết... Không phải hắn từng nói không thích bất cứ thứ gì ngoài dương cầm sao?”

“Đường Vân? Chuyện đã qua lâu rồi. Từ đó đến giờ mình đã đổi hai bạn trai, hiện giờ darling của mình... ha hả, hôm nào mình sẽ giới thiệu cho cậu. Hắn là người mẫu, rất có phong cách nha... Ừ, cậu còn nhớ Đường Vân không phải vì trước đây hắn từng thích cậu chứ? Nếu cậu có ý tứ thì mình có thể liên lạc với hắn giúp. Bây giờ chúng mình là bạn tốt.”

“Đường Vân... Mình? Làm sao có thể...”

“Trước đây mình đã biết hắn có ý đó nha. Hắn là tên ngốc chỉ biết đánh dương cầm, cậu cũng biết dương cầm, trước kia không phải cậu vẫn học hỏi từ hắn sao? Mặc dù Hứa Mặc vẫn luôn theo đuổi cậu, ai cũng đều có chút tự ti... Nhưng mình còn tưởng rằng cậu cũng biết chuyện đó nha... Đúng rồi, cậu và Hứa Mặc thế nào rồi?”

“Mình và Hứa Mặc... Giữa chúng mình vốn không hề có chuyện gì cả. Không biết tại sao mọi người lại cảm thấy mình nên yêu hắn.”

“Hứa Mặc và cậu rất xứng đôi với nhau, gia thế cũng tương đối khá, mọi người đều cảm thấy... Đương nhiên, chọn người nào thì vẫn là chuyện của cậu. Đường Vân đã thầm mến cậu từ lâu, cũng rất không tệ...”

“Được rồi, được rồi, đừng gán ghép bừa bãi nữa, mình và Đường Vân chỉ là bạn, con người hắn rất tốt. Chẳng qua... cậu và hắn chia tay rồi nhưng vẫn là bạn tốt chứ?”

“Tại sao không thể, dù sao... chia tay nhẹ nhàng mà, ban đầu cũng không có ý định sẽ kết hôn với hắn. Mình cũng cảm thấy Đường Vân rất tốt, chỉ là nếu muốn kết hôn thì nhất định gia đình sẽ không đồng ý. Cậu cũng biết đấy, loại thuyết pháp vì tình yêu mà buông tha hết thảy mọi thứ thực ra hơi quá lý tưởng hóa, cuối cùng vẫn phải gả cho một người có gia thế tương xứng, có thể giúp đỡ gia đình giải quyết một số vấn đề. Dù sao thì Đường Vân cũng hiểu, sau đó bọn mình dần nảy sinh một số mâu thuẫn, gặp nhau vui vẻ một lần cũng hiếm, thừa dịp mâu thuẫn chưa đến mức không thể tháo gỡ được thì chia tay cho sớm. Bây giờ bọn mình vẫn thường xuyên liên lạc qua điện thoại, hắn có bạn gái mới, cũng là giáo viên, mình thấy rất dịu dàng, khí chất rất giống cậu nha...”

“Ừ. Ha hả...”

“Ồ, đừng nhắc đến chuyện này nữa. Đúng rồi, ngày tựu trường là thời gian giáo viên các cậu bận rộn nhất hả?”

“Ừ, có một chút, chẳng qua mọi việc cũng rất đơn giản, mặc dù không phải làm thêm giờ nhưng cũng được coi như vậy, tiền lương cũng không ít.”

“Người khác thì không nói, cậu còn thiếu chút tiền lương như vậy ư? Chẳng qua trước đây cậu rất ít tham gia loại dạ tiệc thế này, sau khi trở về từ Mỹ, tâm tình của cậu tốt hơn rất nhiều đó.”

“Cũng tốt hơn một chút, bác sĩ nói tâm tình vui vẻ thì mới có lợi cho bệnh tình của mình. Chuyện đó... Dì của cậu, có chuyện gì vậy...”

“Cháu của dì mình... Nói đến chuyện này mình cũng hơi khó xử, ha hả...”

“Ừ, mình đã hỏi rồi. Hiện giờ hắn muốn chuyền lớp thì rất phiền phức, bởi vì... Hắn đã học qua một học kì của lớp mười rồi...”

“Dì nói thầy Âu kia không tốt lắm, nói là muốn chuyền qua lớp chuyên, giáo viên cũng tốt hơn... Mình cũng không rõ những chuyện đó lắm, chỉ là công ty của dì bây giờ phát triển rất tốt, gần đây lại mở rộng thị trường ra nước ngoài, có rất nhiều mối quan hệ ở châu Âu, mình không thể không nể mặt...”

“Ừ. à, lớp chuyên... Thực ra cũng không khác nhiều lắm. Chẳng qua... như vậy đi, bây giờ vẫn chưa báo danh xong, cậu nói dì cậu liên hệ với trường học, mình cũng giúp đỡ thêm, cho hắn làm giấy chuyền trường, sau đó lại xin vào lại, một vào một ra, muốn học lớp nào do hắn chọn. Chẳng qua phía chủ nhiệm, tốt nhất là dì cậu nên đem quà đến tặng...”

“Như vậy là sẽ xong?”

“Chỉ có thể như vậy, nếu không vô duyên vô cớ nói không muốn học ở lớp đó, cho dù là lãnh đạo trường học đến nói chuyện thì thầy Âu sẽ nghĩ thế nào? Đương nhiên ông ta sẽ không biểu hiện ra nhưng sẽ ghi nhớ kỹ...”

“Hiểu, hiểu, giáo viên các cậu cũng có chỗ khó. Chỉ là trong nhà cậu không thiếu thứ gì cả, mình cũng không biết phải cảm ơn thế nào đây...”

“Sao lại nói vậy, bạn bè giúp nhau chút chuyện nhỏ mà thôi, không phải suy nghĩ nhiều...”

“Mình biết quan hệ như thế này thực ra mới là phiền toái nhất. Nhã Hàm, thật sự cảm ơn...”

Ánh điện sáng trưng, âm nhạc nhẹ nhàng, là bài hát 'nghi ngờ', bồi bàn nâng khay đi lại khắp nơi, người người mặc đủ loại lễ phục. Ngày mười sáu tháng giêng, vừa mới qua tiết Nguyên Tiêu, đây là một buổi dạ tiệc của giới thượng lưu Giang Hải.

Đi giày cao gót màu đen, váy đài dạ hội màu tím, mái tóc dài cuốn lên. Nhã Hàm vẫn duy trì mỉm cười nói chuyện với người bạn nữ về những chủ đề hứng thú, sau đó lại chào hỏi hai người thanh niên trẻ tuổi rồi rời đi, tiếp theo lại bị một người đàn ông trung niên đáng tuổi chú mình giới thiệu với CEO mới nhậm chức của công ty ông ta, cụng ly uống rượu.

Mặc dù vừa từ Cambridge trở lại đã làm cô giáo nhưng cũng đã từng trải qua rất nhiều sự kiện thế này, cho dù trở thành giáo viên thì chưa chắc cuộc sống đã đơn giản, các loại yến hội cũng phải tham gia không ít, nhưng đối với nàng, đây cũng chua tính là gánh nặng gì. Ánh mắt nàng mờ mịt đảo qua giữa đám người, chưa thấy người mình muốn tìm thì tiếng chào hỏi lại vang lên ngay bên cạnh:

“Chào, cô giáo Trương Nhã Hàm.”

Bình thường không có ai thêm hai từ 'cô giáo' vào trước tên đầy đủ, hơi nghi ngờ, trên môi lại nở nụ cười ưu nhã, nàng quay đầu lại. Nhưng lại là một thanh niên nàng không nhận ra, đeo cắp mắt kính gọng vàng, khóe miệng hơi nhếch lên nhìn nàng, ánh mắt hình như có chút... xem thường...

Nhã Hàm trước đây chưa từng gặp người này, chẳng qua xem ra gia cảnh của hắn cũng không tệ, mà sự kiêu ngạo thì người ngoài vừa nhìn là có thể nhận ra, quá nửa là từ nhỏ đến lớn đều thuận buồm xuôi gió. Hơi chần chờ một lát, nàng mới nhìn thấy Hứa Mặc đứng cạnh hắn đang gật đầu chào mình.

“Ha hả, chào cô, tôi là Ứng Tử Phong, vẫn nghe Hứa Mặc nhắc về cô nên muốn gặp một lần.”

Ứng Tử Phong đeo mắt kính kia cười vươn tay ra, Nhã Hàm cũng vươn tay ra bắt tay, thuận tay vuốt tóc mai ra sau vành tai:

“Chào anh, tôi là Trương Nhã Hàm.”

Nếu là gặp người xa lạ thì bắt chuyện xong cũng không còn chủ đề gì đáng nói. Ứng Tử Phong ám chỉ Hứa Mặc thích Nhã Hàm một cách rõ ràng, mà Nhã Hàm lại luôn mỉm cười cố tỏ ra không hiểu, một lát sau, Ứng Tử Phong rời đi, để Hứa Mặc và Nhã Hàm ở lại, xem ra muốn tạo cơ hội cho Hứa Mặc.

Quan hệ giữa Nhã Hàm và Hứa Mặc thực ra vẫn luôn là đơn phương theo đuổi, từ trước đến giờ Nhã Hàm đều từ chối rõ ràng, chẳng qua bởi vì nàng vẫn chưa có bạn trai nên Hứa Mặc vẫn không chịu từ bỏ. Cũng giống như câu nói kia: “Cô có thể không thích tôi nhưng không thể cấm tôi thích cô được.” Nửa năm trước, bởi vì Nhã Hàm biết rõ mối quan hệ thực sự giữa Gia Minh và Linh Tĩnh, Sa Sa mà thương tâm. Hứa Mặc tự cho rằng mình có cơ hội, loại quan niệm như vậy lại càng thêm rõ ràng. Chẳng qua kể từ sau sự kiện Chư Thần Vô Niệm, sau đó Nhã Hàm ở nhà chữa bệnh, tiếp sau lại đi Mỹ, từ khi trở lại cho đến ngày tựu trường thì hai người mới gặp lại, chỉ là công việc khi mới tựu trường rất nhiều. Nhã Hàm có Gia Minh rồi nên lại càng không để ý gì đến hắn, mỗi lần gặp ở trường đều xem như không thấy, đến bây giờ mới có cơ hội để nói chuyện.

Im lặng một lát, người đàn ông xấu hổ nhưng tận tình mới cười nói:

“Ồ, tính tình Tử Phong không tốt lắm, nói chuyện e rằng không dễ nghe cho lắn, chẳng qua hắn cũng là một người bạn không tồi, cô đừng trách hắn.”

“Đương nhiên sẽ không.”

Nhã Hàm máy móc cười, không nói thêm lời dư thừa nào.

Bầu không khí tẻ nhạt khiến Hứa Mặc hơi mất tự nhiên:

“Sau sự kiện khủng bố ở trường lần trước, nghe nói cô bị bệnh, tôi muốn đi thăm cô nhưng người ta nói bệnh của cô khá nghiêm trọng, không thể gặp người ngoài... Sau lại nghe nói cô đi Mỹ trị liệu. Tôi xem tin tức thấy những ngày đó ở New York có bão tuyết rất lớn, tình hình ở đó cũng không ổn định cho lắm, chuyện đó… cô không sao chứ?”

“Không sao cả, không phải bây giờ tôi vẫn tốt sao? Cảm ơn anh đã quan tâm. Còn nữa…”

Nàng cười giơ ly rượu trong tay lên.

“Tôi và hắn lại vui vẻ với nhau rồi.”

“Ách...”

“Hiện giờ tôi và người đó ở cùng một chỗ, anh cũng thấy đấy, hiện giờ mỗi ngày tôi đều rất vui vẻ. Anh muốn theo đuổi tôi, tôi cũng không có ý kiến gì, nhưng hi vọng anh hiểu..”

Nàng nhìn hắn, nhẹ nhàng nói.

“Tôi chỉ là một cô gái đơn giản, thích thì thích, nếu không thích thì dù thế nào tôi cũng không miễn cưỡng được. Tình cảm mấy năm nay anh dành cho tôi làm tôi rất cảm động, thật sự, nhưng hiện giờ tôi rất vui vẻ. Hắn đối với tôi rất tốt, cũng rất tin tưởng tôi, nhưng dù thế nào thì tôi cũng sợ một vài chuyện vô vị làm ảnh hưởng đến chúng tôi... Ách, tôi không biết nên nói thế nào, nhưng mà...”

“Ý cô là... Tôi không nên làm phiền cô nữa?”

Sắc mặt tái nhợt, chần chờ một lát Hứa Mặc mới nói.

“Anh là người tốt, nhưng tôi không phải một cô gái ưu tú gì, tôi biết có rất nhiều cô gái thích anh...”

“Đừng nhắc đến người tốt gì đó... Người tốt thì sao chứ...”

Hứa Mặc cười tự giễu, lắc đầu.

“Anh là người tốt, không phải câu này đã trở thành trò cười trong trường sao, nghe nói truyền ra từ miệng bạn tốt Cố Gia Minh của cô... Vậy thì, tôi có thể gặp hắn một lần không? Ít nhất cũng cho tôi biết tôi thua bởi người thế nào...”

“Bây giờ hắn không có ở đây, sẽ có cơ hội, sẽ có.”

“Ừ, ha hả... Ha hả...”

Hứa Mặc gật đầu cười bất đắc dĩ, dường như còn muốn nói thêm gì đó nhưng cuối cùng vẫn không thể mở miệng được, cuối cùng hắn xoay người rời đi trong tiếng cười bất đắc dĩ, để lại một bóng lưng cô đơn.

Thở dài một hơi, nàng không phải cô gái bẩm sinh lãnh cảm như Huân, đối với sự theo đuổi kiên trì của Hứa Mặc trong những năm gần đây, nói không cảm động thì chắc chắn là nói dối, chỉ là nhìn bóng lưng kia, càng nhiều cảm giác lại là nhẹ nhàng và giải thoát. Trên phương diện tình yêu, nàng vẫn có xu hướng truyền thống, tình nguyện có được một người đàn ông đã là quá đủ rồi, mặc dù điều không hoàn mỹ chính là người đàn ông kia không chỉ có một mình nàng.

Nghĩ tới đây nàng không khỏi nở nụ cười bất đắc dĩ, ánh mắt lại quét qua xung quanh một lần, rốt cuộc cũng bắt gặp mấy bóng dáng quen thuộc ở một góc của đại sảnh. Gia Minh, Linh Tĩnh, Sa Sa đang ngồi quanh một chiếc bàn nhỏ vừa ăn vừa nói chuyện cười đùa, mặc dù bầu không khí nhiệt liệt nhưng nghiễm nhiên lại sinh ra cảm giác đến gần, ai cũng không thèm để ý.

Thật hâm mộ nha.

Trong lòng không khỏi nổi lên chút ghen tuông. Từ khi nàng trở về từ Mỹ, bởi vì tâm tình vui vẻ nên cũng thay đổi cái nhìn với rất nhiều suy nghĩ của cha mình. Bây giờ nàng có địa vị quan trọng trong học viện Thánh Tâm, rất nhiều con em nhà giàu muốn giành được suất cử tuyền tại các trường đại học trọng điểm, rồi đi du học tại các trường đại học nổi tiếng trên thế giới, phần lớn đều phải thông qua mối quan hệ của nàng. Cứ như vậy, người ta mắc nợ, đối với Trương gia cũng có chỗ tốt. Mặc dù nàng không tham gia quản lý tập đoàn nhà họ Trương nhưng lại đi tham gia dạ tiệc không cần thiết phải đến này, thực ra cũng vì có ý muốn hòa giải với cha mình. Cha và mẹ hai đã đến dạ tiệc, hiện giờ đang nói chuyện với những người có địa vị lớn trong giới thương nhân, về phần mấy người Gia Minh, mục đích đến nơi này của bọn họ chỉ là để ăn tối mà thôi.

Đã bày tỏ tình cảm với Gia Minh, hơn nữa lại chấp nhận sự thực phải chia sẻ hắn với cả Linh Tĩnh và Sa Sa, sau khi từ Mỹ trở lại. Nhã Hàm thường xuyên tụ tập một chỗ với ba người, dù sao trước kia nàng và Linh Tĩnh, Sa Sa cũng là bạn tốt, hơn nữa bất kể thế nào cũng không thể sinh ra ác cảm với bọn họ được. Dù sao đối với Nhã Hàm, tuổi của Linh Tĩnh và Sa Sa còn khá nhỏ, xấp xỉ với Gia Minh, tranh giành tình yêu với hai thiếu nữ khiến nàng cũng cảm thấy hơi đau lòng. Chẳng qua đau lòng thì đau lòng, tình yêu là ích kỷ nha, nàng cũng chỉ có thể duy trì trạng thái lui tới mập mờ với Gia Minh. Cũng may tính tình Gia Minh khá tùy tiện, cho dù là vụng trộm thì hắn cũng khiến người ta cảm thấy không hề lén lút, mà trái lại còn thấy như rất quang minh chính đại, vì vậy tâm lý cũng không cảm thấy trở ngại gì cho lắm.

Ngày tựu trường của học viện Thánh Tâm là sau tết Nguyên Tiêu, hôm nay là ngày 16 tháng giêng, là ngày ghi danh đầu tiên ở trường học. Gia Minh, Linh Tĩnh và Sa Sa dọn đồ đạc ra khỏi Diệp thị võ quán, trở lại ngôi nhà thuê quét dọn. Sau khi mọi chuyện đều làm xong, Nhã Hàm thấy bọn họ hơi mệt bèn đề nghị cùng nhau đến đây ăn tối.

Với loại dạ tiệc thế này, quá nửa mọi người đều có mối quan hệ của riêng mình, có đoàn thể nhỏ của mình. Trước đây Nhã Hàm không thường xuyên lui tới những nơi này lắm nhưng người biết nàng cũng không ít, vì vậy rất nhiều xã giao là không thể tránh được, mắt thấy mấy người đem một đống đồ ăn ngon lại ăn uống vui vẻ, trong lòng nàng không khỏi oán giận, bụng nàng vẫn còn trống không đây này. Đi về phía mấy người được vài bước, chỉ thấy Gia Minh cười nghiêng đầu sang, nhưng ngay sau đó lại nhìn sang một bên một cách nghi ngờ. Nhã Hàm nhìn theo ánh mắt mắt, giữa đám người, Ứng Tử Phong cũng trông theo nàng, cau mày rất bất thiện, nghiễm nhiên giống như đang nói nàng không biết thân biết phận vậy.

Bạn bè bị thất bại, có thể hiện chút bất mãn cũng là chuyện thường, song trong chuyện tình cảm, không thích nghĩa là không thích, mình từ chối Hứa Mặc cũng rất cẩn thận và lễ phép, tên bốn mắt này rốt cuộc là ai, lẽ nào là người bảo hộ của Hứa Mặc sao... Nhướng mày, trong lòng nàng lại cảm thấy cái tên Ứng Tử Phong này hơi quen quen, giống như đã nghe nói ở đâu rồi. Trong chốc lát vẫn không tìm được đáp án, nàng bước đến ngồi xuống bên cạnh ba người:

“Oa, ba đứa các em thật rảnh rỗi, còn chị thì bị người ta làm phiền cả buổi tối...”

“Lại nhờ chị Nhã Hàm để đi cửa sau hả?”

Linh Tĩnh cười đẩy một đĩa thức ăn đã được chuẩn bị từ trước tới trước mặt Nhã Hàm. Nghe thấy ba từ 'đi cửa sau'. Nhã Hàm phát hiện vẻ mặt Gia Minh trở nên đặc biệt dâm đãng, giữa bọn họ còn chưa phát triển đến bước như vậy, chỉ là từ lần trước nói đùa xong, gần đây Gia Minh luôn dùng đề tài này để chế giễu nàng. Trừng mắt, nàng nhận lấy đĩa thức ăn, chỉ nghe Gia Minh cười nói:

“Em thấy e rằng lại có người bày tỏ tình cảm gì đó nha, vừa rồi em thấy thầy Hứa, không phải cái tên đang nhìn chị Nhã Hàm như oán phụ kia cũng vừa thổ lộ thất bại chứ? Em cảm thấy hắn rất oán giận nha...”

“Ồ, ở đâu, ở đâu?”

Thốt ra mấy lời này xong, Linh Tĩnh và Sa Sa tò tò tìm kiếm tên thanh niên oán phụ kia, nhưng lúc này đương nhiên không còn thấy bóng dáng Ứng Tử Phong nữa. Nhã Hàm lắc đầu cười nói:

“Chị cũng không rõ lắm, tên kia là bạn Hứa Mặc, có lẽ bởi vì chị từ chối Hứa Mặc nên thái độ của hắn với chị không tốt lắm, thật là... Hắn tên Ứng Tử Phong, cũng không biết lai lịch thế nào, chị cảm thấy có chút ấn tượng nhưng nghĩ mãi vẫn không ra.

“Ứng Tử Phong.”

Gia Minh dừng lại không ăn nữa.

“Đó là con thứ hai của Ứng Hải Sinh, anh trai hắn là Ứng Tử Lam, chị hẳn là đã nghe qua mới phải...”

“Tập đoàn Triều Hải, trùm bất động sản khu vực đông nam?”

Đôi mắt Nhã Hàm lập tức trợn to, lúc này nàng đã nhớ ra rồi. Ứng Hải Sinh chủ tập đoàn Triều Hải trước mắt chính là nhân vật đứng đầu trong giới bất động sản tại Trung Quốc, từ Thượng Hải đến Quảng Châu, Thâm Quyến, Hongkong,.. việc làm ăn của tập đoàn Triều Hải gần như chiếm ba mươi phần trăm của toàn giới bất động sản Trung Quốc, với tình hình nhà cửa, cao ốc ở Trung Quốc chỉ có khuynh hướng xây cao chứ không có khuynh hướng đập đi, quy mô của tập đoàn Triều Hải thực sự lớn đến khó tưởng tượng nổi.

Có thể tạo dựng được địa vị lũng đoạn như vậy ở Trung Quốc, Ứng Hải Sinh cũng có một mạng lưới quan hệ khổng lồ trong chính giới, mặc dù bản thân hắn chỉ là Đại biểu nhân nhân toàn quốc nhưng lực ảnh hưởng lại vô cùng khổng lồ. Sau khi con trai cả hắn tiếp nhận tập đoàn vào mấy năm trước, Ứng Hải Sinh cũng từ từ lui ra khỏi thương giới, nhưng lực uy hiếp của hắn lại không hề ít đi chút nào. Người có địa vị như vậy, trong số những người Nhã Hàm từng ra mắt, cũng chỉ có Phương Chi Thiên năm ngoái đã từng đến Giang Hải mới có thể sánh bằng. Việc kinh doanh của Trương gia không liên quan gì đến bất động sản, vì vậy trong chốc lát Nhã Hàm không nhớ nổi cái tên Ứng Tử Lam, lúc này Gia Minh nhắc tới khiến nàng không khỏi giật nảy mình.

“Ồ, đây không phải bạn Cố Gia Minh sao, nói chuyện rất vui vẻ hả... Nhã Hàm.”

Đang suy nghĩ về Ứng Tử Phong thì một giọng nói dễ nghe vang lên từ phía sau. Nhã Hàm quay đầu lại, thấy mẹ hai mặc bộ lễ phục lộng lẫy ở đằng sau đang cười nhìn nàng. Gia Minh đứng dậy chào cô, sau đó Linh Tĩnh và Sa Sa cũng chào hỏi. Nói chuyện vài câu xong, mẹ hai nháy mắt ra dấu, kéo Nhã Hàm đến một chỗ khác.

“Này, đứa học sinh Cố Gia Minh kia là người của Hoàng gia phải không?”

“Vâng, đúng vậy.”

“Hoàng gia đã xảy ra chuyện.”

Mẹ hai nhìn nàng, nhẹ giọng nói.

“Vùa rồi mẹ ở bên kia với cha con, mọi người nói chuyện, mẹ nghe được một chuyện.”

Nhã Hàm ngẩn người:

“Chuyện gì vậy?”

“Hoàng Bỉnh Tường rơi đài rồi. Nhiều năm nay ông ta vẫn ngồi trên chức Bí thư Tỉnh ủy mà không thăng tiến được, gần đây phía trên cũng đã đánh tiếng, nhưng không ai ngờ sẽ nhanh như vậy, vừa mới qua tiết Nguyên Tiêu mà thôi, mới chỉều nay đã có quyết định điều tra ông ta.”

Người phụ nữ mặc lễ phục dạ hội liếc qua Gia Minh vẫn đang ăn uống vui vẻ.

“Có một số việc mọi người đều hiểu, người ngồi trên vị trí này rồi, một khi bị điều tra thì căn bản cũng xong. Mấy năm nay Hoàng gia nhìn có vẻ rất phát triển nhưng thực ra năng lực lại không đủ, đều nhờ có lực ảnh hưởng của Hoàng Bỉnh Tường thì mới được như vậy, Hoàng Bỉnh Tường ngã rồi, tường đổ thì mọi người sẽ cùng đẩy... Hoàng gia coi như xong rồi...”

Bạn đang đọc Ẩn Sát của Phẫn Nộ Đích Hương Tiêu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 122

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự