Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 13 PN2: Âm đại nhân và Hoàng Quang Lỗi (2) [Hết]

Bạn đang đọc Âm Đại Nhân của Lăng Thục Phân

Phiên bản Dịch · 2327 chữ · khoảng 8 phút đọc

Nếu để cho Hoàng Quang Lỗi sau khi lớn lên viết một bài văn “Người có ảnh hưởng sâu sắc nhất tới tôi trong cuộc đời”, như vậy người khiến cậu tâm chí khổ sở, khiến cậu hao tổn gân cốt, khiến cậu đói bụng, thân thể khốn cùng, rèn luyện ý chí của cậu, không phải là giáo viên tiểu học quốc trung trung học đại học, cũng không phải cha mẹ ông bà thân nhân, mà là cha của bạn gái cậu -- Âm đại nhân.

Từ lần đầu tiên đối mặt, tất cả liền bước trên con đường không lối về.

Cuối tuần Hoàng Quang Lỗi được bác gái Âm thân thiết gọi đến ăn cơm, vừa vào cửa liền phát hiện kẻ đứng đầu một nhà khiến da đầu cậu run lên đang ngồi ngăn ngắn trong phòng khách, trước mặt bày một bàn cờ.

“Bác trai, cháu không biết đánh cờ......” Cậu cúi đầu, không dám nhìn người đàn ông đối diện muốn cậu chơi cờ.

“Không giỏi đánh cờ?” Ngón tay thon dài nhặt quân trắng của Âm đại nhân trông rất đẹp mắt. “Ừ, đánh cờ là để tu thân dưỡng tính, nếu cậu không am hiểu cũng không thể trách được.”

Bởi vì những lời này, ba tháng liên tục, Hoàng Quang Lỗi ngoài thời gian đến trường cùng luyện bóng sau lưng đều là sách dạy đánh cờ, liên lụy kì lực (khả năng đánh cờ) của Tống Huy Hoàng bồi cậu đánh cờ cũng đại tiến.

“Bác trai, cháu chỉ biết đánh bóng rổ......”

“Ừm, người trong thương trường, rất nhiều việc chỉ dựa vào một trận golf mà định giang sơn, nếu cậu không giỏi cũng không thể trách cậu được.”

Cứ như vậy, Hoàng Quang Lỗi hi sinh vô số ngày cuối tuần bồi Âm đại nhân đi đánh golf, kết quả phần lớn thời gian đều làm ‘két-đi’* bưng trà nhặt bóng, bản thân không có mấy lần được vung gậy.

*caddie: nhân viên kéo bao gậy nhặt bóng chơi golf

“Bác trai, tài liệu bản gốc khó quá, tiếng Anh của cháu không tốt......”

Lần này Âm đại nhân ngay cả nói cũng không, chỉ dùng ánh mắt cực kì kinh ngạc liếc cậu.

Cái liếc mắt đó, khiến Hoàng Quang Lỗi ôm không quyển tiếng Trung-Anh K đến vài tháng, K (kill) đến nỗi Tống Huy Hoàng phải hỏi cậu có phải tương lai định ra nước ngoài du học hay không?

Đủ loại khổ sở không nói nổi, tên nhóc trẻ tuổi dựa vào nghị lực không để cho người khác xem thường, thật sự gánh lên được.

Có khi ở trường học nhìn thấy tiểu nữ quỷ, đều phải nghiến răng nghiến lợi.

Bản thân ở nơi này chịu khổ, cậu có biết không hả?

Đáng giận! Ba già nhà cô ngược đãi cậu, cậu liền ngược đãi lại cô.

Nhưng mà trong cuộc sống có nhiều thứ tạp học như vậy, không chỉ thiếu thời gian chuyên tâm vào sách giáo khoa, ngay cả thời gian ngược đại tiểu nữ quỷ cũng thiếu.

Một kích trí mạng là vào học kì II lớp mười hai.

Tiểu nữ quỷ gần đây không biết làm thế nào, thành tích đột nhiên phi ngàn dặm, bộ phận gen kế tục từ Âm đại nhân toàn bộ khai hỏa, ngược lại thành tích của cậu có xu hướng đại giang đông lưu (sông lớn chảy về phía đông).

Lại là một ngày cuối tuần, bị bác gái Âm xinh đẹp bắt qua ăn cơm, Âm đại nhân vẫn ở nhà như thường lệ.

Thừa dịp con gái và vợ thu dọn trong phòng bếp, Âm đại nhân ôn hòa nhìn cậu.

“Sắp thi đại học rồi, thành tích của Tiểu Hoa gần đây tiến bộ không ít, thành tích của Hoàng đồng học như thế nào?”

Nhiều ngày qua như vậy rồi, ngay cả bác gái Âm đã đổi giọng gọi cậu là “A Lỗi”, nhưng Âm đại nhân từ đầu đến cuối đều là một câu “Hoàng đồng học”.

“Còn...... không khó khăn lắm.” Hoàng Quang Lỗi mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

“Hoàng đồng học, cậu đừng trách thái độ của bác, đầu năm nay bằng cấp rất quan trọng đó.” Âm đại nhân đột nhiên nghiêm mặt nhìn cậu, “Lấy trình độ hiện tại của Tiểu Hoa, chỉ sợ mấy trường đại học công lập ở Bắc Bộ đều thi vào được, đến lúc đó cậu rơi vào trường gà rừng nào đó, hai người trời nam đất bắc...... Đừng nói là bác phản đối, tự các cô cậu yêu xa cũng không dễ dàng.”

Ông già thối này!

Động một tí liền ném ra một đống bài tập ngoài trường đưa tôi, khiến thời gian sau giờ học của tôi bị nhét đầy, hiện giờ ngược lại còn nói mát! Sắc mặt Hoàng Quang Lỗi hết xanh lại trắng.

“Hừ! Bác trai, cháu sẽ thi vào đại học công lập, đến lúc đó bác nói chuyện phải giữ lời, không được hống hách cản trở nữa!”

Đại nam sinh căm giận mà đi.

Kế tiếp, cậu lấy toàn bộ thời gian sau giờ học ra -- luyện bóng.

Đội bóng rổ X trung của bọn họ, có một trang tiền đồ lịch sử sáng lạn nhất.

Dưới sự dẫn dắt của Hoàng Quang Lỗi, Nam chinh Bắc thảo, lần lượt viết xuống lịch sử đánh bại những đội bóng rổ trung học khác. Cho nên, khi mùa thi tới, cậu không hề trì hoãn dựa vào thành tích tốt đẹp, bước chân vào Thể viện Đài Bắc. (chắc là trường thể dục thể thao)

Lúc Âm đồng học nhận được phiếu điểm danh sách những người thi đỗ, khi trên tay hai người đều cầm giấy nhập học đại học công lập ở Bắc Bộ, Hoàng Quang Lỗi nhìn khuôn mặt đen thui của Âm đại nhân, lần đầu tiên có cảm giác thắng lợi ông già thối đó.

Kỳ thật rất nhiều năm sau, Hoàng Quang Lỗi từng nghĩ tới, mối tình đầu lúc ấy, đối với tình yêu nam nữ còn ngây thơ, không cần thiết phải yêu Âm đồng học đến trình độ ấy.

Thật sự là ông già thối kia đạp trúng cái tính không chịu thua của nam sinh tuổi trẻ, khiến cậu càng ăn càng teo tóp càng áp chế càng hung hăng; Hăng đến về sau tự mình cảm thấy, khổ như vậy, nếu không chiếm được cô nhóc kia thì thật không thỏa đáng.

Cho nên, nói đến cùng, cậu vẫn trúng chiêu của ông già thối kia!

※ ※ ※

Thân là một người cha anh minh, Âm đại nhân biết rõ khi nào nên buông tay để chim non rời tổ bay lượn.

Trước mắt hai đứa nhỏ kia đều ở Đài Bắc, trời cao Hoàng Đế xa. Cái chuyện ăn trước kết hôn sau con gái nhà người ta không phải anh chưa từng làm, bởi vậy, chỉ cần con gái không lớn bụng, khóc sướt mướt chạy về nhà, anh liền mắt nhắm mắt mở, làm như không biết.

Ngoại trừ thỉnh thoảng dựa vào công chuyện lên Đài Bắc, nói mấy câu châm chọc làm thằng nhóc kia gà bay chó sủa, cũng không làm ra chuyện gì quá mức.

Sau khi tốt nghiệp đại học, con gái đến trước mặt anh, lắp bắp, tựa như có bao nhiêu yêu cầu, khó mở miệng cỡ nào. Sau một lúc lâu, rốt cục cố lấy dũng khí, nói: “Ba à, sau khi tốt nghiệp đại học, con...... con ở lại Đài Bắc được không? Cơ hội làm

việc ở Đài Bắc có vẻ nhiều…”

Âm đại nhân sao lại không rõ tâm tư con gái? Thằng nhóc họ Hoàng kia, đi nghĩa vụ xong rồi, nghĩ tới cùng là muốn ở lại Đài Bắc.

Âm đại nhân vỗ vỗ đầu con gái, nhẹ lời nói: “Tiểu Hoa, khi con còn nhỏ, bảo hộ con là trách nhiệm của ba. Hiện tại con đã trưởng thành, bản thân tự nguyện muốn xông pha một lần, ba rất vui vẻ, sao có thể phản đối chứ?”

Anh cho tới giờ chưa từng nghĩ sẽ tạo một cái kén vô khuẩn bao bọc lấy con gái, trong cuộc sống nên có sự từng trải, anh cũng hy vọng con gái có thể trải qua một lần, bởi vì đây cũng là triết học năm đó của anh với bản thân.

Bởi vậy, sau khi con gái đi làm gặp phải tình huống suy sụp gì, chỉ cần con bé không trở về nói, anh cũng chưa bao giờ chủ động can thiệp. Mặc kệ là lòng người dễ thay đổi, mặc kệ là lòng người khó dò, đây đều là một phần của cuộc sống.

Nhưng con gái lại muốn chuyển đến ở chung với tên nhóc kia? Muốn nhịn, cũng không nhịn được nữa!

“Hai đứa còn chưa kết hôn, cứ như vậy chạy đến chỗ con trai ở sao.” Anh phê bình kín đáo.

“A Lôi hiện giờ đang tham gia quân ngũ, cũng không phải hai đứa ở chung.” Ngoài ý muốn, là bà xã anh ủng hộ.

Riêng tư, Kì Kì kéo anh ra nói: “Mẹ em kể chỗ nhà trọ kia có cao nhân, ngay cả bà cũng không bằng, để Hoa Hoa ở đó chỉ lợi không hại.”

Âm đại nhân ngẩn ra, nhớ bùa hộ mệnh nhiều năm trước của tên nhóc họ Hoàng kia.

Cuối cùng, chung quy là vẫn gật đầu, thêm một phần ngoại lễ, “Chờ nó xuất ngũ con phải chuyển ra ngay.”

Thời gian đằng đẵng trôi qua, hạt cây chôn ở trước cửa đã lớn thành một gốc đại thụ, thằng nhóc họ Hoàng kia vẫn toàn tâm toàn ý với con gái anh, không thấy phản bội.

Vốn nghĩ thiếu niên phong lưu hoa tâm đoạn cầu, thế nhưng hoàn toàn không xảy ra, đến nước này, Âm đại nhân coi như thêm điểm cho cậu ta.

Một ngày nào đó, hai đứa nhỏ chạy về Đài Nam, thằng nhóc họ Hoàng mở miệng mượn xe anh, Âm đại nhân lạnh lùng nhìn cậu ta một cái.

“Bác trai, bọn con thật sự có chuyện quan trọng, xe nhà cháu bị ba già lái đi mất rồi.” Hoàng Quang Lỗi ha ha nói.

Âm đồng học dùng sức gật đầu bên cạnh.

Âm đại nhân ngửa mặt lên trời than thở: “Con gái hướng ngoại.” Than đến con gái mặt đỏ bừng, đầu không dám ngẩng dậy.

Không đợi Hoàng Quang Lỗi tiếp lời, anh lấy chìa khóa xe đưa qua, miệng không mặn không nhạt nói: “Thứ quan trọng nhất của một người đàn ông là xe và người phụ nữ của anh ta.”

“Bác trai, cháu cam đoan sẽ đem xe và của bác… Không, của cháu… Không, con gái bác kiêm người phụ nữ của cháu lông tóc vô thương mang trở về.”

Âm đại nhân thiếu chút nữa vì cái câu lộn xộn kia của cậu mà lấy lại chìa khóa xe.

Hai đứa nhỏ là đi tảo mộ cho bạn học.

Tảo mộ xong, lại thêm một thời gian, thằng nhóc kia chung quy lấy được sự đồng ý của con gái, tới cửa cầu thân.

Nói xong chuyện hôn nhân đã là chạng vạng, tiễn bước nhà họ Hoàng cùng bà mối, Âm đại nhân lấy cớ đi ra ngoài mua báo, một mình đi ra ngoài hít thở không khí.

Rốt cục, cuộc đời cũng đi tới bước này.

Cô con gái yêu như trân bảo cũng đã có gia đình của mình. Nhớ tới hốc mắt hồng hồng của vợ, vẻ mặt không đành lòng lại kiên cường, trái tim anh nổi lên một tia ôn tồn.

Đột nhiên không còn tâm tư tản bộ, thầm nghĩ về nhà nắm tay người phụ nữ ấy, nói cho cô biết, mình sẽ vĩnh viễn ở bên cạnh cô.

“Bác trai.”

Thằng nhóc kia, không biết từ đâu xông ra.

“Cậu không phải về sao?” Âm đại nhân lạnh lùng lườm cậu một cái.

“Bác trai!” Hoàng Quang Lỗi đi tới, đột nhiên nồng nhiệt nắm lấy vai anh, cười đến cực kỳ thân thiết, “Bác trai, bác đừng khổ sở, tiểu nữ quỷ gả cho cháu, cháu cam đoan sẽ khiến cô ấy cả đời vui vẻ, không chịu ủy khuất, giống như hồi ở nhà bác vậy đó.”

“Hừ.”

“Còn có, trước kia bác giày vò bắt cháu học đống tạp học kia, ra xã hội vậy mà đều dùng tới. Việc này cháu còn chưa cám ơn bác đâu.”

“Hừ.”

“Hê hê, xem! Năm đó bác ngàn phòng vạn phòng, cuối cùng tiểu nữ quỷ còn không phải bị cháu bắt tới tay.” Hoàng Quang Lỗi đột nhiên cảm thán nói.

Thằng nhóc này đang đắc ý.

Âm đại nhân híp mắt, dời cánh tay trên đầu vai đi.

“Tiểu Hoa có nói cho cậu biết truyền thống bên nhà mẹ của con bé chưa?” Anh bỗng nhiên nói.

“Bác trai, hiện tại muốn lấy quỷ ra dọa cháu, cháu một thân dương hỏa, quỷ sợ cháu còn hơn cháu sợ chúng nó nhiều.” Hoàng Quang Lỗi ưỡn ngực.

Âm đại nhân mỉm cười, chậm chạp kéo dài âm thanh: “Tôi chỉ đang nghĩ—”

“… Nghĩ cái gì?” Hoàng Quang Lỗi bắt đầu đề phòng.

“Nghĩ, một ngày nào đó cậu cũng sẽ có con gái.” Âm đại nhân thản nhiên nói xong.

Người trẻ tuổi bên cạnh dừng một chút, cuối cùng tựa hồ nghĩ tới hai mươi năm sau vận mệnh như vậy cũng sẽ xảy ra với mình, nhất thời như bị sét đánh.

Tâm tình anh tốt hẳn lên, vỗ vỗ bả vai của tên nhóc kia, đón gió đêm, chậm rãi trở về nhà.

Bạn đang đọc Âm Đại Nhân của Lăng Thục Phân
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 12

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự