Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 263 Tuyệt kỹ

Bạn đang đọc Ẩn Sát của Phẫn Nộ Đích Hương Tiêu

Phiên bản Dịch · 2686 chữ · khoảng 9 phút đọc

Ở trong phòng cả buổi sáng, Mike tới một lần, sau đó không lâu liền loáng thoáng nhận ra sự thân mật giữa Gia Minh và Nhã Hàm, mặc dù không thể ngờ được hai người là tình nhân nhưng quá nửa cũng cảm thấy mình là người chen ngang.

Lúc Mike tới, Nhã Hàm vội chạy vào nhà tắm thay lại y phục mùa đông kín đáo, đến khi thanh niên da đen cuồng dại nhưng không có kết quả, rời đi thì nàng mới nằm xuống giường tiếp tục đọc sách. Đến giữa trưa tinh thần đã tốt hơn, dù sao bệnh của Nhã Hàm đã tốt lên, mà tố chất thân thể của nàng cũng khá hơn người bình thường, nghỉ ngơi một thời gian liền khôi phục lại.

“Buổi trưa ăn cơm, đến xế chiều ra ngoài xem mấy người Mike đấu nhé?”

Đứng trước gương sửa soạn qua loa y phục, Nhã Hàm hỏi.

“Ừ, dù sao người ta cũng đã cho chúng ta đi nhờ xe, lại giúp chúng ta nhiều như vậy. Huống chi em vẫn cảm thấy hắn thích chị... Một người đáng thương, không đi cổ vũ thì thật nhẫn tâm...”

“Dừng...”

Nhã Hàm lườm hắn.

“Em còn nói mát nữa, hắn sống ở một quốc gia tự do dân chủ, chỉ là một người tốt mà thôi.”

“Ừ, hắn là người tốt, em hiểu...”

“Ha hả, mặc kệ em...”

Trước kia khi nàng và Linh Tĩnh, Sa Sa vẫn hòa thuận với nhau, Gia Minh thường dạy nàng kĩ xảo từ chối người tốt, lúc này đương nhiên nàng cũng biết Gia Minh chỉ nói đùa. Sửa sang y phục xong, hai người đi xuống lầu, ăn xong bữa trưa liền ra khỏi khách sạn. Tuyết đã ngừng rơi hẳn, bầu trời có vẻ lạnh lẽo nhưng trong sáng, con đường, nóc nhà, ngọn cây đầy tuyết đọng.

“Tuyết đã ngừng rơi, xem ra máy bay rất nhanh sẽ thông hành trở lại, hẳn là sẽ không ảnh hưởng đến việc chúng ta về nước sau giáng sinh.”

“Không biết bây giờ mẹ hai thế nào.”

“Bà ấy không sao, sáng nay em gọi điện hỏi thăm, trừ tính tình hơi nóng nảy thì không có vấn đề gì lớn… Ha hả, mẹ hai chị thật thú vị.”

“Thú vị? Cũng đúng, hơn ba mươi tuổi rồi mà tính tình vẫn như một đứa trẻ.”

“Không phải chị cũng vậy sao?”

“... Không thèm để ý đến em nữa... Thực ra khi mẹ hai mới được gả về luôn im lặng. ít nói, sau này mọi người quen thuộc rồi bà ấy mới nói nhiều như vậy. Thật hoài niệm mẹ hai ngày đó...”

“Lúc cha chị cưới bà ấy thì không biết tính cách của bà ấy sao?”

“Cha biết, nhưng chị không biết, hơn nữa bọn họ cưới nhau không phải vì tình yêu. Mẹ hai rất kính sợ cha, đương nhiên không dám càm ràm trước mặt cha... Hơn nữa trước khi mẹ hai được gả đến cũng không phải người có tiền, có lẽ do đột nhiên bị gả về trong nhà nên bà ấy cảm thấy chuyện gì cũng phải nghiêm nghị thì người khác mới tôn trọng mình. Thực ra mẹ hai vẫn muốn sinh con cho cha, tốt nhất là con trai để kế thừa sự nghiệp của gia tộc, chỉ là cha vẫn không đồng ý.”

“Tại sao lại vậy?”

“Đó là vấn đề giữa cha và mẹ ruột của chị, đám cưới của cha mẹ vì mục đích hợp tác, ông ngoại cũng có cơ nghiệp rất khá ở Bắc Kinh, không biết bọn họ bàn bạc thế nào, ông ngoại yêu cầu nếu như cha mẹ sinh, con thì nhất định phải ưu tiên cho đứa trẻ này thừa kế Trương gia, vốn cũng chỉ xem như hiệp định bằng miệng nhưng không biết tại sao cha lại vẫn quyết tâm như vậy...”

Nàng ngẩng đầu lên.

“Ừ, nếu nghĩ như vậy, có thế nào bọn họ đã nảy sinh cảm tình khi chung sống với nhau hay không...”

“Chuyện của người lớn ai biết đâu được, khi đó chị vẫn còn nhỏ.”

“Thực ra trong ấn tượng của chị, hai người bọn họ cũng không thân mật lắm, luôn chỉ có mình mẹ ở nhà với chị.”

Nhã Hàm hít sâu một hơi.

“Đứa trẻ mà bọn họ sinh ra chính là chị, bởi vì là con gái nên định sinh thêm một đứa nữa. Nghe nói mẹ có mang thai thêm một lần nữa nhưng lại bị sảy thai, từ đó về sau cũng không mang thai nữa, cũng vì chuyện này mà khi còn bé chị đã bị bồi dưỡng để làm lãnh đạo trong mấy năm liền. Không lâu sau thì mẹ mất, chị lại bị tật nấc cục, khi đó chị không thích cha, chuyện gì cũng đều mâu thuẫn với ông ấy, ông ấy cũng chỉ còn cách không cho người ta dạy chị những thứ kia nữa. Chẳng qua sau đó chị có nghe nói, sau khi hạ táng mẹ, ông ấy đi thắt ống dẫn tinh...”

Nói câu được câu chăng, bông tuyết thỉnh thoảng rơi xuống từ những cây ven đường, nếu rung động mạnh liền có từng tảng lớn rơi xuống. Gia Minh nhặt một cục tuyết lên cho vào miệng, nói:

“Đến bác sĩ nối lại là lại có thể sinh nở được.”

“Đúng vậy, chẳng qua cha không có ý định đó. Chị biết ông ấy là người khá nghiêm túc, bảo thủ, chuyện gì đã đồng ý thì sẽ làm bằng được, nhưng thực ra chị lại càng hi vọng mẹ hai có thể sinh con cho cha. Nhiều lần suy nghĩ muốn nói với cha nhưng quan hệ với cha trong mấy năm nay không hòa thuận lắm, bây giờ nghĩ lại, nguyên nhân phần lớn đều do chị.”

Gia Minh quay sang nhìn nàng, nhíu mày tò mò:

“Tại sao lại đột nhiên hiểu ra?”

Nhã Hàm mỉm cười.

“Vui vẻ nha, liền dễ dàng nhớ tới chuyện này, thật sự muốn sửa đổi những gì không đúng, làm sai trước đây. Thực ra trước đây chị cũng khá quan hệ, quan hệ với rất nhiều người đều không tốt lắm, thái độ đối với người nhà cũng rất lạnh nhạt, cũng vì hận bọn hắn luôn nhòm ngó địa vị của cha, mâu thuẫn với cha nhiều năm như vậy...”

Nàng vung vung nắm đấm.

“Hôm nay là ngày đầu tiên bạn Trương Nhã Hàm bắt đầu một cuộc sống mới, cần phải làm một tình nhân tốt, đương nhiên cũng phải cố gắng càng dịu dàng hơn, càng biết chiều lòng hơn...”

“Còn nói tình nhân tình nhân làm em đau lòng... Có muốn tương lai em tìm một người làm công tác tư tưởng cho chị hay không...”

“Đúng vậy, đúng vậy, cho em đau lòng chết đi...”

Mặc dù đang nói về đề tài tình nhân nhưng nụ cười trên khóe môi Nhã Hàm vãn tươi rói. Dường như trở lại khoảng thời gian trước đây khi chưa có sự ngăn cách, hai người một lớn một nhỏ luôn cãi nhau ầm ĩ. Chẳng qua hôm nay Gia Minh đã cao bằng Nhã Hàm, mặc dù vẫn có vẻ hơi trẻ con, nhưng hẳn là không lâu sau sẽ vượt qua Nhã Hàm. Đương nhiên, có lẽ khi đó nhìn hai người vẫn không giống tình nhân của nhau, đối với bọn họ, thực ra tình cảm không chút kiêng kỵ như chị em hoặc bạn thân lại càng nhiều hơn.

Đi thẳng về phía trước, không lâu sau liền ra khỏi thị trấn, có thể thấy được khu nhà xưởng bỏ hoang bị tuyết phủ đầy ở xa xa. Trận đấu tay đôi của Mike phải đến chiều mới tiến hành, nhưng dù sao cũng không có việc gì để làm, hai người liền quyết định đến đó chờ trước. Còn chưa tới gần thì đã nghe thấy tiếng nhạc đinh tai nhức óc vọng tới từ xa.

“Thật là một sở thích khó có thể khiến người ta khen ngợi được...”

Bĩu môi nói một câu, hai người đi về phía trước. Trước cửa nhà xưởng đã có mấy người nam nữ đang đứng nói chuyện, xem ra là thanh niên trong thị trấn - đương nhiên, thực ra chỗ đó cũng không tính là cửa. Toàn bộ một mặt của nhà xưởng đều mở rộng, bên trong là không gian hình chữ nhật, bên dưới trống trải, hành lang đi lên tầng thứ hai vẫn còn nguyên vẹn, nhìn giống như một sân bóng rổ trong nhà, nóc nhà lợp ngói bị thủng mấy chỗ nhưng đều là mấy lỗ nhỏ không đáng nói. Bên trong trừ hơn mười người nam nữ ra còn có một chiếc máy nghe nhạc cũ kĩ, đầu máy, TV, bàn, mấy bồn rửa và một số đồ vật linh tinh khác, bên cạnh treo hai bao cát, có hai người đang hăng hái tập luyện, một cô gái buộc dây băng màu vàng trên đầu, người còn lại là thanh niên da đen Moer đã khiêu chiến Mike ngày hôm qua. Vóc người hắn cường tráng, cao hơn Mike chừng nửa cái đầu, lúc này đang đánh cho bao cát rung động thình thịch.

Trong đó cũng có hai người trung nhiên khoảng hơn bốn mươi tuổi, thân thể rất cường tráng, hẳn là quân nhân giải ngũ. Một trong hai người đang đứng bên bao cát nhìn Moer tập luyện.

Âm nhạc ầm ĩ, thoạt nhìn đây là một cuộc tụ hội của thanh niên trong thị trấn, hơn nữa cũng hoàn toàn chào đón người bên ngoài, bởi vì khi Gia Minh và Nhã Hàm đi tới rồi gật đầu với người bên cạnh, bọn họ cũng thiện ý gật đầu chào lại, hoàn toàn không có ý định ngăn cản. Hai người nhìn những thứ được bày biện trong nhà xưởng, sau đó đem ghế đến bên bồn lửa sưởi ấm tay. Chẳng qua đối với người ngoại quốc, hai người luôn thu hút sự chú ý của người khác, một lát sau, thanh niên da đen Moer thôi không luyện quyền nữa, mỉm cười đi tới.

“Chào những người bạn.”

Hắn cười vươn tay về phía hai người, hai người cũng đứng lên bắt tay. Thái độ của người này hữu hảo, cũng không giống giả vờ.

“Đừng để ý, tôi và Mike có một số mâu thuẫn, chẳng qua cũng không có gì cả, ở nơi này của chúng tôi, có mâu thuẫn, đấu tay đôi một trận đã thành lệ cũ, đánh xong liền không để mọi chuyện trong lòng nữa. Hai vị cảm thấy ở đây thế nào?”

“Ừm, rất tốt...”

Hai bên nói chuyện với nhau vài câu thì cô gái buộc khăn trên đầu kia cũng đi tới, sau đó lại có thêm hai người nữa đi tới. Gia Minh cũng hiểu, những người này quá nửa là đến vì Nhã Hàm, đương nhiên, trong lòng mỗi người đều yêu cái đẹp, chuyện này cũng không có gì to tát. Cô gái buộc khăn trên đầu là bạn gái của Moer, tên là Shirley, có vẻ cũng có ý định muốn so sánh với Nhã Hàm, các cô gái khi đối mặt với nhau đều như vậy cả, cũng không phải chuyện lớn gì. Vóc người cô gái này rất săn chắc, nếu như đánh nhau thì sợ rằng Sa Sa, Linh Tĩnh, Nhã Hàm đều không phải đối thủ của nàng.

Đầu năm nay, một người Mỹ nếu không phải thực sự muốn tìm hiểu về Trung Quốc thì đều có chút hiểu lầm tương đối về quốc gia phương đông này, chẳng qua, trước mặt mỹ nữ thì đương nhiên không thể hỏi những vấn đề thấp kém như “Xin hỏi, ở đất nước các bạn sau khi đi vệ sinh xong đều dùng dây thừng để 'vệ sinh' ư?”, mà trong mắt những người Mỹ này, kỹ xảo truyền kỳ nhất của Trung Quốc không chút nghi ngờ chính là công phu. Một lát sau, đề tài liên được chuyển đến phương diện này, có người trêu ghẹo hỏi Nhã Hàm có biết công phu hay không. Nhã Hàm mở trừng mắt, chỉ Gia Minh.

“Tôi không biết, nhưng em trai tôi có học.”

Gia Minh trừng mắt nhìn Nhã Hàm đang mím môi cười, mà lúc này đám người Moer cũng đã ồn ào đề nghị Gia Minh biểu diễn. Gia Minh nói là chỉ học võ công cho vui, hiện giờ cũng đã quên gần hết, làm sao so sánh được với bọn họ. Nhưng đám người này đều khá tò mò với công phu Trung Quốc, cô gái tên Shirley kia nói chỉ là biểu diễn một chút thôi thấy Gia Minh vẫn còn là thiếu niên, nàng liền hứng thú tỏ ý muốn đối luyện với hắn.

“Yên tâm, đừng xấu hổ, chúng tôi sẽ không làm cậu bị thương, biểu diễn một lần thôi...”

Mấy người ồn ào yêu cầu, Gia Minh bất đắc dĩ đứng dậy, muốn âm thầm bấm Nhã Hàm một cái nhưng nàng đã sớm trốn sang bên cạnh. Thấy có chuyện thú vị, hơn mười người ở gần đó cũng đứng lên tụ tập sang bên này. Đương nhiên bọn họ sẽ không cho rằng Gia Minh biết công phu Trung Quốc cao thâm gì, phần lớn mọi người chỉ muốn tham gia náo nhiệt, dường như cả hai người quân nhân giải ngũ cũng khá có hứng thú với “công phu Trung Quốc”.

“Ách, được rồi, nếu nhất định phải biểu diễn.”

Gia Minh nhìn những người xung quanh.

“Tôi sẽ biểu diễn một tuyệt kỹ cho mọi người xem, chị xác định thật sự muốn thử sao?”

Bị Gia Minh nhìn chằm chằm vào. Shirley loáng thoáng cảm thấy hơi chột dạ, sau đó mới gật đầu cười:

“Đúng vậy.”

“Tốt, chuẩn bị bắt đầu, mời... Ừ, chờ chút đã...”

Gia Minh vừa nói vừa đứng tấn giữa đám người, ước chừng vài giây sau hắn mới hít sâu một cách khoa trương, nắm thật chặt nắm tay trái lại rồi duỗi ra thong thả mà trang trọng, sau đó nghiêm túc nhìn cô gái đứng trước mặt:

“Chị chuẩn bị xong chưa?”

“Ừ, xong rồi.”

Bởi vì vẻ mặt Gia Minh thực sự quá nghiêm trang, Shirley không nhịn được đề cao giọng, vẻ mặt cũng rất nghiêm túc.

“OK, vậy thì... Nắm lấy tay tôi.”

Gia Minh nắm chặt tay trái rồi gật đầu nói.

“Hả?”

“Nắm lấy tay tôi.”

“Ừ.”

Cô gái gật đầu rồi vươn một tay ra nắm tay Gia Minh:

“Là chỗ này hả?”

“Tùy chị, chỉ cần xác định mình đã nắm được. Chị xác định là mình đã nắm được rồi chứ?”

“Xác định.”

“Thực sự xác định?”

“Thực sự.”

“Tôi cảm thấy chị nên dùng hai tay thì tốt hơn, không sao, dùng hai tay cũng không sao, quan trọng là chị nắm chặt.”

Bởi vì Gia Minh nói chuyện quá nghiêm trang, bầu không khí cũng trở nên khẩn trương hơn. Liên tục xác nhận mấy lần, nhìn như sân khấu biểu diễn ảo thuật, mọi người đều nín thở chờ xem tuyệt kỹ khiến tay mình thoát khỏi khống chế của Gia Minh.

“Tốt lắm, chị xác định mình đã nắm chắc, chuẩn bị, một, hai, ba, coi chừng!”

Trong nháy mắt đó, Shirley nắm chặt tay trái của Gia Minh, Gia Minh vung tay phải lên tát vào trán nàng, bởi vì mùa đông, âm thanh vang lên đặc biệt trong trẻo.

Đám người bị hành động này làm ngây ngẩn, Shirley vẫn nắm chặt cánh tay trái không hề có cử động gì khác của Gia Minh, thật lâu sau mới ngây ngẩn ngẩng đầu lên. Gia Minh đưa tay phải lên gãi đầu, mở trừng đôi mắt vô tội nhìn nàng...

Bạn đang đọc Ẩn Sát của Phẫn Nộ Đích Hương Tiêu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 92

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự